Nhân gian bất tu tiên - Chương 405: Bản Kế Hoạch Động Trời: Thức Tỉnh Linh Hồn Suy Tàn
Màn đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia nắng tàn cuối cùng, nhưng ánh sáng trong thư viện cổ dưới phế tích vẫn bập bùng, yếu ớt từ ngọn đèn dầu đơn độc. Tạ Trần và Dương Quân vẫn ngồi giữa những đổ nát, xung quanh là những cuộn sách đã mục nát, những phiến đá vỡ vụn mang dấu vết thời gian. Không khí se lạnh của sẩm tối mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và rêu phong, cùng với tiếng gió rít qua những khe hở của cung điện hoang tàn, tạo nên một bản nhạc bi tráng cho khoảnh khắc trầm tư. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn chăm chú vào bức phù điêu cổ trên mặt đất. Ngón tay hắn khẽ lướt trên những đường nét mờ nhạt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ sắc bén, tựa như đang nhìn xuyên qua lớp bụi thời gian, thấu thị bản chất của vạn vật.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của người luyện võ nhưng khí chất nho nhã của thư sinh, ngồi đối diện, ánh mắt đầy sự kiên nhẫn và chờ đợi. Y biết, khi Tạ Trần rơi vào trạng thái suy tư sâu sắc này, là lúc những tầng lớp bí ẩn nhất của thế giới đang dần hé lộ dưới cái nhìn "nhân quả" của hắn. Y không hối thúc, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe tiếng gió thì thầm và cảm nhận từng rung động nhỏ bé trong không gian tĩnh mịch. Những lời của Lão Thư Sinh Phong Điên về "ký ức tập thể" và "lõi ký ức" của Thiên Đạo vẫn văng vẳng trong tâm trí y, cùng với sự cảnh báo về Ma Chủ Cửu U.
Cuối cùng, Tạ Trần khẽ thở ra một hơi dài, một làn khói trắng mỏng manh thoát ra trong không khí lạnh lẽo. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đã sáng rực lên một vẻ hiểu biết. "Dương Quân, ngươi có nhớ Lão Thư Sinh đã nói gì về những ký hiệu này không?" Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn đến lạ lùng.
Dương Quân gật đầu, cố gắng nhớ lại từng câu chữ mơ hồ của vị lão nhân phong điên kia. "Y nói đó là 'dòng chảy vô tận', 'nơi ký ức hội tụ', và rằng nó không phải là một nơi mà là một 'trạng thái'."
"Chính xác," Tạ Trần tiếp lời, ngón tay hắn lại chỉ vào bức phù điêu. "Ký hiệu này không chỉ là một chỉ đường vật lý đến một ngọn núi xa xăm, mà là một 'mã khóa' dẫn đến một không gian tinh thần, một 'điểm giao thoa' giữa ý chí Thiên Đạo và vô số ký ức của vạn vật. Nó là bản đồ của một thế giới không thể chạm tới bằng phàm nhãn, nhưng lại hiện hữu trong từng mạch đập của nhân quả."
Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những giá sách trống rỗng, nơi từng chứa đựng tri thức của một thời đại đã tàn. "Và ngươi có nhớ nơi mà các đại tông môn từng cho là 'thánh địa', nơi tu sĩ thường đến để 'thử thách ý chí', để tìm kiếm con đường 'thành tiên' hay không?"
Dương Quân nheo mắt, một cái tên bật ra trong tâm trí y. "Thiên Đạo Tháp?"
Tạ Trần gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. "Thiên Đạo Tháp... Không ai biết nó được xây dựng từ khi nào, do ai xây dựng. Nó sừng sững giữa trời đất, tựa như một biểu tượng vĩnh cửu của Thiên Đạo. Các tu sĩ tin rằng nó là nơi để 'cảm ngộ Thiên Đạo', nơi Thiên Đạo thử thách ý chí của họ. Nhưng thực chất, nó không phải là một 'thánh địa' để tu luyện, mà là một 'vật chứa', một 'điểm neo' khổng lồ của 'lõi ký ức' mà chúng ta đang tìm kiếm."
Dương Quân giật mình, ý nghĩ này quá đỗi táo bạo, gần như phản bội lại mọi niềm tin cố hữu của giới tu hành. "Thiên Đạo Tháp... là 'lõi ký ức'?" Y lẩm bẩm, khó tin.
"Phải. Các đại tông môn đã lầm. Họ tin rằng Thiên Đạo Tháp là nơi để 'cảm ngộ' và 'hòa nhập' với Thiên Đạo. Nhưng thực chất, đó là nơi Thiên Đạo 'hấp thụ' và 'đồng hóa' ký ức của họ, để duy trì sự tồn tại suy yếu của chính nó. Những kẻ 'mất người' trên Thiên Đạo Tháp không phải vì họ không đủ ý chí, mà là vì Thiên Đạo đã dùng chính ý chí của họ, chính ký ức của họ để tự vá víu bản thân. Càng nhiều tu sĩ 'thử thách', càng nhiều ký ức bị hút cạn, và Thiên Đ��o càng trở nên 'khô cằn' hơn." Tạ Trần giải thích, giọng nói mang theo một sự chua xót khó tả.
"Vậy còn Bạch Vô Thường?" Dương Quân hỏi, tim y đập thình thịch. Những thông tin này đang lật đổ toàn bộ nhận thức của y về thế giới tu tiên.
"Bạch Vô Thường... nó không phải là một kẻ thủ hộ đơn thuần, cũng không phải là một công cụ vô tri của Thiên Đạo," Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, như đang nhìn thấy một hình ảnh bi thương nào đó. "Nó là 'linh hồn' của 'lõi ký ức' đó. Hay đúng hơn, nó là một phần ý chí của Thiên Đạo, một 'vật chứa' mang trong mình toàn bộ những ký ức mà Thiên Đạo đã 'đồng hóa', những 'chấp niệm' của vạn vật qua hàng vạn năm. Nó là hiện thân của sự 'mất người' ở cấp độ cao nhất, bởi chính nó đã 'mất đi bản thân' để trở thành ý chí của Thiên Đạo suy tàn."
Gió chợt rít mạnh hơn qua phế tích, mang theo những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian. Dương Quân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mà vì sự thật trần trụi mà Tạ Trần vừa hé lộ. Bạch Vô Thường, kẻ mà họ từng coi là một cỗ máy hủy diệt vô tri, lại có một bản chất bi thảm đến vậy.
"Vậy... Thiên Đạo Tháp là 'lõi ký ức', và Bạch Vô Thường là 'linh hồn' của nó. Điều đó có nghĩa là gì?" Dương Quân hỏi, giọng y khẽ run.
"Nghĩa là, nếu chúng ta muốn thay đổi Thiên Đạo, chúng ta phải đối mặt trực tiếp với Bạch Vô Thường, và thông qua nó, đối mặt với chính 'lõi ký ức' của Thiên Đạo," Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. "Ma Chủ Cửu U cũng hiểu điều này. Hắn không muốn hủy diệt Thiên Đạo một cách đơn thuần, hắn muốn chiếm lấy 'lõi ký ức', khống chế Bạch Vô Thường, để trở thành một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của sự hỗn loạn và hủy diệt vĩnh viễn. Hắn muốn biến 'ký ức tập thể' thành công cụ của hắn, để định hình lại thế giới theo ý muốn của hắn. Đó là lý do tại sao hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, một cuộc xâm nhập vào chính Thiên Đạo Tháp."
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên một cột đá đổ nát, ngón tay khẽ chạm vào những đường vân đã bị phong hóa. "Đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của tư tưởng, của ký ức. Nếu chúng ta muốn tạo ra một 'Nhân Đạo' mới, không bị ràng buộc bởi sự suy tàn của Thiên Đạo cũ, chúng ta phải đi vào tận cùng của nó, chạm vào 'linh hồn' của nó, và 'thức tỉnh' nó." Hắn quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. "Chúng ta sẽ đi đến Thiên Đạo Tháp, Dương Quân. Chúng ta sẽ đối mặt với Bạch Vô Thường."
***
Đêm khuya buông xuống dày đặc, mưa phùn nhẹ bắt đầu lất phất, khiến không khí trong hầm ngầm của phế tích trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn. Ánh lửa bập bùng từ ngọn đèn dầu đơn độc nhảy múa trên vách đá, chiếu rọi lên khuôn mặt Tạ Trần và Dương Quân, hằn lên những đường nét lo lắng và kiên nghị. Họ đã tìm được một góc khuất tương đối an toàn để trú ẩn, tránh khỏi cơn mưa và sự dòm ngó của những sinh vật màn đêm.
"Vậy kế hoạch của ngươi là gì, Tạ huynh?" Dương Quân hỏi, giọng y trầm hẳn xuống, không còn vẻ hồ hởi hay nhiệt huyết thường ngày. Y đã nghe Tạ Trần phân tích về Thiên Đạo Tháp và Bạch Vô Thường, và cảm nhận được sự phức tạp, nguy hiểm tột cùng của cuộc hành trình sắp tới.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép cuối cùng trong tâm trí. Hắn mở mắt ra, nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh mắt kiên định không chút dao động. "Chúng ta không thể đánh bại Thiên Đạo, cũng không thể tiêu diệt Bạch Vô Thường. Nó không phải là một kẻ thù theo nghĩa đen, mà là một hệ thống đang 'chết', một linh hồn đang hấp hối bị giam cầm bởi quy tắc của chính nó. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là hủy diệt, mà là 'thức tỉnh' nó. Khơi gợi lại những 'ký ức' đã bị nó lãng quên, hoặc bị bóp méo bởi quá trình 'hấp thụ' và 'đồng hóa'."
Dương Quân nhíu mày, vẻ hoài nghi hiện rõ trên khuôn mặt. "Thức tỉnh? Nhưng Bạch Vô Thường đã 'mất người' hoàn toàn, nó chỉ là một con rối của Thiên Đạo suy tàn. Ngươi định làm thế nào? Dùng lời nói sao?" Giọng y mang theo một chút chua chát, bởi trong mắt y, Bạch Vô Thường là hiện thân của sự lạnh lẽo, vô tình, một cỗ máy tuân theo quy tắc hủy diệt.
Tạ Trần lắc đầu. "Không phải chỉ là lời nói. Bạch Vô Thường, dù đã 'mất người', nhưng nó vẫn mang trong mình toàn bộ 'ký ức tập thể' của vạn vật. Trong vô số ký ức đó, chắc chắn vẫn còn những 'điểm neo nhân tính', những khoảnh khắc thuần khiết của sự sống, của tình yêu, của hy vọng, những điều mà Thiên Đạo đã từng bảo hộ trước khi nó trở nên suy yếu và sợ hãi. Ta sẽ dùng 'nhân quả chi nhãn' của mình, không phải để nhìn thấu tương lai hay quá khứ, mà là để 'đọc' và 'tái tạo' những ký ức cốt lõi đó."
Hắn giải thích thêm, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng. "Ngươi phải hiểu, Thiên Đạo không phải là một thực thể độc ác. Nó chỉ đang 'đau đớn', 'hấp hối' và cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Việc nó 'hấp thụ' ký ức, 'mất người' của tu sĩ, đều là những phản ứng tự vệ vô thức. Bạch Vô Thường là hiện thân của sự phản ứng đó. Nhưng sâu thẳm bên trong nó, trong cái 'lõi ký ức' hỗn tạp kia, vẫn phải còn những tàn dư của 'ý niệm ban đầu' khi Thiên Đạo được hình thành – ý niệm về sự cân bằng, về sự sống, về trật tự."
"Ta sẽ dùng 'nhân quả chi nhãn' để tìm kiếm những 'mảnh vỡ' ký ức đó, những 'chấp niệm' thuần túy nhất của vạn vật. Sau đó, ta sẽ 'phá cục' những sợi dây nhân quả đã ràng buộc Bạch Vô Thường vào ý chí suy tàn của Thiên Đạo, và 'khơi dậy' những 'điểm neo nhân tính' còn sót lại trong nó. Nếu thành công, Bạch Vô Thường có thể không còn là kẻ hủy diệt vô tri nữa, mà sẽ trở thành một 'cầu nối', một 'ngọn hải đăng' để chúng ta có thể giao tiếp trực tiếp với 'lõi ký ức' của Thiên Đạo."
Dương Quân lắng nghe từng lời của Tạ Trần, từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc. Đây không phải là một kế hoạch chiến đấu mà là một cuộc giải cứu, một cuộc trị liệu tâm hồn cho cả một hệ thống vũ trụ. Y đã từng nghĩ đến việc tu tiên để có sức mạnh vô biên, để đối đầu với các thế lực tà ác. Nhưng Tạ Trần lại đang nói về một loại sức mạnh khác, một sức mạnh của sự thấu hiểu, của sự kết nối, của khả năng nhìn thấu bản chất sâu xa nhất của mọi vấn đề.
"Điều đó... điều đó quá khó tin, Tạ huynh," Dương Quân thì thầm, bàn tay y nắm chặt, móng tay hằn sâu vào da thịt. "Ngươi đang muốn 'thay đổi' cả một Thiên Đạo, bằng cách 'đánh thức' ý thức của nó. Ngươi có chắc không? Ngươi có chắc rằng Bạch Vô Thường còn có thể 'thức tỉnh' được không? Và liệu ngươi có bị chính Thiên Đạo 'hấp thụ' ngược lại không?" Nỗi lo lắng cho Tạ Trần hiện rõ trong từng lời nói. Y sợ hãi cái giá mà Tạ Trần có thể phải trả.
"Ta không chắc chắn," Tạ Trần thành thật đáp. "Đây là một canh bạc, một canh bạc lớn nhất mà chúng ta từng đối mặt. Có thể ta sẽ thất bại, có thể ta sẽ bị 'đồng hóa', trở thành một phần của 'lõi ký ức' đó. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể 'phá cục' một cách triệt để, không chỉ dừng lại ở việc 'vá trời' tạm thời, mà là 'tái sinh' một trật tự mới. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần đối đầu bằng sức mạnh, chúng ta sẽ tự h���y diệt mình, và kéo theo cả nhân gian này. Ma Chủ Cửu U sẽ đạt được mục đích của hắn."
Hắn nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. "Dương Quân, ngươi đã theo ta đến tận đây, đã chứng kiến những gì Thiên Đạo suy yếu đã làm, và những gì nó có thể trở thành. Ngươi có còn tin vào con đường của 'Nhân Đạo' mà ta đã nói không? Con đường của sự tự do ý chí, của những ký ức chân thật, không bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào?"
Dương Quân im lặng một lúc, ánh mắt y dao động giữa ngọn đèn dầu bập bùng và khuôn mặt điềm tĩnh của Tạ Trần. Y nhớ lại những gì đã trải qua, những người đã 'mất người', nỗi đau của Lăng Nguyệt, và cả những triết lý sâu sắc mà Tạ Trần đã gieo vào tâm trí y. Y không phải là một thư sinh uyên bác như Tạ Trần, nhưng y có một trái tim ngay thẳng, một ý chí kiên cường và một niềm tin không lay chuyển vào chính nghĩa.
"Ta tin," Dương Quân nói, giọng y dứt khoát, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Dù là một canh bạc lớn đến đâu, dù cho nó có thể khiến chúng ta phải trả giá bằng tính mạng, ta vẫn sẽ ở bên cạnh ngươi. Ngươi đã mở ra cho ta một con đường, một lý tưởng mà ta chưa từng dám nghĩ tới. Nếu Thiên Đạo có thể 'mất người', thì nó cũng có thể 'thức tỉnh'. Ta tin vào 'nhân tính', và ta tin vào ngươi, Tạ huynh. Kế hoạch này, ta sẽ cùng ngươi thực hiện." Y nắm chặt tay, ánh mắt rực lên vẻ quyết tâm. Một tia hy vọng le lói trong màn đêm ẩm ướt, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của phế tích.
***
Rạng sáng, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, khiến những cột đá đổ nát và bức tường phong hóa trở nên mờ ảo, như những bóng ma của quá khứ. Không khí lạnh lẽo thấu xương, mang theo hơi ẩm của màn đêm và mùi đất đá đặc trưng của những nơi hoang tàn. Trên đỉnh cao nhất của phế tích, nơi một bức tượng cổ đã mất đầu sừng sững giữa trời, Tạ Trần và Dương Quân đứng đó, nhìn về phía xa xăm. Trong màn sương dày đặc, Thiên Đạo Tháp vẫn ẩn hiện như một ảo ảnh, một ngọn tháp khổng lồ vươn tới mây xanh, biểu tượng của một quyền năng đang hấp hối.
Tạ Trần, trong bộ y phục giản dị, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, có một ngọn lửa của sự quyết đoán đang bùng cháy. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho bản thân hắn, cho Dương Quân, mà còn cho cả vận mệnh của nhân gian. Kế hoạch này, dù đã được suy tính kỹ lưỡng dựa trên những mảnh ghép thông tin từ Vô Danh Tăng, Lão Giả Huyền Cơ và Lão Thư Sinh Phong Điên, vẫn chứa đựng vô vàn sự bất định.
"Đây là một canh bạc," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm lắng, như đang tự nói với chính mình giữa không gian bao la của sương mù. "Chúng ta không chỉ đối đầu với ý chí của Thiên Đạo, mà còn với chính bản chất của sự tồn tại. Cái giá phải trả có thể là sự tồn vong của nhân tính, của chính ta. Liệu ta có đang tự đẩy mình vào con đường 'tu tiên' mà ta luôn tránh né, con đường của quyền năng và sự hy sinh cảm xúc?"
Dương Quân đứng cạnh hắn, lặng lẽ lắng nghe. Nỗi lo lắng vẫn hiện hữu trong lòng y, như một sợi dây vô hình níu giữ. Nhưng y không nói gì, ch�� dùng ánh mắt kiên định của mình để đáp lại. Y đã đặt trọn niềm tin vào Tạ Trần, vào lý tưởng 'Nhân Đạo' mà hắn đã vẽ ra. Y hiểu rằng, trên con đường này, không có chỗ cho sự do dự hay sợ hãi.
"Nhưng nếu thành công," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua những đám mây sương, hướng về phía Thiên Đạo Tháp mờ ảo. "Nếu thành công, đó sẽ là một sự tái sinh, không phải hủy diệt. Một sự tái sinh cho Thiên Đạo, để nó không còn là một hệ thống suy yếu, 'mất người', mà là một trật tự mới, nơi 'nhân tính' và 'ý chí tự do' được tôn trọng. Hoặc chí ít, nó sẽ là khởi điểm cho một 'Nhân Đạo' thực sự, nơi con người không cần phải 'thành tiên' mà vẫn có thể sống trọn vẹn với bản chất của mình."
Hắn đưa tay vào trong áo, lấy ra một vật phẩm nhỏ. Đó là một chiếc Nhân Quả Luân Bàn cổ kính, làm từ chất liệu không rõ, ánh lên một thứ ánh sáng huyền ảo, mờ đục trong màn sương. Những đường vân trên Luân Bàn xoắn ốc, kết nối với nhau một cách phức tạp, tựa như mô phỏng dòng chảy của nhân quả trong vũ trụ. Đây không phải là một pháp khí có sức mạnh hủy diệt, mà là một công cụ của sự thấu hiểu, một "điểm tựa" mà Tạ Trần dùng để cảm nhận và điều hướng dòng chảy nhân quả. Hắn ngưng thần cảm nhận, ngón tay khẽ vuốt ve bề mặt Luân Bàn, như đang tìm kiếm một "mạch sống", một "điểm tựa" trong dòng chảy vô thường của thế giới.
"Dù có thế nào, Tạ huynh, ta sẽ ở bên cạnh ngươi," Dương Quân nói, giọng y kiên quyết, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Sinh tử có số, nhưng lý tưởng là vĩnh cửu. Nếu chúng ta có thể mang lại một tia hy vọng cho nhân gian, dù phải trả giá bằng mọi thứ, cũng đáng."
Tạ Trần quay sang nhìn Dương Quân, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi hắn. Đó là một nụ cười ấm áp, pha lẫn chút bi tráng, như một lời cảm ơn thầm lặng cho sự tin tưởng và đồng hành không điều kiện của y.
Hắn cất Nhân Quả Luân Bàn vào trong, sau đó quay người, bước đi. Dương Quân đi theo sát phía sau, không một chút do dự. Họ không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ di chuyển, hòa mình vào màn sương dày đặc đang bao trùm khắp nơi, như hai bóng hình mờ ảo dần tan biến vào bức tranh phong cảnh hùng vĩ nhưng đầy bí ẩn. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ gần như không tạo ra âm thanh nào, chỉ có tiếng gió rít qua đỉnh phế tích và tiếng sương rơi lách tách trên lá cây.
Họ hướng về phía những ngọn núi xa xăm, nơi Thiên Đạo Tháp sừng sững như một lời thách thức, một cánh cửa dẫn đến 'lõi ký ức' của Thiên Đạo. Một hành trình mới, đầy cam go nhưng cũng chứa đựng hy vọng, đang chờ đợi. Đó là hành trình tìm kiếm 'lõi ký ức', tìm kiếm chân lý cuối cùng về Thiên Đạo, và có thể, là khởi đầu cho một 'Nhân Đạo' mới, nơi con người sẽ tự định đoạt vận mệnh của mình, không cần đến sự ban ơn hay ràng buộc của bất kỳ Thiên Đạo nào. Cuộc đối đầu không phải bằng kiếm pháp hay pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vũ trụ và con người, sắp sửa bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.