Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 419: Khi Thiên Đạo Thở Than: Tạ Trần Đối Mặt Truy Sát Vô Cảm

Gió rít gào, cuốn theo những lớp sương mù dày đặc và âm thanh lạo xạo của lá khô, của đá vụn. Vùng Đất Đảo Quy, vốn đã mang một vẻ hoang tàn đến nao lòng, giờ đây khi chiều tà buông xuống lại càng thêm phần quỷ dị. Ánh sáng vàng vọt cuối ngày cố gắng xuyên qua màn sương, chỉ đủ để vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo, kéo dài đến vô tận của những kiến trúc đổ nát. Tạ Trần, Dương Quân và Vô Danh Tăng đang len lỏi qua một phế tích cung điện thượng cổ, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng từ hàng vạn năm trước.

Những cột đá khổng lồ, một thời sừng sững chống đỡ cả một tòa cung điện nguy nga, giờ đây đã gãy đổ, nằm ngổn ngang như những khúc xương hóa thạch của một loài thủy quái khổng lồ. Rêu phong và địa y bám dày đặc trên từng phiến đá, tạo thành những thảm nhung xanh xám, ẩm ướt. Các bức tường, từng được chạm khắc những phù điêu tinh xảo miêu tả cảnh tiên nhân giáng thế, thần thú bay lượn, giờ đã bị phong hóa đến mức mờ nhạt, méo mó. Dưới ánh sáng lờ mờ, những hình ảnh ấy như đang vặn vẹo, méo mó, tựa như lời than vãn không ngừng của một quá khứ bị lãng quên, hay một Thiên Đạo đang dần suy tàn. Mùi đất ��m trộn lẫn với mùi rêu phong nồng nặc và cái vị tanh nồng của kim loại gỉ sét, phảng phất trong không khí lạnh lẽo, gợi lên cảm giác về sự mục ruỗng và cái chết.

Linh khí trong khu vực này hỗn loạn đến đáng sợ. Nó không còn là những dòng chảy êm đềm, tuần hoàn như ở thế giới bên ngoài, mà giật cục, dồn nén, đôi khi bỗng dưng loãng toẹt như không khí, khi thì lại đặc quánh như thủy ngân. Không gian cũng vì thế mà biến dạng một cách khó lường. Có lúc, bước chân của họ bỗng trở nên nặng nề như thể đang mang trên mình cả ngọn núi, cơ thể chìm xuống đất đá một cách khó nhọc. Lại có lúc, trọng lực dường như biến mất, khiến họ nhẹ bẫng, suýt chút nữa thì bay lên, phải vội vàng vận khí giữ thân. Sự đảo lộn quy tắc này không chỉ gây khó khăn cho việc di chuyển mà còn tạo ra một áp lực vô hình lên tinh thần, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy bất an và căng thẳng tột độ.

Dương Quân, với vẻ anh tuấn của một thư sinh nhưng lại ẩn chứa khí chất của một người luyện võ, không ngừng cảnh giác. Đôi mắt hắn quét dọc ngang, bàn tay siết chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Hắn biết, trong Vùng Đất Đảo Quy này, nguy hiểm không chỉ đến từ những sinh vật biến dị mà còn từ chính sự bóp méo của quy tắc tự nhiên, từ những phản ứng vô thức của Thiên Đạo đang giãy giụa. Vừa đi, hắn vừa thấp giọng nói, giọng nói lộ rõ sự lo lắng: "Nơi này càng lúc càng quỷ dị. Ta cảm giác như có vô số ánh mắt đang dõi theo chúng ta, Tạ huynh." Hắn khẽ rùng mình, cảm giác bị giám sát vô hình này còn đáng sợ hơn cả những con quái vật hữu hình.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quét qua từng chi tiết của cảnh vật đổ nát, như thể đang đọc một cuốn sách cổ, tìm kiếm những manh mối, những dòng chữ ẩn chứa bí mật của thời gian. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng yếu ớt của chiều tà càng thêm phần nhợt nhạt, nhưng thần thái lại hoàn toàn tập trung. "Không phải ánh mắt, Dương Quân," Tạ Trần trầm giọng đáp, "mà là những phản ứng. Giống như một cơ thể đang bị bệnh, nó sẽ phản ứng với mọi dị vật, mọi yếu tố không tương thích." Hắn dừng lại bên một phiến đá bị vỡ, bề mặt lởm chởm những vết nứt, nhưng bên trong lại phát ra một ánh sáng tím nhạt một cách bất thường, nhấp nháy yếu ớt như một đốm lửa sắp tàn.

Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, điềm đạm theo sau. Đôi mắt ông nhắm hờ, vẻ an nhiên như thể mọi hỗn loạn xung quanh không hề tác động đến ông. Nghe Tạ Trần nói, ông khẽ mỉm cười, vuốt nhẹ chòm râu bạc trắng. "Lời thí chủ nói không sai. Hệ thống... đang tự sửa lỗi, theo cách của nó." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật, như một lời khẳng định cho nhận định của Tạ Trần.

Tạ Trần đưa tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt phiến đá đang phát ra ánh sáng tím nhạt. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo, vừa quen thuộc vừa xa lạ, truyền thẳng vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí tập trung vào luồng khí đó, vào sự rung động yếu ớt nhưng đầy hỗn loạn của 'nhân quả' đang bện xoắn trong lòng phiến đá. Trong khoảnh khắc đó, "Nhân Quả Luân Bàn" trong tâm trí hắn quay cuồng dữ dội, những sợi tơ nhân quả vô hình hiện rõ mồn một, đan xen, chồng chéo lên nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp và đầy mâu thuẫn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự giãy giụa của một quy tắc tự nhiên đang bị bóp méo, của một phần Thiên Đạo đang cố gắng duy trì sự tồn tại của nó một cách vô vọng.

Sự tập trung của Tạ Trần không kéo dài được bao lâu. Ngay lúc đó, một luồng áp lực cực lớn, tựa như một ngọn núi vô hình đổ sập xuống, ập đến từ phía trước. Áp lực này không đến từ một kẻ thù cụ thể, mà là một sự nén ép không gian thuần túy, một cảm giác bị đè nén đến nghẹt thở, như thể không khí xung quanh bị rút cạn, rồi lại bị lấp đầy bằng một thứ năng lượng nặng nề, vô cảm. Tiếng gió rít gào bỗng trở nên dữ dội hơn, như tiếng quỷ khóc từ vực sâu. Những phiến đá vụn trên mặt đất bắt đầu rung chuyển, rồi vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Cảm giác bị giám sát vô hình mà Dương Quân đã nhắc đến giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào họ từ hư vô. Màn sương mù đặc quánh cũng bắt đầu xoáy tròn, tụ lại thành một xoáy nước khổng lồ, tối tăm và đáng sợ, báo hiệu một mối nguy hiểm khôn lường sắp sửa xuất hiện.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn sương mù càng lúc càng dày đặc, nuốt chửng cả những ánh sáng yếu ớt còn sót lại của phế tích cung điện. Bầu trời vốn đã u ám giờ đây bỗng chốc nổi lên một cơn bão tố bất ngờ. Tiếng sấm chớp giật liên hồi xé toạc màn đêm, thắp sáng chớp nhoáng những hình thù kỳ dị của những cột đá đổ nát, những cây cổ thụ khô héo vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu. Mỗi tiếng sấm là một tiếng gầm rống của Thiên Đạo đang giận dữ, mỗi tia chớp là một nhát kiếm của sự phẫn nộ vô hình. Mưa bắt đầu rơi, không phải những hạt mưa bình thường mà là những giọt nước lạnh buốt như băng, mang theo một mùi vị của tử khí và sự mục nát, thấm đẫm vào từng tấc đất, từng viên đá.

Giữa không gian hỗn loạn và đáng sợ ấy, Bạch Vô Thường xuất hiện. Y không đến từ một hướng cụ thể nào, không có tiếng bước chân, không có dấu hiệu báo trước, cứ như thể y hòa tan vào bóng tối rồi đột ngột ngưng tụ lại thành hình. Một bóng hình cao gầy, y phục trắng toát, nổi bật một cách ma quái giữa màn đêm đen kịt và những tia chớp lóe sáng. Khuôn mặt y vẫn không chút biểu cảm, trắng bệch như tử thi, hai hốc mắt sâu thẳm trống rỗng, nhưng lại phát ra những luồng sáng xanh lục u ám, chứa đựng một ý chí hủy diệt mạnh mẽ đến đáng sợ. Y không nói một lời, không một âm thanh nhỏ nhất, chỉ đứng đó, bất động, như một pho tượng khắc trong băng giá, nhưng khí tức tỏa ra lại đủ để khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng gió rít gào, tiếng sấm chớp, tiếng mưa rơi đều như bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc bao trùm.

Dương Quân, với bản năng của một tu sĩ đã trải qua vô số trận chiến, lập tức nhận ra sự nguy hiểm tột độ. Hắn rút phắt trường kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Bạch Vô Thường, ánh mắt kiên quyết. "Hắn đến rồi! Cẩn thận, Tạ huynh!" Giọng hắn đầy vẻ căng thẳng, nhưng không hề run rẩy. Hắn biết, đây không chỉ l�� một cuộc đối đầu đơn thuần, mà là một trận chiến sinh tử với hiện thân của Thiên Đạo.

Tạ Trần vẫn đứng yên, không lùi một bước, không rút kiếm, thậm chí không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của Bạch Vô Thường, ánh mắt sâu thẳm của hắn không còn chứa đựng sự hoang mang hay sợ hãi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, gần như đồng cảm. "Đừng manh động, Dương huynh," Tạ Trần trầm giọng nói, giọng điệu bình tĩnh đến lạnh lùng. "Hắn không phải là kẻ ác, hắn chỉ là một phần của hệ thống đang cố gắng tồn tại." Trong tâm trí hắn, "Nhân Quả Luân Bàn" quay cuồng với tốc độ chóng mặt, phân tích từng luồng khí tức, từng dao động nhỏ nhất từ Bạch Vô Thường, từ môi trường xung quanh. Hắn không nhìn Bạch Vô Thường như một kẻ thù, mà như một bài toán, một cơ chế phức tạp cần được giải mã.

Vô Danh Tăng, dù đã mở đôi mắt từ ái, nhưng vẻ mặt vẫn an nhiên như thường. Ông khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước được tình huống này. "Trong vô cảm có vô thường, trong vô thường có vô ngã. Nhưng vô ngã cũng là một loại chấp niệm." Lời ông nói nhỏ nhẹ, nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời thiền ngữ đầy ẩn ý, một lời gợi mở sâu sắc về bản chất của Bạch Vô Thường và cả Thiên Đạo.

Không cho họ thêm thời gian để suy nghĩ, Bạch Vô Thường giơ tay lên. Không có chiêu thức phức tạp, không có ánh sáng chói lòa hay tiếng động rầm trời. Chỉ là một động tác đơn giản, một luồng năng lượng thuần túy, mạnh mẽ và vô cảm tuôn ra từ lòng bàn tay y, trực tiếp nhắm vào Tạ Trần. Luồng năng lượng ấy không phải là một đòn công kích vật lý, mà là một sự bóp méo không gian và quy tắc. Không gian xung quanh Tạ Trần lập tức bị nén lại, biến dạng, tạo thành một áp lực nghẹt thở, như thể một bàn tay vô hình khổng lồ đang cố gắng nghiền nát hắn. Trọng lực thay đổi đột ngột, ánh sáng trở nên lập lòe, mọi thứ như đang vặn vẹo trong một cơn ác mộng. Đó là sự vận dụng tối đa các quy tắc 'đảo quy' của Vùng Đất này, một nỗ lực tuyệt vọng của Thiên Đạo để loại bỏ "biến số" Tạ Trần.

Dương Quân định lao lên đỡ đòn, nhưng Tạ Trần đã ra hiệu ngăn lại. Hắn không đỡ, không tránh, mà lại nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí chìm sâu vào "Nhân Quả Chi Nhãn". Hắn không tìm cách chống lại sức mạnh của Bạch Vô Thường, mà tìm kiếm điểm yếu trong "lời giải" của Thiên Đạo. Hắn nhận ra rằng đòn tấn công này, dù mạnh mẽ đến mức có thể nghiền nát mọi thứ, lại tuân theo một logic cứng nhắc, một "chương trình" được lập trình sẵn để tự vệ. Nó không có sự linh hoạt, không có cảm xúc, chỉ là một phản ứng bản năng, một "công thức" cố định. Và chính sự vô cảm, cứng nhắc ấy lại là điểm yếu của nó.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Tạ Trần đã nhìn thấu được bản chất của đòn đánh: nó không phải là sự sáng tạo của một ý thức, mà là sự lặp lại của một cơ chế. Hắn nhanh chóng nhận ra rằng, nếu không trực tiếp đối đầu bằng sức mạnh, mà bằng cách lợi dụng chính sự "vô cảm" và "công thức" của Thiên Đạo, hắn có thể tìm ra một con đường thoát hiểm. Hắn không cần phải mạnh hơn Bạch Vô Thường, mà chỉ cần thông minh hơn, thấu hiểu hơn về bản chất của thứ đang đối đầu với mình.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt kiên định. "Dương huynh, Vô Danh Tăng! Theo ta! Không đối đầu trực diện, hãy di chuyển theo hướng này!" Hắn chỉ tay về một khe nứt nhỏ trên bức tường đổ nát, nơi linh khí có vẻ hỗn loạn hơn nhưng lại có một sự cân bằng kỳ lạ trong sự hỗn loạn đó. Hắn không giải thích nhiều, nhưng giọng nói của hắn chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối, khiến Dương Quân và Vô Danh Tăng không chút do dự mà làm theo. Họ tin vào trí tuệ của Tạ Trần, tin vào khả năng nhìn thấu nhân quả phi thường của hắn, đặc biệt là sau những gì đã chứng kiến trong Vùng Đất Đảo Quy này.

***

Tạ Trần dẫn đầu, lao vào khe nứt nhỏ trên bức tường đổ nát. Dương Quân và Vô Danh Tăng theo sát phía sau, tránh né luồng năng lượng vô cảm của Bạch Vô Thường. Mưa vẫn xối xả, gió vẫn rít gào, nhưng tâm trí Tạ Trần lại hoàn toàn tĩnh lặng. Dựa vào sự hướng dẫn của "Nhân Quả Chi Nhãn", hắn không ngừng phân tích các luồng năng lượng, sự bóp méo không gian, và cả những quy tắc "đảo quy" đang hoạt động xung quanh. Hắn không chạy trốn một cách vô vọng, mà di chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ, lúc tiến, lúc lùi, lúc đột ngột nghiêng mình sang một bên, lúc lại phóng lên cao. Mỗi động tác của hắn đều như được tính toán tỉ mỉ, lợi dụng chính sự "vô cảm" của đòn tấn công từ Bạch Vô Thường.

Luồng năng lượng của Bạch Vô Thường, vốn được lập trình để truy đuổi và thanh lọc "biến số", cứ thế lao đi theo quán tính, không thể điều chỉnh một cách linh hoạt theo những thay đổi đột ngột của Tạ Trần. Hắn cứ như một dòng nước chảy xiết bị một tảng đá ngầm làm lệch hướng, chỉ có thể tiếp tục chảy theo một con đường mới mà không thể quay đầu hay thay đổi bản chất của dòng chảy. Quỹ đạo của Tạ Trần không phải là một đường thẳng, mà là một đường cong lượn, một vũ điệu của sự né tránh, của việc lách qua những "lỗ hổng" trong logic vận hành của Thiên Đạo.

Dương Quân, ban đầu còn bàng hoàng trước sự quái dị của cuộc đối đầu, dần dần nhận ra sự tinh diệu trong chiến lược của Tạ Trần. Hắn thấy rằng, mỗi khi Tạ Trần thay đổi hướng đi, luồng năng lượng của Bạch Vô Thường lại mất đi một phần nhỏ động lực, như một cỗ máy bị kẹt. Đến một khoảnh khắc nhất định, sau khi họ đã di chuyển qua một loạt những cột đá đổ nát và một vũng nước ngưng tụ đầy linh khí hỗn loạn, Tạ Trần đột ngột dừng lại. Đồng thời, hắn lợi dụng một kẽ hở trong "logic tự vệ" của Thiên Đạo – một khoảnh khắc mà hệ thống cần "tái lập trình" mục tiêu hoặc đánh giá lại mối đe dọa.

Ngay lập tức, Bạch Vô Thường, vốn vẫn đứng bất động từ xa, bỗng nhiên "đóng băng". Luồng ánh sáng xanh lục trong đôi mắt y chợt tắt ngúm, cơ thể y trở nên hoàn toàn bất động, như một pho tượng đá bị bỏ quên. Đó không phải là sự thất bại của Bạch Vô Thường, mà là một sự "ngừng hoạt động tạm thời", một khoảnh khắc mà "chương trình" của Thiên Đạo không thể xử lý được "lỗi" hoặc "biến số" mà Tạ Trần vừa tạo ra. Khoảnh khắc đó, dù chỉ kéo dài vài hơi thở, cũng đủ để họ thoát hiểm.

Bão tố dịu đi nhanh chóng như khi nó ập đến. Mây đen tan dần, để lộ ra vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo treo lơ lửng trên nền trời đêm. Ánh trăng yếu ớt xuyên qua khe mây, hắt lên khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, khiến hắn trông vừa mơ hồ, vừa kiên định đến lạ. Hắn quay lại nhìn Bạch Vô Thường đang đứng bất động trong bóng đêm, ánh mắt không còn sợ hãi mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, gần như đồng cảm.

"Hắn... không phải là một sinh vật sống. Hắn là một bản năng. Bản năng tự vệ của một Thiên Đạo đang hấp hối," Tạ Trần trầm giọng nói, giọng điệu mang theo một nỗi bi thương nhẹ. Hắn nhìn thấy "nỗi sợ hãi" của một hệ thống đang "chết", cố gắng bảo vệ chính mình bằng mọi giá, dù hành động có vẻ tàn bạo, vô lý đến đâu. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng của Thiên Đạo, thứ đang giãy giụa trong cơn hấp hối, cố gắng loại bỏ mọi thứ mà nó cho là mối đe dọa đối với sự tồn tại mong manh của mình.

Dương Quân, vẫn còn thở dốc vì căng thẳng, nhìn Tạ Trần với ánh mắt kinh ngạc. "Tạ huynh... huynh thực sự đã nhìn thấu hắn sao?" Hắn không thể tin được vào những gì mình vừa chứng kiến. Tạ Trần không dùng sức mạnh, không dùng chiêu thức, mà chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc, đã vô hiệu hóa được một kẻ truy sát đáng sợ như Bạch Vô Thường, dù chỉ là tạm thời. Lý tưởng tu tiên của hắn, vốn đã lung lay từ lâu, giờ đây như được định hình lại hoàn toàn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, sức mạnh không phải lúc nào cũng nằm ở tu vi hay phép thuật, mà còn ở sự thấu hiểu và trí tuệ.

Vô Danh Tăng gật đầu tán thưởng, đôi mắt từ ái nhìn Tạ Trần đầy vẻ hài lòng. "Phật nói vạn vật đều có bản ngã, nhưng Thiên Đạo, có lẽ... đã quên mất bản ngã của chính mình. Giờ đây chỉ còn là một ý chí tồn tại thuần túy." Ông khẽ thở dài, như tiếc nuối cho một sự tồn tại vĩ đại nhưng lại đánh mất chính mình. "Nó là một chấp niệm. Chấp niệm vào sự tồn tại, vào quy tắc đã được thiết lập."

Tạ Trần chậm rãi đưa tay, chạm nhẹ vào một phiến đá gần đó. Hắn cảm nhận được sự rung động yếu ớt của "Vùng Đất Đảo Quy", cảm nhận được sự tiêu hao năng lượng khổng lồ mà Thiên Đạo vừa phải bỏ ra để thực hiện cuộc truy sát này. Mỗi hành động của Bạch Vô Thường, mỗi lần Thiên Đạo cố gắng tự vệ, đều khiến nó suy yếu thêm một phần. Nó giống như một người bệnh đang cố gắng chiến đấu với vi rút bằng mọi giá, nhưng mỗi lần phản kháng đều rút cạn thêm sinh lực của chính mình.

"Một ý chí... đang thở than," Tạ Trần thì thầm, ánh mắt xa xăm, nhìn về phía Bạch Vô Thường đang bất động. Hắn nhắm mắt lại, khắc ghi khoảnh khắc thấu hiểu sâu sắc này vào tâm trí. Cái Thiên Đạo đang giãy giụa này, dù tàn bạo, nhưng lại đáng thương đến lạ. Nó không phải là một kẻ thù ác độc, mà là một hệ thống đang cố gắng sống sót, một cách vô vọng. Và chính sự tuyệt vọng ấy, chính sự "thở than" ấy, đã khiến hắn nhận ra một cách rõ ràng hơn bao giờ hết rằng con đường "Nhân Đạo" không chỉ là một lý thuyết xa vời, mà là một sự tất yếu. Một con đường mà con người phải tự mình kiến tạo, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách thay thế, bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, để một kỷ nguyên mới có thể thực sự bắt đầu.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, cuộc đối đầu này chưa kết thúc. Bạch Vô Thường sẽ không mãi mãi "đóng băng". Thiên Đạo sẽ lại tìm cách khác để thanh lọc "biến số" như hắn. Nhưng giờ đây, hắn đã có một cái nhìn khác, một chiến lược khác. Không phải là chiến đấu bằng vũ lực, mà là bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của "đối thủ". Và quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy sự đồng cảm cho kẻ truy sát mình, một sự đồng cảm sẽ là nền tảng cho con đường "Nhân Đạo" mà hắn sắp kiến tạo. Phía trước, con đường còn đầy chông gai, nhưng trong tâm Tạ Trần, một ngọn lửa hy vọng đã nhen nhóm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free