Nhân gian bất tu tiên - Chương 29: Nhân Quả Dịch Bệnh: Thấu Hiểu Cội Nguồn Và Lời Giải Của Phàm Nhân
Trong ánh đèn dầu leo lét như ngọn nến sắp tàn, Tạ Trần trở về thư quán nhỏ của mình, mang theo không chỉ cuốn sách cũ kỹ mà còn cả gánh nặng của sự thấu hiểu. Bầu không khí trong phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ, như lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực khô và một chút hương thảo mộc dịu nhẹ từ những cuốn sách khác hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, nơi tâm hồn có thể lắng đọng và suy tư. Tạ Trần đặt cuốn sách lên bàn, một cách cẩn trọng như thể nó là một di vật thiêng liêng, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh nhân quả hỗn độn.
Anh không vội vàng lật giở từng trang. Thay vào đó, anh thắp thêm một ngọn đèn dầu, ánh sáng yếu ớt bỗng trở nên sáng rõ hơn, đủ để soi rõ từng đường nét trên bìa sách đã mục nát, những ký tự cổ xưa đã phai mờ theo tháng năm. Tạ Trần không dùng linh lực để thấu hiểu, bởi lẽ anh vốn là một phàm nhân, và sự tu luyện của anh nằm ở trí tuệ, ở khả năng nhìn thấu bản chất của vạn vật. Anh dùng đôi mắt sâu thẳm của mình, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, để quan sát, để cảm nhận. Anh cảm nhận được sự cũ kỹ, sự nặng nề của thời gian trên từng trang giấy, như đang chạm vào một phần lịch sử bị lãng quên, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm.
Anh bắt đầu lật từng trang, chậm rãi và cẩn trọng. Cuốn sách này không phải là một bí kíp tu luyện, cũng không phải là sách y thuật thông thường. Nó là một tập hợp những ghi chép lộn xộn, những câu chuyện dân gian được truyền miệng qua bao thế hệ, những lời đồn đại về những hiện tượng kỳ lạ, những bí ẩn của thế giới tự nhiên mà con người thường quy kết cho thần linh hoặc ma quỷ. Từng dòng chữ, từng hình vẽ minh họa đơn giản nhưng đầy ẩn ý, dần dần hiện ra dưới ánh đèn mờ ảo. Chúng nói về những căn bệnh không tên, những tai ương bất ngờ ập xuống các làng mạc, những sự biến đổi của đất trời mà không ai lý giải được.
Tạ Trần không đọc theo trình tự. Anh lướt qua, tìm kiếm những điểm chung, những mô típ lặp lại, những mảnh ghép thông tin có vẻ rời rạc nhưng tiềm ẩn mối liên hệ sâu xa. Trí tuệ sắc bén của anh hoạt động không ngừng, kết nối những lời đồn đại ở Chợ Đen U Linh, những quan sát của anh về dịch bệnh ở Thị Trấn An Bình, và giờ đây là những ghi chép trong cuốn sách cổ này. Anh nhớ lại những gương mặt tiều tụy của dân làng, những lời than khóc của Tiểu Hoa, sự bất lực của Dương Quân và cả sự lạnh lùng quan sát của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Tất cả đều là những mảnh ghép.
Dịch bệnh này, nó không phải là do ma thuật hay yêu quái, cũng không phải do tà khí xâm nhập. Anh đã sớm nhận ra điều đó khi thấy các tu sĩ dùng linh lực chữa trị nhưng không hiệu quả, thậm chí còn làm bệnh tình nặng thêm. Linh khí suy yếu là một phần nguyên nhân, khiến sức đề kháng của con người giảm sút, nhưng không phải là gốc rễ. Gốc rễ của căn bệnh này phải nằm ở một nơi sâu xa hơn, một nơi mà ngay cả những tiên nhân cũng không còn nhớ đến.
Trong lúc đọc, một đoạn ghi chép về một ngôi làng cổ bị tàn phá bởi một căn bệnh tương tự đã thu hút sự chú ý của Tạ Trần. Cuốn sách miêu tả chi tiết về sự thay đổi của nguồn nước, sự biến mất của các loài cá, và sự xuất hiện của một loại rong rêu kỳ lạ dưới đáy sông. Những ghi chép này không nhắc đến ma quỷ, mà chỉ tập trung vào sự biến đổi của môi trường tự nhiên, và sau đó là sự suy kiệt của con người. Kèm theo đó là những câu chuyện về việc dân làng đã "cầu nguyện thần linh", "hiến tế gia súc", nhưng tất cả đều vô ích. Chỉ đến khi một "người khách lạ" đến, chỉ dẫn họ cách "thanh tẩy nguồn nước" và "ngừng khai thác quá mức", dịch bệnh mới dần dần thuyên giảm.
"Phép màu không phải là thứ biến không thành có, mà là thấu hiểu những điều tưởng chừng vô tri." Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng trong đêm. Anh cảm thấy một sự liên kết mạnh mẽ giữa những dòng chữ cổ xưa này và tình hình hiện tại. Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, không chỉ ảnh hưởng đến tu sĩ mà còn khiến vạn vật trở nên mong manh hơn. Và trong sự mong manh ấy, những hành động tưởng chừng nhỏ bé của con người lại có thể tạo ra những hệ quả khôn lường. "Con người thường cho rằng mình là bá chủ vạn vật, nhưng lại quên mất rằng mình cũng chỉ là một phần nhỏ bé của tự nhiên. Mỗi hành động đều là một nhân, và quả báo sẽ đến, không phải từ thần linh phán xét, mà từ chính quy luật tuần hoàn của thế gian." Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi và trách nhiệm.
Anh tiếp tục tỉ mỉ nghiên cứu, ghi chép những điểm chính, vẽ sơ đồ các mối quan hệ nhân quả trên một mảnh giấy cũ. Anh phác thảo cách thức mà sự ô nhiễm môi trường, sự mất cân bằng sinh thái có thể ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Anh phát hiện ra một chi tiết quan trọng: cuốn sách nhắc đến một loại cây cỏ đặc biệt, thường mọc gần nguồn nước sạch, có khả năng lọc độc tố và giữ cho nguồn nước trong lành. Nhưng khi nguồn nước bị ô nhiễm, loại cây này sẽ chết, và thay vào đó là những loài thực vật mang độc tố, hoặc tạo ra môi trường thuận lợi cho vi khuẩn gây bệnh phát triển.
Dịch bệnh không phải là phép thuật, mà là một chuỗi nhân quả của sự thiếu hiểu biết và lòng tham của con người. Đó là sự "đánh đổi" mà con người thường bỏ qua, khi họ chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà quên đi cái giá phải trả về sau. "Nhân quả vận hành không ngừng, ngay cả khi Thiên Đạo suy yếu, nó vẫn là quy luật bất biến nhất của thế gian." Tạ Trần khép cuốn sách lại, đôi mắt anh ánh lên một tia sáng quyết đoán. Anh đã tìm thấy lời giải. Không phải là một phương thuốc thần kỳ, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ giữa con người và tự nhiên. Anh biết mình phải làm gì. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, nhưng trong tâm Tạ Trần, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, một hy vọng mong manh nhưng kiên định trong đêm tối vô tận.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toang màn sương mù dày đặc trên biển, Tạ Trần và Tiểu Hoa đã lên đường đến Thôn Vân Thủy. Bầu trời âm u, gió biển lạnh lẽo thổi mạnh, mang theo hơi ẩm mặn chát. Ngồi trên chiếc xe ngựa cũ kỹ, Tiểu Hoa co ro trong chiếc áo vá víu, đôi mắt to tròn lanh lợi của cô bé nhìn ra khung cảnh xám xịt bên ngoài. "Anh Tạ Trần, họ... họ đau khổ quá!" Cô bé thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng và sợ hãi. Cô bé đã nghe được những câu chuyện về dịch bệnh từ những người phàm nhân chạy nạn từ thôn khác đến An Bình.
Tạ Trần chỉ khẽ vuốt mái tóc tết hai bên của Tiểu Hoa, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi niềm trĩu nặng. "Chúng ta sẽ cố gắng giúp họ, Tiểu Hoa." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sự trấn an nhẹ nhàng. Anh biết rằng lời nói của mình không thể xoa dịu hết nỗi sợ hãi của cô bé, nhưng đó là tất cả những gì anh có thể làm lúc này. Anh không thể hứa hẹn một phép màu, bởi anh không phải là tiên nhân. Anh chỉ có thể hứa một sự thấu hiểu, một sự cố gắng đến cùng.
Khi họ đến Thôn Vân Thủy, cảnh tượng tang thương đập vào mắt khiến Tiểu Hoa không khỏi rùng mình. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái lá đã sờn cũ, nằm sát bờ biển, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều, ảm đạm. Không khí nặng nề, u ám bao trùm cả thôn làng, không còn vẻ yên bình, phóng khoáng của một làng chài ven biển. Tiếng sóng biển vỗ bờ vẫn đều đặn, tiếng chim hải âu vẫn kêu thảm thiết trên bầu trời xám xịt, nhưng tất cả đều hòa vào một bản nhạc buồn, bản nhạc của sự mất mát và tuyệt vọng.
Nhiều người đổ bệnh, những gương mặt tiều tụy, xanh xao, nằm vật vã trong nhà hoặc co ro trên những bậc cửa. Những con thuyền chài neo đậu la liệt ở bến cảng nhỏ, nhưng không thấy bóng dáng ngư dân ra khơi. Mùi biển mặn, mùi cá tươi thối rữa, mùi ẩm mốc và cả mùi bệnh tật hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt khó tả.
Tạ Trần đi sâu vào làng, quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ. Anh không vội vàng tiếp xúc với người bệnh, mà tập trung vào việc tìm hiểu môi trường sống của họ. Anh quan sát nguồn nước sinh hoạt, những giếng nước đã cạn khô hoặc đổi màu, những vũng nước đọng đen ngòm. Anh đi dọc bờ biển, nơi rác thải sinh hoạt và cả những xác cá chết dạt vào bờ, bốc mùi hôi thối. Hệ sinh thái biển dường như đã bị phá vỡ, những loài hải sản quen thuộc giờ đây hiếm thấy, thay vào đó là những loài rong rêu lạ và những mảng dầu loang lổ.
Tạ Trần chú ý đến một con sông nhỏ chảy qua làng, là nguồn nước ngọt chính của Thôn Vân Thủy. Con sông này giờ đây không còn trong xanh như lời đồn đại, mà mang một màu vàng đục, bốc lên mùi hôi thối khó chịu. Không khó để anh nhận ra, cách đó không xa, một xưởng chế biến hải sản nhỏ đang thải trực tiếp nước thải chưa qua xử lý ra sông. Đây chính là mảnh ghép quan trọng mà anh đã tìm thấy trong cuốn sách cổ.
Khi đang đi dọc bờ biển, Tạ Trần tình cờ bắt gặp một lão già gầy gò, thân hình nhiều vết sẹo, đang ngồi co ro trên một tảng đá lớn, đôi mắt vô hồn nhìn ra khơi xa. Chiếc quân phục cũ nát trên người lão đã bạc màu, nhưng vẫn còn vương vấn chút hơi thở của những năm tháng chinh chiến. Đó chính là Lão Binh.
Tiểu Hoa nép sát vào Tạ Trần, cảm thấy e dè trước vẻ ngoài khắc khổ của lão. Tạ Trần bước đến gần, giọng nói trầm tĩnh: "Vị lão trượng này, xin hỏi người là người dân ở đây sao?"
Lão Binh không quay đầu lại, vẫn nhìn ra biển cả bao la. "Là người ở đây... nhưng cũng không phải là người ở đây nữa." Giọng lão khàn đục, mang theo nỗi mệt mỏi của một cuộc đời từng trải. "Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy. Ngày xưa, con sông này trong lắm, cá cũng nhiều hơn. Giờ thì..." Lão thở dài, không nói hết câu.
Tạ Trần ngồi xuống bên cạnh lão, ánh mắt anh dõi theo cùng hướng lão nhìn. "Lão trượng có thể kể cho ta nghe về sự thay đổi của thôn làng này không? Về con sông, về biển cả, về những năm tháng xưa cũ?" Anh không vội vàng đi thẳng vào vấn đề dịch bệnh, mà muốn tìm hiểu sâu hơn về lịch sử, về những biến đổi đã diễn ra mà Lão Binh là người chứng kiến. Anh biết rằng, đôi khi, những câu chuyện của người già lại chứa đựng những manh mối quan trọng hơn bất kỳ cuốn sách nào.
Lão Binh quay đầu lại, đôi mắt lão nhìn Tạ Trần một cách dò xét. Đôi mắt ấy không còn vô hồn nữa, mà ánh lên vẻ từng trải, như đã nhìn thấu bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời. Lão im lặng một lúc, rồi khẽ nói: "Ngươi không phải người ở đây. Đến đây làm gì?"
"Ta đến để tìm hiểu về căn bệnh đang hoành hành, và nếu có thể, tìm cách giúp đỡ." Tạ Trần trả lời, không giấu giếm.
Lão Binh khẽ nhếch mép, một nụ cười khổ sở. "Giúp đỡ ư? Nhiều người đã đến, cả những tiên nhân bay lượn trên trời, nhưng rồi họ cũng bỏ đi. Con người đã tự gây họa, thì ai có thể cứu được?" Lão lại nhìn ra biển. "Con sông này, ngày xưa là nguồn sống. Nước trong vắt, chúng ta uống trực tiếp mà không lo gì. Cá tôm đầy ắp, chỉ cần giăng lưới là có bữa ăn. Rồi những năm gần đây, có người đến mở xưởng chế biến. Họ nói sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng rồi, nước sông dần đổi màu, cá chết nổi lềnh bềnh, rồi đến lượt người dân... bệnh tật." Lão ho khan một tiếng, tiếng ho nặng nề như xé toạc không khí.
"Không phải vô thường, mà là nhân quả." Tạ Trần chậm rãi nói, ánh mắt kiên định. "Mỗi hành động đều có một hệ quả. Con người gieo nhân gì, ắt gặt quả đó. Vô thường là quy luật, nhưng nhân quả là bản chất. Nếu chúng ta hiểu rõ nhân quả, chúng ta có thể thay đổi nó."
Lão Binh nhìn Tạ Trần, ánh mắt có chút ngạc nhiên. Lời nói của thư sinh này khác hẳn những gì lão từng nghe. Không phải những lời hứa hão huyền, không phải những lời đổ lỗi cho số phận, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ giữa con người và tự nhiên. Lão im lặng, như đang suy nghĩ về những lời Tạ Trần vừa nói. Tiếng gió biển vẫn rít mạnh, mây đen từ từ kéo đến, báo hiệu một buổi chiều đầy biến động.
Buổi chiều hôm đó, gió mạnh hơn, mây đen từ biển kéo đến dày đặc, che khuất cả ánh sáng mặt trời, khiến Thôn Vân Thủy càng thêm ảm đạm. Tạ Trần, với sự giúp đỡ của Tiểu Hoa và Lão Binh, đã tập hợp được một số dân làng còn đủ sức lực và tinh thần để lắng nghe. Họ tụ tập ở giữa làng, nơi một khoảng đất trống rộng rãi, đối diện với con sông đục ngầu đang chảy xiết. Tiếng gió biển thổi mạnh, tiếng bàn tán xôn xao của dân làng, tiếng ho khan của người bệnh từ những ngôi nhà xung quanh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, xen lẫn hy vọng mong manh.
Dương Quân cũng có mặt, đứng lẫn trong đám đông, vẻ mặt anh tuấn của chàng tu sĩ giờ đây không còn sự nhiệt huyết ban đầu, mà thay vào đó là sự bối rối và băn khoăn. Anh đã cố gắng dùng linh lực để chữa trị cho dân làng, nhưng tất cả đều vô ích, thậm chí còn làm bệnh tình nặng thêm. Chứng kiến sự bất lực của mình, niềm tin vào con đường tu tiên của anh bắt đầu lung lay. Anh quan sát Tạ Trần, một phàm nhân không có chút linh lực, nhưng lại mang trong mình một sự điềm tĩnh và tự tin lạ thường.
Trong một góc khuất, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ẩn mình, đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Nàng vẫn mặc bộ tiên bào trắng thuần, nhưng sự lạnh lẽo thường thấy trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại xen lẫn một chút mệt mỏi và nội tâm dậy sóng. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ, và giờ đây, nàng đang chờ đợi xem một phàm nhân như Tạ Trần sẽ làm gì. Nàng hoài nghi, nhưng đồng thời cũng có một chút tò mò.
Tạ Trần bước ra phía trước, anh không dùng lời lẽ hoa mỹ hay thần thông để thu hút sự chú ý. Giọng nói của anh trầm tĩnh, nhưng rõ ràng và dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gió biển. "Hỡi các vị dân làng Thôn Vân Thủy, ta biết các vị đang đau khổ, đang tuyệt vọng. Nhưng căn bệnh này không phải do quỷ thần giáng họa, cũng không phải do số mệnh an bài."
Anh ngừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào tâm trí những người đang lắng nghe. "Dịch bệnh này, nó là do chính bàn tay chúng ta tạo ra. Nước là nguồn sống, nhưng khi nguồn sống bị hủy hoại, bệnh tật sẽ đến." Tạ Trần chỉ tay về phía con sông đang chảy đục ngầu, nơi nước thải từ xưởng chế biến vẫn đang xả ra đều đặn. "Các vị thấy con sông này không? Ngày xưa nó trong xanh, cá tôm đầy ắp. Nhưng giờ đây, nó đã biến thành một dòng nước độc, mang theo bệnh tật đến từng nhà, từng người trong các vị."
Dân làng bắt đầu xôn xao. Một số người hoài nghi, một số người khác lại bày tỏ sự giận dữ đối với xưởng chế biến.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói anh chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Không chỉ con sông, mà cả biển cả cũng đang bị tàn phá. Các vị khai thác quá mức, không để cho sinh vật biển kịp phục hồi. Rác thải sinh hoạt cũng vứt bừa bãi ra biển, ra sông. Tất cả những điều đó đã phá vỡ sự cân bằng của tự nhiên, khiến nguồn sống của các vị bị ô nhiễm, và bệnh tật tất yếu sẽ phát sinh."
Lão Binh, người đã im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, đột nhiên bước lên phía trước. Đôi mắt lão quét qua đám đông, rồi dừng lại ở Tạ Trần. "Lời thư sinh Tạ Trần nói... đúng là những gì ta đã thấy qua bao năm. Con sông đã đổi màu, cá cũng không còn như xưa. Nhiều người chỉ biết đến lợi ích trước mắt, mà quên đi cái giá phải trả cho con cháu sau này." Lời nói của Lão Binh, một người từng trải, đã tạo ra một sự thay đổi lớn trong tâm lý dân làng. Họ bắt đầu tin tưởng hơn vào những gì Tạ Trần nói.
Tạ Trần đưa mắt nhìn Lão Binh, khẽ gật đầu, như một sự xác nhận cho lời lão vừa nói. Anh quay lại với dân làng, giọng nói anh trở nên mạnh mẽ và đầy hy vọng hơn. "Các vị không cần trông cậy vào tiên nhân, không cần trông cậy vào phép màu. Các vị cần trông cậy vào chính mình, vào sự thấu hiểu lẽ tự nhiên. Chúng ta có thể thay đổi được tình cảnh này."
Anh dùng một cành cây nhỏ, vẽ sơ đồ đơn giản trên cát. Anh chỉ ra quy trình ô nhiễm: nước thải từ xưởng, rác thải sinh hoạt, và cách chúng làm nhiễm độc nguồn nước và đất đai. Rồi anh đưa ra các bước cần làm: "Trước hết, chúng ta phải yêu cầu xưởng chế biến dừng việc xả thải trực tiếp, hoặc xây dựng hệ thống xử lý nước thải. Điều này có thể cần sự can thiệp của chính quyền, nhưng là điều bắt buộc."
Một tiếng xì xào vang lên. "Chính quyền sẽ nghe chúng ta sao? Họ luôn đứng về phía kẻ mạnh mà thôi." Một dân làng cằn nhằn.
Tạ Trần bình tĩnh đáp: "Nếu tất cả dân làng đoàn kết, tiếng nói của các vị sẽ có trọng lượng. Đồng thời, chúng ta phải tự mình làm sạch con sông và bờ biển. Dựng những hàng rào đơn giản để ngăn rác thải. Xây dựng những hố chứa rác tập trung, rồi chôn lấp hoặc đốt bỏ một cách hợp lý. Chúng ta cũng cần tìm lại những loại cây cỏ có khả năng lọc độc tố, trồng chúng dọc bờ sông để phục hồi hệ sinh thái."
Anh tiếp tục: "Và quan trọng nhất, các vị phải thay đổi phương thức đánh bắt. Không khai thác quá mức, hãy để cho biển cả có thời gian phục hồi. Khi biển cả khỏe mạnh, nguồn sống của các vị mới bền vững."
Dương Quân đứng trong đám đông, đôi lông mày anh nhíu chặt. Anh đã quen với việc dùng pháp thuật để giải quyết mọi vấn đề, nhưng những lời Tạ Trần nói lại là những điều cơ bản nhất, những quy luật của phàm trần mà anh đã quên lãng từ lâu. "Tại sao ta lại không nghĩ ra những điều này? Lẽ nào tu luyện đã khiến ta quên đi gốc rễ của vạn vật?" Anh độc thoại nội tâm, một cảm giác thất vọng và bối rối dâng trào. Lý tưởng 'cứu thế' của anh giờ đây lại cảm thấy thật xa vời và vô ích trước những vấn đề tưởng chừng đơn giản này.
Từ xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử quan sát mọi chuyện, nội tâm nàng dậy sóng dữ dội. Nàng đã chứng kiến vô số vấn đề mà tu sĩ giải quyết bằng thần thông, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một vấn đề 'bất trị', một căn bệnh mà ngay cả linh lực cũng không thể lay chuyển, lại có lời giải đơn giản đến vậy, không cần đến pháp lực cao siêu, không cần đến những đan dược quý hiếm. Chỉ là sự thấu hiểu về tự nhiên, về nhân quả. Niềm tin của nàng vào con đường tu tiên truyền thống, vào giá trị của sức mạnh tuyệt đối, đang bị lung lay dữ dội.
Dân làng lắng nghe Tạ Trần, ban đầu hoài nghi, nhưng dần dần bị thuyết phục bởi sự logic và chân thực trong lời nói của anh. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía con sông đục ngầu, về phía bờ biển đầy rác. Một số người bắt đầu bàn tán về việc thực hiện, về những gì họ có thể làm ngay lập tức. Hy vọng, dù mong manh, đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ.
Tạ Trần nhìn những gương mặt tiều tụy nhưng đã dần có ánh sáng hy vọng, một cảm giác gánh nặng trách nhiệm đè lên vai anh. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng giờ đây, anh lại phải can thiệp sâu vào cuộc sống của phàm nhân, trở thành một "điểm neo nhân quả" mà anh chưa từng mong muốn. Nỗi lo về việc những hành động của mình sẽ thu hút thêm sự chú ý từ những thế lực cao hơn, từ Thiên Đạo hay từ các tông môn, vẫn luẩn quẩn trong tâm trí anh. Nhưng anh biết, để giữ được "nhân" trong "nhân gian", anh phải làm những gì anh có thể.
Gió biển vẫn rít mạnh, mây đen kéo đến ngày càng dày đặc, nhưng trong lòng Tạ Trần, một sự quyết tâm không hề nao núng. Anh biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Sự thành công của anh trong việc giải quyết vấn đề bằng trí tuệ phàm tục sẽ làm nổi bật sự suy yếu của Thiên Đạo và các tu sĩ, thu hút sự chú ý lớn hơn từ cả những thế lực ủng hộ và chống đối anh. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với nội tâm đang hoài nghi sâu sắc, có thể sẽ thay đổi con đường của mình. Dương Quân, với lý tưởng lung lay, có thể sẽ tìm kiếm câu trả lời từ Tạ Trần hoặc một con đường mới cho riêng mình. Và Lão Binh, với những câu chuyện về sự thay đổi của vùng đất, gợi ý về những thảm họa môi trường hoặc chiến tranh trong quá khứ, có thể liên quan đến sự suy yếu của Thiên Đạo hoặc những biến cố lớn sắp tới.
Cuộc sống bình thường mà anh hằng mơ ước đang ngày càng xa vời, nhưng Tạ Trần không hối hận. Bởi vì anh biết, đây chính là "chấp niệm" của riêng anh, một chấp niệm mang tên "sống một đời bình thường" cho tất cả mọi người, chứ không chỉ riêng mình anh. Anh đứng đó, giữa làng chài, giữa tiếng gió biển và tiếng sóng vỗ, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa phàm nhân và tiên nhân. Anh, một thư sinh gầy gò, đang trở thành tâm điểm của một dòng chảy nhân quả cuộn trào, chờ đợi thời khắc để bùng nổ, và anh, dù không muốn, lại chính là người phải định đoạt hướng đi của dòng chảy ấy.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.