Nhân gian bất tu tiên - Chương 28: Dịch Bệnh Vô Danh: Lời Giải Trong Bóng Đêm và Kiếm Khí Lạnh Lùng
Mùi trà thanh khiết vừa kịp xoa dịu tâm hồn Tạ Trần thì đã bị cuốn đi bởi một làn gió lạnh mang theo hơi ẩm và sự bất an. Cái bình yên giản dị mà anh hằng trân trọng tại Nhân Gian Thư Quán đã không còn giữ được vẻ thanh bình vốn có. Chỉ vài ngày sau cái đêm anh suy tư về dòng chảy nhân quả, một thứ bệnh lạ đã ập đến, gieo rắc nỗi kinh hoàng và sự hoang mang tột độ khắp Thị Trấn An Bình. Bầu không khí vốn dĩ tấp nập nay chùng xuống, nặng nề như chì. Một màn sương mờ đục giăng mắc khắp các con phố, không phải sương sớm của buổi bình minh mà là một thứ sương khói đặc quánh, mang theo mùi ẩm mốc và cả mùi của sự suy tàn, bao phủ lên từng ngóc ngách của thị trấn, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của đèn lồng.
Từng tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt bắt đầu vọng ra từ những căn nhà gỗ đơn sơ, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ, thay thế cho tiếng rao hàng, tiếng nói cười quen thuộc. Những con người khỏe mạnh từng ngày gánh vác cuộc sống, những gương mặt chất phác, giờ đây nằm liệt giường, gương mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu không còn chút sinh khí. Làn da của họ khô héo như cây cối thiếu nước, và một thứ cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy dường như bao trùm lấy tất cả những ai bị nhiễm bệnh, rút cạn từng chút sinh lực cuối cùng. Thị Trưởng Thành, một người vốn dĩ phúc hậu và béo tốt, nay vầng trán nhăn nhó, chiếc quan phục sang trọng cũng không thể che giấu được sự lo lắng tột độ. Ông ta đi đi lại lại trước cửa nha môn, tiếng thở dài nặng nề hòa vào không khí tang thương của thị trấn, như một điệu nhạc báo hiệu sự chấm hết.
"Cầu xin các vị tiên nhân ra tay! Dân chúng sắp không chịu nổi nữa rồi!" Tiếng Thị Trưởng Thành vang lên đầy bất lực, không còn giữ được vẻ uy nghiêm thường ngày, mà chỉ còn là sự khẩn cầu tuyệt vọng. Ông ta quay sang Dương Quân, vị tu sĩ trẻ tuổi mang trong mình nhiệt huyết và lý tưởng cứu đời, nhưng giờ đây cũng đang hiện rõ sự thất vọng và bất lực trên gương mặt.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, thường ngày luôn toát lên vẻ tự tin và quyết đoán, nay đôi mắt sáng ngời ấy đã nhuốm màu u ám. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không chút tì vết, nhưng bộ y phục thanh cao ấy lại tương phản nghiệt ngã với sự dơ dáy, hỗn loạn của những người bệnh đang nằm la liệt khắp nơi. Anh đã cố gắng hết sức. Linh lực trong cơ thể anh tuần hoàn không ngừng, những viên đan dược quý giá của tiên môn cũng được anh không tiếc tay ban phát. Nhưng tất cả đều vô dụng. Mỗi khi anh cố gắng dùng linh lực của mình để xoa dịu cơn bệnh, những người bệnh lại co giật dữ dội hơn, cơn đau dường như nhân lên gấp bội, như thể linh khí của anh là thuốc độc chứ không phải linh dược.
"Bệnh này quái lạ quá! Linh lực của ta không những không trị được, mà còn làm bệnh nhân thêm khó chịu. Thiên Đạo suy yếu đến mức này sao?" Dương Quân buông thõng tay, lời nói chứa đựng sự bàng hoàng và nghi hoặc sâu sắc. Anh vừa chữa trị cho một người dân, nhưng chỉ khiến người đó rên rỉ dữ dội hơn, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Sự bất lực này là một đòn giáng mạnh vào niềm tin và lý tưởng của anh. Anh đã từng tin rằng tu tiên là để cứu thế, để bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, ngay cả những phép thuật mạnh mẽ nhất của anh cũng trở nên vô dụng trước một căn bệnh phàm trần, một thứ bệnh mà anh chưa từng được dạy trong bất kỳ kinh điển tiên môn nào.
Tiểu Hoa, cô bé phụ việc ngây thơ của Tạ Trần, cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Cô bé nằm trên chiếc giường tre đơn sơ ngay trong Nhân Gian Thư Quán, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lanh lợi ngày nào giờ đây mờ đục, cơ thể nhỏ nhắn run rẩy từng đợt. Mái tóc tết hai bên đã xù xì, và những lời cầu xin "Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi!" giờ chỉ còn là tiếng thều thào yếu ớt, lẫn trong những tiếng ho khan nặng nhọc. Dương Quân đã cố gắng dùng linh lực của mình để giữ lại sinh khí cho cô bé, nhưng anh cảm nhận rõ ràng rằng linh lực của anh, thay vì giúp đỡ, lại đang đẩy cô bé vào vực sâu hơn, như một ngọn lửa cố gắng sưởi ấm một tảng băng, nhưng lại chỉ làm tan chảy nó nhanh hơn.
Tạ Trần đứng đó, trước ngưỡng cửa Nhân Gian Thư Quán, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo quen thuộc, nhưng giờ đây có thêm một tầng lo lắng ẩn chứa, một sự xao động nhỏ trong vẻ bình thản thường ngày. Anh không vội vàng hành động như Dương Quân, không hoảng loạn như Thị Trưởng Thành. Anh chỉ quan sát. Dòng người vật vờ đi lại trên phố, những ánh mắt tuyệt vọng, những tiếng khóc thầm trong đêm, tất cả đều được anh thu vào tầm mắt, vào tâm trí. Anh nhắm mắt lại, một hành động quen thuộc mỗi khi anh muốn nhìn thấu bản chất của vấn đề. 'Nhân Quả Chi Nhãn' không phải là một phép thuật thần thông, mà là một khả năng suy luận cực hạn, một sự nhạy cảm phi thường với những mối liên hệ ẩn sâu nhất giữa vạn vật. Anh cảm nhận. Anh cảm nhận được sự mất mát sinh khí không chỉ ở từng người bệnh mà còn lan tràn khắp thị trấn, như một vết thương đang chảy máu không ngừng trên tấm thân của Thiên Đạo, một sự mục rữa từ tận gốc rễ của sự tồn tại.
Trong tâm trí Tạ Trần, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối. Linh khí, vốn là cội nguồn của sự sống, của tu hành, nay đang suy yếu. Và căn bệnh này, nó không phải là bệnh tật thông thường, mà là một biểu hiện của sự suy yếu đó. Nó rút cạn sinh khí, làm con người "mất người" theo một cách đau đớn và chậm rãi hơn những gì tu sĩ thường gặp phải khi tu hành, khi linh khí trong cơ thể bị đồng hóa với Thiên Đạo suy yếu. Anh nhớ lại những lời tiên tri của Thiên Cơ Tử và Thầy Bói Mù về "điểm neo nhân quả", về "Thiên Đạo suy kiệt". Mọi thứ, tất cả mọi thứ, dường như đang hội tụ về một điểm, và anh, không muốn cũng phải trở thành người chứng kiến, thậm chí là người can dự vào dòng chảy định mệnh đó.
"Không phải là bệnh, mà là... cạn kiệt." Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, như một tiếng vọng từ cõi hư không, nhưng lại mang một sự chắc chắn đến lạ. Anh mở mắt, ánh mắt dừng lại ở Tiểu Hoa đang thoi thóp. Cô bé, biểu tượng của sự ngây thơ và cuộc sống bình thường, giờ đây lại là nạn nhân của sự biến động lớn lao này. Mong muốn "sống một đời bình thường" của anh bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Làm sao có thể bình thường khi chính nhân gian, chính những con người anh trân trọng, đang đứng trước bờ vực của sự suy tàn?
Anh bước đến bên giường Tiểu Hoa, nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô bé. Không linh lực, không phép thuật, chỉ là một cái chạm tay bình thường của một phàm nhân. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được sự lạnh lẽo đến thấu xương, sự yếu ớt đến cùng cực của một sinh linh đang dần lụi tàn. Anh không thể chữa bệnh bằng linh lực, vì anh không có linh lực. Nhưng anh có trí tuệ, có sự thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ giữa vạn vật. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh đã chỉ ra một điều: căn bệnh này không thể chữa bằng cách chống lại, mà phải là thuận theo, phải là tìm cách bổ sung những gì đang bị rút cạn. Nó không giống như việc chữa trị vết thương, mà giống như việc vá lại một lỗ hổng đang dần lớn lên trong chính bản nguyên của sự sống.
"Dương Quân đạo hữu," Tạ Trần cất lời, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng của sự thật. "Bệnh này không phải là ngoại tà xâm nhập, cũng không phải là độc tố thông thường. Nó là sự hao tổn nguyên khí, sự cạn kiệt của sinh lực, bắt nguồn từ sự suy yếu của linh khí trời đất."
Dương Quân quay lại, đôi mắt đầy vẻ hoài nghi và bất lực. Anh đã từng trải qua vô số trận chiến, đối mặt với đủ loại yêu ma quỷ quái, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bế tắc như lúc này. "Tạ huynh, ý của huynh là... bệnh này là do Thiên Đạo suy yếu mà ra? Nhưng nếu vậy, thì chúng ta phải làm gì? Các phương pháp của tiên môn đều tập trung vào việc thanh lọc tà khí, bồi bổ linh lực, chứ chưa từng đối phó với sự cạn kiệt nguyên bản như thế này." Anh đã quen với việc dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, nhưng giờ đây sức mạnh lại trở thành gánh nặng, một lưỡi dao hai lưỡi có thể làm tổn thương người cần cứu.
"Chính vì vậy, chúng ta không thể dùng linh lực để đối kháng, mà phải tìm cách bổ sung, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự hao tổn." Tạ Trần nhìn sâu vào mắt Dương Quân, như muốn truyền tải toàn bộ suy nghĩ của mình, toàn bộ những gì anh đã thấu hiểu. "Giống như một cái cây đang héo rũ vì thiếu nước, chúng ta không thể dùng lửa để sưởi ấm nó. Chúng ta phải tìm nguồn nước."
Thị Trưởng Thành, nghe những lời đó, vội vàng tiến đến, bộ quan phục xộc xệch, vẻ mặt đầy hy vọng mong manh. "Vậy thì, Tạ công tử, có cách nào để cứu giúp dân chúng không? Bổ sung, nguồn nước... ý của công tử là sao?" Vị Thị Trưởng vốn quen với những lời lẽ thẳng thắn, nay phải cố gắng nắm bắt những khái niệm triết lý sâu xa của Tạ Trần, như một kẻ đang chới với giữa dòng nước xiết.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh lại nhìn ra ngoài phố An Bình, nơi ánh đèn lồng đã lờ mờ thắp sáng trong màn sương dày đặc, vẽ nên một bức tranh u ám, bi thương. Nỗi đau của nhân gian, sự bất lực của tu sĩ, tất cả đều là hệ quả của một nguyên nhân sâu xa hơn, một vết nứt trong Thiên Đạo đã lan rộng đến tận cõi phàm trần. Anh biết, để tìm được "nguồn nước" mà anh nói, anh sẽ phải đi một con đường khác, một con đường mà tiên môn không dạy, và có thể, ngay cả Thiên Đạo cũng không muốn anh đi.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn An Bình trong một bức màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo, thì ở rìa thị trấn, hai bóng người thanh thoát hiện ra, như những nét vẽ thủy mặc trên nền trời u ám. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ nặng trĩu, như thấm đẫm nỗi u buồn của thế sự, và Nữ Tiên Kiếm, người bạn đồng hành mới, im lặng và sắc lạnh như chính thanh kiếm của nàng, ẩn chứa một sự cảnh giác không ngừng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng s��c bén giờ đây chứa đựng một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, một sự hoài nghi không ngừng gặm nhấm tâm can nàng. Nàng đã nghe những báo cáo về dịch bệnh ở An Bình, nhưng tận mắt chứng kiến cảnh tượng này còn kinh hoàng hơn vạn lần. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh vọng đến, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, như những mũi kim châm vào trái tim nàng, một trái tim mà nàng đã nghĩ mình không còn cảm nhận được sau bao năm tu luyện vô tình, cố gắng đoạn tuyệt hồng trần. Những thân hình gầy gò, xanh xao, những ánh mắt tuyệt vọng của phàm nhân, tất cả đều khiến nàng cảm thấy trái tim mình se lại, một cảm giác chua xót mà nàng đã lâu không trải qua.
"Dịch bệnh này... không phải phàm bệnh. Nó là dấu hiệu của sự mục rữa từ bên trong." Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, như đang tự nói với chính mình hơn là với Nữ Tiên Kiếm, một lời khẳng định đầy chua chát. Những gì nàng đã nghiên cứu trong Thư Viện Cổ của Thái Huyền Tông, những ghi chép về 'Biến Số Thượng Cổ' và Thiên Đạo suy yếu, bỗng hiện rõ ràng mồn một trước mắt nàng. Hiện tượng "mất người" khi tu luyện, mà nàng vẫn thường cảm thấy mơ hồ trong chính bản thân, giờ đây lại được biểu hiện rõ ràng ở những phàm nhân này, nhưng dưới một hình thái khác: sự cạn kiệt sinh khí, sự mục rữa từ tận gốc rễ của sự sống, một cái chết chậm rãi và đau đớn.
Nàng đã từng nghĩ rằng tu luyện là con đường duy nhất để trường sinh, để đạt đến đỉnh cao của chân lý, để trở thành bất tử. Nhưng giờ đây, chân lý ấy lại đang sụp đổ ngay trước mắt nàng. Linh khí suy yếu, Thiên Đạo rệu rã, và hậu quả của nó không chỉ ảnh hưởng đến các tu sĩ mà còn tàn phá cả những phàm nhân yếu ớt nhất, những người không có chút sức mạnh để chống đỡ. Lẽ nào, con đường mà các tiên môn đã theo đuổi bấy lâu nay, con đường để "vá trời", lại đang đi sai hướng? Lẽ nào, chính sự khao khát thành tiên đã đẩy Thiên Đạo đến bờ vực suy kiệt này, tạo nên một nghịch lý đau lòng mà các bậc tiền bối không thể ngờ tới?
Đứng bên cạnh Lăng Nguyệt là Nữ Tiên Kiếm. Nàng thanh tú, khí chất lạnh lùng toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản nhưng gọn gàng, tôn lên vẻ nghiêm túc và kiên định. Thanh kiếm bên hông nàng không đơn thuần là một vũ khí, mà là một phần mở rộng của linh hồn, một biểu tượng của đạo lý nàng theo đuổi, một thứ mà nàng tin rằng có thể xuyên phá mọi ảo ảnh. Nữ Tiên Kiếm không nói nhiều. Nàng chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sắc bén quét khắp thị trấn An Bình, không bỏ sót một chi tiết nào, như một thanh kiếm đang dò xét điểm yếu của kẻ địch. Nàng không biểu lộ cảm xúc rõ ràng như Lăng Nguyệt, nhưng sự tập trung của nàng cho thấy một sự cảnh giác cao độ và một sự đánh giá tình hình kỹ lưỡng, không chút lơ là.
Trong thâm tâm Nữ Tiên Kiếm, một tiếng vọng nhẹ nhàng cất lên, gần như là một lời thề nguyền mà nàng đã khắc sâu vào xương tủy: 'Kiếm là đạo, đạo là kiếm.' Đối với nàng, kiếm không chỉ là công cụ để giết chóc hay bảo vệ, mà là con đường để thấu hiểu vạn vật, để rèn luyện tâm tính, để đạt đến sự hợp nhất với thiên địa. Mọi biến động của thế gian, mọi sự suy tàn của Thiên Đạo, đều có thể được cảm nhận qua kiếm, qua những rung động tinh tế nhất của linh khí, qua sự thay đổi của dòng chảy nguyên tố. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự mất cân bằng đang lan tỏa trong thị trấn này, một thứ hỗn loạn mà những phương pháp tu luyện thông thường khó lòng đối phó, bởi vì nó xuất phát từ một cội nguồn sâu xa hơn.
Lăng Nguyệt không ngừng hướng tầm mắt về phía Nhân Gian Thư Quán, nơi Tạ Trần đang đứng. Nàng đã theo dõi anh từ xa, đã nghe những câu chuyện về sự trầm tĩnh của anh, về khả năng "thấu hiểu nhân quả" phi thường của một phàm nhân. Giữa biển người hoảng loạn, giữa những tu sĩ bất lực, Tạ Trần vẫn đứng đó, bình tĩnh một cách kỳ lạ, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Anh không vội vàng phô diễn sức mạnh, không cố gắng dùng linh lực để cứu chữa, mà chỉ quan sát, suy tư. Điều đó khiến Lăng Nguyệt vừa bối rối, vừa bị thu hút. Nàng nhận ra sự khác biệt sâu sắc trong cách anh nhìn nhận vấn đề so với các tu sĩ khác, bao gồm cả nàng, những người thường chỉ nhìn vào bề nổi của sự vật, vào sức mạnh hữu hình.
"Y... khác biệt." Lăng Nguyệt khẽ nói, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng Tạ Trần, như đang cố gắng giải mã một bí ẩn cổ xưa. Nàng nhớ lại những lời của tán tu ẩn dật, những ghi chép về 'Biến Số Thượng Cổ' – những cá nhân không tu luyện nhưng đã từng định đoạt vận mệnh Thiên Đạo. Tạ Trần, với sự bình thản và trí tuệ thấu suốt của mình, dường như là hiện thân của một 'biến số' như vậy. Liệu có phải vì anh không bị ràng buộc bởi chấp niệm tu tiên, không bị ảnh hưởng bởi sự "mất người" mà Thiên Đạo suy yếu mang lại, nên anh mới có thể nhìn thấy những điều mà các tu sĩ khác không thể, những điều nằm ngoài phạm vi của linh lực và phép thuật?
Nữ Tiên Kiếm cảm nhận được sự dao động trong tâm trí Lăng Nguyệt, một sự xao động hiếm có ở vị Tiên Tử băng giá. Nàng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh vẫn không rời khỏi thị trấn, như một con đại bàng đang săn mồi. "Hỗn loạn đang đến." Giọng nàng trầm thấp, dứt khoát, như một lời cảnh báo, một tiên tri không cần giải thích. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng thốt ra đều mang sức nặng của sự thật, được tôi luyện qua đạo kiếm khắc nghiệt.
Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt xa xăm, nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc. "Đúng vậy. Và có lẽ, chìa khóa để hóa giải hỗn loạn này không nằm ở sức mạnh của tiên môn, mà ở một nơi khác." Nàng nhìn Tạ Trần một lần nữa, ánh mắt phức tạp, chứa đựng cả sự tò mò, hy vọng và một chút sợ hãi. Nàng đã đến đây để tìm kiếm câu trả lời, để kiểm chứng những nghi ngờ của mình. Và những gì nàng chứng kiến, những gì nàng cảm nhận được từ Tạ Trần, đang dần làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của nàng về con đường tu tiên, về vai trò của mình trong thế giới này. Sự bất lực của Dương Quân, nỗi đau của dân chúng, và sự bình tĩnh khác thường của Tạ Trần, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về sự suy tàn của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà nàng chưa từng nghĩ tới. Lăng Nguyệt cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tiếp cận Tạ Trần, không phải để chiêu mộ, mà là để tìm hiểu, để nhìn nhận thế giới qua lăng kính của một phàm nhân mà nàng tin rằng đang nắm giữ một chân lý khác, một chân lý có thể cứu vãn tất cả.
Bầu không khí lạnh lẽo của màn đêm, cùng với sự ẩm ướt của sương mù, càng làm tăng thêm cảm giác nặng nề, bí ẩn. Những lời đồn đại về 'Ma Chủ Cửu U' và sự hỗn loạn sắp tới, vốn chỉ là những lời thì thầm trong bóng tối, giờ đây dường như đang dần hiện hữu, được phản chiếu qua căn bệnh quái lạ này, như một lời tiên tri đang ứng nghiệm. Lăng Nguyệt cảm thấy một sự bất an sâu sắc, không chỉ cho nhân gian, mà còn cho chính bản thân nàng, cho con đường tu tiên mà nàng đã lựa chọn. Nàng đã bắt đầu cảm thấy sự 'mất người' trong chính mình, những cảm xúc bị bào mòn, những ký ức dần phai nhạt, một cái giá mà nàng từng nghĩ mình sẵn lòng trả cho sự bất tử. Liệu có phải chính vì thế mà nàng mới có thể cảm nhận được nỗi đau của phàm nhân rõ ràng đến vậy, hay đó chỉ là một ảo ảnh cuối cùng trước khi nàng hoàn toàn "mất người"?
***
Trong khi Thị Trấn An Bình chìm trong bóng đêm và bệnh dịch, một góc khuất khác của thế giới lại bừng lên những ánh sáng leo lét, những tiếng thì thầm và mùi hương hỗn tạp của lưu huỳnh, máu tươi và những loại thảo dược lạ. Đó là Chợ Đen U Linh, một nơi không có kiến trúc cố định, chỉ là những quầy hàng tạm bợ, những lều bạt cũ kỹ dựng lên trong một khu vực tối tăm, ẩn mình sâu trong rừng núi phía tây thị trấn, chỉ hoạt động khi màn đêm buông xuống và không trăng. Sương mù dày đặc bao phủ, tạo nên một không khí u ám, bí ẩn và nguy hiểm, nơi ánh sáng chỉ đủ để nhận ra những bóng hình mờ ảo và những giao dịch lén lút.
Tạ Trần, sau khi suy luận về bản chất của dịch bệnh, rằng nó không phải là ngoại tà mà là sự cạn kiệt nguyên khí, nhận ra rằng các phương pháp chữa trị thông thường của tiên môn sẽ vô ích, thậm chí còn gây hại. Anh cần một loại dược liệu đặc biệt, một thông tin hiếm hoi mà không thể tìm thấy ở bất kỳ hiệu thuốc phàm trần hay tiên môn chính thống nào, bởi vì chúng không được công nhận hoặc thậm chí bị cấm. Anh lặng lẽ rời khỏi Nhân Gian Thư Quán, bước vào màn đêm lạnh lẽo, hướng về phía Chợ Đen U Linh. Anh không mang theo kiếm, không có linh lực hộ thân, chỉ có trí tuệ sắc bén và khả năng thấu hiểu nhân tâm phi thường làm hành trang, cùng với một sự kiên định không gì lay chuyển.
Bước chân anh nhẹ nhàng, hòa vào bóng tối, như một cái bóng giữa ngàn bóng. Tiếng thì thầm của những kẻ mua bán, tiếng trao đổi hàng hóa lén lút, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những bóng hình ẩn hiện, tất cả tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị của thế giới ngầm, nơi mọi thứ đều có thể mua bán, trừ lương tâm. Mùi máu tanh, mùi kim loại gỉ sét, mùi hương liệu lạ lùng và cả mùi bụi bẩn ẩm mốc hòa quyện vào nhau, bám lấy từng hơi thở, từng tế bào thần kinh, tạo nên một cảm giác căng thẳng và cảnh giác tột độ. Ai cũng có vẻ mặt che giấu, ánh mắt đầy sự dò xét và mờ ám, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rút dao ra đâm nhau.
Giữa đám đông lộn xộn ấy, Tạ Trần lướt qua, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, nhưng giờ đây có thêm một chút sắc lạnh và tập trung, như một người thợ săn đang tìm kiếm con mồi. Anh không vội vàng, không hấp tấp, mà chậm rãi quan sát từng quầy hàng, từng món đồ, lắng nghe từng câu chuyện vụn vặt được thì thầm, từng lời rao bán đầy bí ẩn. Anh biết, chân lý thường ẩn mình trong những điều nhỏ nhặt, trong những góc khuất mà người khác bỏ qua, trong những mảnh vụn thông tin tưởng chừng vô nghĩa.
Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng tương đối của chợ đêm. Đó là tiếng kim loại va chạm, tiếng rên rỉ đau đớn và một giọng nói gầm gừ, đầy vẻ ngạo mạn và tàn bạo. "Sức mạnh là tất cả! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát!"
Tạ Trần khẽ liếc mắt về phía nguồn âm thanh. Một thân hình gồ ghề, cao lớn, da dẻ tái nhợt và đôi mắt đỏ rực như máu đang đứng sừng sững giữa một khoảng không nhỏ, như một quỷ thần từ địa ngục bước ra. Hắn mặc một bộ áo giáp đen thô kệch, nhưng lại toát ra một khí chất tàn nhẫn và đầy sức mạnh, như một hiện thân của hỗn loạn và hủy diệt, một thứ năng lượng tà ác mà bất cứ tu sĩ chính đạo nào cũng phải kinh sợ. Hắc Ma Sứ! Tạ Trần nhận ra hắn, kẻ tay sai của Ma Chủ Cửu U, người mà những lời đồn đại về 'Ma Chủ Cửu U' và sự hỗn loạn sắp tới đã nhắc đến. Hắn đang dùng cây trường thương lớn của mình để ép buộc một kẻ yếu thế, một tiểu thương gầy gò, phải giao nộp một thứ gì đó, hoặc đơn giản là đang tàn bạo hành hạ y để mua vui, để khẳng định quyền lực của kẻ mạnh. Ánh mắt đỏ rực của Hắc Ma Sứ quét qua những người xung quanh, gieo rắc nỗi sợ hãi tột độ. Không ai dám lên tiếng, không ai dám can thiệp, chỉ có tiếng thì thầm sợ hãi và những bước chân lùi lại.
Tạ Trần chỉ khẽ cụp mắt, tránh ánh nhìn của Hắc Ma Sứ, như một kẻ phàm nhân không muốn gây sự chú ý. Anh không muốn gây sự chú ý, không muốn dính vào những rắc rối không cần thiết. Anh là một phàm nhân, không có sức mạnh để đối đầu trực tiếp với một kẻ như vậy. Nhưng anh cũng không quay lưng bỏ đi. Anh vẫn đứng đó, quan sát, ghi nhớ. Khí tức tà ác của Hắc Ma Sứ, sự tàn bạo của hắn, tất cả đều là dấu hiệu cho thấy sự can thiệp ngày càng sâu của Ma Chủ Cửu U vào thế giới phàm trần, đặc biệt trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu. Đây không còn là chuyện của các tu sĩ đơn thuần, mà là một sự kiện mang tính hệ quả sâu rộng, liên quan đến vận mệnh của cả nhân gian.
Ngay sau đó, Tạ Trần thoáng thấy một bóng dáng thanh thoát khác. Đó là Nữ Tiên Kiếm. Nàng đứng lặng lẽ ở một góc khuất, khuất sau một quầy hàng bán các loại bùa chú, thanh kiếm bên mình vẫn lấp lánh hàn quang trong ánh nến leo lét, như một điểm sáng lạnh lẽo giữa bóng tối. Nàng không hành động, không nói một lời, chỉ im lặng quan sát. Đôi mắt sắc lạnh của nàng quét qua Hắc Ma Sứ, rồi dừng lại một chút ở Tạ Trần, trước khi trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày. Nữ Tiên Kiếm, với khí chất lạnh lùng và sự tập trung vào kiếm đạo, dường như đại diện cho một phe phái tu sĩ khác, một kiểu tu đạo không bị ảnh hưởng bởi sự 'mất người' như Lăng Nguyệt, hoặc là một yếu tố trung lập nhưng mạnh mẽ sẽ có vai trò sau này, một người có thể can dự vào cục diện mà không bị ràng buộc bởi những định kiến cũ. Sự xuất hiện của nàng ở đây, trong Chợ Đen U Linh đầy rẫy nguy hiểm và mờ ám, không thể là ngẫu nhiên, mà có lẽ là một phần của cuộc điều tra nào đó.
Tạ Trần tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình. Anh không tìm kiếm những thứ hào nhoáng hay những bảo vật quý hiếm mà các tu sĩ thường săn lùng. Anh tìm kiếm tri thức, tìm kiếm manh mối, những mảnh ghép nhỏ có thể dẫn anh đến lời giải cho căn bệnh đang tàn phá An Bình. Anh đi đến một quầy hàng cũ kỹ, nơi một tiểu thương với vẻ mặt đầy mưu mẹo đang bày bán những cuốn sách cổ đã sờn gáy và những loại thảo dược khô héo, tỏa ra mùi hương nồng nặc, khó chịu nhưng cũng đầy cám dỗ.
"Này, có muốn mua loại thảo dược cổ này không? Nghe nói nó có thể xoa dịu bệnh dịch... hoặc ít nhất là làm người bệnh cảm thấy dễ chịu hơn." Tiểu thương ấy thì thầm, ánh mắt liếc ngang liếc dọc, đầy vẻ mờ ám, như thể đang trao đổi một bí mật động trời, một món hàng cấm.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh không để ý đến loại thảo dược mà tiểu thương đang cố gắng chào bán. Ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sách cổ dày cộp, bìa sách đã mục nát, chữ viết trên đó gần như không thể đọc được, như một di tích của một thời đại đã qua. Đó không phải là một cuốn bí kíp tu luyện, cũng không phải là sách y thuật thông thường. Nó là một tập hợp những ghi chép lộn xộn về những hiện tượng kỳ lạ, những câu chuyện dân gian, những lời đồn đại về những thứ nằm ngoài sự hiểu biết của con người, những kiến thức bị lãng quên hoặc cố tình che giấu.
"Cái này bao nhiêu?" Tạ Trần chỉ vào cuốn sách, giọng nói bình thản, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, như một người chỉ đơn thuần mua một món đồ cũ.
Tiểu thương nhìn theo ánh mắt Tạ Trần, thoáng chút ngạc nhiên. Y đã quen với việc những người đến Chợ Đen này chỉ quan tâm đến linh dược, pháp khí. "Cái đó à... chỉ là một cuốn sách cũ thôi, không có giá trị gì. Nhưng nếu công tử thích, ba đồng bạc là đủ." Y rõ ràng không biết giá trị thực sự của nó, hoặc cố tình hạ thấp để không gây chú ý.
Tạ Trần không trả giá. Anh móc ra ba đồng bạc, đặt lên quầy. Anh cầm lấy cuốn sách, cảm nhận được sự cũ kỹ, sự nặng nề của thời gian trên từng trang giấy, như đang chạm vào một phần lịch sử bị lãng quên. Anh không vội vàng lật xem, nhưng trong thâm tâm, anh biết mình đã tìm thấy thứ mình cần. Cuốn sách này, có thể không chứa đựng phương thuốc thần kỳ, nhưng nó sẽ chứa đựng những mảnh ghép thông tin, những manh mối về bản chất của thế giới này, về những hiện tượng siêu nhiên mà khoa học phàm trần không thể giải thích, những điều mà ngay cả các tu sĩ cũng không còn nhớ đến.
Anh lại liếc nhìn về phía Hắc Ma Sứ. Tên Ma Sứ vẫn đang đe dọa, tàn bạo, nhưng ánh mắt Tạ Trần giờ đây lại chuyển sang Nữ Tiên Kiếm. Nàng vẫn đứng đó, như một bức tượng được tạc từ băng, nhưng sự hiện diện của nàng lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Tạ Trần tìm kiếm giải pháp ở Chợ Đen U Linh, một nơi phi truyền thống, xa rời tiên môn, cho thấy anh sẵn sàng đi theo con đường riêng của mình để giải quyết vấn đề, một con đường không bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ kỹ. Điều này củng cố vai trò 'điểm neo nhân quả' của anh, một người không bị ràng buộc bởi những quy tắc cũ, một người có thể phá vỡ cục diện bằng trí tuệ và sự thấu hiểu chứ không phải bằng sức mạnh đơn thuần.
Tạ Trần rời khỏi Chợ Đen U Linh, cuốn sách cũ kẹp chặt trong tay. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo vẫn bao trùm lấy anh. Anh không biết cuốn sách này sẽ dẫn anh đến đâu, nhưng anh biết một điều: cuộc sống bình thường mà anh hằng mơ ước đang ngày càng xa vời. Dịch bệnh lạ, sự suy yếu của Thiên Đạo, sự xuất hiện của các thế lực tà ác như Hắc Ma Sứ, tất cả đều đang kéo anh vào một vòng xoáy không thể thoát ra. Nhưng trong sâu thẳm, anh không hối hận. Bởi vì anh biết, để giữ được "nhân" trong "nhân gian", anh phải làm những gì anh có thể. Và có lẽ, đây chính là "chấp niệm" của riêng anh, một chấp niệm mang tên "sống một đời bình thường" cho tất cả mọi người, chứ không chỉ riêng mình anh. Ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như nhìn thấy cả một dòng chảy nhân quả đang cuộn trào, chờ đợi thời khắc để bùng nổ, và anh, dù không muốn, lại chính là tâm điểm của dòng chảy đó, giờ đây đã được bổ sung thêm những mảnh ghép mới từ góc khuất của nhân gian, từ những nơi tối tăm nhất mà ánh sáng của Thiên Đạo không thể vươn tới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.