Nhân gian bất tu tiên - Chương 33: Nguyệt Ảnh Trầm Tư: Đường Đến Nhân Tâm
Phi kiếm xé gió, xuyên qua màn đêm, mang theo Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lướt đi như một vệt sáng bạc. Dưới chân họ, những dãy núi trùng điệp chìm vào bóng tối thăm thẳm, chỉ còn lờ mờ những ánh đèn hiu hắt từ các thị trấn xa xôi, nhỏ bé tựa đốm lửa ma trơi. Cuộc gặp gỡ vội vã tại Khắc Thạch Phường, những lời kể của lão nghệ nhân và miếng ngọc bội cổ kính đã thắp lên trong lòng Lăng Nguyệt một tia sáng, rọi chiếu vào những góc khuất trong tâm trí nàng. Nàng ra lệnh tăng tốc, nhưng trong sâu thẳm, trái tim băng giá của nàng lại đang dấy lên những dòng suy tư cuồn cuộn, một sự xáo động hiếm hoi.
Phi kiếm dừng lại trên đỉnh một ngọn núi cao, cách Động Phủ Yêu Vương chừng trăm dặm. Lăng Nguyệt Tiên Tử không lập tức hạ xuống, nàng cần một khoảnh khắc tĩnh lặng để sắp xếp lại mọi suy nghĩ. Dương Quân đứng phía sau, ánh mắt hắn dõi theo bóng lưng thanh thoát của nàng, cảm nhận được sự căng thẳng vô hình đang bao trùm. Hắn biết, kể từ khi khái niệm "điểm neo nhân quả" của Tạ Trần được nhắc đến, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã không còn giống trước. Sự lạnh lùng cố hữu vẫn đó, nhưng xen lẫn vào đó là một sự băn khoăn, một nỗi hoài nghi sâu sắc về con đường mà nàng và toàn bộ giới tu tiên đang đi.
Linh khí trên đỉnh núi này vẫn còn khá nồng đậm, nhưng trong mắt Lăng Nguyệt, nó đã không còn thuần khiết như trước. Nàng có thể cảm nhận được một thứ tạp chất vô hình, tựa như bụi bẩn bám vào ngọc ngà, làm phai mờ đi vẻ sáng trong vốn có. Đây là dấu hiệu của sự suy yếu Thiên Đạo, một vết thương đang rỉ máu, lan rộng khắp nhân gian, ngay cả những nơi được cho là linh khí phong phú nhất. Nàng nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, nhưng hương linh khí quen thuộc giờ đây lại mang theo một chút vị đắng chát.
Trong không gian tĩnh mịch của đỉnh núi, những suy nghĩ của Lăng Nguyệt như những dòng sông cuộn chảy, không ngừng va đập vào nhau. Tạ Trần, một phàm nhân khước từ tiên đạo, lại chính là người nhìn thấu bản chất của vấn đề, người mà nàng, một Tiên Tử của Thái Huyền Tông, phải đi tìm cầu. Điều này giống như một sự châm biếm nghiệt ngã của số phận, một sự đảo lộn mọi quy tắc mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn là một thiếu nữ.
"Nhân tính..." nàng thì thầm, giọng nói khẽ khàng bị gió núi cuốn đi. "Liệu thứ mà chúng ta đã đánh mất, lại có thể tìm thấy ở một phàm nhân không màng tiên đồ?" Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, như một điệp khúc dai dẳng. Giới tu tiên, với sự theo đuổi sức mạnh và trường sinh bất tử, đã từ bỏ quá nhiều thứ trên con đường đó. Cảm xúc, ký ức, thậm chí là bản ngã của chính mình, tất cả đều bị coi là chướng ngại, là "chấp niệm" cần phải đoạn tuyệt để đạt tới cảnh giới cao hơn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đồng môn, quá nhiều trưởng lão, sau hàng trăm năm tu luyện, trở nên vô cảm, lạnh lùng, chỉ còn là một cỗ máy tu luyện vô hồn. Đó có phải là thứ "thành tiên" mà họ hằng khao khát?
Nàng chậm rãi vươn tay, chạm vào Nguyệt Quang Trâm đang cài trên búi tóc. Hơi ấm quen thuộc từ cây trâm lan tỏa vào đầu ngón tay nàng, một cảm giác rất thật, rất đỗi con người. Đây là món quà của sư phụ nàng, một vị Đại Năng đã "mất người" hoàn toàn, nhưng trước khi tan biến vào Thiên Đạo, người vẫn còn giữ lại chút tiếc nuối cuối cùng, gửi gắm vào cây trâm này một phần ký ức, một phần nhân tính đã mất. Lăng Nguyệt đã luôn giữ gìn nó, như một lời nhắc nhở, một điểm neo vô hình níu giữ nàng khỏi vực thẳm của sự vô cảm. Nhưng liệu, chỉ một cây trâm bé nhỏ này, có đủ để chống lại dòng chảy xiết của "mất người" mà toàn bộ giới tu tiên đang phải đối mặt?
Nàng nhắm mắt, hình dung ra Tạ Trần. Một thư sinh gầy gò, đôi mắt sáng và sâu thẳm, không có một chút linh lực, không có một chút hào quang của tu sĩ. Nhưng chính từ con người phàm tục ấy, lại toát ra một thứ trí tuệ sắc bén, một sự kiên định vào nhân tính, vào cuộc sống trọn vẹn mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Anh ta không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh ta trọng chữ "sống". Đó là một sự đối lập hoàn toàn với lý tưởng của giới tu tiên, nhưng lại là điều mà Thiên Đạo suy yếu đang cần lúc này.
"Sức mạnh có thể cứu Thiên Đạo, nhưng liệu có thể cứu rỗi chính chúng ta?" Lăng Nguyệt tự hỏi. Nàng đã từng tin chắc rằng, chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể vá trời, mới có thể ngăn chặn sự suy tàn. Nhưng Tạ Trần đã cho nàng thấy một góc nhìn khác. Có lẽ, vấn đề không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở chính bản chất của sự tu luyện, ở cái giá mà con người phải trả để có được sức mạnh ấy. "Tạ Trần, ngươi đã nhìn thấy điều gì mà chúng ta, những kẻ tu tiên, lại mù quáng bỏ qua?"
Nàng đã từng nghĩ, việc gặp Tạ Trần sẽ là một nhiệm vụ đơn giản. Chỉ cần dùng uy thế của Thái Huyền Tông, dùng lý lẽ về trách nhiệm với chúng sinh, hoặc dùng lợi ích của việc tu tiên, là có thể thuyết phục được anh ta. Nhưng giờ đây, nàng biết điều đó là vô nghĩa. Tạ Trần không quan tâm đến uy thế, không bị cám dỗ bởi lợi ích, và anh ta đã chủ động từ bỏ con đường tu đạo. Thuyết phục một người như vậy, không thể dùng những phương cách thông thường.
"Phải làm sao để thuyết phục một kẻ đã từ bỏ mọi thứ mà ta tôn thờ?" Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài hiếm hoi thoát ra từ đôi môi lạnh lùng. "Không phải bằng uy hiếp, không phải bằng danh lợi, mà là... bằng gì?" Bằng sự thấu hiểu? Bằng sự đồng cảm? Bằng cách nào đó để chạm đến cái "nhân tính" mà anh ta đang cố gắng gìn giữ? Nàng không biết. Đây là một câu đố khó hơn bất kỳ trận pháp hay công pháp nào mà nàng từng học. Nó đòi hỏi một sự thay đổi trong tư duy, một sự chấp nhận những giá trị mà nàng đã từng coi thường.
Sau một hồi trầm tư, Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt. Ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Nàng không còn dao động. Dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, nàng cũng sẽ phải đi. Đây không chỉ là vì Thiên Đạo, mà còn là vì chính nàng, vì những gì còn sót lại của "nhân tính" trong lòng nàng. Nàng đứng dậy, khoác lên mình tiên bào trắng thuần, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng cũng chất chứa sự mệt mỏi ẩn sâu.
"Dương Quân," nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm. "Chúng ta xuất phát."
"Vâng, Trưởng lão!" Dương Quân đáp lời, ánh mắt hắn rực cháy nhiệt huyết. Hắn không hiểu hết những suy tư của Lăng Nguyệt, nhưng hắn tuyệt đối tin tưởng vào quyết định của nàng. Hắn vẫy tay, phi kiếm dưới chân họ lại một lần nữa xé gió bay lên, hướng thẳng về phía chân trời, nơi Động Phủ Yêu Vương đang ẩn mình trong màn đêm tĩnh lặng.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua lớp mây mù, rải rác trên những ngọn núi khô cằn. Phi kiếm của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã đi qua hàng trăm dặm, và giờ đây, cảnh vật bên dưới đã hoàn toàn thay đổi. Những cánh rừng xanh mướt đã nhường chỗ cho một vùng đất hoang tàn, một Bãi Hoang Yêu Linh rộng lớn trải dài đến tận chân trời.
Nơi đây không có một công trình kiến trúc nào của con người, chỉ có những bụi cây khô héo bám trụ trên nền đất nứt nẻ, những tảng đá xám xịt nằm rải rác như những bộ xương của một loài vật khổng lồ đã chết. Gió rít lên từng hồi, mang theo bụi đất khô cằn và một mùi vị hoang dã đặc trưng, xen lẫn vào đó là một thứ yêu khí thoang thoảng, rất nhẹ nhưng lại vô cùng dai dẳng, tựa như một lớp sương mù vô hình bao phủ lấy toàn bộ không gian. Bầu không khí nơi đây u ám, nặng nề, gợi lên một cảm giác cô độc và nguy hiểm tiềm ẩn. Dù mặt trời đã lên cao, nhưng những tia nắng dường như không đủ sức xua tan đi sự ảm đạm bao trùm.
"Trưởng lão, yêu khí ở đây có vẻ... đặc quánh hơn bình thường," Dương Quân lên tiếng, giọng nói hắn tràn đầy sự cảnh giác. Hắn đảo mắt quan sát xung quanh, thanh kiếm bên hông khẽ rung lên, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. "Nhưng lại không có yêu thú cấp cao nào xuất hiện. Chỉ thấy một vài con yêu thú nhỏ, yếu ớt ẩn mình trong bụi rậm." Hắn đã quen với yêu khí hung hãn, cuồng bạo của yêu thú cấp cao, nhưng thứ yêu khí nơi đây lại mang một vẻ khác, âm trầm và lặng lẽ hơn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời ngay. Nàng khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng tấc đất, từng bụi cây, từng tảng đá. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Yêu khí nơi đây không phải là thứ yêu khí bùng phát từ sự tu luyện ma đạo, hay từ sự biến dị của linh thú. Nó mang theo một hơi thở của thời gian, của sự mục ruỗng, một thứ yêu khí cổ xưa, đã lắng đọng qua hàng vạn năm.
"Yêu khí này... không đơn thuần là sự hỗn loạn," Lăng Nguyệt cuối cùng cũng cất lời, giọng nói nàng khẽ khàng, như đang tự nói với chính mình. "Nó mang theo hơi thở của thời gian, của sự mục ruỗng. Giống như vết nứt ở Động Phủ Yêu Vương... Nó không phải là nguồn gốc của sự sống, mà là tàn tích của một cái chết, của một sự phân rã đã kéo dài quá lâu." Nàng nghĩ đến những phù văn cổ xưa mà lão nghệ nhân đã miêu tả, nghĩ đến Ngọc Bội Trấn Hồn được nhắc đến trong truyền thuyết. Tất cả đều chỉ ra một sự thật: vấn đề không phải là mới, mà đã tồn tại từ rất lâu, rất lâu rồi. Có lẽ, sự suy yếu của Thiên Đạo mà họ đang chứng kiến, chỉ là giai đoạn cuối cùng của một căn bệnh đã ủ lâu năm.
Khi phi kiếm lướt qua một khe núi hẹp, một bóng người đột ngột lọt vào tầm mắt họ. Dưới một tảng đá lớn, tránh đi cái nắng gắt của buổi trưa, một nam nhân đang ngồi nghỉ. Hắn ăn mặc phong trần, mái tóc đen dài xõa tung sau lưng, trên người vắt một thanh kiếm cổ. Vẻ ngoài của hắn toát lên sự bất cần đời, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén một cách lạ thường, lướt nhanh qua phi kiếm của Lăng Nguyệt và Dương Quân. Hắn đang lau chùi thanh kiếm của mình bằng một mảnh vải cũ, động tác chậm rãi, ung dung tự tại, như thể thế giới xung quanh không có chút ảnh hưởng nào đến hắn.
Dương Quân lập tức cảnh giác cao độ. Hắn xoay người, chắn trước Lăng Nguyệt, ánh mắt dò xét vị lãng tử kia. "Ngươi là ai? Sao lại ở nơi này?" Hắn hỏi, giọng điệu dứt khoát, mang theo sự uy nghiêm của một tu sĩ Thái Huyền Tông.
Vị lãng tử ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt phong trần, có chút bụi bặm nhưng lại mang vẻ tiêu sái. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự bất cần. "Này, hai vị tiên nhân v��i vã thế? Bãi đất hoang này không có gì hay ho đâu, chỉ toàn yêu khí và mấy con yêu thú nhỏ thôi. Nhưng nếu muốn tìm thứ gì đó đã bị lãng quên thì lại khác." Hắn nói, giọng điệu tự nhiên, không một chút sợ hãi hay cung kính trước hai tu sĩ. Ánh mắt hắn, một lần nữa, lướt qua Lăng Nguyệt, như thể đang đánh giá, đang thăm dò.
Dương Quân nhíu mày, cảm thấy khó chịu trước thái độ bất kính của đối phương. Hắn định nói thêm, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phất tay, ra hiệu cho hắn im lặng. Nàng không nói gì với Giang Hồ Lãng Tử, chỉ khẽ gật đầu, như một lời chào hỏi tối thiểu, nhưng đủ để thể hiện sự tôn trọng nhất định.
Vị lãng tử thấy Lăng Nguyệt không có ý định gây khó dễ, hắn cũng không nói thêm. Hắn chậm rãi đứng dậy, thu kiếm vào vỏ. "Thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng là nhà. Ta chỉ là một lãng khách qua đường, thấy cảnh đẹp thì dừng chân nghỉ ngơi thôi. Tiên nhân không cần quá cảnh giác." Hắn nói, rồi quay lưng bước đi, không một chút lưu luyến. Những bước chân của hắn nhẹ bẫng, dường như hòa vào tiếng gió rít.
Khi đã đi được một đoạn khá xa, hắn bỗng dừng lại, quay đầu nhìn về phía Lăng Nguyệt và Dương Quân. Ánh mắt hắn sâu thẳm, mang theo một ý vị khó hiểu. "Nhân quả tuần hoàn, có khi kẻ tìm thấy lại là kẻ bị tìm thấy." Hắn nói xong, liền nhanh chóng biến mất sau một tảng đá lớn, chỉ để lại câu nói lấp lửng vang vọng trong không gian hoang tàn.
Dương Quân vẫn còn đứng đó, cảnh giác dõi theo bóng dáng của Giang Hồ Lãng Tử cho đến khi hắn khuất hẳn. Hắn quay sang Lăng Nguyệt, định hỏi xem câu nói cuối cùng kia có ý nghĩa gì, nhưng nhìn thấy ánh mắt trầm tư của nàng, hắn lại thôi. Lăng Nguyệt không nói gì, nàng chỉ tiếp tục cảm nhận yêu khí đang bao trùm Bãi Hoang này, và suy ngẫm về những lời mà vị lãng tử kia đã nói. "Kẻ tìm thấy lại là kẻ bị tìm thấy." Liệu đây có phải là một lời nhắc nhở, hay một lời cảnh báo? Liệu nàng có đang đi tìm Tạ Trần, hay chính nàng mới là người đang bị Tạ Trần "tìm thấy", tìm thấy những giá trị mà nàng đã lãng quên, tìm thấy phần nhân tính đang dần phai nhạt trong chính mình?
Phi kiếm tiếp tục hành trình. Dù mặt trời đã lên cao, nhưng Bãi Hoang Yêu Linh vẫn chìm trong một bầu không khí u ám, nặng nề. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với Nguyệt Quang Trâm ấm nóng trong tay, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm nội tâm nàng, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Nàng đang đi tìm một phàm nhân, để cứu lấy Thiên Đạo, nhưng liệu, chính nàng có thể tìm lại được chính mình trên con đường đó? Một cuộc gặp gỡ định mệnh đang đến gần, giữa một tiên tử đã gần "mất người" và một phàm nhân kiên định giữ trọn nhân tính, giữa lý tưởng và hiện thực, giữa cái cũ và cái mới, và có lẽ, giữa một Thiên Đạo đang suy tàn và một kỷ nguyên mới đang chực chờ hé mở.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.