Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 36: Nhân Tính Đạo Lý: Tiên Phàm Đối Thuyết

Ánh tà dương đã khuất dạng sau rặng núi xa, nhường chỗ cho ánh trăng bàng bạc chiếu rọi hiên nhà, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn còn vương vấn sự uy nghiêm từ sự hiện diện của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Mùi hương giấy cũ và mực tàu, vốn thường mang lại cảm giác bình yên, giờ đây như bị hòa lẫn bởi một luồng khí lạnh lẽo, thanh thoát, đến từ người phụ nữ tuyệt mỹ đang ngồi đối diện Tạ Trần. Nàng vẫn vận bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh buông dài như thác đổ, được búi cao đơn giản bằng một Nguyệt Quang Trâm lấp lánh. Đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng, vốn luôn chứa đựng vẻ uy nghiêm của bậc tiên nhân, giờ đây ẩn chứa một sự lo lắng sâu xa, một nỗi băn khoăn mà phàm nhân khó lòng thấu hiểu. Dương Quân đứng phía sau nàng, thân hình cao ráo, tuấn tú, nhưng nét mặt anh ta căng thẳng, ánh mắt lúc nhìn Lăng Nguyệt, lúc lại nhìn Tạ Trần, như đang cố gắng giải mã một câu đố nan giải.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, như một hành động vô thức để trấn an chính mình, hoặc có lẽ là để tìm kiếm một điểm tựa giữa những luồng tư tưởng đang cuộn xoáy trong nàng. Giọng nói của nàng, trong trẻo như tiếng suối reo giữa rừng khuya, nhưng lại mang theo sự dứt khoát của một người nắm giữ trọng trách lớn lao, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Thiên Đạo suy yếu, linh khí khô cạn, nhân gian lầm than. Điều này không phải là lời nói dối, Tạ Trần. Ngươi, với khả năng thấu hiểu nhân quả, hẳn phải thấy rõ sự thật này. Kẻ tu sĩ vì cố gắng vá trời mà đánh mất nhân tính, đó là một cái giá đau đớn, một sự hy sinh không thể tránh khỏi. Nhưng đó, cũng chính là cái giá phải trả cho đại nghĩa, cho sự tồn vong của vạn vật. Ngươi, với trí tuệ sắc bén, với 'nhân quả chi nhãn' có thể nhìn thấu mọi sự, chính là chìa khóa để cứu vãn tất cả. Ngươi không thể chối từ trách nhiệm này! Ngươi có biết, bao nhiêu tu sĩ đã hy sinh, đã 'mất người' để duy trì một tia hy vọng mong manh, để giữ cho thế giới này không hoàn toàn sụp đổ hay sao?"

Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt sâu thẳm của hắn một chút dao động, một tia cảm thông. Nàng muốn thấy sự đồng điệu, sự sẻ chia gánh nặng mà nàng và bao tu sĩ khác đang gánh vác.

Tạ Trần, vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, đôi mắt thanh tú nhưng ẩn chứa cả một biển sâu triết lý. Hắn không hề nao núng trước lời lẽ đầy sức nặng của Lăng Nguyệt, thậm chí, còn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt, mang chút châm biếm nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước ngầm lặng lẽ chảy qua những tảng đá ngàn năm, không nhanh không chậm, nhưng đủ sức bào mòn mọi sự cứng rắn: "Đại nghĩa? Cái giá phải trả? Tiên Tử có bao giờ tự hỏi, nếu cái 'Thiên Đạo' kia cần một cái giá là sự tha hóa của chính những người bảo vệ nó, thì nó có đáng được bảo vệ chăng? Và thứ 'trường sinh bất tử' mà các người theo đuổi, có thật sự là bất tử, hay chỉ là sự kéo dài một kiếp sống vô vị, không cảm xúc, không ký ức?"

Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí nàng, và cả Dương Quân đang đứng sau lưng. Dương Quân, với vẻ mặt căng thẳng, dường như đã bị những lời này của Tạ Trần chạm đến tận cùng lý tưởng, khiến đôi mày anh ta khẽ nhíu lại.

Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua những giá sách cũ kỹ, những quyển sách đã ngả màu thời gian, rồi lại quay về nhìn Lăng Nguyệt: "Các vị tu sĩ, các vị truy cầu sức mạnh, truy cầu trường sinh. Nhưng khi đạt được những thứ đó, các vị lại dần đánh mất những gì cơ bản nhất, những gì làm nên một 'con người'. Mất đi hỉ nộ ái ố, mất đi ký ức, mất đi tình cảm, thì trường sinh còn có ý nghĩa gì? Chẳng phải đó chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa, một cái vỏ rỗng tuếch mang danh 'tiên nhân' hay sao? Một 'Thiên Đạo' cần đến sự hy sinh nhân tính để tồn tại, có lẽ đã đến lúc nên tự hủy diệt nó đi, để một trật tự mới, một 'đạo' mới có thể hình thành."

Hắn nhấc tách trà nguội trên bàn lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ lùng. "Tiên Tử nói ta là chìa khóa, nhưng chìa khóa đó để mở ra cánh cửa nào? Cánh cửa đưa ta đến con đường 'mất người' như các vị, hay cánh cửa dẫn lối đến một con đường khác, nơi 'nhân tính' vẫn được trân trọng, và 'sự sống' vẫn giữ được ý nghĩa vốn có của nó?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử hoàn toàn im lặng. Lời nói của Tạ Trần như những lưỡi dao sắc bén, không trực tiếp công kích, nhưng lại khoét sâu vào những vết thương, những nghi ngờ mà nàng đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu đồng môn, bao nhiêu tiền bối, trong quá trình tu luyện, từ từ biến thành những cỗ máy tu hành, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng lạnh lùng hơn, ít cảm xúc hơn. Nàng đã từng nghĩ đó là cái giá tất yếu, là sự thanh lọc để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng Tạ Trần lại gọi đó là "mất người", là sự "tha hóa". Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn mang theo khí tức băng lạnh của tiên gia, giờ đây dường như khẽ ấm lên, một sự ấm áp rất nhỏ, nhưng đủ để nàng cảm nhận được, như một lời nhắc nhở về phần nhân tính sâu thẳm trong nàng, vẫn chưa hoàn toàn ngủ yên.

Dương Quân cúi đầu, đôi mắt anh ta tràn ngập sự băn khoăn. Những lời Tạ Trần nói, không phải là những đạo lý cao siêu khó hiểu, mà là những sự thật trần trụi, chạm vào tận cùng tâm can. Anh ta đã từng ngưỡng mộ các tiền bối, ngưỡng mộ sự mạnh mẽ, sự lạnh lùng của họ. Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó lại hiện lên trong tâm trí anh ta, mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu anh ta, rồi cũng sẽ trở thành như vậy?

Không khí trong quán sách trở nên nặng nề hơn, không phải bởi uy áp của tiên gia, mà bởi sự giao thoa của những tư tưởng, của những triết lý sống đối lập. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, nàng không tìm thấy sự dao động trong hắn, mà chỉ thấy sự kiên định, vững chãi như một tảng đá giữa dòng sông dữ. Có lẽ, những lời lẽ khô khan, những đạo lý tiên gia mà nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã trở nên vô nghĩa trước con người này. Nàng hiểu rằng, muốn lay động Tạ Trần, không thể dùng uy quyền hay những lời lẽ sáo rỗng.

Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa biết bao nhiêu nỗi niềm. "Vậy theo ngươi, Tạ Trần, con đường nào mới là đúng đắn? Nếu tu sĩ không gắng sức vá trời, không truy cầu sức mạnh, thì ai sẽ gánh vác trách nhiệm này? Ngươi muốn chúng ta từ bỏ tất cả, để Thiên Đạo sụp đổ, để nhân gian chìm trong hỗn loạn hay sao?" Giọng nàng không còn dứt khoát như trước, mà mang theo một chút mệt mỏi, một chút bối rối.

Tạ Trần đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, nhuộm vàng con đường đất trước quán. "Tiên Tử không cần phải dùng lời lẽ nặng nề như vậy. Tạ Trần chỉ là một phàm nhân, không có khả năng vá trời lấp biển. Nhưng ta tin rằng, 'đạo' của phàm nhân, 'sự sống' của phàm nhân, cũng có giá trị và ý nghĩa riêng. Nó không nhất thiết phải là sự hy sinh hay đánh đổi. Có lẽ, con đường chúng ta đi, đã bỏ quên điều gì đó." Hắn quay lại, ánh mắt trầm tĩnh. "Nếu Tiên Tử không ngại, có lẽ chúng ta nên ra ngoài một chút. Để nhìn xem, cái 'nhân gian' mà Tiên Tử đang muốn cứu vãn, nó đang tồn tại như thế nào."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu. Nàng không biết Tạ Trần muốn làm gì, nhưng nàng cảm thấy, có một điều gì đó trong hắn, khiến nàng tò mò, khiến nàng muốn lắng nghe. Có lẽ, đây là lần đầu tiên, nàng, một tiên tử cao cao tại thượng, lại bị một phàm nhân cuốn hút đến vậy, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự kiên định vào những giá trị giản dị nhất.

***

Bước ra khỏi quán sách nhỏ, không khí buổi trưa của Thị Trấn An Bình ùa vào, xua tan đi sự căng thẳng vương vấn từ cuộc đối thoại triết lý. Nắng ấm trải đều trên những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất vàng óng. Gió nhẹ lay động những tán cây xanh biếc, mang theo mùi hương của đất đai, của hoa cỏ dại, và thoang thoảng mùi thức ăn đang bay ra từ những quán ăn ven đường.

Thị trấn không quá lớn, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng lảnh lót của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại đầy vẻ yên bình, quen thuộc. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, cửa hàng nối tiếp cửa hàng, mỗi nơi một vẻ, trưng bày đủ loại mặt hàng từ vải vóc, đồ gốm, đến các loại nông cụ và lương thực. Khắp nơi đều toát lên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng của một cộng đồng phàm nhân đang cần mẫn sống và mưu sinh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đi bên cạnh Tạ Trần, bạch y của nàng nổi bật giữa dòng người đủ màu sắc, thu hút vô số ánh nhìn hiếu kỳ xen lẫn kính sợ. Dương Quân theo sát phía sau, ánh mắt anh ta không ngừng quan sát xung quanh, dường như đang cố gắng thấu hiểu cái "nhân gian" mà Tạ Trần đang muốn cho họ thấy. Đối với các tu sĩ, nhân gian thường chỉ là một nơi để tích lũy công đức, để tìm kiếm cơ duyên, hoặc để trải nghiệm kiếp hồng trần. Ít ai thực sự dừng lại, để cảm nhận nhịp sống bình dị này.

Tạ Trần không nói nhiều. Hắn chỉ dẫn đường, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười với một người quen nào đó, hoặc gật đầu chào hỏi một ông lão đang ngồi phơi nắng trước hiên nhà. Hắn điềm nhiên, như một phần không thể thiếu của bức tranh cuộc sống này. Hắn không có vẻ gì là một "chìa khóa" có thể định đoạt vận mệnh thế giới, mà chỉ là một thư sinh bình thường, đang tận hưởng một buổi trưa nắng ấm.

Khi họ đi qua một con hẻm nhỏ, Tạ Trần dừng lại, chỉ tay về phía một góc phố, nơi có một tòa nhà gạch cũ kỹ, với khói xám bay lên nghi ngút từ những ống khói lớn. Tiếng búa đập chan chát vang vọng, tiếng lửa reo bùng bùng từ bên trong, cùng mùi kim loại nung chảy và khói than đặc trưng. Đó chính là Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc của gia tộc họ Lý.

"Tiên Tử nhìn xem," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm và rõ ràng, "đó là Luyện Khí Phường của gia tộc họ Lý. Họ không có pháp bảo thần thông, không có linh khí phi phàm. Họ chỉ có đôi tay thô ráp, chai sạn vì lao động, và một ý chí kiên định để làm ra những thứ hữu ích cho cuộc sống. Họ rèn ra những món vũ khí cho những người lính bảo vệ biên cương, những nông cụ sắc bén cho nông phu cày cấy, những đồ dùng thiết yếu cho các gia đình. Mỗi nhát búa giáng xuống, mỗi tiếng lửa reo từ lò nung đều mang theo mồ hôi, tâm huyết, và cả niềm hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó là sự 'sống' chân thật nhất, Tiên Tử ạ. Không vì trường sinh bất tử, không vì truy cầu sức mạnh siêu phàm, mà chỉ vì ngày mai tốt đẹp hơn, vì chén cơm manh áo, vì sự an lành của gia đình và cộng đồng."

Hắn dừng lại, ánh mắt đầy suy tư. "Họ sống một cuộc đời bình thường, nhưng cuộc đời đó không hề vô nghĩa. Mỗi sản phẩm họ làm ra đều mang giá trị riêng, đều phục vụ cho sự tồn tại và phát triển của nhân gian. Họ không 'mất người', mà ngược lại, họ ngày càng gắn bó với cuộc sống, với những người xung quanh, với chính những giá trị làm nên 'nhân tính' của họ."

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng quan sát. Đôi mắt phượng của nàng, vốn luôn nhìn vạn vật bằng ánh mắt của bậc tiên nhân, giờ đây lại nhìn vào những người thợ rèn đang miệt mài làm việc bằng một ánh mắt khác, một ánh mắt dao động, chứa đựng sự tò mò và cả một chút hoài nghi về những gì nàng đã được dạy. Nàng thấy những giọt mồ hôi đang lăn trên trán những người thợ, thấy những cơ bắp cuồn cuộn vì lao động, thấy ánh lửa bùng lên trong lò, và nàng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng, không phải từ linh khí, mà từ ý chí và sức sống của con người. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn đã ấm lên trong quán sách, giờ đây lại càng ấm hơn một chút, như một sự phản ứng vô thức với những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng nàng.

Dương Quân đứng phía sau, ánh mắt anh ta đầy suy tư. Anh ta nhìn những người thợ rèn đang miệt mài, rồi lại nhìn sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi lại nhìn Tạ Trần. Anh ta từng được dạy rằng phàm nhân yếu ớt, tầm thường, rằng chỉ có tu tiên mới là con đường chân chính để vượt thoát phàm trần và cứu vãn thế giới. Nhưng những gì Tạ Trần nói, và những gì anh ta đang chứng kiến, dường như đang mâu thuẫn hoàn toàn với những giáo điều đó. Trong thâm tâm, một hạt giống hoài nghi đã bắt đầu nảy mầm, lung lay lý tưởng tu tiên mà anh ta đã kiên định theo đuổi bấy lâu.

***

Khi họ đến gần Luyện Khí Phường, tiếng búa đập và tiếng lửa reo càng rõ ràng hơn, át cả tiếng ồn ào của chợ. Một đám người đang xúm lại gần cửa ra vào của phường, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Từ trong đám đông, một giọng nói sang sảng, có chút kiêu ngạo nhưng lại mang vẻ ngây thơ, vang lên.

"Ha ha! Các ngươi xem, thanh kiếm này của bổn vương gia đây, khí phách ngút trời, sắc bén vô song! Ai dám nói không bằng pháp khí của tu sĩ? Ngươi có biết ta là ai không? Gia tộc bổn vương gia đây là..."

Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân tiến lại gần hơn. Giữa vòng tròn người đó là một thiếu niên béo tròn, ăn mặc sang trọng với những bộ gấm vóc lụa là, phô trương sự giàu có của mình. Khuôn mặt cậu ta còn non nớt, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ ngây thơ, nhưng lại không giấu được sự kiêu căng, thích khoe khoang. Cậu ta đang vung vẩy một thanh kiếm mới rèn, ánh kim loại lấp lánh dưới nắng. Vài người thợ rèn đứng đó, vẻ mặt gượng gạo, miễn cưỡng khen ngợi thanh kiếm của cậu ta, bởi lẽ, ai cũng biết cậu ta là Tiểu Vương Gia, con cháu của một gia tộc quyền quý địa phương. Dù thanh kiếm có vẻ ngoài sáng bóng, nhưng với 'nhân quả chi nhãn' của Tạ Trần, hắn thấy rõ nó không hề có chút linh khí nào đáng kể, chỉ là một thanh kiếm phàm tục được rèn khá tinh xảo.

Tạ Trần nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười vừa thấu hiểu vừa có chút trêu chọc. Hắn quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản: "Phàm nhân, ai cũng có những 'sức mạnh' và 'giá trị' riêng, Tiên Tử. Kẻ thì dùng sức mạnh của tiền bạc, như Tiểu Vương Gia đây, để được người khác công nhận. Kẻ thì dùng sức mạnh của đôi tay, của mồ hôi và công sức, như những người thợ rèn đang miệt mài bên trong kia, để tạo ra giá trị thực. Lại có kẻ dùng sức mạnh của lời nói, của trí tuệ, để lay động lòng người. Dù là tu sĩ hay phàm nhân, dù là kẻ quyền quý hay người dân thường, cái gốc vẫn là 'nhân tính' và 'nhân tâm'. Nếu đánh mất chúng, thì dù có trường sinh bất tử, dù có quyền lực vô song, cũng chỉ là một cái xác không hồn mà thôi."

Hắn liếc nhìn Tiểu Vương Gia đang vẫn còn khoe khoang, rồi lại nhìn sang Lăng Nguyệt, ánh mắt sâu thẳm như muốn nói lên điều gì đó.

Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử thoáng qua Tiểu Vương Gia, nàng thấy rõ vẻ ngây thơ và sự kiêu ngạo trẻ con của cậu ta. Nàng hiểu ý Tạ Trần, rằng dù ở tầng lớp nào, con người vẫn mang theo những bản năng, những ham muốn, những cái "tôi" rất riêng. Nhưng khi Tạ Trần nói đến "cái xác không hồn", đôi mắt nàng lại quay về nhìn hắn, phức tạp, có vẻ thấu hiểu nhưng cũng đầy mâu thuẫn. "Ngươi... đang ám chỉ ta sao?" Giọng nàng khẽ run, không còn vẻ băng lãnh thường ngày. Câu hỏi đó không phải là sự tức giận, mà là một sự bối rối, một sự đối diện với chính nỗi sợ hãi thầm kín của nàng.

Tạ Trần lắc đầu, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào nàng, không chút né tránh. "Tạ Trần không dám. Chỉ là, 'nhân tính' vốn là bản chất của mỗi con người, nó không phải thứ có thể dùng tu vi để đạt được hay giữ gìn. Nó là thứ cần được vun đắp từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống bình thường, từ những tương tác giản dị nhất giữa người với người. Từ cái bĩu môi của một đứa trẻ, nụ cười của một bà lão, hay giọt mồ hôi của một người thợ rèn. Đó là những thứ nuôi dưỡng 'nhân tính', Tiên Tử ạ. Nếu một khi đã xa rời những điều đó, đã quên đi cái gốc của mình, thì dù có vươn tới đỉnh cao tiên đạo, cũng sẽ thấy cô độc, thấy trống rỗng."

Lời nói của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên phá những lớp băng kiên cố nhất trong lòng Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy một sự đau nhói trong tim, một sự nhận ra cay đắng. Nàng đã quá tập trung vào việc "cứu thế", vào việc truy cầu sức mạnh, mà quên mất rằng, cái "thế" đó, chính là những con người bình thường này, với những cảm xúc, những cuộc sống giản dị mà Tạ Trần đang nói đến. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, giờ đây không chỉ ấm lên, mà như có một luồng nhiệt nhẹ nhàng lan tỏa, báo hiệu một sự trỗi dậy mạnh mẽ của phần nhân tính đã bị nàng cố gắng chôn vùi bấy lâu.

Dương Quân đứng sau lưng, cúi đầu thật thấp. Anh ta không nói một lời nào, nhưng trong lòng anh ta, một trận cuồng phong đang nổi dậy. Lý tưởng tu tiên của anh ta, từng kiên định và rực rỡ như mặt trời, giờ đây đang bị bao phủ bởi những đám mây đen của hoài nghi. Những lời Tạ Trần nói, những hình ảnh về cuộc sống phàm trần mà anh ta vừa chứng kiến, đã khiến anh ta bắt đầu đặt câu hỏi về toàn bộ con đường mà anh ta đang đi.

***

Khi ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chầm chậm buông xuống trên Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió mát lành, Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử đã trở lại quán sách nhỏ. Không khí trong quán không còn căng thẳng như buổi sáng, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, trầm lắng, như thể những triết lý sâu sắc vừa được trao đổi vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bạch y của nàng khẽ lay động trong làn gió từ cửa sổ. Nàng không còn cố gắng thuyết phục Tạ Trần bằng những lời lẽ mạnh mẽ, bằng uy quyền của một tiên tử, mà thay vào đó, ánh mắt nàng chứa đựng một sự suy tư sâu sắc, một nỗi bối rối khó tả. Vẻ lạnh lẽo thường trực trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng dường như đã dịu đi một phần, nhường chỗ cho một chút mệt mỏi, một chút nhân tính. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn đã ấm lên từ lúc ở Luyện Khí Phường, giờ đây lại ấm áp hơn rõ rệt, như một biểu tượng cho sự thức tỉnh đang diễn ra trong lòng nàng.

"Lời của ngươi... ta sẽ suy ngẫm." Giọng nàng cất lên, không còn lạnh lẽo, mà pha chút mệt mỏi và bối rối, như một người vừa trải qua một hành trình dài và mệt mỏi, tìm thấy một con đường mới nhưng vẫn chưa dám bước đi. "Nhưng con đường ta đã chọn, không thể thay đổi chỉ vì vài lời nói. Trách nhiệm của Thái Huyền Tông, trách nhiệm của tiên giới, không cho phép ta từ bỏ dễ dàng như vậy."

Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, không chút nao núng, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can nàng. "Con đường là do lòng người chọn, Tiên Tử ạ. Có những con đường tưởng chừng là duy nhất, nhưng lại dẫn lối đến vực sâu. Có những con đường tưởng chừng tầm thường, nhưng lại mở ra một bầu trời mới. Thiên Đạo suy yếu, không phải vì nhân gian thiếu tu sĩ, mà có lẽ vì tu sĩ đã quên mất cái gốc của 'nhân' khi theo đuổi 'tiên'."

Hắn dừng lại, khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thấu hiểu cho nỗi băn khoăn của Lăng Nguyệt, nhưng cũng đầy sự kiên định vào triết lý của riêng mình. "Khi Tiên Tử và các tu sĩ khác truy cầu trường sinh bất tử, truy cầu sức mạnh vô biên, các vị có nhớ rằng mình đã từng là một 'phàm nhân' hay không? Có nhớ về những ký ức, những cảm xúc, những mối liên kết mà các vị đã bỏ lại phía sau hay không? 'Mất người' không chỉ là mất đi ký ức hay cảm xúc, mà là mất đi cái gốc rễ, mất đi bản chất của chính mình."

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Trần, đôi mắt phức tạp. Nàng biết, những lời Tạ Trần nói không phải là lời thuyết phục suông, mà là những hạt giống đã được gieo vào mảnh đất màu mỡ của những hoài nghi mà nàng đã ấp ủ bấy lâu. Những hạt giống đó, giờ đây, đang nảy mầm mạnh mẽ, làm lung lay cả một thế giới quan mà nàng đã xây dựng suốt bao nhiêu năm tu luyện. Nàng cúi đầu, một cái cúi đầu không phải vì khuất phục, mà vì sự suy ngẫm sâu sắc, vì sự đối diện với chính mình.

Dương Quân, đứng phía sau, cũng cúi đầu. Ánh mắt anh ta phức tạp, đầy sự bối rối và hoang mang. Lý tưởng của anh ta đang bị lung lay dữ dội, như một tòa thành kiên cố bỗng dưng xuất hiện những vết nứt lớn. Anh ta không nói một lời, vì anh ta biết, dù có nói gì đi nữa, cũng không thể diễn tả hết được sự hỗn loạn trong tâm trí mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lưng rời đi, bạch y của nàng khẽ lay động, mang theo mùi hương thanh khiết dần tan vào không khí của quán sách. Nàng bước đi chậm rãi hơn lúc đến, mỗi bước chân dường như đều nặng trĩu những suy tư. Dương Quân cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, ánh mắt đầy vẻ tôn kính, nhưng cũng chất chứa sự hoài nghi sâu sắc về con đường tu tiên mà anh đang theo đuổi. Sau đó, anh ta bước theo Lăng Nguyệt, bóng dáng hai người dần khuất vào màn đêm đang buông xuống trên Thị Trấn An Bình.

Khi hai vị tiên nhân khuất bóng, không khí căng thẳng trong quán sách dần tan biến hoàn toàn. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng sinh hoạt của Thị Dân An Bình từ từ vọng lại từ xa, nhịp sống ồn ào quen thuộc của thị trấn lại trở về, như thể chưa từng có sự xuất hiện của một vị tiên tử giáng trần, chưa từng có cuộc đối thoại triết lý sâu sắc nào diễn ra.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng bàng bạc đã chiếm lĩnh bầu trời, nhuộm bạc những mái nhà và những con đường đất. Hắn khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt tập trung vào quyển sách cũ đang nằm trên bàn. Những lời nói của Lăng Nguyệt, những hình ảnh hắn vừa "thấy" qua 'nhân quả chi nhãn', tất cả đều được hắn sắp xếp lại trong tâm trí, tạo thành một bức tranh ngày càng rõ nét hơn về Thiên Đạo đang suy yếu và những con đường cứu thế khác nhau. Hắn không hề vô cảm trước sự tuyệt vọng của nàng, nhưng hắn hiểu rằng, có những giá trị không thể đánh đổi, có những con đường không thể đi.

"Có lẽ... con đường chúng ta đi... đã bỏ quên điều gì đó." Hắn khẽ khàng lẩm bẩm, một mình tự nói với chính mình, giọng nói trầm ấm gần như hòa vào tiếng gió đêm. Hắn nhớ lại lời nói của Lăng Nguyệt, và rồi nghĩ đến những lời hắn đã đáp lại nàng. Hắn không hề vô cảm trước sự tuyệt vọng của nàng, nhưng hắn hiểu rằng, có những giá trị không thể đánh đổi, có những con đường không thể đi.

"Đạo của phàm nhân... cũng có thể là đạo cứu thế." Hắn thầm nghĩ, đặt ngón tay lên trang sách, nơi những dòng chữ cổ xưa đang kể về những câu chuyện của nhân gian, về những con người bình thường, về những cuộc sống giản dị nhưng lại chứa đựng những giá trị sâu sắc. Dù từ chối con đường tiên đạo, Tạ Trần không hề thoát ly. Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của hắn vẫn kết nối hắn với những sự kiện lớn của thế giới, dù hắn có muốn hay không. Và giờ đây, hắn biết rằng, ngoài tiên nhân, còn có những phàm nhân khác đang âm thầm chiến đấu theo cách riêng của họ, để bảo vệ những gì họ trân quý. Những mảnh ghép mới của bức tranh Thiên Đạo đã được thêm vào, và hắn, một phàm nhân giữa nhân gian, đang bắt đầu nhìn thấy một con đường cứu thế khác, một con đường không cần đến sức mạnh phi phàm, mà cần đến sự kiên định của nhân tâm. Nguyệt Quang Trâm ấm lên trong tay Lăng Nguyệt, sự hoài nghi của Dương Quân, và cả sự ngây thơ khoe khoang của Tiểu Vương Gia, tất cả đều là những bằng chứng sống động cho lời của Tạ Trần, rằng sức mạnh và giá trị không chỉ nằm ở tiên giới, mà còn ẩn chứa trong cuộc sống bình dị của vạn vật.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free