Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 27: Lời Giải Trong Cổ Tịch: Biến Số Thượng Cổ và Hoàng Tử Phế Vật

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước chân vào hang động, bóng dáng thanh thoát của nàng nhanh chóng hòa vào bóng đêm hun hút. Không gian bên trong tĩnh mịch đến lạ, như thể thời gian đã ngưng đọng từ thuở hồng hoang. Mùi đá ẩm, mùi đất pha lẫn với hương linh dược cổ kính thoang thoảng, len lỏi vào khứu giác, gợi lên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa bí ẩn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ sâu bên trong, như nhịp đập của một trái tim ẩn mình trong lòng núi, vang vọng giữa sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải nín thở. Ánh sáng mờ ảo từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng chỉ đủ để soi rõ vài bước chân, tạo ra những cái bóng chập chờn, nhảy múa trên vách đá gồ ghề.

Nàng tiến sâu hơn, từng bước chân nhẹ nhàng như không chạm đất, nhưng mỗi bước lại mang theo một nỗi hoài nghi và một khao khát tìm kiếm chân lý ngày càng lớn. Lời của Tán tu trong truyền thuyết, về một người không màng thế sự nhưng thấu hiểu vạn vật, đã trở thành tia hy vọng cuối cùng trong tâm trí nàng. Nàng không còn tin vào những giáo điều đã cũ của tiên môn, không còn sùng bái con đường tu tiên đã khiến bao người "mất người". Thay vào đó, nàng đang tìm kiếm một thứ gì đó nguyên thủy hơn, chân thật hơn, một lời giải đáp cho sự suy tàn của Thiên Đạo và sự lạnh lẽo đang gặm nhấm chính linh hồn mình.

Cuối cùng, nàng đến một khoảng không rộng hơn. Ở đó, một bóng hình mờ ảo hiện hữu, không rõ hình dáng, không rõ dung nhan, chỉ là một khối khí tức hòa quyện với bóng tối, tựa như một phần của chính động phủ. Hắn ngồi thiền trên một tảng đá phẳng, thân thể gần như vô hình, chỉ có một luồng linh khí cổ xưa và uyên bác toát ra, bao trùm cả không gian. Tiếng hít thở đều đều của hắn, tuy nhẹ nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm tuế nguyệt, khiến Lăng Nguyệt cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường.

Nàng chắp tay, cúi đầu hành lễ một cách cung kính, phá vỡ sự im lặng đã ngự trị quá lâu. "Vãn bối Lăng Nguyệt, xin ra mắt tiền bối."

Bóng hình mờ ảo khẽ cử động, một giọng nói trầm thấp, như tiếng đá tảng nghiền nát thời gian, vang lên, không mang chút cảm xúc nhưng lại chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Ngươi đến, vì nghi hoặc."

Lăng Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ bất an. "Vãn bối xin được tiền bối chỉ giáo. Thiên Đạo suy tàn, linh khí mỏng manh, hiện tượng 'mất người' ngày càng nghiêm trọng. Vãn bối... không hiểu."

Tán tu không trả lời ngay. Hắn im lặng, như đang lắng nghe tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt, hay có lẽ là lắng nghe chính hơi thở của Thiên Đạo. Sự chờ đợi kéo dài trong không gian tĩnh mịch, khiến Lăng Nguyệt cảm thấy như mỗi giây trôi qua đều là một thiên niên kỷ. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, nhưng sâu thẳm bên trong, lại có một luồng nhiệt nhẹ từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc, như muốn trấn an nàng.

"Chân lý không nằm ở ngọn, mà ở gốc rễ," cuối cùng, giọng nói của tán tu lại vang lên, chậm rãi, từng chữ như gõ vào tâm khảm Lăng Nguyệt. "Thiên Đạo suy tàn, ắt có biến số. Ngươi tìm kiếm một thứ gọi là 'điểm neo nhân quả', nhưng lại quên mất, điểm neo... không thể là thứ ngươi mong muốn, mà phải là thứ ngươi đã lãng quên."

Lăng Nguyệt nhíu mày, những lời lẽ hàm súc này khiến nàng phải suy ngẫm. "Lãng quên...? Tiền bối có thể giải thích rõ hơn?"

"Hãy tìm về khởi nguyên, nơi quy tắc chưa thành hình, nơi dị số từng xuất hiện," Tán tu tiếp lời, giọng nói mang theo một chút bí ẩn, như đang gợi mở một cánh cửa vào quá khứ xa xăm. "Vạn vật từ hư vô mà sinh, lại trở về hư vô. Tu luyện, là thuận theo Thiên Đạo. Nhưng nếu Thiên Đạo đã mục nát, thuận theo... là tự hủy. Nghịch, lại chưa chắc đã là sai."

"Dị số? Ngài muốn nói những người không theo đạo trời?" Lăng Nguyệt hỏi, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh thư sinh Tạ Trần, một phàm nhân kiên quyết từ chối tu hành, một người mà những lời nói và hành động của hắn lại có sức nặng đến khó tin. Hắn, có lẽ nào, chính là một "dị số" của thời đại này?

Tán tu khẽ "ừ" một tiếng, tiếng động nhỏ nhưng vang vọng. "Đạo trời, là quy tắc. Quy tắc được lập ra, ắt có kẻ phá vỡ. Thuở hồng hoang, khi linh khí thịnh vượng, nhân gian không phân biệt tiên phàm rõ rệt. Khi ấy, có những kẻ không màng tu luyện, không cầu trường sinh, nhưng lại thấu hiểu nhân quả, thấu hiểu nhân tâm đến mức có thể xoay chuyển càn khôn bằng một lời nói, một hành động nhỏ bé. Họ... là điểm neo của thời đại họ, giữ cho Thiên Đạo không trật bánh khi nó còn non yếu."

Nàng ngẫm nghĩ về những lời này. Một điểm neo không phải là sức mạnh thần thông, không phải là tu vi siêu việt, mà là sự thấu hiểu, sự kiên định vào một điều gì đó nguyên bản, một "nhân tính" mà nàng đang dần đánh mất. Điều này càng củng cố suy nghĩ của nàng về Tạ Trần. Hắn không có tu vi, nhưng lại có cái nhìn thấu đáo về nhân sinh, về sự tuần hoàn của vạn vật. Hắn, chẳng phải là một "dị số" khác trong kỷ nguyên suy tàn này sao?

Tán tu dường như đọc được suy nghĩ của nàng, hắn khẽ phẩy tay. Một cuộn ngọc giản cũ kỹ, đã úa màu thời gian, từ trong hư không hiện ra, lơ lửng trước mặt Lăng Nguyệt. Nàng đưa tay đón lấy, cảm nhận sự lạnh lẽo và nặng trịch của nó. Trên bề mặt ngọc giản, những ký tự cổ xưa mờ nhạt, nhưng lại toát ra một luồng khí tức tịch mịch, như chứa đựng vô vàn bí mật của quá khứ.

"Trong đó... có ghi chép về những dị số," Tán tu nói, giọng nói dần yếu đi, như thể hắn đã dốc cạn sức lực để truyền đạt những lời này. "Nhưng chân lý, vẫn phải tự mình lĩnh ngộ. Đừng để chấp niệm che mờ mắt, đừng để tiên đạo ràng buộc tâm trí. Đi đi, tìm về khởi nguyên."

Lăng Nguyệt chắp tay hành lễ một lần nữa, cúi đầu thật sâu. Khi nàng ngẩng lên, bóng hình mờ ảo của tán tu đã biến mất, như chưa từng hiện hữu. Chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tiếng gió lùa qua khe đá, và mùi hương linh dược cổ kính vẫn vương vấn. Nàng đứng đó một lúc lâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm, và trong lòng dấy lên một sự quyết tâm chưa từng có. Cuộn ngọc giản trong tay nàng như một trọng trách, một lời giải đáp, và cả một con đường mới mà nàng phải tự mình khám phá. Hơi ấm từ Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng dường như cũng mạnh mẽ hơn, như thể nó đang cổ vũ cho hành trình tìm kiếm chân lý của nàng. Bước chân nàng quay ra, mang theo một ngọn lửa hy vọng giữa màn đêm u tối của Thiên Đạo suy tàn. Nàng biết, con đường này sẽ đầy gian nan, nhưng nàng không thể lùi bước, không chỉ vì Thiên Đạo, mà còn vì chính bản chất con người đang dần phai nhạt trong nàng.

***

Trở lại Thái Huyền Tông, Lăng Nguyệt Tiên Tử không chút chậm trễ, nàng lập tức hướng đến Thư Viện Cổ, nơi lưu giữ vô số điển tịch và bí kíp của tông môn, bao gồm cả những ghi chép cấm kỵ ít ai dám động đến. Ban ngày, mây mù vẫn bao phủ đỉnh núi, khiến không gian Thái Huyền Tông càng thêm vẻ thần bí và uy nghiêm. Từ xa, tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm reo của các đệ tử đang luyện tập trên sân, tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh, và tiếng thác nước chảy róc rách từ những dòng suối trên núi, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng vừa thanh tịnh vừa tràn đầy sinh khí. Tuy nhiên, đối với Lăng Nguyệt, những âm thanh quen thuộc ấy giờ đây lại mang một âm hưởng khác, như thể chúng đang che giấu một nỗi lo lắng sâu xa về sự mục ruỗng đang diễn ra bên trong.

Thư Viện Cổ của Thái Huyền Tông là một công trình kiến trúc đồ sộ, được xây dựng từ ngọc thạch và gỗ linh mộc quý hiếm. Các mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của ngày, chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo, thể hiện sự hùng vĩ và bề dày lịch sử của tông môn. Bên trong, mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ gần đó, mùi thảo dược từ Dược Viên, và mùi linh khí thanh mát hòa quyện với mùi gỗ đàn hương cổ kính, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và đầy tri thức. Hàng vạn cuốn sách, ngọc giản, và bia đá được xếp chồng lên nhau, cao vút chạm đến trần nhà, tạo thành những dãy hành lang dài hun hút.

Thanh Vân, gương mặt vẫn còn chút bối rối từ những lần tiếp xúc với Tạ Trần và những lời tiên tri mơ hồ, trung thành đi theo Lăng Nguyệt. Nàng không hiểu tại sao sư phụ lại đột ngột quan tâm đến những ghi chép đã bị cấm đoán từ lâu, nhưng nàng vẫn tận tâm hỗ trợ. "Sư phụ, những điển tịch này... đều là những ghi chép từ thuở Thượng Cổ, nhiều cái đã bị phong ấn vì chứa đựng những tư tưởng 'phản Thiên Đạo'," Thanh Vân khẽ nói, giọng nàng mang theo chút dè dặt.

Lăng Nguyệt không đáp lời, đôi mắt nàng lướt qua những giá sách cổ kính, tìm kiếm một khu vực đặc biệt. Cuộn ngọc giản mà Tán tu đã trao cho nàng khẽ tỏa ra một luồng sáng bạc yếu ớt, như đang dẫn đường. Nàng dừng lại trước một góc khuất, nơi những điển tịch đã phủ lớp bụi dày đặc nhất, dường như chưa từng có ai chạm vào trong hàng ngàn năm. Ánh sáng từ một pháp trận cổ xưa trên trần nhà chiếu rọi xuống, làm rõ những ký tự cổ quái trên bìa sách.

"Không có gì là 'phản Thiên Đạo' nếu chính Thiên Đạo đã mục nát," Lăng Nguyệt thầm thì, giọng nàng kiên định. "Chân lý không bao giờ là cấm kỵ. Cái gì đáng sợ, là sự mê muội và chấp niệm."

Nàng bắt đầu lật giở những điển tịch cũ kỹ, từng trang giấy úa màu thời gian, mỏng manh như cánh ve sầu. Mùi giấy cũ, mùi bụi bặm và mực tàu cổ xưa xộc vào khứu giác. Thanh Vân cẩn thận dùng một lá bùa nhỏ để làm sạch bụi bám, tránh làm hư hại những cuốn sách quý giá. Lăng Nguyệt đọc miệt mài, nàng lướt qua những truyền thuyết về các vị thần, những cuộc chiến giữa tiên và ma, những ghi chép về sự hình thành của Thiên Đạo. Nàng tìm kiếm những từ khóa mà Tán tu đã gợi ý: "dị số", "biến số", "khởi nguyên", "không tu luyện".

Thời gian trôi qua, chỉ có tiếng lật sách sột soạt và tiếng thở đều của hai sư đồ. Lăng Nguyệt cảm thấy sự lạnh lẽo của những trang sách cũ, nhưng tâm trí nàng lại nóng rực vì khao khát tìm thấy câu trả lời. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động liên hồi, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về mục tiêu của nàng.

Đột nhiên, nàng dừng lại. Đôi mắt nàng dán chặt vào một đoạn văn cũ kỹ, được viết bằng một loại chữ cổ mà hiếm ai còn biết đọc. Nàng phải dùng đến linh lực để kích hoạt một pháp thuật nhỏ, làm hiện rõ hơn những nét chữ đã phai mờ.

"...Trong kỷ nguyên Thượng Cổ, khi Thiên Đạo còn thịnh, thịnh đến mức gần như vô hình, vẫn có những dị số không tu luyện, nhưng một lời, một hành động, lại có thể khiến vạn vật đổi dời, dẫn đến hưng suy của thế giới. Họ không mang linh căn, không tu pháp thuật, nhưng lại thấu hiểu sâu sắc 'nhân quả' và 'nhân tâm'. Một người phàm có thể xây dựng một vương triều thịnh vượng chỉ bằng đức độ và trí tuệ, một người phàm có thể ngăn chặn chiến tranh chỉ bằng lời nói chân thành, một người phàm có thể chữa lành vết thương cho vạn vật bằng lòng trắc ẩn vô bờ. Họ là những 'điểm neo nhân quả' đầu tiên, những 'biến số' tự nhiên của Thiên Đạo, giữ cho cân bằng không bị phá vỡ khi linh khí còn quá dồi dào, có nguy cơ khiến chúng sinh mất đi bản chất phàm tục mà chạy theo hư ảo. Sự tồn tại của họ là một nghịch lý, một sự cân bằng tự nhiên, một 'vô vi' trong 'hữu vi'..."

Lăng Nguyệt đọc đi đọc lại đoạn văn đó, từng chữ, từng ý nghĩa thấm sâu vào tâm trí nàng. Nàng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tất cả những nghi ngờ, những suy đoán về Tạ Trần giờ đây đều được xác tín. Hắn, một phàm nhân không tu luyện, nhưng lại thấu hiểu nhân tâm, nhìn thấu nhân quả, và kiên định với lối sống bình thường của mình. Hắn chính là một "dị số", một "biến số" của thời đại này, giống như những người được ghi chép trong cổ tịch Thượng Cổ!

"Sư phụ, người đang tìm kiếm gì vậy? Những ghi chép này đều là cấm kỵ, ít ai dám đọc," Thanh Vân lo lắng hỏi, giọng nàng nhỏ dần khi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc và sự xác tín hiện rõ trên dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa và mạnh mẽ toát ra từ cuốn sách mà sư phụ đang đọc, khiến nàng có chút rùng mình.

Lăng Nguyệt gạt nhẹ lớp bụi trên trang sách, đôi mắt nàng sáng lên vẻ kinh ngạc và một sự hiểu biết sâu sắc. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động mạnh mẽ hơn, tỏa ra một luồng sáng bạc ấm áp, như thể chính nó cũng đang công nhận sự thật vừa được hé lộ. Nàng nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, để những thông tin cổ xưa này lắng đọng trong tâm trí.

Trong đầu nàng, hình ảnh Tạ Trần hiện rõ mồn một: dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ suy tư, lời nói trầm tĩnh nhưng lại chứa đựng những triết lý sâu xa. Hắn không hề khao khát sức mạnh, không hề chạy theo danh lợi, chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Hắn, khác biệt hoàn toàn với những tu sĩ đang ngày càng "mất người" vì chấp niệm tu tiên. Hắn chính là chìa khóa, nàng tin chắc điều đó. Hắn không phải là một cứu tinh theo cách tiên môn vẫn nghĩ, mà là một "điểm neo", một "biến số" tự nhiên, một nền móng cho một kỷ nguyên mới.

Quyết định của Lăng Nguyệt đã được củng cố. Nàng cần phải tiếp cận Tạ Trần, không phải để ép buộc hắn tu luyện, mà để thấu hiểu hắn, thấu hiểu con đường mà những "dị số" đã đi, và có lẽ, tìm ra con đường cho chính nàng và cho cả Thiên Đạo đang trên bờ suy tàn.

***

Trong khi Lăng Nguyệt Tiên Tử đang tìm kiếm lời giải trong những cổ tịch phủ bụi, tại một góc khuất của Khách Điếm Lạc Thần, một câu chuyện khác về sự suy tàn và mất mát đang diễn ra. Khách Điếm Lạc Thần là một kiến trúc ba tầng lộng lẫy, với mái ngói cong vút và những chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, nằm ở trung tâm một thành phố phồn hoa nhưng mang một vẻ u sầu, hoài cổ. Nội thất bên trong sang trọng, với những chiếc bàn gỗ đàn hương được đánh bóng kỹ lưỡng, những bức tranh lụa thêu tinh tế, và những chậu cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ. Mùi hương liệu cao cấp, mùi gỗ đàn hương và mùi thức ăn tinh tế hòa quyện trong không khí, tạo nên một bầu không khí lịch sự, yên tĩnh và thoải mái. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của các khách trọ, tiếng nhạc du dương từ một cây đàn tranh ở góc sảnh, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của các tiểu nhị, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình, nhưng lại không thể xua đi nỗi u sầu đang bao trùm một vị khách đặc biệt.

Hoàng Tử Phế Vật ngồi một mình tại một chiếc bàn khuất trong góc, dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ. Thân hình hắn gầy gò, xanh xao, tựa như một cây khô héo giữa mùa đông. Y phục của hắn, dù vẫn là lụa là, nhưng đã cũ kỹ và sờn rách ở vài chỗ, không còn vẻ lộng lẫy của một hoàng tử tôn quý. Khuôn mặt hắn hốc hác, đôi mắt sâu thẳm trống rỗng, vô hồn, như chứa đựng một vực thẳm của nỗi tuyệt vọng. Hắn không gọi món ăn, trên bàn chỉ có một chén trà đã nguội lạnh từ lâu, như một biểu tượng cho sự tàn lụi của chính hắn.

Hắn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi phố xá vẫn tấp nập, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh sống động của cuộc sống nhân gian. Nhưng trong mắt hắn, tất cả chỉ là hư vô, một vở kịch vô nghĩa đang diễn ra. Hắn đã từng có tất cả: quyền lực, danh vọng, một vương triều hùng mạnh. Nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến như khói sương, chỉ còn lại hắn, một kẻ bị thời cuộc lãng quên, mang nặng nỗi đau của một vương triều đã sụp đổ.

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rên rỉ qua kẽ lá. "Giang sơn đã mất, người còn có ích gì? Vạn sự phù du, chỉ còn lại nỗi đau... Ta là kẻ duy nhất còn nhớ, và cũng là kẻ duy nhất không còn muốn nhớ..." Mỗi lời nói thoát ra khỏi môi hắn đều nặng trĩu bi ai, như thể hắn đang tự mình gặm nhấm nỗi thống khổ của bản thân. Hắn không cầu cứu, không oán trách, chỉ đơn thuần là sự chấp nhận một số phận nghiệt ngã, một sự mất mát không thể vãn hồi.

Một vị khách trọ khác, ăn vận sang trọng, lướt qua bàn hắn. Nhìn thấy Hoàng Tử Phế Vật trong bộ dạng tiều tụy, vị khách kia khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy khinh thường. "Hoàng tộc đã tàn, vẫn còn cố chấp... Thật đáng thương." Lời nói tuy nhỏ nhưng lại như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Hoàng Tử Phế Vật. Hắn khẽ run rẩy, đôi tay gầy gò siết chặt chén trà nguội trong tay, những đốt ngón tay trắng bệch. Hắn không phản ứng, không đối đáp, chỉ cúi gằm mặt xuống, như muốn hòa mình vào bóng tối, biến mất khỏi thế giới phàm tục này.

Nỗi u sầu của hắn không chỉ là của riêng một cá nhân, mà còn là biểu tượng cho sự suy tàn và mất mát lớn hơn đang chờ đợi thế giới nếu Thiên Đạo không được cứu vãn. Sự tuyệt vọng của hắn, sự vô nghĩa của cuộc đời hắn, phản ánh một cách chân thực cái giá phải trả khi một thứ gì đó vĩ đại sụp đổ. Hắn là một lời cảnh báo, một điềm báo cho sự hỗn loạn sắp tới, cho cái giá của sự chấp niệm vào những thứ đã không còn thuộc về mình. Hắn muốn quên, nhưng ký ức về sự vinh quang đã mất lại ám ảnh hắn từng phút giây, biến hắn thành một con rối của quá khứ, không có tương lai, không có hiện tại. Dù vẫn còn chút lương tri và lòng tốt ẩn sâu trong tâm hồn, nhưng chúng đã bị nỗi đau và sự tuyệt vọng nhấn chìm, không thể nào trỗi dậy. Khách Điếm Lạc Thần, một nơi tưởng chừng sang trọng và thoải mái, lại trở thành nơi chứng kiến nỗi đau tột cùng của một vị hoàng tử đã bị lãng quên.

***

Trong khi đó, ở Thị Trấn An Bình, ánh hoàng hôn dịu nhẹ buông xuống, nhuộm vàng những mái nhà và con phố. Không khí mát mẻ, dễ chịu, mang theo chút hương đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi thức ăn từ những quán hàng đang bắt đầu tấp nập khách. Nhân Gian Thư Quán của Tạ Trần, như mọi khi, vẫn giữ được vẻ yên bình giữa sự nhộn nhịp vừa phải của phố phường. Tiếng nói chuyện của người dân, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và tiếng bước chân vội vã của những người trở về nhà sau một ngày làm việc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đời thường, chân thực.

Tạ Trần ngồi sau quầy sách, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn gáy, bìa sách đã bạc màu thời gian. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ sách hòa quyện, tạo nên một không gian riêng biệt, tách rời khỏi sự ồn ào bên ngoài. Tuy nhiên, ánh mắt anh không dán vào những dòng chữ, mà lại hướng ra con phố An Bình đang lên đèn. Anh quan sát dòng người qua lại, lắng nghe những câu chuyện vụn vặt về cuộc sống, về những hy vọng và thất vọng của phàm nhân. Một bà cụ đang chậm rãi bước đi với gánh rau nặng trĩu, một cặp tình nhân trẻ đang nắm tay nhau mỉm cười, một đứa trẻ đang chạy nhảy tung tăng, tất cả đều là những mảnh ghép của cuộc đời, của "nhân gian" mà anh trân trọng.

Những lời tiên tri của Thiên Cơ Tử và Thầy Bói Mù vẫn văng vẳng trong tâm trí anh, như những tiếng vọng từ một thế giới khác, một thế giới mà anh chưa bao giờ muốn thuộc về. "Điểm neo nhân quả," "định mệnh đã an bài," những cụm từ ấy đã từng khiến anh cảm thấy có chút dao động, một làn sóng bất an nhẹ dâng lên trong lòng. Anh luôn muốn sống một cuộc đời bình thường, vô vi, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định mệnh hay trách nhiệm nào. Nhưng dường như, số phận lại đang cố tình đẩy anh vào một vị trí mà anh không mong muốn.

Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, gần như không thể nghe thấy. Trong tâm trí anh, những triết lý về "vô thường" và "chấp niệm" lại hiện lên. Giang sơn có lúc thịnh suy, nhân sinh có lúc hợp tan. Vô vi hay hữu vi, cuối cùng cũng chỉ là một vòng luân hồi... anh suy nghĩ. Liệu có thật sự tồn tại một "điểm neo" có thể thay đổi được dòng chảy của số phận? Hay tất cả chỉ là một phần của vòng luân hồi đó, một nỗ lực vô vọng để níu giữ những thứ vốn dĩ phải tan biến? Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng anh cũng không thể phủ nhận sự tồn tại của những quy luật sâu xa hơn mà mắt thường không thể thấy.

Tiểu Hoa, cô bé phụ việc ngây thơ, bước đến gần quầy, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. "Anh Tạ Trần, anh lại suy nghĩ gì mà thâm thúy vậy? Có phải về chuyện của ngài Thiên Cơ Tử không? Từ hôm đó đến giờ, em thấy anh cứ trầm ngâm mãi." Giọng nói hồn nhiên của cô bé như một sợi chỉ kéo anh trở về với thực tại.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng vẫn ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu Hoa, bởi vì những điều anh đang suy nghĩ quá phức tạp để giải thích cho một cô bé. Anh đặt cuốn sách cũ xuống bàn, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách. Anh đứng dậy, bước đến bếp nhỏ phía sau quầy, bắt đầu pha một ấm trà mới.

Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, mùi trà thanh khiết bắt đầu lan tỏa khắp thư quán, xua đi chút hương bụi bặm và mang lại sự dễ chịu. Anh cẩn thận rót trà vào hai chén sứ trắng, hơi nước ấm áp bốc lên nghi ngút. Anh đưa một chén cho Tiểu Hoa, rồi cầm chén của mình, chậm rãi nhấp một ngụm. Vị trà đắng chát ban đầu, rồi chuyển thành hậu vị ngọt thanh, như chính cuộc đời vậy, có đắng cay mới có ngọt bùi.

Anh nhìn ra phố An Bình một lần nữa, nơi ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ, xua đi bóng tối của hoàng hôn. Những lời tiên tri, những lời mời gọi từ thế giới tu tiên, những ánh mắt dò xét từ các thế lực, tất cả đều như những cơn gió thoảng qua, không thể lay chuyển được sự kiên định của anh. Nhưng trong sâu thẳm, anh biết, sự bình thản này có lẽ sẽ không kéo dài mãi. Khả năng "thấu hiểu nhân quả" của anh, kết hợp với các lời tiên tri, sẽ sớm buộc anh phải đối mặt với những trách nhiệm lớn lao hơn, dù anh không hề muốn. Anh chỉ ước, một ngày nào đó, anh có thể thực sự "sống một đời bình thường", không bị ai quấy rầy, không phải gánh vác bất kỳ gánh nặng nào của Thiên Đạo suy tàn. Nhưng liệu ước muốn ấy có phải là một chấp niệm, một điều không thể đạt được trong cái thế giới đầy biến động này? Ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, như nhìn thấy cả một dòng chảy nhân quả đang cuộn trào, chờ đợi thời khắc để bùng nổ, và anh, dù không muốn, lại chính là tâm điểm của dòng chảy đó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free