Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 421: Vòng Vây Vô Cảm: Trốn Chạy Giữa Quy Tắc Tan Rã

Gió đêm từ Vùng Đất Đảo Quy thổi về Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ càng lúc càng dữ dội, cuốn theo mùi hoang tàn của đá mục và đất khô, nhưng cũng không thể che lấp đi cái mùi "hy vọng" mờ nhạt, một hương thơm của sự khởi đầu mới vừa nhen nhóm trong tâm khảm Tạ Trần. Hắn đứng đó, ngước nhìn bầu trời xám xịt, ánh mắt xa xăm nhưng đầy quyết đoán, như thể đã nhìn thấu được vô vàn kiếp số luân chuyển, vô vàn sự sinh diệt của Thiên Đạo và Nhân Gian. Ngọn lửa hy vọng trong tâm hắn, giờ đây đã bùng lên mạnh mẽ, rọi sáng con đường phía trước, không phải là con đường thành tiên mà là con đường kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể thực sự tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi nhân tính được bảo tồn và trân trọng.

Dương Quân đứng cạnh hắn, nét mặt kiên định, không còn chút hoài nghi nào. Hắn đã từ bỏ lý tưởng tu tiên ăn sâu vào máu thịt, để theo đuổi một "Đạo" hoàn toàn khác, một "Đạo" mà Tạ Trần vừa vẽ ra bằng những lời lẽ bình dị nhưng đầy sức nặng. Vô Danh Tăng trầm mặc đứng một bên, đôi mắt nhắm hờ, nhưng khóe môi lại phảng phất một nụ cười thấu đạt, như thể đã nhìn thấy được những gì Tạ Trần đang ấp ủ, và tin tưởng vào con đường mà thư sinh này lựa chọn. Ba con người, ba số phận khác nhau, nhưng giờ đây cùng chia sẻ một lý tưởng, đứng trên tàn tích của một nền văn minh đã lụi tàn, hướng về một tương lai mịt mờ nhưng tràn đầy hứa hẹn. Đêm đó, trong không gian tịch mịch của phế tích, những hạt mầm đầu tiên của Nhân Đạo đã được gieo xuống, âm thầm nảy nở giữa cơn hấp hối của Thiên Đạo.

***

Rạng sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ như một tấm màn trắng xóa, nuốt chửng những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường phong hóa và các phù điêu mờ nhạt. Không gian trở nên mờ ảo, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ đá và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ quyện vào nhau, tạo nên một không khí hoang tàn, cổ kính và u ám, chất chứa cảm giác bí ẩn của lịch sử đang chìm sâu vào quên lãng.

Tạ Trần và Dương Quân đang chuẩn bị rời đi sau đêm trầm tư. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường dù đã trải qua một đêm không ngủ. Dương Quân, với bộ đạo bào lam nhạt có phần sờn cũ, gương mặt tuấn tú vẫn hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại bừng lên sự quyết tâm. Họ biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời, một khoảng lặng mong manh trước cơn bão lớn.

"Chúng ta phải đi, Dương huynh," Tạ Trần trầm giọng, thanh âm vang vọng giữa sương mù như tiếng chuông chùa xa xăm. "Thiên Đạo sẽ không để chúng ta có quá nhiều thời gian để suy tính."

Dương Quân gật đầu, siết chặt thanh kiếm trong tay. Hắn hít một hơi sâu, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo đang thấm vào tận xương tủy. "Ta đã sẵn sàng, Tạ huynh."

Vừa dứt lời, một luồng tử khí lạnh lẽo đột ngột quét qua, không phải từ gió, mà là một sự hiện diện. Sương mù xung quanh như bị xé toạc, tạo ra một hành lang trống rỗng giữa lớp hơi nước đặc quánh. Một cái bóng đen kịt, không rõ hình dạng, từ hư vô hiện ra. Đó là Bạch Vô Thường. Hắn không nói một lời, không phát ra âm thanh nào, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối đang khóa chặt vào Tạ Trần. Khí tức lạnh lẽo, vô cảm của hắn tỏa ra, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại, mang theo một ý chí hủy diệt thuần túy, không chút do dự hay thương hại.

Dương Quân lập tức cảm nhận được áp lực kinh khủng, toàn thân cứng lại. "Hắn đến rồi! Lần này nhanh hơn mọi khi!" Hắn thốt lên, giọng có chút run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh kinh người. Hắn khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió nuốt chửng. "Quy tắc đang tan rã, hắn không còn bị ràng buộc bởi sự 'thanh tao' hay 'sự sắp đặt' nữa. Hắn giờ đây chỉ là một bản năng thuần túy, một cỗ máy đã mất đi mọi cảm xúc, chỉ còn lại nhiệm vụ duy nhất: loại bỏ 'lỗi hệ thống'. Cẩn thận, lần này hắn sẽ không có điểm dừng."

Ngay khi Tạ Trần vừa dứt lời, Bạch Vô Thường tung ra đòn tấn công đầu tiên. Không phải là chiêu thức phức tạp, cũng không phải là phép thuật hoa mỹ, mà là một sự bóp méo không gian và thời gian xung quanh họ. Các cột đá đổ nát bỗng chốc như bị kéo giãn, xoắn vặn một cách phi lý. Thời gian dường như chậm lại rồi lại tăng tốc một cách hỗn loạn, tạo ra cảm giác chóng mặt, mất phương hướng. Không gian xung quanh co rút lại, phong tỏa mọi đường thoát, như một cái lồng vô hình đang siết chặt.

Một mảnh vỡ của cột đá cổ kính, vốn đã nằm yên hàng ngàn năm, bỗng chốc vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, bị đẩy về phía họ với tốc độ kinh hoàng, mang theo sức mạnh đủ để xuyên thủng bất cứ lớp phòng ngự nào. Tạ Trần không chần chừ, nắm tay Dương Quân, dùng hết sức bình sinh lao về phía một khe hở giữa hai bức tường đổ nát. Hắn không có tu vi, không có sức mạnh, nhưng đôi mắt hắn, đôi mắt nhìn thấu nhân quả, đã đọc được quỹ đạo của những mảnh vỡ và tìm ra điểm yếu trong sự bóp méo không gian.

"Theo ta!" Tạ Trần khẽ gầm lên, thanh âm trầm ấm thường ngày giờ đây mang theo vẻ gấp gáp hiếm thấy.

Dương Quân tin tưởng tuyệt đối, không chút do dự, theo sát bước chân Tạ Trần. Hắn cảm nhận được những mảnh đá sắc nhọn sượt qua tai, khí tức lạnh lẽo của Bạch Vô Thường phả vào gáy. Từng sợi tóc trên gáy hắn dựng đứng, một cảm giác cận kề cái chết chưa bao giờ rõ rệt đến thế. Hắn vận chuyển linh lực, tạo ra một lớp phòng ngự mỏng manh, nhưng hắn biết, trước sức mạnh tuyệt đối của Thiên Đạo đang giãy giụa, lớp phòng ngự này mỏng manh như tờ giấy.

Họ lao vào sâu hơn trong phế tích, sử dụng địa hình tàn tích để che chắn. Những cột đá đổ, những bức tường nghiêng ngả trở thành lá chắn tạm thời, nhưng chúng cũng nhanh chóng bị sức mạnh vô hình của Bạch Vô Thường phá hủy. Mỗi bước chân của Tạ Trần đều tính toán tỉ mỉ, mỗi lần né tránh đều tận dụng từng khe hở nhỏ nhất trong sự bóp méo của không gian. Hắn không đánh trả, vì hắn biết không thể, thay vào đó, hắn tập trung vào việc đọc vị hành động của kẻ truy đuổi. Bạch Vô Thường, dù vô cảm và tàn bạo, vẫn hành động theo một "logic" của Thiên Đạo, dù logic đó giờ đây đã trở nên méo mó và tuyệt vọng. Tạ Trần đang cố gắng tìm ra quy luật trong sự hỗn loạn ấy.

Bạch Vô Thường vẫn lặng lẽ, như một cái bóng chết chóc không ngừng áp sát. Hắn không cần dùng lời nói, sự hiện diện của hắn đã là một lời đe dọa. Mỗi khi họ nghĩ rằng đã thoát được, một luồng tử khí lại ập đến từ phía trước, buộc họ phải đổi hướng. Cuộc truy đuổi diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc của Dương Quân, tiếng gió rít và tiếng những tàn tích đổ vỡ. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng dường như nó cũng trở thành một phần của Bạch Vô Thường, biến hóa và cuộn xoáy theo ý hắn, tạo ra những ảo ảnh, những bức tường vô hình, phong tỏa tầm nhìn và các giác quan của kẻ bị truy đuổi. Tạ Trần biết, Bạch Vô Thường đang học hỏi, đang điều chỉnh chiến thuật. Sự vô cảm của hắn không có nghĩa là hắn ngu dốt, mà là hắn không bị cảm xúc chi phối, khiến hắn trở thành một đối thủ đáng sợ hơn bao giờ hết. Mùi tử khí nồng nặc hơn, báo hiệu Bạch Vô Thường đã đến rất gần. Tạ Trần cảm thấy cơ thể mình bắt đầu rã rời, nhưng tinh thần hắn vẫn tỉnh táo lạ thường, đôi mắt không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm một con đường sống. Cuộc trốn chạy này không chỉ là cuộc chiến sinh tử, mà còn là một cuộc đấu trí căng thẳng, nơi trí tuệ của phàm nhân phải đối đầu với bản năng tuyệt vọng của Thiên Đạo.

***

Cuộc truy sát không ngừng nghỉ. Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ chỉ là khởi đầu. Dưới ánh nắng gay gắt của ban ngày, Tạ Trần và Dương Quân bị Bạch Vô Thường dồn vào Sa Mạc Vạn Linh Khô – một vùng đất khắc nghiệt đến tột cùng, nơi những tàn tích của các nền văn minh cổ đại bị chôn vùi dưới lớp cát vàng mênh mông, đôi khi lộ ra những kim tự tháp hoặc đền thờ đổ nát, như những bộ xương khổng lồ của quá khứ.

Gió cát rít gào, quất vào mặt rát bỏng, mang theo mùi cát nóng, mùi tử khí nồng nặc và đôi khi là mùi kim loại gỉ sét từ những di vật bị chôn vùi. Âm thanh duy nhất là tiếng gió cát gào thét, tiếng xương cốt khô khốc va chạm vào nhau khi bị gió cuốn đi, và tiếng bước chân hối hả của họ trên lớp cát lún. Không khí khắc nghiệt, hoang tàn và chết chóc bao trùm, tạo ra một cảm giác cô độc và nguy hiểm đến tận cùng.

"Cát này... nó sống! Thiên Đạo đang dùng chính bản thân nó để giết chúng ta!" Dương Quân gầm lên, giọng nói khản đặc vì khát và mệt mỏi, vừa né tránh một lưỡi dao cát sắc lẹm vừa chém vào không khí. Hắn đã kiệt sức, nhưng ý chí vẫn kiên cường.

Tạ Trần, với khuôn mặt trắng nhợt và làn môi khô nứt, vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh người. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quét qua từng hạt cát, từng cơn gió, từng biến động nhỏ nhất trong môi trường xung quanh. "Hắn không 'dùng'," Tạ Trần đáp, giọng trầm và đều, như một lời thì thầm giữa cơn bão cát. "Hắn 'là'. Đây là bản năng tự vệ cuối cùng của một hệ thống đang sụp đổ. Nó không muốn ta tồn tại... nó đang cố gắng tự loại bỏ 'lỗi' trong hệ thống của mình."

Lời nói của Tạ Trần khiến Dương Quân rùng mình. "Lỗi hệ thống?"

"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn giờ đây lóe lên tia sáng sắc bén. "Một 'lỗi' có thể phá vỡ chấp niệm cuối cùng của nó về sự tồn tại. Hắn không còn là một cá thể có ý thức, mà là một phần mở rộng của Thiên Đạo đang giãy giụa, một sự cụ thể hóa của sự tuyệt vọng bản năng. Hắn biến cát thành những sinh vật gầm rú, những lưỡi dao, triệu hồi những sinh vật biến dị từ cát và xương khô, tất cả đều là biểu hiện của sự hỗn loạn bên trong Thiên Đạo."

Quả thật, những cồn cát xung quanh họ bỗng chốc như sống dậy. Hàng ngàn con "rắn cát" sắc nhọn trườn lên, truy đuổi họ với tốc độ kinh hoàng. Những bộ xương khô của những sinh vật cổ đại bị chôn vùi dưới cát nay cũng sống lại, biến thành những "quái vật xương" gầm gừ, lao vào họ với đôi mắt rỗng tuếch. Tạ Trần và Dương Quân phải liên tục né tránh, Dương Quân vung kiếm chém tan những con quái vật xương, nhưng chúng lại nhanh chóng được thay thế bằng những con khác, không ngừng không nghỉ.

Bạch Vô Thường, cái bóng đen kịt, vẫn lơ lửng phía trên, không chút vội vã, không chút cảm xúc, chỉ như một vị thần chết đang quan sát trò chơi của mình. Hắn không trực tiếp tấn công nhiều, mà để chính môi trường xung quanh làm công cụ, biến Sa Mạc Vạn Linh Khô thành một cỗ máy giết chóc khổng lồ. Cái lạnh lẽo từ hắn dường như còn mạnh mẽ hơn cả cái nóng cháy da của mặt trời sa mạc, len lỏi vào từng lỗ chân lông, đóng băng cả hơi thở.

Tạ Trần biết, cứ tiếp tục chạy trốn như thế này chỉ là tự sát. Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc, tập trung toàn bộ tinh thần vào 'Nhân Quả Chi Nhãn', cố gắng đọc vị những dòng chảy ẩn sâu dưới bề mặt hỗn loạn. Hắn không tìm kiếm điểm yếu trong sức mạnh của Bạch Vô Thường, mà là điểm yếu trong chính bản chất của Thiên Đạo đang suy yếu.

"Nhìn xem, dù vô cảm, hắn vẫn phải tuân theo một 'logic' nào đó," Tạ Trần chợt mở mắt, giọng nói mang theo sự chắc chắn. "Cơn bão cát này... nó đang tạo ra một 'khe hở' bất ngờ."

Dương Quân nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ. Phía xa, một cơn lốc cát khổng lồ đang cuồn cuộn nổi lên, cuốn theo hàng ngàn tấn cát và xương khô lên bầu trời. Nhưng điều kỳ lạ là, tâm của cơn lốc đó lại có vẻ... tĩnh lặng một cách phi lý. Dòng chảy của cát và gió xung quanh tâm lại trở nên hỗn loạn hơn, các quy tắc dường như bị đảo lộn nhất. Đó là một vùng không gian mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng kiểm soát hoàn toàn.

"Đó là một cái bẫy sao?" Dương Quân hoài nghi.

"Là một cánh cửa," Tạ Trần sửa lời. "Bản năng tự vệ của Thiên Đạo đã tạo ra một sự hỗn loạn đến mức nó tự tạo ra một điểm mù, một nơi mà chính nó cũng không thể kiểm soát tuyệt đối. Hắn không thể dự đoán được chúng ta sẽ làm gì khi lao vào đó, vì chính hắn cũng không biết điều gì sẽ xảy ra. Hắn sẽ phải 'tính toán', và đó là lúc chúng ta có cơ hội."

Nói rồi, Tạ Trần không chần chừ, n��m chặt tay Dương Quân. "Lao vào đó! Nơi hỗn loạn nhất!"

Dương Quân dù bối rối, nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Hắn gật đầu kiên định, dốc nốt chút sức lực còn lại, cùng Tạ Trần lao thẳng vào tâm cơn lốc cát khổng lồ. Cát và gió gầm thét dữ dội, quất vào họ như hàng ngàn mũi kim. Tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất, không khí trở nên loãng dần, mỗi hơi thở đều như hít phải lửa. Cảm giác nóng rát của cát, kèm theo cái lạnh lẽo của tử khí từ Bạch Vô Thường phía sau, tạo nên một sự tra tấn tột độ cho cả thể xác lẫn tinh thần.

Bạch Vô Thường theo sát, nhưng đúng như Tạ Trần dự đoán, khi họ lao vào tâm cơn lốc, hắn dường như có một khoảnh khắc "do dự" hoặc "tính toán". Cái bóng đen kịt của hắn khựng lại trong tích tắc, như thể đang phân tích, đang cố gắng hiểu được hành động phi logic của Tạ Trần. Chính sự hỗn loạn mà Thiên Đạo tạo ra để giết chóc lại trở thành chướng ngại vật cho chính nó. Sự vô cảm của Bạch Vô Thường, tưởng chừng là sức mạnh, lại trở thành gông cùm. Hắn không thể hành ��ộng nếu không có một "logic" hay "quy tắc" nào đó để tuân theo, dù quy tắc đó đang dần tan rã. Khoảnh khắc do dự ấy, dù chỉ là chớp mắt, cũng đủ để Tạ Trần và Dương Quân thoát ra khỏi vùng ảnh hưởng trực tiếp của hắn, biến mất vào sâu bên trong cơn lốc cát đang gầm thét. Họ không biết mình sẽ đi đâu, nhưng ít nhất, họ đã tạm thời thoát khỏi cái chết cận kề.

***

Sau khi thoát khỏi Sa Mạc Vạn Linh Khô đầy chết chóc, Tạ Trần và Dương Quân ẩn mình trong một góc khuất của Hoang Cổ Bí Cảnh. Ánh chiều tà đã buông xuống, nhuộm đỏ những kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ nhưng đổ nát, bị cây cối và rêu phong bao phủ. Những tượng đá khổng lồ, đền thờ hoang tàn và các trận pháp khắc trên mặt đất hiện lên mờ ảo trong sương mù bắt đầu giăng xuống, tạo nên một không gian u ám, bí ẩn và cổ kính. Linh khí ở đây hỗn loạn đến đáng sợ, đôi khi có cảm giác bị đè nén nặng nề, như thể chính không gian này cũng đang thở dốc vì sự suy yếu của Thiên Đạo. Âm thanh duy nhất là tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim kêu lạ lùng và tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó, xen lẫn với sự im lặng đáng sợ.

Dương Quân ngã phịch xuống một tảng đá, thở dốc. Toàn thân hắn rã rời, áo đạo bào rách nát, dính đầy cát và bụi bẩn. "Chúng ta... chúng ta thoát được rồi sao?" Hắn hỏi, giọng yếu ớt, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng của cuộc truy sát vừa rồi. Mùi ẩm mốc, mùi đất và mùi rêu phong ở đây có vẻ dễ chịu hơn mùi tử khí và cát nóng rát ban nãy, nhưng không khí vẫn nặng trĩu một nỗi nguy hiểm tiềm ẩn.

Tạ Trần ngồi xuống đối diện, nhắm mắt lại. Thân hình gầy gò của hắn cũng hiện rõ vẻ kiệt sức, nhưng đôi mắt sâu thẳm khi mở ra vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. Hắn lắc đầu. "Chỉ là tạm thời, Dương huynh. Hắn đang học hỏi. Lần sau sẽ còn tàn bạo hơn, và khó đoán hơn. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là Thiên Đạo đang kiệt quệ hơn. Hắn càng trở nên 'vô cảm' và 'máy móc', Thiên Đạo càng gần đến sự tan rã hoàn toàn."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, 'Nhân Quả Chi Nhãn' vận chuyển trong tâm trí, cố gắng đọc vị những bước ��i tiếp theo của Bạch Vô Thường, cố gắng tìm ra quy luật trong sự vô quy luật của một thực thể đang chết. Trí tuệ sắc bén của hắn hoạt động hết công suất, phân tích từng biến số, từng phản ứng của Thiên Đạo thông qua Bạch Vô Thường.

Chính lúc đó, một làn khói nhẹ nhàng lướt đến, và Vô Danh Tăng xuất hiện. Ông vẫn mặc chiếc áo cà sa cũ nát, thân hình gầy gò, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại toát ra sự giác ngộ. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tạ Trần, một cử chỉ mang đến sự an ủi và một nguồn năng lượng thanh tịnh lạ thường.

"Càng cố gắng níu giữ, sợi dây càng dễ đứt, Tạ thí chủ," Vô Danh Tăng trầm ấm nói, giọng ông như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong không khí. "Cái gì đã đến lúc phải đi, cứ để nó đi. Cái gì cần đến, sẽ tự đến. Nhân Đạo... là thuận theo lẽ tự nhiên, không phải chống lại."

Tạ Trần mở mắt, ngước nhìn Vô Danh Tăng. Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của vị tăng nhân. Thuận theo lẽ tự nhiên không có nghĩa là chấp nhận số phận, mà là hiểu rõ quy luật của sự sinh diệt, để từ đó kiến tạo một cái mới.

"Đúng vậy," Tạ Trần đáp, nhìn về phía trước, ánh mắt kiên định. "Thuận theo... nhưng cũng là kiến tạo. Chúng ta sẽ không chờ đợi sự hủy diệt hoàn toàn, mà sẽ chủ động gieo mầm cho cái mới. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng để hủy diệt Thiên Đạo, nhưng sự hủy diệt đó cần phải được thay thế bằng một sự kiến tạo, nếu không, nhân gian sẽ rơi vào hỗn loạn vô tận. Sự sụp đổ của Thiên Đạo là điều không thể tránh khỏi, và việc duy trì nó chỉ làm trầm trọng thêm sự hỗn loạn. Chúng ta phải phá cục, không phải bằng cách vá víu, mà bằng cách kiến tạo."

Dương Quân lắng nghe, từng lời nói của Tạ Trần như gột rửa đi sự mệt mỏi trong tâm trí hắn, thay vào đó là một sự quyết tâm mới. Hắn nhận ra sự kiệt sức của mình và Tạ Trần không thể kéo dài mãi, cần một giải pháp mang tính quyết định.

"Vậy chúng ta sẽ làm gì bây giờ?" Dương Quân hỏi, giọng đã mạnh mẽ hơn. "Tiếp tục trốn chạy không phải l�� Nhân Đạo mà huynh muốn kiến tạo."

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn biết điều đó. Cuộc truy sát này, dù tàn bạo và nguy hiểm, lại là cơ hội để hắn thử nghiệm và định hình ý tưởng về Nhân Đạo. Hắn không chỉ đơn thuần trốn chạy, mà còn "điều hướng" Bạch Vô Thường, sử dụng chính sự "vô cảm" của hắn như một công cụ. Nếu Bạch Vô Thường chỉ là một cỗ máy, thì hắn sẽ phải tuân theo một "chương trình" nào đó, dù đã bị lỗi. Và Tạ Trần, với 'Nhân Quả Chi Nhãn', có thể đọc được chương trình đó, dù nó đang tan rã.

"Chúng ta sẽ không trốn chạy vô vọng nữa," Tạ Trần trầm ngâm. Hắn lấy ra từ trong tay áo một vật phẩm nhỏ, đó là Nhân Quả Luân Bàn. Ánh sáng le lói từ Luân Bàn chiếu rọi khuôn mặt hắn, khiến nó trở nên bí ẩn hơn. Hắn đặt Luân Bàn trên lòng bàn tay, ngón tay khẽ lướt nhẹ trên bề mặt, cảm nhận những đường nét cổ kính. "Hắn càng tàn bạo, càng vô cảm, thì hắn càng dễ bị 'dẫn dắt'. Chúng ta sẽ không cố gắng chống lại hắn bằng sức mạnh, mà bằng cách lợi dụng sự 'vô cảm' của hắn. Chúng ta sẽ 'điều hướng' sự truy sát của Bạch Vô Thường theo hướng có lợi cho mình."

Dương Quân và Vô Danh Tăng im lặng lắng nghe. Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, không còn là một thư sinh gầy yếu, mà là một chiến lược gia tài ba, một người tiên phong đang cố gắng nhìn thấy con đường phía trước trong màn sương mù của hỗn loạn. Hắn biết rằng mình phải tìm một "điểm neo" khác, một nơi có thể bắt đầu gieo mầm cho "Nhân Đạo", một nơi mà dù Thiên Đạo có sụp đổ, nhân tính vẫn có thể được bảo tồn và phát triển. Có lẽ, nơi đó chính là "Vô Thường Chi Địa", một vùng đất nơi quy tắc đã hoàn toàn tan rã, nơi cơ hội và nguy hiểm đan xen.

Ngọn lửa hy vọng trong Tạ Trần bùng cháy, không phải là hy vọng viển vông, mà là sự kiên định của một người đã nhìn thấu bản chất của thế giới. Hắn tin rằng, giữa sự suy tàn và hủy diệt, một kỷ nguyên mới sẽ được sinh ra, từ chính bàn tay của những phàm nhân như hắn, không màng thành tiên, chỉ mong được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Con đường phía trước vẫn đ���y rẫy hiểm nguy, và Bạch Vô Thường sẽ không buông tha. Nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn đơn độc, và hắn đã có một kế hoạch.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free