Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 403: Bóng Ma Của Quá Khứ: Lời Thì Thầm Từ Phế Tích

Sương đêm trên Phật Sơn Tự tựa hồ còn vương vấn trên tà áo, nhưng Tạ Trần và Dương Quân đã không còn cảm thấy cái lạnh lẽo thấu xương như khi mới đặt chân đến. Lời chỉ điểm của Vô Danh Tăng đã gột rửa phần nào nỗi dằn vặt, đã thắp lên ngọn lửa kiên định trong lòng họ, biến nỗi đau thành một thứ sức mạnh âm ỉ, bền bỉ. Giờ đây, họ đang rời xa những vách đá trầm mặc và tiếng chuông ngân vang, tiến sâu vào một vùng đất khác, nơi những tàn tích cổ xưa của một nền văn minh đã lụi tàn ẩn mình dưới lớp bụi thời gian và sự quên lãng.

Con đường dẫn đến Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ gập ghềnh và hoang vu, uốn lượn qua những ngọn đồi trọc, những thung lũng đá xám xịt. Từ xa, những bóng hình đổ nát của kiến trúc cổ đã hiện ra, lờ mờ trong làn sương mù nhẹ buổi ban ngày, tựa như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết. Không khí càng lúc càng trở nên cô tịch, mang theo mùi của đất ẩm, của rêu phong bám trên đá ngàn năm, và một thứ hương vị khó tả của sự mục ruỗng, của những ký ức đã hóa thạch. Gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng than khóc của quá khứ, đôi khi có tiếng chim kêu lạ lẫm, lạc lõng, càng làm tăng thêm vẻ âm u, bí ẩn cho cảnh vật.

Dương Quân bước đi cẩn trọng, đôi mắt sắc bén không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Y khẽ hít một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt đang len lỏi qua từng thớ thịt. "Nơi này... có vẻ như từng rất huy hoàng, nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát," y thì thầm, giọng nói mang theo một chút nuối tiếc, một chút hoài nghi về sự vĩnh cửu của mọi thứ. Y đã từng chứng kiến những tông môn hùng mạnh sụp đổ, những gia tộc lẫy lừng suy tàn, nhưng một cung điện lớn đến nhường này, từng chễm chệ giữa đất trời, mà giờ chỉ còn là cát bụi, lại khiến y cảm thấy một sự bi tráng đến lạ lùng. "Chẳng lẽ, ngay cả sức mạnh của tiên nhân cũng không thể chống lại sự bào mòn của thời gian?"

Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi bước đi, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng phiến đá, từng vết nứt trên mặt đất. Đối với hắn, những phế tích này không chỉ là đá và bụi. Chúng là những trang sách câm lặng, ghi lại câu chuyện về sự vô thường của vạn vật. Hắn cảm nhận được những luồng nhân quả phức tạp đan xen, những dấu vết mờ nhạt của quyền năng và bi kịch, của những khát vọng và sự thất vọng còn vương vấn. "Mọi sự huy hoàng đều có hồi kết, Dương Quân," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều như nhịp thở của chính phế tích. "Quan trọng là bài học để lại. Rằng không có gì là vĩnh cửu, không có gì là bất biến. Ngay cả Thiên Đạo cũng vậy, nó cũng có lúc thịnh, lúc suy, và rồi cũng sẽ có lúc tan rã. Cái chúng ta tìm kiếm không phải là sự trường tồn của một 'huy hoàng' nào đó, mà là một con đường sống chân thật, một 'Nhân Đạo' có thể ��ứng vững giữa vô thường."

Dương Quân khẽ gật đầu, suy ngẫm lời Tạ Trần. Y đã quen với những lời triết lý sâu xa của vị thư sinh này, và giờ đây, sau những biến cố vừa qua, y càng thêm tin tưởng vào những điều Tạ Trần đã nhìn thấy. Y nhìn những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường bị phong hóa đến mức những phù điêu cổ xưa đã mờ nhạt đến không thể nhận ra. Từng phiến đá lớn nằm ngổn ngang, xen kẽ với rêu phong xanh thẫm và những bụi cây dại mọc chen chúc, cố gắng vươn lên giữa sự tàn lụi. Một số cột đá vẫn còn đứng vững, cao vút lên trời xanh nhưng đã nứt nẻ, mục ruỗng, như những ngón tay gầy guộc đang cố níu kéo một thứ gì đó đã mất.

Tạ Trần dừng lại trước một bức tường đá lớn, trên đó vẫn còn lờ mờ một bức phù điêu miêu tả những vị thần linh với ánh hào quang rực rỡ, nhưng giờ đây, khuôn mặt họ đã bị thời gian gặm nhấm, chỉ còn là những đường nét méo mó, vô hồn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Hắn không cần dùng đến bất kỳ công pháp tu luy���n nào, chỉ bằng khả năng nhìn thấu nhân quả của mình, hắn có thể cảm nhận được những câu chuyện ẩn chứa sâu bên trong. Một dòng chảy mạnh mẽ của linh khí đã từng cuồn cuộn nơi đây, những lời tụng niệm, những tiếng chuông ngân, những khát vọng thành tiên. Nhưng tất cả đã phai tàn, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng, một vết sẹo lớn trong dòng chảy nhân quả. Sự sụp đổ của nơi này, hẳn phải là một sự kiện kinh thiên động địa, một bi kịch không kém gì sự suy yếu của Thiên Đạo hiện tại. Hắn cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng, và cả sự trống rỗng của những người đã từng sống và tu luyện nơi đây, những người đã "mất người" theo một cách nào đó, để lại phế tích này như một di vật cho hậu thế.

"Có lẽ, đây chính là cái giá của sự chấp niệm vào quyền năng, Dương Quân," Tạ Trần khẽ nói, không mở mắt. "Khi con người quá say mê sức mạnh, họ quên mất rằng sức mạnh cũng là một gánh nặng, và vạn vật đều có điểm dừng. Những tu sĩ ở đây, hẳn đã từng tin rằng họ có thể trường sinh bất tử, có thể v��ợt qua mọi giới hạn. Nhưng Thiên Đạo đã cho họ một bài học nghiệt ngã."

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, lắng nghe. Y đã từng là một thư sinh, cũng từng mơ mộng về con đường tu tiên, về những cảnh giới siêu phàm. Nhưng những gì y chứng kiến, đặc biệt là sự hy sinh của Lăng Nguyệt, đã khiến y hiểu rằng cái giá phải trả cho "trường sinh" có thể là sự mất mát của chính bản ngã. Y cảm nhận được nỗi đau âm ỉ trong lòng Tạ Trần khi nhắc đến những điều này, nỗi đau của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Y biết Tạ Trần vẫn đang mang gánh nặng về Lăng Nguyệt, và điều đó càng củng cố thêm quyết tâm của y để sát cánh cùng Tạ Trần, bảo vệ ngọn lửa nhân tính mà Tạ Trần đang cố gắng giữ gìn.

Khi Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt nhưng vô cùng cổ xưa, không phải linh khí, mà là một sự tồn tại khác, một tàn dư của quá khứ, đang ẩn mình sâu trong phế tích. Một sự xao động nhỏ trong dòng chảy nhân quả, như một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng. "Có ai đó ở đây," Tạ Trần nói khẽ, không phải cho Dương Quân, mà gần như cho chính mình. Hắn đã tìm thấy dấu vết của thứ mà hắn đang tìm kiếm.

Họ tiếp tục đi sâu hơn vào lòng phế tích. Sương mù càng lúc càng dày đặc hơn, nuốt chửng những hình ảnh phía trước và phía sau, khiến không gian trở nên mơ hồ, ma mị. Ánh sáng mặt trời đã bị che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại một thứ ánh sáng xám xịt, yếu ớt, vừa đủ để soi rõ con đường dưới chân. Những tiếng gió rít qua những hốc đá, những khe cửa đổ nát giờ đây nghe rõ hơn, như những tiếng than khóc ai oán, hay những lời thì thầm của những linh hồn bị mắc kẹt. Bất chợt, một bóng người lướt qua giữa hai cột đá đổ nát ở phía xa, nhanh đến mức khó có thể xác định.

Dương Quân lập tức nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt nheo lại, toàn thân căng như dây đàn. "Có kẻ!" y nói, giọng đầy cảnh giác.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía bóng hình vừa lướt qua. Hắn không cảm thấy sát ý, chỉ là một sự tồn tại đầy m���t mỏi, ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. "Đó không phải là kẻ thù, ít nhất là không phải theo cách chúng ta nghĩ. Đó là một tàn dư, một tiếng vọng của nơi này." Hắn biết, trực giác của hắn hiếm khi sai. Người đó, hay thứ đó, có mối liên hệ mật thiết với "điểm nút" mà họ đang tìm kiếm. Hắn cảm nhận được một sự mâu thuẫn kỳ lạ: một linh hồn gần như đã khô cạn, nhưng lại vẫn còn giữ được một sợi dây liên kết mong manh với nhân tính, với ký ức. Hắn tự hỏi, liệu đây có phải là một tu sĩ đã "mất người," nhưng bằng cách nào đó đã thoát khỏi sự hấp thụ hoàn toàn của Thiên Đạo? Câu hỏi đó, đối với Tạ Trần, quan trọng hơn bất kỳ mối hiểm nguy nào khác.

***

Theo dấu vết mờ nhạt của luồng khí tức cổ xưa, Tạ Trần và Dương Quân tiến đến một gian điện thờ bị sập một nửa, ẩn mình sâu trong lòng phế tích. Chiều tà đã buông xuống, ánh sáng yếu ớt của mặt trời bị sương mù dày đặc nuốt chửng, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ ảo, ma mị. Không khí trở nên lạnh buốt hơn, cái lạnh không chỉ đến từ sương đêm mà còn từ sự cô tịch, từ những nỗi đau và bi kịch đã chôn vùi nơi đây.

Trong gian điện đổ nát, có một pho tượng phật bằng đá đã vỡ nát một phần, rêu phong bám đầy, chỉ còn lại một nụ cười từ bi đã phai nhạt theo năm tháng. Tựa vào pho tượng ấy, một Lão Giả gầy gò, lưng hơi còng, đang ngồi yên lặng như một bức tượng khác. Râu tóc ông bạc trắng như sương tuyết, phủ xuống che khuất gần hết khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự minh mẫn lạ thường, xen lẫn một nỗi u hoài khôn tả. Y phục ông cũ kỹ, bạc màu nhưng sạch sẽ, không vướng chút bụi trần, toát lên vẻ thoát tục của một người đã trải qua phong sương, đã nhìn thấu hồng trần. Trên trán ông, một vết sẹo mờ ám kéo dài từ chân tóc xuống thái dương, như một minh chứng cho một biến cố kinh hoàng nào đó trong quá khứ.

Tạ Trần và Dương Quân dừng lại cách Lão Giả một quãng, không làm kinh động ông. Dương Quân vẫn giữ tư thế cảnh giác, ánh mắt dò xét. Y cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng lại vô cùng hỗn loạn từ Lão Giả, tựa như một dòng sông cuộn chảy nhưng đã bị chặn đứng, chỉ còn là những xoáy nước nhỏ yếu ớt. Tuy nhiên, cái vẻ trầm tĩnh, vô thường của Tạ Trần dường như đã trấn an y phần nào.

Tạ Trần bước tới gần hơn, nhẹ nhàng, không một tiếng động. Hắn quan sát Lão Giả, cố gắng "đọc" những dấu vết nhân quả trên người ông. Hắn cảm nhận được một quá khứ huy hoàng, một tu sĩ từng đạt đến cảnh giới vô cùng cao thâm, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn. Người này đã từng "mất người", đó là điều chắc chắn, nhưng không hoàn toàn. Một phần ký ức, một phần tri giác, và quan trọng nhất, một phần "nhân tính" vẫn còn sót lại, dù mong manh như sợi tơ. Điều này hoàn toàn khác với những tu sĩ "mất người" mà hắn từng thấy, những kẻ chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch, bị điều khiển bởi bản năng vô tri.

"Các ngươi... cũng đến tìm cái chết sao?" Lão Giả chợt cất tiếng, giọng ông khàn đặc, đầy mệt mỏi, như thể mỗi lời nói đều rút cạn một phần sinh lực còn sót lại. Đôi mắt ông từ từ mở ra, hướng về phía Tạ Trần, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp sương mù của thời gian và nỗi đau.

Dương Quân lập tức nắm chặt chuôi kiếm, nhưng Tạ Trần chỉ khẽ đưa tay ngăn lại. "Không, thưa tiền bối," Tạ Trần đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, không chút nao núng. Hắn cúi đầu nhẹ, tỏ lòng kính trọng. "Chúng tôi đến để tìm một con đường sống. Chúng tôi đến để tìm kiếm sự thật về Thiên Đạo, về những 'điểm nút' đang duy trì sự tồn tại của nó, và về cái giá phải trả cho sự 'trường sinh' mà nhiều người lầm tưởng." Hắn tạm dừng, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Lão Giả. "Ông là ai?"

Lão Giả khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm phong sương và bi ai. "Ta... ta là ai ư?" Ông lẩm bẩm, như thể đang tự hỏi chính mình. "Ta là một mảnh vỡ... một tiếng vọng của quá khứ... một tu sĩ đã 'mất người'... nhưng chưa quên hết." Ông đưa tay lên chạm vào vết sẹo mờ trên trán, một hành động vô thức nhưng đầy ý nghĩa. "Hồi ức... chúng là gánh nặng. Nhưng cũng là thứ duy nhất còn lại... để ta không hoàn toàn biến mất."

Tạ Trần cảm nhận được một luồng thông tin vô hình tuôn chảy từ lời nói của Lão Giả, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cơ chế "mất người." Đó không chỉ là sự biến mất của cảm xúc, mà là sự tiêu hao của chính linh hồn, của ký ức, của nhân tính, để Thiên Đạo có thể hấp thụ và vá víu chính nó. Nhưng Lão Giả này đã chống cự, hoặc bằng cách nào đó đã giữ lại được một phần bản ngã. "Tiền bối có thể cho vãn bối biết, điều gì đã khiến tiền bối có thể giữ lại được ký ức, giữ lại được tri giác, dù đã 'mất người'?" Tạ Trần hỏi, giọng nói đầy sự chân thành. Hắn nghĩ đến Lăng Nguyệt, nghĩ đến khả năng có một con đường để cứu vãn, hay ít nhất là để hiểu rõ hơn số phận của nàng.

Lão Giả ngẩng đầu, ánh mắt thoáng hiện lên một tia đau đớn, rồi lại trở về vẻ u hoài. "Sự chấp niệm... vào một thứ gì đó đã mất... vào m���t lời thề đã vỡ... vào một con đường sai lầm mà ta đã chọn... Chính những chấp niệm ấy đã trở thành xiềng xích, giam giữ ta trong cái vỏ rỗng tuếch này, ngăn không cho Thiên Đạo hấp thụ hoàn toàn." Ông khẽ cười, một nụ cười méo mó, đầy bi ai. "Nhưng cũng chính chúng... đã giữ ta lại đây, như một kẻ gác cổng của quá khứ, chờ đợi một người như ngươi."

Dương Quân nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lão Giả. Y bắt đầu hiểu được một phần nào đó về sự tồn tại bi thảm của vị tu sĩ cổ xưa này. Cái giá của sự "trường sinh" và "hòa nhập Thiên Đạo" là quá đắt, nó còn tàn khốc hơn cả cái chết. "Nếu tiền bối đã 'mất người', vậy tại sao tiền bối lại ở đây? Tại sao lại nói chuyện với chúng tôi?" Dương Quân không kìm được sự tò mò.

"Bởi vì Thiên Đạo đang giãy giụa, nó không thể hoàn toàn hấp thụ ta. Và bởi vì... ta đã quá mệt mỏi với sự tồn tại vô nghĩa này," Lão Giả đáp, giọng ông yếu ớt hơn. "Ta đã chứng kiến sự suy yếu của nó từ bên trong, đã cảm nhận được nỗi đau của nó, và cũng đã thấy được s�� vô vọng của con đường mà các tu sĩ đang đi theo. Ngươi... Tạ Trần... ngươi là một gợn sóng khác biệt trong dòng chảy nhân quả. Ngươi mang theo một 'Nhân Đạo' mà ta đã từng mơ ước, nhưng không dám theo đuổi."

Tạ Trần lắng nghe, trái tim hắn nặng trĩu. Hắn hiểu rằng, Lão Giả Huyền Cơ này chính là một minh chứng sống cho những gì Vô Danh Tăng đã nói: cái giá của việc phá cục, của việc "dẫn đường" cho Thiên Đạo tan rã, là vô cùng lớn. Nhưng đồng thời, sự tồn tại của Lão Giả cũng cho hắn thấy một hy vọng mong manh: rằng ngay cả khi "mất người," vẫn có thể giữ lại được một phần bản ngã, nếu có một chấp niệm đủ mạnh, một lý tưởng đủ sâu sắc. Hắn tự hỏi, liệu Lăng Nguyệt có giữ lại được điều gì không, hay nàng đã hoàn toàn bị cuốn vào vòng xoáy của Thiên Đạo? Nỗi đau âm ỉ lại dâng lên, nhưng hắn đã học được cách chấp nhận nó, biến nó thành một phần của gánh nặng trách nhiệm.

Đêm đã buông xuống hoàn toàn. Sương mù càng lúc càng dày đặc, tựa như một tấm màn trắng xóa bao phủ cả gian điện thờ đổ n��t, khiến thế giới bên ngoài trở nên vô hình. Cái lạnh buốt thấu xương, nhưng cả Tạ Trần và Dương Quân đều không còn để tâm. Tâm trí họ đang bị cuốn hút bởi những lời kể của Lão Giả, những lời thì thầm từ một quá khứ đã bị lãng quên, nhưng lại chứa đựng chìa khóa cho tương lai.

***

Lão Giả Huyền Cơ đứng dậy, dáng người gầy gò lung lay trong làn sương đêm dày đặc, như một bóng ma sắp tan biến. Ông không đi về phía Tạ Trần và Dương Quân, mà quay lưng lại, chậm rãi bước về phía một điện đài khác, sâu hơn trong phế tích, nơi mà những phiến đá dường như còn giữ được vẹn nguyên hình hài hơn cả. Tạ Trần và Dương Quân lặng lẽ đi theo, bước chân nhẹ bẫng trên nền đá phủ đầy rêu phong và mảnh vỡ. Ánh trăng non, yếu ớt xuyên qua lớp sương mù, chỉ đủ để vẽ nên những bóng hình ma quái, đổ dài trên mặt đất ẩm ướt. Không khí lạnh buốt đến mức có thể cảm nhận từng hơi thở hóa thành làn khói trắng.

Họ đến một điện đài nhỏ, nhưng còn khá nguyên vẹn. Bên trong, một tấm bia đá cổ kính sừng sững giữa trung tâm, cao hơn cả người thường, bề mặt phủ đầy những phù văn cổ xưa mà ngay cả Tạ Trần cũng chưa từng thấy bao giờ. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt vào qua những ô cửa sổ đã vỡ, tấm bia đá hiện lên một cách bí ẩn, như chứa đựng một bí mật ngàn năm. Lão Giả Huyền Cơ đưa tay chạm vào mặt bia đá lạnh lẽo, những ngón tay gầy guộc run rẩy, như đang cố gắng cảm nhận lại một thứ gì đó đã từng rất quen thuộc.

"Đây là... nơi ghi lại... những lời thề nguyền của một thời đại đã mất," Lão Giả nói, giọng ông giờ đã rõ ràng hơn một chút, nhưng vẫn mang theo sự mệt mỏi và nỗi buồn sâu thẳm. "Những lời thề nguyện... muốn duy trì Thiên Đạo... muốn đạt đến sự bất tử... Nhưng chúng không biết rằng... Thiên Đạo... nó không phải là một vị thần... cũng không phải là một luật lệ cứng nhắc." Ông quay lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt tinh anh của ông lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Thiên Đạo... nó không phải ác... nó là một sinh thể đang hấp hối... việc 'mất người' của chúng ta... là nó đang cố gắng hấp thụ chúng ta... để vá víu vết thương của chính nó... để kéo dài sự tồn tại của chính bản thân mình."

Lời nói của Lão Giả như một tiếng sét đánh ngang tai Tạ Trần. Bức tranh về Thiên Đạo mà hắn hằng suy ngẫm bỗng chốc trở nên phức tạp hơn gấp bội. Thiên Đạo không phải là một hệ thống vô tri, không phải là một cỗ máy chỉ biết vận hành theo quy tắc. Nó là một sinh thể, một thực thể đang đau đớn, đang hấp hối, và sự "mất người" của vô số tu sĩ chính là cơ chế tự vệ cuối cùng của nó, một nỗ lực tuyệt vọng để sinh tồn. Điều này khiến lý tưởng "Nhân Đạo" của Tạ Trần không còn đơn giản chỉ là "phá cục" nữa, mà còn là đối mặt với nỗi đau và bi kịch của một sinh thể vĩ đại đang cận kề cái chết. Một sự bi tráng bao trùm lấy hắn.

"Vậy 'điểm nút' là gì, thưa tiền bối?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn trầm hơn bình thường, chứa đựng một sự suy tư sâu sắc. "Có phải là nơi để tiêu diệt, để chấm dứt sự hấp hối của nó?"

Lão Giả lắc đầu, chậm rãi. "Không... đó là trái tim của nó... nơi nó gom góp... tất cả sinh m���nh... tất cả linh khí... tất cả ký ức... để có thể tái sinh... hoặc chết đi một cách trọn vẹn." Ông đưa tay chỉ vào một đường nét mờ nhạt trên tấm bia đá, nơi những phù văn cổ xưa giao nhau tạo thành một hình vẽ phức tạp. "Đây là bản đồ... đến 'điểm nút' thứ hai... nơi mà Thiên Đạo tập trung những gì còn sót lại của nó. Nơi đó là nguồn cội của sự sống... và cũng là cánh cửa của cái chết."

Dương Quân cảm thấy lạnh gáy. Cái giá của sự "mất người" bỗng trở nên khủng khiếp hơn bao giờ hết. Lăng Nguyệt Tiên Tử, và vô số tu sĩ khác, không chỉ mất đi nhân tính, mà linh hồn của họ còn đang bị Thiên Đạo hấp thụ, trở thành một phần của "trái tim" đang cố gắng tái sinh kia. Nỗi phẫn nộ trong lòng y với Thiên Đạo càng bùng lên, nhưng giờ đây, nó không còn đơn thuần là sự căm ghét một thế lực vô tri, mà là sự bi thương trước một bi kịch của cả vũ trụ.

"Nhưng không chỉ có Thiên Đạo đang tìm kiếm sự tái sinh," Lão Giả tiếp tục, giọng ông trở nên nặng nề, mang theo một sự cảnh báo khẩn thiết. "Và có một bóng ma... đang chờ đợi cơ hội... để chiếm lấy trái tim đó... để biến sự tái sinh thành sự hủy diệt hoàn toàn."

Dương Quân giật mình, "Bóng ma nào?" y hỏi, giọng không giấu nổi sự lo lắng.

"Kẻ mang nỗi oán hận... kẻ muốn mọi thứ phải hủy diệt... kẻ đã từng là một phần của Thiên Đạo, nhưng lại bị nó đào thải... Ma Chủ Cửu U..." Lão Giả khẽ thở dốc, như thể chỉ nhắc đến cái tên đó đã rút cạn sức lực còn lại của ông. "Hắn đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo... lợi dụng sự hỗn loạn này... để đạt được mục đích của mình. Hắn muốn chiếm lấy 'trái tim' của Thiên Đạo, không phải để tái sinh, mà để biến nó thành một công cụ của sự hủy diệt, để gieo rắc hỗn loạn vĩnh viễn khắp Thập Phương Nhân Gian."

Tạ Trần nhắm mắt lại, xử lý những thông tin chấn động. Thiên Đạo, một sinh thể đang hấp hối, Ma Chủ Cửu U, một thế lực hủy diệt đang chực chờ. Con đường của hắn không chỉ là "dẫn đường" cho Thiên Đạo tan rã, mà còn là bảo vệ "điểm nút" khỏi Ma Chủ, và có thể, tìm ra một con đường cho Thiên Đạo "chết đi một cách trọn vẹn" nhưng không kéo theo sự hỗn loạn và hủy diệt của nhân gian. Nỗi đau về Lăng Nguyệt lại dâng lên, nhưng giờ đây nó đã hòa quyện với một quyết tâm sắt đá hơn: hắn phải hiểu rõ cơ chế "mất người," liệu có cách nào để cứu vãn, hay ít nhất là để những người khác không phải chịu đựng số phận tương tự? Những lời của Vô Danh Tăng và Lão Giả Huyền Cơ đã vẽ nên một bức tranh vô cùng phức tạp, không có một chân lý duy nhất, đòi hỏi hắn phải tự mình tổng hợp và tìm ra con đường.

"Tiền bối, vậy bản đồ này..." Tạ Trần đưa tay chỉ vào tấm bia đá.

Lão Giả gật đầu. "Nó sẽ dẫn các ngươi đến 'điểm nút' thứ hai. Nhưng hãy cẩn thận, nơi đó không chỉ có sự đau đớn của Thiên Đạo, mà còn có những cạm bẫy của Ma Chủ Cửu U, và những tàn dư của quá khứ, những tu sĩ đã 'mất người' nhưng lại bị giam hãm ở đó như những kẻ gác cổng vô tri." Ông khẽ nâng bàn tay run rẩy lên, chỉ vào một điểm sáng mờ nhạt trên bản đồ cổ. "Hãy nhớ, Tạ Trần. Ngọn lửa nhân tính trong ngươi... đó là thứ duy nhất có thể soi sáng con đường, và là hy vọng duy nhất để không bị cuốn vào vòng xoáy của Thiên Đạo hay sự hủy diệt của Ma Chủ."

Tạ Trần ghi nhớ từng lời. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn khó khăn hơn gấp bội. Thiên Đạo không phải là kẻ thù, nhưng nó là một bi kịch. Ma Chủ Cửu U mới chính là kẻ thù thực sự, kẻ muốn biến bi kịch thành ác mộng.

Khi Lão Giả Huyền Cơ dần im lặng, chìm vào sự tĩnh lặng của quá khứ, Tạ Trần và Dương Quân đứng đó, dưới ánh trăng mờ ảo và sương mù dày đặc, nhìn chằm chằm vào bản đồ trên tấm bia đá cổ. Một con đường mới đã mở ra, đầy rẫy nguy hiểm và những câu hỏi triết lý sâu sắc hơn. Tạ Trần khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sức nặng của nhân quả trên vai. Hắn không còn là một thư sinh đơn thuần nữa. Hắn là người gánh vác hy vọng cho một kỷ nguyên mới, một ngọn hải đăng của nhân tính giữa cơn bão táp vô thường. Họ quay lưng rời khỏi điện đài, bỏ lại Lão Giả Huyền Cơ chìm trong sương đêm và ký ức. Hướng về phía trước, nơi bản đồ c�� chỉ lối, một hành trình mới, đầy cam go nhưng cũng chứa đựng hy vọng, đang chờ đợi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free