Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 25: Thiên Cơ Lặng Lẽ: Trà Đạo và Lời Tiên Tri Vô Định

Ánh trăng non treo mình trên đỉnh Thái Huyền, phủ một màn bạc mờ ảo lên những mái ngói rêu phong của Bạch Vân Quan. Trong một gian phòng đá sâu hun hút, nơi linh khí tụ hội, Thanh Vân quỳ gối trên bồ đoàn lạnh lẽo, tấm đạo bào Thái Huyền Tông trắng muốt của nàng dường như cũng không thể che giấu được sự run rẩy đang lan khắp cơ thể. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây tái nhợt, đôi mắt vẫn còn vương nỗi ám ảnh từ Vực Sâu Quỷ Khóc, nơi ma khí cuồng loạn và những linh hồn oan khuất gào thét. Mỗi lời nàng cất lên đều mang theo sự nặng nề, như thể đang vắt kiệt từng chút linh lực cuối cùng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện, dáng vẻ uy nghiêm như pho tượng băng ngọc. Bạch y của nàng hòa vào màu tường đá, khiến nàng trông càng thêm thanh khiết, nhưng cũng càng thêm xa cách. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt đệ tử, lắng nghe từng câu chữ một cách tĩnh lặng, không chút xao động. Trên búi tóc đen nhánh, chiếc Nguyệt Quang Trâm tỏa ra hơi lạnh nhàn nhạt, tựa như đang phản chiếu nỗi hoài nghi sâu thẳm trong lòng người sở hữu. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng hít thở khẽ khàng của Thanh Vân và tiếng mạch đập yếu ớt của chính nàng. Mùi linh khí thanh khiết trong phòng dường như cũng không thể xua tan được mùi tanh tưởi của ma khí mà Thanh Vân vô thức mang về từ nơi u ám kia.

“Sư phụ… đệ tử… đệ tử đã chứng kiến tất cả,” Thanh Vân bắt đầu, giọng nàng khẽ run. “Vực Sâu Quỷ Khóc quả nhiên đã bị ma đạo chiếm cứ. Nữ Tiên Yêu và Nữ Đạo Sĩ Hắc Ám… chúng đang thực hiện một nghi lễ tà ác, dùng oán khí để triệu hồi Ma Chủ Cửu U. Chúng… chúng tàn độc đến mức… biến những linh hồn vô tội thành vật hiến tế.” Nàng ngừng lại, hít một hơi thật sâu, như muốn gột rửa đi hình ảnh kinh hoàng còn đọng lại trong tâm trí. “Nhưng Tạ công tử… anh ấy… anh ấy đã ngăn chặn chúng.”

Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhỏ, tựa như một sợi tơ băng sắp đứt. “Ngăn chặn? Bằng cách nào? Hắn không hề có tu vi, không có pháp lực. Ngươi đã nói hắn chỉ là một phàm nhân.” Giọng nàng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự tò mò không thể che giấu.

Thanh Vân ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang của nàng chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Lăng Nguyệt, rồi lại nhanh chóng cụp xuống. “Đúng vậy, sư phụ. Anh ấy… không hề động thủ. Anh ấy chỉ đứng đó, dùng lời lẽ, dùng trí tuệ… vạch trần âm mưu của chúng. Anh ấy đã nhìn thấu trận pháp, nhìn thấu điểm yếu chí mạng của nó, và thậm chí… nhìn thấu sự sợ hãi, tham vọng của những kẻ tu ma.” Nàng miêu tả lại lời Tạ Trần đã nói, cái cách hắn chỉ ra sự phản kháng của linh hồn bị giam cầm, cái cách hắn gieo rắc hạt mầm nghi ngờ vào lòng Nữ Tiên Yêu và Nữ Đạo Sĩ Hắc Ám. “Chúng… chúng đã thực sự hoang mang, sư phụ. Chúng đã phải tạm dừng nghi lễ vì lời nói của một phàm nhân.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm hờ đôi mắt, ngón tay khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt. Một phàm nhân, không pháp lực, không tu vi, lại có thể làm được điều mà ngay cả tu sĩ có thể cũng phải chùn bước. Điều này đã phá vỡ mọi định nghĩa, mọi quy tắc mà nàng từng biết về thế giới này. Tiên đạo tôn sùng sức mạnh tuyệt đối, coi pháp thuật là căn cơ. Nhưng Tạ Trần lại chứng minh rằng có những thứ vượt lên trên cả pháp thuật.

“Vậy còn ngươi, Thanh Vân?” Lăng Nguyệt mở mắt, ánh mắt dò xét. “Ngươi đã chứng kiến tất cả. Ngươi đã cảm thấy gì? Có phải ngươi cũng hoang mang như những kẻ tu ma kia không?”

Thanh Vân run rẩy, cúi đầu sâu hơn. “Đệ tử… đệ tử cảm thấy như tâm hồn mình được gột rửa, sư phụ. Những lời anh ấy nói, về *nhân quả*, về *chấp niệm*, về cái giá của sự tham lam… nó khác xa những gì đệ tử từng được học trong tông môn. Anh ấy nói về việc trân trọng cái ‘người’ trong mình, về việc sống một đời trọn vẹn, chân thực. Điều đó… khiến đệ tử cảm thấy được thức tỉnh. Nhưng cũng… đầy hoang mang.” Nàng ngập ngừng, rồi thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe thấy. “Đệ tử bắt đầu hoài nghi, sư phụ. Hoài nghi về con đường tu tiên của chính mình, về cái giá của quyền năng. Liệu chúng ta có đang… đánh mất cái ‘người’ trong mình để đổi lấy sức mạnh không? Liệu cái gọi là ‘cứu thế’ có thật sự cần thiết, khi chúng ta thậm chí không thể hiểu được những nỗi đau bình dị nhất của nhân gian?”

Câu hỏi của Thanh Vân, tuy nhỏ bé, nhưng lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy một cơn nhức nhối quen thuộc nơi lồng ngực. Hiện tượng “mất người” – cảm giác những ký ức, cảm xúc phàm tục cứ dần phai nhạt theo mỗi lần đột phá cảnh giới – đã đeo bám nàng từ lâu. Nàng đã cố gắng kìm nén, cố gắng tin rằng đó là cái giá phải trả cho sự siêu phàm. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần, qua miệng Thanh Vân, lại khơi gợi nỗi sợ hãi đó một lần nữa. Nàng, một vị Tiên Tử của Thái Huyền Tông, một người được kỳ vọng sẽ vá trời, cứu vãn Thiên Đạo, lại cảm thấy mình đang ngày càng xa rời nhân gian, xa rời chính bản thân mình. Nàng đã từng nghĩ đến việc tìm kiếm Tạ Trần để chất vấn, để hiểu rõ hơn về triết lý của hắn. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, có lẽ nàng cần tìm kiếm câu trả lời cho chính mình trước.

“Hoang mang là một chấp niệm,” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng bỗng trở nên trầm lắng hơn, không còn vẻ lạnh lùng sắc bén như trước. “Nhưng đôi khi, nó lại là cánh cửa dẫn đến sự thật. Ngươi đã làm rất tốt, Thanh Vân. Hãy lui xuống nghỉ ngơi đi.”

Thanh Vân khẽ cúi đầu, rồi lặng lẽ rút lui, để lại Lăng Nguyệt một mình trong gian phòng đá. Nàng ngước nhìn lên vách đá, nơi những trận pháp cổ xưa vẫn âm thầm tỏa sáng. “Thiên Đạo suy yếu… Ma Vực trỗi dậy… và một phàm nhân lại trở thành *điểm neo nhân quả*.” Nàng lẩm bẩm, ngón tay vẫn siết chặt Nguyệt Quang Trâm. “Một phàm nhân không muốn thành tiên… nhưng lại có thể nhìn thấu vạn vật. Liệu đây có phải là ý trời, hay là một sự nghịch lý mà Thiên Đạo không thể dung thứ?” Nàng đứng dậy, bóng nàng cao và mảnh khảnh in trên tường đá. Nàng cần một câu trả lời, không chỉ cho tông môn, cho nhân gian, mà còn cho chính bản thân nàng, cho nỗi sợ hãi về sự “mất người” đang ngày càng lớn dần. Dược Vương Cốc, nơi ẩn chứa vô vàn bí thuật và kiến thức cổ xưa, có lẽ sẽ cho nàng một manh mối. Quyết định đã được đưa ra, im lặng và dứt khoát.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của mùa xuân len lỏi qua những tán lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền đất ẩm ướt của Thị Trấn An Bình. Tiếng rao hàng của những người bán rau, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, và mùi bánh bao thơm lừng từ quán ăn đầu phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống phàm trần.

Trong Nhân Gian Thư Quán, Tạ Trần ngồi bên ô cửa sổ, ánh nắng nhẹ nhàng phủ lên mái tóc đen dài được buộc gọn bằng một dải lụa đơn giản. Thân hình gầy gò của hắn nép mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Hắn đang say sưa lật giở từng trang sách cũ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự bên trong những dòng chữ cổ xưa. Mùi giấy cũ và mực in đã phai nhạt nhẹ nhàng quyện vào không khí, tạo nên một sự tĩnh lặng đặc trưng của thư phòng.

“Anh Tạ Trần ơi, trà của anh đây!”

Tiếng gọi trong trẻo của Tiểu Hoa vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đặt khay trà thảo mộc thơm lừng xuống bàn. Dù quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, Tiểu Hoa luôn mang đến một năng lượng tươi mới, rạng rỡ. Hàng ngày, cô bé vẫn đều đặn mang trà đến cho Tạ Trần, xem việc này như một phần của cuộc sống. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp. “Cảm ơn Tiểu Hoa. Cháu là người siêng năng nhất trong thị trấn này.”

Tiểu Hoa cười tủm tỉm, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. “Anh Tạ Trần cứ đọc sách mãi thôi. Hay anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi!”

Tạ Trần chưa kịp trả lời, thì một bóng dáng gầy gò, râu tóc bạc phơ, chậm rãi bước vào quán. Đó là một lão nhân, mặc áo bào rách rưới nhưng toát lên vẻ siêu thoát kỳ lạ. Đôi mắt ông ta nhắm hờ, như thể đang say ngủ hoặc nhập định, nhưng lại ẩn chứa một sự thâm sâu khó dò. Từng bước đi của ông ta nhẹ như không, không gây ra một tiếng động nhỏ trên sàn gỗ cũ kỹ. Cả Tiểu Hoa lẫn Tạ Trần đều cảm nhận được sự hiện diện của ông ta một cách mơ hồ, như một làn gió thoảng qua.

“Chào lão trượng,” Tạ Trần khẽ lên tiếng, đặt cuốn sách xuống. “Lão trượng muốn tìm sách gì chăng?”

Lão nhân kia, Thiên Cơ Tử, khẽ mở đôi mắt đã nhắm hờ, lộ ra một tia sáng mờ nhạt rồi lại khép lại ngay. Ông không mua sách, chỉ chậm rãi bước đến chiếc ghế đối diện Tạ Trần và an tọa. “Công tử đọc sách gì mà say sưa vậy? Có phải là sách về thiên cơ, về đạo trời chăng?” Giọng ông ta trầm đục, mang theo chút âm hưởng cổ xưa, như thể đã trải qua hàng vạn năm tháng.

Tạ Trần pha một chén trà thảo mộc, khẽ đẩy về phía Thiên Cơ Tử. Mùi trà thơm dịu lan tỏa trong không khí, xoa dịu đi sự bí ẩn bao trùm lấy vị khách lạ. “Chỉ là sách cũ về nhân tình thế thái, thưa lão trượng. Đạo trời cao xa, khó lường, đạo người gần gũi, dễ hiểu hơn. Chẳng qua người đời cứ thích vươn lên cao mà quên mất gốc rễ của mình.” Hắn nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình thản như không.

Thiên Cơ Tử khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nhắm hờ của ông dường như đang quan sát Tạ Trần một cách tỉ mỉ, thấu suốt. “Gốc rễ… chẳng phải cũng do trời đất mà thành sao? Nếu gốc rễ mục nát, cây cũng khó mà đứng vững.” Lời nói của ông ta ẩn ý sâu xa, không chỉ nói về cây cối mà còn nói về vận mệnh của nhân gian.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Cây mục nát thì có cây khác mọc lên. Quan trọng là người đời có biết trân trọng cây mình đang có hay không, hay cứ mãi chạy theo ảo ảnh của những khu rừng xa xôi, những quả tiên dược không thực?” Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nhắm hờ của Thiên Cơ Tử, không chút né tránh. “Mỗi cái cây đều có vòng đời của nó. Sinh, lão, bệnh, tử là lẽ thường. Cứ cố gắng níu kéo sự bất tử, đôi khi lại đánh mất đi cái trọn vẹn của một đời sống hữu hạn.”

Tiểu Hoa, dù không hiểu hết những lời lẽ uyên thâm đó, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Nàng cảm nhận được sự khác bi���t giữa Tạ Trần và vị khách lạ, nhưng cũng cảm thấy một sự hấp dẫn khó tả trong cuộc trò chuyện của họ.

Thiên Cơ Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như mây khói, nhưng lại chất chứa sự thâm trầm của những điều đã chứng kiến qua bao thời đại. “Công tử nói hữu hạn… nhưng Thiên Đạo lại là vô hạn. Phàm nhân khao khát thành tiên, chẳng phải cũng là để tìm kiếm sự vô hạn đó sao? Để thoát ly khỏi vòng luân hồi, khỏi cái khổ của sinh lão bệnh tử?”

“Thoát ly?” Tạ Trần trầm ngâm. “Thoát ly khỏi thân thể, khỏi ký ức, khỏi cảm xúc, liệu có phải là giải thoát thật sự không? Hay chỉ là một hình thức khác của sự giam cầm, một cái lồng vàng son hơn mà thôi?” Hắn đặt tay lên cuốn sách cũ, khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ. “Ta đọc trong sách cổ, có những vị tiên nhân, sau khi đắc đạo, trở nên vô dục vô cầu, quên đi quá khứ, quên đi cả nhân tính. Đó là sự siêu thoát, hay là sự ‘mất người’? Phàm nhân tuy khổ, nhưng cái khổ đó mới là sự sống, cái khổ đó mới giúp ta trân trọng niềm vui. Cái vui trọn vẹn, cái buồn sâu sắc, cái hận nồng nàn, cái yêu da diết… tất cả đều là của ‘người’. Nếu mất đi những thứ đó, thành tiên để làm gì?”

Lời nói của Tạ Trần, tuy bình dị, không hề có chút linh lực nào, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, đánh thẳng vào trung tâm của vấn đề tu tiên mà bao thế hệ đã theo đuổi. Thiên Cơ Tử, đôi mắt nhắm hờ của ông khẽ giật giật, như thể có một luồng sóng ngầm đang cuộn trào trong nội tâm tĩnh lặng của ông. “Công tử có biết, những lời này, nếu lọt vào tai các tiên môn, sẽ bị coi là đại nghịch bất đạo không?”

Tạ Trần khẽ nhún vai. “Ta chỉ nói lên sự thật mà ta nhìn thấy. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí ngày càng mỏng, chẳng phải đều là dấu hiệu cho thấy con đường tu tiên đã đi đến hồi kết sao? Nếu cứ cố chấp níu kéo một thứ đã không còn phù hợp, liệu có phải là đang tự đào hố chôn mình?” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con người phàm tục vẫn đang tất bật với cuộc sống mưu sinh, nụ cười trên môi họ, nỗi lo trong mắt họ, tất cả đều chân thực và sống động. “Ta chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, để cảm nhận được từng khoảnh khắc của cuộc đời này. Cái gọi là *phá cục*, có lẽ không phải là làm một điều gì đó vĩ đại để cứu vãn thế giới, mà chỉ đơn giản là sống một cách chân thật nhất, để những người khác nhìn thấy và tự tìm lấy con đường của riêng họ.”

Thiên Cơ Tử không trả lời ngay. Ông ta chìm vào im lặng, dường như đang suy nghĩ rất sâu sắc. Đôi mắt ông ta vẫn nhắm hờ, nhưng Tạ Trần cảm thấy có một luồng năng lượng bí ẩn đang quét qua mình, thăm dò từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim hắn. Hắn biết vị lão nhân này không phải là người bình thường, và mục đích của ông ta đến đây không chỉ là để đọc sách hay uống trà. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ thái độ bình thản, không chút sợ hãi hay lo lắng. Hắn tin vào sự thật, tin vào *nhân quả*, và tin vào con đường mà hắn đã chọn. Những lời hắn nói, là từ tận đáy lòng, không chút che đậy. Thiên Cơ Tử càng tiếp xúc, càng cảm nhận được sự kiên định đến đáng sợ của phàm nhân này. Hắn không có tu vi, nhưng lại có một thứ sức mạnh khác, một sự thấu triệt mà ngay cả những kẻ tu tiên lâu năm cũng khó lòng đạt được.

“Công tử… quả là một *điểm neo nhân quả* độc đáo,” Thiên Cơ Tử thì thầm, giọng ông ta mang theo một chút kinh ngạc ẩn giấu, một chút tiếc nuối và cả sự bất lực trước một điều ông ta không thể tính toán. “Tất cả đều đã được định đoạt, chỉ là người phàm chưa thấy mà thôi. Nhưng công tử… lại là một biến số nằm ngoài mọi thiên cơ mà ta từng biết. Có lẽ, kỷ nguyên mới sẽ thực sự bắt đầu từ những điều nhỏ bé và bình dị nhất.” Ông ta đứng dậy, vái nhẹ Tạ Trần một cái, một cử chỉ tôn trọng hiếm thấy đối với một phàm nhân. “Cảm ơn chén trà và lời khai thị của công tử. Ta đã có được điều mình cần.” Nói rồi, ông ta không đợi Tạ Trần đáp lời, liền chậm rãi bước ra khỏi quán, hòa vào dòng người tấp nập của thị trấn, để lại Tạ Trần với chén trà vẫn còn ấm và những suy tư về lời nói bí ẩn của vị khách lạ. Tạ Trần khẽ lắc đầu, tiếp tục lật dở trang sách. Hắn không hề nhận ra mục đích thực sự của vị khách này, cũng không hay biết rằng những lời hắn nói đã gieo mầm vào lòng một vị Thiên Cơ lão nhân, khiến những tính toán phức tạp về vận mệnh thế giới của ông ta phải thay đổi.

***

Buổi chiều muộn cùng ngày, sương mù bắt đầu bao phủ Dược Vương Cốc, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi thảo dược nồng nặc, mùi đan dược mới luyện và mùi đất ẩm. Tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn thác nhỏ, tiếng chim hót líu lo trong rừng cây, và tiếng cối giã thuốc đều đặn từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu yên bình đến lạ lùng. Giữa thung lũng xanh mướt, những căn nhà gỗ đơn giản nhưng tinh xảo ẩn mình giữa rừng cây, các lầu các treo đèn lồng giấy mờ ảo, và những khu vườn thảo dược được chăm sóc cẩn thận, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, bước đi chậm rãi giữa màn sương mờ ảo. Vẻ mặt nàng đăm chiêu, nỗi hoài nghi và sự mệt mỏi ẩn chứa trong đôi mắt phượng càng hiện rõ hơn dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Nàng đã đến Dược Vương Cốc, nơi được mệnh danh là thánh địa của y thuật và đan đạo, nơi ẩn chứa những bí mật về sự sống và cái chết, về linh hồn và thể xác. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, tỏa ra hơi lạnh quen thuộc, như một lời nhắc nhở về sự “mất người” đang gặm nhấm chính nàng và các đệ tử.

Nàng đã nghe Thanh Vân báo cáo, đã suy ngẫm về những lời của Tạ Trần, và nàng nhận ra rằng, dù hắn là một phàm nhân, nhưng hắn lại chạm đến một vấn đề cốt lõi mà các tiên môn đang cố tình lảng tránh. Hiện tượng “mất người” không còn là một nỗi lo cá nhân, mà đã trở thành một căn bệnh đang lan rộng trong giới tu sĩ, một dấu hiệu rõ ràng cho sự suy yếu của Thiên Đạo. Nàng cần một phương thuốc, một lời giải đáp, không chỉ để cứu vãn tông môn, mà còn để cứu lấy chính bản thân mình.

Nàng đi sâu vào thung lũng, vượt qua những con đường mòn phủ đầy rêu phong, cho đến khi một am nhỏ hiện ra trước mắt. Am được dựng bằng gỗ mục, đơn sơ nhưng toát lên vẻ cổ kính và trang trọng. Trước am là một khu vườn nhỏ, trồng đầy những loại thảo dược quý hiếm, tỏa ra một thứ hương thơm thanh khiết đặc trưng. Nàng biết, vị lão y ẩn cư ở đây không chỉ là một Dược Vương thông thường, mà còn là một bậc kỳ nhân thấu hiểu sâu sắc về sự vận hành của vạn vật, về mối liên hệ giữa thể xác, linh hồn và Thiên Đạo.

Lăng Nguyệt dừng bước trước cửa am, hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi sự lo âu và hoài nghi để lấy lại vẻ tĩnh tại vốn có của một vị tiên tử. Nàng chắp tay, khẽ cúi đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Dược Vương Cốc.

“Vãn bối Lăng Nguyệt, bái kiến Dược Vương tiền bối. Có một việc hệ trọng, liên quan đến nhân tính và Thiên Đạo, xin tiền bối chỉ giáo.”

Nàng đứng đó, chờ đợi, giữa màn sương mờ và hương thảo dược, hy vọng tìm thấy một tia sáng, một con đường mới cho chính mình và cho cả thế giới đang trên bờ suy tàn. Nàng không biết rằng, cuộc gặp gỡ này, cùng với những lời nói của Tạ Trần, sẽ là khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm sự thật đầy chông gai, nơi ranh giới giữa tiên và phàm sẽ bị xóa nhòa, và ý nghĩa của sự sống sẽ được định nghĩa lại.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free