Nhân gian bất tu tiên - Chương 30: Nhân Đạo Chấn Động: Cội Nguồn Yêu Khí và Tiếng Vọng Khác Biệt
Gió biển đã lắng, không còn rít mạnh như những ngày dịch bệnh hoành hành, mà chỉ còn rì rào khẽ khàng vỗ về những mái nhà tranh. Ánh dương ban mai rải vàng trên mặt biển xanh ngắt, lấp lánh như vô vàn viên ngọc quý. Thôn Vân Thủy, từng chìm trong u ám và tuyệt vọng, giờ đây như được hồi sinh, căng tràn nhựa sống.
Trên con đường đất nhỏ dẫn ra biển, Tiểu Hoa, với mái tóc tết hai bên lủng lẳng và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang tung tăng chạy nhảy. Nụ cười rạng rỡ của cô bé như xua đi mọi bóng đêm từng phủ lấy nơi này. Phía xa, nhóm trẻ con khác cũng đang reo hò, té nước bên dòng suối đã trở nên trong lành, nơi trước kia là nguồn bệnh. Tiếng cười trong trẻo của chúng hòa lẫn với tiếng sóng biển, tạo nên một bản giao hưởng bình yên mà đã lâu lắm rồi Thôn Vân Thủy mới được nghe lại.
Tạ Trần đứng bên bờ suối, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những đứa trẻ. Thân hình gầy gò của anh vẫn khoác lên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, nhưng trên khuôn mặt thanh tú, một nét tĩnh lặng, an nhiên đã thế chỗ cho vẻ suy tư nặng trĩu. Tiểu Hoa chạy đến bên anh, níu lấy vạt áo: "Anh Tạ Trần ơi, suối trong quá! Cá cũng nhiều hơn rồi! Dân làng ai cũng bảo là nhờ anh đó!"
Tạ Trần khẽ xoa đầu cô bé, nở một nụ cười nhạt. "Không phải nhờ anh, là nhờ mọi người đã cùng nhau thay đổi."
Từ hiên nhà bên cạnh, Lão Binh chậm rãi bước ra, thân hình gầy gò với những vết sẹo cũ kỹ hằn in dấu vết thời gian. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt ngời lên sự kính phục và biết ơn sâu sắc. "Thư sinh, ngươi đã làm được điều mà ngay cả tiên nhân cũng không làm được." Giọng nói của ông trầm đục, mang theo chút run rẩy của tuổi già nhưng lại chất chứa một sức nặng khó tả. "Ta đã sống qua bao mùa mưa nắng, chứng kiến bao nhiêu lần linh khí suy yếu, bao nhiêu lần dịch bệnh bùng phát. Tiên nhân đến, họ ban thuốc, họ dùng pháp thuật, nhưng bệnh chỉ thuyên giảm tạm thời, rồi lại tái phát. Lần này... ngươi không dùng pháp thuật, không dùng đan dược, chỉ dùng những lời nói giản dị nhưng lại chữa khỏi tận gốc căn bệnh của cả thôn làng. Ngươi đã cứu mạng chúng ta, cứu cả cái hồn của Thôn Vân Thủy này."
Tạ Trần quay lại nhìn Lão Binh, gật đầu nhẹ. "Phàm nhân cũng có cách giải quyết của phàm nhân. Đôi khi, những điều tưởng chừng phức tạp lại có lời giải đơn giản nhất, chỉ là chúng ta đã quên mất cách nhìn nhận chúng." Anh khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, cái giá của việc "thành tiên" có lẽ chính là sự "mất người", là quên đi những giá trị cơ bản của nhân gian.
Xa xa trên đỉnh vách núi cheo leo, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, thân hình thanh thoát trong bộ bạch y tinh khiết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên vẻ hoài nghi sâu sắc. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Thôn Vân Thủy từ vực sâu tuyệt vọng vươn lên. Nàng đã thấy Tạ Trần không một chút linh lực, không một phép thần thông, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu về "nhân quả", đã chỉ dẫn dân làng cải tạo môi trường, thay đổi thói quen sinh hoạt. Dòng suối trong vắt, bầu không khí trong lành, những gương mặt rạng rỡ của dân làng, tất cả như một cái tát thẳng vào niềm tin bấy lâu nay của nàng.
"Con đường này... liệu có phải chúng ta đã sai?" Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi. "Ta tu luyện ngàn năm, mong cầu trường sinh, mong cầu sức mạnh để cứu thế. Nhưng khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, những phép thuật của ta lại trở nên vô dụng trước một căn bệnh phàm tục. Trong khi đó, một phàm nhân như hắn, lại tìm ra lối thoát. Chấp niệm về sức mạnh, về sự bất tử, liệu có thật sự là con đường đúng đắn?" Nàng nắm chặt tay, linh khí trong người nàng dường như đang dao động kịch liệt, không phải vì tức giận, mà vì sự bàng hoàng, vì những vết nứt đầu tiên xuất hiện trong bức tường lý tưởng kiên cố mà nàng đã xây dựng cho chính mình.
Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn khoác bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang. "Tiên tử, ngài thấy đó... phương pháp của Tạ huynh... nó khác hoàn toàn với những gì chúng ta được dạy." Anh trầm ngâm, ánh mắt dõi xuống Thôn Vân Thủy, nơi Tạ Trần đang trò chuyện cùng Lão Binh. "Thái Huyền Tông dạy ta phải dùng linh lực để thanh lọc, dùng đan dược để chữa bệnh. Nhưng Tạ huynh lại chỉ cho họ cách tự làm sạch, cách sống hòa hợp với tự nhiên. Lẽ nào, tu luyện càng cao, chúng ta lại càng xa rời bản chất của vạn vật?"
Dương Quân nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói ở Thị Trấn An Bình, về việc linh khí suy yếu khiến sinh khí con người bị bào mòn. Giờ đây, anh thấy rõ ràng hơn bao giờ hết, việc khôi phục "sinh khí" cho Thôn Vân Thủy không phải bằng cách bơm linh khí vào, mà bằng cách khôi phục sự cân bằng tự nhiên. Lý tưởng 'cứu thế' của anh, từng mạnh mẽ và kiên định, giờ đây trở nên lung lay hơn bao giờ hết. Anh bắt đầu đặt câu hỏi, liệu con đường anh đang đi, con đường của tiên môn, có phải là giải pháp thực sự cho thời đại Thiên Đạo suy yếu này hay không, hay chỉ là một chấp niệm sai lầm, một sự ảo tưởng về quyền năng?
Tạ Trần cảm nhận được những ánh nhìn từ xa, nhưng anh chỉ khẽ nhíu mày, không bận tâm. Anh biết, hành động của mình, dù là vô tình hay hữu ý, đều đang tạo ra những gợn sóng trong dòng chảy nhân quả. Cuộc sống bình thường mà anh hằng mơ ước đang ngày càng xa vời. Anh chỉ muốn được an yên đọc sách, thưởng trà, nhưng số mệnh lại cứ đẩy anh vào những vị trí mà anh chưa từng mong muốn. Nỗi lo về việc những hành động của mình sẽ thu hút thêm sự chú ý từ những thế lực cao hơn, từ Thiên Đạo hay từ các tông môn, vẫn luẩn quẩn trong tâm trí anh. Nhưng anh biết, để giữ được "nhân" trong "nhân gian", anh phải làm những gì anh có thể. Anh không tìm kiếm danh tiếng, không khao khát quyền lực, chỉ mong sao những người dân lương thiện này có thể tiếp tục "sống một đời bình thường" như anh vẫn hằng mong ước cho chính mình.
***
Tin tức về sự hồi sinh kỳ diệu của Thôn Vân Thủy không cánh mà bay, nhanh chóng lan truyền khắp Thập Phương Nhân Gian, thậm chí còn đến tai các tông môn tu tiên ẩn mình. Tại một phân các của Thiên Cơ Các, nơi tin tức được thu thập và phân tích tỉ mỉ nhất, không khí luôn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một sự vận động không ngừng. Tiếng thì thầm trao đổi thông tin nhẹ như gió, tiếng lật sách giấy cũ sột soạt, và tiếng tính toán khô khốc của những người quản sự hòa lẫn vào nhau. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng trong không gian, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, nơi mọi bí mật của nhân gian đều có thể bị phơi bày.
Trong một căn phòng riêng biệt, được trấn giữ bằng vô số phù văn và trận pháp, Trưởng Lão Ác Độc của Thiên Cơ Các đang ngồi trên ghế bành chạm trổ. Hắn là một lão già gầy gò, khuôn mặt nham hiểm hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt độc địa ánh lên vẻ tàn độc và khinh bỉ. Hắn khoác trên mình bộ áo bào đen tuyền, dường như muốn nuốt chửng cả ánh sáng xung quanh. Một tên đệ tử, run rẩy dâng lên bản báo cáo về Thôn Vân Thủy.
Đọc xong, Trưởng Lão Ác Độc đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng "Rầm!" khô khốc vang vọng trong căn phòng kín. "Vô lý! Hoàn toàn vô lý!" Giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ giận dữ. "Một phàm nhân dám dùng tà đạo, dùng những lời lẽ huyễn hoặc để mê hoặc bách tính, làm lung lay niềm tin của họ vào tu tiên, vào Thiên Đạo? Hừ! Kẻ này không thể giữ lại!"
Hắn đứng dậy, bước đi lại trong phòng, yêu khí từ người hắn lan tỏa nhè nhẹ, khiến không khí trở nên nặng nề. "Thiên Đạo suy yếu thì sao? Tu sĩ chúng ta vẫn là trụ cột của thế gian! Nếu tất cả mọi người đều tin vào những lời lẽ phàm tục đó, ai sẽ tu luyện, ai sẽ chống lại yêu ma, ai sẽ bảo vệ nhân gian khi đại kiếp đến? Hắn đang phá hoại nền tảng của tu chân giới, đang khơi gợi những tư tưởng phản nghịch. Một kẻ như vậy, phải bị tiêu diệt để cảnh cáo kẻ khác! Kẻ yếu thì phải chết, kẻ dám thách thức quy tắc của kẻ mạnh thì càng phải bị trừng trị!" Ánh mắt độc địa của hắn lóe lên tia sát khí, như muốn xuyên thủng cả không gian. Với hắn, Tạ Trần không chỉ là mối đe dọa đến quyền uy của tu sĩ, mà còn là một kẻ phá hoại trật tự, một chấp niệm cần phải bị bóp nát.
Cùng lúc đó, tại một khu rừng cổ kính, linh khí dồi dào, nơi trăm hoa đua nở bốn mùa, Bách Hoa Tiên Cảnh hiện lên như một bức tranh thủy mặc. Bách Hoa Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh tao, tràn đầy sức sống, đang ngồi giữa thảm hoa rực rỡ. Nàng khoác lên mình y phục ngũ sắc, tựa như được dệt từ những cánh hoa diễm lệ nhất, và luôn mang theo một đóa hoa đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát.
Bên cạnh nàng là Nữ Tiên Thảo, dung nhan xinh đẹp dịu dàng, y phục màu xanh lá cây hài hòa với màu sắc của cây cỏ. Nàng cầm trên tay một cành hoa nhỏ, ánh mắt trong veo như sương sớm. Cả hai đều nhận được tin tức từ Thiên Cơ Các, nhưng thái độ của họ lại hoàn toàn khác biệt.
Bách Hoa Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như làn gió mùa xuân. "Sống là phải nở hoa, dù có tàn phai cũng là một kiếp trọn vẹn." Nàng đưa đóa hoa trong tay lên ngửi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. "Người phàm nhân này, Tạ Trần, lại một lần nữa cho thấy... sự sống có giá trị riêng của nó, không cần phải dựa vào linh khí hay thần thông. Cái gọi là 'dịch bệnh vô danh' ấy, thực chất là sự phản kháng của tự nhiên khi bị con người khai thác quá độ. Chuyện này, tu sĩ chúng ta đã bỏ qua quá lâu rồi."
Nữ Tiên Thảo nhẹ nhàng gật đầu, đồng tình. "Sự sống là điều quý giá nhất. Phương pháp của Tạ công tử, thật đáng để học hỏi. Chúng ta đã quá chú trọng vào việc tu luyện bản thân, nâng cao sức mạnh, mà quên mất rằng, vạn vật đều có linh, đều cần được tôn trọng. Việc Tạ công tử giúp dân làng Thôn Vân Thủy khôi phục môi trường, thay đổi thói quen, không chỉ là cứu người, mà còn là cứu lấy sự cân bằng của vạn vật. Đây mới chính là thuận theo Thiên Đạo chân chính, chứ không phải chỉ là tìm kiếm sức mạnh." Nàng lấy ra một cuốn sổ mỏng, cẩn thận ghi chép lại những điều mình vừa suy ngẫm, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho Tạ Trần. Với Bách Hoa Tiên Tử và Nữ Tiên Thảo, Tạ Trần không phải là kẻ nghịch đạo, mà là một người đang tìm lại con đường chân chính cho nhân gian, một con đường mà giới tu sĩ đã lãng quên.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Gió lớn rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh và một mùi ẩm mốc, nồng nặc yêu khí. Sau khi rời Thôn Vân Thủy, Tạ Trần cảm nhận được một luồng khí tức bất ổn khác đang trỗi dậy từ phương Tây, một sự hỗn loạn mới mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh không thể bỏ qua. Anh biết, dịch bệnh vừa qua chỉ là một trong số vô vàn những dấu hiệu của Thiên Đạo suy yếu, và những vấn đề tiếp theo sẽ chỉ ngày càng phức tạp hơn.
Anh, một mình, tiến đến rìa Động Phủ Yêu Vương, một khe núi khổng lồ với cửa hang tối tăm như một cái miệng quỷ dữ há to. Nơi đây là một vùng đất hoang vu, cây cối cằn cỗi, đá núi lởm chởm, nhuốm màu xám xịt của sự chết chóc. Ánh hoàng hôn đổ dài xuống, càng làm tăng thêm vẻ âm u, đáng sợ của nơi này. Một luồng yêu khí nồng đậm tỏa ra từ trong động, khiến không khí trở nên nặng nề, mang theo sự đe dọa và áp lực vô hình, bủa vây lấy Tạ Trần.
Tạ Trần dừng lại trước cửa động, thân hình gầy gò của anh như một chấm nhỏ giữa khung cảnh hùng vĩ và đáng sợ. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua xung quanh, thận trọng quan sát từng tảng đá, từng khe nứt. Anh không có linh lực, không có pháp khí hộ thân, chỉ có trí tuệ và sự nhạy cảm với nhân quả.
"Nhân quả tuần hoàn..." Anh lẩm bẩm trong đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy suy tư. "Dịch bệnh vừa qua, nay yêu khí lại trỗi dậy. Liệu có phải là một vòng lặp không? Liệu mọi hỗn loạn trên thế gian này đều có chung một cội nguồn, và chúng ta chỉ đang chạy theo chữa cháy những ngọn lửa bùng phát, mà quên đi củi khô đã chất thành đống?"
Mùi hôi tanh của yêu thú, mùi máu khô và sự ẩm ướt của hang động bốc lên gay gắt. Tạ Trần biết, nơi này không đơn giản. Đây không chỉ là nơi ẩn náu của yêu ma thông thường, mà có thể là một điểm nút nhân quả, nơi sự suy yếu của Thiên Đạo đã tạo điều kiện cho yêu khí bành trướng, hoặc là nơi Ma Vực đang tìm cách can thiệp sâu hơn vào nhân gian. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo và nguy hiểm đang bao trùm.
"Dù không muốn, ta vẫn phải bước vào." Anh nghĩ thầm. "Để giữ trọn 'nhân' trong 'nhân gian', để giữ lấy chút 'bình thường' còn sót lại, ta không thể né tránh. Chấp niệm của ta, chính là giữ lấy nhân tính, và điều đó đòi hỏi ta phải đối mặt với mọi thứ, kể cả những thứ đáng sợ nhất."
Tạ Trần không chút do dự, bước chân anh nhẹ nhàng nhưng kiên định, tiến vào bên trong khe núi. Bóng dáng thư sinh gầy gò của anh dần chìm vào bóng tối thăm thẳm của Động Phủ Yêu Vương, như một ngọn nến nhỏ bé dũng cảm dấn thân vào đêm đen vô tận, mang theo hy vọng và cả nỗi lo về một kỷ nguyên đang tàn lụi. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, nơi anh sẽ phải đối mặt với những thử thách kinh hoàng hơn, những thế lực hùng mạnh hơn, và những câu hỏi triết lý sâu sắc hơn về sự tồn tại của Thiên Đạo, của tu tiên, và của chính nhân loại.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.