Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 417: Bản Chất Suy Tàn: Thiên Đạo Trong Mắt Tạ Trần

Bóng dáng của ba người họ, nhỏ bé giữa sự hỗn loạn khổng lồ của Vùng Đất Đảo Quy, lại trở nên vững vàng đến lạ thường, như những ngọn nến le lói giữa bão tố, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp đến.

***

Sương sớm vẫn còn giăng mắc, phủ lên cảnh quan hoang tàn một lớp màn mờ ảo, nhuốm màu kỳ quái. Tạ Trần, Dương Quân và Vô Danh Tăng ẩn mình trong một góc của Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, nơi những cột đá khổng lồ đổ nát vươn mình lên trời, thách thức sự bào mòn của thời gian và sự bóp méo của không gian. Các bức tường xung quanh họ đã phong hóa đến mức các phù điêu cổ xưa trên đó chỉ còn là những đường nét mờ nhạt, khó thể nhận diện. Cây cối và rêu phong bám víu, bao phủ từng kẽ nứt, từng phiến đá, như một tấm áo choàng tang thương của quá khứ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong xen lẫn mùi đá cũ kỹ, trộn lẫn với một thứ mùi tanh nồng khó tả, phảng phất trong không khí, khiến cho mỗi hơi thở đều mang theo vị của sự mục rữa và biến dị.

Gió rít qua những khe hở, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của vong hồn. Thỉnh thoảng, một tiếng chim kêu lạ lùng, không giống bất kỳ loài chim nào Dương Quân từng biết, vang lên rồi tắt lịm, càng làm tăng thêm sự rợn người của nơi đây. Bầu không khí hoang tàn, cổ kính, u ám, nhưng cũng ẩn chứa một cảm giác bí ẩn, một lịch sử bị chôn vùi dưới lớp đất đá và sự hỗn loạn. Ánh sáng mặt trời, dù đã lên cao, nhưng lại bị bẻ cong một cách kỳ dị, tạo ra những vùng sáng tối không theo quy luật, khiến bóng của họ dài ra một cách méo mó rồi lại co lại bất thường, như thể thời gian và không gian đang nhảy múa một vũ điệu hỗn loạn.

Dương Quân không khỏi kinh hãi. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng kỳ lạ trong chuyến hành trình này, nhưng Vùng Đất Đảo Quy này lại vượt quá mọi tưởng tượng của hắn. Một dòng sông chảy ngược lên trời, những ngọn núi treo lơ lửng giữa không trung, những đám mây ngũ sắc trôi lững lờ mà không tuân theo bất kỳ chiều gió nào. Màu sắc của vạn vật cũng bị đảo lộn; cây cối có lá màu xanh tím, đất đai đỏ như máu, và bầu trời lại mang một sắc xám tro u ám.

"Đây rốt cuộc là nơi nào?" Dương Quân thốt lên, giọng hắn trầm thấp, đầy vẻ hoang mang. Đôi mắt hắn đảo quanh, cố gắng nắm bắt một quy luật nào đó trong sự vô luật pháp này, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. "Quy tắc... sao lại thế này? Mọi thứ đều đảo lộn!" Hắn chưa từng nghĩ rằng một thế giới có thể tồn tại theo cái cách này, nơi mà mọi định luật vật lý, mọi lẽ thường đã bị phá vỡ hoàn toàn. Sự hỗn loạn này không chỉ tác động đến cảnh quan bên ngoài mà còn ảnh hưởng đến linh khí trong cơ thể hắn, khiến hắn cảm thấy năng lượng của mình bị xáo trộn, khó có thể vận hành một cách trôi chảy.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc suy luận. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, dường như hòa mình vào sự tĩnh lặng của phế tích, nhưng nội tâm hắn lại đang vận hành với tốc độ cực đại. Tạ Trần đã kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn', một năng lực đặc biệt cho phép hắn nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, và giờ đây, nó đang được sử dụng để phân tích sự rối loạn của Vùng Đất Đảo Quy. Những dòng chảy năng lượng hỗn loạn, những mối liên kết nhân quả bị bẻ cong, những sợi chỉ vận mệnh đan xen vào nhau một cách vô lý... tất cả hiện lên trong tâm trí hắn như một bản đồ phức tạp, đầy rẫy những ký hiệu và đường nét khó hiểu.

Hắn cảm nhận được sự "mất người" của những linh thú, cây cối, và thậm chí cả những phiến đá nơi đây. Chúng không còn là chính mình, mà đã bị biến dạng bởi một lực lượng vô hình, một sự ép buộc đến từ tận cùng của quy tắc. Đây không phải là sự biến hóa tự nhiên, mà là sự phá vỡ, sự bóp méo từ bên trong. Tạ Trần hiểu rằng, đây chính là biểu hiện rõ ràng nhất của một Thiên Đạo đang giãy giụa trong cơn hấp hối. Nó không còn đủ sức mạnh để duy trì trật tự, để giữ vững các quy luật cơ bản của thế giới, nhưng vẫn cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình bằng cách bóp méo những gì còn lại.

Vô Danh Tăng ngồi tĩnh lặng một bên, hai tay chắp lại trước ngực, đôi mắt khép hờ. Khuôn mặt gầy guộc của ông toát lên vẻ an nhiên tự tại, như một tảng đá cổ xưa không bị lay chuyển bởi dòng nước lũ. Ông không nói một lời, nhưng sự hiện diện của ông lại mang đến một cảm giác bình yên kỳ lạ giữa sự hỗn loạn. Ánh mắt ông, dù nhắm hờ, dường như vẫn nhìn thấu vạn vật, xa xăm hơn cả những gì Tạ Trần đang cố gắng phân tích. Ông không cần 'Nhân Quả Chi Nhãn' để hiểu, bởi vì ông đã giác ngộ được sự vô thường của vạn pháp, sự tuần hoàn của sinh tử, và cái chết của Thiên Đạo chỉ là một phần của vòng luân hồi vĩ đại ấy.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí nặng nề, tràn ngập tạp chất tràn vào lồng ngực. Mùi tử khí nồng nặc hơn bao giờ hết, nhưng hắn đã quen. Sau một khắc im lặng dài, Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự tỉnh táo đến lạnh lùng, một ánh nhìn thấu triệt đến tận cùng bản chất. Hắn quay sang Dương Quân, giọng nói trầm ấm, nhưng lại mang một sự bình thản đến khó tin trước cảnh tượng hỗn loạn bao quanh.

"Ngươi thấy đây là sự hỗn loạn, Dương Quân?" Tạ Trần khẽ hỏi, không đợi câu trả lời, hắn tiếp tục. "Không sai. Nhưng đằng sau sự hỗn loạn ấy, là một quy tắc khác đang cố gắng hình thành, một sự tự vệ tuyệt vọng. Thiên Đạo không ác." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua toàn bộ cảnh quan bị bóp méo, như thể đang đọc một cuốn sách cổ xưa. "Nó không có ý thức, cũng không có cảm xúc. Nó chỉ là một hệ thống, một bộ máy khổng lồ, được tạo ra để duy trì trật tự. Giờ đây, khi năng lượng suy kiệt, khi sợi dây liên kết với vạn vật đang đứt gãy, nó đang vật lộn để sống sót, để tồn tại bằng mọi giá."

Dương Quân nhìn Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn đầy sự bối rối, nhưng hắn lắng nghe từng lời của Tạ Trần một cách chăm chú. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong giọng nói của Tạ huynh, một sự kiên định vững vàng, một nhận thức sâu sắc mà hắn chưa từng thấy. "Sự 'đảo quy' này... những hiện tượng dị thường này... là tiếng kêu cứu của một kẻ đang hấp hối." Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vang vọng giữa những cột đá đổ nát, như một lời phán xét không thể chối cãi. "Nó vô cảm, nhưng không phải là kẻ thù có ý thức. Nó không có mục đích hủy diệt, mà chỉ là đang cố gắng vá víu chính mình, bằng cách bóp méo những quy tắc đã tồn tại."

Lời nói của Tạ Trần gieo vào lòng Dương Quân một sự thật lạnh lùng, nhưng cũng đầy tính triết lý. Hắn chưa từng nghĩ về Thiên Đạo theo cách này. Trong nhận thức của hắn, Thiên Đạo luôn là một thực thể tối cao, toàn năng, hoặc là ban phước hoặc là giáng họa. Nhưng Tạ Trần lại mô tả nó như một cỗ máy, một hệ thống đang trên bờ vực sụp đổ, và những hiện tượng kỳ dị này chính là những "lỗi hệ thống" trong quá trình tự sửa chữa, tự bảo vệ của nó.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Những phiến đá trên các cột trụ đổ nát rơi lả tả, tạo ra tiếng động chói tai giữa sự im lặng đáng sợ. Một tiếng gầm rú trầm đục, như tiếng vọng từ sâu thẳm địa ngục, xé toạc màn sương mù và không gian tĩnh mịch. Từ phía xa, một bóng hình khổng lồ, mơ hồ và bị biến dạng khủng khiếp bởi sự 'đảo quy', xuất hiện. Nó không phải là một linh thú, cũng không hoàn toàn là một con người, mà là một sự kết hợp quái dị của cả hai. Cơ thể nó to lớn như một ngọn núi nhỏ, được bao phủ bởi lớp da xám xịt, loang l��� những mảng vảy cứng cáp. Tứ chi của nó dài ngoẵng, méo mó, và đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng, không hề có chút ánh sáng của sự sống hay ý thức.

"Nó là gì vậy?" Dương Quân kêu lên, trong tiềm thức hắn nhận ra đây là một thực thể 'mất người' cấp độ cực cao, bị biến dạng bởi sự hỗn loạn của Thiên Đạo. Mùi hôi tanh khó tả, mùi máu tanh và mùi điện tích hỗn loạn xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải nhăn mặt. Linh khí xung quanh nó cuộn trào, tạo thành một cơn lốc năng lượng dị thường, bóp méo không gian và thời gian xung quanh nó.

Sinh vật biến dị không có vẻ gì là có ý thức. Nó di chuyển một cách vô định, nhưng đầy hủy diệt, những bước chân nặng nề của nó khiến mặt đất rung chuyển, như thể một ngọn núi đang di chuyển. Mỗi khi nó vung tay, không khí xung quanh bị xé toạc, tạo ra những luồng gió xoáy cực mạnh, đủ để thổi bay những phiến đá lớn. Nó không tìm kiếm con mồi, không săn đuổi, mà chỉ đơn thuần là sự phản ứng bản năng của một thực thể bị bóp méo, một "lỗi hệ thống" đang lang thang trong Vùng Đất Đảo Quy.

"Nó đang đến gần!" Dương Quân rút kiếm ra, ánh sáng lam nhạt của pháp thuật bao phủ lên thân kiếm. Hắn chuẩn bị chiến đấu theo bản năng, nhưng trong lòng vẫn tràn ngập sự hoài nghi và sợ hãi. Đối mặt với một thực thể không có ý thức, không có mục đích rõ ràng, còn đáng sợ hơn là đối mặt với một kẻ thù có lý trí.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Hắn không hề có ý định rút lui hay chuẩn bị chiến đấu. Đôi mắt hắn, dưới sự thúc đẩy của 'Nhân Quả Chi Nhãn', quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động, từng dòng năng lượng hỗn loạn bao quanh sinh vật. Hắn nhìn thấy không chỉ hình dáng vật lý của nó, mà còn cả những sợi dây nhân quả rối ren đang níu kéo, bóp méo nó. Hắn nhận ra rằng, sinh vật này không phải là một sinh vật sống theo đúng nghĩa, mà là một khối năng lượng khổng lồ bị ép buộc vào hình dạng này bởi sự suy yếu của Thiên Đạo, một bản thể bị "mất người" hoàn toàn, không còn chút nào của bản ngã ban đầu. Nó là một sự phản chiếu đau đớn của Thiên Đạo: vô cảm, máy móc, và đang tự hủy diệt.

Vô Danh Tăng, từ lúc nào đã khẽ mở mắt. Ánh mắt ông vẫn thanh thản, nhưng có một tia sáng lóe lên, như đã thấu hiểu được mọi sự. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn sinh vật biến dị, không nói một lời. Sự im lặng của ông lại càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không gian.

Sinh vật biến dị gầm lên một tiếng nữa, lần này gần hơn rất nhiều. Hơi thở hôi hám của nó phả vào không khí, mang theo cảm giác lạnh lẽo và sự mục nát. Nó vung một cánh tay khổng lồ về phía họ, một luồng năng lượng màu xám tro bắn ra, làm biến dạng không gian ngay lập tức. Những phiến đá gần đó nổ tung thành bụi, cây cối bị nhổ bật gốc và tan biến trong chớp mắt.

"Tránh ra!" Dương Quân hét lên, hắn vội vàng vận dụng pháp quyết, tạo ra một lá chắn linh lực màu lam nhạt, cố gắng chặn đứng đòn tấn công. Tuy nhiên, lá chắn của hắn chỉ giữ được trong tích tắc rồi vỡ tan, hắn bị đẩy lùi về phía sau, cảm thấy một luồng chấn động mạnh xuyên qua cơ thể. Linh khí trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn, và một cơn đau nhói truyền đến.

Tạ Trần không hề nhúc nhích. Hắn vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ giữa bão táp. Ánh mắt hắn không rời khỏi sinh vật biến dị, tập trung phân tích. Hắn nhận ra rằng, đòn tấn công của nó không hề có sự chủ động, mà chỉ là một phản ứng bản năng, một sự giải phóng năng lượng hỗn loạn không kiểm soát. Nó không muốn giết, nó chỉ là tồn tại theo một cách méo mó, và sự tồn tại đó tự thân đã là một mối đe dọa.

"Đừng tấn công trực diện!" Tạ Trần chợt lên tiếng, giọng hắn trầm, nhưng lại đủ sức xuyên qua tiếng gầm rú của sinh vật biến dị và tiếng gió rít gào. Hắn nhìn Dương Quân, ánh mắt đầy sự kiên định và tin tưởng. "Nó không phải là kẻ địch có ý thức! Ngươi càng tấn công, nó càng giải phóng năng lượng hỗn loạn, càng trở nên nguy hiểm!"

Dương Quân sững sờ. Hắn chưa từng nghĩ đến việc không tấn công một kẻ địch đang lao đến mình. Nhưng sự tin tưởng vào Tạ Trần đã ăn sâu vào tâm trí hắn. Hắn lùi lại một bước, cơ thể vẫn căng thẳng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. "Vậy phải làm sao?" hắn hỏi, giọng nói hơi run rẩy.

"Hãy tập trung vào những dòng năng lượng hỗn loạn quanh nó, tìm điểm giao thoa... một điểm cân bằng!" Tạ Trần chỉ dẫn khẩn trương, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đang hoạt động hết công suất, vẽ ra trong tâm trí hắn một bản đồ phức tạp về những dòng chảy năng lượng, những nút thắt và những điểm yếu trong cấu trúc của sinh vật biến dị. "Nó là một sự mất cân bằng cực độ của quy tắc. Để hóa giải, phải tìm ra điểm cân bằng trong chính sự mất cân bằng đó!"

Hắn đưa tay chỉ về một điểm trên không trung, phía trên đầu sinh vật biến dị. "Dương Quân, hãy phóng một luồng linh lực thuần khiết, nhưng không phải để tấn công, mà để... dẫn dắt. Đừng dùng toàn lực, chỉ đủ để tạo ra một luồng đối ứng, một lực kéo nhẹ nhàng về phía đó!"

Dương Quân còn hoài nghi, nhưng hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Sinh vật biến dị lại gầm lên, chuẩn bị một đòn tấn công khác, mạnh mẽ hơn. Hắn cắn răng, làm theo lời Tạ Trần. Hắn thu bớt linh lực, tập trung vào việc tinh lọc nó, rồi phóng ra một luồng sáng lam nhạt, mảnh mai nhưng thuần khiết, không hề mang theo chút sát khí nào, hướng về điểm mà Tạ Trần đã chỉ.

Luồng linh lực của Dương Quân bay đến, va chạm với những dòng năng lượng hỗn loạn xung quanh sinh vật biến dị. Thay vì nổ tung hay bị hấp thụ, nó lại tạo ra một hiệu ứng kỳ lạ. Những dòng năng lượng hỗn loạn xung quanh sinh vật khẽ dao động, như mặt nước bị khuấy động bởi một viên đá nhỏ. Sinh vật biến dị dường như bị bất ngờ. Tiếng gầm của nó yếu đi, và đòn tấn công đang hình thành cũng chững lại.

"Tiếp tục! Giữ vững cường độ đó, đừng dao động!" Tạ Trần thúc giục. "Hãy tưởng tượng ngươi đang ném một chiếc lá vào một dòng thác lũ. Mục đích không phải là ngăn dòng thác, mà là tạo ra một xoáy nước nhỏ, một điểm dừng tạm thời!"

Dương Quân làm theo, hắn cảm thấy như mình đang thực hiện một phép thuật chưa từng có. Hắn không tấn công, mà là "tương tác" với kẻ địch. Dòng linh lực của hắn, dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, bắt đầu tạo ra những xoáy nước nhỏ trong biển năng lượng hỗn loạn của sinh vật biến dị. Những xoáy nước ấy dần dần liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới vô hình, một "điểm cân bằng" mà Tạ Trần đã nói đến.

Sinh vật biến dị bắt đầu run rẩy. Cơ thể khổng lồ của nó co giật, không phải vì đau đớn, mà như thể nó đang cố gắng định hình lại chính mình. Đôi mắt đỏ ngầu của nó chớp tắt, rồi dần dần mờ đi, mất đi vẻ hung hãn. Mùi hôi tanh cũng dần tan biến, thay vào đó là một thứ mùi hương dịu nhẹ của đất và nước.

Chỉ trong vài khắc, sinh vật biến dị ngừng hoàn toàn. Nó đứng bất động giữa không trung, như một bức tượng khổng lồ. Rồi, một cách chậm rãi và kỳ diệu, cơ thể nó bắt đầu tan rã. Không phải tan biến thành tro bụi, mà tan chảy thành những luồng năng lượng thuần khiết, những hạt sáng li ti màu lam và trắng, bay lượn trong không khí như những con đom đóm. Những luồng năng lượng ấy không biến mất, mà hòa vào cảnh quan xung quanh, như thể trả lại cho đất trời những gì đã bị bóp méo.

Dương Quân buông kiếm, thở dốc. Hắn chưa từng nghĩ rằng một thực thể khủng khiếp như vậy lại có thể được "hóa giải" theo cách này. Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt kinh ngạc, xen lẫn sự thán phục. "Ngươi... ngươi đã làm gì vậy, Tạ huynh?"

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không phải ta, mà là ngươi. Ngươi đã tìm thấy điểm cân bằng. Thực thể này là một sự mất cân bằng cực độ. Nó không phải là một kẻ thù để tiêu diệt, mà là một biểu hiện của sự rối loạn. Khi sự rối loạn được cân bằng, nó tự nhiên sẽ trở về với trạng thái ban đầu, hoặc tan biến để trở lại với bản nguyên của vạn vật."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, hít thở sâu. Lần này, hắn không còn cảm thấy mùi tử khí nồng nặc nữa. Thay vào đó, một cảm giác thanh tịnh, nhẹ nhàng tràn ngập không gian. Tạ Trần cảm nhận rõ hơn về sự 'luân hồi' của vạn vật. Sinh vật biến dị kia không chết, nó chỉ là tan rã và trở về với những hạt nguyên tố cơ bản, để rồi một ngày nào đó, có thể sẽ lại hình thành một sự sống mới. Sự sụp đổ của Thiên Đạo, cũng vậy, không phải là tận thế, mà là một vòng tuần hoàn tất yếu. Nó phải chết, để những điều mới mẻ có thể sinh ra. Giống như một cái cây già cỗi phải mục ruỗng, để chất dinh dưỡng của nó nuôi dưỡng những mầm non mới.

Vô Danh Tăng mở mắt, ánh mắt ông sáng rực. Ông mỉm cười, một nụ cười từ ái và đầy sự thấu hiểu. "Mầm sống mới, luôn mọc lên từ tro tàn." Lời nói của ông, vẫn trầm ấm và chậm rãi, vang vọng trong không gian tĩnh lặng sau cơn hỗn loạn, như một lời khẳng định cho nhận thức của Tạ Trần. "Thiên Đạo cũng không thoát khỏi luân hồi. Tất thảy vạn vật, đều phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử, rồi tái sinh. Ngay cả những quy tắc tối cao cũng vậy."

Tạ Trần quay sang Vô Danh Tăng, ánh mắt hắn chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. Lời nói của vị tăng nhân đã củng cố thêm những gì hắn vừa suy ngẫm, như một lời xác nhận từ một bậc giác ngộ. Hắn hiểu rằng, con đường 'Nhân Đạo' mà hắn đang hình dung không phải là một sự phản kháng vô vọng, mà là một sự chấp nhận quy luật tự nhiên, một sự kiến tạo dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của tồn tại và sự vô thường.

Dương Quân nhìn Tạ Trần và Vô Danh Tăng, hắn vẫn chưa thể lý giải hết được những triết lý sâu xa mà họ đang trao đổi. Nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra. Không còn sự hoang mang hay sợ hãi như ban đầu, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, một tia hy vọng len lỏi trong lòng hắn. Hắn nhận ra rằng, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh có trí tuệ sắc bén, mà còn là một người có khả năng nhìn thấu vạn vật, một người mang trong mình một con đường mới cho nhân gian.

Hắn nhìn Tạ Trần, lòng vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. Ngưỡng mộ vì sự trí tuệ và dũng khí của Tạ huynh, người dám đối mặt với sự sụp đổ của Thiên Đạo và vạch ra một con đường mới. Nhưng cũng lo lắng cho gánh nặng mà Tạ huynh vừa tự đặt lên vai mình. Kiến tạo một "Nhân Đạo" mới, đó không phải là một nhiệm vụ mà bất kỳ phàm nhân nào cũng dám nghĩ đến. Con đường này chắc chắn sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy, và Vùng Đất Đảo Quy này chỉ là một khởi đầu cho những thử thách sắp tới. Nó ẩn chứa nhiều bí mật và mối nguy hiểm khác, và việc sinh tồn trong đó đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của Thiên Đạo.

Tạ Trần đưa tay ra, không phải để nắm lấy bất cứ thứ gì hữu hình, mà như muốn chạm vào tương lai, nắm lấy vận mệnh của nhân gian. Bàn tay hắn gầy gò, nhưng lại toát ra một sức mạnh ý chí phi thường. Ánh sáng bị bẻ cong của Vùng Đất Đảo Quy hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, tạo nên một vẻ mơ hồ, nhưng lại đầy quyết tâm. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường thành tiên, mà là con đường cứu rỗi nhân gian, cứu rỗi chính bản chất của con người. Con đường này sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc. Phía sau hắn là Vô Danh Tăng, người dẫn đường tinh thần, và bên cạnh hắn là Dương Quân, người đồng hành trung thành. Và xa hơn nữa, là toàn bộ nhân gian đang chờ đợi một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải "mất người" để vươn tới sức mạnh.

Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là một điều không thể tránh khỏi, và là một phần của 'luân hồi' vĩ đại. Trong cái chết của nó, một mầm sống mới đã nảy mầm trong tâm trí Tạ Trần. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, Thiên Đạo vẫn đang giãy giụa trong đau đớn, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy một lối thoát, một con đường vượt lên trên tất cả: con đường của Nhân Đạo. Ý niệm về 'Nhân Đạo' của Tạ Trần không chỉ là một lý thuyết mà là một con đường khả thi, có thể được kiến tạo bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Vô Danh Tăng sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn dắt Tạ Trần trên con đường triết lý và kiến tạo tương lai.

Giữa Vùng Đất Đảo Quy hoang tàn, nơi những quy tắc của trời đất bị bóp méo, Tạ Trần và những người đồng hành của hắn đã tìm thấy một tia sáng, một con đường mới. Họ bước đi, không phải để trốn chạy, mà để đối mặt với sự thật, để kiến tạo một tương lai mà không ai từng dám mơ ước.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free