Nhân gian bất tu tiên - Chương 404: Ký Ức Vỡ Tan: Lời Thì Thầm Của Thiên Đạo Hấp Hối
Dưới ánh trăng mờ ảo và sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn từ đêm qua, Tạ Trần và Dương Quân quay lưng rời khỏi phế tích điện đài cổ kính, nơi Lão Giả Huyền Cơ đã chìm vào sự tĩnh lặng của quá khứ. Tấm bản đồ mờ nhạt trên phiến đá giờ đây đã in hằn sâu trong tâm trí Tạ Trần, vẽ nên một con đường mới đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn những chân lý sâu sắc. Hắn khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sức nặng của nhân quả trên vai, nhưng không còn là gánh nặng của một thư sinh yếu ớt mà là sự kiên định của một người đã chấp nhận sứ mệnh.
Họ không dừng lại, không một lời than vãn, chỉ lặng lẽ bước đi giữa những tàn tích đổ nát của cung điện cổ. Ban ngày đã ló dạng, nhưng ánh sáng vẫn yếu ớt, chật vật xuyên qua tầng mây xám xịt và những khe hở trên các bức tường đã bị phong hóa bởi thời gian. Từng bước chân của họ vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể thời gian ở nơi đây đã ngừng trôi từ ngàn vạn năm trước. Những cột đá khổng lồ đổ nát ngổn ngang, thân mình trơ trụi đầy rêu phong, như những người khổng lồ bị đánh bại, nằm im lìm giữa biển hoang tàn. Các phù điêu cổ xưa trên tường đã mờ nhạt đến mức khó có thể nhận ra, chỉ còn lại những đường nét uốn lượn khó hiểu, gợi lên một nền văn minh đã lụi tàn từ lâu. Cây cối dại mọc um tùm, đan xen vào những vết nứt của đá, vươn mình lên cao như những ngón tay gầy guộc cố níu kéo chút sinh khí còn sót lại.
Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nặc và hương vị của đá cũ kỹ, mục rữa hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự hoang phế và lãng quên. Tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng thở dài của thời gian, tiếng lá cây xào xạc dưới chân như những lời thì thầm của quá khứ, và đôi khi, một tiếng chim kêu lạ lảnh lót vọng lại từ xa, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch đến rợn người của nơi đây. Bầu không khí nặng trĩu vẻ u ám, cổ kính, nhưng cũng tiềm ẩn một sự bí ẩn không thể gọi tên, mời gọi những tâm hồn khao khát khám phá. Thời tiết nơi đây cũng thật kỳ lạ, chỉ trong vài canh giờ, họ đã trải qua một trận mưa phùn lất phất, sau đó là những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua, rồi lại chìm vào màn sương mù dày đặc, như thể cả không gian này cũng đang cố gắng che giấu những bí mật của nó.
Dương Quân, với vẻ tuấn tú nhưng giờ đây nhuốm màu mệt mỏi và lo lắng, khẽ cất tiếng, giọng y trầm thấp, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh: "Anh Tạ Trần, liệu chúng ta có đang đi đúng hướng? Nơi này... quá tĩnh mịch, và những lời của Lão Giả... y như một cơn ác mộng." Y đưa mắt nhìn quanh, đôi mắt sáng thường ngày giờ đây ánh lên sự hoang mang. "Thiên Đạo đau đớn, chúng sinh mất người để vá víu cho nó... Lăng Nguyệt Tiên Tử... những người khác... họ không chỉ mất đi nhân tính, mà linh hồn còn bị hút cạn. Điều đó... thật không thể chấp nhận."
Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá phủ đầy rêu, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những lời của Lão Giả Huyền Cơ, về một Thiên Đạo đang 'đau đớn', không phải là một thực thể vô tri vô giác mà là một sinh mệnh đang hấp hối. Câu nói của Vô Danh Tăng về sự buông bỏ và luân hồi lại hiện lên, đối lập với cái nhìn vật lý hơn về Thiên Đạo của Lão Giả. Hắn cần phải tổng hợp hai luồng tư tưởng này, tìm ra một chân lý toàn diện hơn. "Sự tĩnh mịch đôi khi che giấu những chân lý lớn nhất, Dương Quân," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy suy tư, "Thiên Đạo không ác, nhưng nó đang tuyệt vọng. Sự 'đau đớn' của nó có lẽ là do sự mất mát của chính nó, sự tan rã của trật tự mà nó đã duy trì bấy lâu nay. Và khi một thực thể lớn đến vậy hấp hối, nó sẽ làm mọi cách để tự cứu lấy mình, bất kể cái giá phải trả là gì." Hắn quay sang nhìn Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu triệt. "Ngươi thấy đấy, mọi hành động đều có nhân quả của nó. Thiên Đạo cố gắng duy trì sự tồn tại của mình bằng cách hấp thụ linh hồn và ký ức, nhưng điều đó lại tạo ra sự 'mất người', gây ra nỗi đau khổ cho chúng sinh, và cuối cùng, sẽ đẩy nó đến bờ vực sụp đổ nhanh hơn."
Dương Quân trầm ngâm, cái giá của sự "mất người" bỗng trở nên khủng khiếp hơn bao giờ hết trong tâm trí y. Lăng Nguyệt Tiên Tử, và vô số tu sĩ khác, không chỉ mất đi nhân tính, mà linh hồn của họ còn đang bị Thiên Đạo hấp thụ, trở thành một phần của "trái tim" đang cố gắng tái sinh kia. Nỗi phẫn nộ trong lòng y với Thiên Đạo càng bùng lên, nhưng giờ đây, nó không còn đơn thuần là sự căm ghét một thế lực vô tri, mà là sự bi thương trước một bi kịch của cả vũ trụ. Y hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo, mà muốn "phá cục" một cách nhân văn, tìm một lối thoát cho cả Thiên Đạo lẫn chúng sinh.
Tạ Trần tiếp tục bước đi, đôi mắt hắn quét qua từng phiến đá, từng vết nứt trên tường, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn không tìm kiếm sức mạnh hay phép thuật, hắn tìm kiếm quy luật, tìm kiếm mối liên hệ nhân quả ẩn giấu sau mọi thứ. Với hắn, thế giới này là một cuốn sách khổng lồ, và mỗi viên đá, mỗi vết rạn nứt đều là một dòng chữ, một ký hiệu chờ ��ược giải mã. Hắn dừng lại trước một bức tường đã sụp đổ một nửa, nơi một chuỗi phù văn cổ xưa hiện ra rõ nét hơn cả. Hắn khẽ nhắm mắt, kích hoạt Nhân Quả Luân Bàn trong tâm thức, không phải để thi triển phép thuật, mà để "quan sát" dòng chảy nhân quả, để "nghe" những lời thì thầm của quá khứ. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, không phải linh khí, mà là một thứ năng lượng thuần túy hơn, một dấu vết của sự sống và chết.
"Những phù văn này," Tạ Trần mở mắt, chỉ vào chuỗi ký hiệu phức tạp, "không phải là lời nguyền hay chú thuật, mà là những ghi chép, những chỉ dẫn. Chúng kể về một thời đại mà Thiên Đạo còn thịnh vượng, và cũng nói về sự khởi đầu của sự suy tàn." Hắn khẽ vuốt ve những đường nét đã mờ nhạt, ánh mắt tập trung cao độ. "Lão Giả Huyền Cơ đã nói về 'điểm nút', về nơi Thiên Đạo tập trung những gì còn sót lại. Nơi này, ta cảm thấy, đang dẫn chúng ta đến một trong những 'điểm nút' đó, hoặc ít nhất là một cánh cửa dẫn đến nó."
Dương Quân gật đầu, y tin tưởng vào sự nhạy bén của Tạ Trần. Y đã chứng kiến quá nhiều lần Tạ Trần nhìn thấu những điều mà người khác không thể, giải mã những bí ẩn mà tu sĩ mạnh nhất cũng phải bó tay. Y rút kiếm ra, đi trước Tạ Trần một bước, cảnh giác cao độ. "Vậy chúng ta tiếp tục tìm kiếm sao, Tạ huynh? Ngài nghĩ Lão Giả muốn chúng ta đến đâu?"
"Lão Giả không muốn chúng ta đến đâu cả," Tạ Trần khẽ lắc đầu, "Ông ấy chỉ muốn hé lộ sự thật, và sự thật đó sẽ tự dẫn lối. Điều quan trọng không phải là ông ấy chỉ đường, mà là ông ấy đã cho chúng ta thấy bản chất của con đường. 'Điểm nút' không phải là một địa điểm đơn thuần, mà là một khái niệm, một trọng tâm của sự tồn tại." Hắn bước đến một góc khuất của điện đài, nơi một phiến đá lớn đã đổ sập, che khuất một lối đi. "Ta cảm nhận được một dòng chảy năng lượng khác ở đây, mạnh hơn và cổ xưa hơn bất cứ điều gì chúng ta đã thấy. Có lẽ, đây là lối vào."
Cả hai cùng đẩy phiến đá. Nó nặng nề đến kinh ngạc, nhưng với sức lực của Dương Quân, cùng với sự hướng dẫn của Tạ Trần để tìm đúng điểm tựa, phiến đá dần dịch chuyển, để lộ ra một khoảng tối sâu hun hút. Một luồng khí lạnh lẽo và ẩm ướt ập vào mặt họ, mang theo mùi của đất sâu, của kim loại rỉ sét và một thứ mùi khó tả của sự lãng quên ngàn đời. Bên trong, là một hành lang hẹp, tối om, chỉ đủ cho một người đi. Những bức tường hai bên được chạm khắc những hình vẽ kỳ lạ, không giống bất kỳ phù văn nào mà Tạ Trần từng thấy. Chúng dường như mô tả một vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết, những sinh vật huyền ảo bay lượn, và trung tâm là một hình cầu phát sáng, được bao quanh bởi vô số chấm nhỏ li ti.
"Đây rồi," Tạ Trần thì thầm, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "Nơi này... ta cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ với những gì Lão Giả đã nói. Có lẽ, nó là một thư viện, một nơi lưu giữ ký ức. Đi thôi, Dương Quân, cẩn thận."
Họ bước vào trong, tiếng bước chân lại vang vọng một cách ma mị trong không gian u tối và chật hẹp. Không khí càng lúc càng ẩm thấp, lạnh lẽo, khiến người ta có cảm giác như đang đi sâu vào lòng đất, nơi mọi ánh sáng và hơi ấm của thế giới bên ngoài đều bị từ chối. Những bức tường đá gồ ghề, dường như đã bị bào mòn bởi hàng vạn năm, giờ đây được bao phủ bởi một lớp rêu xanh mướt và những sợi nấm phát quang yếu ớt, tạo nên một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc, chỉ đủ để họ nhận ra con đường. Mùi ẩm mốc, mùi đất sâu và mùi của kim loại gỉ sét trở nên nồng nặc hơn, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Thỉnh thoảng, họ nghe thấy tiếng nước tí tách từ những khe đá, hoặc tiếng côn trùng bò lổm ngổm trong bóng tối, càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn và bí ẩn của nơi này.
Sau một đoạn hành lang dài và quanh co, họ bất ngờ bước vào một không gian rộng lớn. Đây không phải là một hang động tự nhiên, mà rõ ràng là một kiến trúc được tạo tác bởi bàn tay con người, hoặc một thực thể vĩ đại nào đó. Căn phòng vuông vắn, trần nhà cao vút, nhưng không có lấy một cột chống đỡ, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trong một không gian vô định. Những giá sách khổng lồ, được làm từ một loại gỗ hóa thạch màu đen bóng, vươn cao chạm đến trần, phủ đầy những cuộn sách và bia đá cổ xưa. Bụi thời gian phủ kín mọi thứ, dày đặc đến mức chỉ một cử động nhỏ cũng khiến chúng bay lượn trong không khí, tạo nên một màn sương mờ ảo, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của những tinh thể phát quang được khảm trên tường và trần nhà.
Giữa đống đổ nát của tri thức ngàn đời, một thân ảnh gầy gò, tiều tụy đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào một giá sách cao ngất. Mái tóc trắng bạc của ông ta bù xù như tổ quạ, khuôn mặt gày gò hốc hác, và đôi mắt, lúc thì mơ hồ như mây khói, lúc lại sắc như dao, quét qua Tạ Trần và Dương Quân. Đó chính là Lão Thư Sinh Phong Điên, nhưng hình dáng của ông ta giờ đây càng thêm phần hoang dại, như một phần của chính cái thư viện mục nát này. Tay ông ta ôm chặt những cuộn sách mục nát, lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, đôi khi lại khẽ vuốt ve từng trang giấy như thể đó là bảo vật quý giá nhất.
"Ký ức... tất cả là ký ức..." Lão Thư Sinh lẩm bẩm, giọng ông ta khàn đặc, đứt quãng, như tiếng lá khô bị gió cuốn. "Thiên Đạo không phải đá, không phải nước... nó là dòng chảy của ký ức... của chúng sinh... Vạn vật sinh ra, ghi nhớ, quên lãng... tất cả đều là mạch máu của nó..." Ông ta ho khan một tiếng, bụi bay mù mịt từ những cuộn sách trong tay. "Khi tu sĩ 'mất người'... họ không mất đi... họ bị Thiên Đạo thu về... để vá víu... để duy trì... nhưng lại là tự hủy hoại... một vòng luẩn quẩn... Chấp niệm... khao khát thành tiên... là món quà dâng lên cho nó... là nhiên liệu đốt cháy chính mình..."
Tạ Trần bước đến gần, cẩn trọng nhưng không chút sợ hãi. Hắn đã phần nào hiểu được bản chất của Thiên Đạo qua lời của Lão Giả Huyền Cơ, và giờ đây, những lời của Lão Thư Sinh Phong Điên đang bổ sung thêm những mảnh ghép quan trọng. "Tiền bối," Tạ Trần lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, "Ngài nói Thiên Đạo được duy trì bằng ký ức của vạn vật? Vậy những tu sĩ 'mất người'... họ trở thành một phần của dòng chảy ký ức đó sao?"
Lão Thư Sinh ngẩng đầu lên, đôi mắt điên dại của ông ta bỗng lóe lên một tia sáng sắc bén, nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Đúng! Ngươi... ngươi hiểu được sao? Không phải ai cũng hiểu... Họ chỉ thấy sức mạnh... thấy sự trường sinh... mà không thấy cái giá... cái giá của sự lãng quên... cái giá của sự tan rã bản ngã..." Ông ta lại ho khan, tiếng ho như xé rách không khí tĩnh mịch. "Khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới cao nhất... họ bị 'mất người'... đó là Thiên Đạo đang 'thu hoạch'. Nó thu hoạch ký ức của họ, cảm xúc của họ, để lấp đầy những lỗ hổng trong chính nó. Mỗi lần một tu sĩ 'mất người', Thiên Đạo lại được 'vá víu' thêm một chút, nhưng đồng thời, nó cũng mất đi một phần 'chân tính' của mình, trở nên lạnh lẽo và xa rời nhân gian hơn."
Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, nắm chặt chuôi kiếm. Y cảm thấy một nỗi kinh hoàng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ý niệm về "mất người" trước đây chỉ là một điều đáng sợ, nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa bi kịch đến tột cùng. Linh hồn của những người thân yêu, những chiến hữu, những bậc tiền bối đáng kính không chỉ đơn thuần là biến mất, mà họ bị biến thành "nguyên liệu" để duy trì một thực thể đang hấp hối. "Vậy những điểm nút... là gì?" Dương Quân hỏi, giọng y run rẩy.
Lão Thư Sinh lại cười điên dại, tiếng cười khô khốc và ghê rợn. "Điểm nút... là nơi ký ức hội tụ... là trái tim của dòng chảy... nơi có thể thay đổi tất cả... nhưng cũng là nơi dễ bị tổn thương nhất..." Ông ta đưa tay chỉ vào một góc phòng, nơi những cuộn sách chồng chất lên nhau tạo thành một ngọn đồi nhỏ. "Những cuộn sách này... chúng không phải là sách thông thường. Chúng là những mảnh ghép ký ức của những tu sĩ đã 'mất người', của những nền văn minh đã lụi tàn. Thi��n Đạo giữ chúng ở đây, để duy trì sự tồn tại của nó. Điểm nút... chính là cái lõi, cái suối nguồn tâm trí, nơi tất cả những ký ức này được tập trung và xử lý."
Tạ Trần nhắm mắt lại, cố gắng hình dung những gì Lão Thư Sinh đang nói. Thiên Đạo không phải là một vị thần, mà là một siêu thực thể được cấu thành từ ký ức tập thể của vạn vật. Sự "mất người" là quá trình Thiên Đạo hấp thụ ký ức và nhân tính của tu sĩ để duy trì sự tồn tại của chính nó. Điều này giải thích tại sao tu hành càng cao, càng dễ "mất người" – bởi vì những tu sĩ đó đã tích lũy được một lượng ký ức và trải nghiệm khổng lồ, trở thành nguồn "dinh dưỡng" phong phú nhất cho Thiên Đạo. Nó cũng giải thích tại sao Thiên Đạo lại "đau đớn" – bởi vì nó đang dần mất đi "chân tính" của mình, trở thành một cỗ máy lạnh lẽo, vô cảm.
Hắn nhớ lại những lời trong Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn từng đọc, về sự cân bằng của vạn vật, về sự vô thường của mọi thứ. Thiên Đạo, cũng như mọi thứ khác, không thể tồn tại mãi mãi. Vi���c nó cố gắng chống lại sự suy tàn bằng cách "nuốt chửng" ký ức của chúng sinh chỉ là một hành động tuyệt vọng, cuối cùng sẽ dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn.
"Vậy thì," Tạ Trần mở mắt, nhìn thẳng vào Lão Thư Sinh, "nếu chúng ta có thể thay đổi 'dòng chảy ký ức' này, nếu chúng ta có thể định hình lại 'suối nguồn tâm trí' của Thiên Đạo, liệu có thể cứu vãn nó, hoặc ít nhất là tạo ra một trật tự mới mà không cần đến sự hy sinh của nhân tính?" Hắn biết đây là một câu hỏi mang tính triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại.
Lão Thư Sinh lại nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt nửa điên dại, nửa tỉnh táo. "Thay đổi... định hình... Đó là điều Ma Chủ Cửu U cũng muốn làm... nhưng hắn muốn hủy diệt... biến nó thành công cụ của hỗn loạn... Hắn biết điểm yếu này... hắn biết 'lõi ký ức' này... Hắn muốn chiếm lấy nó... để trở thành Thiên Đạo mới... một Thiên Đạo của sự hủy diệt..." Ông ta run rẩy, những ngón tay gầy guộc run rẩy vuốt ve một cuộn sách mục nát. "Cẩn thận... cẩn thận... Ngọn lửa nhân tính trong ngươi... đó là hy vọng... nhưng cũng là mồi lửa... cho sự tham lam của kẻ khác..."
Tạ Trần cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ đang chảy vào tâm trí hắn. Lão Thư Sinh, dù điên dại, lại là một kho tàng tri thức về Thiên Đạo và cơ chế của nó. Hắn kích hoạt Nhân Quả Chi Nhãn một cách tinh tế hơn, không phải để thao túng, mà để "kết nối" với dòng suy nghĩ của Lão Thư Sinh, để nắm bắt những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí ông ta. Hắn thấy được những hình ảnh chớp nhoáng: những tu sĩ "mất người" bị kéo vào một xoáy nước khổng lồ của ánh sáng và ký ức, những phù văn cổ xưa liên tục thay đổi, và một bóng đen khổng lồ đang lẩn khuất, cố gắng vươn những xúc tu của mình vào "suối nguồn tâm trí" đó.
Đây chính là 'điểm yếu cốt lõi' của Thiên Đạo, một bí mật mà có lẽ ngay cả những tông môn lớn cũng không thể thấu triệt hoàn toàn. Thiên Đạo duy trì sự tồn tại thông qua 'ký ức' của sinh linh. Mỗi một sinh linh sống, mỗi một kỷ niệm, mỗi một cảm xúc, đều là một tế bào của Thiên Đạo. Khi một tu sĩ 'mất người', họ không biến mất, mà linh hồn và ký ức của họ bị đồng hóa vào Thiên Đạo, trở thành một phần của 'suối nguồn tâm trí' khổng lồ này, nơi nó được dùng để 'vá víu' những vết nứt, những lỗ hổng đang ngày càng lớn.
"Vậy ra," Tạ Trần lẩm bẩm, không chỉ nói với Lão Thư Sinh mà còn nói với chính mình, "những 'điểm nút' này không phải là nơi để phá hủy hay sửa chữa vật lý, mà là những 'lõi ký ức', những 'suối nguồn tâm trí' của Thiên Đạo. Chúng là trái tim của Thiên Đạo, và cũng là nơi nó dễ bị tổn thương nhất." Hắn nhìn vào Lão Thư Sinh, trong lòng dâng lên một sự bi thương sâu sắc. Những tu sĩ đã 'mất người', những người đã hy sinh bản ngã của mình vì con đường tu luyện, giờ đây lại là những tế bào sống, những mảnh ghép bị Thiên Đạo hấp thụ để kéo dài sự tồn tại của chính nó. Không ác, nhưng lại tàn khốc đến mức không thể chấp nhận.
Lão Thư Sinh Phong Điên lại chìm vào sự lẩm bẩm không rõ nghĩa, đôi mắt ông ta lại trở nên mơ hồ, như thể những tia sáng trí tuệ vừa rồi chỉ là m���t khoảnh khắc thoáng qua. Ông ta ôm chặt những cuộn sách, vuốt ve chúng như những đứa con tinh thần, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới ký ức của riêng mình, không còn để ý đến sự hiện diện của Tạ Trần và Dương Quân nữa.
Dương Quân thở dài, nỗi sợ hãi và sự thương cảm trộn lẫn vào nhau. Y đã từng là một tu sĩ khao khát sức mạnh, khao khát thành tiên, nhưng giờ đây, cái giá phải trả cho con đường đó lại quá khủng khiếp. "Chúng ta phải làm gì đây, Tạ huynh?" y hỏi, giọng y mang một sự tuyệt vọng nhưng cũng đầy quyết tâm. "Ngài đã nói về một 'Nhân Đạo'. Có phải đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn này không?"
Tạ Trần không đáp, hắn vẫn đứng đó, trầm tư, ánh mắt quét qua những cuộn sách và bia đá cổ, nơi vô vàn ký ức đang ngủ yên. Hắn biết, con đường phía trước không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về ý chí, về tư tưởng, về bản chất của sự tồn tại. Một cuộc chiến để định hình lại 'dòng chảy ký ức' của cả một vũ trụ.
Tạ Trần và Dương Quân rời khỏi thư viện ẩn, bỏ lại Lão Thư Sinh Phong Điên trong thế giới ký ức mục nát của riêng ông ta. Họ đi ngược lại hành lang hẹp, tối tăm, và cuối cùng cũng trở lại không gian rộng lớn của phế tích cung điện. Ánh sáng bên ngoài đã yếu ớt hơn nhiều so với khi họ bước vào, báo hiệu buổi chiều tà đang dần buông xuống. Họ leo lên một sân thượng đổ nát của cung điện, nơi những bức tường đã sụp đổ, để lại một khoảng trống lớn, cho phép họ nhìn ra toàn cảnh phế tích và bầu trời rộng lớn đang dần chuyển màu.
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của hoàng hôn và tiếng rít của những cơn gió lùa qua các khe hở của tàn tích. Bầu trời phương Tây đã nhuộm một màu đỏ rực, pha lẫn chút tím than, tạo nên một khung cảnh bi tráng, hùng vĩ nhưng cũng đầy u hoài, như một bức tranh lớn về sự suy tàn của một kỷ nguyên. Ánh hoàng hôn đổ dài trên những cột đá đổ nát, biến chúng thành những bóng đen kỳ dị, kéo lê trên mặt đất hoang tàn. Không khí trở nên trong lành hơn, nhưng cũng lạnh lẽo hơn, khiến người ta có cảm giác như đang đứng trên bờ vực của thế giới, chứng kiến khoảnh khắc giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối.
Tạ Trần đứng lặng lẽ ở rìa sân thượng, ánh mắt hắn dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng. Hắn trầm tư, sắp xếp những mảnh ghép thông tin vừa nhận được từ Lão Thư Sinh Phong Điên và Lão Giả Huyền Cơ. Những lời của họ, dù khác nhau về cách diễn đạt, nhưng lại bổ trợ cho nhau, vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn về Thiên Đạo. Thiên Đạo không phải là một ý chí tà ác, mà là một hệ thống đang 'chết', một siêu thực thể được nuôi dưỡng bằng ký ức của vạn vật. Nó đang tự nuốt chửng chính mình, hấp thụ ký ức và nhân tính của chúng sinh để duy trì sự tồn tại. Và cái giá của sự duy trì đó chính là sự 'mất người', là sự biến mất của bản ngã, là sự biến đổi của những tu sĩ thành những tế bào vô tri trong dòng chảy ký ức vô tận của Thiên Đạo.
Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt y đầy lo lắng nhưng cũng ánh lên một sự thấu hiểu mới mẻ. Nỗi đau về Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là sự phẫn nộ vô định, mà là sự bi thương có mục tiêu. Y hiểu rằng, những người đã 'mất người' không phải là đã chết, mà là đã trở thành một phần của Thiên Đạo, bị giam hãm trong 'suối nguồn tâm trí' của nó. Điều đó càng thôi thúc y phải đi theo Tạ Trần, phải tìm ra một con đường giải thoát, không chỉ cho nhân gian mà còn cho cả những linh hồn bị mắc kẹt.
"Vậy ra," Tạ Trần khẽ cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, như một lời tự sự, "Thiên Đạo không phải là một thực thể ác độc muốn hủy diệt chúng sinh, mà là một sinh mệnh đang 'chết', và nó đang tự nuốt chửng chính mình để duy trì. Ký ức của chúng sinh chính là mạch sống của nó, là năng lượng cuối cùng mà nó đang cố gắng bấu víu." Hắn quay đầu nhìn Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Mỗi ký ức, mỗi cảm xúc, mỗi chấp niệm của chúng ta đều là một viên gạch xây nên Thiên Đạo. Và khi chúng ta 'mất người', viên gạch đó không biến mất, mà bị Thiên Đạo hấp thụ, trở thành một phần của nó, nhưng lại mất đi sự độc lập, mất đi nhân tính."
Dương Quân gật đầu, y đã hoàn toàn thấu hiểu. "Vậy thì 'điểm nút thứ hai'... là nơi chúng ta có thể chạm vào 'mạch sống' đó sao? Nơi mà chúng ta có thể thay đổi dòng chảy ký ức, hoặc ít nhất là ngăn chặn Ma Chủ Cửu U lợi dụng nó?"
"Chính xác," Tạ Trần khẳng định. "Nơi đó không chỉ là một địa điểm vật lý, mà là một 'lõi ký ức', một 'suối nguồn tâm trí' của Thiên Đạo. Nó là nơi tất cả những ký ức, những chấp niệm của vạn vật hội tụ. Nếu chúng ta có thể chạm vào nó, chúng ta có thể không chỉ hiểu rõ hơn về bản chất của Thiên Đạo, mà còn có thể... thao túng nó." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, như đang nhìn thấy một viễn cảnh xa xôi. "Hoặc là kết thúc nó một cách có ý thức, một cái chết trọn vẹn, không kéo theo sự hỗn loạn hủy diệt của nhân gian. Hoặc là... tạo ra một 'dòng chảy' mới, một 'Nhân Đạo' không cần đến sự hy sinh này."
Tạ Trần bước đến một bức phù điêu cổ trên sân thượng, nơi những đường nét đã mờ nhạt nhưng vẫn còn đủ để nhận ra một ký hiệu kỳ lạ. Đó là một hình vẽ phức tạp, gồm nhiều vòng tròn đồng tâm và những đường xoắn ốc, như thể mô tả một dòng chảy vô tận. Những ký hiệu này đã từng được Lão Thư Sinh nhắc đến một cách mơ hồ, và giờ đây, Tạ Trần nhận ra chúng chính là một tấm bản đồ, hoặc một chỉ dẫn đến một nơi mà 'ký ức' của Thiên Đạo được tập trung nhất. Hắn dùng ngón tay, khẽ phác thảo lại những đường nét đó trên nền đá bụi bặm, nối kết chúng với những gì hắn đã suy luận được từ lời của Lão Giả và Lão Thư Sinh.
"Ký hiệu này," Tạ Trần chỉ vào bức phù điêu, "nó không chỉ là một chỉ đường, nó là một lời mời gọi, một lời cảnh báo. Nó nói về sự mong manh của 'lõi ký ức' này, về sự nguy hiểm nếu nó rơi vào tay kẻ xấu." Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. "Ma Chủ Cửu U... hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hắn muốn chiếm lấy 'lõi ký ức' này, để trở thành một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo của sự h���n loạn và hủy diệt vĩnh viễn. Hắn muốn lợi dụng điểm yếu cốt lõi này để biến 'ký ức tập thể' thành công cụ của hắn, để định hình lại thế giới theo ý muốn của hắn."
Dương Quân cảm thấy lạnh gáy. Một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà về cả tâm trí, về cả ký ức của vạn vật. Y đã từng nghĩ tu tiên là để vươn tới sức mạnh, nhưng giờ đây y mới nhận ra, mục tiêu của Tạ Trần không phải là sức mạnh, mà là một trật tự mới, một sự tồn tại nhân văn hơn. "Vậy chúng ta phải làm sao đây, Tạ huynh? Chúng ta phải ngăn chặn hắn, nhưng làm thế nào để đối phó với một kẻ muốn thao túng cả dòng chảy ký ức của Thiên Đạo?"
"Chúng ta không thể chiến đấu bằng sức mạnh đơn thuần," Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. "Chúng ta phải chiến đấu bằng ý chí, bằng tư tưởng, bằng ngọn lửa nhân tính. Nếu Thiên Đạo được tạo thành từ ký ức của vạn vật, thì 'Nhân Đạo' chính là sự tự do ý chí, là những ký ức chân thật của con người, không bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào." H��n đưa tay chỉ vào một điểm xa xăm trên đường chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong bóng tối. "Ký hiệu này chỉ dẫn đến đó, đến 'điểm nút' thứ hai. Nơi đó, chúng ta sẽ phải đối mặt với không chỉ sự suy tàn của Thiên Đạo, mà còn cả tham vọng hủy diệt của Ma Chủ Cửu U. Và hơn hết, chúng ta sẽ phải đối mặt với chính mình, với những câu hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất của con người."
Tạ Trần quay lưng lại với hoàng hôn, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn khó khăn hơn gấp bội. Thiên Đạo không phải là kẻ thù, nhưng nó là một bi kịch. Ma Chủ Cửu U mới chính là kẻ thù thực sự, kẻ muốn biến bi kịch thành ác mộng. Hắn không còn là một thư sinh đơn thuần nữa. Hắn là người gánh vác hy vọng cho một kỷ nguyên mới, một ngọn hải đăng của nhân tính giữa cơn bão táp vô thường. Họ đứng đó, dưới bầu trời đêm đang dần bao trùm, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm. Một hành trình mới, đầy cam go nhưng cũng chứa đ���ng hy vọng, đang chờ đợi. Đó là hành trình tìm kiếm 'lõi ký ức', tìm kiếm chân lý cuối cùng về Thiên Đạo, và có thể, là khởi đầu cho một 'Nhân Đạo' mới.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.