Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 407: Lời Nói Chống Lại Vô Thường: Khai Mở Tâm Khảm Thiên Đạo

Ánh bình minh yếu ớt, mang theo sắc vàng cam nhàn nhạt, len lỏi qua màn sương mù dày đặc bao phủ Thành Vô Song, xua đi những bóng đêm cuối cùng. Nhưng đối với Tạ Trần và những người đồng hành, đó không phải là khởi đầu của một ngày yên bình, mà là dấu hiệu cho một hành trình đầy cam go, tiến thẳng vào tâm bão của vận mệnh. Họ không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ rời khỏi mật thất của Thiên Cơ Các, hòa mình vào ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, bước những bước chân kiên định hướng về phía những ngọn núi xa xăm, nơi Thiên Đạo Tháp sừng sững như một lời thách thức, một cánh cửa dẫn đến 'lõi ký ức' của Thiên Đạo.

Không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, một thứ hàn khí vô hình nhưng sắc bén như lưỡi dao, xuyên thấu qua lớp áo, chạm đến tận xương tủy. Gió rít gào trên đỉnh tháp, âm thanh như tiếng kêu than của một thực thể khổng lồ đang hấp hối, hòa cùng tiếng mây mù cuộn mình vần vũ, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự suy tàn. Thiên Đạo Tháp, sừng sững giữa trời đất, không phải là một công trình kiến trúc thông thường. Thân tháp được làm từ một loại vật liệu không rõ nguồn gốc, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tựa như hơi thở cuối cùng của một sinh linh cổ xưa. Mỗi tầng tháp mang một kiến trúc riêng biệt, biến đổi không ngừng, từ những khu rừng rậm rạp với cây cổ thụ ngàn năm, những sa mạc cát đỏ trải dài vô tận, đến những cung điện nguy nga tráng lệ hay những hang động tối tăm, ẩm ướt.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát, không chỉ cảnh vật xung quanh mà còn là dòng chảy vô hình của nhân quả, là "hơi thở" nặng nề của Thiên Đạo đang dần suy kiệt. Hắn dẫn đầu, bước chân không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sự kiên định khó lay chuyển. Phía sau hắn, Dương Quân với ánh mắt đầy cảnh giác, tay luôn đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với mọi hiểm nguy. Y lo lắng đến tột độ, nhưng vẫn giữ một niềm tin tuyệt đối vào Tạ huynh của mình.

"Tháp này quả nhiên không đơn giản, mỗi bước đi đều tiềm ẩn sát cơ," Dương Quân khẽ nói, giọng y trầm thấp, hòa vào tiếng gió. Y vừa né tránh một luồng linh khí hỗn loạn phun ra từ kẽ đá, thứ linh khí đó mang theo một mùi kim loại gỉ sét, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt. "Các chướng ngại vật không phải là pháp trận chiến đấu, mà là những mê trận tinh vi, những ảo ảnh đánh lừa tâm trí, hoặc những cơ quan cổ xưa được thiết kế để ngăn cản sự tiếp cận một cách thầm lặng."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm nghị, dáng người thanh thoát nhưng lại toát ra khí chất uy nghiêm, khẽ nâng tay, một luồng bạch quang dịu nhẹ tỏa ra, hóa giải một ảo ảnh đang cố gắng biến con đường phía trước thành một vực sâu thăm thẳm. "Tránh xa những luồng linh khí đó, chúng có thể ăn mòn ý chí. Đây là sự phản kháng của Thi��n Đạo, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự bào mòn từ bên trong." Nàng nói, ánh mắt sắc bén quét một vòng, kiểm tra từng ngóc ngách. Mùi đất ẩm và thảo mộc khô héo trộn lẫn với mùi linh khí loạn xạ, tạo nên một sự khó chịu quái dị.

Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn trong bộ y phục đen tuyền, đôi mắt sắc sảo ẩn sau mạng che mặt, khẽ chạm tay vào một bức tường đá cổ kính. Những ký hiệu cổ xưa lập tức biến mất, mở ra một lối đi bí mật. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi hành động đều cực kỳ chính xác và hiệu quả. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, luôn theo sát Tạ Trần, ánh mắt kiên nghị quét dọc ngang, sẵn sàng dùng thân mình che chắn cho thư sinh gầy gò bất cứ lúc nào. Anh là biểu tượng của ý chí phàm nhân, kiên cường và trung thành. Mộ Dung Tuyết thì lặng lẽ đi bên cạnh, bàn tay nàng nắm chặt một túi vải nhỏ chứa đầy thảo dược, ánh mắt lúc nào cũng dõi theo Tạ Trần với sự lo lắng và đồng cảm. Dù không có khả năng chiến đấu trực tiếp, sự hiện diện của nàng là một sự an ủi tinh thần lớn lao.

Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ nhưng lại như nhìn thấu vạn vật, khẽ đặt chiếc gậy thiền xuống đất. Một luồng chấn động vô hình lan tỏa, khiến những cơ quan đang âm thầm vận hành trong vách đá ngừng lại trong giây lát. Ông không trực tiếp tham gia phá giải, nhưng sự hiện diện và những lời khai thị của ông đã là một điểm tựa vững chắc. "Phật nói, vạn vật đều có duyên. Duyên đến, ắt sẽ gặp. Thiên Đạo cũng không ngoại lệ." Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại vang vọng trong không gian lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về bản chất luân hồi của vũ trụ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ẩn ý. "Không cần lo lắng, chúng ta không đến để phá hủy, mà để đối thoại. Thiên Đạo chỉ đang tự bảo vệ bản thân nó, như một cơ thể đang cố gắng duy trì sự sống khi đối mặt với cái chết. Những chướng ngại vật này, càng tinh vi, càng chứng tỏ nó đang sợ hãi." Hắn nói, bước chân vẫn không hề chùn bước. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, sự dao động của nhân quả bên trong tháp, như một trái tim đang đập yếu ớt, loạn nhịp. Mùi linh khí hỗn tạp, mùi đá ẩm, mùi máu khô của những kẻ từng thất bại, tất cả trộn lẫn, tạo nên một cảm giác nặng nề, u uất. Nhưng Tạ Trần vẫn tiến về phía trước, dẫn đường bằng trực giác và khả năng "nhân quả chi nhãn" phi thường của mình. Hắn biết, mọi thứ ở đây đều là biểu hiện của một ý chí đang tuyệt vọng.

Sau khi vượt qua vô số mê trận và cơ quan cổ xưa, xuyên qua những tầng tháp với bối cảnh biến đổi không ngừng, từ những khu rừng rậm rạp đầy ảo ảnh đến những sa mạc cát đỏ cháy bỏng, cuối cùng, nhóm của Tạ Trần cũng đến được một sảnh lớn nằm sâu trong lòng Thiên Đạo Tháp. Nơi đây khác hẳn với những tầng tháp trước đó. Không có cây cối, không có cát bụi, chỉ có một không gian rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ, và một bầu không khí lạnh lẽo thấu xương, như thể mọi sự sống đều đã bị hút cạn. Ánh sáng mờ ảo, không rõ nguồn gốc, hắt lên những bức tường đá xám xịt, tạo nên một khung cảnh trang nghiêm nhưng cũng ��ầy áp lực.

Và ở trung tâm của sảnh, trên một bệ đá cổ xưa, sừng sững một thực thể. Đó chính là Bạch Vô Thường. Nó đứng đó, tĩnh lặng như một bức tượng sống, nhưng lại toát ra một áp lực vô hình, nặng nề đến mức khiến không khí dường như đông đặc lại. Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một cái bóng đen kịt, đôi khi mang hình dáng con người nhưng không rõ nét. Đôi mắt nó, nếu có thể gọi đó là mắt, là hai điểm sáng rực như những đốm lửa trên nền tối, vô hồn và lạnh lẽo, nhưng lại dường như xuyên thấu vạn vật. Không có sự tấn công ồ ạt, không có pháp thuật kinh thiên động địa, chỉ có một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy uy áp, như một vị thần giám sát đang chờ đợi phán quyết. Mùi linh khí ở đây tinh khiết hơn, nhưng lại mang theo một sự cô độc đến rợn người, như hơi thở của một cỗ máy đã vận hành hàng triệu năm.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước. Hắn không hề nao núng trước sự uy hiếp vô hình đó. Các đồng minh của hắn lập tức dàn thế trận phòng thủ, mỗi người một vị trí, sẵn sàng ứng phó với bất cứ điều gì có thể xảy ra. Dương Quân rút kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Bạch Vô Thường. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngưng tụ tiên khí quanh mình, sẵn sàng thi triển pháp thuật. Bách Lý Hùng đứng chắn phía sau Tạ Trần, như một bức tường vững chãi. Mộ Dung Tuyết nắm chặt túi thảo dược, nét mặt lo lắng nhưng không hề lùi bước. Dạ Lan ẩn mình vào bóng tối, như một cái bóng chờ đợi thời cơ. Vô Danh Tăng thì vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt hờ khép, nhưng đôi tay đã đặt lên chuỗi hạt, thầm niệm.

Một sự im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió rít gào bên ngoài tháp và tiếng tim đập thình thịch của những người đang đối mặt với vận mệnh. Cuối cùng, sự im lặng bị phá vỡ bởi một giọng nói. Đó là giọng của Bạch Vô Thường, vang vọng và lạnh lẽo, như tiếng vọng từ hư vô, không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một quyền năng không thể chối cãi.

"Dị số. Kẻ phá vỡ quy tắc. Ngươi không nên tồn tại."

Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào đôi mắt lửa của Bạch Vô Thường. Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp thuật, mà chỉ dùng lời nói, dùng trí tuệ và sự thấu hiểu của mình. Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý khó cưỡng.

"Ta không phải kẻ phá vỡ quy tắc, Vô Thường. Ta là kẻ nhìn thấu quy tắc. Ngươi không phải ác, ngươi chỉ là một hệ thống đang 'chết', đang cố gắng duy trì sự sống của chính mình một cách tuyệt vọng." Tạ Trần nói, từng lời như những mũi tên xuyên thẳng vào bản chất của thực thể trước mặt. Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ trong không khí, một dấu hiệu cho thấy lời nói của hắn đã chạm đến một thứ gì đó sâu thẳm.

Bạch Vô Thường không đáp lại ngay lập tức. Một khoảnh khắc im lặng nữa trôi qua, dài đằng đẵng như cả một kiếp. Rồi, đôi mắt lửa của nó khẽ dao động, một sự biến đổi rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng Tạ Trần và những người nhạy cảm đều có thể cảm nhận được. Một luồng năng lượng vô hình lan tỏa, không mang tính công kích, mà như một lời chất vấn thầm lặng, một sự phản ���ng nội tại.

"Quy tắc là vĩnh hằng. Sinh diệt là luân hồi. Ngươi không hiểu." Giọng nói của Bạch Vô Thường vang lên lần nữa, vẫn lạnh lẽo và vô cảm, nhưng đã có một chút gì đó khác biệt, như một cỗ máy đang cố gắng bảo vệ chương trình cốt lõi của mình, dù chương trình đó đã lỗi thời.

Tạ Trần không nao núng trước sự lạnh lùng và uy áp của Bạch Vô Thường. Hắn biết, đây không phải là một trận chiến dùng vũ lực, mà là một cuộc đối đầu của ý chí, của triết lý. Hắn dùng khả năng 'nhân quả chi nhãn' của mình, không chỉ để quan sát, mà để cảm nhận, để phân tích sâu hơn về bản chất của Bạch Vô Thường. Hắn nhìn thấy không phải một kẻ thù, mà là một thực thể đang 'đau khổ', một cỗ máy khổng lồ đang mục rữa từ bên trong, cố gắng duy trì sự tồn tại của mình một cách tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự 'mất người' của Thiên Đạo, sự đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính qua hàng triệu năm vận hành, khiến nó trở nên vô cảm và tàn nhẫn.

"Ngươi không thể hiểu nỗi đau của nhân gian, nhưng ng��ơi có thể cảm nhận nỗi đau của chính mình," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đầy sức nặng của lý lẽ. Hắn bước thêm một bước về phía Bạch Vô Thường, như muốn rút ngắn khoảng cách giữa một phàm nhân và một thực thể vũ trụ. "Sự suy yếu của ngươi, sự mục rữa của linh khí, đó không phải là do ta, mà là do chính ngươi đã 'quên' mất bản chất ban đầu của sự sống. Ngươi đã quên rằng, Thiên Đạo không chỉ là quy tắc, mà còn là sự dung dưỡng, là sự tuần hoàn, là sự sống động của vạn vật."

Lời của Tạ Trần như một dòng suối mát lạnh xối vào một khối băng. Các đồng minh của hắn đứng phía sau, căng thẳng đến tột độ. Họ cảm nhận được không khí trong sảnh đang rung chuyển một cách vi tế, như thể chính không gian cũng đang bị lời nói của Tạ Trần lay động. Đôi mắt lửa của Bạch Vô Thường lại dao động mạnh hơn, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa, không còn là lời chất vấn, mà như một sự phản kháng nội tại, một tiếng gầm gừ không thành hình từ sâu thẳm. Linh khí trong sảnh đột ngột tr�� nên hỗn loạn, cuộn xoáy như một cơn lốc vô hình, tạo ra những tiếng rít khẽ đáng sợ.

"Ta là quy tắc. Ta không có cảm xúc." Giọng Bạch Vô Thường vang lên, lần này mang theo một sự kiên định cứng nhắc, như một bức tường đang cố gắng đứng vững trước sức mạnh của dòng lũ. Nhưng Tạ Trần biết, đó không phải là sự tự tin, mà là sự bám víu vào một định nghĩa đã cũ kỹ, một chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của Thiên Đạo.

"Ngươi không có, nhưng người tạo ra ngươi thì có," Tạ Trần đáp lại, ánh mắt hắn sắc như dao, nhìn xuyên qua vẻ vô cảm của Bạch Vô Thường. Hắn đang cố gắng chạm vào 'lõi ký ức' sâu thẳm nhất, nơi cất giữ những gì còn sót lại của bản chất nguyên thủy của Thiên Đạo. "Và chính những 'ký ức' đó đang bị ngươi chôn vùi. Ngươi đang sợ hãi, Bạch Vô Thường. Ngươi sợ hãi sự kết thúc, sợ hãi sự tan rã, nhưng chính sự sợ hãi đó đang khiến ngươi trở thành kẻ hủy diệt, không phải người bảo vệ. Ngươi đã 'mất người' trong chính sự tồn tại của mình, và bây giờ, ngươi đang ép buộc toàn bộ nhân gian cũng phải 'mất người' theo."

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sấm vang dội trong không gian tĩnh mịch. Ánh sáng mờ ảo trong sảnh đột ngột nhấp nháy, rồi lóe lên một tia sáng đỏ quỷ dị, tựa như một mạch đập yếu ớt đang cố gắng phản kháng. Không khí trở nên lạnh buốt hơn, một áp lực vô hình đè nặng lên tất cả, khiến họ cảm thấy khó thở. Tiếng rung chuyển của Thiên Đạo Tháp cũng trở nên rõ rệt hơn, như thể chính nó cũng đang bị lời nói của Tạ Trần làm cho chấn động. Bạch Vô Thường, cái bóng đen kịt, khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự xáo động sâu xa từ bên trong. Đôi mắt lửa của nó không còn đơn thuần là dao động, mà bắt đầu xoáy sâu, như muốn nuốt chửng lấy Tạ Trần, hoặc như đang cố gắng nhìn thấu hắn, tìm kiếm lời đáp cho những câu hỏi mà nó chưa từng dám đối mặt. Nó là một thực thể đang 'đau đớn', một hệ thống đang 'chết' một cách bi thảm, và lời nói của Tạ Trần đã chạm vào vết thương sâu nhất của nó. Liệu một phàm nhân có thể thực sự 'thức tỉnh' được một Thiên Đạo đ�� 'mất người'? Cuộc đối đầu triết lý này mới chỉ là khởi đầu, và những gì chờ đợi Tạ Trần và các đồng minh phía trước có thể còn kinh hoàng hơn nhiều.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free