Nhân gian bất tu tiên - Chương 34: An Bình Rung Động: Tiên Tử Giáng Lâm
Phi kiếm của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lướt đi như một vệt sáng băng qua Bãi Hoang Yêu Linh hoang vu, bỏ lại sau lưng những suy tư lấp lửng của Giang Hồ Lãng Tử. Dù đã rời xa khu vực bị yêu khí vẩn đục, nhưng không khí vẫn còn vương vấn chút gì đó nặng nề, u ám, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự suy tàn đang diễn ra của Thiên Đạo. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, tĩnh tại, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy. Câu nói "kẻ tìm thấy lại là kẻ bị tìm thấy" cứ văng vẳng trong tâm trí nàng, gieo vào đó một hạt mầm hoài nghi về toàn bộ chuyến đi này, về mục đích và cả chính bản thân nàng. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn âm ấm, như một điểm tựa nhỏ nhoi, một ngọn lửa leo lét giữa biển băng.
Dương Quân, sau một thoáng bối rối trước thái độ bất kính của vị lãng tử kia, cũng nhanh chóng lấy lại sự chuyên chú. Hắn biết sư tôn đang suy tư, và những điều nàng nghĩ không phải là thứ một đệ tử như hắn có thể dễ dàng lĩnh hội. Nhiệm vụ của hắn là hộ vệ, và chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ quan trọng sắp tới. Hắn phóng thần thức ra xa, dò xét mọi biến động xung quanh, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Lăng Nguyệt. Càng đến gần Thị Trấn An Bình, linh khí trong không khí càng trở nên thanh thoát hơn, không còn mùi ẩm mốc, mục ruỗng của yêu khí. Thay vào đó là mùi hương của cỏ cây, của đất đai màu mỡ và chút khói bếp thoảng bay.
Chẳng mấy chốc, một thị trấn nhỏ ẩn mình giữa những ngọn đồi xanh biếc đã hiện ra trước mắt họ. Đó là Thị Trấn An Bình, một cái tên đơn giản nhưng lại hàm chứa một khát vọng sâu xa của những người phàm tục: được sống một đời bình yên. Các ngôi nhà gỗ và gạch san sát nhau, mái ngói nâu đỏ ẩn hiện dưới những tán cây xanh rì. Con đường chính của thị trấn, được lát bằng đá cuội, uốn lượn như một dải lụa mềm mại, dẫn đến một quảng trường nhỏ ở trung tâm. Từ trên cao nhìn xuống, thị trấn như một bức tranh thủy mặc, tĩnh lặng và an yên.
Khi phi kiếm của Lăng Nguyệt và Dương Quân từ từ hạ xuống gần cổng thị trấn, một luồng ánh sáng chói lòa bất chợt bùng lên từ thân hình Lăng Nguyệt Tiên Tử, không phải do nàng cố ý, mà là khí chất siêu phàm tự thân nàng tỏa ra. Mái tóc đen nhánh của nàng bay nhẹ trong gió, tà bạch y tinh khiết không vương bụi trần, đôi mắt phượng sắc bén như ẩn chứa cả một trời sao, cùng dung nhan tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tuyết khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng đều phải kinh ngạc đến nghẹt thở. Cùng với vẻ đẹp không nhiễm khói lửa nhân gian ấy, một luồng uy áp vô hình, không cố ý mà thành, lập tức lan tỏa, bao trùm toàn bộ Thị Trấn An Bình.
Những âm thanh náo nhiệt thường ngày của thị trấn – tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng the thé, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân vội vã – đột ngột im bặt. Mọi thứ chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể thời gian đã ngưng đọng. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm, và cả mùi mồ hôi đặc trưng của cuộc sống phàm trần dường như cũng bị áp chế, nhường chỗ cho một cảm giác thanh khiết, lạnh lẽo lan tỏa từ vị tiên tử.
Người dân đang buôn bán, đang trò chuyện, đang đi lại trên đường, bỗng chốc sững sờ. Họ ngước nhìn lên bầu trời, rồi nhìn xuống cổng thị trấn, nơi hai bóng người với khí chất hoàn toàn khác biệt đang từ từ bước vào. Sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành sợ hãi và kính nể. Những ánh mắt dò xét, tò mò nhanh chóng cụp xuống, thay vào đó là sự run rẩy, khúm núm.
"Trời ơi, đó là tiên nhân sao? Khí thế thật đáng sợ!" Một người thị dân run rẩy thì thầm, giọng nói lí nhí như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch.
Một người khác, có vẻ lớn tuổi hơn, vội vàng kéo tay đứa cháu nhỏ đang ngẩng đầu nhìn, thì thầm dặn dò: "Mau... mau quỳ xuống! Đừng nhìn thẳng! Kẻo đắc tội tiên gia!"
Chỉ trong nháy mắt, một làn sóng cúi đầu, quỳ lạy lan khắp con đường. Những người đang gánh hàng vội vàng đặt gánh xuống, những người đang ăn uống cũng buông đũa, úp mặt xuống đất. Không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị tiên tử đang bước đến, chỉ có tiếng xì xào bàn tán nhỏ như tiếng muỗi kêu, cùng những tiếng thở hổn hển đầy sợ hãi.
Dương Quân đi phía sau Lăng Nguyệt, cảm thấy rõ ràng sự chú ý đổ dồn vào họ. Hắn đã quen với sự kính nể của phàm nhân, nhưng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh hãi đến mức này. Ánh sáng chói lòa từ sư tôn, cùng luồng uy áp vô hình, đã biến Thị Trấn An Bình náo nhiệt thành một biển người run rẩy, quỳ phục. Trong lòng hắn có chút không quen, nhưng ánh mắt vẫn kiên định dõi theo Lăng Nguyệt. Hắn thầm nghĩ: *Sư tôn quả nhiên khí thế phi phàm, phàm nhân không thể chịu nổi. Liệu Tạ Trần có khác biệt? Hắn là một phàm nhân, nhưng lại được sư tôn xem trọng đến vậy, chắc hẳn cũng không phải người thường.*
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn bước đi thanh thoát, nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một uy nghiêm không thể xâm phạm. Nàng không hề hạ thấp ánh mắt nhìn những người phàm trần đang quỳ lạy. Nàng không cố ý phô trương uy thế, nhưng sự tồn tại của nàng đã là một sự phô trương. Nàng cảm thấy sự kính sợ, sự run rẩy từ những phàm nhân, và trong một khoảnh khắc, nàng tự hỏi, liệu đây có phải là cái giá của sức mạnh, cái giá của sự xa rời nhân gian? Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ ấm lên, như nhắc nhở nàng về một phần nhân tính vẫn còn tồn tại sâu thẳm. Nàng chỉ có một mục tiêu duy nhất, một địa điểm duy nhất trong thị trấn này. Ánh mắt nàng xuyên qua đám đông, hướng thẳng đến một góc khuất, nơi có một quán sách nhỏ nằm yên bình.
Khi Lăng Nguyệt và Dương Quân đi ngang qua quảng trường nhỏ, một cây cổ thụ khổng lồ đột ngột hiện ra. Nó đứng sừng sững uy nghiêm, như một vị thần hộ mệnh của thị trấn. Thân cây to đến mức vài người ôm không xuể, vỏ cây xù xì, hằn lên những dấu vết của hàng ngàn năm phong sương. Rễ cây ăn sâu vào lòng đất, nổi lên thành những khối u sần sùi, to lớn, tạo thành những chỗ trú ẩn tự nhiên dưới gốc. Tán lá của nó rộng lớn đến khó tin, che phủ cả một khu vực, tạo thành một bóng râm mát rượi giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa. Dưới gốc cây, có vài miếu thờ nhỏ đã cũ kỹ, chứng tỏ sự linh thiêng và tín ngưỡng của người dân đối với Cổ Thụ Trấn Yêu này.
Không khí xung quanh cây cổ thụ này đặc biệt tĩnh lặng và trang nghiêm. Tiếng gió xào xạc qua từng kẽ lá nghe như một lời thì thầm của quá khứ, tiếng chim hót líu lo nghe như những khúc ca của tự nhiên, tiếng côn trùng kêu rả rích tạo nên một bản giao hưởng êm dịu. Một mùi hương của gỗ cổ thụ, của đất ẩm, hòa quyện với một chút linh khí thoang thoảng, tạo nên một cảm giác bình yên và uy nghi. Tuy nhiên, nếu tinh ý, người ta vẫn có thể cảm nhận được một luồng yêu khí yếu ớt, rất cổ xưa, phảng phất đâu đó trong không khí, như một vết sẹo cũ kỹ không thể lành.
Ngay khi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang chuẩn bị đi qua Cổ Thụ Trấn Yêu, một cảnh tượng bất ngờ đã diễn ra, phá vỡ sự tĩnh mịch và trang nghiêm của nơi đây. Dưới gốc cây, một bóng hình nhỏ bé đang run rẩy. Đó là một nữ tử, dung nhan xinh đẹp, trong sáng, với mái tóc đen dài xõa xuống khuôn mặt đang tái nhợt vì sợ hãi. Nàng mặc một bộ y phục giản dị, màu xanh nhạt, đã hơi nhàu nhĩ. Nàng bị một tên côn đồ địa phương, thân hình vạm vỡ, quần áo xộc xệch, với ánh mắt vằn vện dục vọng, đẩy ngã xuống đất, gần sát một rễ cây cổ thụ. Có vẻ như tên côn đồ này đã bị kích động bởi một luồng yêu khí yếu ớt đang phảng phất trong không khí, hoặc có lẽ chỉ đơn thuần là sự hỗn loạn của Thiên Đạo đã làm bộc phát những 'nhân tính' xấu xa vốn có trong hắn.
"Xin đừng làm hại ta!" Nữ tử ngây thơ ấy kêu lên một tiếng thất thanh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy hoảng loạn, đôi tay cố gắng chống đỡ, ánh mắt cầu xin.
Tên côn đồ cười cợt một cách thô tục, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến những người thị dân đang quỳ lạy gần đó càng thêm sợ hãi, không dám ngẩng đầu. "Tiểu mỹ nhân, ngoan ngoãn đi theo ta, đừng phí sức cầu cứu! Ở đây làm gì có ai dám can thiệp vào chuyện của lão tử!" Hắn nói, bàn tay thô bạo vươn ra, định túm lấy cánh tay của nàng.
Dương Quân, vốn là một người chính trực, nhiệt huyết, ngay lập tức nổi giận. Hắn định rút kiếm, tung một chiêu giải cứu nữ tử. "Sư tôn, để đệ tử ra tay dẹp loạn!" Hắn nói, bước chân đã định lao tới.
Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ khẽ phất tay. Nàng không nói một lời nào, chỉ lắc đầu nhẹ nhàng, ánh mắt phượng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu thẳm trong đó, ẩn chứa một sự phức tạp khó hiểu. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ ấm lên một lần nữa, như một lời nhắc nhở về sự ràng buộc của nàng với thế giới nhân gian. "Chờ đã... quan sát." Nàng khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, khiến Dương Quân lập tức dừng lại, tuy trong lòng vẫn còn đầy bất bình.
Lăng Nguyệt không can thiệp. Nàng đứng đó, một tiên tử cao quý, lạnh lùng, chứng kiến cảnh một phàm nhân bị quấy rối ngay dưới gốc cây cổ thụ đầy linh tính. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng yêu khí cổ xưa phảng phất quanh cái cây, và cách nó dường như kích động sự hỗn loạn trong tâm trí tên côn đồ. Nàng cũng cảm nhận được sự yếu đuối, sự bất lực của nữ tử. Đối với nàng, đây không chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một phép thử, một mảnh ghép trong bức tranh lớn hơn về Thiên Đạo suy yếu và nhân gian hỗn loạn. Liệu việc tu sĩ can thiệp vào mọi thứ có phải là cách giải quyết tốt nhất? Hay có những quy luật khác đang vận hành, những quy luật mà Tạ Trần đã nhìn thấy?
Dương Quân tuy không hiểu ý của sư tôn, nhưng vẫn tuân lệnh. Hắn đứng yên, ánh mắt quét qua hiện trường, vừa cảnh giác, vừa khó chịu. Hắn nhìn thấy nỗi sợ hãi tột cùng trong mắt nữ tử, và sự tàn bạo trong ánh mắt tên côn đồ. Hắn tự hỏi, *liệu đây có phải là một phần của "nhân quả" mà Tạ Trần thường nói đến? Hay là sự buông thả của Thiên Đạo đã khiến những điều xấu xa dễ dàng bùng phát hơn?*
Nữ tử ngây thơ ấy, trong cơn hoảng loạn tột cùng, không biết rằng mình đang nằm trong tầm mắt của một vị tiên tử quyền năng. Nàng chỉ biết rằng mình đang cô độc, yếu đuối, và sắp sửa bị làm hại. Tiếng cầu cứu của nàng càng lúc càng yếu ớt, chìm dần trong tiếng cười khẩy của tên côn đồ và sự im lặng đáng sợ của thị trấn.
Trong khi đó, từ trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn ngồi yên vị bên chiếc bàn gỗ cũ, tay cầm một quyển sách đã ố vàng. Thân hình anh vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt vì ít tiếp xúc với nắng gió. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của anh dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không chỉ là những gì đang diễn ra bên ngoài cửa sổ, mà còn là những sợi dây nhân quả vô hình đang đan xen. Anh không hề ngẩng đầu, không hề di chuyển, nhưng trong tâm trí anh, toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra dưới Cổ Thụ Trấn Yêu đã hiện lên rõ ràng như một bức tranh sống động.
'Nhân quả chi nhãn' của Tạ Trần, không phải là một loại phép thuật hay thần thông, mà là khả năng suy luận cực hạn, một sự nhạy cảm phi thường với những mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, đã phơi bày sự thật đằng sau sự kiện nhỏ bé đó. Anh nhìn thấy sự liên hệ giữa luồng yêu khí cổ xưa phảng phất quanh cây cổ thụ ngàn năm tuổi với sự suy yếu của Thiên Đạo. Nó không trực tiếp điều khiển tên côn đồ, nhưng nó đã tạo ra một môi trường hỗn loạn, nơi những 'nhân tính' xấu xa dễ dàng bị kích động, nơi ranh giới giữa thiện và ác trở nên mờ nhạt hơn. Nó như một chất xúc tác, đẩy những dục vọng ẩn sâu trong con người lên đến đỉnh điểm. Anh cũng nhìn thấy sự bất lực của nữ tử, sự tàn bạo của tên côn đồ, và cả sự lưỡng lự của Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Tạ Trần cũng đã cảm nhận được luồng uy áp mạnh mẽ, lạnh lẽo từ Lăng Nguyệt Tiên Tử ngay từ khi nàng vừa bước chân vào thị trấn. Anh cảm nhận được sự chú ý của nàng, ánh mắt quan sát của nàng, và cả sự phức tạp trong nội tâm nàng khi nàng chứng kiến cảnh tượng dưới gốc cây cổ thụ. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy. Không có sự bất ngờ, không có sự kinh ngạc, chỉ có một sự chấp nhận bình thản.
*Đến rồi... và nàng đã 'thấy' rồi.* Tạ Trần thầm nghĩ. *Liệu nàng có thay đổi suy nghĩ? Liệu nàng có hiểu được rằng, Thiên Đạo suy yếu không chỉ là vấn đề của linh khí khô cạn, mà còn là vấn đề của nhân tâm đang dần mục ruỗng?* Anh nhẹ nhàng lật một trang sách cũ, tiếng sột soạt khẽ khàng vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán sách, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài.
Bên ngoài quán sách, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi chứng kiến nhưng không trực tiếp can thiệp vào sự kiện tại Cổ Thụ Trấn Yêu, tiếp tục bước đi. Nàng không quay đầu lại, không một chút do dự, ánh mắt kiên định hướng về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần. Nàng cảm nhận được sự 'khác biệt' của Tạ Trần, một sự bình thản đến lạ thường giữa uy áp của mình. Những người phàm trần khác đều quỳ lạy, sợ hãi, nhưng linh giác của nàng cho biết, có một người trong quán sách kia không hề bị ảnh hưởng bởi uy thế của nàng, một người vẫn giữ được sự bình tĩnh đến khó tin. Đó là sự bình thản của một tảng đá giữa dòng thác lũ, của một ngọn nến nhỏ bé nhưng không hề lay động trước phong ba.
*Hơi thở nhân gian... và một cái cây cổ thụ đầy linh tính, nhưng lại có dấu vết của yêu khí cổ xưa.* Lăng Nguyệt suy nghĩ. Nàng hiểu rằng sự kiện vừa rồi không phải là ngẫu nhiên, mà là một dấu hiệu của sự suy yếu Thiên Đạo. *Hắn quả nhiên là điểm kỳ dị mà Thiên Đạo không thể nắm bắt.* Nàng càng tin rằng Tạ Trần là chìa khóa, không phải vì sức mạnh, mà vì triết lý và sự thấu hiểu của hắn về 'nhân quả' và 'nhân tính'.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước từng bước chậm rãi, uy nghiêm, xuyên qua đám đông im lặng, không khí nín thở của thị trấn. Mỗi bước chân của nàng dường như đều mang theo trọng lượng của cả một kỷ nguyên, của một Thiên Đạo đang trên bờ suy tàn. Cuối cùng, nàng dừng lại. Nàng đứng ngay trước ngưỡng cửa của quán sách nhỏ, nơi mùi hương của giấy cũ, của mực tàu, của tri thức và cả một chút khói bếp thoang thoảng bay ra.
Qua khung cửa gỗ đơn sơ, ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm của Lăng Nguyệt Tiên Tử cuối cùng cũng giao nhau với đôi mắt tĩnh lặng, u thâm của Tạ Trần. Không có lời chào hỏi, không có sự kinh ngạc hay sợ hãi từ phía Tạ Trần. Chỉ có một sự đối mặt im lặng, giữa một vị tiên tử đã gần "mất người" và một phàm nhân kiên định giữ trọn nhân tính, giữa lý tưởng và hiện thực, giữa cái cũ và cái mới. Một cuộc gặp gỡ định mệnh đã chính thức bắt đầu, ngay tại ngưỡng cửa của một quán sách nhỏ bé giữa nhân gian.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.