Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 406: Tiếng Gọi Từ Vô Thường: Lưới Nhân Quả Tập Hợp

Màn sương dày đặc buổi sớm vẫn chưa tan, quấn quýt lấy những mái ngói rêu phong và những cành cây cổ thụ trong Thành Vô Song, tạo nên một bức tranh mờ ảo, hư thực. Sắc lạnh của không khí như thấm vào từng thớ thịt, len lỏi qua từng khe cửa sổ, nhắc nhở về một thế giới đang dần trở nên yếu ớt và vô thường. Tạ Trần và Dương Quân, hai bóng hình vừa bước ra từ cõi mịt mờ của sương khói, tìm đến một mật thất bí mật sâu bên trong Thiên Cơ Các. Bước chân của họ nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều mang theo sức nặng của một quyết định đã được định đoạt, một gánh nặng của vận mệnh nhân gian.

Mật thất không quá lớn, được bài trí giản dị nhưng tinh tế, với những giá sách cổ kính chất đầy kinh điển, thư tịch cũ kỹ, và những tấm bản đồ đã ố vàng theo năm tháng. Mùi giấy mục, mực tàu và hương trầm phảng phất trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, cổ xưa, như chứa đựng cả dòng chảy của thời gian và trí tuệ. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn chỉ đủ soi rõ vài gương mặt đang ẩn hiện trong bóng tối, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự căng thẳng và chờ đợi.

Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền, tấm mạng che mặt vẫn che khuất dung nhan, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng ánh lên vẻ chuyên chú. Nàng đứng tựa vào một góc khuất, như một cái bóng, nhưng sự hiện diện của nàng lại mang một trọng lượng không thể xem thường. Bên cạnh nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng, dung nhan tuyệt mỹ không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng không ngừng đảo qua Tạ Trần, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ của hắn. Nàng vận bạch y, thanh thoát như một đóa tuyết liên nở giữa đêm đông, nhưng đôi tay khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc lại tố cáo sự bất an đang cuộn trào trong lòng.

Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, y phục xanh ngọc của y sư tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch, nhưng gương mặt nàng lại phảng phất một nỗi buồn khó tả, đôi mắt thông minh dõi theo Tạ Trần với sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng là người duy nhất không mang theo vẻ hoài nghi hay chất vấn, chỉ có sự tin tưởng và lòng kiên định lặng lẽ. Ở một góc khác, Vô Danh Tăng trầm ngâm ngồi thiền, thân hình gầy gò ẩn mình trong chiếc cà sa cũ nát. Đôi mắt ông nhắm hờ, nhưng khí tức từ bi và giác ngộ lại lan tỏa khắp căn phòng, như một trụ cột vững chãi giữa sóng gió. Trên đỉnh đầu ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, minh chứng cho một đời tu hành khổ hạnh. Còn Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, đứng sừng sững cạnh cửa, vẻ mặt kiên nghị như một pho tượng đá. Đôi tay ông nắm chặt cán kiếm, ánh mắt trung thành dõi theo Tạ Trần, sẵn sàng bảo vệ lý tưởng mà hắn đã vạch ra, dù có phải đổ máu.

Khi Tạ Trần và Dương Quân vừa bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Không khí trong mật thất dường như đặc quánh lại, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít nhẹ bên ngoài và tiếng sương rơi lách tách. Tạ Trần khẽ gật đầu, một động tác chào hỏi đơn giản nhưng đầy ẩn ý, như muốn nói rằng gánh nặng của thế giới đang đặt lên vai mỗi người.

"Mọi người đã đến đông đủ. Thời gian không còn nhiều," Dạ Lan cất giọng, tiếng nói nàng trầm và sắc bén, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng điệu của nàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng lại mang một sự thúc giục vô hình, như thể mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một bước gần hơn đến bờ vực.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không kìm được, cất tiếng chất vấn, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, như băng tuyết chạm vào đá: "Tạ Trần, kế hoạch của ngươi thật sự có thể thành công sao? Bạch Vô Thường đã... hoàn toàn 'mất người'." Nàng nhấn mạnh hai chữ "mất người" với một sự chua chát, bởi nàng hiểu hơn ai hết cái giá phải trả khi tu sĩ đạt đến cảnh giới cao nhất lại bị Thiên Đạo cướp đi nhân tính. Nỗi lo lắng không chỉ cho Tạ Trần, mà còn cho chính lý tưởng của nàng, cho cái gọi là "đạo" mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, quá nhiều linh hồn bị bào mòn bởi Thiên Đạo đang h��p hối. Liệu có còn đường thoát? Hay đây chỉ là một sự vùng vẫy vô vọng khác?

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn điềm tĩnh tiến đến giữa phòng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ, mọi nỗi niềm ẩn giấu. Hắn hiểu sự hoài nghi của Lăng Nguyệt, nỗi lo lắng của Dương Quân, sự trầm mặc của Mộ Dung Tuyết, và cả sự kiên định thầm lặng của Bách Lý Hùng. Hắn cũng cảm nhận được dòng năng lượng từ bi vô hình của Vô Danh Tăng đang xoa dịu không khí căng thẳng.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, tựa như gió thoảng qua lá, rồi đưa tay vào trong áo, lấy ra chiếc Nhân Quả Luân Bàn. Chiếc luân bàn cổ kính, làm từ chất liệu không rõ, ánh lên một thứ ánh sáng huyền ảo, mờ đục trong ánh đèn dầu. Những đường vân xoắn ốc trên đó, kết nối với nhau một cách phức tạp, dường như đang mô phỏng dòng chảy nhân quả vô hình của vũ trụ. Hắn đặt nó nhẹ nhàng lên chiếc bàn gỗ cổ giữa phòng, như đặt một món đồ thiêng liêng, một vật phẩm không phải để chiến đấu, mà để thấu hiểu.

"Ta hiểu sự nghi ngại của chư vị," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm lắng, không chút vội vã, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó cưỡng. "Nhưng trước khi bàn đến thành công hay thất bại, chúng ta cần phải hiểu rõ đối thủ của mình. Thiên Đạo, như chúng ta vẫn nghĩ, không phải là một thực thể quyền năng tuyệt đối, cũng không phải là một vị thần toàn năng. Nó là một hệ thống. Một 'lõi ký ức' khổng lồ của vạn vật và chúng sinh trong Thập Phương Nhân Gian này."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người, như muốn đảm bảo rằng mỗi lời hắn nói đều được tiếp nhận trọn vẹn. "Trong suốt hàng vạn năm, Thiên Đạo đã thu thập, lưu trữ và định hình mọi ký ức, mọi cảm xúc, mọi ý chí của sinh linh. Nó là nền tảng cho sự tồn tại của thế giới này. Nhưng bây giờ, nó đang 'chết'."

Tạ Trần trải ra một tấm bản đồ cổ về Thiên Đạo Tháp, những ký hiệu phức tạp mà Lão Thư Sinh Phong Điên đã ám chỉ được vẽ một cách tỉ mỉ. "Khi một hệ thống khổng lồ như vậy suy yếu, nó sẽ phản ứng. Nó cố gắng tự bảo vệ, cố gắng duy trì sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Và cách nó làm điều đó... là thông qua 'ký ức'."

Hắn dùng ngón tay chỉ vào những điểm nút trên bản đồ, nơi được cho là 'lõi ký ức' của Thiên Đạo Tháp. "Nó hấp thụ ký ức của những tu sĩ mạnh mẽ, những người đã đạt đến đỉnh cao của tu vi, những người có linh hồn đủ mạnh để làm 'điểm neo' cho sự tồn tại của nó. Nhưng quá trình hấp thụ đó lại biến họ thành những kẻ 'mất người'. Nó không phải là một thực thể ác độc có ý chí chủ động muốn hủy diệt, mà nó chỉ là một hệ thống đang 'chết', cố gắng duy trì sự tồn tại bằng cách hấp thụ và định hình lại ký ức. Đó là bản chất của sự 'mất người' mà các tu sĩ cao cấp thường gặp phải."

"Bạch Vô Thường..." Tạ Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, nhưng không phải là sự thù hận, mà là sự thấu hiểu đến tận cùng. "Bạch Vô Thường không phải là một cá nhân. Nó là hiện thân cho sự tuyệt vọng đó. Nó là 'vật chứa', là phần ý chí mạnh mẽ nhất của Thiên Đạo đang suy yếu, được tạo ra để bảo vệ 'lõi ký ức' này. Nó canh giữ những ký ức, đồng thời cũng bị giam cầm bởi chính những ký ức đó. Những ký ức hỗn loạn, chồng chéo, đau đớn của hàng tỷ sinh linh."

Dương Quân, người đã lắng nghe không bỏ sót một lời, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Y không kìm được, cất tiếng: "Nhưng làm sao để gợi lại những ký ức đã bị Thiên Đạo xóa bỏ? Nó quá nguy hiểm! Nếu Bạch Vô Thường thực sự là hiện thân của sự tuyệt vọng, liệu nó có còn 'nhân tính' để chúng ta có thể đánh thức?" Giọng y run rẩy, hình ảnh những tu sĩ 'mất người' mà y từng chứng kiến hiện lên trong tâm trí, một cảm giác bất lực bao trùm.

Tạ Trần nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự trấn an. "Không có gì bị xóa bỏ hoàn toàn, Dương huynh. Ký ức, dù bị chôn vùi sâu đến đâu, vẫn tồn tại. Vấn đề là cách chúng ta chạm vào nó." Hắn khẽ vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn. "Nhiệm vụ của chúng ta không phải là giết chóc, mà là... gợi lại ký ức. Gợi lại những mảnh ghép của nhân tính, của sự sống, của vạn vật mà Thiên Đạo đã cố gắng lãng quên, cố gắng chôn vùi trong 'lõi ký ức' của chính nó."

Vô Danh Tăng, người vẫn nhắm mắt nãy giờ, đột nhiên mở mắt. Đôi mắt ông sâu thẳm như hồ nước cổ, phản chiếu ánh đèn dầu leo lét. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, mang theo âm hưởng của ngàn vạn lời kinh: "Vạn pháp giai không, duy tâm sở tạo. Ký ức chân thật... là hạt mầm cho mọi luân hồi. Kẻ nào có thể chạm đến hạt mầm đó, kẻ đó có thể chuyển hóa." Lời của ông như một tia sáng xuyên qua màn sương mù của sự hoài nghi, khẳng định con đường mà Tạ Trần đang đi. Nó không chỉ là một kế hoạch chiến thuật, mà còn là một con đường tâm linh, một sự thử thách đối với bản chất của sự tồn tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày, đôi mắt sắc bén của nàng không ngừng phân tích từng lời của Tạ Trần và Vô Danh Tăng. Nàng là người đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử, chứng kiến nhiều phép thuật hùng mạnh. Ý tưởng về một cuộc đối đầu không dùng vũ lực, mà bằng "ký ức" và "nhân tính" là điều hoàn toàn xa lạ, thậm chí là điên rồ đối với nàng. "Tức là... ngươi muốn dùng nhân tính để chống lại Thiên Đạo? Một cuộc chiến không có vũ khí?" Nàng hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự tò mò, một tia hy vọng mong manh. Nàng, người từng chấp niệm vào sức mạnh của tiên pháp, giờ đây lại bị thu hút bởi một lý thuyết phi truyền thống đến vậy.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chính xác. Chúng ta sẽ không dùng pháp thuật để hủy diệt, không dùng kiếm khí để chém giết. Chúng ta sẽ dùng sự thấu hiểu. Dùng những mảnh ký ức đẹp đẽ nhất, chân thật nhất của nhân gian, để chạm vào 'lõi ký ức' đã mục ruỗng của Thiên Đạo, để thức tỉnh 'nhân tính' còn sót lại trong Bạch Vô Thường. Đó sẽ là một cuộc đối đầu của ý chí, của cảm xúc, của triết lý."

Hắn dùng tay chỉ trên bản đồ, phác thảo tuyến đường dẫn đến Thiên Đạo Tháp, nơi được cho là ẩn chứa 'lõi ký ức' ấy. "Thiên Đạo Tháp không chỉ là một kiến trúc vật lý. Nó là một mê cung của ký ức, của ảo ảnh, của những cảm xúc bị bóp méo. Sức mạnh của n�� không nằm ở những cấm chế hay pháp trận thông thường, mà ở khả năng thao túng tâm trí, bóp méo nhận thức. Đó là lý do vì sao những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng dễ dàng 'mất người' khi đối diện với nó."

"Sự nhạy cảm nhân quả của ta sẽ là chìa khóa," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trầm bổng, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. "Ta có thể cảm nhận dòng chảy của nhân quả, những mối liên hệ vô hình giữa mọi sự vật và hiện tượng. Điều này cho phép ta nhìn thấu những 'nút thắt' trong 'lõi ký ức' của Thiên Đạo, những nơi mà ký ức và nhân tính bị chôn vùi. Nhưng ta không thể làm điều đó một mình. Ta cần những 'điểm tựa nhân quả'."

Hắn nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở Mộ Dung Tuyết. "Mộ Dung cô nương, với sự thấu hiểu về y thuật và sinh mệnh, cô có thể cảm nhận được 'mạch sống' của vạn vật, ngay cả khi nó đang hấp hối. Đó là một dạng 'ký ức sinh mệnh' mà Thiên Đạo đã cố gắng phớt lờ." Sau đó, hắn quay sang Bách Lý Hùng. "Bách Lý huynh, khí phách và lòng kiên định của huynh, sự gắn bó với nhân gian, với những giá trị bình dị của cuộc sống, sẽ là một 'điểm tựa' vững chắc, một lời nhắc nhở về 'ký ức nhân gian' không thể bị bẻ cong."

Ánh mắt hắn lại chuyển sang Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Lăng Nguyệt Tiên Tử, cô là người đã từng ở rất gần với con đường 'thành tiên', đã từng đối mặt với sự cám dỗ của quyền năng và nguy cơ 'mất người'. Chính sự giằng xé nội tâm của cô, sự đấu tranh giữa lý trí tiên môn và sự trân trọng nhân tính, sẽ là một 'điểm neo' quan trọng, một 'ký ức' về con đường mà Thiên Đạo đã đi sai lạc." Cuối cùng, hắn nhìn Dương Quân. "Dương huynh, sự nhiệt huyết, lý tưởng và niềm tin kiên định của huynh vào một 'Nhân Đạo' mới sẽ là ngọn lửa dẫn đường, một 'ký ức' về hy vọng và sự thay đổi."

Dạ Lan, như một cái bóng, vẫn đứng lặng lẽ. "Dạ Lan cô nương, khả năng thu thập thông tin và sự sắc bén của cô sẽ giúp chúng ta điều hướng qua mê cung ký ức này, tìm ra những lối đi ẩn giấu, những 'kẽ hở' trong hệ thống của Thiên Đạo."

Không khí trong mật thất dần trở nên tĩnh lặng hơn, không còn sự căng thẳng ban đầu mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Mỗi người đều đang tự soi chiếu lại bản thân, tự hỏi về vai trò của mình trong bản kế hoạch động trời này. Ý tưởng của Tạ Trần, dù phi thường và đầy rủi ro, lại mang một sức thuyết phục kỳ lạ, một sự logic đến từ tận cùng của sự thấu hiểu. Nó không phải là sự hứa hẹn về quyền năng hay sự bất tử, mà là lời kêu gọi về sự sống, về nhân tính, về những giá trị đã bị lãng quên.

Sau khi Tạ Trần trả lời cặn kẽ mọi câu hỏi và Vô Danh Tăng đưa ra những lời khuyên cuối cùng bằng những thiền ngữ sâu sắc, sự hoài nghi dần tan biến. Thay vào đó là một ngọn lửa của sự tin tưởng và quyết tâm đang bùng cháy trong mỗi ánh mắt. Mùi hương trầm trong mật thất dường như cũng trở nên thanh khiết hơn, hòa quyện cùng mùi sương sớm đang tan dần bên ngoài.

Tạ Trần đưa ra các bản đồ chi tiết hơn, phân tích tuyến đường và các điểm yếu tiềm tàng của Thiên Đạo Tháp dựa trên thông tin mà Thiên Cơ Các đã thu thập được từ ngàn xưa. "Thiên Đạo Tháp có chín tầng, mỗi tầng là một thử thách khác nhau, không chỉ về pháp thuật mà còn về tâm trí. Chúng ta phải vượt qua những ảo ảnh, những ký ức bị bóp méo, những cảm xúc tiêu cực mà Thiên Đạo đã tích tụ. Sẽ có những lúc ta cần sự hỗ trợ của chư vị để 'neo giữ' ta vào thực tại, vào nhân tính, tránh khỏi sự đồng hóa của 'lõi ký ức' đó."

Hắn phân công nhiệm vụ cụ thể. "Lăng Nguyệt Tiên Tử và Mộ Dung cô nương, chư vị sẽ là tuyến đầu bảo vệ ta. Sức mạnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ giúp chúng ta vượt qua những cấm chế vật lý, và sự nhạy cảm của Mộ Dung cô nương sẽ giúp hóa giải những tác động lên sinh mệnh và tinh thần." Lăng Nguyệt khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc, ánh mắt nàng giờ đây đã hoàn toàn kiên định, không còn chút hoài nghi nào. Nàng gật đầu nhẹ, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy trọng lượng. Mộ Dung Tuyết cũng gật đầu, nét buồn trên gương mặt nàng dường như dịu đi, thay vào đó là sự tập trung và quyết tâm. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là cứu Tạ Trần, mà là cứu vãn cả một kỷ nguy��n. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng vang vọng trong tâm trí mỗi người.

"Dương huynh và Bách Lý huynh, hai vị sẽ hỗ trợ từ xa, đồng thời là cầu nối với các phàm nhân bên ngoài nếu cần. Sự hiện diện của Bách Lý huynh, với ý chí bất khuất của phàm nhân, sẽ là một 'điểm tựa' quan trọng cho ta khi ta cố gắng giao tiếp với 'lõi ký ức' của Thiên Đạo. Còn Dương huynh, sự nhạy cảm và lý tưởng của huynh sẽ giúp ta cảm nhận phản ứng từ bên ngoài, tránh những cạm bẫy bất ngờ." Bách Lý Hùng nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. "Ta không hiểu nhiều về nhân quả, nhưng ta biết bảo vệ những người ta yêu thương. Ta sẽ đứng về phía ngươi, Tạ Trần." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, như một lời thề son sắt.

"Dạ Lan cô nương, nàng sẽ lo liệu thông tin và đường lui, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Sự sắc bén của nàng là không thể thiếu trong môi trường phức tạp và khó đoán định như Thiên Đạo Tháp." Dạ Lan chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng đã đủ nói lên tất cả. Nàng là người của hành động, không cần nhiều lời hoa mỹ. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất." Lời nàng từng nói giờ đây càng trở nên thâm sâu hơn.

Vô Danh Tăng vẫn ngồi đó, ánh mắt hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng lại toát ra sự thanh tịnh. Ông không được phân công nhiệm vụ cụ thể, nhưng sự hiện diện của ông, những lời thiền ngữ của ông, đã là một nguồn sức mạnh tinh thần không thể thiếu. Ông là ngọn hải đăng của trí tuệ, dẫn lối giữa biển cả vô minh.

Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt anh không còn chỉ là sự lý trí mà còn là sự thấu hiểu và trân trọng. Hắn hiểu rằng mỗi người ở đây đều mang trong mình những chấp niệm riêng, những nỗi sợ hãi riêng, nhưng tất cả đều đã lựa chọn tin tưởng vào hắn, vào con đường mà hắn đã vạch ra. "Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Đạo bằng sức mạnh. Chúng ta sẽ chiến đấu bằng ký ức, bằng nhân tính, bằng những gì Thiên Đạo đã cố gắng lãng quên. Mọi người, hãy tin v��o nhân quả, tin vào chính mình."

Một khoảnh khắc lặng lẽ của sự đoàn kết, nơi những lý tưởng khác nhau hòa làm một. Từ tu sĩ cao ngạo đến phàm nhân chất phác, từ người nắm giữ tri thức cổ xưa đến người mang trong mình ngọn lửa hy vọng, tất cả đều tề tựu dưới một mái nhà, vì một mục tiêu chung. Đó là một sự đoàn kết không dựa trên sức mạnh của phép thuật hay quyền năng, mà dựa trên niềm tin vào giá trị sâu sắc nhất của sự sống, của nhân tính.

"Ta tin vào ngươi, Tạ Trần. Ký ức và nhân tính... là những điều không thể bị xóa bỏ hoàn toàn," Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Lời nói của nàng như một lời khẳng định, một sự xác nhận cho con đường mà Tạ Trần đã chọn.

Dương Quân bước đến gần Tạ Trần, ánh mắt y rạng rỡ, không còn chút lo lắng nào. "Chúng ta đã sẵn sàng, Tạ huynh. Chỉ cần ngươi dẫn đường."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi hắn. Đó là một nụ cười ấm áp, pha lẫn chút bi tráng, như một lời cảm ơn thầm lặng cho sự tin tưởng và đồng hành không điều kiện của họ. Hắn biết, con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, Thiên Đạo Tháp không chỉ thử thách sức mạnh mà còn cả tinh thần, lôi kéo con người vào những ảo ảnh ký ức, những cảm xúc bị bóp méo. Sẽ có những cám dỗ, những nỗi sợ hãi, và có thể là cả sự hy sinh. Bạch Vô Thường, kẻ canh giữ 'lõi ký ức', có thể không phải là một kẻ thù hoàn toàn vô cảm, mà là một thực thể đang 'đau đớn', bị giam cầm bên trong chính sự suy yếu của Thiên Đạo, mở ra khả năng 'chuyển hóa' thay vì hủy diệt.

Nhưng chính sự đoàn kết này, ngọn lửa của lý tưởng 'Nhân Đạo' này, sẽ là lá chắn vững chắc nhất. Nó là mầm mống của một trật tự mới, nơi con người sẽ tự định đoạt vận mệnh của mình, không cần đến sự ban ơn hay ràng buộc của bất kỳ Thiên Đạo nào.

Tạ Trần cất Nhân Quả Luân Bàn vào trong, sau đó quay người, ánh mắt hướng về phía cửa mật thất, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt đang bắt đầu len lỏi vào, xua tan màn sương mù bao phủ Thành Vô Song. Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử, M��� Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, Dạ Lan, và cả Vô Danh Tăng, tất cả đều đứng dậy, theo sát phía sau hắn. Họ không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ di chuyển, hòa mình vào ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm.

Họ hướng về phía những ngọn núi xa xăm, nơi Thiên Đạo Tháp sừng sững như một lời thách thức, một cánh cửa dẫn đến 'lõi ký ức' của Thiên Đạo. Một hành trình mới, đầy cam go nhưng cũng chứa đựng hy vọng, đang chờ đợi. Đó là hành trình tìm kiếm 'lõi ký ức', tìm kiếm chân lý cuối cùng về Thiên Đạo, và có thể, là khởi đầu cho một 'Nhân Đạo' mới. Cuộc đối đầu không phải bằng kiếm pháp hay pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vũ trụ và con người, đã thực sự bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free