Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 413: Bóng Đêm Vô Cảm: Suy Ngẫm Giữa Vòng Vây Tuyệt Vọng

Dương Quân, với mỗi bước chân nặng trĩu, cảm nhận rõ rệt sự kiệt quệ đang bào mòn thân thể mình. Tạ Trần bất tỉnh, thân nhiệt phập phồng trong cơn sốt, tựa như một gánh nặng vô hình mà hữu hình đè nén lên đôi vai đã rã rời. Hắn xiêu vẹo bước đi qua những tán cây rậm rạp của Rừng Thanh Phong, nơi bóng đêm vẫn còn đang bao phủ dày đặc, chỉ còn cách bình minh một hơi thở yếu ớt. Từng cành cây khô khốc quất vào mặt, từng sợi dây leo vướng víu dưới chân, nhưng Dương Quân không dám dừng lại. Hắn nghe thấy tiếng chim hót lạc lõng trong màn đêm, tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm ai oán, và tiếng suối chảy róc rách như tiếng khóc thầm của rừng già. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và mùi hoa dại hăng nồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa tươi mát vừa âm u đến rợn người.

Vô Danh Tăng đi trước, dáng người gầy gò nhưng bước chân lại kiên định đến lạ. Ánh mắt nhắm hờ của ông vẫn không ngừng quét khắp xung quanh, như thể vô hình thấu thị mọi ngóc ngách, mọi biến động dù là nhỏ nhất trong không gian. Ông cảnh giác với từng tiếng động, từng làn gió thoảng, cảm nhận sự dao động bất thường của linh khí trong không khí. "Ma chướng vẫn theo sát... Chúng ta cần tìm nơi trú ẩn," giọng ông trầm đục, khàn khàn, như tiếng vọng từ thâm sâu cổ tịch. Lời nói của Vô Danh Tăng không chỉ là cảnh báo về Bạch Vô Thường mà còn là lời nhắc nhở về bản chất của Thi��n Đạo, một thực thể đang giãy giụa trong cơn hấp hối, và sự giãy giụa đó mang theo một sức mạnh hủy diệt ghê gớm.

Dương Quân thở dốc, cổ họng khô khốc như sa mạc, phổi như muốn nổ tung. Hắn muốn hét lên, muốn gục ngã, nhưng không thể. "Sư phụ... Tạ huynh... cố lên!" Hắn thì thầm, lời nói tựa như một câu thần chú tự động lặp lại trong tâm trí, vừa để cổ vũ bản thân, vừa để giữ cho Tạ Trần một tia hy vọng mỏng manh. Hắn cảm nhận được sức nặng của Tạ Trần, cái nóng rực từ thân thể đang sốt cao của hắn truyền qua lớp áo, và hắn tự hỏi, bao giờ thì sự đau đớn này mới kết thúc? Lăng Nguyệt Tiên Tử... cái tên ấy vang vọng trong đầu hắn, mang theo một nỗi đau tột cùng, một cảm giác mất mát không gì bù đắp được. Nàng đã ra đi, để lại một khoảng trống vĩnh viễn trong trái tim hắn, và cả một gánh nặng ngàn cân trên vai. Hắn không thể để sự hy sinh của nàng trở nên vô nghĩa.

Mỗi bước chân của Dương Quân đều in hằn trên nền đất ẩm ướt, đôi khi bị bùn lầy nuốt chửng, đôi khi vấp phải rễ cây cổ thụ ngoằn ngoèo. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể mình đang gào thét, từng khớp xương đang rạn nứt. Cái lạnh ẩm của màn đêm len lỏi qua từng lớp áo, thấm vào da thịt, nhưng cơn sốt của Tạ Trần lại khiến hắn cảm thấy một sự đối lập khắc nghiệt. Hắn nhớ lại những lời cuối cùng của Lăng Nguyệt, ánh mắt nàng khi đưa ra quyết định sinh tử, sự thanh thản đến kinh người trước cái chết. Nàng đã dùng sinh mệnh mình để mua cho họ thời gian, một thời gian quý giá đến mức hắn không dám lãng phí dù chỉ một giây.

Vô Danh Tăng, trong thâm tâm, cũng không ngừng suy tư. Ông cảm nhận được sự hiện diện của Bạch Vô Thường, không phải là một thực thể đơn thuần mà là một luồng ý chí vô cảm, một cơ chế tự động đang hoạt động để bảo vệ sự tồn tại của Thiên Đạo. Nó không có cảm xúc, không có thiện ác, chỉ có quy tắc và sự tuân thủ tuyệt đối. Ông hiểu rằng, Bạch Vô Thường lúc này đã trở nên đáng sợ hơn rất nhiều, nó không còn bị ràng buộc bởi những định luật nhân quả thông thường, mà là một phần mở rộng của Thiên Đạo đang suy tàn, một sự phản kháng bản năng trước sự tan rã. Ông dẫn đường, không ngừng thay đổi phương hướng, đi qua những con đường mòn heo hút nhất, những thung lũng sâu nhất, cố gắng lợi dụng địa hình phức tạp của Rừng Thanh Phong để cắt đuôi kẻ truy đuổi. Tiếng gậy thiền của ông khẽ chạm đất, tạo ra một âm thanh đều đặn, như nhịp đập của thời gian đang trôi đi một cách tàn nhẫn.

Dương Quân ngẩng đầu nhìn lên những tán lá cây đen kịt, cố gắng tìm kiếm một tia sáng yếu ớt từ mặt trăng đang ẩn hiện sau những đám mây. Nhưng chỉ có một màu tối xám bao trùm, khiến tâm trí hắn càng thêm nặng nề. Hắn cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đang cố gắng chạy trốn khỏi một con mãnh thú khổng lồ, một cuộc rượt đuổi không cân sức mà phần thắng dường như đã được định đoạt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tanh của máu đọng lại trong cổ họng, mùi vị của sự mệt mỏi cùng cực. "Lăng Nguyệt... nàng sẽ không chết vô ích," hắn lặp lại, như một lời thề nguyền với chính mình, với người đã khuất, và với Tạ Trần đang nằm trên lưng hắn. Hắn bám víu vào niềm hy vọng mong manh rằng Tạ Tr���n, với khả năng thấu hiểu nhân quả phi thường, sẽ tìm ra con đường thoát khỏi vòng vây của Thiên Đạo. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của nước mưa đọng trên lá cây nhỏ xuống cổ, sự ẩm ướt của rêu phong bám trên đá, tất cả đều nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thế giới này.

Vô Danh Tăng đột nhiên dừng lại. Ông ngẩng đầu, ánh mắt hướng về một vách đá cheo leo. "Có linh khí... Chúng ta đến rồi." Giọng ông bình thản, nhưng Dương Quân cảm nhận được một sự nhẹ nhõm vô cùng từ ông. Hắn nhìn lên, chỉ thấy một vách đá dựng đứng, bao phủ bởi những tán cây cổ thụ cao vút. Nhưng Vô Danh Tăng đã nhìn thấy một điều gì đó khác, một dấu hiệu của sự sống, một nơi trú ẩn tạm thời giữa vòng vây tử thần.

***

Bình minh vừa ló dạng, nhưng chỉ là một dải sáng màu xám bạc yếu ớt cố gắng xuyên qua màn sương dày đặc bao phủ Rừng Thanh Phong. Dương Quân và Vô Danh Tăng đã tìm thấy một hang động nhỏ, ẩn mình phía sau một thác nước đổ xuống từ vách đá. Tiếng nước chảy rì rầm, hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và nguy hiểm bên ngoài. Bên trong hang động, không khí mát mẻ, trong lành. Các tinh thể bích ngọc mọc lấp lánh trên vách đá, phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt huyền ảo, chiếu rọi lên một hồ nước nhỏ trong vắt, được nuôi dưỡng bởi một linh tuyền tự nhiên. Linh khí thanh khiết lan tỏa, xoa dịu những vết thương vô hình lẫn hữu hình.

Dương Quân cẩn thận đặt Tạ Trần xuống một nền đá bằng phẳng, lạnh lẽo nhưng sạch sẽ. Hắn dùng chút linh lực còn sót lại, cố gắng giữ ấm cho Tạ Trần, xua đi cơn sốt đang hành hạ thư sinh gầy gò. Mùi đá ẩm, mùi nước suối trong lành và một chút hương nấm dại thoang thoảng trong hang, mang lại một cảm giác an toàn tạm thời. Hắn chạm vào làn da nhợt nhạt của Tạ Trần, cảm nhận hơi thở yếu ớt của hắn. Nỗi lo lắng vẫn quấn lấy tâm can hắn, như một đám mây đen không chịu tan.

Hắn vội vàng rút ra vài truyền âm phù, những lá bùa được dùng để liên lạc với các đồng minh. Hắn châm lửa, niệm chú, nhưng tất cả đều vô vọng. Thay vì ánh sáng linh hoạt và âm thanh rõ ràng của thông điệp, chỉ có tiếng rè rè khô khốc, rồi những lá bùa tự động hóa thành tro bụi, như bị một lực lượng vô hình nào đó cắt đứt hoàn toàn. "Không... không liên lạc được! Tất cả đều bị chặn rồi!" Dương Quân thốt lên, giọng hắn đầy sự tuyệt vọng, sự bất lực len lỏi vào từng thớ thịt. Hắn đấm mạnh vào vách đá, cảm nhận cơn đau tê tái ở nắm tay, nhưng nó không thể sánh bằng cơn đau trong lòng. Họ đã hoàn toàn bị cô lập.

Vô Danh Tăng ngồi xuống, bắt chéo chân, nhắm mắt lại và bắt đầu nhập định. Chiếc gậy thiền của ông đặt ngang trên đùi, tĩnh lặng như một pho tượng đá. Dù không nói gì, Dương Quân vẫn cảm nhận được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc từ vị tăng nhân. Ông đang dùng thiền định để cảm nhận, để thấu thị. Một lúc sau, Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không. "Thiên Đạo không muốn kẻ dị số của nó có đồng minh. Nó đang 'tẩy sạch' các biến số." Giọng ông trầm ấm, nhưng lời nói lại mang một sự lạnh lùng đến rợn người.

"Tẩy sạch các biến số...?" Dương Quân lẩm bẩm, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn hiểu ý của Vô Danh Tăng. Thiên Đạo, trong cơn hấp hối của mình, đang loại bỏ tất cả những yếu tố có thể đe dọa sự tồn vong của nó. Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả và sự từ chối tu đạo, chính là "biến số" lớn nhất. Và những ai liên kết với Tạ Trần, đều sẽ bị coi là mục tiêu cần "thanh tẩy". Lăng Nguyệt Tiên Tử, có lẽ cũng là một trong số đó. Sự hy sinh của nàng, dù đã mua cho họ thời gian, nhưng cũng đã khiến nàng trở thành một "biến số" bị Thiên Đạo xóa bỏ.

Trong khi đó, Tạ Trần khẽ cựa mình. Hơi thở hắn vẫn yếu ớt, nhưng ánh mắt hắn dần hé mở, mờ mịt và vô định. Hắn nhìn chằm chằm lên vách hang động, nơi những tinh thể bích ngọc phát ra ánh sáng xanh nhạt. "Lăng Nguyệt..." Hắn thì thầm, giọng khản đặc, yếu ớt như một tiếng gió thoảng. Đó không chỉ là một tiếng gọi tên, mà còn là một sự nhận thức, một sự tái hiện về khoảnh khắc nàng tan biến. Nỗi đau thể xác đang hành hạ hắn, nhưng nỗi đau tinh thần, sự mất mát của sợi dây nhân quả với Lăng Nguyệt, còn khủng khiếp hơn nhiều. Nó là một khoảng trống lạnh lẽo, một sự rỗng tuếch đến kinh hoàng trong tâm hồn hắn.

Dương Quân vội vàng đến bên Tạ Trần, đặt tay lên trán hắn. "Tạ huynh, huynh tỉnh rồi sao? Huynh cảm thấy thế nào?" Hắn lo lắng hỏi, cảm nhận rõ rệt cơn sốt vẫn chưa dứt hẳn.

Tạ Trần không trả lời ngay. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào vách đá, như thể đang nhìn xuyên qua những tinh thể bích ngọc, nhìn thấy một điều gì đó mà người khác không thể. Hắn cảm nhận được sự cô lập, không chỉ từ thế giới bên ngoài, mà còn từ chính cơ thể mình, từ những giới hạn của một phàm nhân. Hắn cảm thấy mình là một con thuyền nhỏ bị mắc kẹt giữa đại dương mênh mông, với bão tố không ngừng gào thét.

Vô Danh Tăng khẽ thở dài, ông biết rằng Tạ Trần đang trải qua một giai đoạn chuyển hóa quan trọng. Sự hy sinh của Lăng Nguyệt, nỗi đau của sự mất mát, và sự truy đuổi không ngừng của Thiên Đạo, tất cả đang đẩy Tạ Trần vào một vực sâu của sự tuyệt vọng, nhưng cũng chính từ vực sâu đó, một sự giác ngộ mới có thể nảy sinh. Ông cảm nhận được linh khí trong hang động đang dần trở nên bất ổn, một dấu hiệu cho thấy Bạch Vô Thường đang ngày càng tiến gần, không ngừng "phân tích" và "tìm kiếm" mục tiêu của nó. Sương mù bên ngoài hang động dường như càng lúc càng dày đặc, như một tấm màn che giấu sự chết chóc đang đến gần.

***

Giữa cơn sốt và sự yếu ớt, Tạ Trần chìm vào một trạng thái bán mê bán tỉnh, nơi ranh giới giữa thực và hư vô cùng mong manh. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn, vốn luôn hoạt động để nhìn thấu thế giới bên ngoài, giờ đây tự động hướng vào bên trong, phân tích chính bản thân hắn, phân tích sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và Thiên Đạo. Trong tâm trí hắn, mọi thứ trở nên hỗn loạn, những mảnh ký ức về Lăng Nguyệt, những lời nói cuối cùng của nàng, những hình ảnh về Bạch Vô Thường truy đuổi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy của nỗi đau và sự nhận thức.

Hắn "thấy" Bạch Vô Thường không còn là một thực thể có hình hài cụ thể, mà là một cỗ máy khổng lồ, lạnh lẽo, một "công cụ" của Thiên Đạo đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Nó không có cảm xúc, không có thiện ác, không có căm hờn, chỉ là một cơ chế hoạt động theo quy tắc đã được lập trình sẵn. Nó "phân tích", nó "truy đuổi", nó "xóa bỏ" những "biến số" đe dọa đến sự tồn vong của Thiên Đạo. Tạ Trần cảm nhận mùi máu, mùi tử khí của Thiên Đạo đang mục ruỗng, một mùi hôi thối kinh khủng lan tỏa trong tâm trí hắn, ám ảnh hắn.

Trong trạng thái xuất thần đó, những lời cuối cùng của Lăng Nguyệt Tiên Tử vang vọng rõ nét trong tâm trí hắn: "Cái giá của nhân tính...". Hắn bỗng nhiên hiểu ra. Sự hy sinh của Lăng Nguyệt, sự mất mát của hắn, không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà là một phần của cái giá mà nhân gian phải trả cho một "quy tắc" và "trật tự" đã trở nên mục nát, đã đánh mất đi bản chất nhân văn của nó. Thiên Đạo, cũng như Bạch Vô Thường, đã "mất người". Nó không còn cảm nhận được sự sống, sự chết, niềm vui, nỗi buồn, tình yêu hay sự hy sinh. Nó chỉ là một hệ thống đang tự bảo vệ bản năng, không hơn không kém.

"Nó không phải là ác... nó chỉ là... trống rỗng. Một hệ thống đang tự vệ, không có linh hồn. Và ta... ta là gì trong cuộc giằng co này?" Tạ Trần tự vấn trong tâm trí. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng đó, sự vô cảm đó, đang cố gắng len lỏi vào tâm hồn hắn, kéo hắn vào một vực thẳm không cảm xúc. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên. Nếu Thiên Đạo đã "mất người", nếu nó đã trở nên vô cảm, thì liệu có một con đường khác, một "Đạo" khác, nơi nhân tính, cảm xúc, tình yêu và sự hy sinh được trân trọng?

Hắn nhớ lại truyền thuyết cổ xưa: "chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới." Hắn, một phàm nhân không tu hành, không khao khát thành tiên, chính là "điểm neo nhân quả" đang thách thức sự tồn tại của Thiên Đạo. Sự tồn tại của hắn, sự lựa chọn của hắn, chính là một tuyên ngôn, một sự phản kháng thầm lặng chống lại sự vô cảm của vũ trụ.

Tạ Trần cảm nhận được nỗi đau từ cơ thể, những vết thương đang rỉ máu, nhưng tâm trí hắn lại trở nên tỉnh táo và lạnh lùng đến lạ. Cái lạnh lẽo của sự mất mát, của cái chết, giờ đây không còn là nỗi đau mà là một lời nhắc nhở, một sự thúc đẩy. Nó không phải là sự tuyệt vọng, mà là một sự thấu triệt sâu sắc về bản chất của mọi sự vật, hiện tượng. Nếu Thiên Đạo chỉ là một cơ chế, thì cơ chế đó có thể bị thay đổi, bị phá vỡ, hoặc bị thay thế.

Hắn khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Vô Danh Tăng, vẫn ngồi thiền cách đó không xa, nhận thấy sự thay đổi vi tế trong linh khí quanh Tạ Trần. Ông cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang trỗi dậy, một sự định hình mới trong tâm hồn thư sinh. Vị tăng nhân khẽ mở mắt, nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy sự suy tư. "Đại nạn không chết, ắt có hậu phúc. Nhưng con đường phía trước, có lẽ cần một cái nhìn khác." Ông thầm nhủ, biết rằng Tạ Trần đang đứng trước một ngưỡng cửa quan trọng. Cái "cái nhìn khác" mà ông nhắc đến, chính là sự chuyển mình từ việc cố gắng vá víu Thiên Đạo, sang việc kiến tạo một "Nhân Đạo" hoàn toàn mới.

Tạ Trần cảm nhận được sự cô độc, nhưng không phải là sự cô độc của sự yếu đuối, mà là sự cô độc của một người tiên phong, một người đang đi trên con đường chưa từng có ai đặt chân tới. Hắn cảm nhận được những lời thì thầm của Thiên Đạo, những lời kêu gọi hắn hãy "trở về", hãy "tuân phục", hãy "trở thành một phần của nó". Nhưng hắn đã nhìn thấy sự trống rỗng, sự vô cảm đằng sau những lời mời gọi đó. Hắn không muốn "thành tiên" trong một Thiên Đạo đã "mất người". Hắn muốn "sống", sống một cách trọn vẹn, với đầy đủ cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình. Và để làm được điều đó, có lẽ hắn phải kiến tạo một "Đạo" của riêng mình, một "Đạo" nơi con người là trung tâm. Ý niệm về "Nhân Đạo" đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí hắn, như một hạt mầm được gieo xuống mảnh đất cằn cỗi của một kỷ nguyên đang tàn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời bên ngoài hang động, nhưng bên trong, ánh sáng xanh nhạt từ những tinh thể bích ngọc vẫn tỏa ra huyền ảo. Gió hú rít bên ngoài, mang theo những làn sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da thịt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang như tiếng đồng hồ đang đếm ngược.

Tạ Trần từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đã hoàn toàn tỉnh táo, không còn sự mờ mịt của cơn sốt hay sự hoang mang của nỗi đau. Thay vào đó, là một vẻ lạnh lẽo, thấu triệt, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn cảm nhận được sự "hiện diện" của Bạch Vô Thường đang vây quanh hang động. Không còn là sự truy đuổi ngẫu nhiên, hay những cuộc chạm trán thoáng qua. Lần này, nó là một vòng vây có tính toán, một sự bao vây tinh vi, không có bất kỳ khe hở nào. Bạch Vô Thường không nóng vội tấn công, nó đang "học hỏi", đang "phân tích" và đang "chờ đợi" thời cơ hoàn hảo nhất.

"Nó đã tìm thấy chúng ta." Giọng Tạ Trần khàn khàn, yếu ớt, nhưng lại mang một sự kiên định lạ lùng, như một lời tuyên bố không thể chối cãi. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi hay nao núng. Hắn hiểu rằng, Thiên Đạo muốn "đồng hóa" hắn, biến hắn thành một phần của "quy tắc" khô khan của nó, hoặc xóa bỏ hắn hoàn toàn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, ý niệm về một "Nhân Đạo" đã không còn là một ý tưởng mơ hồ, mà đã trở thành một con đường rõ ràng, một mục tiêu cần phải theo đuổi. Nếu Thiên Đạo vô cảm, thì liệu "con người" có thể tạo ra một "Đạo" của riêng mình, một "Nhân Đạo" có cảm xúc, có tình yêu và sự hy sinh không? Hắn tin rằng có.

Dương Quân giật mình khi nghe tiếng Tạ Trần. Hắn vội vàng nhìn thư sinh, rồi lại nhìn ra bên ngoài hang động, nơi gió vẫn đang gào thét và sương mù dày đặc che khuất mọi thứ. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, vô hình đang bao trùm lấy không gian. Sự tuyệt vọng lại dâng lên trong lòng hắn. Hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. "Chúng ta làm sao bây giờ? Không có đường thoát!" Giọng hắn đầy sự lo lắng, xen lẫn một chút tuyệt vọng. Hắn đã quá mệt mỏi, quá đau khổ, và dường như không còn thấy một tia sáng nào ở cuối đường hầm.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua vách đá, xuyên qua màn sương mù, như thể đang nhìn thấy một chân trời mới. Hắn nhìn Dương Quân, rồi nhìn Vô Danh Tăng, người vẫn bình tĩnh ngồi thiền, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Hắn cảm nhận được gánh nặng mà họ đang gánh vác, nỗi sợ hãi và sự kiệt sức của Dương Quân, sự minh triết và bình thản của Vô Danh Tăng. Họ, những người còn lại, chính là những hạt mầm cuối cùng của nhân gian, những người đang cố gắng bám víu vào một hy vọng mong manh.

"Không phải không có đường thoát... mà là, chúng ta chưa tìm thấy 'đạo' của riêng mình." Tạ Trần nói, giọng hắn trầm khàn nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại, một sự kiên định không thể lay chuyển. Lời nói của hắn như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Dương Quân, khiến hắn sững sờ. "Đạo của riêng mình?" Hắn lặp lại, cảm thấy bối rối.

Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh nhìn của ông đầy sự tán thưởng. Ông đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc Tạ Trần thực sự nhìn thấy con đường của mình, không phải con đường mà Thiên Đạo hay bất kỳ ai khác đã định sẵn. Dù thân thể Tạ Trần vẫn còn yếu ớt, nhưng tâm hồn hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự nhận thức của hắn về bản chất 'vô cảm' của Thiên Đạo và Bạch Vô Thường sẽ là kim chỉ nam cho các hành động của anh sau này. Anh không còn cố gắng 'cứu' Thiên Đạo, mà đang bắt đầu hình thành ý tưởng về một 'Nhân Đạo' thay thế.

Tạ Trần chầm chậm đứng dậy, dù cơ thể vẫn còn run rẩy. Hắn bước đến bên hồ nước nhỏ trong hang, chạm tay vào làn nước mát lạnh. Hình ảnh phản chiếu của hắn trong nước không còn là một thư sinh yếu đuối, mà là một ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng cả sự bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn, và ánh lửa của một kỷ nguyên mới đang nhen nhóm. Hắn cảm nhận được sự rung động của đất đá dưới chân, tiếng gió gào thét bên ngoài ngày càng lớn, như một lời cảnh báo từ Bạch Vô Thường. Nó đã "khoanh vùng" được họ, và các cuộc truy đuổi sẽ ngày càng tinh vi và khó lường hơn.

Nhưng Tạ Trần không còn sợ hãi. Sự cô lập hoàn toàn, sự mất mát đau đớn, tất cả đã buộc hắn phải dựa vào trí tuệ và sự thấu hiểu mới của mình, thay vì sức mạnh từ đồng minh. Hắn sẽ phải bảo vệ hạt mầm của nhân tính, để nó không bị lụi tàn, và để một "Nhân Đạo" thực sự có thể được hình thành từ những mảnh vỡ của kỷ nguyên cũ. Hắn nhìn về phía cửa hang, nơi bóng tối và sương mù đang chờ đợi, và trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một quyết tâm sắt đá đã được hình thành.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free