Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 415: Kẽ Hở Của Hư Vô: Lối Thoát Trong Quy Tắc Thiên Đạo

Tạ Trần không hề chần chừ, bước chân kiên định. Hắn đưa tay ra, ra hiệu cho Dương Quân và Vô Danh Tăng. Cả ba người, không nói thêm lời nào, nhìn nhau một lần cuối, ánh mắt chất chứa cả sự tuyệt vọng lẫn một tia hy vọng mong manh. Rồi Tạ Trần đi trước, tiến về phía miệng khe nứt Vong Linh, nơi tử khí cuồn cuộn, nơi hư vô ngự trị, nơi Thiên Đạo đã từ bỏ. Dương Quân và Vô Danh Tăng theo sau, ánh mắt đầy sự quyết tâm, như những cánh chim lao vào bão tố, bỏ lại sau lưng vị thần hộ vệ khô khan của một kỷ nguyên đang tàn lụi.

Khi họ vừa đặt chân vào Khe Nứt Vong Linh, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương chợt ập đến, như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào da thịt. Không khí đặc quánh, nặng nề đến khó thở, không phải vì áp suất vật lý, mà vì sự trống rỗng đến tận cùng của linh khí, bị thay thế hoàn toàn bởi một thứ năng lượng âm u, ăn mòn, mang theo mùi tử khí nồng nặc đến gai người. Mùi máu tanh khô khốc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một mùi hương trầm lạnh lẽo của ma khí quyện vào nhau, tạo thành một hỗn tạp ghê rợn.

Khe nứt không phải là một đường hầm thẳng tắp, mà là một mê cung của những vách đá lởm chởm, sắc nhọn như răng nanh của quỷ dữ, uốn lượn xuống vực sâu không đáy. Ánh sáng từ bên ngoài không thể xuyên thấu, khiến nơi đây chìm trong bóng tối vĩnh cửu, chỉ có những đốm sáng xanh lập lòe từ những hòn đá vô danh, hay ánh sáng mờ nhạt từ oán khí ngưng tụ, đủ để phác họa nên những hình thù ghê rợn. Tiếng gió hú rít lên từng hồi, không phải tiếng gió thổi qua cây cối, mà là tiếng gào thét bị bóp méo, như hàng vạn oan hồn đang than khóc không ngừng nghỉ.

Dương Quân vừa bước vào, cơ thể liền run lên bần bật. Hắn cảm thấy linh lực trong đan điền như bị một bàn tay vô hình vặn xoắn, hút cạn từng chút một. Sự kiệt quệ thể xác và tinh thần đã đến cực hạn, nhưng ý chí kiên cường vẫn giúp hắn đứng vững. Hắn vận dụng chút linh lực cuối cùng, cố gắng tạo ra một lá chắn mờ nhạt bao bọc lấy ba người, ngăn chặn sự xâm thực trực tiếp của thứ năng lượng âm u. Lá chắn mỏng manh như sương khói, nhưng nó là rào cản duy nhất giữa họ và sự mục rữa.

"Nơi này... thật đáng sợ! Linh khí... không còn chút nào!" Dương Quân thốt lên, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và kiệt sức. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, như hít vào toàn bộ sự tuyệt vọng của thế gian. Hắn nhìn thấy những cái bóng vật vờ, những tu sĩ 'mất người' lang thang trong bóng tối, đôi mắt trống rỗng, miệng lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa, đôi khi bỗng gào thét lên những âm thanh kinh hoàng, kéo theo cả một làn sóng oán khí khiến lá chắn của Dương Quân rung động dữ dội. Những cái bóng đó, từng là những con người, giờ đây chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch, bị ăn mòn bởi hư vô.

Vô Danh Tăng vẫn bình thản, đôi mắt nhắm hờ, vẻ mặt gầy guộc toát lên sự giác ngộ lạ thường. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như đã đoán trước được tất cả. Khi nghe Dương Quân than thở, ông mới khẽ mở miệng, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến rợn người. "Hư vô... là tận cùng của hữu hạn. Nhưng cũng là khởi đầu của vô hạn." Lời nói của ông như một câu thiền ngữ, mang theo chiều sâu triết lý, không phải để an ủi, mà để thức tỉnh. Ông tin rằng, trong sự trống rỗng tuyệt đối này, có thể ẩn chứa một hạt mầm của sự tái sinh.

Tạ Trần không nói gì. Hắn nhắm mắt lại, cơ thể gầy gò của hắn như một pho tượng giữa dòng chảy hỗn loạn. "Nhân Quả Chi Nhãn" bên trong hắn hoạt động hết công suất, không ngừng quét qua không gian, cố gắng 'đọc' những dòng chảy quy tắc vô hình trong môi trường hỗn loạn này. Hắn không tìm kiếm linh khí, cũng không tìm kiếm sự sống, hắn tìm kiếm những 'quy tắc' bị phá vỡ, những 'lỗi' trong hệ thống. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Bạch Vô Thường đang tiến vào khe nứt, nhưng tốc độ của nó chậm lại rõ rệt.

Từ phía xa, tiếng xiềng xích kim loại va vào nhau nghe càng lúc càng rõ, không phải tiếng xiềng xích trói buộc, mà là tiếng chuyển động của một thực thể khổng lồ, cứng nhắc. Bóng dáng Bạch Vô Thường dần hiện rõ, một cái bóng đen kịt khổng lồ, cao ngất như một ngọn núi di động, đôi mắt sáng rực như hai đốm lửa ma trơi trên nền tối. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một sự ngưng tụ của bóng tối và khí lạnh. Lưỡi hái đen như mực của hắn, vốn sắc bén và vô song, giờ đây như bị 'kẹt' trong không gian vô linh khí này, mỗi lần vung lên đều chậm chạp và nặng nề hơn, tạo ra những âm thanh rít chói tai như kim loại ma sát. Sự quy��t liệt trong hành động của Bạch Vô Thường vẫn không giảm, nhưng sự uyển chuyển và tốc độ vốn có đã biến mất.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thủng bóng tối. "Hắn cũng bị ảnh hưởng... Quy tắc của Thiên Đạo... bị nhiễu loạn ở đây." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ phấn khích của một người thợ săn phát hiện ra dấu vết con mồi. Hắn nhận ra Bạch Vô Thường, dù là hiện thân của trật tự Thiên Đạo, lại đang vật lộn với sự hỗn loạn của Khe Nứt Vong Linh. Điều này chứng tỏ, Thiên Đạo không phải là một thực thể toàn năng, vô khuyết, mà là một hệ thống, và mọi hệ thống đều có những giới hạn, những kẽ hở. Sự suy kiệt của Thiên Đạo đã khiến nó không thể duy trì hoàn toàn quy tắc của mình trong một môi trường cực đoan như thế này, giống như một cỗ máy cũ kỹ bị đưa vào một môi trường hoạt động ngoài thông số kỹ thuật. Sự chậm chạp, nặng nề của Bạch Vô Thường không phải là sự do dự, mà là sự 'phân tích' và 'tái điều chỉnh' liên tục của một cỗ máy đang cố gắng thích nghi với một môi trường xa lạ.

Dương Quân nhìn Tạ Trần, lòng hắn vừa sợ hãi, vừa tràn ngập sự ngưỡng mộ. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo này, khi linh khí bị hút cạn, khi cái chết cận kề, Tạ Trần vẫn giữ được sự bình tĩnh phi thường, thậm chí còn có thể phân tích tình hình một cách sắc sảo đến vậy. Hắn biết mình đã đặt niềm tin đúng chỗ. Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười ẩn ý. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt dường như đã nhìn thấu ý định của Tạ Trần. Trong sự hỗn loạn này, Tạ Trần đang tìm kiếm một "Đạo" mới, một lối thoát không dựa vào linh khí, không dựa vào Thiên Đạo, mà dựa vào chính trí tuệ và sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào Khe Nứt Vong Linh, nơi môi trường càng trở nên khắc nghiệt và rùng rợn. Không khí giờ đây đặc quánh đến mức dường như có thể chạm vào được, và mỗi bước đi đều cảm thấy nặng nề như đang lội trong bùn. Oán khí nồng nặc đến mức Dương Quân cảm thấy đầu óc choáng váng, linh hồn như bị xé toạc. Tiếng than khóc của những tu sĩ 'mất người' trở nên méo mó, rùng rợn hơn, như những tiếng gầm gừ từ địa ngục vọng lên, đôi khi lại là những tiếng cười khanh khách ma quái, khiến người nghe lạnh sống lưng. Những cái bóng vô hồn đó giờ đây hiện rõ hơn, chúng là những hình hài méo mó, da thịt trắng bệch, tóc tai rũ rượi, đôi mắt lồi ra một cách kinh dị, mang theo những vết thương rách nát và mùi tử khí khó chịu. Chúng không tấn công, chỉ lang thang vô định, va vào nhau, gào thét, rồi tan biến vào bóng tối. Chúng là bằng chứng sống động nhất cho sự mục ruỗng của Thiên Đạo, cho cái giá của sự 'thành tiên' trong một kỷ nguyên suy tàn.

Tạ Trần chợt dừng lại. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, rồi đột ngột mở bừng, ánh nhìn lóe lên vẻ thấu hiểu tột cùng. Hắn đã nhìn thấy một 'kẽ hở', một sự mâu thuẫn nhỏ nhưng chí tử trong cách Thiên Đạo 'vận hành' Bạch Vô Thường trong môi trường vô linh khí này. Bạch Vô Thường, vốn là hiện thân của quy tắc, một cỗ máy hoàn hảo được lập trình để thi hành ý chí của Thiên Đạo, lại bị chính sự 'bất quy tắc' của Khe Nứt làm chậm lại. Hắn vẫn truy đuổi, không ngừng nghỉ, nhưng với một 'lỗi' trong thuật toán của mình. Bạch Vô Thường đang cố gắng 'phân tích' và 'tái lập trình' lại cách vận hành của mình trong một môi trường mà các quy tắc cơ bản của nó đã bị phá vỡ. Sự chậm chạp của nó không phải là sự yếu kém, mà là sự 'treo máy' tạm thời, một sự cố hệ thống.

"Bạch Vô Thường... là một cỗ máy." Tạ Trần nói, giọng hắn khàn đặc vì sự tập trung cao độ, nhưng lại mang một sự kiên định đến lạnh lùng. "Cỗ máy này... bị lập trình bởi quy tắc. Nhưng ở đây, quy tắc bị phá vỡ. Hắn đang cố gắng 'phân tích' lại. Đó là kẽ hở của chúng ta." Hắn chỉ tay về phía bóng dáng khổng lồ của Bạch Vô Thường đang lờ mờ tiến đến, mỗi bước đi đều tạo ra một tiếng va chạm kim loại nặng nề, như một robot khổng lồ đang cố gắng di chuyển trên một địa hình không ổn định. Hắn có thể cảm nhận được 'ý chí' của Thiên Đạo thông qua Bạch Vô Thường, một ý chí tuyệt vọng muốn duy trì trật tự, nhưng lại đang vật lộn với chính sự rối loạn mà nó đã tạo ra.

Dương Quân nghe vậy, hoài nghi dâng lên trong lòng. Hắn đã chứng kiến sức mạnh kinh khủng của Bạch Vô Thường, sự vô cảm và sự truy đuổi không ngừng nghỉ của nó. "Lỗ hổng? Làm sao một cỗ máy của Thiên Đạo lại có lỗ hổng? Hắn... hắn là hiện thân của trật tự cơ mà?" Hắn hỏi, giọng run rẩy, sự sợ hãi vẫn còn hiện rõ trong mắt. Trong suy nghĩ của hắn, Thiên Đạo là tối cao, Bạch Vô Thường là vô địch, không thể có sự thiếu sót.

Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, nhìn Dương Quân bằng ánh mắt thấu đáo. "Linh hoạt... là pháp tắc. Cứng nhắc... là kiếp nạn. Thiên Đạo... đã quá cứng nhắc." Ông nói, giọng điệu vẫn bình thản như mặt hồ thu, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một chân lý sâu sắc. Thiên Đạo, trong nỗ lực bảo vệ trật tự của mình, đã trở nên quá cứng nhắc, không thể thích nghi với sự thay đổi, và chính sự cứng nhắc đó đã trở thành điểm yếu chí mạng của nó. Bạch Vô Thường là sản phẩm của sự cứng nhắc đó, và khi quy tắc nền tảng bị lung lay, nó cũng trở nên lúng túng.

Tạ Trần quay lại nhìn hai người, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Chúng ta sẽ không chiến đấu với hắn. Chúng ta sẽ làm hắn 'đơ'." Hắn nói, một nụ cười nhạt chợt nở trên môi, một nụ cười đầy sự tự tin và mưu trí. Kế hoạch của hắn không phải là đối đầu trực diện, mà là lợi dụng chính bản chất 'máy móc' của Bạch Vô Thường, lợi dụng sự hỗn loạn của Khe Nứt Vong Linh để tạo ra một 'lỗi' trong hệ thống, buộc Bạch Vô Thường phải 'xử lý lại', và trong khoảnh khắc đó, họ sẽ có lối thoát. Đó là một kế hoạch táo bạo, gần như điên rồ, nhưng Tạ Trần tin rằng đó là con đường duy nhất.

Hắn nhanh chóng chỉ đạo Dương Quân và Vô Danh Tăng vị trí. "Dương Quân, huynh hãy dùng chút linh lực còn lại, tạo ra một luồng khí hỗn loạn nhỏ, không quá mạnh, nhưng đủ để gây nhiễu loạn dòng chảy oán khí xung quanh chúng ta. Đừng cố gắng điều khiển, chỉ cần tạo ra sự bất ổn." Tạ Trần nói, giọng hắn nhanh gọn, dứt khoát. Dương Quân dù còn hoài nghi, nhưng vẫn tin tưởng làm theo. Hắn hít sâu một hơi, vận dụng linh lực trong đan điền, tạo ra một luồng khí vô hình, xoáy vào dòng oán khí đang cuồn cuộn xung quanh, khiến nó trở nên hỗn loạn hơn, không còn theo một quy luật nào cả. Vô Danh Tăng thì vẫn giữ nguyên tư thế thiền định, nhưng đôi mắt ông đã mở to, ánh nhìn tập trung vào Tạ Trần, như một người đang chứng kiến một màn kịch định mệnh. Ông không cần làm gì nhiều, chỉ cần giữ tâm trí mình ổn định, không để oán khí xâm nhập, và giữ cho "Đạo" của Tạ Trần không bị lung lay.

Tạ Trần không dùng bất kỳ phép thuật hay thần thông nào. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, 'Nhân Quả Chi Nhãn' vận chuyển đến cực hạn. Hắn không tạo ra bất kỳ sự xáo trộn vật lý nào, mà là một sự 'gây nhiễu' nhỏ trong dòng chảy nhân quả, một sự kiện tưởng chừng ngẫu nhiên nhưng lại được tính toán kỹ lưỡng. Hắn tập trung ý niệm, tạo ra một 'hạt mầm' của sự bất quy tắc, một 'xung đột logic' nhỏ trong ma trận nhân quả mà Thiên Đạo vẫn đang cố gắng duy trì. Đó là một hành động phi thường, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của quy tắc và sự liên kết giữa vạn vật. Hắn dường như đang 'viết' một đoạn mã lỗi vào trong hệ thống vận hành của Thiên Đạo.

Trong khoảnh khắc đó, Khe Nứt Vong Linh bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng gió hú tắt lịm, tiếng than khóc của oan hồn cũng im bặt. Chỉ còn lại âm thanh nặng nề của Bạch Vô Thường đang tiến đến. Rồi, đột nhiên, Bạch Vô Thường dừng lại. Hoàn toàn dừng lại. Bóng dáng khổng lồ của nó đứng sừng sững giữa không gian, lưỡi hái của nó lơ lửng giữa không trung. Một âm thanh chói tai, như tiếng kim loại bị bẻ gãy, vang lên từ bên trong cơ thể nó, theo sau là những tiếng 'kẹt kẹt', 'tít tít' liên tục, như một cỗ máy khổng lồ đang bị treo. Đôi mắt lửa của nó lúc này không còn quét tìm mục tiêu nữa, mà chỉ đứng yên, chớp tắt liên hồi, như một hệ thống đang cố gắng 'tái khởi động'.

Đó chính là khoảnh khắc vàng. "Đi!" Tạ Trần khẽ gầm lên, giọng hắn khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu vì sự tập trung cực độ, nhưng lại bừng lên một tia sáng rực rỡ của chiến thắng. Hắn biết mình không thể duy trì 'lỗi' này lâu hơn nữa. Ba người lập tức lao vọt qua rìa Khe Nứt, không dám quay đầu nhìn lại. Dương Quân, mặc dù kiệt sức, vẫn cõng Tạ Trần trên lưng, chạy hết tốc lực. Vô Danh Tăng theo sát phía sau, bước chân nhẹ nhàng nhưng nhanh như chớp.

Khi họ vừa thoát khỏi vùng ảnh hưởng của Khe Nứt Vong Linh, không khí trong lành của Rừng Thanh Phong ập vào lồng ngực, mang theo mùi đất ẩm và lá cây mục, xua tan đi mùi tử khí nồng nặc. Ánh sáng lờ mờ của buổi ban mai xuyên qua những tán lá cây dày đặc, tạo nên những dải sáng yếu ớt trên mặt đất. Tiếng gió rít ghê rợn đã biến mất, thay vào đó là tiếng gió rì rào xào xạc qua kẽ lá, tiếng chim hót líu lo đâu đó, và cả tiếng thở dốc nặng nề của Dương Quân. Cảm giác áp lực đè nặng lên linh hồn cũng dần tan biến, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực.

Dương Quân thở dốc, quỵ xuống bên một gốc cây lớn, đặt Tạ Trần xuống một cách nhẹ nhàng. Hắn quay đầu nhìn về phía Khe Nứt Vong Linh, nơi bóng dáng khổng lồ của Bạch Vô Thường vẫn đứng sừng sững, bất động. "Hắn... hắn đứng yên rồi!" Dương Quân thốt lên, trong giọng nói vừa có sự nhẹ nhõm, vừa có sự kinh ngạc tột độ. Hắn không thể tin được rằng kế hoạch điên rồ của Tạ Trần lại thành công.

Vô Danh Tăng cũng quay đầu lại, đôi mắt ông khẽ nheo lại. "Không phải đứng yên. Là đang tự sửa lỗi. Thiên Đạo... vẫn cố gắng duy trì trật tự của mình, dù là tàn cục." Ông nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự bi ai. Thiên Đạo, ngay cả khi đang suy tàn, vẫn cố chấp bảo vệ những quy tắc đã mục rữa của mình, và Bạch Vô Thường chỉ là một công cụ trung thành, vô tri thực hiện ý chí đó.

Tạ Trần cố gắng đứng vững, chống tay lên đầu gối, cơ thể run rẩy vì kiệt sức. Ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía trước, về phía những cánh rừng rậm rạp, nơi ẩn chứa vô vàn điều không biết. "Chúng ta đã có một lối thoát. Nhưng... con đường phía trước vẫn còn dài và đầy bất trắc." Hắn nói, giọng nói khàn đặc, nhưng không hề mất đi sự kiên định. Hắn biết rằng, việc thoát khỏi Bạch Vô Thường chỉ là một trận chiến nhỏ. Cuộc chiến thực sự là tìm ra một con đường mới cho nhân gian, một "Nhân Đạo" không cần Thiên Đạo ban phát, không cần linh khí, mà được tạo nên từ chính bản chất của con người.

Phía sau họ, giữa bóng tối và oán khí của Khe Nứt Vong Linh, bóng dáng Bạch Vô Thường chợt nhúc nhích. Tiếng 'tít tít' liên hồi dần tắt, thay vào đó là tiếng kim loại nặng nề ma sát, và sau đó, đôi mắt lửa của nó lại quét qua không gian một lần nữa, chậm rãi nhưng đầy uy lực. Nó đã 'khôi phục' hoạt động, đã 'phân tích' xong sự 'bất quy tắc' nhỏ nhoi mà Tạ Trần đã tạo ra. Nhưng đã quá muộn. Ba con người đã biến mất vào sâu trong rừng, để lại phía sau một Bạch Vô Thường, như một vị thần hộ vệ khô khan của một kỷ nguyên đang tàn lụi, đứng một mình giữa hư vô, ánh mắt trống rỗng của nó dường như đang 'phân tích' một quy tắc mới, một mối đe dọa mới cho sự tồn tại của nó, một 'Nhân Đạo' vừa nhen nhóm trong đống đổ nát của một thế giới đang hấp hối.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free