Nhân gian bất tu tiên - Chương 418: Phản Ứng Bản Năng: Bạch Vô Thường và Lời Giải Của Thiên Đạo
Tạ Trần đưa tay ra, không phải để nắm lấy bất cứ thứ gì hữu hình, mà như muốn chạm vào tương lai, nắm lấy vận mệnh của nhân gian. Bàn tay hắn gầy gò, nhưng lại toát ra một sức mạnh ý chí phi thường. Ánh sáng bị bẻ cong của Vùng Đất Đảo Quy hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, tạo nên một vẻ mơ hồ, nhưng lại đầy quyết tâm. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường thành tiên, mà là con đường cứu rỗi nhân gian, cứu rỗi chính bản chất của con người. Con đường này sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc. Phía sau hắn là Vô Danh Tăng, người dẫn đường tinh thần, và bên cạnh hắn là Dương Quân, người đồng hành trung thành. Và xa hơn nữa, là toàn bộ nhân gian đang chờ đợi một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải "mất người" để vươn tới sức mạnh.
Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là một điều không thể tránh khỏi, và là một phần của 'luân hồi' vĩ đại. Trong cái chết của nó, một mầm sống mới đã nảy mầm trong tâm trí Tạ Trần. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, Thiên Đạo vẫn đang giãy giụa trong đau đớn, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy một lối thoát, một con đường vượt lên trên tất cả: con đường của Nhân Đạo. Ý niệm về 'Nhân Đạo' của Tạ Trần không chỉ là một lý thuyết mà là một con đường khả thi, có thể được kiến tạo bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Vô Danh Tăng sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn dắt Tạ Trần trên con đường triết lý và kiến tạo tương lai.
Giữa Vùng Đất Đảo Quy hoang tàn, nơi những quy tắc của trời đất bị bóp méo, Tạ Trần và những người đồng hành của hắn đã tìm thấy một tia sáng, một con đường mới. Họ bước đi, không phải để trốn chạy, mà để đối mặt với sự thật, để kiến tạo một tương lai mà không ai từng dám mơ ước.
***
Hành trình trong Vùng Đất Đảo Quy không giống bất kỳ cuộc du hành nào mà Tạ Trần từng trải qua. Mỗi bước đi là một sự kiểm chứng liên tục những gì hắn đã học, đã suy ngẫm. Sau khi thoát hiểm khỏi cuộc chạm trán đầy bất ngờ, ba người họ tìm kiếm một nơi ẩn náu tạm thời trong một phế tích hùng vĩ nhưng đổ nát, từng là một cung điện thượng cổ. Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm mây, nay bị bẻ cong một cách kỳ dị, uốn lượn như những thân cây cổ thụ bị vặn xoắn bởi một bàn tay vô hình. Các bức tường phong hóa, từng chạm khắc những phù điêu tinh xảo về sự thịnh vượng của một triều đại đã mất, giờ đây chỉ còn là những mảng đá mờ nhạt, nơi rêu phong và địa y bám dày đặc, tạo nên những mảng màu xanh xám loang lổ. Một mùi đất ẩm, mùi rêu mục và hương đá cũ kỹ vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét và một thứ mùi lạ, chua chát của năng lượng hỗn loạn, khiến khứu giác phải căng ra để phân biệt.
Bầu trời bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, khiến ánh sáng ban ngày trở nên yếu ớt, tạo nên một không gian u ám, cổ kính và chất chứa vô vàn bí ẩn. Tiếng gió rít qua những khe hở của phế tích, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của linh hồn. Đôi khi, một tiếng chim kêu lạ, chói tai vang lên từ đâu đó trong màn sương, rồi lại chìm vào tĩnh lặng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quét qua từng chi tiết của cảnh quan bị bóp méo, từng luồng năng lượng hỗn loạn đang chảy xiết trong không gian. Hắn không tìm kiếm sự nguy hiểm trực diện, mà là những "dấu vết", những "quy luật" ẩn giấu trong chính sự hỗn loạn.
Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, cảm thấy lạnh toát cả người, không chỉ vì khí hậu khắc nghiệt mà còn vì sự kỳ dị đến mức siêu thực của nơi này. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng giờ đây nó đã lấm lem bụi đất và ẩm ướt. Đôi mắt sáng của hắn tràn ngập sự hoang mang. "Nơi này... thật sự là do Thiên Đạo suy yếu mà thành sao? Nó... thật đáng sợ." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút run rẩy.
Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt hắn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. "Không đáng sợ bằng sự vô tri, Dương Quân. Hãy quan sát kỹ, sự hỗn loạn này cũng có một quy luật riêng, một bản năng tự vệ tối thượng." Hắn đưa tay chỉ vào một cột đá, nơi những phù điêu cổ xưa đang tan chảy vào nhau như sáp nến, tạo thành những hình thù méo mó nhưng lại có một sự cân bằng kỳ lạ, một trật tự mới hình thành từ sự đổ vỡ. "Vạn vật đều có bản năng sinh tồn. Thiên Đạo, dù là một hệ thống, một quy tắc, cũng không ngoại lệ."
Hắn nhắm hờ mắt, kích hoạt Nhân Quả Chi Nhãn. Trong tầm nhìn của hắn, những sợi tơ nhân quả chằng chịt không còn là những đường thẳng tắp hay những nút thắt rõ ràng, mà trở nên mờ ảo, xoắn vặn, đứt gãy và tái kết nối một cách liên tục. Nhưng trong cái mớ hỗn độn ấy, hắn vẫn nhận ra những "mạch chảy" chính, những "ý niệm" cốt lõi. Đó là sự cố gắng tuyệt vọng của Thiên Đạo để duy trì sự tồn tại của chính nó, để "vá trời" theo cách riêng của nó, dù cho cái giá phải trả là sự bóp méo và hủy hoại vạn vật.
Vô Danh Tăng, ngồi xếp bằng trên một tảng đá đổ, đôi mắt nhắm hờ, nhưng dường như ông đã thấu hiểu mọi điều Tạ Trần đang suy nghĩ. Ông khẽ gật đầu, khuôn mặt gầy guộc toát lên vẻ an nhiên, thanh thản. "Vô thường biến đổi, vạn pháp giai không. Nhưng trong cái không ấy, vẫn có cái còn, cái nảy sinh." Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn Dương Quân đang hoang mang.
Dương Quân nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Vô Danh Tăng. Hắn cố gắng nắm bắt những triết lý sâu xa mà hai người đang nói. Sự "đáng sợ" của Vùng Đất Đảo Quy không phải là do một kẻ thù hữu hình, mà là do chính "quy tắc" đã biến dạng. Điều này khiến hắn cảm thấy bất lực hơn bất kỳ kẻ thù nào. Thiên Đạo, thứ mà hắn từng sùng bái, từng cho là nguồn cội của mọi trật tự, giờ đây lại là tác nhân của sự hỗn loạn này. "Bản năng tự vệ... của Thiên Đạo?" Hắn lẩm bẩm, cố gắng hình dung một thứ vô hình, vô tri lại có bản năng.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn kiên định. "Chính xác. Giống như một cái cây, khi bị sâu bệnh, nó sẽ cố gắng loại bỏ những cành lá héo úa, hoặc tiết ra nhựa để tự chữa lành. Thiên Đạo cũng vậy, nó đang cố gắng loại bỏ 'những biến số', những 'lỗi hệ thống' mà nó cho là đe dọa sự tồn vong của chính mình. Những 'mất người', những dị tượng mà chúng ta đang thấy, tất cả đều là một phần của cơ chế ấy." Hắn dừng lại, thở dài một hơi. "Và ta... chính là một trong những 'biến số' lớn nhất."
Hắn đứng dậy, bước đến gần một vết nứt lớn trên mặt đất, nơi những luồng linh khí hỗn loạn đang bốc lên như hơi nước. "Mọi thứ ở đây, từ những ngọn núi vặn vẹo đến những con sông chảy ngược, đều là biểu hiện của một Thiên Đạo đang giãy giụa trong đau đớn, nhưng cũng đang cố gắng tự bảo vệ theo cách máy móc nhất, vô cảm nhất." Tạ Trần đưa tay chạm nhẹ vào một viên đá bị biến dạng, cảm nhận được sự lạnh lẽo và năng lượng hỗn độn đang rả rích từ đó. "Nó không có ý chí ác độc, chỉ có bản năng sinh tồn. Và bản năng ấy, trong sự suy tàn, trở nên tàn khốc hơn bao giờ hết." Dương Quân lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những nhát búa đập vào nền tảng niềm tin đã xây dựng từ lâu trong hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, cuộc chiến này không phải là chống lại cái ác, mà là chống lại một "quy luật" đã lỗi thời, một "hệ thống" đang sụp đổ.
***
Khi ba người cố gắng tìm đường ra khỏi phế tích, xuyên qua màn sương mù dày đặc, họ bước vào một khu vực khác của Vùng Đất Đảo Quy, nơi gió thổi mạnh hơn, và những dị tượng thời tiết liên tục xuất hiện. Mặt trời, dù đang ở đỉnh trưa, nhưng lại bị che khuất bởi những đám mây đen kịt không rõ nguồn gốc, thỉnh thoảng lại có những tia sét giáng xuống mặt đất mà không kèm theo tiếng sấm. Rồi bất chợt, một cơn mưa đá ào ạt trút xuống, những viên đá lạnh buốt va vào vách đá tạo ra âm thanh lạch cạch khô khốc, trước khi tan biến nhanh chóng như chưa từng tồn tại. Không khí trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, và mùi ẩm mốc càng thêm nồng nặc.
Chính trong cảnh tượng hoang tàn và hỗn loạn ấy, họ bắt gặp một cảnh tượng kinh hoàng: một nhóm phàm nhân đang bị dồn vào đường cùng bởi một thực thể "mất người". Đây là những phàm nhân vô tội, có lẽ đang cố gắng tìm cách thoát khỏi Vùng Đất Đảo Quy, hoặc đơn giản là bị mắc kẹt ở đây khi quy luật bị đảo lộn. Thực thể "mất người" kia có hình dạng giống con người, nhưng cử động của nó cứng nhắc và máy móc, như một con rối bị điều khiển bởi những sợi dây vô hình. Đôi mắt nó trống rỗng, không hề có ánh sáng của sự sống hay bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự vô định và một ánh phản chiếu mờ nhạt từ thế giới hỗn loạn xung quanh. Hành động của nó tàn bạo một cách vô thức, không có vẻ giận dữ hay ác độc, mà chỉ như một cỗ máy đang "thực hiện nhiệm vụ" của mình – loại bỏ những "biến số", những "sai lệch" trong một hệ thống đang sụp đổ. Những tiếng kêu la thảm thiết của phàm nhân vang vọng trong gió, hòa cùng tiếng va chạm khô khốc của những viên đá rơi.
Dương Quân, với bản tính nhiệt huyết và lòng trượng nghĩa của mình, không thể đứng nhìn. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, khí chất tuấn tú thường ngày giờ đây đầy vẻ phẫn nộ. "Sư huynh, chúng ta phải ra tay! Bọn họ..." Hắn muốn lao lên, ánh mắt bốc cháy ý chí cứu người. Đối với hắn, kẻ đang tàn sát phàm nhân kia chính là một ác quỷ cần phải diệt trừ.
"Đợi đã!" Tạ Trần trầm giọng, một tay giữ chặt cánh tay Dương Quân, ngăn hắn lại. Hắn không hề có vẻ lo lắng hay sợ hãi, mà vẫn giữ thái độ trầm tĩnh, lý trí của một người quan sát. "Xem kỹ hành vi của nó. Nó không phải đang giết người vì thù hận, mà vì... 'duy trì trật tự'." Tạ Trần nhắm mắt, Nhân Quả Chi Nhãn lại được kích hoạt. Trong tầm nhìn của hắn, những sợi tơ nhân quả của thực thể kia không hề có sắc thái của ác niệm hay thù hận. Chúng chỉ là những đường thẳng tắp, những "lệnh" được thực thi một cách mù quáng, vô cảm. "Mỗi hành động của nó đều được 'lập trình' để loại bỏ những gì nó coi là 'không tương thích' với quy tắc đang sụp đổ của Thiên Đạo. Nếu chúng ta trực tiếp đối đầu, chúng ta sẽ trở thành 'biến số' tiếp theo mà nó cần loại bỏ, và có thể kích hoạt những phản ứng mạnh mẽ hơn từ nó." Hắn phân tích nhanh chóng, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự sắc bén.
Vô Danh Tăng, vẫn giữ vẻ an nhiên, khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhàng hòa vào tiếng gió. "A Di Đà Phật... Bản năng tự vệ của 'kẻ hấp hối' quả thực rất đáng sợ. Nó không phân biệt thiện ác, không phân biệt hữu tình hay vô tình, chỉ đơn thuần là phản ứng để bảo toàn. Những phàm nhân kia, trong mắt nó, chỉ là những hạt bụi lạc lõng trong một cỗ máy đang tự sửa chữa." Lời nói của ông, tuy mang vẻ từ bi, nhưng lại nhấn mạnh sự lạnh lùng tột độ của cơ chế Thiên Đạo.
Dương Quân vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận, hắn nhìn những phàm nhân đang ngã xuống, lòng đau như cắt. "Nhưng... chúng ta không thể đứng nhìn sao?" Giọng hắn run lên, một sự đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra trong hắn. Lý tưởng về chính nghĩa của một tu sĩ đang bị thử thách bởi sự lý trí lạnh lùng của Tạ Trần và sự giác ngộ vô thường của Vô Danh Tăng.
Tạ Trần không trả lời ngay, hắn tập trung quan sát thực thể "mất người" và môi trường xung quanh. Hắn thấy rằng, mỗi khi một phàm nhân bị tiêu diệt, thực thể kia lại phát ra một luồng năng lượng kỳ lạ, như một tín hiệu "hoàn thành nhiệm vụ" được gửi đi, và đồng thời, những sợi tơ nhân quả của chính nó cũng được củng cố thêm một phần nhỏ, như một cỗ máy được tiếp thêm nhiên liệu. "Không phải không thể can thiệp, mà là phải can thiệp bằng trí tuệ, không phải bằng bạo lực mù quáng." Hắn nhíu mày, suy nghĩ nhanh như chớp. Hắn phải tìm ra "lỗ hổng" trong "chương trình" của Thiên Đạo, tìm ra cách "lách luật" để phá cục mà không cần đối đầu trực diện. "Thực thể này chỉ phản ứng với 'biến số'. Nếu chúng ta không phải là 'biến số' trong nhận thức của nó, hoặc nếu chúng ta tạo ra một 'biến số' khác lớn hơn mà nó phải ưu tiên xử lý..."
Hắn quay sang Vô Danh Tăng, ánh mắt cầu thị. Vị tăng nhân mỉm cười hiền từ, khẽ gật đầu, như đã hiểu ý Tạ Trần. "Tùy duyên mà hành, tùy tâm mà chuyển. Cái khôn ngoan không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thấu hiểu." Lời nói của Vô Danh Tăng như một lời khai thị, củng cố thêm quyết tâm của Tạ Trần. Hắn đã có một ý tưởng. Hắn sẽ không đấu trực diện với thực thể kia, mà sẽ lợi dụng chính bản chất "máy móc" của nó.
***
Tạ Trần không lao vào trận chiến, mà hắn bắt đầu di chuyển một cách có tính toán, tránh né tầm nhìn trực tiếp của thực thể "mất người". Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn để đọc rõ hơn luồng nhân quả của thực thể, tìm kiếm những "điểm yếu" trong quy tắc vận hành của nó. Hắn nhận ra rằng, thực thể này bị lập trình để phản ứng với những "biến động lớn" trong luồng năng lượng hoặc những "sự kiện bất thường" mà nó không thể lý giải theo "quy tắc" của Thiên Đạo đang suy yếu.
Hắn bắt đầu thu thập một số vật liệu từ môi trường xung quanh – những mảnh đá bị biến dạng chứa năng lượng hỗn loạn, một vài cành cây khô bị vặn xoắn, và thậm chí cả một số mẩu xương của những sinh vật đã "mất người" khác. Dương Quân và Vô Danh Tăng quan sát hắn một cách chăm chú. Tạ Trần không dùng pháp thuật, không dùng bất kỳ sức mạnh tu vi nào, hắn chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về "quy luật" của Vùng Đất Đảo Quy. Hắn sắp đặt những vật liệu này thành một "trận pháp" đơn giản, không phải để tấn công, mà để tạo ra một "mô phỏng biến động". Hắn kết hợp năng lượng hỗn loạn từ đá, sự vặn xoắn của cành cây, và "dư âm" của sự "mất người" từ xương, rồi dùng một kỹ thuật bí ẩn nào đó mà hắn đã học được từ các sách cổ, kích hoạt chúng một cách tinh vi.
Một luồng năng lượng hỗn loạn nhưng có "trật tự giả" bất ngờ bùng phát từ trận pháp nhỏ bé của Tạ Trần, lan tỏa trong không khí. Luồng năng lượng này không đủ mạnh để gây hại, nhưng lại đủ "khác biệt", đủ "bất thường" để lọt vào "hệ thống cảm biến" của thực thể "mất người". Ngay lập tức, thực thể đang tàn sát phàm nhân kia khựng lại. Đôi mắt trống rỗng của nó, vốn chỉ hướng về phía những kẻ yếu thế, đột ngột quay về phía luồng năng lượng lạ. Đối với nó, đây là một "biến số" mới, một "lỗi hệ thống" cần được "xử lý" ưu tiên hơn so với những phàm nhân vô hại. Nó gầm gừ một tiếng khô khốc, quay lưng lại với nhóm phàm nhân đang kinh hoàng, và lao về phía nguồn năng lượng do Tạ Trần tạo ra.
Tạ Trần đã thành công. Thực thể kia đã bị "đánh lừa", bị "reset" mục tiêu. Nó không đuổi theo những phàm nhân nữa, mà tập trung vào việc "phân tích" và "loại bỏ" cái "biến số" giả mạo kia. Nhóm phàm nhân, dù vẫn còn hoảng loạn, đã tìm được cơ hội chạy thoát. Ba người Tạ Trần nhanh chóng rút lui, tìm được nơi ẩn náu tạm thời trong một khe đá hẹp, được che chắn bởi những tảng đá lớn và màn sương mù dày đặc.
Dương Quân vẫn còn bàng hoàng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. "Vừa rồi... nếu chúng ta xông lên, có lẽ đã kích hoạt nó mạnh hơn. Nó... thật sự không có cảm xúc sao?" Hắn hỏi, giọng vẫn còn run rẩy nhưng đã pha lẫn một sự thấu hiểu mới mẻ. Những gì Tạ Trần vừa làm đã chứng minh lời hắn nói là đúng. Không phải bạo lực, mà là trí tuệ, là sự thấu hiểu mới là chìa khóa.
Tạ Trần ngồi xuống, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ mệt mỏi khó tả. "Nó không có cảm xúc, cũng như Bạch Vô Thường. Bạch Vô Thường không ác độc, Dương Quân. Hắn chỉ là một 'bộ phận' của Thiên Đạo, một 'phần mềm' được lập trình để loại bỏ 'lỗi hệ thống' như ta. Càng kháng cự bằng bạo lực, 'phần mềm' càng chạy mạnh hơn, càng cố chấp trong việc 'thanh lọc'." Hắn giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự lạnh lùng khách quan. "Khi Thiên Đạo suy yếu, cơ chế tự vệ của nó càng trở nên hung bạo và vô lý. Nó không còn phân biệt được đâu là mầm mống hủy diệt thực sự, đâu là đơn thuần một 'biến số' khác biệt."
Vô Danh Tăng gật đầu, đôi mắt nhắm hờ. "Lời thí chủ nói không sai. Thiên Đạo như một cỗ máy khổng lồ, một hệ thống điều hành vĩ đại của vạn vật. Khi nó hỏng hóc, khi những 'lỗi' phát sinh, những 'bộ phận' của nó sẽ cố gắng tự sửa chữa, hoặc loại bỏ những gì chúng cho là 'không tương thích'. Đó là bản năng sinh tồn đơn thuần, không phải ý chí thiện ác, cũng không phải sự thù hận cá nhân." Ông mở mắt, nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Và Bạch Vô Thường, hắn chính là 'chương trình diệt virus' mạnh mẽ nhất mà Thiên Đạo có thể tạo ra trong thời khắc suy tàn này."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng không thiếu đi sự bi thương. "Và ta... chính là 'biến số' mà nó không thể dung thứ. Ta là kẻ phá vỡ 'trật tự' mà nó đang cố gắng duy trì. Nhưng cũng chính vì thế, ta mới có thể tìm ra 'lỗ hổng' để xây dựng một 'hệ điều hành' mới. Một hệ điều hành không cần đến sự 'mất người' để vận hành. Một hệ điều hành mang tên Nhân Đạo." Giọng hắn chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. "Bạch Vô Thường truy sát ta không phải vì thù hằn cá nhân, mà vì ta là mối đe dọa với sự tồn vong của Thiên Đạo. Hắn chỉ đang làm tròn 'nhiệm vụ' của mình."
Dương Quân lắng nghe, từng lời của Tạ Trần và Vô Danh Tăng như những tia chớp xé toạc màn sương mù trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hiểu rõ hơn về Thiên Đạo, về Bạch Vô Thường, và về chính Tạ Trần. Sự hoang mang dần tan biến, thay vào đó là một sự kiên định mới mẻ. Lý tưởng tu tiên của hắn, vốn dựa trên niềm tin vào Thiên Đạo, giờ đây đang được thay thế bằng một lý tưởng cao cả hơn: Nhân Đạo. "Bạch Vô Thường... chỉ là một cơ chế..." Hắn lẩm bẩm, bắt đầu thấu hiểu sự vô cảm tột độ của kẻ truy sát.
Tạ Trần nhìn ra ngoài khe đá, nơi màn sương mù càng lúc càng dày đặc. Gió vẫn rít, nhưng trong lòng hắn, một sự bình tĩnh kỳ lạ đang trỗi dậy. Hắn biết, cuộc đối đầu với Thiên Đạo và Bạch Vô Thường không thể tránh khỏi. Nhưng giờ đây, hắn đã có một cái nhìn khác, một chiến lược khác. Không phải là đối đầu bằng vũ lực, mà là bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của "đối thủ".
"Chúng ta phải tiếp tục tiến sâu hơn, Dương Quân." Tạ Trần nói, giọng dứt khoát. "Vùng Đất Đảo Quy này ẩn chứa nhiều hơn những gì chúng ta thấy. Nó không chỉ là nơi Thiên Đạo suy yếu, mà còn là nơi nó đang cố gắng 'tái tạo' chính mình, theo một cách méo mó. Chúng ta phải tìm hiểu kỹ hơn về 'cơ chế' này, để tìm ra cách 'phá cục' một cách triệt để nhất, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách 'thay thế' nó."
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ. Ánh mắt hắn, vốn tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây đã thêm phần sâu sắc và kiên định. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn đầy rẫy chông gai, đầy rẫy những mối hiểm nguy vô hình từ một Thiên Đạo đang giãy giụa. Nhưng hắn tin vào Tạ Trần, tin vào trí tuệ của người thư sinh này, người đã dám nhìn thẳng vào sự thật và kiến tạo một con đường chưa từng có.
Vô Danh Tăng mỉm cười, đôi mắt từ ái nhìn Tạ Trần và Dương Quân. "Mầm sống mới, luôn mọc lên từ tro tàn." Ông lặp lại lời nói của mình, như một lời khẳng định, một lời chúc phúc cho con đường mà Tạ Trần đã chọn. Ánh sáng yếu ớt của chiều tà xuyên qua màn sương, hắt lên khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, khiến hắn trông vừa mơ hồ, vừa kiên định đến lạ. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo đang hấp hối, và sẵn sàng kiến tạo một kỷ nguyên Nhân Đạo mới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.