Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 35: Thiên Đạo Trầm Luân, Nhân Tâm Bất Diệt

Không có lời chào hỏi, không có sự kinh ngạc hay sợ hãi từ phía Tạ Trần. Chỉ có một sự đối mặt im lặng, giữa một vị tiên tử đã gần "mất người" và một phàm nhân kiên định giữ trọn nhân tính, giữa lý tưởng và hiện thực, giữa cái cũ và cái mới. Một cuộc gặp gỡ định mệnh đã chính thức bắt đầu, ngay tại ngưỡng cửa của một quán sách nhỏ bé giữa nhân gian.

Ánh nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ gỗ đơn sơ, rọi thành từng vệt vàng trên nền gạch cũ kỹ, phủ lên những kệ sách đã ngả màu thời gian, và đậu lại trên mái tóc đen nhánh của Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi yên sau quầy, tay vẫn đặt trên trang sách đang đọc dở, một vẻ bình thản đến lạ thường, như thể sự xuất hiện của một vị tiên tử giáng trần không hề là một sự kiện đáng kinh ngạc. Đối diện với hắn, ngay ngưỡng cửa quán, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, bạch y tung bay khẽ trong làn gió vô hình, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày mang theo vẻ uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, giờ đây lại ánh lên một tia phức tạp khó tả khi nhìn thẳng vào Tạ Trần. Đứng sau nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự dò xét, xen lẫn một chút kính trọng khó hiểu dành cho thư sinh phàm trần này. Không khí trong quán sách vốn tĩnh lặng, giờ đây lại càng trở nên đặc quánh, nặng nề, như có một tấm màn vô hình ngăn cách hai thế giới.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào, mỗi bước chân đều nhẹ như mây, nhưng lại mang theo một thứ uy áp vô hình, khiến những hạt bụi li ti trong không khí cũng dường như ngưng đọng. Nàng dừng lại trước quầy sách, nơi Tạ Trần đang ngồi, khoảng cách chỉ vỏn vẹn ba thước. Mùi hương thanh khiết, lạnh lẽo đặc trưng của tu sĩ cấp cao tản ra từ nàng, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà thoang thoảng của quán, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, như băng và lửa, như tiên và phàm giao thoa.

"Tạ Trần, ngươi có biết Thiên Đạo đang suy yếu, chúng sinh đang lầm than không?" Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một âm hưởng của quyền uy và sự chất vấn, vang vọng trong không gian nhỏ bé. Nàng không dùng kính ngữ, cũng không dùng sự uy hiếp, chỉ đơn giản là một câu hỏi trực diện, như đã quen với việc người khác phải trả lời nàng.

Tạ Trần khẽ nâng mí mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, không hề né tránh ánh nhìn của nàng. Hắn chậm rãi khép quyển sách lại, đặt nó ngay ngắn trên mặt bàn gỗ đã sờn cũ. "Chuyện nhân gian, ta chỉ là một thư sinh nhỏ bé. Cơm áo gạo tiền, trà nước thi ca, ấy là những mối bận tâm của phàm nhân. Chuyện Thiên Đạo, há phải phàm nhân có thể can thiệp?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, mang theo một sự an nhiên tự tại, hoàn toàn đối lập với vẻ căng thẳng của vị tiên tử. Hắn không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ khéo léo đẩy trách nhiệm về đúng vị trí của kẻ tu hành.

Dương Quân đứng phía sau Lăng Nguyệt, khẽ nhíu mày. Anh ta từng nghe danh Tạ Trần, biết hắn là một kẻ quái gở, nhưng không ngờ lại có thể bình thản đối đáp với Lăng Nguyệt Tiên Tử như vậy. Cái khí chất của hắn không hề giống một phàm nhân bình thường, nhưng cũng chẳng có chút dấu vết của linh lực hay đạo vận.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không chút nao núng trước lời lẽ ẩn ý của Tạ Trần. Nàng tiến thêm một bước, khoảng cách giờ đây càng thu hẹp, khiến áp lực vô hình từ nàng càng thêm rõ rệt. "Ngươi không tầm thường. Ngươi có khả năng thấu hiểu nhân quả, ngươi là chìa khóa để cứu vãn tất cả." Nàng nói, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can của hắn. Nàng đã điều tra về Tạ Trần, đã dành thời gian suy ngẫm về triết lý của hắn, và đã đặt một niềm hy vọng mong manh vào con người này. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ phát ra một luồng sáng ấm áp, như một sự khẳng định cho những gì nàng vừa nói, cũng như một sự nhắc nhở về phần nhân tính mà nàng đang cố gắng níu giữ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt, không mang theo chút giễu cợt nào, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc. "Chìa khóa? Chìa khóa để mở ra cánh cửa nào, thưa tiên tử? Cứu vãn bằng cách nào? Bằng cách đánh đổi nhân tính, để rồi thành một pho tượng vô tri vô giác, sống trường tồn giữa cảnh hoang tàn, hay chết đi cùng với nhân tính đã mất?" Hắn ngước nhìn nàng, đôi mắt ấy dường như không chỉ nhìn vào dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt, mà còn nhìn thấu tận cùng chấp niệm và sự mệt mỏi ẩn sâu trong tâm hồn nàng, nhìn thấu cái giá mà nàng và vô số tu sĩ khác đã phải trả cho con đường trường sinh và quyền năng. Câu hỏi của hắn không phải là một sự chất vấn, mà là một lời khẳng định, một sự phơi bày trần trụi cái nghịch lý của tu tiên trong thời đại Thiên Đạo suy yếu.

Dương Quân giật mình, lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh thẳng vào lý tưởng tu tiên mà anh vẫn hằng tôn sùng. Anh nhìn Lăng Nguyệt, thấy vẻ mặt nàng thoáng qua một tia dao động rất nhỏ, đủ để anh nhận ra rằng lời của Tạ Trần đã chạm đến nỗi đau thầm kín của sư phụ mình.

"Chúng ta không thể để Thiên Đạo sụp đổ. Hàng vạn sinh linh sẽ hóa thành hư vô, nhân gian sẽ thành ma vực. Ngươi phải tu tiên, Tạ Trần! Ngươi là hy vọng cuối cùng." Lăng Nguyệt Tiên Tử buông bỏ chút uy nghiêm còn sót lại, tiến thêm một bước nữa, gần như chạm vào quầy sách. Giọng nàng giờ đây không còn lạnh lẽo, mà xen lẫn một sự khẩn thiết, một sự tuyệt vọng được che giấu kỹ lưỡng. Nàng kể về những thảm cảnh 'mất người' trong giới tu tiên mà nàng đã chứng kiến, về những lỗ hổng của Thiên Đạo đang ngày càng mở rộng, và cả lời đồn về 'Ma Chủ Cửu U' đang thức tỉnh, đe dọa nuốt chửng cả Thập Phương Nhân Gian. Nàng giãi bày sự bế tắc của mình, sự bất lực của các tông môn trước sự suy tàn không thể tránh khỏi. Nàng hy vọng rằng Tạ Trần, với triết lý và khả năng 'nhân quả chi nhãn' độc đáo của hắn, có thể là con đường mới, một lối thoát mà các tiên nhân đã lãng quên. Nàng tin rằng hắn có thể tìm ra cách 'vá trời' mà không cần phải đánh đổi nhân tính.

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí hắn, vô số sợi dây nhân quả đang đan xen, hiện rõ hơn bao giờ hết. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về các tu sĩ, từng là những con người sống động, giờ đây trở nên vô tri, lạnh lẽo, chỉ còn là cái vỏ của sự tồn tại. Hắn thấy những vết nứt ngày càng lớn trên Thiên Đạo, không chỉ là sự suy yếu về linh khí, mà còn là sự xói mòn niềm tin, đạo đức, và lẽ phải trong nhân gian. Hắn cũng thấy những bóng đen đang trỗi dậy từ vực sâu, từ những nơi tưởng chừng đã bị lãng quên, được nuôi dưỡng bởi sự hỗn loạn và tuyệt vọng.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thấu hiểu sâu sắc và một nỗi buồn khó tả. "Thiên Đạo sụp đổ, ắt có Thiên Đạo khác sinh. Quy luật vô thường của vũ trụ, có sinh có diệt, có thịnh có suy, tiên tử hà tất phải cố chấp?" Hắn chậm rãi nói, "Nhân tính mất đi, vạn kiếp khó tìm lại. Một khi đã 'mất người', dù có trường sinh bất tử, dù có quyền năng khuynh đảo trời đất, thì còn ý nghĩa gì? Một pho tượng băng giá, một khối đá vô tri, đó nào phải là 'sống'?" Hắn đặt bàn tay lên ngực mình, nơi trái tim vẫn đang đập đều đặn, nơi chứa đựng những cảm xúc hỉ nộ ái ố của một phàm nhân. "Ta chọn nhân gian, không chọn trường sinh vô vị."

Lời nói của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, nhưng cũng đầy sắc bén, gột rửa đi những lớp bụi bặm của chấp niệm mà Lăng Nguyệt đã ôm giữ bấy lâu. Nàng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong tâm hồn, một sự lay động của những cảm xúc tưởng chừng đã chai sạn. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng càng thêm ấm nóng, như một lời nhắc nhở về những gì nàng đang dần đánh mất.

"Cứu thế không phải là ôm đồm mọi thứ." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng. "Cứu thế có thể là giữ trọn một cuộc đời bình dị, không đánh mất mình. Cứu thế có thể là vun đắp cho những giá trị nhỏ bé nhất của nhân gian: một nụ cười, một giọt nước mắt, một lời hứa, một tình yêu thương. Đó cũng là một loại đạo, một loại 'đạo' mà tiên nhân các ngươi đã lãng quên trong hành trình truy cầu sức mạnh và trường sinh." Hắn ngước nhìn Lăng Nguyệt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. "Hà tất phải thành tiên? Hà tất phải 'vá trời' bằng sức mạnh thần thông? Chẳng phải Thiên Đạo suy yếu cũng là vì 'nhân tính' trong tiên giới đã mục ruỗng, đã dần biến mất rồi sao?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua tâm trí. Những lời của Tạ Trần không chỉ là một lời phản bác, mà là một sự thách thức sâu sắc đối với toàn bộ lý tưởng, toàn bộ con đường mà nàng đã đi qua. Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đầy sự bối rối, một sự hoài nghi chưa từng có. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa, như một sợi dây mỏng manh níu giữ nàng với phần nhân tính còn sót lại. "Nhưng... nếu không có sức mạnh, ngươi sẽ bảo vệ được gì? Khi Ma Chủ Cửu U thức tỉnh, khi Thiên Đạo sụp đổ, ngươi sẽ bảo vệ được cái 'nhân tính' yếu ớt đó bằng cách nào?"

Đúng lúc đó, một điều kỳ lạ xảy ra. Đôi mắt Tạ Trần bỗng lóe lên một tia sáng vô hình, không phải ánh sáng của pháp thuật hay thần thông, mà là một sự tập trung cực độ của 'nhân quả chi nhãn'. Mọi thứ xung quanh hắn dường như mờ đi, chỉ còn lại những sợi dây nhân quả vô hình đang chằng chịt trong không gian. Trong khoảnh khắc ấy, hắn "thấy" một hình ảnh chớp nhoáng, một cảnh tượng không thuộc về không gian và thời gian hiện tại của quán sách nhỏ bé này, mà là một nơi khác, một thời điểm khác, nhưng lại có một sợi dây nhân quả mạnh mẽ liên kết với hiện tại.

*Một cung điện cổ kính, đổ nát.* Hắn thấy. *Không khí cổ kính và rùng rợn, tràn ngập sự tĩnh mịch của hàng ngàn năm. Những hành lang đá hun hút, chạm khắc phù điêu đã bị phong hóa bởi thời gian. Các cánh cổng đá khổng lồ, sừng sững như những người khổng lồ canh gác một bí mật vĩnh cửu. Phía sau những cánh cổng ấy là những phòng mộ bí ẩn, và các trận pháp cổ xưa vẫn còn hoạt động một cách kỳ dị, tạo ra những luồng linh khí lúc mạnh lúc yếu, có nơi tràn ngập sát khí. Nhiều khu vực đã bị sụp đổ, những tảng đá lớn nằm ngổn ngang, hoặc bị nhấn chìm trong làn nước đen ngòm, tĩnh lặng như gương.*

Trong cảnh tượng ấy, hắn "nghe" thấy tiếng gió rít qua các khe đá, âm thanh nghe như những lời than vãn của quá khứ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, ám ảnh. Đôi khi, có tiếng vang vọng của bước chân, và cả những tiếng động lạ từ các cơ quan cổ xưa đang vận hành một cách chậm chạp, đầy đe dọa. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét, mùi máu khô đã bám vào không khí từ hàng ngàn năm trước, và đôi khi, một mùi hương linh dược thoang thoảng, như một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết. Toàn bộ không gian ấy chìm trong một bầu không khí yên tĩnh, cổ kính, bí ẩn và rùng rợn, như đang bước vào một thế giới bị lãng quên, một nơi mà thời gian đã ngừng chảy. Bên ngoài, sương mù dày đặc bao phủ, khiến khung cảnh càng thêm âm u.

Và giữa nơi đó, hắn "thấy" một bóng dáng nữ nhân uy nghiêm. Nàng có vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt. Dù không mặc long bào lộng lẫy, nhưng chiếc vương miện đơn giản trên mái tóc nàng vẫn đủ để khẳng định địa vị của một quân vương. Đôi mắt nàng sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, không hề nao núng trước vẻ âm u của cổ mộ. Nàng đang dẫn đầu một nhóm binh lính tinh nhuệ, trong đó có một nam nhân cường tráng, vẻ mặt nghiêm nghị, mặc giáp sắt tinh xảo – Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân. Họ không dùng phép thuật hay linh lực để mở đường, mà sử dụng trí tuệ, mưu lược và sự dũng cảm của phàm nhân. Nữ Hoàng đang chăm chú quan sát một bức tường khắc đầy phù văn cổ, ánh mắt nàng tinh anh như đang cố gắng giải mã những ký tự đã phai mờ của quá khứ.

"Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!" Giọng nói của Nữ Hoàng Đồ Long, dù chỉ là một tiếng vọng trong tâm trí Tạ Trần, nhưng lại mang theo một sự kiên định, một sự tự chủ mạnh mẽ, như một lời tuyên chiến với cả Thiên Đạo và tiên giới. "Nơi đây ẩn chứa bí mật của tiền nhân, chúng ta sẽ tự mình giải mã."

Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân đứng cạnh nàng, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh, binh lính của họ giữ vững đội hình, không hề nao núng trước không khí âm u của cổ mộ. "Thần nguyện dốc sức bảo vệ bệ hạ! Dù là tiên gia hay ma vật, cũng không thể ngăn cản bước chân của người." Hắn tuyên thệ, giọng nói rắn rỏi, kiên trung.

Nữ Hoàng Đồ Long khẽ dùng tay chạm vào bức tường cổ, đôi mắt nàng tinh anh như đang đọc hiểu những ký tự đã phai mờ, tìm kiếm một lời giải đáp. Hình ảnh chợt lóe lên, rồi vụt tắt, nhanh như một giấc mơ, nhưng lại để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí Tạ Trần.

Hắn trở lại thực tại, ánh mắt vẫn tập trung vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhưng giờ đây, trong đôi mắt ấy đã có thêm những mảnh ghép mới về bức tranh Thiên Đạo và nhân gian. Hắn hiểu rằng, không phải chỉ có con đường tu tiên mới có thể "cứu thế", và cũng không phải tất cả phàm nhân đều cam chịu số phận.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn vào đôi mắt của Tạ Trần, thấy ánh sáng kỳ lạ vừa lóe lên trong đó, một thứ ánh sáng mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào, một thứ ánh sáng của sự thấu hiểu sâu sắc, vượt qua mọi giới hạn của phàm tục và tiên giới. Nàng biết, hắn đã 'thấy' điều gì đó, một điều gì đó mà nàng không thể.

Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự phức tạp của những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí. Nàng không nói thêm lời nào, có lẽ vì nàng đã nhận ra rằng mọi lời lẽ thuyết phục đều trở nên vô nghĩa trước sự kiên định của Tạ Trần, hoặc có lẽ vì nàng đã tìm thấy một câu trả lời cho chính mình, một câu trả lời không đến từ lời nói của Tạ Trần, mà đến từ sự tĩnh lặng của hắn, từ triết lý sống của hắn, và từ chính sự bối rối đang dâng lên trong lòng nàng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, một cái gật đầu đầy vẻ phức tạp, không phải là sự đồng tình, cũng không phải là sự từ bỏ, mà là một sự chấp nhận tạm thời. Nàng quay lưng rời đi, bạch y khẽ lay động, mang theo mùi hương thanh khiết dần tan vào không khí của quán sách. Dương Quân đứng sau nàng, ánh mắt anh ta nhìn Tạ Trần đầy vẻ tôn kính, nhưng cũng chất chứa sự hoài nghi sâu sắc về con đường tu tiên mà anh đang theo đuổi. Anh ta cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, rồi bước theo Lăng Nguyệt, bóng dáng hai người dần khuất vào dòng người của Thị Trấn An Bình.

Khi hai vị tiên nhân khuất bóng, không khí căng thẳng trong quán sách dần tan biến. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng của Thị Dân An Bình từ từ vọng lại, nhịp sống ồn ào quen thuộc của thị trấn lại trở về, như thể chưa từng có sự xuất hiện của một vị tiên tử giáng trần.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang đổ dài trên phố, nhuộm vàng những mái nhà và những con đường đất. Hắn khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt tập trung vào quyển sách cũ đang nằm trên bàn. Những lời nói của Lăng Nguyệt, những hình ảnh hắn vừa "thấy" qua 'nhân quả chi nhãn', tất cả đều được hắn sắp xếp lại trong tâm trí, tạo thành một bức tranh ngày càng rõ nét hơn về Thiên Đạo đang suy yếu và những con đường cứu thế khác nhau.

Hắn khẽ khàng lẩm bẩm, một mình tự nói với chính mình, giọng nói trầm ấm gần như hòa vào tiếng gió chiều: "Có lẽ... con đường chúng ta đi... đã bỏ quên điều gì đó." Hắn nhớ lại lời nói của Lăng Nguyệt, và rồi nghĩ đến những lời hắn đã đáp lại nàng. Hắn không hề vô cảm trước sự tuyệt vọng của nàng, nhưng hắn hiểu rằng, có những giá trị không thể đánh đổi, có những con đường không thể đi.

"Đạo của phàm nhân... cũng có thể là đạo cứu thế." Hắn thầm nghĩ, đặt ngón tay lên trang sách, nơi những dòng chữ cổ xưa đang kể về những câu chuyện của nhân gian. Dù từ chối con đường tiên đạo, Tạ Trần không hề thoát ly. Khả năng 'nhân quả chi nhãn' của hắn vẫn kết nối hắn với những sự kiện lớn của thế giới, dù hắn có muốn hay không. Và giờ đây, hắn biết rằng, ngoài tiên nhân, còn có những phàm nhân khác đang âm thầm chiến đấu theo cách riêng của họ, để bảo vệ những gì họ trân quý. Những mảnh ghép mới của bức tranh Thiên Đạo đã được thêm vào, và hắn, một phàm nhân giữa nhân gian, đang bắt đầu nhìn thấy một con đường cứu thế khác, một con đường không cần đến sức mạnh phi phàm, mà cần đến sự kiên định của nhân tâm.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free