Nhân gian bất tu tiên - Chương 39: Hòa Giải Nhân Tâm: Lý Lẽ Của Phàm Trần
Nguyệt Quang Trâm trong tay Lăng Nguyệt Tiên Tử không còn chỉ ấm lên, mà dường như còn tỏa ra một chút ánh sáng dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về nhân tính đang dần hồi sinh. Nàng đã đứng đó, bên cạnh giếng cổ, nơi những tu sĩ Hắc Phong Môn đang loay hoay thiết lập trận pháp theo chỉ dẫn của Tạ Trần, cho đến khi vầng trăng lên cao, treo lơ lửng trên bầu trời An Bình, chiếu rọi vạn vật trong một ánh sáng bạc huyền ảo. Hắn đã rời đi, trở về quán sách của mình, nhưng những lời nói và hành động của hắn vẫn còn vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhìn ánh trăng, rồi lại nhìn xuống Nguyệt Quang Trâm trong tay. Có lẽ, con đường để "vá trời" không phải là tìm kiếm sức mạnh tối thượng, mà là quay về với cái gốc của "nhân", của sự thấu hiểu và tình yêu thương. Nàng bắt đầu cân nhắc một con đường khác, một con đường không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu nhân tính, một con đường có thể dẫn nàng đến việc tìm kiếm các thế lực phàm nhân hoặc đồng minh mới. Sự bất mãn của nàng với phương pháp của tiên môn đã đạt đến đỉnh điểm, nàng biết, nàng không thể tiếp tục đi theo con đường cũ nữa. Giếng Cổ Phong Ấn này, với những bí mật về địa mạch và nhân quả mà Tạ Trần đã hé lộ, dường như cũng là một lời nhắc nhở thầm lặng về sự phức tạp của thế giới, về những mối liên kết mà tiên giới đã bỏ quên. Và nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn quan trọng, một lựa chọn có thể định đoạt không chỉ vận mệnh của riêng nàng, mà còn của cả Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Dương Quân cũng đứng bên nàng, ánh mắt hắn dõi theo bóng Tạ Trần khuất dần vào màn đêm, trong lòng là một nỗi hoài nghi ngập tràn về con đường tu tiên bấy lâu nay hắn tin tưởng. Hắn đã từng nghĩ, sức mạnh là tất cả, là phương tiện duy nhất để bảo vệ chính nghĩa, nhưng Tạ Trần đã chỉ cho hắn thấy một con đường khác, một con đường mà "nhân quả" và "nhân tính" mới là thứ quyết định vận mệnh.
Bình minh hé rạng, xua tan bóng đêm u uẩn cuối cùng, mang theo những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua từng kẽ lá, rọi xuống Thị Trấn An Bình. Một ngày mới bắt đầu, nhưng dư âm của đêm qua vẫn còn đọng lại trong lòng Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ quyết định không trở về tiên môn ngay lập tức, mà ở lại An Bình, tiếp tục quan sát Tạ Trần. Kể từ khi chứng kiến Tạ Trần hóa giải hiểm nguy tại Giếng Cổ Phong Ấn chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã hạ quyết tâm tìm hiểu sâu hơn về con đường "nhân đạo" mà phàm nhân này đang theo đuổi. Nàng muốn biết, liệu một phàm nhân không tu hành, không pháp lực, có thể thực sự tạo ra sự thay đổi giữa lúc Thiên Đạo đang suy yếu đến cực hạn hay không.
Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, khung cảnh vẫn yên bình như mọi ngày. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, tạo thành những con hẻm nhỏ uốn lượn. Các quán trọ và cửa hàng bắt đầu mở cửa, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, tiếng bước chân vội vã của những người dân đang bắt đầu một ngày mới. Hương thức ăn thơm lừng từ các quán hàng xóm lan tỏa, quyện với mùi gỗ, mùi đất và mùi mồ hôi thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang ngồi sau quầy sách cũ kỹ của mình. Anh không đọc một cuốn sách nào quá cầu kỳ, chỉ là một tập thơ cổ đã sờn cũ, từng trang giấy ố vàng theo dấu thời gian. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ tan trong khoang miệng, rồi lại chìm vào thế giới của riêng mình, nơi những con chữ và ý nghĩa đang nhảy múa. Áo vải bố màu xám nhã nhặn càng làm nổi bật vẻ thanh tao thoát tục của anh, dù anh chỉ là một phàm nhân.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vẫn trong trang phục phàm nhân giản dị, đứng ẩn mình trong một con hẻm nhỏ cách quán sách không xa. Nàng, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt phượng vẫn ẩn chứa sự mệt mỏi nội tâm, chăm chú quan sát Tạ Trần. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã, cũng im lặng dõi theo. Họ không còn nghĩ đến việc gây áp lực hay thuyết phục, mà chỉ đơn thuần là muốn tìm hiểu, muốn quan sát. Sự hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí họ, như những vết nứt trên tảng băng kiên cố của lý tưởng tu tiên.
Bỗng, một bóng người lảo đảo chạy đến, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Đó là Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn lộ vẻ hoảng loạn. Râu tóc ông lão bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã sờn mòn. Ông thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt khắc khổ.
"Tạ tiên sinh! Tạ tiên sinh cứu tôi với!" Ông Lão Tiều Phu vừa chạy vừa gọi, giọng nói lạc hẳn đi vì gấp gáp. "Ở Thôn Vân Sơn có chuyện lớn rồi! Cái gã Bán Tiên kia đang làm loạn hết cả lên!"
Tạ Trần khẽ gập cuốn sách lại, động tác chậm rãi và điềm tĩnh, như thể mọi sự vội vã của thế gian đều không thể chạm đến anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía Ông Lão Tiều Phu, không có vẻ gì là kinh ngạc hay sợ hãi, chỉ là một sự lắng nghe thấu đáo. "Lão bá, có chuyện gì mà lại vội vã như vậy? Xin hãy từ từ kể rõ." Giọng nói trầm ấm của anh như có ma lực xoa dịu, khiến Ông Lão Tiều Phu cũng dịu lại phần nào, dù hơi thở vẫn còn gấp gáp.
"Ai da, là chuyện đất đai ở Thôn Vân Sơn đó, Tạ tiên sinh!" Ông Lão Tiều Phu vội vàng kể, "Gia đình lão Nông và nhà ông Cả Ba đang tranh chấp một mảnh ruộng ven suối. Mấy đời nay đã có xích mích nhỏ, nhưng giờ thì... giờ thì có cái gã Bán Tiên tự xưng là 'người trời' đến, nói rằng mảnh đất có 'linh khí', phải 'thờ cúng', lại còn định dùng 'phép' để phân chia. Hắn nói năng lung tung, khiến hai nhà càng thêm tức giận, suýt chút nữa thì đánh nhau rồi! Dân làng hoang mang lắm, không biết phải làm sao!"
Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra một sự kiên định lạ thường. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, đặt cuốn sách lên quầy. "Lão bá đừng lo, ta sẽ đi xem sao."
Ông Lão Tiều Phu mừng rỡ ra mặt. "Thật sao? Vậy thì tốt quá! Có Tạ tiên sinh ra mặt, chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn!"
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân trao đổi ánh mắt. Sự xuất hiện của một "Bán Tiên" và một cuộc tranh chấp đất đai vốn là chuyện nhỏ nhặt trong mắt tu sĩ, nhưng lại được Tạ Trần coi trọng đến vậy. Điều này càng khơi dậy sự tò mò trong họ.
"Chúng ta đi theo xem sao," Lăng Nguyệt nói khẽ, giọng nàng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ hứng thú. "Xem thử, một phàm nhân sẽ hóa giải 'thiên ý' của một kẻ tự xưng là Bán Tiên như thế nào."
Dương Quân gật đầu, trong lòng hắn cũng có cùng suy nghĩ. Hắn muốn xem, liệu trí tuệ phàm tục có thực sự hiệu quả hơn những phép thuật nửa vời của đám tu sĩ cấp thấp, những kẻ đã quên mất bản chất của tu hành là gì. Cả hai lặng lẽ theo sau Tạ Trần, giữ một khoảng cách nhất định, như những bóng ma vô hình.
Con đường dẫn đến Thôn Vân Sơn gập ghềnh, quanh co, xuyên qua những cánh đồng xanh mướt và những rặng cây um tùm. Mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt đổ xuống, khiến không khí trở nên oi ả. Thôn Vân Sơn hiện ra trước mắt họ với vẻ đẹp mộc mạc, yên bình. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm rải rác bên sườn đồi, đường đất dẫn vào làng uốn lượn như dải lụa. Một con suối nhỏ trong vắt chảy qua làng, tiếng nước róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên từ những mái nhà lợp rơm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn thoang thoảng, quyện với mùi cỏ cây và mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang nấu bữa trưa, tạo nên một bầu không khí trong lành, gần gũi với thiên nhiên.
Nhưng sự yên bình ấy đã bị phá vỡ bởi một đám đông đang tụ tập ở giữa làng, nơi có một mảnh ruộng nhỏ ven suối. Tiếng cãi vã ầm ĩ vang vọng, át cả tiếng chim hót. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ và luôn đội chiếc nón lá đã sờn cũ, đang chỉ tay vào một người đàn ông khác, vẻ mặt đầy giận dữ. "Mảnh đất này là của tổ tiên tôi để lại! Từ đời ông cố, ông sơ đã khai hoang vỡ hóa! Sao lại có thể nói là có 'linh khí' mà cướp đi được?"
Người đàn ông kia, tên là Cả Ba, cũng không kém phần nóng nảy. "Linh khí là thứ của trời đất! Ai có duyên thì được! Ngươi xem, đêm qua có ánh sáng lạ lóe lên trên mảnh đất này, chắc chắn là điềm lành!"
Giữa hai người, một gã đàn ông với vẻ ngoài già nua, lụ khụ, áo đạo sĩ cũ kỹ đã sờn rách, đang đứng chống gậy, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm nhưng lại toát ra sự khoa trương đến nực cười. Hắn chính là cái tên "Bán Tiên" mà Ông Lão Tiều Phu đã nhắc đến. Gã này tự xưng là một tu sĩ ẩn dật, nửa người nửa tiên, có thể thông thiên ý, giải nghiệp chướng. Hắn ta thỉnh thoảng lại có những động tác nhanh nhẹn bất ngờ, chứng tỏ vẫn còn chút công phu, nhưng lại không đủ để thực sự ra dáng một tiên nhân.
"Im lặng! Im lặng hết!" Bán Tiên gõ gậy xuống đất, âm thanh khô khốc. "Ta đây là Bán Tiên, có ai dám không phục? Thiên ý đã định, mảnh đất này có linh khí, ai có duyên thì được! Các ngươi tranh chấp làm gì? Chẳng phải là đang làm trái ý trời sao?" Giọng hắn ta the thé, pha lẫn sự tự phụ và bực tức khi không ai nghe lời. Hắn định vận dụng một chút pháp lực yếu ớt để tạo ra ảo ảnh, nhưng dường như linh khí ở đây quá mỏng manh, hoặc pháp lực của hắn quá yếu, khiến mọi thứ trở nên lộn xộn hơn.
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đang mặc giáp sắt thô sơ, đứng bên cạnh cùng vài dân quân khác, cố gắng duy trì trật tự. Hắn nhìn Bán Tiên với ánh mắt bực bội. "Bán Tiên đại nhân, xin người đừng khuấy động nữa! Chuyện đất đai là chuyện của phàm nhân, xin người đừng can thiệp lung tung!"
"Ngươi là một phàm nhân nhỏ bé, dám nghi ngờ lời của ta sao?" Bán Tiên trừng mắt, vẻ mặt tức giận. "Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí hỗn loạn, đó là lúc 'nhân duyên' được định lại! Mảnh đất này có linh mạch ngầm, ta đã cảm nhận được! Ai có 'duyên' với linh mạch này thì sẽ được hưởng lợi!"
"Cái gì mà linh mạch!" Lão Nông gằn giọng, "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống! Đây là đất của ông cha tôi, không phải của ai có 'duyên' mà cướp được!"
Cả Ba cũng không chịu thua. "Nếu nói là linh khí, thì lẽ nào tôi không có duyên? Tôi cũng trồng cấy trên đất này bao năm rồi!"
Cảnh tượng hỗn loạn, tiếng cãi vã càng lúc càng lớn, dân làng xúm đông xúm đỏ, người lo lắng, người sợ hãi, người l���i tò mò. Tạ Trần cùng Ông Lão Tiều Phu bước vào làng, lặng lẽ tiến đến đám đông. Lăng Nguyệt và Dương Quân vẫn giữ khoảng cách, quan sát mọi thứ từ xa. Tạ Trần, với ánh mắt sâu thẳm, quét một lượt qua đám đông, qua khuôn mặt lo lắng của dân làng, qua vẻ mặt giận dữ của Lão Nông và Cả Ba, qua vẻ khoa trương lố bịch của Bán Tiên, và qua cả sự bất lực của Thủ Lĩnh Dân Quân. Anh không nói một lời, chỉ im lặng quan sát, dường như đang đọc một cuốn sách vô hình, chứa đựng những câu chuyện nhân quả phức tạp đang đan xen vào nhau. Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn một chút ở Bán Tiên, như đang nhìn thấu vào bản chất yếu kém và sự nông cạn của kẻ tự xưng là tu sĩ này. Gã Bán Tiên, cảm nhận được ánh nhìn đó, khẽ rùng mình, như có một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng, nhưng rồi lại vội vàng lấy lại vẻ tự phụ.
Mặt trời dần ngả về tây, những tia nắng vàng óng ả nhuộm một màu ấm áp lên Thôn Vân Sơn. Không khí oi ả ban trưa đã dịu đi, nhường chỗ cho những cơn gió nhẹ mát mẻ thổi từ phía con suối, mang theo hơi nước và mùi hương của cây cỏ. Tiếng cãi vã vẫn chưa dứt, nhưng đã có phần yếu ớt hơn, như thể sự giận dữ cũng đã mệt mỏi dưới cái nắng chiều.
Tạ Trần, sau khi lắng nghe cẩn thận từng lời nói, từng tiếng thở dài, từng ánh mắt hằn học của những người liên quan, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không lớn nhưng đủ để át đi những tiếng ồn ào xung quanh, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
"Mảnh đất này," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt anh lướt qua mảnh ruộng ven suối, "không chỉ là đất, nó còn là mồ hôi, là ký ức của hai gia đình. Nó là nơi Lão Nông đã đổ công sức ba đời, là nơi Cả Ba đã lớn lên cùng tiếng suối chảy. Nếu cứ phân chia theo 'linh khí' hay 'duyên số' như vậy, liệu linh khí có còn, mà duyên số có còn hay không?"
Những lời nói của Tạ Trần không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự phản bác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đối với Bán Tiên. Bán Tiên, đang cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, bỗng trở nên bối rối. Hắn ta chưa từng nghĩ theo hướng này.
"Chuyện 'linh khí' mà Bán Tiên đại nhân nói," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt chuyển sang Bán Tiên, không có vẻ gì là khinh thường, chỉ là một sự phân tích sắc bén, "có lẽ không phải là hư vô. Linh khí của đất đai thường tụ tập ở những nơi được chăm sóc cẩn thận, nơi có sự sống, nơi con người gửi gắm tâm huyết. Mảnh đất này đã được hai gia đình vun trồng qua bao thế hệ, đó chính là 'linh khí' mà các vị đang tìm kiếm."
Bán Tiên há miệng định nói, nhưng rồi lại ngậm chặt. Hắn ta chỉ biết những điều mơ hồ về linh khí, về địa mạch, nhưng Tạ Trần lại nói rõ ràng, cụ thể, và quan trọng nhất, gắn liền với cuộc sống của con người. Hắn không thể phản bác một cách vô lý.
"Linh khí không phải là thứ để tranh giành, mà là thứ để cùng nhau bồi đắp," Tạ Trần nói, giọng anh vẫn đều đều, "Nếu hai gia đình cứ vì nó mà xung đột, thì linh khí ấy cũng sẽ tan biến, thay vào đó là oán khí. Chẳng phải đó là điều mà Thiên Đạo không mong muốn sao?"
Lão Nông và Cả Ba lắng nghe, vẻ giận dữ trên mặt họ dần dịu lại, thay vào đó là sự suy ngẫm. Những lời Tạ Trần nói không phải là lời phán xét, mà là lời thức tỉnh.
Tạ Trần quay sang Thủ Lĩnh Dân Quân, khẽ gật đầu. "Thủ Lĩnh Dân Quân đã làm rất tốt việc giữ gìn trật tự. Nhưng trật tự không chỉ là không đánh nhau, mà còn là sự hòa thuận trong lòng người."
"Vậy... vậy phải làm sao đây, Tạ tiên sinh?" Lão Nông lên tiếng, giọng ông đã mềm mỏng hơn.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Ta nghe nói mảnh đất này có một con suối nhỏ chảy qua, và hai gia đình đều cần nước để tưới tiêu. Tại sao không cùng nhau xây một hệ thống dẫn nước chung? Mảnh đất ven suối, thay vì chia đôi, hãy biến nó thành một khu vườn chung, trồng các loại cây ăn quả, rau màu mà cả hai gia đình đều cần. Mùa màng thu hoạch được sẽ chia sẻ công bằng. Như vậy, mảnh đất sẽ không còn là nguyên nhân của tranh chấp, mà sẽ là sợi dây gắn kết hai gia đình."
Đề nghị của Tạ Trần không chỉ giải quyết vấn đề đất đai, mà còn là một giải pháp cho sự hòa giải nhân tâm. Lão Nông và Cả Ba nhìn nhau, rồi nhìn mảnh đất, rồi lại nhìn Tạ Trần. Ánh mắt họ từ từ chuyển từ sự giận dữ sang sự ngạc nhiên, rồi đến sự thấu hiểu.
"Hơn nữa," Tạ Trần nói thêm, ánh mắt anh nhìn về phía Bán Tiên, "nếu Bán Tiên đại nhân thực sự có lòng muốn giúp đỡ, có thể hướng dẫn bà con cách chăm sóc đất đai, cách nhận biết thời tiết, cách gieo trồng đúng mùa vụ để linh khí của đất đai càng thêm dồi dào. Đó mới là 'thiên ý' chân chính, là 'duyên số' mà con người có thể tự tay tạo ra, chứ không phải là những lời nói mơ hồ, khoa trương."
Bán Tiên đỏ mặt tía tai. Những lời của Tạ Trần không hề xúc phạm hắn trực tiếp, nhưng lại vạch trần sự vô dụng và giả dối trong những lời lẽ của hắn. Hắn ta cảm thấy xấu hổ đến mức không thể ngẩng đầu lên được. Với chút pháp lực yếu ớt và kiến thức nông cạn của mình, hắn ta chỉ biết nói những lời đao to búa lớn để hù dọa phàm nhân, chứ thực sự không có khả năng làm được gì hữu ích. Hắn lẳng lặng, cúi gằm mặt, chống gậy, cố gắng hòa vào đám đông rồi rút lui một cách nhanh chóng, như một kẻ trộm bị bắt quả tang.
Lão Nông và Cả Ba, sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng cũng gật đầu. "Tạ tiên sinh nói đúng lắm! Chúng tôi... chúng tôi đã quá cố chấp rồi!"
"Đúng vậy, đúng vậy! Cùng nhau xây kênh dẫn nước, cùng nhau trồng trọt, đó mới là cách làm của người làng!" Cả Ba cũng phụ họa, giọng nói anh ta đã không còn vẻ nóng nảy.
Hai người đàn ông, vốn là hàng xóm láng giềng nhiều đời, đã bắt tay nhau, vẻ mặt đầy hối lỗi và hòa giải. Dân làng xung quanh cũng reo hò vui mừng. Thủ Lĩnh Dân Quân, với vẻ mặt cương nghị, nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt đầy tôn trọng. Anh đã từng bực bội với sự can thiệp của Bán Tiên, nhưng Tạ Trần đã cho anh thấy một cách giải quyết vấn đề mà sức mạnh không thể mang lại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Ánh mắt nàng đầy kinh ngạc, không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Tạ Trần, một phàm nhân không hề dùng một chút linh lực nào, chỉ bằng lời nói và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân tình thế thái, đã hóa giải một cuộc tranh chấp mà những kẻ tự xưng là tu sĩ không thể làm được, thậm chí còn khiến mọi chuyện rối ren hơn.
"Hắn không dùng một chút linh lực nào... chỉ bằng lời nói và sự thấu hiểu..." Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng khẽ hơn bao giờ hết, như thể sợ làm vỡ tan khoảnh khắc diệu kỳ này. Nàng đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh tuyệt đối, bằng những phép thuật lay trời chuyển đất. Nhưng Tạ Trần lại cho nàng thấy một con đường khác, một con đường mà "nhân quả" không phải là một định luật siêu nhiên xa vời, mà là sự vận hành logic của lòng người, của các mối quan hệ xã hội.
Dương Quân cũng vậy, hắn đã từng ngưỡng mộ sức mạnh, nhưng giờ đây, hắn lại ngưỡng mộ trí tuệ và tấm lòng của Tạ Trần hơn. Hắn nhận ra, con đường tu tiên của mình có lẽ đã đi sai hướng. Lý tưởng ban đầu của hắn là bảo vệ chính nghĩa, nhưng chính nghĩa liệu có cần đến sự tàn nhẫn và vô cảm của tiên môn? Hay chính nghĩa nằm ở sự thấu hiểu, ở việc hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người? Sự bất lực của Bán Tiên, kẻ chỉ biết khoa trương và dựa dẫm vào những khái niệm mơ hồ, càng làm nổi bật sự sâu sắc và hiệu quả trong phương pháp của Tạ Trần.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngồi tại Quán Trà Vọng Giang, nhìn ra dòng sông đang chảy lững lờ. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với ban công nhìn ra sông, cùng những bàn ghế mộc mạc, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Tiếng nước sông chảy rì rầm hòa cùng tiếng chim về tổ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, và mùi trà thơm thoang thoảng từ ấm trà đang bốc khói, tất cả tạo nên một bầu không khí dễ chịu, giúp tâm hồn lắng đọng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo quen thuộc của nó. Trong lòng nàng tràn ngập những suy nghĩ hỗn độn. Nàng nhớ lại hình ảnh Bán Tiên cố gắng dùng cái gọi là "uy thế" tu sĩ mà thất bại thảm hại, trong khi Tạ Trần chỉ bằng lời nói, bằng sự thấu hiểu đã làm được điều mà không một phép thuật nào có thể làm được. Hắn không chỉ giải quyết tranh chấp, mà còn hàn gắn lòng người, khôi phục lại sự hòa thuận trong cộng đồng.
"Lăng Nguyệt tiền bối," Dương Quân cất tiếng, giọng hắn trầm hơn bình thường, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông. "Người thấy đó... sức mạnh của chúng ta, đôi khi... không bằng một lời nói thấu tình đạt lý của một phàm nhân." Hắn đã từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, để thực hiện lý tưởng. Nhưng giờ đây, lý tưởng ấy đã bị lay động đến tận gốc rễ. Hắn đã thấy sự cao ngạo, sự cứng nhắc của các tu sĩ, và cả sự "mất người" đang dần ăn mòn họ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời ngay. Nàng khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua màn đêm, nhìn về một tương lai mờ mịt. Nàng đã dành cả đời để theo đuổi con đường tu tiên, để tìm kiếm sức mạnh, để cố gắng "vá trời" theo cách của tiên môn. Nhưng những gì nàng thấy ở Tạ Trần, và những gì nàng cảm nhận được trong chính mình – sự "mất người" đang âm thầm diễn ra – đã khiến nàng phải tự vấn.
"Có lẽ..." Giọng nàng khẽ khàng, nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng nước sông chảy. "Có lẽ... chúng ta đã sai lầm... từ rất lâu rồi."
Câu nói ấy không chỉ là một lời thừa nhận, mà còn là một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng sự mệt mỏi sâu sắc với con đường mà nàng đã theo đuổi bao lâu nay. Sự bất lực của Bán Tiên, kẻ tự xưng là tu sĩ nhưng lại nông cạn và vô dụng, càng làm nổi bật sự suy thoái của giới tu sĩ cấp thấp, cho thấy nhiều người đã "mất người" hoặc chỉ theo đuổi hư danh, khiến Thiên Đạo càng thêm suy yếu.
Dương Quân nhìn nàng, ánh mắt hắn đầy bối rối, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng le lói. Anh biết, Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong những người mạnh nhất của tiên môn, đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Sự kiện này không chỉ củng cố vị thế của Tạ Trần như một "điểm neo nhân quả", mà còn cho thấy rằng giải pháp cho thế giới có thể không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở chính sự thấu hiểu và hòa giải giữa người với người. Nỗi hoài nghi sâu sắc của Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ thúc đẩy nàng tìm kiếm những con đường mới, có thể là liên minh với các thế lực phàm nhân, hoặc thậm chí là đi ngược lại tông môn của chính mình. Thủ Lĩnh Dân Quân và dân làng Thôn Vân Sơn, sau những gì đã chứng kiến, chắc chắn sẽ có cái nhìn khác về "tiên nhân" và có thể trở thành những đồng minh tiềm năng của Tạ Trần trong tương lai, tin tưởng vào "nhân đạo" hơn "tiên đạo" trong một kỷ nguyên đang dần tàn lụi. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay Lăng Nguyệt, bỗng chốc, không còn lạnh lẽo như băng giá, mà dường như đã ấm lên một chút, như một lời hứa hẹn về một con đường mới, một con đường mà nhân tính sẽ là ánh sáng dẫn lối.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.