Nhân gian bất tu tiên - Chương 412: Huyết Thệ Chi Âm: Sự Hy Sinh Giữa Vòng Vây Thiên Đạo
Gió rít gào xuyên qua những kẽ lá, mang theo hơi lạnh buốt giá của trận mưa phùn vừa tạnh. Rừng Thanh Phong chìm trong màn đêm thăm thẳm, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua tán cây cổ thụ, vẽ nên những bóng hình ma mị trên nền đất ẩm ướt. Mỗi bước chân của nhóm Tạ Trần đều in hằn trên lớp bùn lầy, nặng nhọc và vội vã, như những vết khắc đau thương của số phận.
Tạ Trần, thân thể gầy gò yếu ớt, giờ đây còn tiều tụy hơn bao giờ hết, tựa như một ngọn nến sắp tàn trong gió. Hắn không thể tự bước đi, cái gánh nặng của "điểm neo" nhân quả và sự liên kết chặt chẽ với Thiên Đạo đang dần rút cạn sinh lực của hắn. Dương Quân, với tấm lưng rộng và mạnh mẽ của một thư sinh mang khí chất võ giả, đang cõng Tạ Trần trên vai, từng nhịp thở hổn hển hòa cùng tiếng lá cây xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan vẫn tuyệt mỹ như băng tuyết, nhưng bước chân cũng đã trở nên nặng nề, nàng đi bên cạnh, đôi lúc dùng một tay đỡ lấy thân thể Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét nhìn xung quanh, cảnh giác với mối hiểm nguy vô hình đang bám đuổi. Vô Danh Tăng, vẫn điềm nhiên như không, dẫn đường phía trước, chiếc gậy thiền của ông khẽ chạm vào mặt đất, tạo nên những âm thanh khô khốc trong tĩnh mịch.
“Bạch Vô Thường… nó không còn là một cá thể nữa. Nó là… quy tắc. Không ngừng nghỉ.” Dương Quân thốt lên, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và lo lắng. Hắn không dám quay đầu lại, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị khóa chặt bởi một thứ năng lượng lạnh lẽo vô hình vẫn như lưỡi dao kề cận sau gáy. Cái thứ mà họ đang đối mặt không phải là một kẻ thù có thể chém giết, mà là một bóng ma của trật tự, một sự tồn tại vô cảm nhưng hiệu quả đến đáng sợ. Mỗi khi nhóm họ cố gắng thay đổi hướng đi, một luồng áp lực vô hình lại siết chặt, bóp méo kh��ng gian xung quanh, buộc họ phải quay trở lại con đường mà Thiên Đạo đã định sẵn cho cuộc truy sát này. Đó là những "xiềng xích quy tắc" mà Tạ Trần đã cảm nhận được, không nhìn thấy nhưng lại hiện hữu rõ ràng hơn bất kỳ sợi xích sắt nào. Chúng không chỉ chặn đường, mà còn như những xúc tu thăm dò, từng chút một siết chặt vòng vây, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Vô Danh Tăng không quay đầu, giọng ông trầm ấm, nhưng đầy vẻ suy tư, vang vọng trong không gian ẩm ướt. “Thiên Đạo đang tuyệt vọng. Nó không thể chấp nhận một dị số, một ‘điểm neo’ nằm ngoài sự kiểm soát của nó.” Ông hiểu rõ hơn ai hết bản chất của cuộc truy đuổi này. Thiên Đạo, như một sinh mệnh già nua đang hấp hối, đang cố gắng loại bỏ mọi thứ đe dọa sự tồn vong của nó. Tạ Trần, với vai trò là "điểm neo" mới, chính là mối hiểm họa lớn nhất, một tế bào lạ trong cơ thể đang chết dần của vũ trụ.
Tạ Trần ho khan một tiếng, máu từ khóe miệng rịn ra, khô khốc và tanh nồng. Hắn cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi tột độ, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đến đáng sợ. “Liên kết… ngày càng sâu. Nó biết… chúng ta ở đâu. Mọi suy nghĩ… đều bị nó cảm nhận.” Giọng hắn yếu ớt, tựa như hơi thở cuối cùng, nhưng mỗi lời nói lại mang một sức nặng ghê gớm. Hắn cảm nhận được, không phải bằng giác quan thông thường, mà bằng chính sợi dây nhân quả vô hình đã gắn kết hắn với Thiên Đạo. Mỗi nhịp đập của trái tim hắn, mỗi ý nghĩ lướt qua tâm trí hắn, dường như đều được Bạch Vô Thường "đọc" được. Cái cảm giác bị phơi bày hoàn toàn, không có chút riêng tư nào, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt hơn cả những vết thương trên thân thể. Mùi đất ẩm và lá cây mục nát xung quanh chỉ càng làm tăng thêm cảm giác u uất, ảm đạm của cuộc chạy trốn không lối thoát.
Họ tiếp tục xuyên qua những con đường mòn lầy lội, né tránh những gốc cây cổ thụ mục ruỗng và những tảng đá phủ đầy rêu phong. Lăng Nguyệt và Dương Quân thỉnh thoảng phải tung ra những đạo pháp nhỏ, yếu ớt, tạo ra những lớp sương mù ảo ảnh hoặc những bức tường gió tạm thời, cốt để làm chậm lại một chút bước chân của Bạch Vô Thường, dù họ biết điều đó chẳng thấm vào đâu. Mỗi lần pháp thuật chạm vào những "xiềng xích quy tắc", chúng đều tan biến như bong bóng xà phòng, chỉ để lại một cảm giác trống rỗng và vô vọng. Tiếng mưa phùn lất phất trên tán lá, tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong rừng, và tiếng côn trùng đêm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền bi thương cho cuộc truy sát không hồi kết. Bầu không khí trong lành của rừng rậm giờ đây bị nhuốm màu căng thẳng và tuyệt vọng, mỗi hơi thở đều mang theo nỗi sợ hãi về sự tồn tại vô hình đang bám riết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng sắc bén nhưng cũng thoáng qua một tia xót xa khó thấy. Nàng biết, hắn đang phải chịu đựng nỗi đau không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, khi ý chí của Thiên Đạo không ngừng xâm nhập vào tâm trí hắn, cố gắng đồng hóa hắn, biến hắn trở thành một phần của nó, hoặc xóa bỏ hắn hoàn toàn. Nàng đưa tay khẽ chạm vào cánh tay Dương Quân, ra hiệu cho h��n tiếp tục chạy, nàng sẽ yểm hộ phía sau. Nàng cảm nhận được, Bạch Vô Thường đang ngày càng gần, áp lực từ nó đã không còn là cảm giác mà là một hiện thực hữu hình, đè nặng lên từng thớ thịt, từng hơi thở của nàng.
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên cố gắng len lỏi qua tầng mây và sương mù dày đặc, nhóm Tạ Trần đã bị dồn vào chân tường. Bạch Vô Thường, với hình dạng mờ ảo, không rõ ràng như một cái bóng đen kịt nhưng lại bao trùm cả không gian, đã thu hẹp khoảng cách. Nó không tấn công trực diện, không tung ra những đòn pháp thuật kinh thiên động địa, mà dùng chính những "xiềng xích quy tắc" vô hình của mình để phong tỏa mọi lối thoát, đẩy nhóm Tạ Trần vào chân một vách đá thẳng đứng trong Hẻm Núi U Ảnh. Ánh sáng lạnh lẽo, vô cảm từ Bạch Vô Thường bao trùm lấy họ, khiến không gian xung quanh như bị đóng băng, từng hạt sương đêm dường như cũng ngưng đọng lại. Mùi tử khí thoang thoảng từ nó, pha lẫn với mùi đất ẩm và sương sớm lạnh lẽo, tạo nên một cảm giác ghê rợn đến thấu xương.
Lăng Nguy��t Tiên Tử nhìn Tạ Trần đang yếu ớt trên lưng Dương Quân, nhìn Dương Quân với khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức, và Vô Danh Tăng với vẻ mặt trầm tư nhưng cũng đầy mệt mỏi. Ánh mắt nàng, từ lạnh lùng băng giá, dần chuyển sang một vẻ kiên quyết đến đáng sợ. Nàng hiểu, đây là lúc phải đưa ra quyết định. Không còn đường lùi. Hẻm Núi U Ảnh này sẽ là nơi chôn vùi họ, hoặc là nơi một người hy sinh để những người còn lại có thể tiếp tục.
“Ngươi là hy vọng cuối cùng của nhân gian. Phải sống. Bất luận giá nào.” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng trầm thấp, nhưng từng lời lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Nàng không nhìn Tạ Trần trực tiếp, nhưng ánh mắt kiên định của nàng đã nói lên tất cả. Nó như một lời thề, một lời cam kết được khắc ghi bằng sinh mệnh.
Dương Quân nghe vậy, đột nhiên hoảng hốt. Hắn đã hiểu ý của Lăng Nguyệt. “Lăng Nguyệt sư tỷ! Không được! Chúng ta vẫn còn cách khác!” Hắn gào lên, giọng nói nghẹn ngào, vừa đau đớn vừa phẫn uất. Làm sao có thể chấp nhận một sự hy sinh như vậy? Làm sao có thể bỏ mặc nàng ở lại? Hắn cố gắng giữ chặt Tạ Trần trên lưng, muốn chạy đến ngăn cản nàng, nhưng đôi chân đã rã rời, và những "xiềng xích quy tắc" của Bạch Vô Thường đã siết chặt, gần như khiến hắn không thể nhúc nhích.
Vô Danh Tăng khẽ thở dài, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc của ông, hòa vào màn sương ẩm ướt. “A Di Đà Phật… Một kiếp hồng trần, một kiếp hy sinh.” Lời nói của ông không phải là sự chấp nhận vô cảm, mà là sự thấu hiểu sâu sắc về cái giá của kiếp người, về những lựa chọn nghiệt ngã mà số phận đôi khi đặt ra. Ông biết, trong cuộc chiến này, không có ai là người ngoài cuộc, và mỗi hơi thở đều phải đổi bằng một cái giá nào đó.
Tạ Trần, dù yếu ớt đến mức gần như không thể nhúc nhích, nhưng vẫn cố gắng vươn tay về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn cảm nhận được sự quyết tuyệt trong ánh mắt nàng, và một nỗi đau thấu tâm can trỗi dậy. “Không… cái giá… quá đắt! Sự hy sinh này… ta không muốn!” Giọng hắn run rẩy, khản đặc, hòa lẫn với tiếng ho khan. Hắn không muốn ai phải hy sinh vì hắn, hắn chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Nhưng giờ đây, chính cái nhân tính ấy lại buộc hắn phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không quay đầu lại. Nàng đẩy mạnh Dương Quân và Tạ Trần lùi về phía vách núi. Rồi, nàng quay lưng lại, đối mặt trực diện với thực thể vô hình của Bạch Vô Thường. Trong tay nàng, chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng bạc tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, giờ đây bỗng bừng sáng rực rỡ, tựa như một vầng trăng khuyết giữa màn sương. Đôi mắt nàng rực lên một ngọn lửa ý chí, nàng bắt đầu thi triển một cấm thuật cổ xưa mà nàng đã học được từ những ngày còn là đệ tử Thiên Tông. Ánh sáng trắng xanh bùng lên từ cơ thể nàng, không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một sự bóp méo không gian và thời gian, tạo ra một kết giới khổng lồ, bao trùm lấy Bạch Vô Thường và phần lớn Hẻm Núi U Ảnh. Linh lực cuồn cuộn từ cơ thể nàng tuôn trào không ngừng, như một dòng sông vỡ đập, biến thành những sợi tơ mỏng manh nhưng kiên cố, phong tỏa mọi thứ. Mùi linh lực nồng nặc bốc lên, hòa lẫn với mùi sương đêm và tử khí, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ, báo hiệu cho một sự kiện phi thường.
Sâu trong Rừng Thanh Phong, ánh sáng trắng xanh bùng lên từ cấm thuật của Lăng Nguyệt Tiên Tử, tựa như một đóa hoa đêm nở rộ trong tuyệt vọng, rọi sáng một góc Hẻm Núi U Ảnh. Năng lượng cuồn cuộn không ngừng, biến hóa không gian thành một mê cung quang ảnh, nơi thời gian và chiều không gian bị bóp méo một cách kỳ dị. Bạch Vô Thường bị giam giữ trong đó. Thực thể vô cảm đó không hề bối rối hay tức giận, mà bắt đầu “phân tích” kết giới. Những luồng sáng lạnh lẽo, vô sắc từ nó như những lưỡi dao vô hình, cắt xuyên qua những sợi tơ linh lực, từng chút một gặm nhấm sự kiên cố của cấm thuật. Tiếng “phân tích” vang lên như tiếng kim loại ma sát, rợn người và không ngừng nghỉ, như một cỗ máy đang mổ xẻ một vật thể lạ.
“Sư tỷ!” Dương Quân gào lên trong đau đớn tột cùng. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên khuôn mặt tuấn tú, thấm ướt mái tóc đen dài của Tạ Trần đang gục trên vai hắn. Nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn hiểu, mỗi giây phút chậm trễ đều có thể khiến sự hy sinh của Lăng Nguyệt trở nên vô nghĩa. Với sức lực cuối cùng, hắn cõng Tạ Trần, cùng Vô Danh Tăng lao đi, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, băng qua những con suối cạn. Tiếng bước chân vội vã, tiếng thở dốc của Dương Quân, tiếng gậy thiền của Vô Danh Tăng khẽ chạm đất, tất cả hòa vào màn sương dày đặc, tạo nên một bản giao hưởng của sự trốn chạy và mất mát.
Vô Danh Tăng, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước, nhưng giọng nói trầm ấm của ông mang theo một sự chua xót không thể che giấu. “Sự hy sinh này… sẽ không vô ích. Nàng đã cho chúng ta một cơ hội mong manh.” Ông biết, trong cái vô thường của Thiên Đạo, có những khoảnh khắc mà một sinh mệnh chấp nhận tan biến để thắp lên một tia hy vọng cho những người khác. Sự hy sinh của Lăng Nguyệt Tiên Tử, một tu sĩ kiêu ngạo và tài năng, lại càng thêm bi tráng.
Tạ Trần, cảm nhận rõ ràng hơn ai hết. Khi Lăng Nguyệt Tiên Tử dồn toàn bộ linh lực và sinh mệnh vào cấm thuật, hắn cảm thấy một sự rung động dữ dội trong "nhân quả chi nhãn" của mình. Một sợi dây liên kết vô hình, gắn kết hắn với nàng, với thế giới, đột nhiên đứt đoạn. Một khoảng trống lạnh lẽo, trống rỗng lan tỏa trong tâm trí hắn, như một phần linh hồn bị xé toạc. Đó là cái giá của sự mất mát, của cái chết, được cảm nhận không phải bằng nỗi đau thể xác, mà bằng sự trống trải của nhân quả. Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc vì nước mắt không thể chảy và nỗi đau không thể thốt nên lời. “Lăng Nguyệt… cái giá của nhân tính… là đây sao?”
Hắn cảm nhận được sự tan biến của nàng, từng chút một, cùng với ánh sáng trắng xanh của cấm thuật. Chiếc Nguyệt Quang Trâm, sau khi tỏa ra ánh sáng chói lòa, giờ đây trở nên mờ ảo, rồi cũng tan biến cùng chủ nhân của nó. Cái lạnh lẽo của mưa và gió, sự yếu ớt của cơ thể, tất cả đều không thể sánh bằng cái lạnh lẽo của sự mất mát đang bao trùm lấy tâm hồn hắn. Hắn bấu chặt vào vạt áo Dương Quân, như muốn níu kéo một sợi dây liên k���t cuối cùng với thế giới thực.
Bạch Vô Thường không ngừng “phân tích” và phá vỡ kết giới. Từng luồng sáng lạnh lẽo, vô cảm của nó không ngừng xuyên phá, và cấm thuật của Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống chịu vĩnh viễn trước một cơ chế “sống sót” tàn nhẫn và hiệu quả như Thiên Đạo. Những tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên từ kết giới, báo hiệu cho sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nó đã mua đủ thời gian.
Dương Quân và Vô Danh Tăng tiếp tục chạy, bỏ lại phía sau Hẻm Núi U Ảnh đang bừng sáng bởi cấm thuật và dần dần chìm vào tĩnh lặng khi ánh sáng đó tan biến. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ khu rừng, che đi những vết tích của cuộc trốn chạy và sự hy sinh. Họ biết, sự hy sinh của Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không phải là cuối cùng. Thiên Đạo, với bản chất là một cơ chế sống sót, sẽ tiếp tục tiến hóa, trở nên khó lường và nguy hiểm hơn, học hỏi từ các "điểm neo" và sự chống đối, tạo ra những chiến thuật truy đuổi mới.
Tạ Trần, trên lưng D��ơng Quân, cảm nhận được cái gánh nặng ngày càng lớn. Sự liên kết giữa hắn và Thiên Đạo giờ đây không chỉ mang lại khả năng thấu hiểu sâu sắc hơn về vũ trụ, mà còn là gánh nặng lớn hơn của nỗi đau, sự suy yếu của Thiên Đạo, và những hy sinh liên quan. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những cuộc truy đuổi tàn khốc sẽ không ngừng lại. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói. Sự hy sinh của Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đau đớn, nhưng cũng như một hạt mầm mới được gieo vào mảnh đất cằn cỗi của Thiên Đạo, một hạt mầm của nhân tính, của tình yêu thương và sự hy sinh, thứ mà Thiên Đạo cũ đã đánh mất. Hắn sẽ phải bảo vệ hạt mầm đó, để nó không bị lụi tàn, và để một "Nhân Đạo" thực sự có thể được hình thành từ những mảnh vỡ của kỷ nguyên cũ.
Họ tiếp tục chạy, hướng về phía đông, nơi bình minh đang cố gắng xuyên qua màn sương mù. Phía trước họ, không chỉ là con đường tìm kiếm những đồng minh cũ, mà còn là một tương lai vô định, nơi Tạ Trần, một phàm nhân mang trong mình gánh nặng của cả một thế giới, sẽ phải đối mặt với số phận của chính mình và của toàn bộ nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.