Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 40: Bản Chất Nhân Quả: Thấu Thị Linh Hồn

Sương sớm lãng đãng vờn trên mặt sông, bảng lảng như một dải lụa mỏng phủ lên cảnh vật Thị Trấn An Bình. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Giang, hắt lên những hạt sương đêm còn đọng trên khung cửa gỗ. Tiếng nước sông lững lờ chảy qua những ghềnh đá nhỏ, hòa cùng tiếng chim về tổ lảnh lót, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm. Mùi trà xanh thoang thoảng, dịu mát lan tỏa khắp không gian, xua đi chút ẩm lạnh còn vương vấn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi bên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, đặt sát ban công hướng ra dòng sông. Tiên bào trắng muốt của Lăng Nguyệt, vốn mang vẻ thanh tao thoát tục, giờ đây lại như hòa lẫn vào sắc trắng mờ của màn sương, khiến nàng trông càng thêm u tịch. Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh, cảm nhận sự lạnh lẽo quen thuộc của nó. Ánh mắt phượng sâu thẳm của nàng nhìn xa xăm, nơi những con thuyền nhỏ đang bắt đầu giăng buồm, chuẩn bị cho một ngày mưu sinh mới.

“Con đường ta đã chọn… liệu có phải là sai lầm?” Giọng nàng khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua, gần như tan biến vào không gian. Câu nói ấy không phải là một câu hỏi hướng về Dương Quân, mà là một lời tự vấn, một tiếng thở dài nặng nề mang theo biết bao trăn trở. “Trí tuệ của Tạ Trần, nó không phải pháp thuật, nhưng lại thấu triệt hơn vạn pháp. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng thần thông, chỉ bằng lời lẽ và sự thấu hiểu đã hàn gắn được những rạn nứt trong lòng người, điều mà tiên môn chúng ta lại bỏ quên.” Nàng nhớ lại vụ tranh chấp ở Thôn Vân Sơn, cảnh Bán Tiên khoa trương nhưng bất lực, và Tạ Trần chỉ bằng vài lời đã khôi phục lại sự bình yên. Sự đối lập ấy như một mũi dao sắc nhọn cứa vào niềm tin bấy lâu nay của nàng. Nỗi hoài nghi về con đường tu tiên truyền thống đã không còn là một hạt mầm bé nhỏ, mà đã bén rễ sâu, lớn dần trong tâm trí nàng.

Dương Quân ngồi đối diện, dáng vẻ thư sinh tuấn tú của hắn cũng không giấu được vẻ bối rối, ánh mắt hắn cũng trôi theo dòng sông, xa xăm như tìm kiếm một câu trả lời. “Tiên tử, người phàm kia… hắn dường như không cần pháp lực mà vẫn có thể an định nhân tâm.” Hắn thừa nhận, trong lòng hắn cũng đang dâng trào những câu hỏi tương tự. Hắn từng tin tưởng tuyệt đối vào lý tưởng tu tiên, tin rằng sức mạnh sẽ mang lại công lý và trật tự. Nhưng những gì hắn chứng kiến ở Tạ Trần lại hoàn toàn khác biệt. Tạ Trần không cao ngạo, không xa cách, mà hòa mình vào phàm trần, dùng sự thấu hiểu để giải quyết vấn đề. Điều này khiến Dương Quân phải tự hỏi, liệu cái gọi là “chính nghĩa” mà tiên môn theo đuổi có thực sự là chính nghĩa khi nó lại đòi hỏi sự “mất người”, sự vô cảm, và sự xa rời nhân tính? Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một ngã ba đường, con đường cũ là sự tu luyện vô tận, con đường mới là sự khám phá những giá trị nhân sinh mà hắn chưa từng biết đến.

Bầu không khí tĩnh lặng bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập và giọng nói hớt hải của một tiểu đồng phục vụ quán trà. Thằng bé, với mái tóc búi chỏm và chiếc yếm vải nhuộm chàm, chạy từ dưới lầu lên, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. “Tin động trời! Tin động trời! Linh Thú Viên có chuyện lớn rồi!” Tiếng reo lên của nó không khác gì một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Lăng Nguyệt và Dương Quân giật mình, thu hồi ánh mắt khỏi dòng sông. “Kim Lân Thú hóa điên! Nó đang phá hủy cả trấn! Sắp phá hủy cả trấn rồi!”

Lời của tiểu đồng như một làn sóng, nhanh chóng lan truyền khắp quán trà. Những vị khách khác đang nhâm nhi trà sáng cũng bắt đầu xôn xao, bàn tán, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự hoảng loạn. Kim Lân Thú là một linh thú hộ trấn của Thị Trấn An Bình, nổi tiếng với sự hiền lành và bộ vảy vàng óng ánh như kim loại quý. Việc nó hóa điên là một điều chưa từng xảy ra, báo hiệu điềm chẳng lành.

Ở một góc khuất của quán, Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên cửa sổ nhìn ra phố. Hắn không nói gì, cũng không lộ vẻ kinh ngạc hay hoảng loạn như những người khác. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm lướt qua đám đông đang nhốn nháo, như đang nhìn thấu một điều gì đó mà không ai nhìn thấy. Hắn chỉ khẽ đặt tách trà xuống, tiếng men sứ chạm vào mặt bàn vang lên khô khốc trong không gian ồn ào. Hắn đã nghe rõ mồn một lời của tiểu đồng. Dáng người gầy gò của thư sinh không cho thấy chút nào vẻ vội vàng, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên sự tập trung cao độ, như một thiền sư đang lắng nghe tiếng vọng của nhân quả. Sự kiện linh thú hóa điên này, theo lẽ thường, sẽ được tiên môn xem là một điềm xấu, một dấu hiệu của tà khí hoành hành, nhưng Tạ Trần lại biết, mọi thứ trên đời đều có nguyên do sâu xa của nó, một nguyên do không thể đơn giản quy chụp bằng "tà khí" hay "ma vật". Có lẽ, đó là một vết thương lòng, một nỗi đau của vạn vật, đang cố gắng kêu gào trong thế giới mục ruỗng này. Hắn khẽ thở dài, đứng dậy, tấm áo vải bố cũ kỹ khẽ lay động theo động tác của hắn, rồi lặng lẽ bước ra khỏi quán trà, hòa mình vào dòng người đang hoảng loạn đổ ra phố.

***

Nắng gắt đổ lửa xuống Thị Trấn An Bình, thiêu đốt cả không khí giữa trưa hè. Con đường lát đá xanh vốn dĩ nhộn nhịp, giờ đây lại càng thêm hỗn loạn. Tiếng người hò hét, tiếng xe ngựa chạy dồn dập, tiếng rao hàng của những kẻ cố gắng bán tháo tài sản, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Mùi mồ hôi, mùi đất khô và mùi thức ăn đang cháy xém từ một góc phố nào đó hòa lẫn vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Đột nhiên, một tiếng trống dồn dập vang lên từ quảng trường trung tâm, át đi mọi âm thanh ồn ào khác. Một đoàn người hùng hậu, mặc giáp trụ sáng choang, cờ xí phấp phới, oai phong tiến vào thị trấn. Dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, phong thái nho nhã nhưng đầy uy nghiêm, mặc hoàng bào thêu rồng vàng lấp lánh – đó chính là Thái tử Thiên Phong. Bên cạnh hắn là một nữ nhân quyền quý, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo như chim ưng, nàng vận long bào đen tuyền, toát lên khí chất mưu lược và quyết đoán – Nữ Nhiếp Chính Vương. Đoàn quân dừng lại giữa quảng trường, nơi một tấm bảng vàng được dựng lên, trên đó khắc những dòng chữ lệnh nghiêm cấm.

Thái tử Thiên Phong bước lên bục cao, giọng nói hùng hồn vang vọng khắp quảng trường: “Bách tính An Bình! Trẫm là Thiên Phong, Thái tử của Đại Chu vương triều! Hôm nay, linh thú hộ trấn của chúng ta lại hóa điên, gây nguy hiểm cho tính mạng và tài sản của trăm họ!” Hắn nhìn khắp lượt một vòng, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. “Giang sơn này là của trăm họ, không phải của thần tiên! Nhưng giờ đây, bách tính đang lâm nguy, ta cần sự trợ giúp của quý vị tiên nhân!” Lời của hắn vừa dứt, một vài tu sĩ trẻ tuổi từ các tiên môn nhỏ đã có mặt trong thị trấn liền tiến lên, vẻ mặt có chút tự mãn.

Nữ Nhiếp Chính Vương tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông, dừng lại một chút ở những tu sĩ đang đứng phía xa. “Vương triều đã ban lệnh khẩn cấp tới các tiên môn lớn. Bất cứ ai có thể trấn áp linh thú, vương triều sẽ trọng thưởng hậu hĩnh. Kẻ nào cản trở, đừng trách ta vô tình!” Giọng nàng tuy không lớn, nhưng mang theo một sự đe dọa rõ ràng, khiến những người dân thường phải rụt rè cúi đầu. Nàng không tin vào thần tiên một cách mù quáng, nàng chỉ tin vào quyền lực và sự sắp đặt của vương triều. Đối với nàng, các tiên môn chỉ là những công cụ, có thể sử dụng khi cần thiết.

Đúng lúc đó, một nhóm Sứ Giả Tiên Môn, những kẻ mà Lăng Nguyệt và Dương Quân từng chạm mặt ở Giếng Cổ Phong Ấn, cũng xuất hiện. Họ cao ngạo đứng tách biệt khỏi đám đông phàm nhân, khuôn mặt không biểu cảm, mặc áo bào tiên môn màu xanh thẫm. Một trong số họ, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt khinh miệt, cất lời, giọng nói mang theo sự cứng nhắc và bề trên: “Hừ! Linh thú mất kiểm soát là dấu hiệu của tà khí hoành hành, cần phải diệt trừ. Bổn tông sẽ ra tay. Phàm nhân chớ cản trở!” Hắn phất tay áo, ý muốn xua đuổi đám đông, thái độ kiêu ngạo không che giấu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vừa đến quảng trường, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Lăng Nguyệt khẽ cau mày trước thái độ của Sứ Giả Tiên Môn. Nàng đã quá quen với sự cứng nhắc và tự phụ này, nhưng giờ đây, sau những gì đã chứng kiến ở Tạ Trần, nàng lại cảm thấy chán ghét nó hơn bao giờ hết. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tay nàng khẽ sáng lên, như thể cảm nhận được sự bất mãn trong lòng chủ nhân.

“Tiên tử, chúng ta cũng nên tới Linh Thú Viên xem sao.” Dương Quân trầm giọng nói, ánh mắt hắn đầy phức tạp. Hắn vẫn còn nhớ lời của Bán Tiên tự xưng, và sự bất lực của hắn khi đối mặt với một vấn đề nhỏ nhặt của phàm nhân. Liệu các Sứ Giả Tiên Môn này có khá hơn không? Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu xem, liệu sức mạnh của tiên môn có thực sự là vạn năng trước mọi vấn đề, hay nó cũng có những giới hạn của riêng mình.

Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng liếc qua đám Sứ Giả Tiên Môn, rồi lại nhìn về phía Linh Thú Viên, nơi tiếng gầm gừ thỉnh thoảng vẫn vọng lại. Trong tâm trí nàng, một hình ảnh khác hiện lên – hình ảnh Tạ Trần điềm tĩnh, không pháp lực, nhưng lại thấu hiểu mọi sự. Nàng quyết định đi theo, không phải để thể hiện sức mạnh của tiên môn, mà là để quan sát, để tìm kiếm một câu trả lời cho những hoài nghi đang giày vò nàng.

Trong khi đó, Tạ Trần đã lặng lẽ rời khỏi quán sách của mình. Hắn không đi theo đoàn người của vương triều, cũng không đi theo các tu sĩ. Hắn đi một con đường vòng, xuyên qua những con hẻm nhỏ, tránh xa sự ồn ào và náo nhiệt. Dáng người thư sinh gầy gò của hắn lướ đi trong đám đông như một bóng ma, không ai chú ý đến. Hắn không có pháp lực, không có thần thông, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên vẻ thấu triệt, như đã nhìn thấy trước được hồi kết của mọi chuyện. Mùi khói, mùi hoảng loạn vẫn đeo bám không khí, nhưng Tạ Trần vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, một vấn đề lớn đang chờ đợi, và nó sẽ không thể được giải quyết bằng những phương pháp thông thường của tu sĩ hay quyền uy của vương triều. Hắn đi về phía Linh Thú Viên, nơi tập trung linh khí dồi dào, nơi mà Thiên Đạo suy yếu đã tạo ra một vết nứt mới trong sự cân bằng của thế giới. Hắn cảm nhận được, không phải tà khí, mà là một nỗi đau sâu thẳm đang gào thét.

***

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam lên những đám mây vần vũ, Linh Thú Viên hiện ra trong một khung cảnh hỗn loạn chưa từng thấy. Gió lớn rít qua các chuồng trại kiên cố, mang theo mùi lông thú, mùi đất ẩm và cả mùi máu tanh nồng. Tiếng gầm gừ dữ dội của Kim Lân Thú vang vọng khắp nơi, khiến cả mặt đất như rung chuyển. Nó là một linh thú khổng lồ, cao hơn hai trượng, bộ vảy vàng óng ánh giờ đây lại ánh lên vẻ hung dữ, đôi mắt đỏ rực như muốn thiêu đốt mọi thứ. Nó điên cuồng húc đổ các hàng rào, giẫm nát sân huấn luyện, khiến những linh thú khác trong chuồng hoảng sợ kêu la thảm thiết.

Các tu sĩ, bao gồm Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và nhóm Sứ Giả Tiên Môn, đang chật vật cố gắng trấn áp nó. Pháp thuật ngũ hành liên tục được thi triển, tạo ra những luồng sáng chói lòa, những tiếng nổ vang trời. Sứ Giả Tiên Môn, với vẻ mặt kiêu ngạo ban đầu, giờ đây đã lấm lem bụi đất, quần áo xộc xệch. Họ liên tục tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, hòng đánh ngã Kim Lân Thú, nhưng dường như mọi nỗ lực chỉ khiến nó càng thêm hung dữ. Lửa bùng lên từ miệng nó, băng giá vây quanh móng vuốt, Kim Lân Thú không ngừng gầm thét, hất tung mọi thứ cản đường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ở tuyến đầu, bạch y của nàng khẽ phấp phới trong gió lớn. Nàng thi triển pháp thuật, tạo ra một kết giới băng xanh bao bọc lấy Kim Lân Thú, nhưng nó dễ dàng phá vỡ. Nàng khẽ thở dài, khuôn mặt thanh lệ thoáng hiện vẻ mệt mỏi. “Phép thuật của chúng ta dường như chỉ làm nó thêm kích động.” Nàng nhận ra, sức mạnh thuần túy không thể giải quyết được vấn đề này. Có một điều gì đó sâu xa hơn đang ẩn giấu đằng sau sự điên loạn của linh thú. Ánh mắt nàng liếc về phía các Sứ Giả Tiên Môn đang điên cuồng tấn công, trong lòng dâng lên một nỗi chán ghét. Họ không hề cố gắng tìm hiểu nguyên nhân, chỉ muốn dùng sức mạnh để áp chế, để diệt trừ. Đây chính là sự “mất người” mà nàng đang dần nhận ra trong giới tu sĩ.

Sứ Giả Tiên Môn, với vẻ mặt đầy lo lắng, gào lên: “Tà khí quá nặng! Con linh thú này đã bị tà khí xâm nhiễm hoàn toàn! Phải diệt trừ nó! Không thể để nó gây hại bách tính!” Hắn lại tung ra một đạo pháp ấn, nhưng Kim Lân Thú chỉ khẽ hất đầu, đạo pháp ấn liền tan biến như khói. Hắn không hiểu, tà khí nào lại có thể mạnh mẽ đến mức khiến linh thú hộ trấn trở nên hung hãn đến vậy, mà lại không bị ảnh hưởng bởi những phép thuật trấn tà của tiên môn.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, một bóng dáng nhỏ bé, run rẩy đang cố gắng tiến lại gần Kim Lân Thú. Đó là Cố Tiểu Ngư, cô bé chăm sóc linh thú, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đã tái mét, đôi mắt to tròn đẫm lệ. Cô bé không sợ hãi Kim Lân Thú đang nổi điên, mà chỉ nhìn nó với vẻ đau khổ tột cùng. “Kim Lân… nó không phải là ác thú… nó… nó đang đau khổ!” Cô bé khóc nức nở, hai tay run rẩy đưa về phía linh thú như muốn chạm vào nó, nhưng lại bị các tu sĩ kéo lại.

Tiếng gầm thét của Kim Lân Thú, tiếng pháp thuật va chạm, tiếng la hét hoảng loạn của những người dân và người huấn luyện viên đang cố gắng chạy thoát, tất cả tạo nên một bức tranh kinh hoàng. Không khí đặc quánh mùi máu tanh và sự sợ hãi. Gió lớn càng thổi mạnh, như muốn xé toạc cả bầu trời đang dần chuyển sang màu tím sẫm. Linh khí trong Linh Thú Viên, vốn dĩ dồi dào và thanh khiết, giờ đây trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy như một cơn lốc.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn tột cùng ấy, một bóng người gầy gò, thư sinh bất ngờ xuất hiện giữa vòng vây các tu sĩ và linh thú. Đó là Tạ Trần. Hắn không hề có pháp lực, không hề có khí thế trấn áp, nhưng sự xuất hiện của hắn lại khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Hắn đứng đó, không một chút sợ hãi, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ bình thản, như thể hắn đang đứng giữa một khu vườn yên tĩnh chứ không phải một chiến trường. Hắn không nhìn Kim Lân Thú trước tiên, mà lại hướng ánh mắt về phía Cố Tiểu Ngư đang khóc nức nở.

Các tu sĩ ngạc nhiên, một số người còn định xua đuổi hắn đi vì sợ hắn gặp nguy hiểm, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử lại ra hiệu cho họ dừng lại. Nàng đã thấy Tạ Trần giải quyết vấn đề ở Thôn Vân Sơn, và nàng linh cảm rằng hắn có thể nhìn thấy điều gì đó mà họ không thấy. Tạ Trần chậm rãi bước về phía Cố Tiểu Ngư, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn lại mang một sự kiên định lạ thường. Hắn quỳ xuống trước mặt cô bé, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, đủ để át đi tiếng gầm gừ của linh thú: “Tiểu Ngư, ngươi đã chăm sóc Kim Lân Thú bao lâu rồi?”

Cố Tiểu Ngư ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, nhìn Tạ Trần với vẻ bối rối. “Dạ… đã ba năm rồi ạ.”

“Vậy ngươi có biết… điều gì khiến nó sợ hãi nhất không?” Tạ Trần hỏi, ánh mắt hắn không rời khỏi đôi mắt của Cố Tiểu Ngư, như thể hắn đang tìm kiếm một câu trả lời ở đó. Hắn không nhìn vào biểu hiện bên ngoài của linh thú, mà nhìn vào mối liên hệ giữa nó và con người, nhìn vào nhân quả sâu xa ẩn chứa trong đó. Những câu hỏi của hắn tưởng chừng vô nghĩa giữa tình hình khẩn cấp này, nhưng lại khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân chú ý, bởi họ biết Tạ Trần không bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Họ đã từng thấy hắn dùng những câu hỏi tương tự để thấu hiểu bản chất của vấn đề, không phải bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, ánh nắng cuối ngày xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Gió đã dịu dần, mây tan, để lộ ra bầu trời xanh thẳm vời vợi. Nhưng ở Linh Thú Viên, sự hỗn loạn vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt. Kim Lân Thú vẫn gầm gừ, tuy không còn điên cuồng như trước, nhưng vẫn thể hiện sự bất an và đau khổ tột cùng. Các tu sĩ đã tạm ngừng tấn công, vì họ nhận ra mọi phép thuật của họ dường như vô dụng. Họ đứng vây quanh, vẻ mặt đầy bối rối và bất lực, nhìn Tạ Trần đang đối thoại với Cố Tiểu Ngư.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, giọng nói trầm ấm của hắn vang vọng giữa không gian rộng lớn, như một dòng suối mát lành xoa dịu sự căng thẳng. “Nó không ‘điên’, Tiểu Ngư. Nó đang sợ hãi, đang tìm kiếm thứ đã bị mất đi. Nhìn sâu vào mắt nó, ngươi sẽ thấy nỗi đau của một người mẹ.” Hắn hướng ánh mắt về phía Kim Lân Thú, rồi lại quay sang nhìn Cố Tiểu Ngư. “Hãy kể cho ta nghe, Tiểu Ngư. Có phải trong thời gian gần đây, có điều gì bất thường đã xảy ra với nó, hay với con của nó?”

Cố Tiểu Ngư sững sờ, đôi mắt to tròn mở to nhìn Tạ Trần. Ký ức đau khổ bỗng ùa về. Cô bé run rẩy, giọng nói nghẹn ngào: “Con… con của Kim Lân… mới sinh ra được ba ngày thì… thì bị bệnh nặng… con đã cố gắng cứu nó, nhưng không kịp. Con đã chôn cất nó ở khu rừng phía sau vườn… Nhưng con không dám nói cho Kim Lân biết… Con sợ nó đau khổ…” Nước mắt cô bé lại tuôn rơi, những giọt nước mắt hối hận và đau xót. Cô bé đã cố gắng giấu giếm sự thật, vì nghĩ rằng như vậy sẽ bảo vệ được Kim Lân, nhưng không ngờ lại khiến nó càng thêm giày vò.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt thấu triệt của hắn như nhìn xuyên qua cả linh hồn. “Nó không mất đi tri giác, Tiểu Ngư. Nó là một linh thú có cảm xúc. Nó cảm nhận được sự trống vắng, cảm nhận được nỗi đau mất con, và cả sự lừa dối của ngươi. Sự điên loạn này không phải do tà khí, mà là do nỗi đau mất mát và sự chấp niệm của một người mẹ bị giấu giếm sự thật. Nó đang điên cuồng tìm kiếm con mình, và sự tức giận khi không tìm thấy đã biến thành sự phá hoại.” Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Cố Tiểu Ngư. “Giờ đây, ngươi phải đối mặt với sự thật. Ngươi phải nói cho nó biết.”

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, không chỉ với Cố Tiểu Ngư, mà còn với tất cả những người có mặt. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng bỗng chốc tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng, không còn lạnh lẽo như băng giá. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng mở to, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc tột độ. “Không phải pháp thuật… đó là… nhân quả… nhìn thấu bản chất… mất người… chúng ta đã mất quá nhiều rồi…” Nàng thì thầm, giọng nàng run rẩy. Nàng nhận ra, cái gọi là “nhân quả chi nhãn” của Tạ Trần không phải là một loại thần thông, mà là khả năng suy luận cực hạn, khả năng nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, thấu hiểu bản chất của vạn vật và con người. Đây là điều mà các tu sĩ đã đánh mất từ lâu, khi họ chỉ chú trọng vào tu vi và sức mạnh, mà bỏ quên đi những giá trị cốt lõi của nhân tính.

Lăng Nguyệt cảm thấy một cảm giác nóng rát trong lòng, như có một tảng băng đang tan chảy. Nàng đã dành cả đời để theo đuổi con đường tu tiên, để tìm kiếm sức mạnh, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng cái giá phải trả là quá đắt. Nàng đã nhìn thấy sự "mất người" trong chính mình, trong sự lạnh lùng và vô cảm của tiên môn. Có lẽ, con đường để "vá trời" không phải là tăng cường tu vi, mà là hàn gắn những vết thương lòng, là khôi phục lại sự cân bằng nhân quả đã bị phá vỡ.

Cố Tiểu Ngư, được Tạ Trần khích lệ, đã lấy hết can đảm. Cô bé chạy đến trước mặt Kim Lân Thú, không sợ hãi nữa. “Kim Lân… ta xin lỗi… ta xin lỗi ngươi… con của ngươi… nó đã chết rồi. Ta đã chôn nó ở sau vườn… ta không muốn ngươi đau khổ…” Cô bé vừa nói vừa khóc nức nở, đưa ra một linh dược đặc biệt, thứ linh dược cô bé luôn dùng để chữa trị cho con non của Kim Lân Thú. Linh dược này, mang theo mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc và cả mùi máu, mùi của sự sống và cái chết, mùi của nỗi đau.

Kim Lân Thú ban đầu vẫn gầm gừ, nhưng khi nghe thấy lời nói của Cố Tiểu Ngư, nghe thấy sự chân thành trong giọng nói của cô bé, nó bỗng chốc im bặt. Đôi mắt đỏ rực của nó dần dịu lại, nhìn vào Cố Tiểu Ngư với vẻ đau khổ tột cùng, nhưng cũng có một sự thấu hiểu. Nó nhẹ nhàng cúi đầu xuống, khụt khịt ngửi vào linh dược trong tay Cố Tiểu Ngư, rồi từ từ cọ cái đầu khổng lồ của nó vào người cô bé, như một đứa trẻ đang tìm kiếm sự an ủi từ mẹ. Sự hỗn loạn lắng xuống, tiếng gầm gừ dữ dội đã thay bằng tiếng thở dài nặng nề của linh thú, tiếng chim hót khẽ khàng trở lại từ những tán cây xung quanh, và tiếng suối chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó.

Thái tử Thiên Phong và Nữ Nhiếp Chính Vương, đứng giữa đám đông các tu sĩ và binh lính, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Vẻ mặt của Thái tử từ ngạc nhiên chuyển sang sững sờ, rồi lại là sự kính nể sâu sắc. Hắn đã thấy sức mạnh của tiên môn, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ phàm nhân lại có thể làm được điều phi thường đến vậy. Nữ Nhiếp Chính Vương, với ánh mắt sắc bén và đầy tính toán, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần. “Kẻ phàm nhân này… hắn không tầm thường.” Nàng thầm nghĩ. “Hắn không có tu vi, không có quyền lực, nhưng lại có thể điều khiển được tình thế. Hắn có thể là một thanh kiếm sắc bén cho vương triều… hoặc một mối họa không thể kiểm soát.” Ánh mắt nàng ánh lên sự toan tính, nàng bắt đầu cân nhắc cách để có thể lợi dụng hoặc lôi kéo Tạ Trần vào quỹ đạo của vương triều.

Dương Quân đứng bên cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hắn đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tất cả, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng có một thứ còn mạnh mẽ hơn sức mạnh – đó là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một khao khát mãnh liệt muốn tìm hiểu sâu hơn về con đường mà Tạ Trần đang đi, con đường của “nhân đạo”.

Sự kiện linh thú hóa điên, có nguyên nhân từ 'vết thương lòng', đã gợi ý rằng nhiều hiện tượng bất thường khác trong thế giới Thập Phương Nhân Gian có thể không phải do tà khí hay ma vật, mà do sự mất cân bằng cảm xúc hoặc nhân quả sâu xa hơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong khoảnh khắc ấy, dường như đã nhìn thấy một con đường khác để 'vá trời', không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu nhân tính. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, giờ đây đã thực sự ấm lên, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới. Thiên Đạo suy yếu không chỉ thể hiện qua linh khí mỏng manh, mà còn qua sự rạn nứt trong chính bản chất của vạn vật, trong cảm xúc và nhân quả. Và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên, dường như lại là chìa khóa để hàn gắn tất cả. Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của anh không chỉ giới hạn ở con người mà còn mở rộng ra cả vạn vật, củng cố vị thế 'điểm neo nhân quả' của anh trong một kỷ nguyên đang dần tàn lụi.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free