Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 411: Sống Sót Sau Cơn Bão: Lời Kêu Gọi Từ Quá Khứ

Không gian Thiên Đạo Tháp, vốn dĩ đã là một cõi hư vô, giờ đây càng trở nên siêu việt và khó lường. Tàn tích của nó vẫn đứng sừng sững, nhưng không còn là tòa tháp uy nghiêm chạm tới tầng mây, mà hóa thành một cấu trúc “nửa thực nửa hư”, như một bức họa dang dở giữa không trung. Các vết nứt chằng chịt trên thân tháp, không phải là sự đổ vỡ vật lý, mà là những đường rạn vỡ của quy tắc, của trật tự. Ánh sáng mờ ảo, không rõ nguồn gốc, vẫn vương vãi khắp nơi, nhưng giờ đây nó mang theo một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ, như hơi thở cuối cùng của một thời đại. Gió lớn rít lên từng hồi, không ngừng thổi xuyên qua những khe nứt vô hình, tạo thành những âm thanh ai oán, thảm thiết, tựa như tiếng than khóc của chính Thiên Đạo đang hấp hối. Mây mù dày đặc vẫn bao phủ, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, nhưng cái lạnh lẽo không phải đến từ sương giá, mà thấm sâu vào tận xương tủy, một cái lạnh của sự thay đổi, của một cái giá quá đắt.

Dương Quân là người đầu tiên bừng tỉnh giữa sự hỗn loạn và tĩnh lặng đầy mâu thuẫn ấy. Thân hình hắn loạng choạng, vết thương trên vai vẫn đang rỉ máu, nhưng tâm trí hắn chỉ còn hình ảnh Tạ Trần. “Tạ Trần! Anh Tạ Trần! Anh thế nào rồi?” Giọng hắn khản đặc, xuyên qua màn sương lạnh lẽo, mang theo nỗi hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng. Hắn không màng đến đau đớn, lao như điên về phía người thư sinh gầy gò đang nằm bất động trên nền đá vụn. Quỳ sụp xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi tay hắn run rẩy, run rẩy đến mức không thể tự chủ, chạm vào cổ tay lạnh ngắt của người huynh đệ. Hơi thở của Tạ Trần mong manh đến mức dường như đã ngừng lại, không còn chút ấm áp của sự sống. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, mờ đi hình ảnh khuôn mặt tái nhợt, xanh xao như tờ giấy của Tạ Trần, đôi mắt nhắm nghiền, không rõ sống chết. Dương Quân cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một nhịp đập, một hơi thở dù là yếu ớt nhất, nhưng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. Hắn không thể chấp nhận. Người huynh đệ đã cùng hắn vượt qua bao hiểm nguy, người đã chỉ cho hắn thấy một con đường khác, một lẽ sống khác, giờ lại nằm đây, bất động. Linh khí hỗn loạn từ tàn tích Thiên Đạo Tháp vẫn cuộn trào, mang theo mùi bụi đất, mùi kim loại gỉ sét từ những cấu trúc vô định hình, và một mùi hương kì lạ của sự suy tàn, của những gì đã từng là vĩnh hằng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng khó khăn lắm mới bò dậy được. Bạch y nhuốm bụi, tóc tai rối bời, nhưng khí chất lạnh lùng của nàng vẫn không hề suy suyển, dù đôi mắt phượng sắc bén đã lộ rõ vẻ kinh hãi và khó hiểu. Nàng nhìn về phía thực thể mờ ảo của Bạch Vô Thường mới, nơi mà giờ đây chỉ còn là một khối năng lượng vô định hình, ẩn hiện giữa không trung, rồi lại nhìn sang Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Hơi thở của cậu ấy… yếu ớt, nhưng vẫn còn. Bạch Vô Thường đã biến mất, nhưng ta cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ…” Nàng thều thào, giọng nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác về điều siêu việt vừa diễn ra, một điều nằm ngoài mọi lý giải của tu tiên đạo mà nàng từng biết. Khái niệm “điểm neo” của Thiên Đạo không phải điều xa lạ với những tu sĩ cấp cao như nàng, nhưng việc một phàm nhân lại có thể “trở thành” nó, và “chuyển hóa” nó theo cách này, là điều chưa từng có tiền lệ. Nó còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt, vì nó là một sự thay đổi tận gốc rễ của trật tự vạn vật, một sự tái cấu trúc mà không ai có thể lường trước được hậu quả. Nàng cảm thấy một sợi dây vô hình kết nối giữa Tạ Trần và khối năng lượng mờ ảo đó, một sợi dây nhân quả mỏng manh nhưng kiên cố, mang theo cả sinh mệnh và ý chí của người thư sinh. Áp lực v�� hình từ mối liên kết mới này khiến nàng cảm thấy ngột ngạt, như bị một đôi bàn tay khổng lồ siết chặt lấy trái tim.

Mộ Dung Tuyết cũng đã đến bên cạnh Tạ Trần, đôi tay nàng run rẩy chạm vào cơ thể lạnh buốt của hắn, cố gắng truyền năng lượng sinh mệnh vào. Nhưng nàng cảm nhận được một sự trống rỗng đến cùng cực, một cái hố sâu hoắm nơi linh lực của Tạ Trần lẽ ra phải tồn tại. Tất cả đã cạn kiệt, như một hồ nước bị rút khô. Nàng đau đớn cắn chặt môi, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với bụi bẩn và mồ hôi. “Tạ Trần… huynh…” Nàng nghẹn ngào, không thốt nên lời. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng lý trí y sư vẫn mách bảo nàng phải hành động. Nàng nhanh chóng lấy ra một vài viên đan dược hồi phục trân quý nhất từ trong túi gấm, đặt vào miệng Tạ Trần, đồng thời bắt đầu vận dụng linh khí còn sót lại để cố gắng ổn định mạch đập cho hắn. “Tình trạng rất tệ. Linh lực cạn kiệt, thân thể bị phản phệ nặng. Cần phải rời đi ngay lập tức!” Giọng nàng dứt khoát, dù vẫn còn run rẩy, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Nàng biết, ở lại đây thêm một khắc, nguy hiểm sẽ càng tăng lên bội phần.

Vô Danh Tăng, vẫn ngồi yên một chỗ, nhưng ánh mắt đã mở to. Đôi mắt nhắm hờ thường ngày giờ đây nhìn chằm chằm vào thực thể mờ ảo của Bạch Vô Thường và sợi dây ánh sáng mỏng manh đang kết nối nó với Tạ Trần. Gương mặt gầy guộc của ông hiện lên vẻ từ bi và minh triết, nhưng cũng pha lẫn một chút tiếc nuối và lo lắng khôn nguôi. “Phật viết: Buông bỏ chấp niệm, chuyển hóa là tái sinh… nhưng cái giá… cái giá của sự chuyển hóa này… liệu có phải là sự đánh đổi chính mình, đánh đổi nhân tính?” Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại nặng trĩu suy tư, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của Thiên Đạo Tháp. Ông đã nhìn thấu được bản chất của hành động này: Tạ Trần đã không hủy diệt Thiên Đạo, mà đã dùng chính bản thân mình để tái tạo nó, để gieo vào nó một hạt giống của “nhân tính”, một “điểm neo” mới. Nhưng cái hạt giống ấy, liệu có đủ sức mạnh để nảy mầm trong lòng một thực thể vô tri vô giác như Thiên Đạo, hay nó sẽ bị đồng hóa, bị nghiền nát, và kéo theo cả Tạ Trần vào vòng xoáy vô tận của quy tắc và vô thường? Sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt hiền từ của vị tăng nhân.

Bách Lý Hùng chỉ biết gầm gừ, ôm chặt lấy Tạ Trần, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn và bàng hoàng. Hắn không hiểu những lời triết lý sâu xa của Vô Danh Tăng, hắn chỉ biết người huynh đệ của mình đang nằm đây, không rõ sống chết, vì một hành động mà hắn không thể nào lý giải nổi. Nước mắt của người đàn ông vạm vỡ chảy dài, hòa vào mái tóc đen dài của Tạ Trần, một sự bất lực đến tột cùng. Hắn chỉ muốn bảo vệ, nhưng lại cảm thấy mình quá đỗi nhỏ bé trước sự kiện vĩ đại vừa xảy ra.

Dạ Lan, ẩn mình trong bóng tối của một góc Thiên Đạo Tháp vẫn còn nguyên vẹn, ánh mắt sắc sảo của nàng quan sát mọi diễn biến. Khuôn mặt nàng vẫn khó dò, lạnh như băng, nhưng đôi mắt đã ánh lên một tia phức tạp, một sự thấu hiểu sâu sắc và một chút gì đó của sự kính nể. Nàng đã chứng kiến sự kiện vĩ đại này, một sự kiện sẽ thay đổi toàn bộ Nhân Gian. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất... và giờ, một sự thật mới đã được kiến tạo," nàng thầm nhủ, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm ẩn trong ống tay áo. Nàng biết, kỷ nguyên cũ đã chết, và một kỷ nguyên mới đang manh nha, nhưng con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội.

“Chúng ta phải đi!” Mộ Dung Tuyết kiên quyết, giọng nói của nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Dương Quân lập tức gật đầu, cẩn thận đỡ Tạ Trần dậy. Thân hình hắn gầy gò, nhẹ bẫng, như không có trọng lượng. Bách Lý Hùng lập tức đứng chắn phía trước, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể xuất hiện từ tàn tích của Thiên Đạo Tháp. Lăng Nguyệt Tiên Tử dẫn đầu, đôi mắt nàng vẫn quét một vòng quanh không gian, cảm nhận sự dao động của linh khí và áp lực vô hình còn sót lại. Vô Danh Tăng khẽ thở dài, đứng dậy, bước chân thong thả theo sau. Họ nhanh chóng rời khỏi nơi đã từng là Thiên Đạo Tháp, nơi một kỷ nguyên đã chết, để tìm kiếm một nơi ẩn náu tạm thời, một nơi mà họ có thể đánh giá lại tình hình, và hy vọng, tìm thấy một tia sáng cho tương lai mờ mịt của Nhân Gian. Họ bước đi trong gió lớn, trong mây mù dày đặc, mỗi bước chân đều nặng trĩu những lo âu và những câu hỏi không lời.

***

Phế Tích Cổ Thành hiện ra trước mắt họ như một vết sẹo thời gian, nằm im lìm giữa vùng hoang vu. Nơi đây, những bức tường đá đổ nát, những cột trụ bị sụp đổ, và những con đường bị cây cối cùng rêu phong bao phủ, tạo nên một khung cảnh u ám và hoang tàn. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng vo ve là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh đến đáng sợ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ nồng nặc trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian và sự mục ruỗng của vạn vật. Dù đã là trưa cùng ngày, nhưng ánh nắng yếu ớt vẫn khó khăn lắm mới xuyên qua được tầng mây mù dày đặc, chỉ đủ để tạo ra những vệt sáng mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ cô độc và bí ẩn cho nơi này.

Họ tìm được một góc khuất, nơi có một mái hiên đá còn tương đối nguyên vẹn, đủ để che chắn khỏi gió lạnh. Dương Quân cẩn thận đặt Tạ Trần nằm xuống. Khuôn mặt Tạ Trần vẫn tái nhợt, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn một chút nhờ vào đan dược của Mộ Dung Tuyết. Mộ Dung Tuyết không ngừng truyền linh khí, giúp hắn dần hồi phục. Nàng đặt tay lên trán Tạ Trần, cảm nhận nhiệt độ cơ thể hắn, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt gầy gò của hắn, trong đó chứa đựng sự lo lắng sâu sắc và một chút hy vọng mong manh.

Sau một khoảng thời gian dài, Tạ Trần khẽ động đậy. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, một tia sáng yếu ớt le lói trong đôi đồng tử sâu thẳm, nhưng ánh nhìn của hắn vẫn sắc bén và tỉnh táo lạ thường, như thể mọi sự yếu ớt thể xác không thể làm mờ đi trí tuệ của hắn. Hắn khẽ ho khan một tiếng, giọng nói yếu ớt, nhưng rõ ràng, thoát ra từ cổ họng khô khốc. “Ta… đã trở thành ‘điểm neo’ mới. Nhưng nó không phải sự thay thế… mà là sự ‘liên kết’.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt nàng vẫn đầy rẫy sự hoài nghi và kinh ngạc. Nàng cố gắng hiểu những gì Tạ Trần vừa nói, nhưng khái niệm này quá mới mẻ, quá siêu việt so với những gì nàng từng học được từ tiên môn. “Liên kết? Ngươi và Thiên Đạo? Vậy Bạch Vô Thường… hắn sẽ không buông tha cho ngươi sao?” Nàng hỏi, giọng nói nàng vẫn lạnh lùng, nhưng có chút run rẩy ẩn chứa, vì sự thay đổi này quá lớn, quá khó lường. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình từ mối liên kết mới này, nó không giống như khí tức hùng mạnh của Bạch Vô Thường cũ, mà là một sự hiện diện tinh vi hơn, quỷ dị hơn.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy sức nặng. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi cùng cực đang xâm chiếm từng tế bào, nhưng tâm trí hắn vẫn hoạt động mạnh mẽ, phân tích và suy luận. “Hắn sẽ không buông tha. Hắn giờ đây không chỉ là ‘ý chí’ của Thiên Đạo, mà còn mang theo một phần ‘chấp niệm’ của chính ta, một ‘mối liên kết’ không thể cắt đứt.” Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm thấy phổi mình đau buốt. “Hắn sẽ truy sát ta đến tận cùng, với một sự tàn bạo còn hơn trước, bởi ta là ‘biến số’ lớn nhất trong ‘tồn tại’ của hắn. Mối liên kết này khiến hắn không thể hoàn toàn thoát khỏi sự ảnh hưởng của ‘nhân tính’ mà ta đã gieo vào, nhưng đồng thời, nó cũng khiến hắn càng thêm điên cuồng muốn loại bỏ ‘nguồn gốc’ của sự ‘sai lệch’ đó.”

Dương Quân siết chặt nắm tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ và lo lắng. “Vậy chúng ta phải làm gì? Ngươi hiện tại quá yếu, không thể tiếp tục chiến đấu.” Hắn cảm thấy bất lực, biết rằng dù mình có dốc toàn lực cũng khó có thể bảo vệ Tạ Trần khỏi một thực thể như Bạch Vô Thường, nhất là khi nó đã biến đổi thành một dạng nguy hiểm hơn. Hắn nhìn Tạ Trần, người huynh đệ gầy gò, yếu ớt, lòng đầy bi thương.

Vô Danh Tăng khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần đầy thấu hiểu. “’Vô vi’ không phải là không làm gì, mà là làm những gì cần làm một cách tự nhiên. Hiện tại, ‘tự nhiên’ của Tạ Trần cần sự trợ giúp. ‘Nhân quả’ đã đan xen quá sâu.” Ông thở dài, tiếng thở dài mang theo sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Ông hiểu rằng Tạ Trần đã không thể quay lại cuộc sống bình thường mà hắn hằng mong muốn. Cái giá của việc can thiệp vào Thiên Đạo, dù là để gieo hạt giống nhân tính, cũng là sự ràng buộc vĩnh viễn.

Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi trong bản thân. Không phải là sức mạnh tu luyện, mà là một cảm giác liên kết sâu sắc với vạn vật, một sự thấu hiểu về dòng chảy nhân quả giờ đây đã gắn liền với sự tồn tại của hắn. Hắn giờ đây giống như một cầu nối, một sợi chỉ mỏng manh giữa Thiên Đạo và Nhân Gian. Linh khí xung quanh, dù vẫn còn hỗn loạn, nhưng hắn có thể cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế, một dòng chảy ngầm của "nhân tính" đang len lỏi. Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự kiệt quệ thể xác và tinh thần, cùng với mối đe dọa không ngừng từ Bạch Vô Thường. Hắn biết, Bạch Vô Thường giờ đây không còn là một thực thể vô cảm hoàn toàn. Nó đã bị "nhiễm" một phần ý chí của Tạ Trần, một phần "chấp niệm" của con người, điều đó khiến nó trở nên quỷ dị và khó lường hơn. Nó sẽ không ngừng truy sát Tạ Trần, không chỉ để loại bỏ "biến số", mà còn để "thanh lọc" chính bản thân nó khỏi sự "ô uế" của nhân tính.

Mộ Dung Tuyết vẫn tiếp tục truyền linh khí, khuôn mặt nàng đẫm mồ hôi. Nàng cố gắng hết sức để giữ cho sinh mệnh của Tạ Trần không vụt tắt, nhưng nàng biết, những gì nàng có thể làm chỉ là tạm thời. Bản chất của vết thương này không phải là tổn thương vật lý hay linh lực cạn kiệt đơn thuần, mà là một sự phản phệ từ quy luật tối cao của vũ trụ. Tạ Trần đã dùng chính "nhân tính" của mình để "phá cục", để trở thành "điểm neo" mới, và cái giá phải trả là sự hòa nhập, sự đồng hóa một phần với Thiên Đạo, một quá trình đau đớn và nguy hiểm. Mỗi khi Tạ Trần cố gắng vận dụng tư duy hay sức lực, nàng đều cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn đang cố gắng kéo hắn ra khỏi bản ngã của mình, hòa vào dòng chảy vô biên của Thiên Đạo.

Bách Lý Hùng, dù không hiểu hết những lời nói triết lý, nhưng hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Hắn đứng thẳng người, hai tay nắm chặt, đôi mắt quét một vòng quanh Phế Tích Cổ Thành, cảnh giác với mọi tiếng động, mọi bóng hình. Hắn sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì để bảo vệ người huynh đệ của mình. Áp lực vô hình từ Thiên Đạo mới vẫn bao trùm, dù yếu ớt hơn so với khi ở Thiên Đạo Tháp, nhưng nó vẫn là một sự hiện diện đáng sợ, một lời nhắc nhở không ngừng về mối nguy hiểm cận kề. Tạ Trần nhìn những người bạn của mình, lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn đã luôn muốn sống một đời bình thường, không vướng bận, nhưng số phận đã đẩy hắn vào con đường này, buộc hắn phải gánh vác một trách nhiệm to lớn, không phải là cứu vớt Thiên Đạo, mà là định hình một trật tự mới.

***

Chiều tối buông xuống, ánh sáng càng trở nên yếu ớt, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm Phế Tích Cổ Thành. Gió lạnh buốt hơn, mang theo sương mù bắt đầu giăng xuống, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, hư ảo. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, than vãn về một thời đại đã qua. Mùi đất ẩm và rêu phong càng nồng nặc hơn trong không khí lạnh lẽo, hòa quyện với mùi sương đêm.

Tạ Trần, sau khi được Mộ Dung Tuyết chăm sóc và nghỉ ngơi, đã hồi phục được một chút sức lực. Hắn có thể tựa lưng vào bức tường đá, nhưng khuôn mặt vẫn còn trắng bệch, và đôi mắt vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi. Hắn nhắm mắt lại một lúc, lắng nghe tiếng gió rít và cảm nhận sự liên kết mỏng manh nhưng kiên cố giữa hắn và Thiên Đạo mới. Hắn biết, sự truy sát của Bạch Vô Thường sẽ không ngừng lại, và nó sẽ trở nên tinh vi, khốc li���t hơn bao giờ hết. Bạch Vô Thường, giờ đây không chỉ là "ý chí" vô cảm của Thiên Đạo, mà còn mang theo một phần "chấp niệm" của chính Tạ Trần, một sự giằng xé nội tại khiến nó trở nên nguy hiểm gấp bội. Nó sẽ tìm kiếm hắn, không chỉ để loại bỏ một "biến số", mà còn để giải thoát chính nó khỏi sự "nhiễm bẩn" của nhân tính.

Tạ Trần mở mắt ra, ánh mắt kiên định quét qua từng người bạn đang ngồi xung quanh. Hắn biết, một mình hắn, với tình trạng hiện tại, không thể đối phó với mối đe dọa này. Mong muốn sống bình thường, không dựa dẫm, giờ đây phải tạm gác lại. Hắn phải chấp nhận gánh nặng trách nhiệm mới, trách nhiệm của một "điểm neo" cho một trật tự đang hình thành. “Chúng ta cần sự giúp đỡ,” Tạ Trần nói, giọng hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng từng lời nói đều mang theo sức nặng của sự quyết đoán. “Sự truy sát của Bạch Vô Thường sẽ không ngừng lại, và nó sẽ trở nên tinh vi, khốc liệt hơn. Một mình ta không thể đối phó.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, nàng vốn là người thực tế, và nàng bi���t rõ tình hình hiện tại của các tông môn. “Ngươi muốn tìm ai? Các tông môn hiện tại đều đang hỗn loạn, không thể tin tưởng.” Nàng nhìn Tạ Trần, lòng nàng đầy mâu thuẫn. Một mặt, nàng lo lắng cho sự an nguy của Tạ Trần, một mặt, nàng vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những lý tưởng tu tiên cũ, những quan niệm về sự tự lực cánh sinh và sức mạnh cá nhân.

Tạ Trần khẽ thở dài. “Không phải tông môn. Là những ‘người’ đã từng giúp ta, những người có thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn, hoặc những người có khả năng đặc biệt mà chúng ta cần.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hắn lướt qua Mộ Dung Tuyết, Dương Quân, và Vô Danh Tăng. “Dạ Lan… nàng ấy có thể nắm giữ thông tin cần thiết. Nàng ta đã luôn quan sát mọi sự, và hiểu biết của nàng về những điều bí ẩn có thể giúp chúng ta. Và có lẽ… một người khác. Bách Lý Hùng…” Hắn quay sang nhìn Bách Lý Hùng đang ngồi trầm ngâm.

Dương Quân nhíu mày, có chút băn khoăn. “Bách Lý Hùng? Ngươi muốn liên hệ với Hội Phàm Nhân Vô Danh ư? Đó là một rủi ro lớn, họ bị truy lùng g���t gao. Hơn nữa, sau sự kiện ở U Minh Địa Phủ, mối quan hệ giữa các thế lực càng thêm phức tạp.” Hắn nhớ lại những cuộc truy sát tàn khốc mà các thành viên của Hội đã phải đối mặt, và sự nguy hiểm khi liên hệ với họ.

Tạ Trần lắc đầu, vẻ mặt hắn đầy kiên quyết. “Chúng ta không còn lựa chọn nào tốt hơn. Chỉ có họ mới có thể nhìn nhận vấn đề này từ một góc độ khác, và có thể cung cấp nguồn lực mà chúng ta thiếu. Hội Phàm Nhân Vô Danh, với mạng lưới rộng khắp và sự thấu hiểu về Nhân Gian, có thể giúp chúng ta che giấu tung tích và tìm kiếm những manh mối quan trọng. Hơn nữa, họ là những người không bị ràng buộc bởi lợi ích tông môn hay chấp niệm thành tiên, họ sẽ là đồng minh đáng tin cậy nhất trong thời điểm này.” Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy tin tưởng. “Mộ Dung Tuyết, ngươi có cách nào để liên lạc không?”

Mộ Dung Tuyết gật đầu, khuôn mặt nàng trở nên nghiêm nghị. Nàng hiểu sự cấp bách của tình hình. “Ta có một vài kênh ngầm. Nhưng sẽ cần thời gian và rất cẩn trọng. Hội Phàm Nhân Vô Danh không dễ dàng để liên lạc, và việc làm này có thể đưa chúng ta vào tầm ngắm của nhiều thế lực khác.” Nàng biết rõ, việc liên lạc với Hội Phàm Nhân Vô Danh sẽ là một bước đi mạo hiểm, nhưng trong tình thế này, họ không còn cách nào khác. Các thế lực khác, đặc biệt là Ma Chủ Cửu U, chắc chắn sẽ lợi dụng sự hỗn loạn và yếu kém của Thiên Đạo để thực hiện kế hoạch của mình, và họ cần phải chuẩn bị.

Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử trao đổi ánh mắt, rồi gật đầu. Họ bắt đầu vạch ra kế hoạch di chuyển và bảo vệ Tạ Trần trong khi chờ đợi. Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm. "Vậy chúng ta cần di chuyển liên tục, tránh bất kỳ dấu vết nào. Bạch Vô Thường giờ đây có thể cảm nhận được ngươi thông qua mối liên kết đó. Hắn sẽ không buông tha." Nàng rút ra một chiếc trâm cài tóc có khắc hình trăng khuyết, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. "Chiếc Nguyệt Quang Trâm này có thể che giấu khí tức trong một thời gian ngắn, nhưng không phải là vĩnh viễn."

Vô Danh Tăng khẽ thở dài, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lấp ló qua lớp sương mù. “Vô thường… mọi sự đều vô thường. Nhưng trong cái vô thường ấy, vẫn có những hạt giống của hy vọng. Tạ Trần, ngươi đã gieo một hạt giống vào Thiên Đạo, giờ đây, ngươi phải bảo vệ nó, để nó không bị lụi tàn.” Lời nói của ông mang theo một sự an ủi kỳ lạ, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về gánh nặng mà Tạ Trần đang mang.

Trong Phế Tích Cổ Thành u ám và hoang tàn, giữa tiếng gió rít và sương mù giăng mắc, một kế hoạch mới đang được hình thành. Tạ Trần, một phàm nhân kiệt sức nhưng ý chí kiên định, đã chấp nhận số phận của một "điểm neo" cho một trật tự mới. Anh biết, con đường phía trước sẽ là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc chiến không chỉ với Bạch Vô Thường, mà còn với chính sự đồng hóa của Thiên Đạo. Nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những người bạn, những người đồng hành sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. Họ sẽ đi tìm những đồng minh cũ, những người đã từng tin tưởng vào hắn, vào con đường của nhân tính. Bởi vì, sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và một kỷ nguyên mới, một "Nhân Đạo" thực sự, sẽ cần phải được xây dựng từ những mảnh vỡ của cái cũ, với Tạ Trần là nền móng, là sợi dây liên kết mong manh nhưng đầy hy vọng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free