Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 414: Vực Thẳm Lặng Câm: Khi Linh Khí Hóa Thành Hư Vô

Gió gào thét như một linh hồn lạc lối giữa màn đêm tịch mịch của Rừng Thanh Phong. Sương mù đặc quánh, lạnh buốt thấu xương, nuốt chửng mọi ánh sáng, biến cây cối thành những bóng ma khổng lồ vặn vẹo. Dương Quân, với thân hình tuấn tú nhưng giờ đây tiều tụy vì kiệt sức, vẫn cõng Tạ Trần trên lưng, từng bước chân nặng nhọc đạp lên lớp lá khô mục nát. Mỗi hơi thở của hắn đều mang theo vị sắt tanh của nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng. Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát, vẫn giữ một vẻ bình thản đến lạ lùng, bước đi nhẹ như không, dẫn đường qua những lối mòn bị che khuất bởi bóng tối và sương đêm.

Tạ Trần, tuy đã tỉnh lại, nhưng cơ thể vẫn mềm nhũn, như một con rối đứt dây. Làn da trắng nhợt của hắn càng thêm xanh xao dưới màn sương lạnh. Hắn gối đầu lên vai Dương Quân, cảm nhận từng nhịp đập hổn hển của trái tim người huynh đệ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dù mệt mỏi đến cực độ, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn không nói một lời, nhưng 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm thức không ngừng vận chuyển, cố gắng xuyên thấu màn sương, xuyên thấu không gian để cảm nhận sự hiện diện đang dần bao vây. Hắn biết, Bạch Vô Thường đang đến. Không còn là một cuộc truy đuổi manh nha, mà là một vòng vây siết chặt, một cuộc săn lùng có hệ thống, không chút sai sót.

"Thiên Đạo thật sự đã điên rồi!" Dương Quân đột ngột thốt lên, giọng hắn khàn đặc, lẫn trong tiếng gió rít. "Nó không ngừng truy sát chúng ta, không cho chúng ta một con đường sống. Lăng Nguyệt Tiên Tử... sự hy sinh của nàng, chẳng lẽ là vô ích sao? Chẳng lẽ không còn đường sống?" Nỗi đau đớn và tuyệt vọng hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ của hắn. Hắn siết chặt Tạ Trần trên lưng, như thể muốn bảo vệ thư sinh khỏi tất cả những gì tàn khốc đang diễn ra. Hắn nhớ lại khuôn mặt thanh tú của Lăng Nguyệt, ánh mắt kiên định của nàng khi thi triển cấm thuật, và rồi thân thể nàng tan biến trong ánh sáng chói lòa. Cái giá phải trả quá lớn, nhưng dường như nó chỉ mua được một khoảnh khắc an toàn ngắn ngủi.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, hơi thở yếu ớt phả vào cổ Dương Quân. "Không phải điên... mà là đang chết..." Giọng hắn trầm khàn, mang theo sự thấu hiểu rợn người. "Sự điên loạn của nó... chính là dấu hiệu của sự suy tàn cuối cùng. Nó không còn phân biệt được thiện ác, đúng sai, chỉ còn là một cỗ máy... một cơ chế tự động cố gắng duy trì sự tồn tại của chính mình. Bạch Vô Thường... chính là hiện thân của sự tuyệt vọng đó. Nó không phải là kẻ thù, mà là một công cụ của một thực thể đang hấp hối."

Dương Quân nghe Tạ Trần nói, trong lòng dâng lên một sự rùng mình. Lời nói của thư sinh luôn có sức nặng, luôn có thể nhìn thấu bản chất của vấn đề, dù vấn đề đó có phức tạp đến đâu. Nhưng sự thật mà Tạ Trần vừa nói ra lại quá tàn khốc. Thiên Đạo không điên, mà đang chết. Vậy thì, liệu còn hy vọng gì cho nhân gian khi chính Thiên Đạo cũng đang buông xuôi? Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình, không chỉ từ sương đêm mà còn từ chính ý niệm đó, thấm vào tận xương tủy.

Vô Danh Tăng, người vẫn lặng lẽ bước đi phía trước, khẽ quay đầu lại. Ánh mắt ông vẫn nhắm hờ, nhưng dường như đã nhìn thấy tất cả. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một sự tán đồng ngầm với lời của Tạ Trần. Trong thế giới của ông, vạn vật đều vô thường, có sinh có diệt, có thịnh có suy. Thiên Đạo cũng không nằm ngoài quy luật đó. Sự suy tàn này, đối với ông, là một lẽ tất yếu, dù có đau lòng đến mấy. Ông chỉ mong sao trong sự suy tàn đó, một hạt giống mới, một "Đạo" mới có thể nảy mầm.

Tạ Trần cảm nhận được sự im lặng đáng sợ đang bao trùm. Tiếng gió dường như cũng yếu đi, nhường chỗ cho một cảm giác nặng nề, áp bách. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đã bắt đầu vẽ nên những đường nét mờ ảo của Bạch Vô Thường. Nó không còn ở xa, mà đã thực sự tiến đến rất gần, luẩn quẩn quanh họ như một bóng ma vô hình, vô ảnh. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Hắn phải tìm ra một lối thoát, một con đường mà Bạch Vô Thường không thể dễ dàng xuyên phá.

Hắn nhắm mắt lại, dồn hết sức lực còn lại để mở rộng 'Nhân Quả Chi Nhãn' đến mức tối đa. Mọi mối liên kết, mọi nhân quả trong khu rừng này đều hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn không tìm kiếm một con đường trốn chạy bình thường, mà là một "kẽ hở" trong quy tắc, một điểm yếu mà Bạch Vô Thường, với tư cách là một cơ chế của Thiên Đạo, không thể hoàn toàn kiểm soát. Hắn cảm nhận được sự mục ruỗng của linh khí, sự khô cằn của đất đá, và rồi, một sự dị thường xuất hiện. Một khu vực mà ở đó, mọi thứ đều trở nên hỗn loạn, một vết sẹo trên tấm vải Thiên Đạo.

"Đi hướng đó!" Tạ Trần khẽ chỉ tay về phía trước, nơi sương mù dường như dày đặc hơn, và một mùi hương tanh tưởi, mục ruỗng bắt đầu thoảng qua. Giọng hắn vẫn yếu ớt, nhưng mang một sự cấp bách không thể chối cãi. Dương Quân không chần chừ, hắn tin tưởng Tạ Trần vô điều kiện. Hắn dồn nốt chút sức lực cuối cùng, tăng tốc chạy theo hướng chỉ dẫn. Vô Danh Tăng cũng khẽ quay đầu, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi lại trở về vẻ bình thản, bước chân nhanh hơn một chút.

Họ lao vào sâu hơn trong màn sương, và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến Dương Quân phải nín thở.

***

Rạng sáng, nhưng không gian vẫn tối mịt bởi sương mù đặc quánh, lạnh buốt đến thấu xương. Họ trượt chân, không phải vào một con đường mòn, mà vào một vùng đất chết. Cây cối xung quanh không còn lá, thân cây xám xịt, khô héo, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời, trông như đã chết từ hàng ngàn năm. Đất đai dưới chân nứt nẻ thành từng mảng lớn, màu nâu đen khô khốc, không một chút dấu hiệu của sự sống. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, chỉ có một sự im lặng chết chóc bao trùm, một sự im lặng đến mức khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Mùi hương của đất ẩm và lá cây đã biến mất, thay vào đó là một mùi tanh tưởi, mục ruỗng, một mùi khô cằn của linh khí bị rút cạn, hòa lẫn với một loại 'tử khí' nồng nặc, như mùi vị của sự mục nát và hư vô.

"Đây là... cái gì?" Dương Quân kinh hãi thốt lên, giọng hắn run rẩy. Hắn đặt Tạ Trần xuống một tảng đá khô cằn, rồi nhìn quanh. Ánh mắt hắn đảo điên loạn, không thể tin vào những gì mình đang thấy. "Linh khí... biến mất rồi! Ta không cảm nhận được chút linh khí nào ở đây cả!" Hắn cố gắng vận chuyển công pháp, nhưng kinh mạch trống rỗng, không một tia linh khí nào có thể tụ lại. Cảm giác này còn đáng sợ hơn cả việc bị truy sát, bởi nó mang đến một sự tuyệt vọng tận cùng, khi chính nguồn sống của tu sĩ bị tước đoạt.

Trong màn sương dày đặc, những bóng người gầy gò, xiêu vẹo bắt đầu hiện ra. Họ không có vẻ gì là sống. Da dẻ xanh xao, nhăn nheo, đôi mắt trắng dã vô hồn, không một chút thần thái. Miệng họ khẽ hé, phát ra những âm thanh gầm gừ vô thức, không rõ là tiếng nói hay tiếng kêu. Mặc dù dáng vẻ tiều tụy, nhưng trên người họ vẫn còn lảng vảng tàn dư của đạo bào, của pháp khí, cho thấy họ từng là những tu sĩ. Thậm chí, một vài người còn mặc những bộ đạo bào cao cấp, chứng tỏ địa vị không hề thấp trong các tông môn. Nhưng giờ đây, họ chỉ là những cái xác không hồn, hành động vô thức, loạng choạng bước đi trong khu vực tử khí, như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình.

"Đây là... những người đã 'mất người' sao?" Dương Quân thì thào, nỗi sợ hãi tột độ khiến giọng hắn lạc đi. Hắn đã nghe về hiện tượng 'mất người', nhưng chưa bao giờ chứng kiến tận mắt một cảnh tượng rùng rợn đến thế này. Những tu sĩ này, từng là những người mạnh mẽ, có ý chí kiên định, giờ đây lại bị biến thành những bóng ma vật vờ, không hơn gì những cái xác biết đi. Hắn cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng, và đồng thời, một nỗi lo sợ tột độ. Nếu hắn cũng mất đi linh khí, liệu hắn có trở thành một trong số h��?

Vô Danh Tăng, vẫn đứng đó, gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát. Ông khẽ lắc đầu, một nét u sầu thoáng qua trên khuôn mặt gầy guộc. "Hư vô... tất cả đều trở về hư vô." Giọng ông trầm ấm, nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự bi tráng khó tả. "Linh khí cạn kiệt, bản nguyên suy yếu, Thiên Đạo không còn có thể nuôi dưỡng vạn vật. Kẻ chấp niệm vào linh khí, vào sức mạnh, cuối cùng cũng sẽ bị chính chấp niệm của mình nuốt chửng, trở thành hư vô." Ông nhìn những bóng người 'mất người' đang loạng choạng, ánh mắt đầy sự thương xót.

Tạ Trần, sau khi được đặt xuống tảng đá, đã ngồi thẳng dậy. Thân hình gầy gò của hắn vẫn run rẩy, nhưng đôi mắt hắn lại sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn nhìn chằm chằm vào những tu sĩ 'mất người', rồi lại quét mắt qua cây cối khô héo và đất đai nứt nẻ. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn vận chuyển đến cực điểm, phân tích từng sợi tử khí, từng mối liên kết nhân quả đang bị bẻ cong, bị phá vỡ trong khu vực này. Hắn cảm nhận được một sự thật rợn người.

"Đây là... sự vùng vẫy cuối cùng của Thiên Đạo..." Tạ Trần nói, giọng hắn khàn khàn nhưng lại mang một sự kiên định lạ lùng. "Nó không chỉ suy yếu, mà còn đang tự hủy hoại chính mình để giữ lấy quy tắc của nó. Khu vực này... chính là vết thương hở của Thiên Đạo. Linh khí không biến mất, mà bị chính Thiên Đạo hút cạn, cô đặc lại ở một nơi nào đó, hoặc bị chuyển hóa thành thứ 'tử khí' này để duy trì một trật tự méo mó. Những tu sĩ 'mất người'... họ chính là nạn nhân. Khi linh khí bị rút cạn đột ngột, khi mối liên kết với Thiên Đạo bị cắt đứt một cách thô bạo, tâm thần họ không chịu đựng nổi, bản ngã tan vỡ. Họ không còn là con người, mà là những vật chứa rỗng tuếch, bị điều khiển bởi tàn dư của chấp niệm và tử khí. Đây là cái giá của sự cố chấp, của việc bám víu vào một 'Đạo' đã mục nát."

Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Dương Quân. Hắn bàng hoàng nhận ra, Thiên Đạo không chỉ vô cảm, mà còn tàn nhẫn đến mức tự hủy hoại, và hủy hoại cả những người đã tin tưởng nó. Niềm tin của hắn vào con đường tu tiên, vào sự tồn tại của Thiên Đạo như một nguồn dẫn lối, đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, một nỗi tuyệt vọng đen tối hơn cả bóng đêm.

Tạ Trần không quan tâm đến phản ứng của Dương Quân. Hắn tiếp tục quét 'Nhân Quả Chi Nhãn', cố gắng tìm kiếm điều gì đó. Hắn nhìn thấy những sợi nhân quả mỏng manh, rối rắm, và những điểm đứt gãy. Khu vực này không chỉ là một nơi linh khí cạn kiệt, mà còn là một nơi mà các quy tắc của Thiên Đạo bị bóp méo, bị phá vỡ một cách kỳ lạ. Bạch Vô Thường, với tư cách là hiện thân của quy tắc, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng khi tiến vào đây. Đây có thể là con đường sống duy nhất của họ.

Bỗng nhiên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tạ Trần. Hắn không nhìn thấy, nhưng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đã bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của Bạch Vô Thường đang tiến vào khu vực tử khí này. Khí tức lạnh lẽo, vô cảm của nó vẫn mạnh mẽ, nhưng có vẻ như đã chậm lại một chút. Nó không còn là một thực thể hoàn hảo, vô hạn, mà cũng bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn của khu vực này.

Một tiếng gầm gừ vô thức vang lên từ một tu sĩ 'mất người' đang loạng choạng tiến đến gần. Mắt hắn trắng dã, miệng chảy dãi, nhưng trong sâu thẳm, Tạ Trần cảm nhận được một sự đau đớn, một sự giằng xé cuối cùng của một linh hồn bị mắc kẹt.

Tạ Trần đứng dậy, dù cơ thể vẫn còn yếu ớt, hắn bước đến gần rìa một vách đá. Sương mù đang dần tan, để lộ ra một bầu trời xám xịt, ảm đạm. Phía dưới vách đá, một khe nứt khổng lồ hiện ra, sâu thẳm đến mức không thể nhìn thấy đáy. Từ khe nứt đó, tử khí cuồn cuộn bốc lên mạnh mẽ hơn, mang theo một mùi tanh tưởi, ghê rợn, như hơi thở của địa ngục. Đây là một vết thương chí tử của Thiên Đạo, nơi quy tắc bị phá vỡ hoàn toàn, nơi hư vô ngự trị.

***

Sương mù đã tan gần hết, để lại một bầu trời xám xịt, nặng nề, như một tấm vải tang phủ lên toàn bộ thế giới. Quang cảnh Khu Vực Linh Khí Hóa Tử hiện rõ hơn dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm. Những tu sĩ 'mất người' vẫn loạng choạng, gầm gừ, đôi khi va vào nhau, tạo ra những âm thanh khô khốc. Nhưng giờ đây, tất cả sự chú ý của nhóm Tạ Trần đều đổ dồn về khe nứt khổng lồ trước mặt.

Miệng khe nứt rộng lớn, như một vết sẹo khổng lồ trên da thịt của đại địa, kéo dài không biết bao nhiêu dặm. Bên trong, tử khí cuồn cuộn xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc âm u, nuốt chửng mọi ánh sáng. Không có một âm thanh nào phát ra từ bên dưới, chỉ có sự im lặng đến rợn người, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những kẽ đá, mang theo mùi tử khí đậm đặc, nồng nặc. Đây chính là 'lỗ hổng' mà Tạ Trần đã cảm nhận được, một nơi mà Thiên Đạo dường như đã từ bỏ, hoặc không thể kiểm soát hoàn toàn.

Tạ Trần đứng ở rìa khe nứt, thân hình gầy gò của hắn như sắp bị gió thổi bay đi. Nhưng ánh mắt hắn lại kiên định lạ thường, nhìn chằm chằm vào vực sâu đen kịt. Hắn cảm nhận được sự khác biệt ở đây. Tử khí tuy nồng nặc, nhưng nó không hoàn toàn là sự mục rữa. Trong đó, có một loại năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy, một thứ gì đó đã vượt ra ngoài sự hiểu biết của Thiên Đạo hiện tại. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn cho thấy, các sợi nhân quả ở đây cực kỳ yếu ớt, mờ nhạt, thậm chí đứt gãy hoàn toàn. Điều đó có nghĩa là, quy tắc của Thiên Đạo không còn hiệu lực tuyệt đối.

"Chúng ta phải... đi vào đó." Tạ Trần thốt lên, giọng hắn trầm khàn, nhưng đầy sức nặng. Hắn quay sang Dương Quân và Vô Danh Tăng, ánh mắt không chút dao động. Quyết định này không chỉ là một lựa chọn sinh tử, mà còn là một bước ngoặt, một sự đặt cược vào tương lai.

Dương Quân nghe vậy, cả người run lên bần bật. Hắn nhìn xuống khe nứt, nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng. Nơi đó không phải là một lối thoát, mà là một nấm mồ. "Vào đó? Không! Tạ Trần, huynh nói gì vậy? Chẳng khác nào tự sát! Nơi đó... nơi đó chỉ có tử khí, chỉ có hư vô! Linh khí của chúng ta sẽ bị hút cạn, và chúng ta sẽ trở thành những kẻ 'mất người' như họ!" Hắn chỉ tay về phía những bóng ma vật vờ đang loạng choạng tiến đến, mỗi bước chân đều mang theo sự mục ruỗng. Ánh mắt hắn đầy sự tuyệt vọng, sự phản đối kịch liệt. Hắn đã quá mệt mỏi, quá đau đớn, hắn không thể chấp nhận một kết thúc tàn khốc đến như vậy.

Vô Danh Tăng vẫn bình thản, đôi mắt nhắm hờ. Ông không phản đối, cũng không tán thành, chỉ đơn giản là lắng nghe. Ông tin vào trực giác của Tạ Trần, tin vào con đường mà thư sinh này đang cố gắng khai phá.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không... Đây là nơi duy nhất Bạch Vô Thường không thể hoàn toàn kiểm soát. Ngươi cảm thấy tử khí, nhưng ta cảm thấy sự hỗn loạn. Nơi quy tắc bị phá vỡ, chính là nơi Bạch Vô Thường yếu nhất. Nó là một công cụ của Thiên Đạo, và Thiên Đạo không thể duy trì quy tắc của mình ở đây. Nó sẽ là lối thoát của chúng ta... và cũng là sự khởi đầu của một điều gì đó mới." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Dương Quân. "Nếu chúng ta ở lại đây, Bạch Vô Thường sẽ sớm bắt kịp. Nó đã 'học hỏi', đã 'phân tích' xong khu vực này. Nó sẽ không cho chúng ta bất kỳ cơ hội nào nữa. Chúng ta không thể trốn chạy mãi. Chúng ta cần một nơi mà chúng ta có thể... 'thở', một nơi mà 'Đạo' của Thiên Đạo không còn là tuyệt đối."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự hiện diện của Bạch Vô Thường đang tiến đến gần hơn nữa, như một làn sóng lạnh lẽo vô hình quét qua. Nó đang di chuyển chậm hơn trong khu vực này, nhưng vẫn không ngừng nghỉ. Bạch Vô Thường giờ đây không còn đơn thuần là một thực thể truy sát, mà là một ý chí của Thiên Đạo, một cơ chế tự động, tàn nhẫn, không cảm xúc, chỉ có mục tiêu duy nhất là duy trì trật tự của nó, ngay cả khi trật tự đó là sự mục nát.

"Ta tin rằng, ngay cả trong sự hỗn loạn và hư vô này, vẫn có một 'đạo' khác có thể tồn tại. Một 'đạo' không cần linh khí, không cần Thiên Đạo ban phát, mà được tạo nên từ chính bản chất của nhân gian." Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, và sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi. Chúng ta không thể cứu vãn một thứ đã mục nát. Nhưng chúng ta có thể... tạo ra một kỷ nguyên mới, một 'Nhân Đạo'."

Dương Quân nhìn Tạ Trần, trong mắt hắn vẫn còn sự sợ hãi, nhưng cũng dâng lên một tia hy vọng mong manh. Hắn tin Tạ Trần. Hắn luôn tin. Dù có phải đi vào địa ngục, hắn cũng sẽ đi theo Tạ Trần. "Được rồi... nếu huynh đã nói vậy. Chúng ta đi!" Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, ánh mắt kiên định hơn một chút.

Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, nhìn Tạ Trần. Trên môi ông nở một nụ cười nhạt, một nụ cười đầy sự thấu hiểu và tán thưởng. Ông gật đầu, chấp nhận.

"Đừng quên, mục tiêu của chúng ta là bảo vệ những hạt mầm cuối cùng của nhân tính." Tạ Trần nói, rồi hắn không chần chừ nữa. Hắn đưa tay ra, ra hiệu cho Dương Quân và Vô Danh Tăng.

Cả ba người, không nói thêm lời nào, nhìn nhau một lần cuối. Rồi Tạ Trần đi trước, bước chân kiên định, tiến về phía miệng khe nứt Vong Linh, nơi tử khí cuồn cuộn, nơi hư vô ngự trị, nơi Thiên Đạo đã từ bỏ. Dương Quân và Vô Danh Tăng theo sau, ánh mắt đầy sự quyết tâm. Họ không biết điều gì đang chờ đợi họ ở dưới vực sâu đó, nhưng họ biết, đây là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng vây của Bạch Vô Thường, và là bước đầu tiên để khai phá một 'Nhân Đạo' hoàn toàn mới. Khi họ bước vào bóng tối, phía sau họ, bóng dáng vô hình của Bạch Vô Thường đã hiện rõ hơn, đứng sừng sững ở r��a khe nứt, như một vị thần hộ vệ khô khan của một kỷ nguyên đang tàn lụi, ánh mắt trống rỗng của nó quét qua vực sâu, dường như đang "phân tích" một quy tắc mới, một mối đe dọa mới cho sự tồn tại của nó.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free