Nhân gian bất tu tiên - Chương 41: Lời Nói Hóa Giải, Lòng Tiên Động Dao
Tiếng rì rào của phố phường An Bình thị trấn như một bản hòa tấu bất tận, dệt nên từ thanh âm tiếng rao hàng vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá, và cả những tiếng cười nói rộn ràng của người phàm tục. Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những tấm biển hiệu gỗ mục, mang theo hơi ấm dễ chịu lan tỏa khắp không gian. Mùi hương của bánh nướng mới ra lò quyện lẫn với mùi thảo mộc từ các tiệm thuốc, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tạo nên một bức tranh sinh động, bình dị và đầy sức sống.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn điềm tĩnh ngồi bên cửa sổ quán trà Vọng Giang, tay nhấp chén trà hương lài thanh thoát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua dòng người tấp nập, ẩn chứa vẻ suy tư thường trực. Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ nguyên vẻ băng sương thoát tục, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như trước. Nàng lặng lẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm trơn nhẵn trong tay, cảm nhận hơi ấm vẫn còn vương vấn từ sau sự kiện Linh Thú Viên. Đối với nàng, thế giới dường như vừa hé lộ một bức màn mới, nơi những khái niệm về tu tiên và phàm nhân đang dần đảo lộn.
“Ta cứ nghĩ… sức mạnh là con đường duy nhất để giải quyết mọi sự,” Lăng Nguyệt khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một nỗi băn khoăn sâu sắc. Nàng nhìn ra xa xăm, nơi những mái nhà nhỏ bé nối tiếp nhau, rồi lại đưa ánh mắt về phía Tạ Trần. “Cả đời ta, sư môn ta, đều dạy rằng tu vi là căn bản, pháp thuật là phương tiện để hàng yêu diệt ma, để ‘vá trời’. Nhưng rồi ta chứng kiến… một linh thú phát điên không phải vì tà khí, mà vì nỗi đau. Và nó được xoa dịu không phải bằng pháp thuật, mà bằng sự thấu hiểu, bằng lòng trắc ẩn của một cô bé phàm nhân.”
Dương Quân ngồi đối diện, dáng vẻ thư sinh tuấn tú của hắn phảng phất nét ưu tư. Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ nhàng tạo nên một âm thanh thanh thoát. “Quả thật… sau vụ Linh Thú Viên, ta cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Ta từng tin vào chính nghĩa, vào sức mạnh của tiên pháp để bảo vệ chúng sinh. Nhưng Tiên sinh Tạ Trần đã chứng minh điều ngược lại… rằng có những thứ sức mạnh không thể chạm tới, những vấn đề mà pháp thuật không thể giải quyết triệt để.” Hắn ngập ngừng, nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ, nhưng cũng có chút bối rối. “Những lời Tiên sinh nói với Kim Lân Thú, với Cố Tiểu Ngư… đó không phải là pháp thuật, cũng không phải là linh lực. Nó là… một loại trí tuệ khác. Một loại khả năng nhìn thấu bản chất, Tiên sinh gọi đó là ‘nhân quả’.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống. “Nhân quả vốn dĩ là lẽ thường tình của vạn vật. Mỗi hành động, mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ đều như một hạt mầm, sớm muộn gì cũng đơm hoa kết trái. Linh thú cũng vậy, phàm nhân cũng vậy, ngay cả các vị tu sĩ cũng không nằm ngoài quy luật ấy.” Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chợ búa đang diễn ra cảnh tượng quen thuộc. “Giới tu tiên các vị, vì quá chú trọng vào việc ‘đắc đạo’ mà thường bỏ qua ‘nhân đạo’. Cứ thế, tu vi càng cao, lại càng dễ ‘mất người’, đánh mất đi bản chất vốn có của mình.”
Lời Tạ Trần vừa dứt, một âm thanh chói tai bỗng xé tan bầu không khí yên bình của quán trà. “Rầm! Loảng xoảng!” Kèm theo đó là tiếng la hoảng hốt của một cô bé.
Một bóng dáng thanh niên trong bộ đạo bào Thái Huyền Tông, với ánh mắt kiêu ngạo và vẻ mặt bất cần, bước đi vội vã giữa dòng người. Hắn ta không thèm nhìn đường, chỉ chăm chăm vào phía trước, tựa hồ xem mọi người xung quanh như những chướng ngại vật vô hình. Khi đi qua một gánh hàng rong nhỏ của một cô bé, hắn ta vung tay áo, hất đổ cả gánh hàng. Những món đồ lặt vặt như kẹo lạc, bánh nếp, vài bó rau dại và mấy món đồ chơi đất nung vỡ tan tành, lăn lóc trên mặt đất.
“Ôi, gánh hàng của con!” Tiếng khóc nức nở của Tiểu Hoa, cô bé bán hàng rong quen thuộc, vang lên thảm thiết. Chiếc giỏ tre đổ nghiêng, những đồng tiền lẻ lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu.
Cố Thanh, đệ tử Thái Huyền Tông, ngẩng cao đầu, ánh mắt khinh miệt quét qua cô bé đang thút thít. Hắn nhếch môi, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. “Phàm nhân thấp kém, tránh ra! Đừng cản đường người tu tiên!” Hắn thậm chí không thèm quay lại nhìn, chỉ lạnh lùng bước tiếp. Vài người dân xung quanh xôn xao, bàn tán, nhưng không ai dám lên tiếng. Ánh mắt họ vừa thương xót cho Tiểu Hoa, vừa sợ hãi trước khí chất ngạo mạn của tu sĩ. Cố Thanh cảm nhận được những ánh mắt đó, bỗng dừng lại, vẻ mặt khó chịu. Hắn ta quay phắt lại, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm, sát khí bùng nổ, định dọa nạt những kẻ dám xì xào.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Nàng nhận ra Cố Thanh, một đệ tử ngoại môn của Thái Huyền Tông, nổi tiếng là kiêu ngạo và nóng nảy. Sự việc này, nhỏ nhặt nhưng lại như một vết cắt sắc bén, chạm vào nỗi băn khoăn vừa nhen nhóm trong lòng nàng. Cái giá của việc "mất người" dường như hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Dương Quân cũng lộ vẻ tức giận, bàn tay hắn siết chặt vào thành bàn, nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế. Hắn hiểu rằng, trong thế giới này, sức mạnh của tu sĩ là tuyệt đối, phàm nhân như họ không thể dễ dàng đối đầu.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà đã cạn xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ vang lên khe khẽ trong không gian căng thẳng. Ánh mắt hắn vẫn bình thản, không một chút dao động, nhưng ẩn sâu bên trong là sự quan sát sắc bén, thấu thị mọi mối liên kết nhân quả đang diễn ra.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng chói chang xuống thị trấn An Bình, khiến không khí trở nên oi ả hơn. Tuy nhiên, sự oi ả của thời tiết không thể sánh bằng sự căng thẳng đang bao trùm quanh gánh hàng đổ nát của Tiểu Hoa. Cố Thanh, với vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt, đã rút kiếm ra khỏi vỏ một đoạn, ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi kiếm phản chiếu vào đôi mắt sợ hãi của Tiểu Hoa và những người dân xung quanh. Sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ còn tiếng thút thít của cô bé và tiếng gió heo may thổi qua.
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy. Động tác của hắn chậm rãi, không hề vội vã, như một dòng nước chảy xuôi, không mang theo chút sức ép nào. Hắn bước ra khỏi quán trà, tiến đến chỗ Tiểu Hoa, ánh mắt dịu dàng như làn gió xuân. Hắn không nói một lời, chỉ cúi xuống, nhặt từng món đồ chơi đất nung vỡ nát, từng chiếc kẹo lạc vương vãi. Bàn tay gầy gò của hắn, vốn chỉ quen lật giở những trang sách cũ, giờ đây lại cẩn thận gom nhặt những mảnh vỡ, đặt chúng gọn gàng trở lại chiếc giỏ tre.
Tiểu Hoa ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe ngập nước. “Anh Tạ Trần…” cô bé thút thít. Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười ấm áp, trấn an. Hắn nhẹ nhàng đỡ cô bé đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn trên chiếc áo vá víu của cô. “Không sao, Tiểu Hoa. Đồ vật vỡ thì có thể sửa, lòng người vỡ thì khó hàn gắn hơn nhiều.”
Hắn sau đó mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đối diện với Cố Thanh đang đứng sừng sững, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm, vẻ mặt đầy vẻ ngạo mạn. “Vị tiên trưởng này,” Tạ Trần cất giọng, không cao không thấp, nhưng lại đủ sức xuyên thấu không khí căng thẳng. Giọng nói hắn trầm ấm, ẩn chứa một sự điềm tĩnh lạ thường, khiến Cố Thanh, dù đang trong cơn nóng giận, cũng phải bất giác ngừng lại. “Nếu tu vi càng cao mà càng đánh mất lòng trắc ẩn, e rằng cái ‘đạo’ mà người theo đuổi cũng chỉ là vỏ bọc rỗng tuếch, chẳng qua chỉ là một loại sức mạnh vô tri, khác gì cầm thú.”
Cố Thanh, vốn quen được người đời cung phụng, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu như vậy. Hắn trừng mắt, lưỡi kiếm lóe lên một tia sáng lạnh. “Ngươi… ngươi dám dạy ta? Một phàm nhân hèn mọn như ngươi…” Hắn định rút kiếm ra hoàn toàn, nhưng lời nói của hắn bị chặn lại, không phải bởi một sức mạnh vô hình, mà bởi chính ánh mắt Tạ Trần.
Đôi mắt Tạ Trần sâu thẳm như vực thẳm ngàn năm, không hề có chút sợ hãi, mà ngược lại, dường như có thể nhìn thấu mọi chấp niệm, mọi sự kiêu ngạo ẩn sâu trong tâm trí Cố Thanh. “Tiên trưởng có biết, sự kính trọng của phàm nhân đối với tu sĩ không phải tự nhiên mà có, mà nó được xây dựng từ niềm tin vào sự bảo hộ, vào lòng chính trực của các vị. Mỗi hành động ngạo mạn, mỗi lời nói khinh miệt, mỗi sự vô tâm của một tu sĩ đều như một nhát dao cứa vào niềm tin ấy. Hôm nay, tiên trưởng hất đổ gánh hàng của Tiểu Hoa, có lẽ chỉ là một chuyện nhỏ nhặt trong mắt người. Nhưng trong mắt Tiểu Hoa, đó là bát cơm, là manh áo, là hy vọng mưu sinh. Trong mắt những người dân xung quanh, đó là sự bất công, là sự vô cảm của kẻ mạnh. Liệu tiên trưởng có nghĩ đến, khi niềm tin ấy bị xói mòn, bị phá hủy đến tận cùng, thì cái ‘đạo’ mà tiên trưởng đang theo đuổi, còn có ý nghĩa gì nữa không?”
Lời Tạ Trần không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại như những mũi kim châm thẳng vào tâm can Cố Thanh. Hắn vốn dĩ là kẻ kiêu ngạo, nhưng không phải không có lý trí. Những lời lẽ của Tạ Trần, vốn dĩ là những điều hắn chưa từng nghĩ tới, hoặc cố tình phớt lờ. Hắn nhìn xuống Tiểu Hoa đang co ro bên cạnh Tạ Trần, rồi nhìn vào những gương mặt giận dữ nhưng nín nhịn của những người dân xung quanh. Lưỡi kiếm trong tay hắn dường như cũng trở nên nặng trĩu. Sự giận dữ ban đầu dần bị thay thế bằng sự bối rối, rồi đến một chút xấu hổ, hoặc ít nhất là một sự ngập ngừng chưa từng có.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, chứng kiến toàn bộ. Ánh mắt nàng không rời Tạ Trần. Nàng đã thấy hắn dùng trí tuệ để hóa giải tranh chấp đất đai, dùng lòng trắc ẩn để xoa dịu linh thú. Giờ đây, nàng lại thấy hắn dùng lời nói để hóa giải bạo lực, dùng lý lẽ để đánh tan sự ngạo mạn. Cái cách hắn đứng đó, gầy gò, không chút tu vi, nhưng lại cao lớn hơn bất kỳ tu sĩ nào với tu vi thâm hậu.
“Nguyệt Quang Trâm… lại ấm lên…” Nàng thầm thì, ngón tay khẽ chạm vào chiếc trâm cài tóc. Lần này, hơi ấm không chỉ vương vấn, mà lan tỏa khắp bàn tay nàng, rồi thấm vào tận xương tủy, như một dòng suối ấm chảy qua tâm hồn băng giá. Nàng nhận ra, sự ‘mất người’ không chỉ là một hiện tượng, mà là một căn bệnh. Và Tạ Trần, phàm nhân ấy, lại là vị lương y duy nhất mà nàng từng thấy có thể chữa lành căn bệnh ấy. Có lẽ, con đường ‘vá trời’ thực sự không phải là xây dựng một tòa tháp sức mạnh trên đỉnh trời, mà là hàn gắn từng mảnh vỡ trong nhân tâm, nơi Thiên Đạo đang dần tan rã.
Dương Quân cúi đầu suy nghĩ. Hắn vẫn luôn tin vào chính nghĩa, nh��ng chính nghĩa của hắn luôn gắn liền với sức mạnh. Giờ đây, hắn nhận ra, chính nghĩa có thể tồn tại mà không cần đến sức mạnh, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Con đường mà Tạ Trần đang đi, con đường của “nhân đạo”, dường như mới là con đường chân chính, đáng để hắn noi theo.
Cố Thanh cuối cùng cũng thu kiếm về vỏ. Hắn không nói một lời, chỉ liếc nhìn Tạ Trần một cái đầy phức tạp, rồi quay người, bước đi vội vã, như muốn thoát khỏi ánh mắt thấu thị của Tạ Trần và sự phán xét vô hình của những người xung quanh. Dù hắn không xin lỗi, nhưng hành động thu kiếm và rời đi đã là một sự nhượng bộ chưa từng có.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu Hoa, mỉm cười. “Không sao rồi, Tiểu Hoa. Con cứ tiếp tục bán hàng đi.” Hắn nhẹ nhàng đặt vài đồng bạc vào chiếc giỏ tre của cô bé, đủ để bù đắp cho những món đồ đã vỡ. Những người dân xung quanh thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ kính phục và biết ơn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời biên giới. Gió mạnh thổi lồng lộng, mang theo hơi cát bụi từ những sa mạc xa xăm, quất vào những bức tường gỗ thô ráp của Dịch Trạm Biên Giới. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự bình yên của An Bình thị trấn. Dịch trạm, một tòa nhà kiên cố được xây dựng bằng gỗ và đá, đứng sừng sững giữa vùng đất hoang vu, như một pháo đài cuối cùng của nền văn minh. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người nói chuyện ồn ào xen lẫn tiếng lính gác quát tháo, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự cảnh giác và bận rộn. Mùi ngựa, mùi bụi, mùi khói bếp bốc lên từ những quán trọ tạm bợ, và cả mùi rượu nồng nặc từ những lữ khách đang cố gắng xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi.
Sau sự kiện ở An Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đưa ra một quyết định táo bạo. Nàng đã mời Tạ Trần và Dương Quân cùng nàng đi đến Dịch Trạm Biên Giới, nơi Cố Thanh vốn đang được giao nhiệm vụ điều tra những hiện tượng bất thường. Nỗi hoài nghi trong lòng nàng đã lên đến đỉnh điểm, và nàng cần một cái nhìn khác, không phải từ sức mạnh hay pháp thuật, mà từ “nhân quả” của Tạ Trần. Nàng tin rằng, những gì đang xảy ra ở biên giới, có lẽ không chỉ là sự xâm lấn của ma vật hay tà khí, mà còn là một dấu hiệu khác của sự suy yếu Thiên Đạo, một sự mất cân bằng nhân quả sâu xa.
Ba người cưỡi ngựa băng qua con đường mòn đầy sỏi đá, dưới ánh trăng mờ ảo và những vì sao lấp lánh. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt hắn lướt qua những cảnh vật tiêu điều của vùng biên ải. Dương Quân thì có vẻ căng thẳng hơn, hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo và bất an đang bao trùm nơi đây.
“Có lẽ, ở nơi biên ải này, chúng ta cần một cái nhìn khác, không chỉ là pháp thuật,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói nàng mang theo sự kiên định. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng ánh lên vẻ tin tưởng. “Những hiện tượng kỳ lạ được báo cáo từ đây… những người lính biến mất, những linh thú bỗng hóa đá, những dòng sông đổi màu… Sư môn ta cho rằng đó là dấu hiệu của sự xâm lấn từ thế giới khác, hoặc do tà ma quấy phá. Nhưng sau những gì ta đã chứng kiến, ta tin rằng có lẽ nguyên nhân nằm sâu xa hơn.”
Tạ Trần gật đầu nhẹ. “Vạn vật hữu tình, nơi nào cũng có nhân quả của nó. Biên ải này, vốn là nơi giao thoa giữa các nền văn minh, các chủng tộc, nơi xung đột và hòa hợp đan xen. Khi Thiên Đạo suy yếu, nhân quả càng trở nên hỗn loạn. Những vết thương lòng của đất đai, của con người, của vạn vật nơi đây, có lẽ đang bộc phát thành những hiện tượng mà các vị tu sĩ gọi là ‘bất thường’.” Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi đá sừng sững ẩn hiện trong màn đêm, như những chứng nhân câm lặng cho bao thăng trầm của lịch sử.
Dương Quân siết chặt dây cương, cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lùa qua người. “Không khí ở đây thật khác lạ… dường như có một mối đe dọa vô hình đang rình rập.” Hắn vốn là người nhiệt huyết, nhưng sự bí ẩn và căng thẳng của vùng đất này lại khiến hắn cảm thấy bất an. Hắn nhìn những người lính gác đứng gác với vẻ mặt mệt mỏi và cảnh giác cao độ, rồi nhìn những lữ khách co ro bên đống lửa, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
Khi ba người xuống ngựa, tiếng vó ngựa dồn dập của họ nhanh chóng bị nuốt chửng bởi những âm thanh hỗn tạp của dịch trạm. Lính gác nhìn họ với ánh mắt thăm dò, đặc biệt là Lăng Nguyệt Tiên Tử với khí chất phi phàm. Tạ Trần, dù chỉ là một phàm nhân, nhưng phong thái điềm tĩnh của hắn lại khiến người khác không thể xem thường.
Họ tìm một chỗ nghỉ chân trong một quán trọ nhỏ bé, nơi mùi rượu và khói bếp lan tỏa nồng nặc. Bên cạnh đống lửa, một người dân địa phương với gương mặt khắc khổ, đang kể chuyện về những sự kiện kỳ lạ xảy ra ở vùng biên. “Mấy năm nay, vùng này không yên bình. Ban đêm, thường nghe thấy tiếng than khóc từ những ngọn núi xa xăm, nhưng tìm mãi chẳng thấy ai. Rồi có những buổi sáng, cả một đàn dê bỗng dưng hóa đá, đứng sững sờ giữa đồng cỏ. Các vị tiên nhân từ tông môn cũng đã đến điều tra, nhưng rồi họ cũng chẳng tìm ra nguyên nhân, chỉ nói là tà khí quá nặng, rồi lại bỏ đi.”
Lăng Nguyệt lắng nghe kỹ lưỡng, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn. Những lời kể của người dân càng củng cố niềm tin của nàng rằng sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ thể hiện qua linh khí mỏng manh, mà còn qua sự rạn nứt trong chính bản chất của vạn vật, trong cảm xúc và nhân quả. Và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên, dường như lại là chìa khóa để hàn gắn tất cả. Việc hắn được mời đến Dịch Trạm Biên Giới cho thấy anh đang dần bị kéo vào những vấn đề lớn hơn của thế giới, vượt ra ngoài Thị Trấn An Bình. Một biến cố lớn hơn đang chờ đợi họ ở phía trước, một thử thách mà sức mạnh tu vi đơn thuần có lẽ không thể giải quyết được. Gió vẫn rít lên ngoài cửa sổ, mang theo những lời thì thầm của một kỷ nguyên đang tàn lụi, và một tương lai vô định.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.