Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 416: Luân Hồi Trong Hoang Tàn: Lời Dạy Từ Vô Thường

Khi ba thân ảnh lao mình vào sâu trong rừng, ánh bình minh yếu ớt còn chưa đủ sức xua đi bóng tối thăm thẳm. Phía sau họ, nơi Khe Nứt Vong Linh vẫn còn đang gầm gừ những âm thanh của sự hỗn loạn, Bạch Vô Thường đã khôi phục lại hoạt động. Ánh mắt lửa của nó, vô tri và lạnh lẽo, lại quét qua không gian, nhưng mục tiêu đã biến mất. Nó chỉ còn lại một mình, như một vị thần hộ vệ khô khan của một kỷ nguyên đang tàn lụi, đứng sừng sững giữa hư vô, ánh mắt trống rỗng dường như đang "phân tích" một quy tắc mới, một mối đe dọa mới cho sự tồn tại của nó, một "Nhân Đạo" vừa nhen nhóm trong đống đổ nát của một thế giới đang hấp hối.

Thế nhưng, ba con người kia lại không tìm thấy sự bình yên. Họ không trở lại Rừng Thanh Phong quen thuộc, nơi những tán lá xanh rì và linh khí dù mỏng manh vẫn còn vương vấn. Thay vào đó, một màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo đột ngột bao phủ lấy họ, nuốt chửng mọi thứ trong một màu trắng đục. Khi sương tan, họ thấy mình đang đứng trên một vùng đất lạ lẫm, một nơi mà mọi quy tắc vật lý dường như bị bóp méo đến tận cùng.

Vùng Đất Đảo Quy. Cái tên này, dù chưa ai nói ra, nhưng nó lập tức in sâu vào tâm trí mỗi người. Cát nơi đây không chỉ nóng bỏng dưới chân mà còn uốn lượn như những đợt sóng biển đóng băng, tạo nên những hình thù kỳ dị, không ngừng biến đổi. Những tảng đá khổng lồ, tưởng chừng phải vững chãi bám rễ vào lòng đất, lại lơ lửng một cách khó hiểu giữa không trung, thỉnh thoảng va vào nhau tạo ra những âm thanh rền rĩ như tiếng xương cốt va chạm của những sinh vật khổng lồ. Ánh sáng mặt trời, thứ mà họ vừa cảm nhận được vài khắc trước, giờ đây bị bóp méo thành những dải màu không tự nhiên, cam, tím, xanh lá cây trộn lẫn, hắt xuống cảnh vật một vẻ siêu thực đến rợn người. Gió rít gào như những linh hồn than khóc không ngừng nghỉ, mang theo những hạt cát nóng rát và những mảnh vụn không xác định, đập vào da thịt, tạo nên cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm. Mùi cát nóng cháy, mùi tử khí nồng nặc từ đâu đó vọng lại, và một mùi điện từ kỳ lạ, tanh tưởi, lẩn khuất trong từng hơi thở. Toàn bộ không gian tràn ngập một bầu không khí khắc nghiệt, hoang tàn, đầy rẫy sự "phi logic", một sự hỗn loạn đang cố gắng duy trì một trật tự méo mó, lạnh lùng.

Dương Quân buông Tạ Trần xuống, quỵ gối, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn nhìn quanh, đôi mắt mở to vì kinh hãi. "Đây là nơi nào? Quy tắc ở đây... hoàn toàn đảo lộn!" Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ hoang mang tột độ. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy sự bất lực tột cùng trước một thế giới mà hắn không thể lý giải bằng bất kỳ kiến thức tu hành nào. Những tảng đá trôi nổi, ánh sáng quái dị, và cái cảm giác những quy luật tự nhiên bị đảo lộn khiến hắn cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, không còn phương hướng.

Tạ Trần, mặc dù kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn vẫn giữ được sự tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn chống tay lên đầu gối, cố gắng đứng thẳng, thân hình gầy gò run rẩy như sắp đổ. Hắn vận dụng Nhân Quả Chi Nhãn, cố gắng xuyên thấu qua màn sương mù triết lý đang bao phủ cảnh vật. Từng luồng nhân quả đan xen, rối rắm, nhưng lại ẩn chứa một logic bệnh hoạn. "Thiên Đạo đang cố gắng duy trì trật tự của nó, ngay cả khi nó đang hấp hối. Đây là một trong những 'phản ứng' cuối cùng," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng lại mang một sự thấu hiểu lạnh lùng. Hắn cảm nhận được rằng, sự hỗn loạn này không phải là ngẫu nhiên, mà là sự co giật cuối cùng của một cơ thể khổng lồ đang giãy chết, cố gắng bám víu vào những tàn dư của quy tắc đã mục ruỗng. Linh khí, ở nơi này, không chỉ mỏng manh mà dường như còn bị "biến chất", trở thành một thứ năng lượng độc hại, ăn mòn cả thể xác lẫn tinh thần.

Chợt, một bóng hình khổng lồ hiện ra từ phía xa, giữa những đợt cát cuộn xoáy. Nó không phải là một sinh vật hữu hình, mà là một cơn bão cát khổng lồ, cao tới hàng trăm trượng, cuồn cuộn di chuyển. Bên trong cơn bão cát đó, mơ hồ hiện ra hình dáng của một con người, nhưng đã bị bóp méo đến mức không còn nhận ra. Đó là một tu sĩ 'mất người' cấp độ Hóa Thần, linh hồn và ý chí đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bản năng hủy diệt thuần túy, giống như một cỗ máy đã mất đi chương trình vận hành nhưng vẫn cố gắng chạy hết công suất. Cơn bão cát mang theo tiếng gào thét của vô số linh hồn bị giam cầm, những tiếng than khóc thê lương hòa quyện với tiếng gió rít gào, t��o thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và hủy diệt. Nó không có mục đích rõ ràng ngoài việc càn quét mọi thứ trên đường đi, một thực thể của sự hỗn loạn được sinh ra từ chính sự suy tàn của Thiên Đạo.

"Cẩn thận!" Dương Quân hét lên, lập tức rút trường kiếm, tư thế cảnh giác. Dù kiệt sức, bản năng chiến đấu của hắn vẫn không hề suy giảm. Hắn biết, đối mặt với một thực thể 'mất người' cấp Hóa Thần trong môi trường linh khí suy kiệt này là một nhiệm vụ bất khả thi.

Vô Danh Tăng, từ nãy đến giờ vẫn giữ sự trầm tĩnh đến lạ thường, lúc này mới khẽ thở dài, đôi mắt nhắm hờ mở ra một tia nhìn sâu thẳm. "Hư vô sinh vạn vật, vạn vật về hư vô. Luân hồi không phải điểm cuối, mà là khởi đầu mới." Giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm tu hành, xuyên thẳng vào tâm trí của Tạ Trần, như một lời nhắc nhở, một lời khai sáng. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Phải chăng, sự suy tàn của Thiên Đạo, sự hỗn loạn này, chính là một phần của luân hồi? Một sự kết thúc cần thiết để một khởi đầu mới có thể nảy mầm?

"Đi thôi! Chúng ta không thể đối đầu với nó ở đây!" Tạ Trần khẽ gầm lên, gắng gượng đứng thẳng. Hắn biết, lúc này không phải là lúc để suy tư quá nhiều, mà là để hành động. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn nhanh chóng phân tích hướng di chuyển của cơn bão cát, tìm kiếm những khoảng trống, những con đường ít nguy hiểm nhất. Dù thực thể kia mang sức mạnh khủng khiếp, nhưng sự 'vô thức' của nó cũng là một điểm yếu. Nó di chuyển theo một quy luật đơn giản, một bản năng hủy diệt không thay đổi.

Dương Quân gật đầu, lập tức cõng Tạ Trần lên lưng một lần nữa. Mặc dù cơ thể hắn đã mệt mỏi đến cực hạn, nhưng ý chí của hắn không hề suy suyển. Hắn tin tưởng Tạ Trần, tin tưởng vào khả năng nhìn thấu vạn vật của người thư sinh này. Vô Danh Tăng đi theo sát phía sau, bước chân nhẹ nhàng nhưng nhanh như chớp, dường như ông không bị ảnh hưởng bởi môi trường khắc nghiệt này. Ba người họ lao đi, né tránh những tảng đá lơ lửng, vượt qua những con sóng cát dữ tợn, cố gắng thoát khỏi tầm ảnh hưởng của thực thể Hóa Thần đang càn quét. Tiếng gào thét của cơn bão cát vọng lại phía sau, mỗi lúc một gần hơn, như tiếng tử thần đang rượt đuổi. Da thịt Tạ Trần cảm nhận rõ ràng những hạt cát nóng rát và mùi điện từ tanh tưởi, nhưng tâm trí hắn lại dồn hết vào việc phân tích, dự đoán, tìm kiếm một lối thoát trong sự hỗn loạn tưởng chừng vô tận này. Đây không chỉ là một cuộc chạy trốn sinh tử, mà còn là một cuộc đối đầu với chính bản chất của một thế giới đang hấp hối.

Họ chạy không ngừng nghỉ, vượt qua những cồn cát kỳ dị, né tránh những mảnh vỡ kiến trúc trôi nổi trong không trung, cho đến khi chạng vạng dị thường bao phủ Vùng Đất Đảo Quy. Ánh sáng bị bóp méo càng trở nên ma mị hơn, những dải màu cam, tím, xanh lá cây hòa quyện vào nhau, hắt xuống cảnh vật một vẻ siêu thực đến rợn người. Một màn sương mù kỳ lạ, không phải ẩm ướt mà như những hạt tinh thể lấp lánh, bắt đầu giăng mắc, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế. May mắn thay, họ đã tìm thấy một phế tích cổ thành, nơi những bức tường đổ nát lại lơ lửng một cách khó hiểu, những mảnh vỡ kiến trúc trôi nổi trong không khí. Một phần của thành bị vùi sâu vào lòng đất, một phần lại nhô lên trời, tạo thành những hốc đá, những con đường hẹp đủ để họ ẩn nấp. Âm thanh gió rít qua các khe hở, tiếng đá vụn rơi không trọng lực, và tiếng vọng của thực thể 'mất người' từ xa vẫn còn vương vấn, nhưng ít nhất, ở nơi đây, họ có một chỗ ẩn thân tạm thời. Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét trộn lẫn với mùi tử khí vẫn còn thoang thoảng, nhưng không khí đã bớt ngột ngạt hơn một chút. Bầu không khí u ám, bí ẩn, nhưng cũng mang một vẻ đẹp siêu thực của sự hủy diệt và hỗn loạn.

Tạ Trần được Dương Quân đặt xuống một hốc đá khô ráo. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ thở dốc, rồi nhắm mắt lại. Sự mệt mỏi đã đạt đến cực điểm, cơ thể hắn rệu rã như vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng tháng trời. Nhưng tâm trí hắn lại không hề ngơi nghỉ. Trong bóng tối của hốc đá, Tạ Trần bắt đầu hồi tưởng. Những lời dạy của Vô Danh Tăng, những cuộc đối thoại triết lý tại Phật Sơn Tự, giờ đây hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như những ngọn hải đăng soi rọi trong màn đêm hỗn loạn.

Hắn nhớ lại Vô Danh Tăng đã từng nói: "Sự sống không phải là vĩnh cửu, cái chết không phải là kết thúc. Chúng là hai mặt của một dòng chảy, luân chuyển không ngừng." Khi đó, Tạ Trần chỉ xem đó là một triết lý sâu sắc về sinh tử của con người. Nhưng giờ đây, trong bối cảnh Thiên Đạo đang hấp hối, linh khí biến mất, tu sĩ 'mất người' và sự hỗn loạn của Vùng Đất Đảo Quy, những lời đó bỗng mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Liệu Thiên Đạo này cũng vậy? Nó phải chết để có thể tái sinh? Hay chính cái chết của nó sẽ mở ra một kỷ nguyên hoàn toàn khác, không còn sự ràng buộc của nó nữa?

Tạ Trần hít sâu một hơi, mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét lẫn với tử khí tràn vào lồng ngực. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một sự thấu hiểu lớn lao. Thiên Đạo, trong suốt chiều dài lịch sử của Thập Phương Nhân Gian, luôn được coi là bất biến, là quy tắc tối thượng. Nhưng giờ đây, nó đang mục ruỗng, đang suy tàn, và những gì nó để lại là sự hỗn loạn, là những sinh vật 'mất người' điên loạn, là những vùng đất mà quy luật tự nhiên bị đảo lộn.

Dương Quân ngồi dựa vào vách đá, ánh mắt lo lắng quét quanh. Hắn cố gắng giữ yên lặng, để Tạ Trần nghỉ ngơi, nhưng sự bất an trong lòng hắn ngày càng lớn. "Chúng ta có thể ở đây bao lâu, Tạ huynh?" Dương Quân khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. "Cảm giác như mọi thứ đều muốn nuốt chửng chúng ta. Ngay cả không khí cũng khiến ta khó thở." Hắn cảm thấy một sự đè nén vô hình, một áp lực từ chính không gian xung quanh, như thể Vùng Đất Đảo Quy này là một sinh vật khổng lồ đang từ từ siết chặt lấy họ.

Tạ Trần khẽ mở mắt, nhìn về phía Vô Danh Tăng đang ngồi thiền định ở một góc khác. Ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi thuần túy, mà ánh lên một tia suy tư sâu sắc. "Thiên Đạo không ác, nó chỉ là một hệ thống đang sợ hãi cái chết của chính mình, phải không?" Hắn hỏi, giọng điệu không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một sự khẳng định ngầm, tìm kiếm sự xác nhận từ vị tăng nhân. Hắn đã nhận ra rằng Thiên Đạo không phải là m��t thực thể có ý thức xấu xa, mà chỉ là một cỗ máy khổng lồ, được lập trình để duy trì trật tự, và khi cỗ máy đó đứng trước nguy cơ sụp đổ, nó sẽ phản ứng một cách máy móc, vô cảm, thậm chí là tàn độc, để tự bảo vệ. Những gì họ đang chứng kiến không phải là sự độc ác, mà là sự tuyệt vọng của một hệ thống đang giãy chết.

Vô Danh Tăng khẽ động, đôi mắt nhắm hờ từ từ mở ra. Ánh mắt ông vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Ông nhìn Tạ Trần, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu vô hạn. "Hệ thống, cũng là một dạng tồn tại. Tồn tại, đều có sinh, lão, bệnh, tử. Cái gì cố gắng níu giữ quá mức, sẽ chỉ càng thêm thống khổ." Lời nói của ông như một tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch, vang vọng trong tâm trí Tạ Trần. Nó không chỉ xác nhận suy nghĩ của hắn, mà còn mở rộng nó ra một tầm cao mới. Sự thống khổ không chỉ dành cho Thiên Đạo, mà còn cho tất cả những ai cố gắng níu giữ một thứ đã đến lúc phải tàn lụi.

Tạ Trần nhắm mắt lại, lần này không phải vì mệt mỏi, mà để chiêm nghiệm. Hắn vận dụng Nhân Quả Chi Nhãn, không phải để nhìn vào tương lai hay quá khứ, mà để nhìn sâu vào bản chất của hiện tại. Hắn cảm nhận được những dòng chảy nhân quả rối rắm của Vùng Đất Đảo Quy, sự kết nối giữa linh khí biến chất và sự điên loạn của các tu sĩ 'mất người', giữa sự sụp đổ của Thiên Đạo và sự hỗn loạn của thế giới. Tất cả đều là một chuỗi nhân quả liên hoàn, không thể tách rời. Và trong chuỗi đó, cái chết của Thiên Đạo không phải là một sự kết thúc đột ngột, mà là một quá trình dài, đầy đau đớn, nhưng cũng là một quá trình tất yếu.

Vô Danh Tăng lại nhắm mắt, quay trở lại trạng thái thiền định. Dương Quân vẫn cảnh giác, nhưng hắn cũng cảm thấy một sự an ủi lạ thường từ sự tĩnh lặng của vị tăng nhân và sự suy tư sâu sắc của Tạ Trần. Hắn biết, Tạ Trần đang tìm kiếm một câu trả lời, không chỉ cho riêng họ, mà cho cả nhân gian này. Và câu trả lời đó, hắn cảm thấy, sẽ không nằm ở việc vá víu những mảnh vỡ của cái cũ, mà là ở việc kiến tạo một cái mới hoàn toàn. Hắn chỉ mong, Tạ huynh sẽ không 'mất người' trong hành trình tìm kiếm đó. Không khí lạnh lẽo của Vùng Đất Đảo Quy vẫn bao trùm, nhưng trong hốc đá nhỏ bé này, một hạt mầm của triết lý mới đang lặng lẽ nảy nở trong tâm hồn Tạ Trần.

Đêm khuya buông xuống, ánh trăng bị bóp méo thành một vầng sáng u ám, treo lơ lửng trên bầu trời kỳ dị của Vùng Đất Đảo Quy. Những hạt sương mù tinh thể vẫn lấp lánh trong không khí lạnh lẽo thấu xương, tạo nên một khung cảnh siêu thực và cô độc. Tạ Trần từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn đã hoàn toàn thoát khỏi sự mệt mỏi và hoang mang. Thay vào đó, ánh mắt hắn sáng rực một vẻ thấu hiểu sâu sắc và một tia lửa của ý chí kiên định. Hắn tiến ra phía mép phế tích, nơi một mảnh vỡ của cung điện cổ kính, một phần vẫn còn nguyên vẹn dù bị bóp méo, tạo thành một ban công tự nhiên nhìn ra toàn cảnh Vùng Đất Đảo Quy. Từ đây, hắn có thể thấy những cồn cát cuộn xoáy, những tảng đá lơ lửng, và xa xa là bóng dáng mờ ảo của thực thể 'mất người' vẫn đang càn quét, tạo ra những âm thanh gào thét vọng lại. Mùi tử khí vẫn vương vấn, nhưng Tạ Trần dường như đã miễn nhiễm, tâm trí hắn giờ đây chỉ tập trung vào một điều duy nhất.

Hắn hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, như muốn tẩy rửa đi mọi tạp niệm. Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, không còn vẻ khàn đặc của sự mệt mỏi, mà mang một sự rõ ràng, dứt khoát, gần như là độc thoại, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Cái chết của Thiên Đạo không phải là tận thế. Nó là một sự luân hồi." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua toàn bộ cảnh vật hỗn loạn, như thể đang nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh về sự sụp đổ và tái sinh. "Và chúng ta, những con người, phải là người khởi xướng cho một sự tái sinh... một 'Nhân Đạo' thực sự."

Những lời này không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một sự tổng kết của tất cả những gì hắn đã trải qua, đã chứng kiến, và đã suy ngẫm. Hắn nhận ra rằng, việc cố gắng vá víu một Thiên Đạo đang chết là vô nghĩa. Thiên Đạo, với bản chất máy móc và vô cảm của nó, đã không còn khả năng dẫn dắt nhân gian. Sự tồn tại của nó, dù từng là nền tảng, giờ đây lại là gánh nặng, là xiềng xích, là nguồn gốc của sự 'mất người' và hủy diệt. Nó cần phải chết, không phải vì ác ý, mà vì đó là quy luật của tồn tại. Và từ tro tàn của nó, một con đường mới phải được kiến tạo, một con đường không còn phụ thuộc vào linh khí hay những quy tắc cứng nhắc, mà được xây dựng từ chính bản chất của con người – từ tình cảm, ký ức, ý chí, và sự trọn vẹn của nhân tính. Một "Nhân Đạo" nơi con người là trung tâm, không phải là con rối của bất kỳ quy tắc hay quyền năng nào.

Vô Danh Tăng, từ lúc nào đã lặng lẽ đứng cạnh Tạ Trần, không nói một lời. Ánh mắt ông dõi theo Tạ Trần, chứa đầy sự thấu hiểu và tán thưởng. Khi Tạ Trần kết thúc lời độc thoại của mình, vị tăng nhân khẽ gật đầu, khuôn mặt gầy guộc ánh lên một nụ cười từ ái. "Đúng vậy. Mầm sống mới, luôn mọc lên từ tro tàn." Lời nói của ông như một lời chúc phúc, một sự xác nhận cho con đường mà Tạ Trần vừa vạch ra.

Dương Quân đứng cách đó không xa, hắn chưa thể hoàn toàn lý giải được những triết lý sâu xa mà Tạ Trần và Vô Danh Tăng vừa trao đổi. Tâm trí hắn vẫn còn bị ám ảnh bởi sự hỗn loạn và nguy hiểm của Vùng Đất Đảo Quy. Nhưng hắn cảm nhận được sự thay đổi lớn lao trong Tạ Trần. Không còn sự mệt mỏi, không còn sự hoang mang. Thay vào đó là một sự kiên định vững vàng, một ngọn lửa ý chí bừng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn nhìn Tạ Trần, vừa ngưỡng mộ vừa lo lắng. Ngưỡng mộ vì sự trí tuệ và dũng khí của Tạ huynh, nhưng cũng lo lắng cho gánh nặng mà Tạ huynh vừa tự đặt lên vai mình. Kiến tạo một "Nhân Đạo" mới, đó không phải là một nhiệm vụ mà bất kỳ phàm nhân nào cũng dám nghĩ đến.

Tạ Trần đưa tay ra, không phải để nắm lấy bất cứ thứ gì hữu hình, mà như muốn chạm vào tương lai, nắm lấy vận mệnh của nhân gian. Bàn tay hắn gầy gò, nhưng lại toát ra một sức mạnh ý chí phi thường. Ánh trăng bị bóp méo hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, tạo nên một vẻ mơ hồ, nhưng lại đầy quyết tâm. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường thành tiên, mà là con đường cứu rỗi nhân gian, cứu rỗi chính bản chất của con người. Con đường này sẽ đ��y chông gai, đầy hiểm nguy, nhưng hắn biết, hắn không còn đơn độc. Phía sau hắn là Vô Danh Tăng, người dẫn đường tinh thần, và bên cạnh hắn là Dương Quân, người đồng hành trung thành. Và xa hơn nữa, là toàn bộ nhân gian đang chờ đợi một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mà con người không cần phải "mất người" để vươn tới sức mạnh.

Sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và trong cái chết của nó, một mầm sống mới đã nảy mầm trong tâm trí Tạ Trần. Ma Chủ Cửu U có thể đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, Thiên Đạo vẫn đang giãy giụa trong đau đớn, nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy một lối thoát, một con đường vượt lên trên tất cả: con đường của Nhân Đạo. Bóng dáng của ba người họ, nhỏ bé giữa sự hỗn loạn khổng lồ của Vùng Đất Đảo Quy, lại trở nên vững vàng đến lạ thường, như những ngọn nến le lói giữa bão tố, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp đến.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free