Nhân gian bất tu tiên - Chương 26: Báo Cáo Của Thanh Vân: Nghi Ngờ Sâu Sắc Và Lời Tiên Tri Vô Định
Tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn thác nhỏ len lỏi qua không gian, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng cối giã thuốc đều đặn từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu yên bình đến lạ lùng. Sương mù vẫn còn vương vấn trong không khí sáng sớm, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo cho Dược Vương Cốc. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi đan dược mới luyện và mùi đất ẩm ướt quyện vào nhau, thấm đẫm từng hơi thở, mang đến một cảm giác an lành, thanh tịnh.
Trong một gian nhà gỗ đơn sơ nhưng đầy đủ dụng cụ luyện đan, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào, rọi lên khuôn mặt trầm tư của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vận bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, nhưng vẻ thanh thoát thường ngày giờ đây lại bị bao phủ bởi một nỗi bất an khó tả. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, lướt qua gương mặt xanh xao, còn vương chút kinh hãi của Thanh Vân. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, tỏa ra hơi lạnh quen thuộc, như một lời nhắc nhở về sự "mất người" đang gặm nhấm chính nàng và các đệ tử, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp của không gian Dược Vương Cốc.
Thanh Vân vẫn còn quỳ gối trên nền gỗ, nàng vừa hoàn thành bản tường trình chi tiết về những gì đã xảy ra ở Thị Trấn An Bình và Vực Sâu Quỷ Khóc. Giọng nàng vẫn còn run run, đôi lúc ngắt quãng, như thể những cảnh tượng kinh hoàng đó vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí.
“...Tiên Tử,” Thanh Vân ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Lăng Nguyệt, giọng nàng khẽ nghẹn lại, “Tạ công tử... một phàm nhân không hề có chút tu vi nào, lại không hề run sợ trước ma khí nồng đậm bao trùm Vực Sâu Quỷ Khóc. Hắn... hắn đã dùng lời nói, dùng sự thấu hiểu nhân tính mà khiến Nữ Tiên Yêu kia phải chững lại, phải lộ ra một khoảnh khắc dao động. Ánh mắt hắn, Tiên Tử ạ, nó như một ngọn đèn trong đêm tối mịt mùng, rọi sáng cả những góc khuất tăm tối nhất của Ma Vực. Hắn đã cứu không ít người phàm khỏi bàn tay của chúng, chỉ bằng... bằng trí tuệ và sự kiên định của mình.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà thảo dược trong chén ngọc, hương thơm thanh khiết của nó lan tỏa, nhưng không thể xoa dịu được nỗi bất an trong lòng nàng. Nàng để chén trà xuống, ngón tay thon dài khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt. “Một phàm nhân... lại có thể giữ vững nhân tính và trí tuệ đến vậy, trong khi chúng ta, những kẻ tự xưng là tu tiên, lại dần đánh mất chính mình?” Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự chua chát, một câu hỏi không dành cho Thanh Vân mà là cho chính bản thân nàng, cho cả con đường tu tiên mà nàng đã chọn.
Thanh Vân gật đầu lia lịa, như thể muốn xua đi những hình ảnh đáng sợ còn vương vấn. “Vâng, Tiên Tử. Khi đối diện với ma khí ăn mòn linh hồn, vãn bối đã cảm thấy một sự hoang mang tột độ, một nỗi sợ hãi mà tu vi của vãn bối không thể xua tan. Nhưng Tạ công tử lại khác. Hắn không có tu vi, không có pháp bảo, nhưng lại có một thứ sức mạnh vô hình, một sự bình tĩnh đến khó tin. Hắn nói... hắn nói rằng, chân lý không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở chính bản chất của con người, ở những điều bình dị nhất.”
Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, những lời nói của Thanh Vân như những hạt sương lạnh thấm sâu vào tâm trí nàng, khuấy động những tầng lớp suy tư đã bị chôn vùi bấy lâu. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đệ tử, thậm chí là các trưởng lão, dần dần trở nên vô cảm, lạnh lùng, và xa rời thế giới phàm trần sau mỗi lần đột phá cảnh giới. Họ gọi đó là "gột rửa phàm trần", "khí bỏ chấp niệm", nhưng nàng biết, đó chính là sự "mất người" mà Thiên Đạo suy yếu đang gây ra. Những ký ức, những cảm xúc, những mối liên kết với nhân gian dần bị bào mòn, để lại một cái vỏ rỗng tuếch, một cỗ máy tu luyện vô tri.
“Ngươi nói hắn thấu hiểu nhân quả?” Lăng Nguyệt đột nhiên mở mắt, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Thanh Vân, sắc bén như muốn xuyên thấu tận đáy lòng nàng. “Vậy hắn có nói gì về Thiên Đạo không? Về sự suy yếu của nó, về hiện tượng ‘mất người’ này?”
Thanh Vân cúi đầu suy nghĩ một lát, cố gắng lục lọi từng câu chữ trong cuộc đối thoại với Tạ Trần. “Hắn... hắn không trực tiếp nhắc đến Thiên Đạo hay sự suy yếu. Nhưng hắn lại nói về ‘sự vô thường của vạn vật’, về ‘cái giá phải trả cho mỗi sự lựa chọn’. Hắn nói rằng, ‘khi người ta khao khát điều gì đó quá mức, họ sẽ quên mất lý do vì sao mình bắt đầu, và cái giá phải trả có thể là chính bản thân họ’. Vãn bối... vãn bối cảm thấy hắn đang ám chỉ đến con đường tu tiên của chúng ta, Tiên Tử ạ.”
Lăng Nguyệt siết chặt tay, Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân, phát ra một luồng khí lạnh hơn. Lời nói của Tạ Trần, qua lời kể của Thanh Vân, đã chạm đúng vào nỗi sợ hãi thầm kín nhất của nàng. Nàng tu tiên để bảo vệ nhân gian, để tìm kiếm chân lý, nhưng liệu cái giá phải trả có phải là chính nhân tính của nàng, chính lý do ban đầu nàng tu luyện hay không? Nàng đã từng thấy một vị trưởng lão, sau khi đạt đến cảnh giới Đại Thừa, lại quên đi tên của cố nhân, quên đi lời thề bảo vệ bách tính, chỉ còn lại sự thờ ơ và khao khát sức mạnh vô biên. Đó có phải là điều mà Tạ Trần muốn nói?
“Hắn... hắn còn nói điều gì nữa không?” Lăng Nguyệt hỏi tiếp, giọng nàng trầm hơn, mang theo một sự khẩn thiết hiếm thấy. Nàng cần thêm, cần hiểu rõ hơn về người phàm nhân này, về những gì hắn nhìn thấy mà các tiên nhân lại mù quáng bỏ qua.
Thanh Vân suy nghĩ, rồi kể lại chi tiết hơn về cuộc đối thoại của họ, về cách Tạ Trần không chỉ dùng lời lẽ mà còn bằng thái độ, bằng sự bình thản trước mọi biến cố, để chứng minh triết lý của mình. Nàng mô tả cách Tạ Trần đối xử với Tiểu Hoa, với những người dân trong thị trấn, không hề có chút kiêu ngạo hay xa cách của một người có trí tuệ siêu phàm, mà lại gần gũi, chân thành như một người hàng xóm bình thường. “Hắn... hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, Tiên Tử ạ. Một cuộc sống không vướng bận danh lợi, không màng sức mạnh, chỉ đơn thuần là tận hưởng từng khoảnh khắc của nhân gian.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Dược Vương Cốc chìm trong sương sớm. Những ngọn núi trùng điệp, những rừng cây xanh mướt, tất cả đều toát lên vẻ đẹp nguyên sơ, tĩnh lặng. Nhưng sâu thẳm trong lòng nàng, một cơn bão đang nổi lên. Nàng đã từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới, là cách để đạt đến sự hoàn mỹ. Nhưng giờ đây, một phàm nhân không tu luyện, không sức mạnh, lại khiến nàng phải đặt câu hỏi về chính con đường của mình.
“Tạ Trần...” Nàng thì thầm cái tên đó, như thể muốn nếm trải từng âm tiết, từng ý nghĩa ẩn chứa đằng sau. Hắn không khao khát thành tiên, không tin vào số mệnh an bài, mà chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Điều đó, đối với một tiên tử như nàng, là một sự bất kính, một sự coi thường đối với Thiên Đạo, nhưng đồng thời cũng là một lời chất vấn sâu sắc nhất.
Nàng quay lại nhìn Thanh Vân, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi đơn thuần, mà đã thay bằng một tia quyết tâm. “Thanh Vân, ngươi hãy ở lại Dược Vương Cốc, hỗ trợ các vị Dược Sư điều chế đan dược, và tìm hiểu thêm về các phương pháp chống lại hiện tượng ‘mất người’. Ta... ta cần phải suy nghĩ thêm.”
Nàng không nói rõ mình sẽ đi đâu, nhưng Thanh Vân hiểu. Lăng Nguyệt Tiên Tử không phải là người dễ dàng từ bỏ. Nàng sẽ tìm kiếm, sẽ đi đến tận cùng của sự thật, cho dù sự thật đó có thể làm lung lay cả niềm tin và con đường của nàng. Nàng tin rằng, những gì Tạ Trần nói, không phải là vô căn cứ. Hắn, một điểm neo nhân quả, một biến số nằm ngoài mọi dự liệu, có thể chính là chìa khóa cho một kỷ nguyên mới, hoặc là sự sụp đổ hoàn toàn của cái cũ. Nàng không thể thờ ơ được nữa.
***
Chiều tà buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà ngói cổ kính và con đường lát đá. Ánh nắng mềm mại xuyên qua khung cửa sổ của Nhân Gian Thư Quán, in bóng Tạ Trần lên những giá sách cao ngất, tạo thành một bức tranh tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư khi lật dở một cuốn sách cổ đã ố vàng. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt phảng phất trong không khí, hòa cùng tiếng gió nhè nhẹ lay động những trang sách.
Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đang quét dọn quanh quầy, đôi mắt to tròn lanh lợi thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ. Trong tâm trí non nớt của cô bé, Tạ Trần không chỉ là một người anh thông thái, mà còn là một kho tàng vô tận của những câu chuyện cổ tích, những điều kỳ diệu.
“Anh Tạ Trần ơi,” Tiểu Hoa cất giọng trong trẻo, phá vỡ sự tĩnh mịch, “Sách này có gì hay mà anh đọc mãi thế? Có phải lại là chuyện về những vị tiên nhân bay lượn trên trời không ạ?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu Hoa. “Không phải tiên nhân bay lượn, Tiểu Hoa. Đây là một cuốn sách về những con người bình thường, về những nỗi niềm và khát vọng của họ. Đôi khi, những câu chuyện về người phàm còn sâu sắc và đáng suy ngẫm hơn nhiều so với những câu chuyện về thần tiên.”
Tiểu Hoa gãi đầu, vẻ mặt ngây thơ không hiểu hết. “Thật ạ? Nhưng tiên nhân có phép thuật, có thể làm được nhiều điều kỳ diệu mà anh. Người phàm thì làm được gì ạ?”
Tạ Trần nhìn cô bé, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn thoáng qua. “Người phàm có thể làm được nhiều điều, Tiểu Hoa. Họ có thể yêu thương, có thể tha thứ, có thể vượt qua khó khăn bằng chính đôi tay và trái tim mình. Những điều đó, đôi khi còn kỳ diệu hơn cả phép thuật.”
Đúng lúc đó, một bóng dáng gầy gò, xiêu vẹo bước vào quán. Đó là một ông lão, đôi mắt mù lòa, khuôn mặt gầy gò với chòm râu dài bạc phếch. Ông ta cầm một cây gậy tre và đeo một chuỗi hạt gỗ đã cũ sờn. Không khí bình yên của quán sách bỗng chốc trở nên bí ẩn hơn. Ông lão, Thầy Bói Mù, bước đi chậm rãi, tiếng gậy gõ lộc cộc trên nền gạch, thẳng đến trước quầy của Tạ Trần. Đôi mắt trắng đục của ông lão dường như hướng thẳng vào Tạ Trần, dù không nhìn thấy gì.
“Thư sinh...” Giọng ông lão khàn đặc, chậm rãi vang lên, như đến từ một nơi rất xa xôi, “Người không tu tiên, lại gánh vác thiên cơ. Mắt thấy chưa chắc đã thật, lòng thấy mới là chân lý.”
Tạ Trần hơi nhíu mày. Hắn đã gặp nhiều người kỳ lạ, nhưng vị Thầy Bói Mù này lại mang đến một cảm giác khác biệt, một sự thâm sâu khó lường. Hắn đặt cuốn sách xuống hẳn, chăm chú lắng nghe. “Ông lão, ông nói gì vậy?”
Thầy Bói Mù không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tạ Trần. Ông ta khẽ lắc đầu, chuỗi hạt gỗ trên tay kêu lách cách. “Sợi tơ nhân quả, người đã nắm trong tay. Nhưng liệu có thể buông bỏ, hay phải chấp nhận định mệnh đã an bài?” Ông lão khẽ hít một hơi, mùi đất và mùi mốc cũ từ người ông ta tỏa ra, hòa lẫn với mùi giấy cũ trong quán. “Thiên Đạo suy yếu, nhân gian hỗn loạn. Các vị tiên nhân tranh giành cơ duyên, ma quỷ trỗi dậy. Ai cũng muốn vá trời, nhưng lại quên mất rằng, trời có thể vá, nhưng lòng người thì sao?”
Tiểu Hoa đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, vừa sợ hãi vừa tò mò nhìn ông lão. Cô bé không hiểu những lời ông ta nói, nhưng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng điệu của ông.
Tạ Trần nhìn thẳng vào đôi mắt mù lòa của Thầy Bói Mù. “Ông lão, tôi chỉ là một phàm nhân, một thư sinh mở quán sách nhỏ. Làm sao có thể gánh vác thiên cơ hay định mệnh gì chứ? Tôi chỉ mong được sống một đời bình thường, an yên.”
Thầy Bói Mù khẽ mỉm cười, một nụ cười mơ hồ và thâm sâu. “Bình thường... an yên. Đó chẳng phải là điều mà vạn vật đang khao khát sao? Nhưng đôi khi, sự bình thường lại là điều xa xỉ nhất. Ngươi có thể không khao khát sức mạnh, nhưng sức mạnh lại tự tìm đến ngươi. Ngươi có thể không muốn gánh vác, nhưng gánh nặng lại tự đặt lên vai ngươi. Đó chính là nhân quả, thư sinh. Một khi đã gieo mầm, ắt sẽ gặt quả.”
Ông lão dừng lại, khẽ đưa tay lên vuốt chòm râu bạc. “Cái giá của sự bình thường, đôi khi, lại là sự khác biệt. Ngươi càng muốn bình thường, thì sự tồn tại của ngươi lại càng trở nên đặc biệt trong mắt những kẻ đang lạc lối. Hãy nhớ kỹ lời ta, thư sinh. Mắt thấy chưa chắc đã thật, lòng thấy mới là chân lý. Và đôi khi, buông bỏ chấp niệm về sự bình thường, lại chính là con đường dẫn đến sự bình yên đích thực.”
Nói đoạn, Thầy Bói Mù không đợi Tạ Trần hỏi thêm, liền quay người chậm rãi bước ra khỏi quán, tiếng gậy tre gõ lộc cộc xa dần, rồi hòa vào dòng người tấp nập trên phố. Hắn đến và đi như một cơn gió, để lại Tạ Trần trong sự suy tư sâu sắc.
Tạ Trần ngồi xuống, khẽ thở dài. Hắn không tin vào những lời bói toán hay tiên tri, nhưng lời nói của vị Thầy Bói Mù này lại có sức nặng kỳ lạ, như những mảnh ghép còn thiếu khớp vào bức tranh mà Thiên Cơ Tử đã vẽ ra trước đó. Hắn muốn sống một đời bình thường, nhưng dường như, ngay cả sự bình thường đó cũng đang trở thành một chấp niệm, một điều mà hắn phải đấu tranh để giữ lấy. Hắn nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh nắng chiều tà vẫn còn vương vấn, lòng hắn nặng trĩu những suy nghĩ về nhân quả, về định mệnh, và về cái giá của sự tồn tại.
***
Đêm khuya, vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, soi rọi xuống khu rừng tĩnh mịch. Không khí se lạnh đặc trưng của núi rừng về đêm bao trùm vạn vật, chỉ còn tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá và tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y vẫn tinh khôi, độc hành xuyên qua khu rừng rậm rạp. Sau cuộc gặp gỡ ở Dược Vương Cốc, sau khi lắng nghe lời tường thuật của Thanh Vân và suy ngẫm về những lời bí ẩn của Thiên Cơ Tử mà Thanh Vân cũng đã kể lại, nàng đã đưa ra một quyết định táo bạo: không trở về Thái Huyền Tông ngay lập tức. Nàng cần một không gian tĩnh lặng hơn, một góc nhìn khác, ngoài những giáo điều và khuôn khổ của tiên môn. Nàng đã đến Dược Vương Cốc để tìm thuốc, tìm câu trả lời cho hiện tượng "mất người", nhưng những gì nàng nhận được lại là một nỗi hoài nghi sâu sắc hơn, một sự chất vấn về chính con đường tu tiên.
Nàng lướt đi nhẹ nhàng trên những cành cây, thân pháp uyển chuyển như một bóng ma trong đêm. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, dẫn lối giữa màn đêm dày đặc. Nỗi bất an trong lòng nàng càng lúc càng lớn, không chỉ vì sự suy yếu của Thiên Đạo hay sự trỗi dậy của Ma Vực, mà còn vì chính sự thay đổi trong nội tâm nàng. Những lời của Tạ Trần, một phàm nhân, đã gieo vào lòng nàng những hạt mầm nghi vấn về ý nghĩa của tu tiên, về cái giá của sức mạnh. Hắn, một người không có tu vi, lại có thể giữ trọn nhân tính, giữ trọn sự bình thản trước biến cố, trong khi nàng, một tiên tử cao quý, lại đang dần cảm thấy sự lạnh lẽo gặm nhấm linh hồn mình.
Nàng nhớ lại những lời của Thanh Vân: “Hắn... hắn như một ngọn đèn trong đêm tối, Tiên Tử ạ.” Một ngọn đèn, không phải là ánh hào quang rực rỡ của thần thông, mà là ánh sáng ấm áp, bền bỉ của nhân tính. Điều đó khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử càng thêm tò mò, càng thêm khao khát tìm hiểu. Nếu tiên môn đang đi sai đường, nếu tu luyện chỉ khiến con người xa rời bản chất, vậy thì còn ý nghĩa gì nữa?
Nàng đã tìm kiếm một nơi, một người có thể cho nàng những lời giải đáp, một góc nhìn không bị ảnh hưởng bởi những quy tắc đã cũ. Và cuối cùng, nàng nhớ đến Động Phủ Tán Tu. Nơi đó, ẩn sâu trên sườn núi, là nơi cư ngụ của một vị tán tu ẩn dật, một người đã từ bỏ mọi danh vọng, mọi ràng buộc của tiên môn để tìm kiếm đạo lý của riêng mình. Vị tán tu này, theo lời đồn, không màng thế sự, không tham gia vào bất kỳ cuộc tranh giành nào, nhưng lại có một sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật, về mối liên hệ giữa nhân gian và Thiên Đạo.
Sau một hồi bay lượn và dò tìm, Lăng Nguyệt hạ xuống trước một vách đá cheo leo. Trước mắt nàng là một hang động được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt, lối vào được che giấu khéo léo bằng các trận pháp đơn giản, nhưng đủ để ngăn cản những kẻ không được chào đón. Mùi đá ẩm, mùi đất và đôi khi là mùi hương linh dược thoang thoảng bay ra từ bên trong, báo hiệu đây chính là nơi nàng cần đến.
“Thanh Vân đã nói đúng. Người phàm đó... hắn có một thứ mà tiên môn chúng ta đã đánh mất,” Lăng Nguyệt thầm nhủ, giọng nói nội tâm nàng vang vọng trong tâm trí, rõ ràng và kiên định. “Ta phải tìm hiểu rõ hơn. Không chỉ vì Thiên Đạo, không chỉ vì tông môn, mà còn vì chính bản thân ta, vì cái nhân tính đang dần phai nhạt này.”
Nàng đứng trước cửa động, đôi mắt phượng sắc bén quan sát kỹ lưỡng những hoa văn trận pháp đơn giản nhưng tinh xảo. Nàng không vội vàng phá vỡ, mà đưa tay nhẹ nhàng chạm vào tấm mành che bằng dây leo, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá và sự mềm mại của thực vật. Hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi sự lo âu và hoài nghi để lấy lại vẻ tĩnh tại vốn có của một vị tiên tử, nàng khẽ niệm một câu chú, một ánh sáng bạc dịu nhẹ từ Nguyệt Quang Trâm lóe lên, khẽ chạm vào trận pháp.
Cánh cửa dây leo từ từ hé mở, lộ ra một lối đi tối tăm và sâu hun hút. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ sâu bên trong vọng ra, cùng với tiếng gió nhẹ và tiếng hít thở đều đều của một người tu luyện. Lăng Nguyệt không chút do dự, nàng bước vào, bóng dáng thanh thoát của nàng nhanh chóng hòa vào bóng đêm của động phủ. Nàng hy vọng, tại nơi cô lập này, nàng sẽ tìm thấy lời giải đáp cho nỗi bất an đang lớn dần trong lòng, một con đường mới cho chính mình và cho cả thế giới đang trên bờ suy tàn, nơi ranh giới giữa tiên và phàm sẽ bị xóa nhòa, và ý nghĩa của sự sống sẽ được định nghĩa lại. Hành trình này, nàng biết, sẽ đầy chông gai, và có thể sẽ thay đổi vĩnh viễn niềm tin của nàng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.