Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 42: Bán Yêu Chi Địa: Lời Đồn Và Sự Thật

Gió vẫn rít lên ngoài cửa sổ, mang theo những lời thì thầm của một kỷ nguyên đang tàn lụi, và một tương lai vô định. Âm thanh ấy, tựa như khúc bi ca não nề của Thiên Đạo, len lỏi qua từng kẽ hở của quán trọ nhỏ bé, vọng vào tai Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân. Họ vừa đặt chân đến Dịch Trạm Biên Giới, một nơi vốn đã mang nặng không khí của sự chia cắt và giao tranh, nay lại càng thêm phần hỗn loạn.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng bên một góc khuất, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ trong quán trọ. Hắn không nói, chỉ lắng nghe. Tiếng vó ngựa dồn dập vẫn văng vẳng từ bên ngoài, hòa lẫn với tiếng lính gác quát tháo, tiếng người lữ hành hoảng sợ thầm thì. Mùi ngựa, mùi bụi đường, mùi rượu nồng và khói bếp lan tỏa trong không khí, tạo nên một thứ hỗn tạp khó tả, vừa thô ráp, vừa nặng nề. Nơi đây là điểm tận cùng của văn minh phàm nhân, nơi mà những quy tắc xã hội trở nên mỏng manh, và sự tồn tại là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đang ẩn mình trong bộ trang phục giản dị, vẫn không thể che giấu được khí chất siêu phàm thoát tục. Nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt phượng sắc bén quét qua đám đông. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng trào như một dòng dung nham dưới lòng đất. Những tu sĩ Thái Huyền Tông, vốn được cử đến đây để "điều tra tà khí," nay lại đang tranh cãi gay gắt với một nhóm dân quân địa phương. Tiếng lời qua tiếng lại, mang theo sự khinh miệt của kẻ có quyền năng và sự phẫn nộ của kẻ bị áp bức, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

“Các người tu sĩ không quản được việc của mình lại đến đây gây rối! Chúng tôi dù chết cũng không lùi bước, bảo vệ đất đai của mình!” Một giọng nói trầm đục vang lên, cắt ngang sự ồn ào. Đó là một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, ánh mắt rực lửa căm phẫn. Hắn chính là Thủ Lĩnh Dân Quân của vùng này. Đằng sau hắn, những người lính khác cũng siết chặt vũ khí, ánh mắt đầy cảnh giác và kiên quyết.

Một tu sĩ trẻ tuổi của Thái Huyền Tông, với vẻ ngoài kiêu căng, nhếch mép đáp trả: “Một lũ phàm nhân ngu muội! Các ngươi hiểu gì về tà khí xâm lấn? Chúng ta đang làm nhiệm vụ trừ ma vệ đạo, bảo vệ sự an nguy của toàn cõi Nhân Gian. Đừng có cản trở!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Nàng đứng dậy, bước đến gần nhóm người đang tranh cãi. “Chư vị bình tĩnh. Thái Huyền Tông đến đây là để điều tra, không phải để gây sự.” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, khiến cuộc tranh cãi tạm lắng xuống. Tuy nhiên, ánh mắt của Thủ Lĩnh Dân Quân vẫn đầy cảnh giác, không hề nao núng.

“Điều tra?” Thủ Lĩnh Dân Quân cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự chua chát. “Các vị đã điều tra bao nhiêu lần rồi? Mỗi lần đến, các vị chỉ biết dùng pháp thuật trấn áp, chém giết những kẻ mà các vị gọi là ‘tà ma’, nhưng rồi mọi thứ lại trở về như cũ, thậm chí còn tệ hơn! Mấy năm nay, chúng tôi đã mất biết bao nhiêu người, bao nhiêu gia súc. Các vị có bao giờ hỏi xem, vì sao những ‘tà ma’ đó lại xuất hiện, vì sao chúng lại tấn công? Hay các vị chỉ biết nhìn vào bề ngoài mà không bao giờ tìm hiểu căn nguyên?”

Những lời nói của Thủ Lĩnh Dân Quân như một nhát dao đâm thẳng vào lý tưởng của Lăng Nguyệt. Nàng đã từng tin vào những gì hắn nói, tin vào nhiệm vụ trừ ma vệ đạo của tông môn. Nhưng sau những gì đã chứng kiến từ Tạ Trần, từ sự kiện Linh Thú Viên cho đến Cố Thanh, nàng bắt đầu nhìn nhận mọi việc theo một khía cạnh khác. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy hắn vẫn bình thản quan sát, như một vị thư sinh đang đọc một quyển sách cổ, phân tích từng con chữ, từng nét vẽ.

Tạ Trần lúc này mới khẽ bước tới, không quá gần, cũng không quá xa, đủ để mọi người có thể nghe thấy lời hắn. “Nếu nói về căn nguyên,” hắn cất tiếng, giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm, “thì nơi biên ải này, vốn là nơi tụ hội của nhiều dòng chảy nhân quả. Các vị tu sĩ nhìn thấy tà khí, nhìn thấy ma vật. Nhưng liệu các vị có nhìn thấy những nỗi sợ hãi đã chất chồng qua bao đời, những oán hờn của người dân bị áp bức, những vết thương lòng của đất đai bị giày xéo? Những thứ đó, cũng là một loại ‘khí’, không phải tà khí, mà là khí của nhân gian, khí của chúng sinh.”

Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Dân Quân, rồi lại lướt qua những tu sĩ Thái Huyền Tông đang đứng đó, vẻ mặt kinh ngạc và khó chịu. “Khi Thiên Đạo suy yếu, nhân quả trở nên hỗn loạn. Những sợi dây liên kết giữa người và người, giữa người và đất, giữa người và vạn vật bị đứt gãy. Những ‘hiện tượng bất thường’ mà các vị thấy, có lẽ không phải là sự xâm lấn từ thế giới khác, mà là sự phản ứng của chính thế giới này, của chính nhân gian này, trước sự mất cân bằng.”

Dương Quân đứng bên cạnh, chăm chú lắng nghe Tạ Trần. Hắn vốn là người nhiệt huyết, luôn tin vào chính nghĩa của tiên môn. Nhưng những lời của Tạ Trần, kết hợp với những gì hắn đã chứng kiến, đang dần gieo vào lòng hắn hạt giống của sự hoài nghi. Hắn nhìn thấy sự cố chấp của các tu sĩ, sự ngạo mạn của họ, và sự bất lực khi đối mặt với những vấn đề không thể giải quyết bằng pháp lực. Ngược lại, hắn thấy ở Tạ Trần một trí tuệ sắc bén, một khả năng thấu hiểu sâu sắc mà các tu sĩ dường như đã đánh mất.

Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt từ đề phòng chuyển sang tò mò. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của thư sinh này, một điều hiếm thấy từ những vị tiên nhân mà hắn từng gặp. “Vậy theo công tử, những tiếng than khóc từ núi rừng, những đàn dê hóa đá… đó không phải là ma quỷ?”

Tạ Trần khẽ gật đầu. “Ma quỷ hay không, đôi khi chỉ là một cách gọi. Một nỗi sợ hãi quá lớn, một nỗi đau quá sâu, một sự uất hận không thể giải tỏa, cũng có thể biến thành những hiện tượng kỳ lạ, thậm chí là những ‘oan hồn’ mà các vị tu sĩ gọi. Dê hóa đá, có thể là do một dịch bệnh kỳ lạ mà các vị tu sĩ không nhìn thấy, hoặc do một loại khí độc từ lòng đất bộc phát, nhưng căn nguyên sâu xa lại là sự mất cân bằng của tự nhiên, của nhân quả. Các vị tu sĩ thường chỉ nhìn thấy ngọn mà không thấy gốc.”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ làm Thủ Lĩnh Dân Quân phải suy ngẫm, mà còn khiến các tu sĩ Thái Huyền Tông cảm thấy bị xúc phạm. Một tu sĩ trẻ tuổi khác định lên tiếng phản bác, nhưng Lăng Nguyệt đã kịp thời ra hiệu ngăn lại. Nàng cảm thấy một luồng hơi ấm dịu nhẹ từ chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, một dấu hiệu cho thấy trái tim nàng đang dần được thức tỉnh, đang dần chấp nhận một con đường khác. Nàng tin rằng Tạ Trần đang nói đúng, và nàng cần phải tìm hiểu sâu hơn về “căn nguyên” mà hắn nhắc đến.

Đêm dần tàn, ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua làn sương mù dày đặc, bao phủ vùng biên ải trong một vẻ u ám và kỳ ảo. Tiếng gió rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt giá.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đã thuyết phục được Thủ Lĩnh Dân Quân, không phải bằng uy lực của tông môn, mà bằng sự chân thành và lời hứa sẽ tìm ra sự thật. Hắn đồng ý cho phép họ tiến sâu hơn vào vùng biên giới, hướng tới Bán Yêu Chi Địa, nơi được cho là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn. Tuy nhiên, sự chấp thuận này không phải không có điều kiện. Thủ Lĩnh Dân Quân yêu cầu họ phải đi cùng với một nhóm nhỏ binh sĩ của hắn, để đảm bảo rằng “những vị tiên nhân này không gây thêm rắc rối.”

Họ chuẩn bị lên đường khi một bóng người thanh tú, mặc đạo bào trắng, cưỡi kiếm bay đến, đáp xuống giữa đường, chặn đứng đoàn người. Hắn là Liễu Thanh Phong, với dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, tay lăm lăm thanh kiếm Bích Lạc. Vẻ ngoài chính trực của hắn không che giấu được ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ, đặc biệt khi hắn nhìn về phía Tạ Trần.

“Sư thúc Lăng Nguyệt, người đang làm gì?” Giọng Liễu Thanh Phong lạnh lùng và đầy chất vấn. “Tin đồn về việc người từ bỏ con đường tu tiên vì một phàm nhân đã lan truyền khắp nơi, khiến tông môn phải bận tâm. Nay người lại còn cấu kết với một đám phàm nhân thấp kém, muốn tiến vào Bán Yêu Chi Địa? Một phàm nhân như Tạ Trần có thể giúp được gì cho đại sự của tông môn? Người đang làm mất mặt Thái Huyền Tông!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, ánh mắt nàng lạnh băng như băng tuyết ngàn năm. “Liễu Thanh Phong, ngươi đã quên lời răn của tông môn về việc khinh thường chúng sinh sao? Ngươi không hiểu, không có nghĩa là không tồn tại. Ta cần một ‘cái nhìn khác’. Những gì đang xảy ra ở biên ải này không đơn giản chỉ là tà khí hay ma vật. Nếu ngươi không tin, ngươi có thể quay về. Ta sẽ tự mình chịu trách nhiệm trước tông môn.”

Liễu Thanh Phong cứng họng, ánh mắt hắn tóe lửa khi nhìn Tạ Trần. Hắn không thể chấp nhận được việc một vị tiên tử cao quý như Lăng Nguyệt lại bị một phàm nhân không tu vi như Tạ Trần mê hoặc, thậm chí còn sẵn sàng chống đối cả tông môn. Với hắn, phàm nhân chỉ là những kẻ yếu đuối, ngu muội, không có giá trị gì trong cuộc chiến chống lại tà ma.

Tạ Trần, đứng giữa tâm bão của những lời chất vấn và sự giận dữ, vẫn giữ thái độ trầm tĩnh. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Tin đồn cũng là một loại nhân quả, chỉ là nó thường sai lệch so với chân tướng.” Hắn nói, giọng điềm đạm, nhưng lại có sức nặng khiến Liễu Thanh Phong phải khựng lại. “Sự thật thì nằm ở đâu đó giữa những lời đồn và những gì mắt thấy tai nghe. Điều quan trọng là chúng ta có đủ dũng khí để tìm kiếm nó hay không.”

Dương Quân đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất. Lòng hắn dấy lên một sự bối rối sâu sắc. Hắn nhìn Liễu Thanh Phong, người mà hắn từng ngưỡng mộ như một hình mẫu của tu sĩ chính trực, nay lại thấy hắn kiêu ngạo và cố chấp đến mức khó chịu. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, thấy nàng đang dần rời xa con đường mà tông môn đã vạch ra, nhưng lại trở nên kiên định và có sức sống hơn bao giờ hết. Và hắn nhìn Tạ Trần, người phàm nhân không có bất kỳ pháp lực nào, nhưng lại có khả năng khuấy động tâm can của mọi người bằng những lời nói giản dị mà sâu sắc. Lý tưởng của hắn, những gì hắn từng tin tưởng, đang dần sụp đổ.

Cuối cùng, Liễu Thanh Phong, dù không cam lòng, cũng không thể làm gì hơn. Hắn không dám đối đầu trực diện với Lăng Nguyệt, một vị sư thúc có địa v�� cao hơn hắn nhiều. Hắn đành miễn cưỡng đi theo, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ nghi ngờ và khinh miệt. Cả đoàn người tiếp tục tiến bước vào làn sương mù dày đặc của buổi sớm, hướng về Bán Yêu Chi Địa.

Con đường càng lúc càng gập ghềnh, lạnh lẽo. Sương mù đặc quánh như một bức màn trắng xóa, nuốt chửng mọi cảnh vật xung quanh. Tiếng gió rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm và một mùi hương hoang dã, lạ lẫm. Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nơi đây không còn là biên giới giữa nhân gian và thế giới hoang dã, mà là một nơi giao thoa của nhiều sinh mệnh, nhiều nhân quả.

Khi sương mù dần tan đi đôi chút, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt họ. Đó là một cuộc giao tranh khốc liệt giữa một nhóm bán yêu và một số tu sĩ khác, không thuộc Thái Huyền Tông. Bán Yêu Chi Địa, vốn là nơi kiến trúc hỗn hợp giữa nhân tộc và yêu tộc – những ngôi nhà gỗ đơn giản, những hang động được cải tạo – nay đã trở thành một chiến trường đẫm máu. Tiếng gầm gừ của bán yêu, tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng la hét của cả hai bên hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh và yêu khí thoang thoảng trong không khí, khiến cảm giác lạnh lẽo càng thêm phần rợn người.

Các bán yêu, với hình hài nửa người nửa thú, đang cố gắng bảo vệ lãnh thổ của mình một cách tuyệt vọng. Chúng không hoàn toàn là yêu ma như những gì các tu sĩ thường rêu rao. Trong ánh mắt của chúng, Tạ Trần nhìn thấy sự sợ hãi, sự phẫn nộ, và cả sự tuyệt vọng. Còn những tu sĩ kia, với vẻ mặt căm ghét và khinh thường, không ngừng thi triển pháp thuật, cố gắng “trừ yêu diệt ma.”

Thủ Lĩnh Dân Quân siết chặt nắm đấm, ánh mắt hắn rực lửa. “Chúng là những bán yêu, không phải hoàn toàn là yêu ma! Chúng ta đã sống hòa bình với chúng từ lâu. Chính những tu sĩ kia mới là kẻ gây rối! Chúng muốn cướp đoạt tài nguyên của vùng đất này, nên mới lấy cớ ‘trừ yêu’ để tấn công!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng nàng dậy sóng. Nàng cảm nhận được hơi ấm dịu nhẹ từ Nguyệt Quang Trâm trong tay, như một lời nhắc nhở về những gì Tạ Trần đã nói. Nàng nhìn Liễu Thanh Phong, thấy hắn đang chuẩn bị rút kiếm Bích Lạc, định lao vào cuộc chiến.

“Thanh Phong, ngươi thấy đó, không phải mọi ‘yêu’ đều đáng giết,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng đầy kiên quyết. “Có lẽ, chúng đang bảo vệ thứ gì đó… thứ mà chúng ta, những tu sĩ, đã không thèm để mắt tới.”

Liễu Thanh Phong dừng lại, quay đầu nhìn Lăng Nguyệt với vẻ khó hiểu. “Sư thúc, người đang nói gì vậy? Yêu ma thì phải diệt, đó là thiên lý!”

“Thiên lý?” Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Hắn bước thẳng vào giữa cuộc chiến, không màng đến những luồng pháp lực hỗn loạn hay những tiếng gầm gừ đe dọa. Hắn không có pháp lực, không có vũ khí, chỉ có một thân hình thư sinh gầy gò, nhưng bước đi của hắn lại vững chãi đến lạ thường, như thể hắn đang đi trên một con đường đã định sẵn.

“Nhân quả không phải lúc nào cũng rõ ràng giữa thiện và ác,” Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng giữa tiếng chiến trường, tựa như một tiếng chuông cảnh tỉnh. “Đôi khi, chính sự sợ hãi và hiểu lầm mới là ngọn nguồn của mọi tai ương. Các vị tu sĩ muốn ‘trừ yêu’, nhưng liệu các vị có bao giờ tự hỏi, ‘yêu’ đến từ đâu? Có phải chúng sinh ra đã là ‘yêu’ không? Hay chính sự khinh miệt, sự áp bức, sự cướp đoạt của con người đã đẩy chúng vào con đường đó?”

Hắn nhìn thẳng vào những tu sĩ đang giao chiến, rồi lại nhìn những bán yêu đang gồng mình chống đỡ. “Thiên Đạo suy yếu, ranh giới giữa người và yêu đã trở nên mờ nhạt. Bán yêu cũng là một phần của nhân gian, cũng có cảm xúc, có gia đình, có lãnh thổ. Chúng chỉ đang bảo vệ những gì là của mình. Còn các vị, với danh nghĩa ‘trừ yêu vệ đạo’, liệu có phải đang tự biến mình thành ‘ác’ trong mắt chúng?”

Lời nói của Tạ Trần, không dùng pháp lực, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu lòng người, khiến cả chiến trường phải chững lại. Những tu sĩ bàng hoàng nhìn hắn, không hiểu vì sao một phàm nhân lại có thể đường hoàng đứng giữa trận chiến mà không hề hấn gì, và những lời hắn nói lại gây chấn động đến vậy. Những bán yêu cũng ngừng công kích, ánh mắt chúng đầy vẻ hoài nghi và cảnh giác nhìn về phía hắn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không chút do dự, nàng phất tay, một luồng bạch quang dịu nhẹ tỏa ra từ Nguyệt Quang Trâm, bao phủ lấy nhóm tu sĩ Thái Huyền Tông và Liễu Thanh Phong, tạm thời ngăn cản hành động của họ. “Nghe hắn nói!” Nàng ra lệnh, giọng nàng không cho phép phản đối.

Dương Quân đứng phía sau, hắn chứng kiến toàn bộ sự việc. Hắn nhìn Tạ Trần, người phàm nhân đang đứng giữa ranh giới sống chết, dùng lời nói để hóa giải thù hận. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, vị tiên tử đang dần thay đổi lý tưởng của mình. Và hắn nhìn Liễu Thanh Phong, người vẫn cố chấp tin vào con đường cũ. Một câu hỏi lớn đặt ra trong lòng Dương Quân: liệu con đường tu tiên mà hắn đang theo đuổi, có thật sự là chân lý, hay chỉ là một chấp niệm sai lầm đang đẩy hắn và toàn bộ tu sĩ vào sự “mất người”? Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm, nơi mọi niềm tin cũ đang dần tan vỡ, và một con đường mới, đầy rẫy bất định, đang dần hé mở.

Tạ Trần vẫn đứng đó, giữa sương mù dày đặc, giữa tiếng gầm gừ còn vương vấn và ánh mắt đầy hoài nghi của cả người lẫn bán yêu. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng phép thuật, chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả để phá vỡ cục diện, để kéo những kẻ đang chìm đắm trong hận thù quay về với bản chất ban đầu. Thiên Đạo suy yếu, không chỉ là linh khí mỏng manh, mà là sự rạn nứt trong chính trái tim của vạn vật. Và Tạ Trần, một phàm nhân, đang cố gắng hàn gắn những vết nứt đó, bằng cách thức mà không một tu sĩ nào từng nghĩ tới. Hắn đang trở thành một điểm neo nhân quả, không phải vì muốn, mà vì sự vô thường của thế giới này đã đẩy hắn vào vị trí đó.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free