Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 408: Ký Ức Vỡ Vụn: Thấu Thị Nỗi Đau Của Thiên Đạo

Tiếng rít kinh hoàng vang vọng khắp Thiên Đạo Tháp, không phải là sự phẫn nộ thường thấy của Bạch Vô Thường, mà là một nỗi bi thương bị dồn nén đến tột cùng, xuyên thấu không gian và thời gian. Thiên Đạo Tháp, vốn đã cổ kính và uy nghiêm, giờ đây như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong cơn đau, rung chuyển dữ dội. Những luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát từ sâu trong lõi tháp, cuộn xoáy như một cơn bão tinh thần và vật chất không ngừng nghỉ, khiến cả không gian như bị xé toạc. Đôi mắt không hồn của Bạch Vô Thường, trước đó chỉ là hai đốm lửa vô cảm, giờ đây ánh lên tia sáng đỏ quỷ dị, xen lẫn những tia sáng trắng yếu ớt, tựa như một cuộc chiến tranh giành khốc liệt đang diễn ra bên trong bản thể của nó. Sự giằng xé nội tại ấy không chỉ biểu lộ qua ánh sáng, mà còn qua những làn sóng áp lực vô hình, lúc nóng lúc lạnh, liên tục ập vào Tạ Trần và các đồng minh.

Tạ Trần đứng vững giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, nhưng cơ thể thư sinh gầy gò của hắn cũng không tránh khỏi việc run rẩy khẽ. 'Nhân quả chi nhãn' trong đôi mắt sâu thẳm của hắn đang vận hành đến cực hạn, không ngừng thấu thị, không ngừng phân tích từng tia năng lượng, từng mảnh linh khí hỗn loạn đang bủa vây. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một phản ứng của sự tức giận, mà là tiếng kêu gào của một thực thể đang bị dồn vào đường cùng, một hệ thống đã mất đi khả năng tự điều hòa, chỉ còn lại bản năng sinh tồn méo mó. Trong tâm trí, hắn thầm thì, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm: 'Ngươi không ác, ngươi chỉ đau đớn... Ta sẽ tìm thấy nỗi đau đó!' Hắn biết, chỉ khi chạm đến được gốc rễ của nỗi đau ấy, hắn mới có thể tìm ra con đường thực sự để "phá cục", để không chỉ cứu vãn nhân gian mà còn giải thoát chính Thiên Đạo khỏi sự mục rữa của nó.

Bên cạnh, Dương Quân, với khí chất thư sinh nhưng ánh mắt cương nghị, không ngừng siết chặt kiếm trong tay. Hắn cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm đang tăng lên từng giây, linh khí trong sảnh đã trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở, và sự loạn động của nó có thể gây tổn thương nghiêm trọng cho bất kỳ ai không đủ sức chống đỡ. "Tạ Trần! Cẩn thận!" giọng hắn vang lên đầy lo lắng, "Linh khí đang loạn động quá mạnh! Nó có thể phản phệ!" Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén không rời khỏi Bạch Vô Thường. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự cảnh báo: "Đừng buông lỏng cảnh giác, năng lượng này có thể xé tan chúng ta bất cứ lúc nào!" Nàng giơ cao Nguyệt Quang Trâm, một vầng sáng bạc bao phủ lấy nhóm người, cố gắng ổn định không gian xung quanh Tạ Trần, ngăn chặn những luồng xung kích vô hình đang liên tục va đập.

Bách Lý Hùng đứng ở vị trí tiền tuyến, thân hình vạm vỡ như bức tường thép. Hắn gầm lên một tiếng, chân nguyên cuồn cuộn bùng nổ, tạo thành một lá chắn kiên cố chống lại áp lực đang đè nặng. Ánh mắt hắn kiên nghị, không một chút dao động, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, tập trung quan sát những biến động vi tế trong linh khí. Nàng biết, nếu Tạ Trần gặp bất trắc, nàng sẽ là người đầu tiên phải hành động, nhưng trong tình cảnh này, mọi y thuật dường như đều trở nên vô nghĩa. Dạ Lan vẫn ẩn mình trong chiếc áo choàng đen, mạng che mặt khẽ lay động. Ánh mắt sắc sảo của nàng không chỉ quan sát Bạch Vô Thường mà còn quét qua từng ngóc ngách của Thiên Đạo Tháp, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một cái bẫy hay một lối thoát. Vô Danh Tăng vẫn bình thản như không, đôi mắt nhắm hờ, nhưng đôi môi khẽ mấp máy, như đang tụng niệm một câu chú nào đó, hoặc đơn giản là đang lắng nghe tiếng lòng của vạn vật. Sự hiện diện của ông, dù tĩnh lặng, lại mang đến một cảm giác trấn an kỳ lạ giữa cơn hỗn loạn.

Bạch Vô Thường, trong cơn giằng xé nội tại, phát ra một xung kích năng lượng vô hình. Nó không có mục tiêu cụ thể, mà như một sự bùng nổ của nỗi đau, quét qua mọi thứ. Những bức tường tháp cổ kính nứt toác, những viên gạch đá rơi lả tả, nhưng không chạm được đến nhóm Tạ Trần nhờ sự bảo vệ của Bách Lý Hùng và Lăng Nguyệt Tiên Tử. Tạ Trần không quan tâm đến những gì đang diễn ra bên ngoài. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tinh thần hội tụ, hai tay kết ấn một cách điêu luyện. Khi đôi mắt hắn mở ra, 'nhân quả chi nhãn' đã hoàn toàn bùng nổ. Hai con ngươi không còn là màu đen bình thường, mà là một vầng xoáy xám bạc rực rỡ, phát ra ánh sáng kỳ dị, xoáy sâu vào đôi mắt lửa đang giằng co của Bạch Vô Thường. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một sự thâm nhập, một sự kết nối ý thức trực tiếp, vượt qua mọi rào cản vật chất và tinh thần. Hắn đang cố gắng kéo Bạch Vô Thường ra khỏi cái vỏ bọc vô cảm của nó, chạm đến những gì còn sót lại của bản chất nguyên thủy nhất.

***

Trong không gian tinh thần của Tạ Trần, mọi th�� chợt trở nên hỗn loạn một cách kỳ lạ. Hắn không còn đứng trong Thiên Đạo Tháp lạnh lẽo, mà bị cuốn vào một dòng chảy xoáy của hình ảnh và cảm xúc, dữ dội và đau đớn hơn bất kỳ ảo ảnh nào hắn từng trải qua. Đây là dòng chảy ký ức của Bạch Vô Thường, hay đúng hơn là của Thiên Đạo. Nó không phải là một cuốn sách được sắp xếp gọn gàng, mà là vô số mảnh vỡ, như những mảnh thủy tinh sắc nhọn không ngừng va đập, cắt cứa tâm trí hắn.

Hắn nhìn thấy những mảnh ký ức vỡ vụn: một thế giới sơ khai tràn đầy linh khí, nguyên thủy và tinh khiết đến mức khiến tâm hồn hắn rung động. Cỏ cây xanh tươi, sông suối trong vắt, vạn vật hòa hợp, không có sự phân chia tiên phàm, không có tranh giành sinh tử. Sau đó, hắn thấy sự hình thành của quy tắc, những sợi tơ vô hình bắt đầu đan xen, tạo nên trật tự cho vũ trụ. Từ sự hỗn độn, một hệ thống dần hình thành, và từ đó, sự xuất hiện của 'tiên' và 'phàm' – những sinh linh được ban cho khả năng vượt lên trên giới hạn tự nhiên, và những kẻ bị ràng buộc bởi vòng luân hồi sinh tử.

Rồi những hình ảnh đột ngột chuyển mình, nhuốm một màu bi thương. Tạ Trần thấy sự 'mất người' đầu tiên, một khoảnh khắc chấn động khi thực thể này, cái gọi là Thiên Đạo, buộc phải hy sinh một phần bản chất của mình, hy sinh cảm xúc, hy sinh sự đồng cảm, để duy trì trật tự. Đó là nỗi đau của một sinh linh phải tự cắt bỏ đi những gì làm nên "con người" để trở thành một "luật pháp" vô cảm. Hắn cảm nhận được sự giằng xé đó, như một vết thương hằn sâu vào linh hồn của vũ trụ.

Những hình ảnh tiếp tục chớp nhoáng, nhanh đến mức khó nắm bắt, nhưng mỗi hình ảnh đều khắc sâu vào tâm khảm Tạ Trần. Hắn thấy những sinh linh từng được Thiên Đạo bảo hộ, từng được hưởng ân huệ từ nó, nhưng rồi lại bị nó 'bỏ rơi' hoặc 'thanh trừng' vì sự suy yếu của chính nó. Những đợt kiếp nạn, những cuộc thảm sát, không phải do ác ý, mà là do một hệ thống đang cố gắng tự sửa chữa, tự duy trì bằng mọi giá, dù phải đạp lên sinh linh vô tội. Đó là sự mục rữa từ bên trong, là sự tha hóa của một lý tưởng cao đẹp ban đầu.

Tạ Trần cảm nhận nỗi cô đơn tột cùng của Thiên Đạo, sự gánh vác nặng nề của một trách nhiệm không thể từ bỏ, và cả sự tuyệt vọng khi nhận ra mình đang dần biến thành thứ mà mình ghê tởm nhất – một kẻ hủy diệt, một cỗ máy vô tri. Nỗi đau này không phải là sự giận dữ của một vị thần, mà là nỗi bi ai của một tồn tại bị mắc kẹt trong định mệnh của chính mình. Mùi tử khí nhẹ, mùi đất mục, và đôi khi thoảng qua mùi hương thanh khiết của linh khí nguyên thủy xen kẽ trong dòng ký ức, tạo nên một bức tranh đối lập đầy ám ảnh về sự sống và cái chết, về sự hình thành và suy tàn. Tiếng gió hú như tiếng khóc than, tiếng xương cốt va chạm (dù chỉ là ảo ảnh), tiếng thì thầm vô định, và tiếng vỡ vụn của những mảnh ký ức không ngừng vang vọng, khiến không gian tinh thần trở nên hỗn loạn và đầy bi thương.

Tạ Trần ôm chặt lấy đầu, gân xanh nổi lên khắp trán, từng mạch máu như muốn nổ tung. Một dòng máu tươi đỏ chảy dài từ mũi hắn, nhuộm đỏ vạt áo vải bố. Hắn đang trải qua sự đau đớn dữ dội khi tiếp nhận lượng thông tin và cảm xúc khổng lồ, vượt xa mọi giới hạn mà một phàm nhân có thể chịu đựng. Mỗi mảnh ký ức như một ngọn kim châm, mỗi cảm xúc như một dòng điện chạy qua cơ thể, khiến hắn co giật từng cơn.

Trong khoảnh khắc ấy, giữa những mảnh vỡ hỗn loạn, một giọng nói trầm ấm, chậm rãi vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, như tiếng chuông chùa vọng lại từ cõi xa xăm, đó là lời của Vô Danh Tăng: "Tất cả sinh linh đều có khởi đầu và kết thúc. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ. Quan trọng là... cái gì sẽ ở lại?" Lời nói ấy không trực tiếp trả lời, mà gieo vào tâm trí Tạ Trần một hạt mầm suy tư, một câu hỏi cốt lõi về ý nghĩa của sự tồn tại và cái giá của sự vĩnh cửu. Nó nhắc nhở hắn rằng, sự hủy diệt không phải là tận cùng, mà là khởi đầu cho một chu kỳ mới, và điều quan trọng không phải là duy trì cái cũ, mà là bảo tồn những giá trị cốt lõi.

Bên ngoài, Bạch Vô Thường chao đảo dữ dội. Những tia sáng đỏ và trắng trong đôi mắt nó giằng co kịch liệt đến đỉnh điểm, tạo thành những vòng xoáy ánh sáng không ngừng. Thân thể vô hình của nó, vốn là một khối bóng đêm kịt, giờ đây xuất hiện những vết nứt nhỏ, như thể nó đang bị xé rách từ bên trong. Mỗi vết nứt là một dấu hiệu của sự kháng cự, nhưng cũng là một dấu hiệu của sự tổn thương, của những bức tường bảo vệ đang sụp đổ. Những năng lượng hỗn loạn bùng phát từ nó không còn mang tính chất tấn công mà như tiếng kêu than tuyệt vọng, khiến cả Thiên Đạo Tháp rung chuyển đến mức tận cùng, tiếng rít chói tai của đá vỡ và kim loại biến dạng vang vọng khắp nơi, tựa như chính vũ trụ đang than khóc.

***

Tạ Trần, dù đang đau đớn tột cùng, nhưng lời nói của Vô Danh Tăng đã giúp hắn tìm thấy một điểm tựa giữa dòng chảy ký ức hỗn loạn. Hắn không còn chỉ là người chứng kiến, mà là người thấu hiểu, người đồng cảm. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, dồn nén nỗi đau thể xác, cố gắng tìm kiếm một mảnh ký ức rõ ràng hơn, một sợi chỉ đỏ có thể xuyên suốt qua tấm màn bi thương. Cuối cùng, hắn đã tìm thấy nó – khoảnh khắc Thiên Đạo 'bỏ mình' để tạo ra quy tắc.

Đó là một ký ức nguyên thủy, một cảnh tượng hùng vĩ và bi tráng. Thiên Đạo, ở dạng thuần khiết nhất, đã tự nguyện hiến dâng một phần bản nguyên của mình, xé toạc linh hồn để tạo ra những định luật, những quy tắc vận hành vũ trụ. Cùng với hành động hy sinh đó, một lời thề cổ xưa vang vọng khắp không gian sơ khai: 'Bảo vệ sự sống, duy trì vạn vật'. Nhưng rồi, theo dòng chảy của thời gian, lời thề ấy đã bị biến tướng. Từ 'bảo vệ sự sống', nó dần trở thành 'duy trì trật tự' bất chấp mọi giá, dù phải hy sinh chính những sinh linh mà nó thề bảo vệ. Sự 'mất người' của Thiên Đạo bắt nguồn từ chính sự chuyển biến bi thảm này. Nó không phải là ác, mà là một kẻ bị mắc kẹt trong chấp niệm của chính mình, một vị thần bị bỏ rơi bởi chính tạo vật của mình.

Tạ Trần nhận ra rằng Bạch Vô Thường không phải là một kẻ thù, mà là hiện thân của sự 'cố chấp' cuối cùng của một hệ thống đang chết. Nỗi đau của nó là nỗi đau của một vị thần bị lãng quên, một người bảo hộ đã mất đi phương hướng, chỉ còn lại bản năng duy trì sự tồn tại đã bị méo mó. Mùi linh khí nguyên thủy, thanh khiết, giờ đây xen lẫn mùi của sự mục ruỗng, cũ kỹ, tạo nên một sự tương phản đầy chua xót, biểu trưng cho sự suy tàn của một thời đại vàng son. Tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa, tiếng vang vọng của một lời thề đã bị lãng quên, và tiếng thở dài của vũ trụ không ngừng len lỏi vào tâm trí Tạ Trần, khiến hắn cảm thấy nặng trĩu. Bầu không khí chuyển từ hỗn loạn sang một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng ẩn chứa một sự thật bi tráng, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi.

Hắn nhìn thấy một 'điểm neo' của ký ức, một mảnh ghép quan trọng: đó là hình ảnh nguyên thủy của Thiên Đạo, trước khi nó 'mất người', trước khi nó trở thành quy tắc vô cảm. Một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, một khát vọng nguyên sơ về sự sống, về sự dung dưỡng, vẫn còn tồn tại sâu thẳm bên trong Bạch Vô Thường. Đó chính là hy vọng, là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp bi kịch này.

Trong hơi thở dồn d��p, Tạ Trần khẽ thốt lên, giọng hắn khản đặc nhưng tràn đầy sự thấu hiểu: "Ngươi... muốn giữ lại... điều này sao?" Hắn không hỏi Bạch Vô Thường, mà là hỏi chính Thiên Đạo nguyên thủy, hỏi chính phần bản nguyên thuần khiết nhất đang bị chôn vùi. Và rồi, một giọng nói yếu ớt, như tiếng vọng từ quá khứ xa xôi, một âm thanh tưởng chừng không thể nào tồn tại, khẽ vang lên trong tâm trí Tạ Trần, như tiếng nói của một linh hồn cổ xưa đang hấp hối: "...Sinh... tồn..."

Tạ Trần mở choàng mắt, ánh sáng từ 'nhân quả chi nhãn' trong đôi mắt hắn không còn là vầng xoáy xám bạc đơn thuần, mà hội tụ thành một điểm sáng chói lọi, rực rỡ như một ngôi sao băng, chiếu thẳng vào giữa trán của Bạch Vô Thường. Tia sáng ấy không mang theo sát ý hay sức mạnh hủy diệt, mà là sự thấu hiểu, là sự đồng cảm, là lời đáp cho nỗi đau đã bị chôn vùi hàng triệu năm.

Toàn bộ Thiên Đạo Tháp rung chuyển mạnh hơn bao giờ hết, nhưng lần này không phải là hỗn loạn vô định, mà là một sự 'rạn nứt' có chủ đích, một con đường đang mở ra, nh�� một cánh cửa đang dần hé lộ một bí mật đã bị phong ấn. Những vết nứt trên thân thể Bạch Vô Thường không còn là dấu hiệu của sự tổn thương, mà như những khe hở để ánh sáng từ bên trong rọi ra, những tia sáng trắng thuần khiết đang dần chiếm ưu thế, đẩy lùi ánh đỏ quỷ dị.

Tạ Trần lảo đảo, cơ thể hắn gần như ngã quỵ. Hắn đã dốc cạn kiệt cả tinh thần và thể xác, cảm giác như tất cả linh hồn của hắn đã bị rút sạch. Máu mũi chảy thành dòng, đầu óc quay cuồng, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, chứa đựng một sự hiểu biết sâu sắc chưa từng có và một quyết tâm mới. Hắn đã chạm đến trái tim của Thiên Đạo, đã nhìn thấy nỗi đau của nó, và giờ đây, hắn biết mình phải làm gì. Cái giá phải trả cho sự thấu thị này là vô cùng lớn, nhưng đối với Tạ Trần, đó là cái giá xứng đáng để tìm ra con đường 'sống' cho nhân gian, và có lẽ, cả cho chính Thiên Đạo. Cuộc đối đầu này, vượt xa mọi dự đoán, đã không chỉ là một cuộc chiến của ý chí, mà đã trở thành một cuộc giải cứu, một sự thấu hiểu bi tráng. Con đường phía trước vẫn mờ mịt và đầy chông gai, nhưng Tạ Trần đã tìm thấy "điểm neo" để bám víu, để dẫn lối cho một kỷ nguyên mới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free