Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 37: Bí Mật 'Mất Người': Tiên Đạo Và Cái Giá Của Nhân Tính

Ánh trăng bàng bạc vẫn còn vương vấn trên những mái nhà tranh, lấp lánh như sương khói trên những con đường đất của Thị Trấn An Bình khi Tạ Trần ngồi lại bên bàn trà, đôi tay lướt nhẹ trên trang sách cũ. Hắn đã chìm sâu vào những suy tư từ đêm qua, khi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân rời đi, mang theo những hạt giống hoài nghi mà hắn đã gieo. Hắn thầm nhủ về "Đạo của phàm nhân... cũng có thể là đạo cứu thế," và giờ đây, mỗi câu chữ trong cuốn sách cổ dường như đều cất lên một tiếng vọng khẳng định. Không khí trong quán sách vẫn còn phảng phất mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt quyện lẫn với hương trà thanh đạm mà hắn vừa pha, một sự tĩnh lặng quen thuộc, như thể chưa từng có một cuộc đối thoại nào đã làm rung chuyển thế giới quan của những kẻ tu tiên.

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ, mơn man trên những chồng sách cũ kỹ, tạo nên một vầng sáng dịu nhẹ. Gió mát lành từ ngoài thổi vào, khẽ lay động tấm rèm vải thô. Tạ Trần khẽ thở dài, hắn không cầu vinh hoa phú quý, không màng danh tiếng lẫy lừng, chỉ mong được sống một đời bình thường, nhưng dường như, cái "nhân quả" lại không buông tha hắn. Cái khả năng "nhân quả chi nhãn" vốn là một gánh nặng, cứ liên tục kéo hắn vào những vòng xoáy vốn dĩ không thuộc về mình.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ ngoài cửa, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tạ Trần ngẩng đầu. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân một lần nữa xuất hiện trước ngưỡng cửa quán sách. Nhưng lần này, thái độ của họ đã khác. Không còn vẻ cao ngạo xa cách của tiên nhân giáng trần, thay vào đó là một sự mệt mỏi rõ ràng trên gương mặt Lăng Nguyệt, cùng với một vẻ quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng. Nàng không bước thẳng vào, mà đứng lặng ở cửa, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây như mất đi vài phần ánh sáng kiêu hãnh, chứa đựng sự trăn trở sâu sắc. Dương Quân theo sau, ánh mắt anh ta vẫn còn nguyên sự hoang mang từ đêm trước, nhưng cũng có thêm một sự kiên định lạ lùng, như thể anh ta đã thức trắng đêm để vật lộn với những câu hỏi mà Tạ Trần đã đặt ra.

"Tạ công tử," Lăng Nguyệt mở lời, giọng nàng trầm hơn, không còn sự lạnh lùng băng giá như trước, mà mang một nét u hoài khó tả. "Chúng ta... cần nói chuyện thêm."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt quyển sách xuống bàn. "Mời vào." Hắn vẫn bình thản, dường như sự xuất hiện của hai vị tiên nhân không làm xáo động nhịp sống của hắn dù chỉ một chút. Đây chính là bản chất của Tạ Trần, một sự tĩnh tại trước mọi biến động, một phàm nhân kiên định giữa cơn lốc của Thiên Đạo suy yếu. Hắn rót thêm hai chén trà, hương thơm thanh khiết của lá trà lan tỏa, như muốn xoa dịu những căng thẳng vô hình đang bao trùm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào, nàng không ngồi vào ghế đối diện Tạ Trần ngay, mà đứng trước kệ sách, khẽ chạm tay vào những gáy sách cũ kỹ, như đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Bạch y của nàng vẫn thanh khiết như tuyết, nhưng lại không thể che giấu được sự mỏi mệt trong ánh mắt. Nàng chậm rãi rút ra Nguyệt Quang Trâm từ búi tóc, siết nhẹ trong tay. Ánh sáng dịu từ cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng, và Tạ Trần nhận ra, dường như có một lớp sương mờ đang bao phủ quanh nàng, một thứ gì đó đã từng trong trẻo, nay đã vẩn đục.

"Ngươi nghĩ tu sĩ chúng ta không sợ cái chết sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói nhỏ dần, như thể đang độc thoại với chính mình. "Nhiều người cho rằng trường sinh bất tử là đích đến cuối cùng, là vinh quang tối thượng. Nhưng còn một thứ đáng sợ hơn nhiều... là mất đi chính mình."

Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào nàng, không phán xét, không dò xét, chỉ là sự thấu hiểu.

Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm để đối diện với một sự thật đau đớn. "Càng lên cao, càng gần với cái gọi là 'Đạo', con người càng quên đi lý do vì sao họ bắt đầu. Cảm xúc phai nhạt, ký ức mờ dần, nhân tính... trở thành gánh nặng." Nàng nhìn vào Nguyệt Quang Trâm trong tay, "Trong tiên môn, có những bí mật mà các trưởng lão luôn cố gắng che giấu. Những tu sĩ đạt đến cảnh giới cao thâm, họ... họ không còn là con người nữa. Họ là những pho tượng sống, với sức mạnh kinh thiên động địa, nhưng không có vui, không có buồn, không có yêu, không có ghét. Họ không nhớ gia đình, không nhớ cố hương, thậm chí không nhớ cả tên mình. Chỉ còn lại chấp niệm về 'Đạo', về 'Thiên Cơ', về 'Trường Sinh'."

Dương Quân, đứng phía sau, nét mặt càng lúc càng trắng bệch. Anh ta đã từng nghe những lời đồn đại mơ hồ về hiện tượng này, nhưng chưa bao giờ được nghe rõ ràng và trần trụi đến thế từ chính Lăng Nguyệt Tiên Tử. Lý tưởng tu tiên của anh ta, từng rực rỡ như ngọn đuốc, giờ đây như đang bị một cơn gió mạnh thổi tạt, lung lay dữ dội.

"Đó là cái giá của quyền năng, của sự trường sinh mà họ khao khát," Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng run nhẹ. "Để đạt được sức mạnh vô biên, để có thể 'vá trời', họ phải rũ bỏ tất cả những gì được gọi là 'con người'. Ngươi biết không, ta... ta cũng đang cảm thấy điều đó. Nguyệt Quang Trâm này, vốn là linh vật hộ thân, được cha ta truyền lại, mang theo những ký ức tuổi thơ của ta. Nhưng đôi khi, ta phải cố gắng lắm mới nhớ được tại sao nó lại quan trọng với mình. Cảm xúc dành cho nó, cũng phai nhạt dần." Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, như thể sợ rằng nếu buông lỏng, nó sẽ biến mất, và cùng với nó là một phần nhân tính cuối cùng của nàng. Đây chính là sự thừa nhận rõ ràng nhất về hiện tượng "mất người" đã lan rộng đến cả một tiên tử tài hoa như nàng, cho thấy quá trình suy thoái nhân tính trong tiên giới đã trở nên không thể đảo ngược bằng các phương pháp hiện tại.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà ấm nóng xoa dịu cổ họng. Hắn đặt chén xuống, tạo nên một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Thiên Đạo suy yếu không phải vì thiếu tu sĩ, mà vì tu sĩ quên mất cái gốc của nhân," Tạ Trần trầm giọng, lời lẽ của hắn vẫn bình thản, nhưng lại như những nhát búa giáng mạnh vào tâm hồn hai vị tiên nhân. "Nếu cái giá của quyền năng là đánh mất bản thân, mất đi nhân tính, mất đi ký ức, mất đi cảm xúc, thì quyền năng đó có ý nghĩa gì? Một pho tượng có thể 'vá trời' sao? Một cái xác không hồn có thể hiểu được thế nào là 'cứu vãn'? Hay chỉ đơn thuần là duy trì một trật tự mà ngay cả những người tạo ra nó cũng không còn hiểu được ý nghĩa?"

Hắn nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt sâu thẳm, như thể nhìn thấu tận cùng nỗi sợ hãi đang ẩn giấu trong tâm nàng. "Khi một người mất đi những gì tạo nên bản thể của họ, họ còn là ai? Họ còn có thể 'sống' theo đúng nghĩa đen hay không? Hay chỉ là một cỗ máy vận hành theo 'Thiên Đạo', một quy tắc đã trở nên vô tri?"

Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy sự bối rối và tuyệt vọng. "Vậy... chúng ta tu luyện... để làm gì?" Câu hỏi của anh ta không chỉ là một lời thắc mắc, mà là một tiếng kêu thảng thốt từ tận đáy lòng, một sự chất vấn sâu sắc về toàn bộ lý tưởng mà anh đã theo đuổi bấy lâu. Lý tưởng của anh ta, từng vững chắc như Thái Sơn, giờ đã vỡ vụn thành từng mảnh dưới sức nặng của những sự thật phũ phàng.

"Để đạt được một điều gì đó mà ngay cả bản thân mình cũng không còn nhận ra ư?" Tạ Trần hỏi lại, không phải để chất vấn Dương Quân, mà là để gợi mở thêm suy tư. "Chấp niệm về trường sinh, về quyền năng, liệu có phải chính là sợi xích vô hình trói buộc các vị, khiến các vị cứ thế bước đi trên con đường đánh đổi tất cả? Một kỷ nguyên đang tàn, không phải vì sức mạnh tu vi không đủ, mà vì nhân tâm đang suy kiệt. Khi con người không còn là con người, thì thế giới này, dù có được 'vá' lại, liệu có còn đáng để sống?" Lời từ chối kiên định của Tạ Trần, ngay cả khi đối mặt với sự thật khủng khiếp về hiện tượng "mất người" và sự suy tàn của Thiên Đạo, đã củng cố vai trò của anh như một "điểm neo nhân quả", một kẻ chống lại sự tha hóa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nàng buông Nguyệt Quang Trâm xuống bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào món đồ kỷ niệm, như thể đang cố gắng bám víu vào những sợi ký ức cuối cùng. Nàng biết, Tạ Trần nói đúng. Nàng đã từng tự hỏi, liệu có đáng không khi phải trả cái giá quá đắt để duy trì một Thiên Đạo đang dần mục ruỗng. Sự tồn tại của Tạ Trần, một phàm nhân kiên định với nhân tính, lại là một lời nhắc nhở đau đớn về những gì tiên giới đã đánh mất. Không khí trong quán sách trở nên nặng nề, không phải vì sự căng thẳng, mà vì sự thấu hiểu đầy chua chát.

Tạ Trần không nói thêm. Hắn chỉ lặng lẽ rót đầy chén trà của Lăng Nguyệt và Dương Quân, như thể để họ có thời gian suy ngẫm, để những hạt giống nghi ngờ kia có thể bén rễ sâu hơn trong tâm hồn họ. Hắn hiểu rằng, con đường mà họ đang đi không phải là sai, nhưng cái giá của nó lại quá đắt đỏ, và có lẽ, đã đến lúc phải tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà "nhân" không bị đánh đổi.

***

Buổi chiều muộn, khi những đám mây nhẹ nhàng trôi lững lờ trên bầu trời, phủ một lớp màn dịu mát lên Thị Trấn An Bình, Tạ Trần rời quán sách. Hắn không có vẻ vội vã, bước chân thong dong trên con đường quen thuộc. Hắn cần tìm một loại thảo dược hiếm cho bà cụ Lý ở cuối phố, người đang mắc bệnh phong hàn kéo dài. Tiệm Thuốc Đông Y Cổ là nơi duy nhất trong thị trấn có thể có được loại dược liệu quý giá này.

Tiệm thuốc nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với mái ngói rêu phong và cánh cửa gỗ mục bạc màu, toát lên vẻ cổ kính và trầm mặc. Tiếng cối giã thuốc đều đặn vang lên từ bên trong, cùng với tiếng cân thuốc lách cách, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi thảo dược nồng nặc, quen thuộc và dễ chịu, tỏa ra từ cửa tiệm, như một lời mời gọi những ai đang tìm kiếm sự chữa lành.

Tạ Trần nhẹ nhàng bước vào. Bên trong tiệm, không gian không quá lớn, các giá gỗ cao chất đầy những hộp thuốc, những lọ sành sứ và những bó thảo dược khô. Ánh sáng vàng vọt từ một ngọn đèn dầu treo trên trần chiếu xuống, làm nổi bật những sợi bụi đang nhảy múa trong không khí.

Trong góc tiệm, có một bóng người đang trao đổi với ông chủ tiệm. Đó là một người phụ nữ, ăn vận sang trọng nhưng không phô trương, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh tú và thông minh. Nàng đang cẩn thận lựa chọn dược liệu, ánh mắt đầy sự lo lắng và trách nhiệm. Bên cạnh nàng, một người đàn ông cường tráng, m��c giáp sắt tinh xảo, đứng nghiêm nghị, ánh mắt cảnh giác quét khắp gian phòng. Đó chính là Nữ Lãnh Chúa mà Tạ Trần đã thoáng thấy qua "nhân quả chi nhãn" tại Cổ Mộ Tiên Tôn, cùng với Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân của nàng.

Tạ Trần chọn một góc khuất, giả vờ xem xét một giá thuốc, nhưng thực chất là để quan sát. Hắn cảm nhận được một sợi "nhân quả" kiên cố đang bao quanh vị Nữ Lãnh Chúa này, một sợi dây liên kết chặt chẽ với vận mệnh của hàng vạn sinh linh, không phải là thứ "nhân quả" mỏng manh và dễ đứt gãy của những tu sĩ đang dần "mất người".

"Loại linh chi này, có đủ cho ba mươi hộ dân trong vòng một tháng không?" Nữ Lãnh Chúa hỏi, giọng nàng dứt khoát nhưng lại mang một sự ấm áp lạ thường, không phải vẻ lạnh lùng của quyền uy, mà là sự lo lắng chân thành. "Bách tính của ta đang cần. Đại dịch đang hoành hành ở vùng biên giới, và thuốc men khan hiếm."

Ông chủ tiệm, một lão già với bộ râu bạc phơ, cúi đầu cung kính. "Bẩm Lãnh Chúa, loại này khó kiếm, nhưng thần sẽ cố gắng gom đủ trong ba ngày. Thần sẽ cử người đến các vùng núi sâu để tìm kiếm."

Nữ Lãnh Chúa khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Cần nhanh chóng. Mỗi ngày trôi qua là thêm nhiều sinh mạng bị đe dọa. Ta sẽ đích thân giám sát việc phân phát, đảm bảo không một ai bị bỏ lại phía sau."

Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân đứng cạnh nàng, giọng nói nghiêm nghị và trung thành vang lên. "Thần nguyện dốc sức bảo vệ bệ hạ và dân chúng. Kẻ nào dám cản trở việc cứu trợ, thần sẽ không dung tha!"

Nữ Lãnh Chúa nhìn ông chủ tiệm, đôi mắt nàng ánh lên sự quyết đoán, nhưng cũng chứa đựng một nỗi lo lắng sâu sắc. "Bách tính là gốc rễ của quốc gia. Nếu gốc rễ khô héo, thì cây nào có thể đứng vững?" Nàng nói, không phải với vẻ cao ngạo của một người trị vì, mà với một tấm lòng quan tâm thật sự.

Tạ Trần đứng lặng im trong góc, ánh mắt hắn dõi theo nàng. "Không phải vì bản thân, mà vì dân chúng. Đây cũng là một loại 'đạo'..." Hắn thầm nghĩ. Một "đạo" không cần đến sức mạnh phi phàm, không cần đến pháp thuật kinh thiên, chỉ cần đến tấm lòng chân thành và trách nhiệm với sinh linh. Sợi "nhân quả" kiên cố mà hắn cảm nhận được từ nàng chính là sự kết nối sâu sắc giữa một người lãnh đạo và những người dân của nàng, một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bất kỳ sợi dây liên kết nào trong tiên môn.

Sự xuất hiện của Nữ Lãnh Chúa và việc nàng tập trung vào việc chăm lo cho dân chúng gợi ý rằng các thế lực phàm nhân có thể đóng một vai trò quan trọng trong việc định hình tương lai, độc lập với tiên giới. Trong khi những tu sĩ trên cao đang mải mê tìm kiếm "Thiên Đạo" và đánh đổi nhân tính, thì ở dưới nhân gian, có những người phàm đang âm thầm xây dựng một "nhân đạo" của riêng mình, một "đạo" dựa trên tình yêu thương và trách nhiệm. Tạ Trần nhìn thấy ở Nữ Lãnh Chúa một hình ảnh đối lập hoàn toàn với Lăng Nguyệt Tiên Tử và những người tu sĩ đang "mất người". Nàng là một minh chứng sống động cho việc giá trị thực sự không nằm ở quyền năng hay sự trường sinh, mà nằm ở sự kiên định của nhân tâm, ở khả năng giữ trọn bản chất của một con người. Và hắn biết, những con đường cứu thế không chỉ tồn tại trong những lời tiên tri của tiên môn, mà còn ẩn chứa ngay trong những hành động bình dị nhất của phàm nhân. Hắn, một phàm nhân giữa nhân gian, đang bắt đầu nhìn thấy một con đường cứu thế khác, một con đường không cần đến sức mạnh phi phàm, mà cần đến sự kiên định của nhân tâm. Nguyệt Quang Trâm ấm lên trong tay Lăng Nguyệt, sự hoài nghi của Dương Quân, và cả sự ngây thơ khoe khoang của Tiểu Vương Gia, tất cả đều là những bằng chứng sống động cho lời của Tạ Trần, rằng sức mạnh và giá trị không chỉ nằm ở tiên giới, mà còn ẩn chứa trong cuộc sống bình dị của vạn vật. Nữ Lãnh Chúa này, với sợi nhân quả kiên cố, có thể sẽ là một đồng minh hoặc một yếu tố quan trọng trong những sự kiện lớn sắp tới, liên quan đến các thế lực phàm nhân, một lời tiên tri thầm lặng mà chỉ "nhân quả chi nhãn" của Tạ Trần mới có thể nhìn thấu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free