Nhân gian bất tu tiên - Chương 31: Điểm Neo Nhân Quả: Lăng Nguyệt Thức Tỉnh và Hang Sâu Nguy Hiểm
Bóng tối đặc quánh của Động Phủ Yêu Vương nuốt chửng mọi thứ, chỉ trừ ngọn đèn nhỏ lay lắt trong tay Tạ Trần. Ánh sáng vàng vọt, yếu ớt ấy vất vả lắm mới xua tan được vài bước chân quanh anh, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá ẩm ướt, nơi từng giọt nước lạnh lẽo nhỏ tí tách, vọng lại âm vang trầm đục như tiếng thời gian đang rỉ trôi trong lòng đất. Yêu khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, đặc quánh đến mức dường như có thể chạm vào, mang theo mùi hôi tanh nồng nặc của máu khô, của đất chết và thứ nhựa cây thối rữa, xộc thẳng vào khứu giác, khiến lồng ngực Tạ Trần căng tức. Gió rít thấu xương qua những khe đá nứt nẻ, tạo nên thứ âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm vĩnh viễn, hòa cùng tiếng gầm gừ đều đặn, uể oải từ sâu thẳm hang động, vọng lại như tiếng trống trận báo hiệu điềm chẳng lành.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lông hồng, tránh làm kinh động đến sự tĩnh lặng chết chóc của nơi này. Anh không có linh lực để xua tan yêu khí, cũng không có pháp khí nào để hộ thân. Thứ duy nhất anh có là một tâm cảnh tĩnh lặng như mặt hồ thu, cùng với khả năng cảm nhận và phân tích sắc bén, thứ mà anh vẫn gọi là “Nhân Quả Chi Nhãn”. Anh hít thở sâu và đều, dùng hơi thở điều hòa nội tức, không phải để tu luyện, mà để giữ cho tinh thần minh mẫn, để cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng phiến đá, từng khe nứt, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh tránh né một cách tự nhiên những cạm bẫy cổ xưa ẩn mình trong bóng tối, những bẫy đá, bẫy dây mà có lẽ đã tồn tại hàng ngàn năm, chỉ chờ đợi một kẻ dại dột nào đó sập bẫy.
Anh dừng lại trước một vách đá lớn, nơi những hình vẽ cổ xưa được khắc lên một cách thô sơ, nhưng lại ẩn chứa những thông điệp kỳ lạ. Đó là những biểu tượng của sự thờ phụng, của những nghi lễ cổ xưa mà có lẽ đã bị lãng quên từ rất lâu, trước cả khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Tạ Trần đưa ngón tay gầy guộc lướt trên những đường nét gồ ghề, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ đá, cũng như sự nặng nề của thời gian lắng đọng. Anh lấy ra một mảnh giấy nhỏ từ trong túi áo, cẩn thận xé một góc, rồi thả nó vào luồng yêu khí đang cuồn cuộn trào ra từ một vết nứt nhỏ trên vách đá. Mảnh giấy lập tức co rúm lại, chuyển sang màu vàng úa, rồi dần hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt, như thể bị một thứ năng lượng ăn mòn nào đó phá hủy. Tạ Trần không biểu lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ ghi chép lại những gì mình quan sát được vào một cuốn sổ tay nhỏ, nét chữ thanh thoát nhưng nhanh chóng.
"Yêu khí này... không đơn thuần chỉ là tàn dư của yêu ma," anh lẩm bẩm trong đầu, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong sự tĩnh mịch, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Nó mang theo sự ăn mòn, sự biến chất... giống như một loại bệnh dịch vậy. Dịch bệnh của nhân gian làm suy yếu thể xác, còn yêu khí này, dường như đang ăn mòn cả vạn vật, cả linh hồn." Anh ngước nhìn lên trần hang động cao vút, nơi những măng đá và nhũ đá lởm chởm như răng nanh của một con quái vật khổng lồ. "Dịch bệnh ở Thôn Vân Thủy, yêu khí trỗi dậy ở đây... Liệu có phải là một vòng lặp không? Liệu mọi hỗn loạn trên thế gian này đều có chung một cội nguồn, và chúng ta chỉ đang chạy theo chữa cháy những ngọn lửa bùng phát, mà quên đi củi khô đã chất thành đống?"
Trong tâm trí anh, những mảnh ghép rời rạc về nhân quả đang dần kết nối. Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ biểu hiện qua sự cạn kiệt linh khí hay hiện tượng "mất người" trong giới tu sĩ. Nó còn là sự biến đổi của tự nhiên, sự trỗi dậy của những thế lực vốn bị đè nén, hay thậm chí là sự mục rữa từ bên trong của chính thế giới này. Động Phủ Yêu Vương này, với luồng yêu khí cuồn cuộn không ngừng, chính là một trong những vết loét đang lan rộng trên thân thể của Thiên Đạo.
"Chấp niệm của ta, chính là giữ lấy nhân tính, và điều đó đòi hỏi ta phải đối mặt với mọi thứ, kể cả những thứ đáng sợ nhất," anh tự nhủ, bước chân vẫn kiên định tiến sâu hơn. Anh không tìm kiếm sức mạnh, không khát khao thành tiên. Anh chỉ muốn hiểu, muốn tìm ra cái gốc rễ của sự hỗn loạn này, để bảo vệ cái "bình thường" mà anh trân quý. Để giữ trọn chữ "nhân" trong "nhân gian", anh không thể né tránh. Anh biết mình đang dấn thân vào một nơi đầy rẫy hiểm nguy mà không một chút linh lực nào. Nhưng chính cái trí tuệ phàm nhân, cái khả năng nhìn thấu nhân quả, mới là "vũ khí" duy nhất và mạnh mẽ nhất của anh. Anh không dùng bùa chú, không dùng pháp thuật, anh dùng sự quan sát, suy luận, và một trái tim kiên định. Tiếng gió rít, tiếng gầm gừ, mùi yêu khí... tất cả đều trở thành những dữ liệu, những manh mối mà Tạ Trần thu thập, phân tích, để rồi từng chút một, vén bức màn bí ẩn đang bao trùm lấy Động Phủ Yêu Vương. Bóng hình gầy guộc của anh, với ngọn đèn nhỏ trong tay, tiếp tục chìm sâu vào lòng động, như một ngọn nến lẻ loi giữa biển đêm, nhưng không hề run rẩy, mà tràn đầy một ý chí phi thường.
***
Trong phòng luyện công riêng của Lăng Nguyệt Tiên Tử tại Thái Huyền Tông, không khí hoàn toàn trái ngược với sự u ám của Động Phủ Yêu Vương. Sáng sớm, sương mù nhẹ nhàng bay lượn bên ngoài cửa sổ, phủ một lớp màn mỏng lên những ngọn núi xa xa, khiến cảnh vật như chốn bồng lai tiên cảnh. Không khí trong phòng ngập tràn linh khí thanh khiết, mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ lan tỏa, mang lại cảm giác thanh tịnh và cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn bằng ngọc bích, tư thế đoan trang, thanh thoát. Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc đen nhánh của nàng lấp lánh dưới ánh sáng ban mai mờ ảo, phản chiếu những tia sáng bạc, tựa như một vì sao nhỏ bị mắc kẹt trên đỉnh đầu nàng. Trước mặt nàng, trên một chiếc bàn gỗ lim cổ kính, là một tấm bản đồ Tông Môn được trải rộng, cùng với một chồng báo cáo dày cộp về những sự kiện gần đây, đặc biệt là về Tạ Trần.
Dương Quân đứng cạnh bàn, nét mặt anh vẫn còn vương sự bối rối và hoài nghi. Đôi mắt sáng của chàng trai trẻ không ngừng nhìn về phía Lăng Nguyệt, chờ đợi một lời giải đáp cho những câu hỏi đang cuộn xoáy trong tâm trí. Anh vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận những gì mình đã chứng kiến tại Thôn Vân Thủy, về cách một phàm nhân, không dùng linh lực, lại có thể làm được điều mà vô số tu sĩ đã bó tay.
Lăng Nguyệt Tiên Tử từ từ mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà ẩn chứa một vẻ suy tư sâu sắc, thậm chí là một chút mệt mỏi khó nhận ra. Nàng lướt ngón tay thanh mảnh trên tấm bản đồ, điểm qua những vị trí mà Tạ Trần đã đặt chân tới: từ Thị Trấn An Bình, đến Thôn Vân Thủy, rồi giờ đây là Động Phủ Yêu Vương u ám. Mỗi điểm chạm của nàng đều như một dấu chấm hỏi lớn, không chỉ cho riêng nàng, mà cho toàn bộ giới tu tiên.
"Dương Quân, ngươi thấy gì từ hành động của Tạ Trần?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng lại mang theo một sức nặng triết lý, khiến người nghe phải tập trung toàn bộ tâm trí. "Không linh lực, không pháp thuật, chỉ trí tuệ phàm nhân... lại có thể làm được điều mà tu sĩ chúng ta bó tay, thậm chí là còn tệ hơn." Nàng không đợi Dương Quân trả lời, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua cả sương mù bên ngoài cửa sổ, thấy được cả một bức tranh rộng lớn hơn về sự suy tàn của Thiên Đạo.
Dương Quân cúi đầu, giọng nói có chút ngập ngừng, vẫn còn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng. "Đệ tử... vẫn không thể hiểu hết, sư phụ. Nhưng hiệu quả là có thật. Thôn Vân Thủy đã được cứu, không phải bằng thần thông, mà bằng những việc làm hết sức bình thường của con người. Điều đó... làm đệ tử cảm thấy... có chút gì đó lung lay trong niềm tin vào đạo pháp tu tiên bấy lâu nay." Anh không dám nói ra hết nỗi hoài nghi đang dằn vặt mình, nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nhìn thấu.
Nàng khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng như làn sương. "Sự lung lay đó là điều tự nhiên. Bởi vì, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân đặc biệt. Hắn là một 'điểm neo' nhân quả sống động." Lời nói của nàng vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, mang theo một ý nghĩa sâu xa mà Dương Quân chưa thể nắm bắt hết. "Mỗi hành động, mỗi lời nói của hắn, đều như một hòn đá ném xuống mặt hồ vận mệnh, tạo ra những gợn sóng không thể lường trước. Những gợn sóng ấy, không chỉ ảnh hưởng đến một người, một thôn làng, mà đang dần tác động đến toàn bộ Thiên Đạo, đến cái 'kỷ nguyên sắp tàn' này."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ nó. Đó là một vật phẩm linh thiêng của Thái Huyền Tông, được truyền từ đời này sang đời khác, chứa đựng một phần tinh túy của nhân tính, giúp các tu sĩ giữ vững bản ngã, chống lại sự "mất người". Nhưng giờ đây, ngay cả Nguyệt Quang Trâm cũng dường như không đủ để nàng cảm thấy an lòng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đồng đạo, quá nhiều bạn bè, dần trở nên vô cảm, dần quên đi quá khứ, dần đánh mất chính mình trên con đường tu tiên. Và chính nàng cũng cảm thấy sự "mất người" ấy đang âm thầm gặm nhấm lấy mình, từng chút một.
"Chúng ta, những tu sĩ, đã quá tập trung vào việc vá trời bằng linh khí, bằng đạo pháp, mà quên mất rằng, Thiên Đạo không chỉ là linh khí, mà còn là nhân quả, là sự cân bằng của vạn vật, là ý chí của nhân gian," nàng tiếp tục, giọng nói trầm lắng hơn, như đang tự nói với chính mình. "Tạ Trần, bằng cách từ chối tu tiên, bằng cách sống một đời bình thường, lại đang vô tình vá trời theo một cách khác. Hắn không vá trời bằng linh lực, hắn vá trời bằng nhân tâm, bằng trí tuệ, bằng sự trân trọng sự sống."
Dương Quân lắng nghe từng lời của sư phụ, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc sâu sắc. "Điểm neo nhân quả"... Một khái niệm hoàn toàn mới, hoàn toàn khác biệt so với những đạo lý tu tiên mà anh đã được học. Nó thách thức mọi định nghĩa về cứu thế mà giới tu tiên đã đặt ra bấy lâu nay. Nếu Tạ Trần là một "điểm neo", vậy thì anh ta không cần phải thành tiên, không cần phải có sức mạnh vô biên, mà chỉ cần tồn tại, chỉ cần lựa chọn, là đã có thể thay đổi vận mệnh của cả thế giới. Điều này không chỉ làm lung lay niềm tin của Dương Quân, mà còn khiến anh bắt đầu đặt câu hỏi nghiêm túc về con đường tu tiên của chính mình, về cái giá của quyền năng, và về bản chất thực sự của sự "cứu thế" mà anh hằng theo đuổi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với ánh mắt kiên định, đã đưa ra một nhận định mà có lẽ sẽ thay đổi hoàn toàn cách giới tu tiên nhìn nhận về Tạ Trần, và cả về chính bản thân họ. Nàng đang dần thức tỉnh, và sự thức tỉnh của nàng có thể sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc chiến giữ gìn nhân gian này.
***
Trong sâu thẳm Động Phủ Yêu Vương, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề hơn. Yêu khí không còn là những dải lụa lững lờ, mà cuồn cuộn như những dòng sông đen ngòm, chảy xiết trong không gian chật hẹp, mang theo một thứ mùi hôi tanh nồng nặc đến mức muốn nôn ọe. Tiếng gầm gừ giờ đây không còn uể oải mà trở nên gần hơn, dữ tợn hơn, vọng lại từ những ngóc ngách tối tăm, hòa cùng tiếng gió rít như một bản giao hưởng chết chóc. Ánh đèn nhỏ của Tạ Trần giờ đây dường như bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc, chỉ còn đủ sức soi sáng một vòng tròn nhỏ bé quanh thân anh.
Tạ Trần, với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, đã tiến vào một khu vực trung tâm của động, nơi có một vết nứt khổng lồ trên vách đá. Vết nứt này không phải do tự nhiên, mà dường như là một vết sẹo bị xé toạc, từ đó yêu khí trào ra như một thác lũ đen ngòm, cuồn cuộn không ngừng, lấp đầy mọi khoảng trống. Âm thanh ào ạt của yêu khí thoát ra nghe như tiếng nước lũ cuộn trào, mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Xung quanh vết nứt, đá núi đã biến chất, chuyển sang một màu xám xịt, lởm chởm những tinh thể đen bóng như thủy tinh vỡ, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, ma mị.
Chính giữa cửa hang của vết nứt, một thân ảnh đen kịt đứng bất động, hoàn toàn ẩn mình trong màn yêu khí dày đặc. Đó là một Hắc Y Sát Thủ. Toàn thân hắn được bao phủ bởi lớp áo choàng đen tuyền, che kín mít từ đầu đến chân, khuôn mặt cũng bị che khuất bởi một tấm vải đen, chỉ còn lại đôi mắt lạnh lẽo như tử thần, ánh lên thứ ánh sáng tàn nhẫn và vô cảm. Hắn đứng đó, không một chút cử động, như một pho tượng đá được tạc từ bóng đêm, nhưng lại tỏa ra một sát khí lạnh lẽo, khiến không gian xung quanh như đóng băng.
Tạ Trần dừng lại cách Hắc Y Sát Thủ khoảng vài trượng, ngọn đèn trên tay anh run rẩy nhè nhẹ, nhưng đôi mắt anh vẫn tĩnh tại như mặt nước mùa thu. Anh không hề rút lui, cũng không tỏ vẻ sợ hãi. Trái lại, trong ánh mắt sâu thẳm của anh còn ẩn chứa một sự tò mò, một sự quan sát sắc bén, như thể anh đang đối mặt với một câu đố khó hơn là một kẻ địch chết người.
"Kẻ phàm nhân, không được tiến thêm một bước," giọng nói của Hắc Y Sát Thủ lạnh lẽo và vô cảm, không mang chút âm sắc của con người, như tiếng đá cọ vào đá, vang vọng trong hang động, khiến yêu khí xung quanh dường như càng thêm đặc quánh. Hắn không nói nhiều, không hề đe dọa. Lời nói của hắn chỉ là một mệnh lệnh, một ranh giới chết chóc. Tay hắn khẽ động, một luồng ám khí đen kịt, sắc nhọn như răng nanh quỷ, bỗng vụt ra khỏi tay áo, xé toạc không khí, lao thẳng đến Tạ Trần với tốc độ kinh hồn.
Tạ Trần không hề dùng linh lực, cũng không có bất kỳ phản ứng phòng ngự nào theo kiểu tu tiên. Anh chỉ đơn thuần là di chuyển. Bằng một sự nhanh nhẹn đến khó tin đối với một thư sinh gầy yếu, và một khả năng phán đoán chính xác đến mức khó tin, anh nghiêng người sang một bên một cách hoàn hảo, né tránh ám khí chỉ trong gang tấc. Ám khí sượt qua vai anh, cắm phập vào vách đá phía sau, tạo ra một tiếng "cốp" khô khốc, rồi tan rã thành một làn khói đen. Đó không phải là may mắn, mà là sự tính toán chính xác, sự cảm nhận vi tế về dòng chảy của nhân quả, về quỹ đạo của vật thể.
"Ngươi bảo vệ cái gì?" Tạ Trần hỏi lại, giọng nói trầm tĩnh, không chút run rẩy, thậm chí còn mang theo một chút châm biếm sâu sắc. "Sự mục nát của Thiên Đạo, hay tàn dư của Ma Vực?" Anh không hề bận tâm đến ám khí vừa rồi, mà ánh mắt anh đã quét qua vết nứt khổng lồ, rồi dừng lại ở những tinh thể đen bóng lởm chởm xung quanh. Một mối liên hệ bất thường, một sự tương tác kỳ lạ giữa yêu khí và loại khoáng vật này, bỗng lóe lên trong tâm trí anh. Các tinh thể đó không phải là đá bình thường. Chúng phát ra một loại năng lượng âm u, nhưng lại có cấu trúc giống như linh thạch, chỉ là đã bị biến chất hoàn toàn.
Hắc Y Sát Thủ không trả lời, hắn chỉ lại giơ tay lên, chuẩn bị phóng tiếp ám khí. Với hắn, một kẻ phàm nhân dám chất vấn chủ nhân của mình, dám đụng chạm đến những bí mật cấm kỵ, thì chỉ có một kết cục duy nhất: cái chết. Nhưng Tạ Trần đã nhìn thấy đủ. Anh đã có được manh mối quan trọng. Yêu khí này, không phải là thứ tự nhiên, mà dường như đang được dẫn dắt, được nuôi dưỡng bởi một nguồn gốc cụ thể, có thể là liên quan đến loại "linh thạch biến chất" này.
Trước khi ám khí thứ hai kịp bắn ra, Tạ Trần khẽ gật đầu, như thể đã đạt được điều mình muốn, rồi xoay người, nhanh chóng lùi lại, hòa mình vào bóng tối như một bóng ma. Anh không muốn giao chiến. Anh không có khả năng đó. Mục tiêu của anh là thu thập thông tin, là nhìn thấu bản chất của nhân quả, chứ không phải là đối đầu trực diện. Hắc Y Sát Thủ khẽ cau mày, đôi mắt ẩn trong lớp vải đen ánh lên một tia ngạc nhiên hiếm hoi. Hắn chưa từng thấy một kẻ phàm nhân nào có thể né tránh ám khí của mình một cách dễ dàng như vậy, lại còn có thể bình tĩnh chất vấn như không. Nhưng hắn không đuổi theo. Mệnh lệnh của hắn là canh giữ, không phải là săn đuổi. Trong lòng Động Phủ Yêu Vương, một cuộc đối đầu ngắn ngủi, không tiếng động, nhưng lại ẩn chứa vô vàn bí mật và sự căng thẳng, đã kết thúc. Tạ Trần, với trí tuệ và sự kiên định, đã bước thêm một bước nữa trên con đường khám phá những bí ẩn của Thiên Đạo suy tàn, trong khi Hắc Y Sát Thủ vẫn đứng bất động, như một lời nhắc nhở về những thế lực đen tối đang rình rập.
***
Tại phòng luyện công của Thái Huyền Tông, ánh nắng trưa đã tràn ngập căn phòng, xua tan đi lớp sương sớm và mang theo hơi ấm dễ chịu. Không khí vẫn tĩnh lặng và thanh khiết, nhưng giờ đây, một sự thay đổi rõ rệt đã diễn ra. Lăng Nguyệt Tiên Tử không còn ngồi trên bồ đoàn. Nàng đã đứng dậy, thân hình mảnh mai nhưng tỏa ra một khí chất quyết đoán. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hoài nghi hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định đến lạ thường, như thể nàng đã tìm thấy một con đường, một hướng đi rõ ràng giữa muôn trùng mây mù. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng vẫn lấp lánh, nhưng không còn vẻ yếu ớt, mà dường như đã được tiếp thêm sức sống, phản chiếu ánh sáng rực rỡ của mặt trời.
Nàng nhìn Dương Quân, người vẫn còn đang ngơ ngác trước những lời của nàng về "điểm neo nhân quả". Chàng thư sinh trẻ tuổi vẫn còn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, cố gắng sắp xếp lại những đạo lý tu tiên mà anh đã được học với những gì anh đã chứng kiến và nghe được.
"Yêu khí này không phải tự nhiên sinh ra, Dương Quân," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất giọng, không còn vẻ suy tư, mà dứt khoát như một lưỡi kiếm sắc bén. "Nó đang bị nuôi dưỡng, bị thúc đẩy từ một nguồn nào đó. Và ta nghi ngờ, nó có liên quan đến một Linh Thạch Khoáng Mạch bị ô nhiễm, hoặc bị lợi dụng." Nàng lướt ngón tay trên tấm bản đồ, dừng lại ở một vị trí không xa Động Phủ Yêu Vương, nơi có ký hiệu của một trong những Linh Thạch Khoáng Mạch lớn nhất của Thái Huyền Tông.
Dương Quân ngẩng đầu lên, đôi mắt anh mở to vì kinh ngạc. "Linh Thạch Khoáng Mạch? Nhưng thưa sư phụ, đó là nguồn linh khí quý giá của chúng ta, là nơi cung cấp linh thạch cho toàn bộ tông môn, làm sao có thể bị ô nhiễm hay lợi dụng được?" Anh không thể tin vào tai mình. Linh Thạch Khoáng Mạch là nền tảng của tu tiên, là huyết mạch của tông môn. Việc nó bị ô nhiễm hoặc lợi dụng là một điều không thể chấp nhận được, một sự báng bổ.
"Chính vì thế mà nó mới nguy hiểm," Lăng Nguyệt Tiên Tử đáp lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng nặng trĩu. "Khi nguồn cội của sự sống bị biến chất, nó sẽ sinh ra thứ độc hại gấp vạn lần. Những tinh thể đen bóng mà Tạ Trần đã nhìn thấy trong Động Phủ Yêu Vương... ta e rằng, đó chính là dấu hiệu của sự biến chất ấy." Nàng nhớ lại những báo cáo mà các trưởng lão khác đã bỏ qua, về những biến động nhỏ trong Linh Thạch Khoáng Mạch gần đây, những biến động mà họ cho là không đáng kể, là sự suy yếu tự nhiên của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, khi kết nối với những gì Tạ Trần đã khám phá, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng một cách đáng sợ.
"Sư phụ, ý người là... có kẻ đang cố tình biến chất linh thạch để tạo ra yêu khí, hay là yêu khí đã xâm nhập vào khoáng mạch và làm ô nhiễm nó?" Dương Quân hỏi, giọng nói đầy vẻ lo lắng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu. "Chưa rõ. Nhưng dù là gì đi nữa, nó đều đang đe dọa sự sống của nhân gian. Và Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả của hắn, có lẽ đã phát hiện ra điều gì đó quan trọng. Hắn là một 'điểm neo nhân quả', một nhân tố không thể bỏ qua trong cục diện hỗn loạn này." Nàng cất Nguyệt Quang Trâm vào tay áo, động tác dứt khoát, ánh mắt nàng giờ đây không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự quyết tâm sắt đá.
"Chuẩn bị," nàng ra lệnh, giọng nói vang vọng trong căn phòng, mang theo một sức mạnh không thể chối cãi. "Chúng ta sẽ đến Linh Thạch Khoáng Mạch gần nhất. Ta cần xác nhận suy đoán của mình. Và, chúng ta cần tìm Tạ Trần." Nàng không còn xem Tạ Trần là một đối tượng để quan sát, mà là một người cần được tìm thấy, một người có thể nắm giữ chìa khóa cho vận mệnh của Thiên Đạo. Sự thức tỉnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử không chỉ là sự thay đổi trong nhận thức, mà còn là sự chuyển mình trong hành động. Từ một người chỉ tuân theo đạo pháp truyền thống, nàng giờ đây đã sẵn sàng bước ra khỏi khuôn khổ, đối mặt với những sự thật phũ phàng, và theo đuổi một con đường mới, một con đường mà Tạ Trần đã vô tình vạch ra.
Dương Quân cúi đầu lĩnh mệnh, trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, nhưng anh không còn nghi ngờ gì về sự quyết đoán của sư phụ. Anh biết, một kỷ nguyên mới đang thực sự đến, và Tạ Trần, người phàm nhân không tu tiên ấy, chính là người đã mở ra cánh cửa đầu tiên. Cuộc gặp gỡ giữa Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tạ Trần, hai con người đại diện cho hai thái cực của thế giới này, dường như đã được định sẵn, và nó sẽ thay đổi tất cả.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.