Nhân gian bất tu tiên - Chương 402: Gánh Nặng Nhân Tính: Lời Thề Giữa Tàn Khốc
Hai bóng người, một gầy gò thư sinh, một tuấn tú nho nhã, lặng lẽ rời đi khỏi Hẻm Núi U Ảnh, tiến sâu hơn vào vùng đất của Thiên Đạo đang hấp hối. Trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, tiếng gió rít gào như khúc ca bi tráng cho một kỷ nguyên sắp tàn, và cho những linh hồn đã chấp nhận cái giá của sự dẫn dắt. Tạ Trần biết, hắn đang nắm giữ trên tay Nhân Quả Luân Bàn của cả thế giới, và mỗi bước đi của hắn đều là một nước cờ định đoạt vận mệnh.
Họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những thung lũng sâu hun hút, những ngọn đồi trập trùng, và cuối cùng tiến vào Rừng Thanh Phong. Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những tán lá xanh biếc, tạo nên một màn ảo ảnh mờ ảo, huyền hoặc. Không khí trong rừng mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau một đêm dài, mùi của lá cây mục rữa và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo từ những cành cây cao vút, tiếng lá cây xào xạc theo từng đợt gió nhẹ, cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của tự nhiên. Thế nhưng, trong lòng hai con người đang bước đi ấy, sự yên bình kia lại không tài nào chạm tới.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, bước đi phía trước. Bước chân hắn thoạt nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên định đến sắt đá, như thể mỗi bước đều đã được định đoạt từ trước. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau khôn tả, một bi thương thấu tận tâm can mà không một lời nào có thể diễn tả hết. Mái tóc đen dài của hắn, vốn luôn được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, giờ đây có vài sợi vương xuống trán, thấm đẫm những giọt mồ hôi lạnh. Hắn đã không khóc thành tiếng, cũng không gào thét, nhưng mỗi hơi thở đều như bị bóp nghẹt bởi gánh nặng của quyết định. Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng đã hy sinh, và cái giá ấy, hắn phải gánh vác trọn đời.
Phía sau Tạ Trần, Dương Quân bước đi nặng nề hơn. Y không thể che giấu nỗi đau và sự phẫn nộ đang dâng trào trong lòng. Thân thể tuấn tú của y khẽ run rẩy, đôi lúc y nghiến răng ken két, cố gắng kìm nén một tiếng nức nở, một tiếng gầm gừ muốn xé toạc không gian. Đôi mắt y đỏ ngầu, không ngừng ngoảnh lại nhìn về phía Hẻm Núi U Ảnh, nơi Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi Lăng Nguyệt đã dùng sinh mệnh mình để mở đường. Trong tâm trí y, hình ảnh Bạch Vô Thường tàn nhẫn và tiên tử Lăng Nguyệt kiên cường xen lẫn, tạo thành một cơn bão tố cảm xúc không thể nào trấn áp. Không khí giữa hai người nặng trĩu, đầy rẫy những lời không nói, những cảm xúc bị đè nén, nhưng lại mãnh liệt đến mức có thể cảm nhận được bằng cả xúc giác.
"Vì sao...?" Giữa sự tĩnh lặng của rừng cây, tiếng nói khàn đặc của Dương Quân bất ngờ vang lên, như một vết cắt xé toạc màn sương mờ. Y không gọi tên Tạ Trần, nhưng ánh mắt chất chứa phẫn nộ và hoài nghi kia lại găm thẳng vào bóng lưng gầy gò phía trước. "Vì sao lại phải là Lăng Nguyệt Tiên Tử? Chẳng lẽ 'Nhân Đạo' của huynh phải đánh đổi bằng sinh mạng của những người vô tội sao?!"
Tiếng nói của y không còn vẻ nho nhã thường ngày, mà pha lẫn sự oán hờn và tuyệt vọng. Y không thể chấp nhận. Lăng Nguyệt, một tiên tử tài hoa, một đồng minh kiên cường, đã phải gánh chịu cái kết cục bi thảm như vậy. Và Tạ Trần, người đã đưa ra quyết định nghiệt ngã ấy, lại có thể bình tĩnh đến vậy sao? Hay đó chỉ là vẻ ngoài? Hay hắn đã thực sự "mất người" như những tu sĩ khác, đánh mất cảm xúc, đánh mất sự trắc ẩn chỉ vì một lý tưởng cao cả, một "đại đạo" viển vông?
Tạ Trần dừng bước. Hắn không lập tức quay lại, mà để tấm lưng gầy gò của mình đối diện với những câu hỏi đau đớn đó, như thể cho Dương Quân thêm thời gian trút bỏ những oán trách. Tiếng gió khẽ reo qua những tán lá, như một lời thì thầm chia sẻ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và hương cây cỏ. Cuối cùng, hắn ch��m chậm quay người lại, đối mặt với Dương Quân.
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, vẫn tĩnh lặng như mặt hồ, nhưng lại phản chiếu một nỗi buồn sâu thẳm đến vô tận. Không một chút tức giận hay khó chịu, chỉ có sự thấu hiểu và một gánh nặng không thể chia sẻ. Khuôn mặt trắng bệch của hắn, vốn đã khắc khổ, giờ đây càng thêm tiều tụy, nhưng ánh mắt thì vẫn kiên định đến đáng sợ. Giọng hắn trầm ấm, khàn đặc, như có cát kẹt trong cổ họng, mỗi chữ thốt ra đều mang theo một sự nặng nề, nhưng lại không hề run rẩy.
"Đường đi đến một tương lai mới luôn đầy chông gai, và những hy sinh là điều không thể tránh khỏi." Tạ Trần nói, từng chữ như được khắc tạc vào không gian. Hắn không biện minh, không né tránh. "Nàng hiểu, và nàng đã chọn. Ta cũng đã chọn... gánh lấy gánh nặng này."
Hắn không thể nói dối. Hắn không thể giả vờ không đau. Nhưng hắn cũng không thể lùi bước. Cái giá của sự dẫn dắt, của việc phá cục Thiên Đạo, của việc kiến tạo một "Nhân Đạo" mới, vốn dĩ đã được định trước là sẽ nghiệt ngã đến thế. Lăng Nguyệt đã nhìn thấu điều đó. Nàng đã tự nguyện bước vào con đường hy sinh, vì nàng tin vào tầm nhìn của hắn, tin vào một tương lai không còn cảnh "mất người" vì tu tiên. Làm sao hắn có thể để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa chỉ vì sự yếu mềm của bản thân?
Dương Quân nhìn Tạ Trần, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy, tìm kiếm một tia dối trá, một chút giả tạo. Nhưng y chỉ thấy sự chân thành đến đau lòng, sự kiên định đến mức gần như tàn nhẫn, và một nỗi đau âm ỉ không kém gì nỗi đau của chính y. Y hiểu, Tạ Trần không phải là vô cảm. Tạ Trần đang gánh vác một thứ còn lớn hơn cả sinh mạng của Lăng Nguyệt, lớn hơn cả những cảm xúc cá nhân.
"Gánh nặng..." Dương Quân lẩm bẩm, như thể nếm trải vị đắng của từ ngữ đó. Y gục xuống, quỳ một gối trên nền đất ẩm, đôi tay nắm chặt thành quyền, rồi đấm mạnh vào thân cây cổ thụ gần đó. "Uỳnh!" Một tiếng động khô khốc vang lên, lớp vỏ cây nứt toác, nhưng dường như nó không thể làm nguôi ngoai được cơn phẫn nộ đang cào x�� tâm can y. "Nhân Đạo... Nhân Đạo... Cái giá này... quá đắt!" Y gầm gừ, giọng nói lạc đi vì đau đớn, đôi mắt đỏ ngầu giờ đã ngấn nước.
Tạ Trần lặng im nhìn Dương Quân trút bỏ những dằn vặt. Hắn biết, nỗi đau này không thể xoa dịu bằng lời nói. Nước mắt của Dương Quân, những nắm đấm của y, là sự phản ứng tự nhiên của một người còn giữ trọn vẹn nhân tính, còn biết cảm nhận mất mát. Và chính điều đó đã củng cố niềm tin của Tạ Trần: con đường hắn đang đi không phải là để trở thành vô cảm, mà là để giữ gìn những cảm xúc đó, giữ gìn nhân tính cho muôn vạn người.
Hắn nhớ lại lời thề của mình với Lăng Nguyệt, lời thề hắn đã thầm thì trong đêm định mệnh: "Ta sẽ không để sự hy sinh của nàng trở nên vô nghĩa. Ta sẽ dẫn đường cho Thiên Đạo sụp đổ, ta sẽ tạo ra một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần phải thành tiên, không cần phải mất đi nhân tính, để tìm thấy sự trọn vẹn của mình." Lời thề ấy, giờ đây, không chỉ là một lời hứa với người đã khuất, mà còn là một gánh nặng, m���t trách nhiệm đè nặng lên từng thớ thịt, từng hơi thở của hắn.
Cảm giác lạnh lẽo của sương sớm thấm vào da thịt, nhưng trong lòng Tạ Trần lại bùng lên một ngọn lửa kiên định. Cái chết của Lăng Nguyệt không chỉ là một mất mát, mà còn là một bài học đắt giá. Nó củng cố niềm tin của hắn vào sự tàn bạo và vô cảm của Bạch Vô Thường, và cũng nhắc nhở hắn rằng, con đường phía trước sẽ phải trả giá đắt hơn nữa. Hắn sẽ phải đối mặt với nhiều hy sinh và mất mát hơn từ những người xung quanh, điều này sẽ củng cố quyết tâm của hắn, nhưng cũng sẽ khiến hắn trở nên cô độc hơn trên con đường này. Cái giá của việc 'dẫn đường' Thiên Đạo là sự từ bỏ những giá trị cá nhân, đặt gánh nặng 'Nhân Đạo' lên hàng đầu.
Dương Quân, sau một hồi vật vã, cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút. Y hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống sự phẫn nộ và nỗi đau đang cào xé. Y nhìn Tạ Trần, và trong mắt y, sự sợ hãi đã nhường chỗ cho một quyết tâm kiên cường hơn, dù vẫn còn vương vấn nỗi đau. Y biết, Tạ Tr��n cũng đang chịu đựng một gánh nặng không kém gì Lăng Nguyệt. Y biết, đây không phải là sự vô tâm, mà là sự lựa chọn nghiệt ngã của một người gánh vác vận mệnh nhân gian. Sự kiện này đã củng cố niềm tin của Dương Quân vào Tạ Trần và lý tưởng 'Nhân Đạo', nhưng cũng gieo mầm nỗi sợ hãi và phẫn nộ trong anh, một nỗi sợ hãi về cái giá phải trả, và một nỗi phẫn nộ với Thiên Đạo tàn khốc. Y đứng dậy, phủi bụi trên áo, ánh mắt đã bớt đi vẻ cuồng loạn, thay vào đó là sự trầm tư.
Tạ Trần gật đầu với Dương Quân, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng hơn, nhưng cũng sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn quay người, tiếp tục bước đi sâu vào Rừng Thanh Phong, hướng về phía 'điểm nút' của Thiên Đạo, nơi Bạch Vô Thường vừa rời đi để truy sát Lăng Nguyệt. Nơi đó, giờ đây, chắc chắn đã có một khe hở.
"Chúng ta đi." Tạ Trần nói, giọng hắn đã trở lại sự trầm tĩnh quen thuộc, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường không thể lay chuyển, như một tảng đá ngàn năm không thể lung lay. "Đây là cơ hội duy nhất. Chúng ta không thể lãng phí sự hy sinh của nàng."
***
Sau nhiều ngày đường, Tạ Trần và Dương Quân cuối cùng cũng đến được Phật Sơn Tự. Hành trình xuyên qua những cánh rừng rậm rạp, những con đèo hiểm trở trong sự im lặng nặng nề đã bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần của hai người. Dương Quân vẫn mang trong mình nỗi đau âm ỉ và sự dằn vặt, nhưng y đã không còn bộc phát những cơn phẫn nộ dữ dội như lúc đầu. Y học cách kìm nén, học cách chấp nhận một thực tế tàn khốc, dù trong sâu thẳm vẫn không ngừng tự hỏi về cái giá của "Nhân Đạo". Còn Tạ Trần, hắn vẫn giữ vẻ ngoài bình thản đến khó tin, nhưng từng thớ thịt trên cơ thể gầy gò của hắn đều căng như dây đàn, và đôi mắt hắn luôn ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc, như thể hắn đang không ngừng suy tính, không ngừng tìm kiếm lời giải cho những câu hỏi lớn lao hơn cả sinh tử.
Khi bóng chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, Phật Sơn Tự hiện ra uy nghi giữa núi rừng. Kiến trúc chùa cổ điển, mái ngói cong cong phủ đầy rêu phong, những bức tường gạch nhuốm màu thời gian, tất cả tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính. Từ xa, họ đã nghe thấy tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, lan tỏa trong không gian thanh tịnh, như xua tan đi mọi bụi trần. Cùng với đó là tiếng tụng kinh đều đều từ trong chánh điện, tiếng mõ gõ nhịp nhàng, và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Một mùi hương trầm thoang thoảng, thanh khiết hòa quyện với mùi hoa sen dịu mát từ những ao nước trong sân chùa, mang đến một cảm giác an lạc, yên bình hiếm có.
Không gian thanh tịnh của ngôi chùa cổ kính dường như có một sức mạnh vô hình, nó nhẹ nhàng bao bọc lấy Dương Quân, xoa dịu phần nào những vết thương lòng của y. Y hít thở sâu, cảm nhận sự mát lành của không khí, sự tĩnh lặng của cảnh vật, nỗi đau trong y dường như dịu đi đôi chút, nhưng nỗi hoài nghi thì vẫn còn đó. Với Tạ Trần, sự bình yên này chỉ càng làm nổi bật thêm những dòng suy nghĩ cuộn chảy trong tâm trí hắn. Hắn đến đây không phải để tìm kiếm sự an ủi, mà là để tìm kiếm lời giải, một sự củng cố cho con đường mà hắn đã chọn.
Một tiểu hòa thượng với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt trong veo, xuất hiện từ phía cổng chùa. Cậu bé mặc áo cà sa màu vàng nhạt, bước đi nhẹ nhàng, tĩnh tại như một chiếc lá rơi. Cậu bé cúi đầu chào hai người một cách cung kính, rồi không nói một lời, chỉ ra hiệu cho họ đi theo. Tạ Trần và Dương Quân lặng lẽ đi theo bước chân của tiểu hòa thượng, xuyên qua những hành lang cổ kính, những vườn thiền được cắt tỉa gọn gàng với những tảng đá rêu phong và cây cảnh bonsai. Mỗi bước chân của họ đều như hòa vào nhịp điệu chậm rãi, an nhiên của ngôi chùa.
Tiểu hòa thượng dẫn họ đến một khoảng sân nhỏ phía sau chánh điện, nơi có một gốc cây bồ đề cổ thụ, tán lá sum suê che phủ một khoảng trời rộng lớn. Dưới gốc cây, một vị tăng nhân đang ngồi thiền. Đó chính là Vô Danh Tăng, người Tạ Trần đã tìm kiếm.
Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò, mặc một chiếc áo cà sa cũ nát đã bạc màu theo năm tháng. Khuôn mặt gầy guộc của ông toát lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhõm, như thể mọi ưu phiền của thế gian đều không thể chạm tới. Đôi mắt ông nhắm hờ, nhưng lại mang một sự giác ngộ sâu sắc, một sự thấu thị vạn vật. Đầu ông trọc lóc, trên đỉnh đầu có sáu vết sẹo thiêu hương, minh chứng cho những năm tháng tu hành khổ hạnh. Ông ngồi bất động như một bức tượng, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, hòa mình vào không gian và thời gian.
Tiểu hòa thượng cúi đầu chào Vô Danh Tăng, rồi lặng lẽ rời đi. Tạ Trần tiến lên một bước, cúi đầu thật sâu, bày tỏ sự tôn kính. Dương Quân đứng phía sau Tạ Trần, ánh mắt đầy tò mò và hoài nghi. Y chưa từng gặp vị tăng nhân nào có khí chất đặc biệt như vậy. Vị tăng này có thể mang đến câu trả lời gì cho nỗi đau và sự dằn vặt của y?
Vô Danh Tăng từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không có vẻ sắc bén hay thâm sâu, mà chỉ là một sự bình thản đến lạ lùng, như chứa đựng cả vũ trụ trong đó. Ông nhìn Tạ Trần, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi, nhẹ nhàng như gió thoảng.
"Tạ thí chủ, nỗi đau là một phần của luân hồi." Giọng Vô Danh Tăng trầm ấm, chậm rãi, như tiếng chuông chùa ngân vang, len lỏi vào tận tâm can. "Nhưng đừng để nó che mắt trí tuệ của người."
Lời nói của ông không phải một câu hỏi, cũng không phải một lời an ủi, mà là một sự khẳng định, một lời nhắc nhở. Nó như một làn nước mát lạnh xoa dịu những vết bỏng trong lòng Tạ Trần, nhưng cũng như một ngọn roi thúc giục hắn phải nhìn thẳng vào sự thật, vào bản chất của nỗi đau. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu. Hắn biết, mình đã đến đúng nơi, gặp đúng người. Vô Danh Tăng sẽ không cho hắn một đáp án dễ dàng, mà sẽ dẫn dắt hắn tự tìm ra con đường của chính mình.
Dương Quân vẫn đứng đó, lắng nghe từng lời của Vô Danh Tăng. Nỗi đau và sự hoài nghi trong y vẫn còn, nhưng y cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ đang len lỏi vào tâm hồn. Có lẽ, đây chính là nơi mà y có thể tìm thấy chút ánh sáng giữa màn đêm đen tối của sự mất mát. Y nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Vô Danh Tăng, chờ đợi những lời tiếp theo, chờ đợi một sự giác ngộ, dù là nhỏ nhoi, có thể giúp y thoát khỏi gánh nặng đang đè nén.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời. Không khí bắt đầu se lạnh, nhưng dưới tán cây bồ đề cổ thụ, một sự ấm áp kỳ lạ lại lan tỏa. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng chuông chùa xa xa vọng lại, và tiếng chim chóc chuẩn bị về tổ tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng, thâm trầm, mang đậm tính triết lý sâu sắc.
Tạ Trần ngồi đối diện Vô Danh Tăng, hai người cách nhau một khoảng vừa phải. Dương Quân đứng phía sau Tạ Trần, im lặng lắng nghe, vẻ mặt từ hoài nghi dần chuyển sang suy tư. Tạ Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, nơi những áng mây hoàng hôn đang dần tan biến, như thể hắn đang nhìn thấu vào bản chất vô thường của vạn vật.
"Vãn bối vẫn còn chấp niệm, còn dằn vặt." Tạ Trần mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu sắc. "Con đường 'Nhân Đạo' mà vãn bối đang theo đuổi... liệu có phải là một sự 'mất người' khác, khi ta chấp nhận đánh đổi sinh mạng đồng minh, chấp nhận nhìn những người thân cận ngã xuống vì lý tưởng?"
Câu hỏi của Tạ Trần kh��ng chỉ là một sự nghi vấn, mà còn là một tiếng kêu thầm trong tâm hồn hắn. Hắn đã lựa chọn. Hắn đã chấp nhận cái giá. Nhưng sự chấp nhận ấy có thực sự là kiên định, hay chỉ là một hình thái khác của sự chai sạn cảm xúc, của việc "mất người" mà hắn luôn bài xích? Mỗi khi nghĩ đến Lăng Nguyệt, trái tim hắn lại quặn thắt, nhưng hắn không được phép dừng lại. Nỗi đau ấy, sự dằn vặt ấy, liệu có phải là gông cùm, hay là minh chứng cho nhân tính còn sót lại?
Vô Danh Tăng vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt khẽ khép hờ, như đang chìm đắm vào một cõi vô biên. Ông không lập tức trả lời, mà để lời của Tạ Trần lơ lửng trong không gian, để nó thấm sâu vào tâm trí của Dương Quân, và của chính Tạ Trần. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ trong chánh điện bay ra, quyện vào mùi lá cây dưới tán bồ đề, tạo nên một không khí thanh tịnh đến kỳ lạ.
Cuối cùng, Vô Danh Tăng khẽ mở mắt, ánh nhìn bình thản của ông dừng lại trên Tạ Trần. "Đại Đạo vô tình, nhưng nhân tâm hữu tình." Ông nói, giọng điệu chậm rãi, từng chữ như được khắc vào đá. "Vô thường là bản chất của vạn pháp. Sinh, lão, bệnh, tử, ly biệt, khổ đau... đó là luân hồi. Người đã chọn không phải để tránh nỗi đau, mà để chấp nhận nó, và biến nó thành sức mạnh. Phàm nhân không tu tiên, không có nghĩa là không có trách nhiệm. Trách nhiệm của người, là giữ vững ngọn lửa 'nhân tính' giữa cơn bão táp vô thường."
Ông dừng lại một chút, như để Tạ Trần và Dương Quân có thời gian suy ngẫm. "Người hỏi, liệu có phải là 'mất người'? Nếu 'mất người' là đánh mất cảm xúc, đánh mất sự trắc ẩn, thì người không 'mất người'. Nỗi đau của người, sự dằn vặt của người, chính là minh chứng cho nhân tính vẫn còn vẹn nguyên. Nhưng nếu 'mất người' là từ bỏ những chấp niệm nhỏ bé để gánh vác một đại nghĩa lớn lao hơn, chấp nhận cái giá để kiến tạo một con đường cho muôn vạn người, thì đó không phải là 'mất', mà là 'đạt'. Đạt được sự giác ngộ về trách nhiệm của mình."
Vô Danh Tăng khẽ đưa tay, chỉ vào gốc cây bồ đề cổ thụ. "Cây này, trải qua bao mùa mưa nắng, bao trận gió bão, vẫn đứng vững. Nó không tránh né phong ba, mà đón nhận, biến những thử thách thành sức sống, thành rễ bám sâu hơn vào lòng đất. Con đường của người cũng vậy. Những hy sinh, những mất mát, không phải là để người trở nên vô cảm, mà là để người hiểu rõ hơn về giá trị của sự sống, về ý nghĩa của nhân tính."
Tạ Trần trầm ngâm. Từng lời của Vô Danh Tăng như những giọt cam lồ thấm sâu vào tâm hồn khô cằn của hắn, nhưng cũng như những mũi kim châm vào những góc khuất còn cố chấp. Hắn chưa bao giờ muốn trở thành kẻ vô cảm. Hắn luôn trọng chữ "sống", trọng vẹn toàn nhân tính. Nỗi đau của Lăng Nguyệt, sự phẫn nộ của Dương Quân, đều là những gánh nặng mà hắn phải mang. Nhưng như Vô Danh Tăng nói, đó không phải là sự "mất người", mà là sự "đạt được" một cảnh giới khác của trách nhiệm, của sự thấu hiểu.
Dương Quân, ban đầu còn phẫn nộ với số phận, với cái giá phải trả, giờ đây đã lắng nghe một cách chăm chú. Đôi mắt y chuyển từ hoài nghi sang suy tư, rồi dần dần, một tia sáng của sự thấu hiểu lóe l��n. Y chưa thể hoàn toàn chấp nhận, nhưng y đã bắt đầu nhìn thấy một khía cạnh khác của vấn đề. Cái giá của sự dẫn dắt, của việc phá cục, không phải là vô nghĩa. Nỗi đau này, có thể, là một phần tất yếu của quá trình chuyển đổi, của việc đưa nhân gian đến một kỷ nguyên mới.
"Thiên Đạo đang suy yếu, giãy giụa như một sinh mệnh hấp hối." Vô Danh Tăng tiếp tục, giọng ông vẫn bình thản nhưng lời lẽ lại mang theo một sức nặng ngàn cân. "Nó không phải ác độc, mà là vô tri, tuân theo bản năng sinh tồn. Người muốn 'dẫn đường' cho nó tan rã, để tạo ra một 'Nhân Đạo' mới. Con đường đó không thể trải hoa hồng. Mỗi bước đi, mỗi lựa chọn, đều là một gánh nặng Nhân Quả. Nhưng nếu người giữ vững được ngọn lửa nhân tính trong mình, không để cơn bão táp vô thường cuốn trôi, thì người sẽ là ngọn hải đăng cho kỷ nguyên mới."
Vô Danh Tăng khẽ mỉm cười, ánh mắt ông dừng lại ở Tạ Trần, rồi lướt qua Dương Quân. "Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chọn con đường của nàng, và người đã tôn trọng lựa chọn ấy. Đó là sự chấp nhận, không phải sự vô cảm. Nàng đã trở thành một phần của Nhân Quả Luân Bàn mà người đang gánh vác. Sự kiên định của người, sau nỗi đau này, sẽ là nền móng vững chắc cho 'Nhân Đạo' tương lai."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của hoàng hôn thấm vào phổi. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt đã trở lại sự kiên định ban đầu, nhưng có thêm một tầng sâu sắc của sự chấp nhận. Hắn đã tìm thấy lời giải cho nỗi dằn vặt của mình. Kiên định vào nhân tính không phải là tránh né nỗi đau, mà là chấp nhận nó, và biến nó thành sức mạnh để tiếp tục bước đi vì một lý tưởng lớn hơn. Những lời của Vô Danh Tăng đã củng cố niềm tin của Tạ Trần, báo hiệu rằng anh sẽ không chùn bước trước những hy sinh tiếp theo, củng cố quyết tâm cho con đường 'Nhân Đạo' dù phải trả giá đắt. Lời khuyên của Vô Danh Tăng về việc 'chấp nhận nỗi đau và biến nó thành sức mạnh' sẽ là kim chỉ nam cho Tạ Trần trong các thử thách sắp tới, đặc biệt khi anh phải đối mặt với Ma Chủ Cửu U hoặc sự sụp đ�� hoàn toàn của Thiên Đạo.
Tạ Trần đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Vô Danh Tăng, một sự kính trọng chân thành hiện rõ trên khuôn mặt hắn. "Đa tạ Đại sư chỉ điểm. Vãn bối đã hiểu."
Dương Quân cũng cúi đầu. Sự thấu hiểu dần dần đã biến y thành một đồng minh kiên định hơn, sẵn sàng đối mặt với những thử thách khắc nghiệt cùng Tạ Trần. Nỗi đau không biến mất, nhưng nó đã được chuyển hóa thành một ngọn lửa quyết tâm.
Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, khuôn mặt ông vẫn bình thản. "Con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Nhưng hãy nhớ, ngọn lửa 'nhân tính' trong mỗi phàm nhân, chính là hy vọng duy nhất cho kỷ nguyên mới. Đừng để nó lụi tàn."
Tạ Trần và Dương Quân rời khỏi Phật Sơn Tự khi bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm. Ánh trăng non lấp ló sau những ngọn núi, chiếu rọi con đường mòn mờ ảo. Cả hai đều im lặng, nhưng sự im lặng ấy không còn nặng nề như trước, mà mang một sự thấu hiểu sâu sắc, một quyết tâm không lời. Tạ Trần biết, 'điểm nút thứ hai' của Thiên Đạo đang chờ đợi. Đó sẽ là một thử thách mới, một cái giá mới. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ gánh vác Nhân Quả Luân Bàn này đến cùng, không phải để thành tiên, mà là để giữ vững ngọn lửa nhân tính, để cho muôn vạn người có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn, giữa một kỷ nguyên vô thường.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.