Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 32: Nguyệt Ảnh Trầm Tư: Vết Nứt Cổ Xưa và Tiếng Vọng Nhân Tâm

Dương Quân cúi đầu lĩnh mệnh, trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, nhưng anh không còn nghi ngờ gì về sự quyết đoán của sư phụ. Anh biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên ấy, chính là người đã mở ra cánh cửa đầu tiên. Cuộc gặp gỡ giữa Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tạ Trần, hai con người đại diện cho hai thái cực của thế giới này, dường như đã được định sẵn, và nó sẽ thay đổi tất cả.

***

Trong sâu thẳm Động Phủ Yêu Vương, nơi ánh sáng ban ngày chưa từng chạm tới, chỉ có thứ quang mang lờ mờ từ những tinh thể bích ngọc ẩn mình trong vách đá, Tạ Trần chậm rãi bước đi. Hắc Y Sát Thủ đã bị hắn khéo léo cắt đuôi, không phải bằng tốc độ hay linh lực, mà bằng sự thấu hiểu địa hình và khả năng phán đoán hướng đi của kẻ địch. Hắn không có tu vi, nhưng trí tuệ của hắn sắc bén hơn bất kỳ thần niệm nào, có thể nhìn thấu những lỗ hổng trong phòng ngự của đối phương, những điểm yếu mà chính những tu sĩ dày dạn kinh nghiệm cũng khó lòng nhận ra. Giờ đây, chỉ còn lại hắn, và thứ yêu khí cuồn cuộn đang bao trùm lấy không gian.

Tiếng gió rít thấu xương, không phải gió từ bên ngoài, mà là những luồng khí ẩm lạnh lẽo len lỏi qua vô vàn khe nứt trong lòng đất. Mùi hôi tanh của yêu thú đã chết, mùi máu khô đặc quánh, và một thứ mùi ẩm mốc, mục ruỗng cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tạ Trần không dùng linh khí để thanh lọc, hắn hít thở sâu, để những mùi hương ấy thấm vào tâm trí, như một cách để hòa mình vào môi trường, để cảm nhận nó chân thực nhất. Hắn biết, mọi manh mối đều ẩn chứa trong những chi tiết nhỏ nhặt này.

Càng vào sâu, thứ yêu khí càng trở nên nồng đậm, đặc quánh như sương mù đen. Nó không chỉ đơn thuần là năng lượng của yêu thú hay ma vật, mà còn mang theo một cảm giác mục ruỗng, cổ xưa đến kỳ lạ. Tạ Trần chạm tay vào vách đá, cảm nhận sự lạnh lẽo, thô ráp của đá nguyên khối. Những phiến đá này không phải là đá bình thường, chúng mang một vẻ cổ kính, như thể đã tồn tại từ thuở hồng hoang, chứng kiến vô vàn biến cố của thời gian.

"Yêu khí này... không đơn thuần là sự biến chất," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng trong hang động. Ánh mắt hắn sâu thẳm, lướt qua những phù văn mờ nhạt khắc trên vách đá. Chúng không giống bất kỳ phù văn nào hắn từng thấy trong các sách cổ của tiên môn hay phàm gian. Chúng mang một vẻ thô sơ, hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng, như thể được khắc bởi một chủng tộc cổ xưa đã chìm vào quên lãng. "Nó là một sự mục ruỗng từ căn nguyên, như một vết thương đã hở miệng từ ngàn xưa, không ngừng rỉ ra độc tố."

Ngón tay hắn lướt nhẹ trên từng nét phù văn, cảm nhận năng lượng đã mục nát ẩn sâu bên trong. Bỗng nhiên, một luồng ký ức đau buồn chợt ập đến, không phải là một phép thuật, mà là sự liên kết nhân quả giữa những điều hắn đang cảm nhận và những trải nghiệm sâu sắc nhất của đời hắn. Hình ảnh một nữ nhân hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, nàng yểu điệu, xinh đẹp, với đôi mắt đượm buồn và xiêm y màu hồng nhạt. Đó là Nữ Tu Sĩ Đa Tình, người đã từng có tình cảm sâu sắc với hắn, người đã từng chia sẻ những ước mơ về một cuộc sống bình dị, nhưng cuối cùng lại chọn con đường tu tiên, con đường mà hắn đã từ bỏ.

"Người đã quên ta rồi sao, Tạ Trần?" Giọng nói của nàng vọng lại trong ký ức hắn, không rõ là tiếng thì thầm của quá khứ, hay chỉ là ảo ảnh của tâm trí hắn. Nàng đứng đó, giữa một khung cảnh hoang tàn của một chiến trường cổ xưa, nơi linh khí và yêu khí giao tranh ác liệt, nơi những tu sĩ đã "mất người" vẫn chiến đấu một cách vô hồn. Nàng hỏi hắn, đôi mắt nàng vẫn giữ một chút ánh sáng của nhân tính, nhưng đã bắt đầu nhuốm màu vô cảm của đại đạo. "Con đường ta chọn... người có hiểu? Ta chỉ muốn giữ lấy những gì ta tin tưởng, dù cái giá phải trả là..." Nàng không nói hết, nhưng Tạ Trần hiểu. Cái giá đó là chính nàng, là nhân tính của nàng, là những cảm xúc mà hắn trân trọng nhất.

Tạ Trần nhắm mắt lại, một thoáng buồn lướt qua khuôn mặt thư sinh gầy gò của hắn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Hắn đã thấy quá nhiều người như nàng, người đã từng có nhiệt huyết, có tình yêu, có nỗi đau, nhưng rồi dần dần bị bào mòn bởi con đường tu tiên vô tận, trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, vô giác.

"Ta không quên," Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm đục, hòa lẫn vào tiếng gió rít. "Ta chỉ không muốn thấy nàng... mất đi chính mình vì cái gọi là 'đại đạo' phù phiếm. Ta không muốn nàng trở thành một pho tượng băng giá, nơi mọi ký ức, mọi cảm xúc đều bị phong ấn dưới lớp băng vĩnh cửu của tu vi." Hắn nhớ về ánh mắt u sầu của nàng trong ngày chia ly, và sau đó là sự biến đổi dần dần, từ một nữ nhân đa sầu đa cảm thành một tiên tử lạnh lùng, xa cách, ánh mắt nàng không còn chứa đựng bất kỳ sự ấm áp nào của nhân thế. Đó là lý do hắn kiên quyết từ bỏ con đường tu đạo, lý do hắn chọn giữ trọn nhân tính của mình, dù phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy. Hắn thà làm một phàm nhân sống trọn vẹn, còn hơn thành tiên mà "mất người". Sự mục ruỗng của yêu khí này, trong một khoảnh khắc nào đó, lại gợi cho hắn cảm giác tương đồng với sự mục ruỗng trong tâm hồn của những tu sĩ đã đánh mất bản thân mình trên con đường truy cầu trường sinh bất tử. Nó là một sự suy tàn, một sự biến chất từ tận gốc rễ.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cúi người, cẩn trọng quan sát một phiến đá cổ xưa có khắc đầy phù văn mờ nhạt, nơi yêu khí dường như hội tụ dày đặc nhất. Không cần thần niệm, không cần linh nhãn, chỉ bằng trực giác và khả năng suy luận phi thường, hắn đã cảm nhận được một sự thật đáng sợ. Đây không chỉ là một hang động yêu ma thông thường, mà là một vết sẹo cổ xưa, một điểm yếu chí mạng đang bị xé toạc, giải phóng ra thứ năng lượng đã bị phong ấn từ ngàn vạn năm trước. Thứ năng lượng này, chính là nguyên nhân sâu xa của sự mục ruỗng, không chỉ cho yêu khí, mà còn cho cả Thiên Đạo đang suy yếu.

***

Cùng lúc đó, trên bầu trời phía Tây, một luồng kiếm quang trắng muốt xé toạc màn đêm đang buông xuống. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên phi kiếm, thân hình mảnh mai nhưng tỏa ra khí chất lạnh lùng, kiên định. Dương Quân đứng sau nàng, ánh mắt vẫn còn một chút hoài nghi, nhưng đã bị thay thế bằng sự khâm phục và tin tưởng tuyệt đối vào sư phụ.

Phi kiếm lướt đi trong không trung, mang theo tiếng gió rít nhẹ nhàng, như một lời thì thầm của vũ trụ. Lăng Nguyệt không nói lời nào, đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng về phía chân trời, nơi những dải mây tím đang cuộn mình vào nhau, báo hiệu một đêm không yên ả. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng ấm nóng hơn bao giờ hết, tựa như một viên ngọc được nung chảy trong lòng bàn tay, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của trăng non. Sự ấm nóng ấy không phải là nhiệt độ vật lý, mà là một luồng cảm xúc mơ hồ, một sự thôi thúc từ sâu thẳm trong tâm hồn nàng, nhắc nhở nàng về phần nhân tính mong manh còn sót lại, phần nhân tính mà nàng đã tưởng chừng như đã vĩnh viễn đánh mất trên con đường truy cầu đại đạo.

Nàng hồi tưởng về những báo cáo về Tạ Trần, về cách hắn đã cứu Thôn Vân Thủy chỉ bằng trí tuệ và "nhân đạo". Những lời nói của hắn, dù không có linh lực, lại vang vọng trong tâm trí nàng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời kinh Phật, đạo pháp nào. Nàng nhớ về sự suy yếu của Thiên Đạo mà nàng đã cảm nhận được từ lâu, sự suy yếu mà các trưởng lão khác vẫn gạt bỏ, cho rằng đó là lẽ tự nhiên của luân hồi. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã được kết nối.

"Yêu khí này... không phải loại tầm thường," Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, tựa như tiếng thở dài của núi non. Nàng không nói với Dương Quân, mà nói với chính mình, với vũ trụ rộng lớn đang bao quanh nàng. "Có lẽ nào... nó liên quan đến những phong ấn cổ xưa nhất, từ thuở hồng hoang? Những phong ấn đã được tạo ra để trấn áp thứ sức mạnh nguyên thủy, thứ sức mạnh đã tồn tại trước cả Thiên Đạo mà chúng ta biết?"

Dương Quân nghe vậy, không khỏi giật mình. Anh chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy. Trong giáo lý của Thái Huyền Tông, yêu khí luôn được coi là sự biến chất của linh khí, là sản phẩm của ma vật. Nhưng sư phụ của anh lại đang nói về một nguồn gốc cổ xưa hơn, một điều gì đó vượt ra ngoài hiểu biết của anh. "Sư phụ, người đang lo lắng về Tạ Trần sao? Hay về nguồn gốc của yêu khí?" anh hỏi, giọng nói mang theo sự tò mò và một chút lo lắng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng vẫn đăm chiêu nhìn về phía trước. "Ta lo lắng cho Thiên Đạo, và cho cả chúng ta. Hắn... là một biến số không thể bỏ qua. Hắn có thể không tu tiên, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân quả, nhìn thấu bản chất của vạn vật. Chúng ta cần một thứ để nhìn thấu tận gốc rễ vấn đề, một thứ không phải sức mạnh, mà là sự thấu hiểu." Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm hơn một chút, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng. Nếu yêu khí này cổ xưa đến vậy, có lẽ nó liên quan đến những tri thức đã thất truyền, những phương pháp trấn yêu đã chìm vào quên lãng. Nàng nhớ đến một nơi, một Khắc Thạch Phường ở Thành Vô Song, nổi tiếng với những nghệ nhân có khả năng khắc trận pháp tinh xảo, dù không còn ai có thể tạo ra những phù văn thượng cổ.

"Dương Quân, đổi hướng," Lăng Nguyệt ra lệnh, giọng nói dứt khoát, mang theo một quyền uy không thể chối cãi. "Chúng ta sẽ đến Thành Vô Song, ghé qua Khắc Thạch Phường."

Thành Vô Song hiện ra trong tầm mắt, một đô thị rực rỡ dưới ánh trăng. Khắc Thạch Phường nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nhưng vẻ cổ kính và không khí linh động của nó lại nổi bật giữa những kiến trúc hiện đại hơn. Bước vào bên trong, mùi mực tàu, linh thạch và mùi kim loại được chạm khắc tinh xảo xộc vào mũi. Những bức tường được treo đầy phù văn, trận đồ, dù đa phần là những thứ phổ biến, nhưng vẫn toát lên vẻ huyền bí.

Một lão nghệ nhân tóc bạc trắng, đôi mắt tinh tường, đang cúi mình bên một tảng đá ngọc, chạm khắc những đường nét tinh xảo đến khó tin. Ông ngẩng đầu lên khi Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào, đôi mắt ông lộ rõ vẻ kinh ngạc trước vẻ đẹp và khí chất siêu phàm của nàng.

Lăng Nguyệt không vòng vo, nàng lấy ra một tấm bản đồ cổ, đã ngả màu ố vàng, trên đó có những ký hiệu mơ hồ, khó đọc. "Lão trượng, ta muốn tìm hiểu về những phù văn trấn yêu cổ xưa, đặc biệt là những loại liên quan đến phong ấn địa mạch, hoặc những vết nứt của thế giới." Nàng đưa tấm bản đồ cho ông.

Lão nghệ nhân nhận lấy, đôi mắt ông nheo lại, lướt qua những ký hiệu. Ông thở dài, giọng nói trầm đục, mang theo chút nuối tiếc. "Tiên tử muốn tìm hiểu về các phù văn trấn yêu cổ? E rằng đó là tri thức đã thất truyền từ thời Thượng Cổ rồi... những phù văn ấy không còn ai có thể khắc được nữa, chỉ có thể tìm thấy trong các di tích cổ xưa, hoặc trên những cổ vật đã chìm vào quên lãng. Những ký hiệu này trên bản đồ của tiên tử... ta chỉ có thể mơ hồ nhận ra rằng chúng liên quan đến sự cân bằng của linh mạch, và một thứ gì đó đã bị phong ấn. Nhưng để hiểu rõ, e rằng phải tìm đến những bản khắc nguyên gốc, những di vật từ thuở khai thiên lập địa."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày. "Nguyên gốc? Vậy thì có bất kỳ manh mối nào về nơi có thể tìm thấy những di vật như vậy không?"

Lão nghệ nhân suy tư một lát, rồi chỉ vào một góc nhỏ trên tấm bản đồ. "Theo truyền thuyết, có một 'Ngọc Bội Trấn Hồn' được khắc những phù văn tương tự, tương truyền là do một vị Đại Năng thời Thượng Cổ tạo ra để phong ấn một vết nứt tương tự, ngăn chặn yêu khí tràn ra. Ngọc bội ấy hiện đang được cất giữ trong một di tích cổ, gần khu vực Linh Thạch Khoáng Mạch... mà tiên tử đã nhắc đến." Ông chỉ tay về phía Bắc, nơi có dấu hiệu của một ngọn núi cổ. "Chỉ e rằng, di tích ấy đã bị phong tỏa từ lâu, và Ngọc Bội Trấn Hồn chỉ là truyền thuyết, chưa từng có ai tìm thấy."

Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử lóe lên một tia sáng. Ngọc Bội Trấn Hồn... Di tích cổ... Linh Thạch Khoáng Mạch. Mọi thứ dần kết nối. Nàng cảm ơn lão nghệ nhân, trong lòng nàng đã có một kế hoạch rõ ràng hơn.

***

Trong Động Phủ Yêu Vương, Tạ Trần đã đi sâu hơn, đến một tầng đá cổ kính hơn, nơi yêu khí không còn cuồn cuộn như trước, mà trở nên tĩnh lặng, nặng nề, như một áp lực vô hình đè nén không gian. Ánh sáng từ những tinh thể bích ngọc cũng yếu ớt hơn, chỉ đủ để chiếu rọi những mảng phù văn đã mờ nhạt đến mức gần như vô hình trên vách đá.

Tạ Trần cẩn thận chạm tay vào vách đá, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ sâu bên trong. Đây không phải là một vết nứt tự nhiên của địa chất. Nó là một vết rách nhân tạo, một vết sẹo khổng lồ được phong ấn từ rất lâu, rất lâu về trước. Những phù văn này, tuy đã mục nát theo thời gian, nhưng vẫn còn lưu giữ một chút ý nghĩa.

"Đây không phải vết nứt tự nhiên..." Tạ Trần thì thầm, ánh mắt hắn sắc như dao, xuyên thấu qua lớp đá. "Nó là một cánh cửa đã bị lung lay, một phong ấn đang mục ruỗng, một vết sẹo trên tấm lưng Thiên Đạo." Hắn nhận ra, sự mục ruỗng của phong ấn này không chỉ giải phóng yêu khí, mà còn đang hút cạn linh khí của khu vực xung quanh, biến nó thành một vùng đất chết. Đây là nguyên nhân sâu xa của sự suy yếu Thiên Đạo mà mọi người đang cảm nhận, một vết thương chí mạng đang rỉ máu từ tận gốc rễ của thế giới. Hắn dùng ngón tay cẩn thận vẽ lại những phù văn cổ trên vách đá, từng nét, từng nét, như thể đang tái hiện lại một trang sử đã bị lãng quên. Hắn không hiểu hết ý nghĩa của chúng, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng đây là chìa khóa.

Cùng lúc đó, trên bầu trời đêm tĩnh lặng, Lăng Nguyệt Tiên Tử rời Khắc Thạch Phường. Trong tay nàng là một miếng ngọc bội nhỏ, khắc những phù văn cổ tuy đơn giản nhưng mang một vẻ cổ xưa khó tả, do lão nghệ nhân tặng để "cầu may" trong chuyến đi tìm kiếm Ngọc Bội Trấn Hồn. Tuy không phải là Ngọc Bội Trấn Hồn huyền thoại, nhưng nó lại mang đến cho nàng một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về tính chất cổ xưa và nghiêm trọng của vấn đề yêu khí. Nàng nhận ra, vấn đề không chỉ là yêu thú hay ma vật, mà là một sự mất cân bằng nền tảng của vũ trụ.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như hàng vạn con mắt đang dõi theo. Lời tiên tri về Thiên Đạo suy yếu, khái niệm về 'điểm neo nhân quả' của Tạ Trần, và giờ đây là manh mối về phong ấn cổ xưa – mọi thứ kết nối lại với nhau trong tâm trí nàng, tạo thành một bức tranh đáng sợ nhưng cũng đầy hy vọng.

"Dương Quân, tăng tốc!" Lăng Nguyệt Tiên Tử ra lệnh, giọng nói nàng vang vọng trong gió, mang theo một sự kiên định hiếm thấy. Khuôn mặt nàng, dù vẫn lạnh lùng, nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. "Chúng ta không còn thời gian nữa. Ta phải đích thân gặp hắn! Hắn... chính là chìa khóa để giải đáp mọi nghi vấn, dù hắn có từ chối đi chăng nữa!"

Phi kiếm bay nhanh như chớp xuyên qua màn đêm, hướng thẳng đến Động Phủ Yêu Vương, mang theo một tia hy vọng mong manh. Lăng Nguyệt Tiên Tử biết, dù Tạ Trần có từ chối con đường tu tiên, dù hắn có khước từ mọi danh vọng, nhưng khả năng thấu hiểu nhân quả của hắn, chính là thứ mà thế giới này đang cần nhất lúc này. Nàng không còn xem hắn là một phàm nhân cần được thuyết phục, mà là một người cần được tìm thấy, một người có thể nắm giữ chìa khóa cho vận mệnh của Thiên Đạo. Một cuộc gặp gỡ định mệnh đang đến gần, giữa một tiên tử đã gần "mất người" và một phàm nhân kiên định giữ trọn nhân tính, giữa lý tưởng và hiện thực, giữa cái cũ và cái mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free