Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 38: Bóng Trăng An Bình: Nỗi Hoài Nghi Của Tiên Tử

Trăng tàn, rồi lại tròn, thời gian cứ thế vô thường trôi. Kể từ ngày Lăng Nguyệt Tiên Tử hé lộ những bí mật động trời về hiện tượng “mất người” trong giới tu sĩ, cũng như chứng kiến Tạ Trần gặp gỡ Nữ Lãnh Chúa ở Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, cả nàng và Dương Quân đều không lập tức rời khỏi Thị Trấn An Bình. Thay vào đó, một ý nghĩ lạ lùng đã nảy mầm trong tâm trí nàng tiên tử vốn luôn lạnh lùng và lý trí: Nàng muốn ở lại, muốn quan sát. Có lẽ, những lời của Tạ Trần, hay chính hình ảnh Nữ Lãnh Chúa tận tâm vì bách tính, đã gieo rắc một hạt giống hoài nghi sâu sắc hơn bất kỳ lời cảnh báo nào về Thiên Đạo suy tàn. Nàng muốn tìm kiếm một đáp án khác, không phải từ điển tịch cổ xưa hay pháp thuật cao siêu, mà từ chính cuộc sống nhân gian mà Tạ Trần đang chọn lựa.

Dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ của Thị Trấn An Bình, một bức tranh sống động và yên bình dần hiện ra. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mộc mạc nép mình bên nhau, lợp mái ngói xám bạc theo năm tháng. Hai bên đường, các quán trọ và cửa hàng san sát, cửa mở rộng đón khách. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, cùng tiếng bước chân vội vã của những người dân dậy sớm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm phức từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ thông mới xẻ, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và cả mùi mồ hôi mặn mòi của những người lao động cần mẫn, tất cả quyện vào không khí, tạo nên một sự chân thật đến nao lòng. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng, một sự thân thiện vô hình bao trùm khắp nơi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, cải trang thành những lữ khách bình thường với trang phục vải thô giản dị, đứng ẩn mình trong một góc khuất gần quán sách của Tạ Trần. Nàng khoác một chiếc áo choàng màu xám tro, che đi phần lớn dung nhan tuyệt mỹ và bạch y đặc trưng của mình, mái tóc đen nhánh được búi thấp đơn giản, không còn vẻ cao quý của tiên tử. Dương Quân bên cạnh, vẫn giữ vẻ tuấn tú nhưng cũng đã đổi sang bộ y phục lam nhạt của thư sinh bình thường. Đôi mắt phượng của Lăng Nguyệt, dù che giấu dưới lớp vải, vẫn sắc bén quan sát từng cử chỉ của Tạ Trần.

Hắn, Tạ Trần, vẫn là Tạ Trần của mọi ngày. Thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư hiếm thấy ở người phàm. Hắn đang giúp Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, sắp xếp lại chồng sách cũ trước hiên quán. Cô bé cười khúc khích, những ngón tay nhỏ nhắn lật từng trang sách ố vàng, hỏi han đủ điều. Tạ Trần không hề tỏ ra khó chịu, hắn chỉ mỉm cười nhàn nhạt, đôi lúc lại cúi xuống giảng giải một câu chuyện cổ tích đơn giản cho cô bé nghe. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, khiến Tiểu Hoa dường như bị cuốn hút hoàn toàn vào thế giới cổ tích mà hắn đang vẽ ra.

Chẳng mấy chốc, Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng và bộ râu tóc bạc phơ, bước qua. Trên tay ông là cây rìu gỗ cũ kỹ, vai vác bó củi khô. Ông lão mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh lướt qua Tạ Trần. "Tiểu tử Tạ Trần, hôm nay lại kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe hả? Mùa màng năm nay sợ là không tốt lắm, mấy ngày nay trời cứ âm u mãi. Mà thôi, đời người có lúc này lúc khác, cố gắng mà sống thôi con ạ." Ông lão nói, giọng chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của tháng năm.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, đứng thẳng dậy, mỉm cười đáp: "Ông lão nói chí phải. Mùa màng tuy do trời định, nhưng lòng người thì không thể để âm u theo mây gió. Chỉ cần còn sức lực, còn ý chí, thì rồi sẽ có ngày nắng lên." Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ hay đạo lý cao siêu, chỉ là những câu nói giản dị nhưng lại ẩn chứa một triết lý sống kiên định. Ông lão gật gù, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng, rồi tiếp tục bước đi, tiếng guốc gỗ lộc cộc xa dần.

Ngay sau đó, Tiểu Lão Bà, với lưng còng, tóc bạc phơ và gương mặt nhăn nheo, chống gậy đi ngang qua. Đôi mắt sáng quắc của bà quét một lượt, rồi dừng lại ở Tạ Trần. "Thằng nhóc Tạ Trần này, lại thức khuya đọc sách nữa hả? Coi chừng hỏng mắt đó! Giá rau ở chợ hôm nay tăng vọt, mấy đứa nhà giàu chẳng biết nỗi khổ của dân nghèo. Nhưng mà thôi, cứ sống cho tử tế là được rồi, mắt mũi hỏng thì làm sao mà nhìn thấy đường mà đi?" Bà lão cằn nhằn, giọng nói oang oang nhưng lại ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt.

Tạ Trần chỉ nhẹ nhàng đáp: "Vâng, Tiểu Lão Bà. Con sẽ chú ý hơn. Đời người trăm bề lo toan, nhưng có lẽ cũng chính vì thế mà mỗi ngày đều đáng quý." Hắn mỉm cười, vẻ mặt điềm tĩnh, không hề tỏ ra khó chịu trước những lời cằn nhằn của bà lão.

Từng hành động nhỏ của Tạ Trần, từng lời nói giản dị của hắn, đều thể hiện một sự kết nối sâu sắc với cuộc sống và con người nơi đây. Hắn không hề tách biệt mình khỏi thế giới phàm trần, mà sống trọn vẹn trong nó, thấu hiểu từng nỗi lo, từng niềm vui của những người xung quanh. Lăng Nguyệt Tiên Tử quan sát tất cả, nội tâm nàng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng từng cho rằng tu sĩ là phải siêu thoát khỏi trần thế, phải đoạn tuyệt hồng trần để tìm kiếm đại đạo. Nhưng Tạ Trần lại đang cho nàng thấy một con đường khác, một con đường mà ở đó, con người không cần phải từ bỏ bản chất của mình để trở nên vĩ đại.

"Hắn không tu luyện, không cầu cường đại, nhưng lại có thể sống trọn vẹn đến thế ư?" Lăng Nguyệt thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nàng mang theo một sự hoài nghi sâu sắc về con đường mà nàng đã đi. Nàng cảm thấy một sự bình yên lạ lùng mà nàng đã đánh mất từ lâu, thứ bình yên chỉ có thể tìm thấy trong những khoảnh khắc dung hòa với thế giới, chứ không phải trong sự cô độc của tu luyện. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ ấm lên, như một sự xác nhận cho những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng.

Dương Quân đứng bên cạnh, ánh mắt hắn cũng dán chặt vào Tạ Trần. Hắn đã từng theo đuổi một lý tưởng tu tiên sáng chói, tin rằng sức mạnh là chìa khóa để bảo vệ chính nghĩa. Nhưng những lời của Tạ Trần, và giờ đây là những gì hắn đang chứng kiến, lại dần phá vỡ những niềm tin cố hữu đó. Hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự bối rối và ngưỡng mộ: "Sư tôn, người thư sinh này... thực sự khác biệt. Hắn không có một chút linh lực nào, nhưng lại có thể khiến người khác cảm thấy một sức mạnh vô hình nào đó."

Lăng Nguyệt không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Nàng biết, sức mạnh mà Dương Quân cảm nhận được không phải là linh lực, mà là sức mạnh của "nhân tâm", của sự thấu hiểu và gắn kết với vạn vật. Đó là thứ mà giới tu sĩ, trong hành trình tìm kiếm sức mạnh phi phàm, đã đánh mất dần.

***

Giữa trưa, khi mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gắt xuống Thị Trấn An Bình, thì một sự xáo trộn bất ngờ ập đến. Không khí yên bình của chợ bỗng trở nên căng thẳng một cách lạ thường. Một nhóm người, với trang phục tiên môn thống nhất, màu sắc u ám, hùng hổ xuất hiện. Chúng đi lại giữa đám đông, tỏa ra một luồng uy áp lạnh lẽo, khiến những người dân thường run rẩy, nép mình vào hai bên đường. Dẫn đầu là một Sứ Giả Tiên Môn cao ráo, dáng người lạnh lùng, mặc áo bào tiên môn màu đen tuyền. Khuôn mặt hắn không có lấy một chút cảm xúc, đôi mắt sắc lạnh như ưng quét qua đám đông, mang theo vẻ khinh miệt rõ ràng.

"Tiên môn có lệnh, kẻ nào dám cãi?" Giọng nói của hắn vang vọng, lạnh lẽo và đầy uy quyền, không cần dùng linh lực nhưng vẫn khiến người nghe cảm thấy áp lực. "Khu vực này có tà khí, phàm nhân không được bén mảng! Nếu không... tự chịu hậu quả!"

Đám đông người dân hoảng loạn, cố gắng tránh xa khu vực mà Sứ Giả Tiên Môn chỉ định. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, xen lẫn với sự sợ hãi là một chút bất mãn.

Tiểu Lão Bà, người vừa cằn nhằn Tạ Trần về giá rau, giờ đây run rẩy vịn vào cây gậy, cố gắng nói lên tiếng lòng của mình. "Nhưng mà... đó là đường ra chợ của chúng tôi mà... Chúng tôi làm sao mà đi đường khác được?"

Sứ Giả Tiên Môn phớt lờ lời bà, đôi mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào một hướng, nơi có một luồng khí âm u yếu ớt đang tỏa ra từ dưới lòng đất. Những tu sĩ đi theo hắn bắt đầu thiết lập một vòng tròn pháp trận, chuẩn bị phong tỏa khu vực. Sự kiêu ngạo và thiếu tôn trọng của chúng đối với người phàm thể hiện rõ ràng trong từng cử chỉ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nấp sau một gian hàng bán vải, quan sát toàn bộ sự việc. Dương Quân nghiến răng, vẻ mặt đầy bất mãn. "Sư tôn, những kẻ này... quá vô lễ! Dù là tu sĩ của tông môn nhỏ, cũng không thể khinh thường phàm nhân đến vậy!"

Lăng Nguyệt chỉ khẽ nhíu mày. Nàng nhận ra đây là tu sĩ của một tông môn cấp thấp, tên là Hắc Phong Môn, nổi tiếng với việc tu luyện tà pháp và thích thị uy sức mạnh. Đối với những tu sĩ như nàng, những hành động này là không thể chấp nhận được. Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng cũng nhận ra rằng, đây không phải là lần đầu tiên tu sĩ đối xử với phàm nhân như vậy. Sự tách biệt giữa tiên và phàm, cùng với cảm giác ưu việt của những kẻ có sức mạnh, đã ăn sâu vào tư tưởng của nhiều tu sĩ, khiến họ dần "mất người" và quên đi cội nguồn của chính mình. Sự xuất hiện của những kẻ này, với sự ngạo mạn và thiếu suy nghĩ, lại càng làm nổi bật triết lý sống của Tạ Trần, và càng khiến nàng hoài nghi về con đường của tiên môn.

"Đây là một dấu hiệu bất thường khác của Thiên Đạo suy yếu," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm lắng. "Tà khí rò rỉ, linh mạch hỗn loạn. Những tông môn nhỏ này chỉ biết hành động thô bạo, không hiểu được căn nguyên." Nàng nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đang bình thản đứng ở cửa quán sách, ánh mắt hắn không hề sợ hãi mà ngược lại, còn ánh lên vẻ suy tư sâu xa.

***

Theo dấu vết của luồng tà khí, nhóm Sứ Giả Tiên Môn tiến đến một khu vực hoang vắng ở rìa Thị Trấn An Bình. Nơi đó có một giếng đá cổ kính, miệng giếng bị phong ấn bằng một tảng đá lớn khắc đầy phù văn cổ xưa, bên trên còn vắt ngang vài sợi xích sắt gỉ sét. Xung quanh giếng, cỏ dại mọc um tùm, cao quá đầu người, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn, u ám. Không khí nơi đây mang một mùi ẩm mốc, mùi đất mục rữa, và cả một mùi tử khí thoang thoảng, yếu ớt nhưng không thể che giấu. Dưới nền trời chiều tà, mây đen vần vũ, gió lạnh thổi từng đợt rít qua miệng giếng, mang theo một cảm giác lạnh lẽo, bí ẩn và nguy hiểm tiềm tàng. Một luồng linh khí âm u, đen đặc, đang rò rỉ ra từ kẽ hở của tảng đá phong ấn, khiến những cây cỏ xung quanh khô héo, úa tàn.

Sứ Giả Tiên Môn dẫn đầu nhóm tu sĩ, vẻ mặt không cảm xúc nhưng ánh mắt lộ rõ sự sốt ruột. Hắn không ngần ngại, phất tay ra hiệu. "Phá bỏ phong ấn cũ, dùng Cửu Long Trấn Tà Quyết để phong ấn lại! Nhanh chóng!"

Những tu sĩ phía sau nghe lệnh, lập tức vận chuyển linh lực, chuẩn bị dùng pháp thuật cường bạo để phá hủy tảng đá phong ấn cổ xưa. Linh khí hùng hậu từ tay chúng bắt đầu hội tụ, tạo nên những luồng sáng chói lòa, sẵn sàng giáng xuống. Chúng không quan tâm đến những rung chấn có thể ảnh hưởng đến khu dân cư gần đó, hay việc hành động thô bạo có thể gây ra hậu quả khôn lường. Đối với chúng, tà khí là phải diệt, và sức mạnh là giải pháp duy nhất.

Tiếng ồn ào từ trận pháp bắt đầu lan đến thị trấn. Tạ Trần, nghe thấy sự xáo trộn, khẽ thở dài. Hắn đã dự cảm được điều này từ khi nhóm Sứ Giả Tiên Môn xuất hiện. Hắn bước đi bình thản, tiến về phía Giếng Cổ Phong Ấn. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng theo sát phía sau, ánh mắt đầy lo lắng.

Khi Tạ Trần đến nơi, các tu sĩ đang chuẩn bị tung ra đòn pháp thuật cuối cùng. Hắn không dùng pháp lực, không quát tháo, chỉ dùng lời lẽ trầm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể xem thường.

"Chờ đã!" Giọng hắn không cao, nhưng lại khiến tất cả đều phải khựng lại trong giây lát. "Hành động vội vàng chỉ khiến cục diện tồi tệ hơn. Cái giếng này không đơn thuần là nơi phong ấn tà khí, nó còn là một điểm giao thoa của địa mạch của cả vùng An Bình này. Phá vỡ phong ấn cũ một cách thô bạo, các người sẽ không chỉ đối mặt với tà khí mà còn là sự bất ổn của cả một vùng đất. Linh khí sẽ hỗn loạn, địa mạch sẽ đứt gãy, và hậu quả sẽ khôn lường hơn gấp vạn lần."

Sứ Giả Tiên Môn quay phắt lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn Tạ Trần với vẻ khinh miệt. "Phàm nhân thấp kém, hiểu gì về tiên pháp! Cút ngay, đừng cản trở ta làm việc! Ngươi có biết tà khí này nguy hiểm đến mức nào không? Để nó lan ra, cả thị trấn này sẽ biến thành ma quỷ!" Giọng hắn đầy vẻ kiêu ngạo, không hề che giấu sự bất mãn khi một kẻ phàm trần dám xen vào việc của tiên gia.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không hề nao núng trước uy áp của tu sĩ. Hắn chậm rãi tiến lại gần hơn, ánh mắt quét qua tảng đá phong ấn, rồi nhìn xuống luồng tà khí đang rò rỉ. "Tà khí quả thực nguy hiểm, nhưng cách các ngươi đối phó lại càng nguy hiểm hơn. Phong ấn này đã tồn tại hàng ngàn năm, được tạo ra bởi tiền bối có hiểu biết sâu sắc về địa lý và nhân quả. Nó không phải là một chiếc hộp đơn giản có thể đóng mở tùy tiện. Các ngươi chỉ thấy tà khí, mà không thấy được sợi dây nhân quả đằng sau nó, không thấy được sự cân bằng mong manh mà nó đang duy trì."

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Lăng Nguyệt nhìn Tạ Trần, nội tâm nàng lại càng thêm chấn động. Nàng đã từng tự phụ về kiến thức tiên pháp của mình, nhưng những gì Tạ Trần nói lại là điều mà ngay cả những tông môn lớn cũng hiếm khi chú ý đến: sự kết nối giữa linh mạch, địa mạch và nhân quả. Giới tu sĩ chỉ mải mê truy cầu sức mạnh và linh khí, mà quên mất rằng vạn vật trong trời đất đều có sự liên kết hữu cơ.

"Vậy ngươi có cách nào tốt hơn sao, phàm nhân?" Sứ Giả Tiên Môn cười khẩy, giọng điệu đầy chế giễu. Hắn hoàn toàn không tin một kẻ phàm trần như Tạ Trần có thể đưa ra giải pháp nào hữu ích.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm tư. "Cái giếng này là một điểm yếu của địa mạch, nhưng đồng thời cũng là một điểm tựa. Nếu phong ấn quá mạnh, nó sẽ phản phệ, linh khí hỗn loạn sẽ cuốn theo cả tà khí lan tràn khắp nơi. Cách tốt nhất là không phá vỡ hoàn toàn, mà là gia cố, dẫn dụ. Dùng linh khí thuần khiết nhất để 'thanh tẩy' từ từ, đồng thời dùng các trận pháp phụ trợ để dẫn tà khí vào một dòng chảy khác, hòa tan nó vào lòng đất sâu, nơi địa mạch đủ mạnh để dung nạp. Đây là một công việc cần sự kiên nhẫn và hiểu biết sâu sắc về địa lý và linh khí, chứ không phải sự cường bạo nhất thời."

Những lời của Tạ Trần, dù không có chút linh lực nào, nhưng lại mang một sự thuyết phục lạ thường. Những tu sĩ Hắc Phong Môn bắt đầu xì xào, một vài người có vẻ đắn đo. Phương pháp của Tạ Trần không phải là pháp thuật kinh thiên động địa, nhưng lại có tính khả thi và hợp lý một cách kỳ lạ.

Sứ Giả Tiên Môn cau mày. Hắn không muốn mất mặt trước một phàm nhân, nhưng những lời Tạ Trần nói lại khiến hắn không thể phản bác một cách vô lý. Đúng là, nếu chỉ dùng sức mạnh phong ấn, một khi phong ấn bị phá vỡ lại, hậu quả sẽ khó lường. Hắn quay sang Lăng Nguyệt và Dương Quân, nhận ra vẻ mặt không hài lòng của họ. Hắn biết, hai người này tuy cải trang, nhưng thực lực không hề tầm thường.

Lăng Nguyệt bước ra, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt chứa đầy ý tứ. "Lời của Tạ công tử không phải không có lý. Giếng Cổ Phong Ấn này có lẽ liên quan đến một mạch linh khí cổ xưa, không thể tùy tiện hành động." Nàng không trực tiếp ra lệnh, nhưng thái độ của nàng đã đủ để khiến Sứ Giả Tiên Môn phải dè chừng. Một tiên tử với khí chất như vậy, chắc chắn không phải kẻ tầm thường.

Dương Quân cũng lên tiếng. "Nếu có cách giải quyết ôn hòa hơn, tại sao không thử? Sức mạnh không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất."

Trước thái độ của Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với những lời lẽ có căn cứ của Tạ Trần, Sứ Giả Tiên Môn đành phải tạm thời nhượng bộ. Hắn hừ lạnh một tiếng, rồi ra lệnh cho các tu sĩ tạm dừng. "Tạm nghe lời phàm nhân này một lần. Nếu có chuyện gì xảy ra, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy đe dọa.

Tạ Trần không hề để tâm đến lời đe dọa đó. Hắn chỉ quay sang Lăng Nguyệt và Dương Quân, khẽ gật đầu tỏ vẻ cảm kích. Rồi hắn chỉ cho Sứ Giả Tiên Môn cách thiết lập một trận pháp dẫn dụ tà khí, cùng với các loại linh thạch và dược liệu cần thiết để thanh tẩy dần luồng linh khí âm u. Hắn không cần pháp lực, chỉ cần sự hiểu biết sâu sắc về "nhân quả" và sự vận hành của vạn vật.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, lặng lẽ quan sát. Nàng chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đứng giữa tiên nhân và dân chúng, hóa giải nguy hiểm bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu. Điều này khiến nàng phải suy nghĩ rất nhiều. Tu tiên là để làm gì? Để có sức mạnh vượt trội, để khinh thường phàm nhân, hay là để bảo vệ sinh linh, để giữ gìn sự cân bằng của trời đất? Sự kiêu ngạo của Sứ Giả Tiên Môn, sự cứng nhắc trong tư duy của giới tu sĩ, và cả sự "mất người" mà nàng đang cảm nhận được trong chính mình, tất cả đều được Tạ Trần phản chiếu một cách rõ nét nhất. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng không còn chỉ ấm lên, mà dường như còn tỏa ra một chút ánh sáng dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về nhân tính đang dần hồi sinh.

Dương Quân cũng vậy, hắn đã từng ngưỡng mộ sức mạnh, nhưng giờ đây, hắn lại ngưỡng mộ trí tuệ và tấm lòng của Tạ Trần hơn. Hắn nhận ra, con đường tu tiên của mình có lẽ đã đi sai hướng. Lý tưởng ban đầu của hắn là bảo vệ chính nghĩa, nhưng chính nghĩa liệu có cần đến sự tàn nhẫn và vô cảm của tiên môn?

Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời An Bình, chiếu rọi vạn vật trong một ánh sáng bạc huyền ảo. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bên cạnh giếng cổ, nơi những tu sĩ Hắc Phong Môn đang loay hoay thiết lập trận pháp theo chỉ dẫn của Tạ Trần. Hắn đã rời đi, trở về quán sách của mình, nhưng những lời nói và hành động của hắn vẫn còn vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhìn ánh trăng, rồi lại nhìn xuống Nguyệt Quang Trâm trong tay. Có lẽ, con đường để "vá trời" không phải là tìm kiếm sức mạnh tối thượng, mà là quay về với cái gốc của "nhân", của sự thấu hiểu và tình yêu thương. Nàng bắt đầu cân nhắc một con đường khác, một con đường không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu nhân tính, một con đường có thể dẫn nàng đến việc tìm kiếm các thế lực phàm nhân hoặc đồng minh mới. Sự bất mãn của nàng với phương pháp của tiên môn đã đạt đến đỉnh điểm, nàng biết, nàng không thể tiếp tục đi theo con đường cũ nữa. Giếng Cổ Phong Ấn này, với những bí mật về địa mạch và nhân quả mà Tạ Trần đã hé lộ, dường như cũng là một lời nhắc nhở thầm lặng về sự phức tạp của thế giới, về những mối liên kết mà tiên giới đã bỏ quên. Và nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn quan trọng, một lựa chọn có thể định đoạt không chỉ vận mệnh của riêng nàng, mà còn của cả Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free