Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 401: Cái Giá Của Sự Dẫn Dắt: Lời Thề Vỡ Vụn

Gió cát Sa Mạc Vạn Linh Khô vẫn rít gào, thỉnh thoảng mang theo những hạt bụi mịn táp vào cửa hang, như những lời thì thầm của một thế giới đang hấp hối. Trong ánh lửa bập bùng, Tạ Trần thu hồi ánh mắt từ màn đêm sâu thẳm, nhưng tâm trí hắn vẫn còn bám víu lấy những suy tính phức tạp. Hắn đã biến những cuộc truy sát thành những bài học, biến những hiểm nguy thành những manh mối. Hắn sẽ dùng trí tuệ của một phàm nhân, để dẫn đường cho một Thiên Đạo đang hấp hối. Nhưng con đường ấy, hắn biết rõ, sẽ trải đầy chông gai và có thể phải đổi bằng những cái giá không thể đo đếm.

***

Động phủ tán tu, nơi ba người ẩn mình, là một khe nứt tự nhiên trong vách đá, được gia cố và che giấu kỹ lưỡng. Bên trong, không khí ẩm lạnh phảng phất mùi đất và rêu phong, thỉnh thoảng xen lẫn hương nhẹ của linh dược còn sót lại từ những vị tu sĩ từng ghé chân. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá sâu, âm vang trong sự tĩnh lặng, như tiếng thời gian đang chậm rãi trôi. Một ngọn đèn dầu nhỏ treo trên vách đá chiếu sáng một khoảng không gian chật hẹp, nơi Tạ Trần trải tấm da dê cổ xưa lên một phiến đá phẳng. Những ký hiệu cổ quái trên da dê hiện rõ dưới ánh đèn, vẽ nên một bản đồ phức tạp của những điểm nút vi tế trong cơ chế vận hành của Thiên Đạo.

Tạ Trần, dáng người thư sinh gầy gò, ngồi đối diện với tấm bản đồ, ngón tay thanh tú lướt nhẹ trên những nét vẽ, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng leo lét, như chứa đựng cả một vũ trụ suy tư. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất trầm tĩnh và sự sắc bén trong ánh nhìn lại khiến người ta không thể xem thường.

Dương Quân ngồi ngay bên cạnh, đôi mắt tuấn tú tràn đầy lo lắng và sự tập trung, chăm chú lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Y vẫn còn nhớ rõ cuộc truy sát kinh hoàng vừa qua, nhớ rõ sự bất lực khi đối mặt với Bạch Vô Thường. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vận bạch y tinh khôi nhưng đã có vài vết xước nhỏ, ngồi đối diện, dung nhan tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Nguyệt Quang Trâm của nàng vẫn nằm trong tay, như một vật tùy thân không thể tách rời. Nàng im lặng, nhưng ánh mắt kiên định không rời khỏi tấm da dê.

“Thiên Đạo, khi bị nhiễu loạn, sẽ phản ứng như một sinh vật bị thương. Nó sẽ dồn mọi tài nguyên để vá lại vết nứt, và dùng Bạch Vô Thường để loại bỏ nguồn nhiễu loạn,” Tạ Trần trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh, không chút dao động. “Tuy nhiên, chính sự phản ứng này lại vô tình tiết lộ cho ta những ‘điểm nút’ khác, những nơi mà Thiên Đạo đặc biệt coi trọng và muốn bảo vệ. Vụ việc ở Rừng Thanh Phong đã giúp ta xác định được vị trí của một ‘điểm nút’ trọng yếu khác.”

Hắn chỉ vào một chấm nhỏ trên tấm da dê, nằm ở một góc khuất, uốn lượn giữa những nét vẽ rối rắm. “Điểm nút này là chìa khóa để làm suy yếu Thiên Đạo một cách có kiểm soát hơn. Nó không chỉ là một điểm yếu, mà còn là một ‘van xả�� áp lực. Nếu ta có thể gây nhiễu loạn đủ lớn ở đây, nó sẽ buộc Thiên Đạo phải chuyển sự chú ý, làm phân tán năng lượng và quy tắc của nó, tạo ra một cơ hội cho ta.”

Dương Quân khẽ thở dài, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. “Nhưng để tiếp cận được điểm nút đó, chắc chắn sẽ không dễ dàng. Bạch Vô Thường đã trở nên khó lường hơn rất nhiều. Hắn như một cái bóng không ngừng truy đuổi.”

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lùng. “Đúng vậy. Để tiếp cận điểm nút này, chúng ta cần một mồi nhử.”

Dương Quân bỗng đứng phắt dậy, đôi mắt y bùng lên ngọn lửa quyết tâm. “Nếu không có cách nào khác, ta sẽ đi. Tu vi của ta tuy không bằng Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhưng ta cũng có thể cầm chân hắn một thời gian. Ta sẽ dùng Thiên Cương Phá Pháp Quyết để tạo ra một luồng linh khí hỗn loạn, đủ để đánh lạc hướng hắn.”

Tạ Trần nhìn Dương Quân, trong mắt có một sự cảm kích, nhưng cũng là sự cân nhắc. Dương Quân là một thư sinh nho nhã nhưng đã trưởng thành qua bao sóng gió, lý tưởng của y không hề thua kém bất kỳ tu sĩ nào. Tuy nhiên, tu vi của y dù đã tiến bộ, nhưng để đối đầu trực diện với Bạch Vô Thường thì vẫn là quá sức.

Trước khi Tạ Trần kịp đáp lời, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, cắt ngang lời Dương Quân. “Không, ta sẽ đi.”

Cả Tạ Trần và Dương Quân đều ngẩng đầu nhìn về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã đứng dậy, tay siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt kiên định như ngàn năm băng tuyết không đổi. “Linh khí của ta thanh khiết hơn, lại có Nguyệt Quang Trâm. Ta có thể mô phỏng khí tức của Tạ Trần một cách chân thực hơn, dễ gây nhầm lẫn cho Bạch Vô Thường hơn. Hơn nữa, ta có thể dùng Nguyệt Quang Trâm để tạo ra một luồng linh lực chói lọi, thu hút sự chú ý của hắn từ xa.”

Dương Quân lập tức phản đối, giọng y mang theo sự lo lắng và phẫn nộ. “Không được! Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng là trụ cột của Tiên Môn, tu vi cao cường nhưng Bạch Vô Thường không phải là đối thủ mà chúng ta có thể đối phó. Hắn không có cảm xúc, không có điểm yếu. Hắn chỉ là một cỗ máy hủy diệt của Thiên Đạo. Nếu nàng đi, sẽ vô cùng nguy hiểm!”

Lăng Nguyệt Tiên Tử liếc nhìn Dương Quân, đôi mắt phượng sắc bén như lưỡi kiếm, không chút dao động. “Ngươi nói không sai, nhưng đây là nhiệm vụ mà ta phải gánh vác. Từ khi ta quyết định theo chân Tạ Trần, từ khi ta nhìn thấy con đường của Nhân Đạo, ta đã chuẩn bị cho cái giá phải trả. Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, đó là điều Tạ Trần mong muốn, và đó cũng là lý tưởng mà ta đang hướng đến. Nhưng để đạt được điều đó, phải có người tiên phong, phải có người phá vỡ xiềng xích của Thiên Đạo. Ta đã tu luyện bao năm, không phải để trốn tránh.”

Nàng quay sang Tạ Trần, ánh mắt chất chứa một sự tin tưởng tuyệt đối, không chút sợ hãi. “Tạ Trần, ta hiểu kế hoạch của ngươi. Ngươi cần một mồi nhử đủ mạnh để Bạch Vô Thường không thể phân biệt được thật giả, một mồi nhử có thể cầm chân hắn đủ lâu để ngươi có thể tiếp cận điểm nút đó. Và ta, có thể làm được điều đó.”

Tạ Tr���n im lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. Hắn thấy trong ánh mắt nàng sự kiên định, sự quả cảm, và cả một chút bi tráng của người chấp nhận số phận. Hắn biết, nàng đã suy nghĩ rất kỹ. Hắn cũng biết, quyết định này sẽ là một cái giá quá đắt. Hắn không muốn nàng hy sinh, nhưng hắn cũng không thể tìm được một giải pháp nào tối ưu hơn. Trong cái cục diện Thiên Đạo đang hấp hối này, mỗi nước cờ đều phải đổi bằng xương máu.

“Cái giá này… liệu có xứng đáng?” Câu hỏi này không phải Tạ Trần hỏi Lăng Nguyệt, mà là hắn tự hỏi chính mình, trong sâu thẳm nội tâm. Hắn đã từ bỏ con đường tu đạo, không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Nhưng giờ đây, để bảo vệ chữ "sống" cho cả nhân gian, hắn lại phải đưa ra những quyết định nghiệt ngã, những quyết định có thể cướp đi sinh mạng của những người đồng hành. Đó có phải là "mất người" theo một nghĩa khác? Mất đi nhân tính khi phải chấp nhận hy sinh đồng đội?

Tạ Trần biết, Thiên Đạo muốn xóa bỏ sự tồn tại của hắn vì hắn đe dọa quy tắc của nó. Nhưng hắn lại đang phải dùng chính những sinh mạng quý giá để "dẫn đường" cho sự sụp đổ ấy, để mở ra một kỷ nguyên mới. Trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy gò của hắn, tạo thành một gánh nặng vô hình, nhưng nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào.

Hắn nhìn Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng, một bảo vật đã theo nàng từ khi còn là một thiếu nữ. Nàng đã dùng nó để bảo vệ hắn không biết bao nhiêu lần. Và giờ đây, nó sẽ được dùng để thu hút tử thần.

Dương Quân vẫn cố gắng thuyết phục. “Tiên Tử, đừng bốc đồng! Ngài là niềm hy vọng của Tiên Môn! Nếu ngài có chuyện gì, ai sẽ là người dẫn dắt chúng ta?”

Lăng Nguyệt khẽ lắc đầu. “Dẫn dắt ta đã thấy rồi. Đó là con đường mà Tạ Trần đang đi. Ta không bốc đồng. Ta chỉ là đang làm điều mà ta tin là đúng. Nguyệt Quang Trâm của ta có thể tạo ra một ảo ảnh linh khí đủ chân thực, và ta có thể duy trì nó đủ lâu. Nhưng ta cần Tạ Trần đảm bảo rằng, khi ta đã cầm chân B���ch Vô Thường, ngươi phải thành công tiếp cận điểm nút đó.”

Tạ Trần hít một hơi sâu, đôi mắt hắn chợt ánh lên một tia quyết đoán đến lạnh lùng, che giấu đi sự đau đớn tận cùng bên trong. Hắn biết, không còn lựa chọn nào khác. “Ta sẽ thành công. Ta sẽ không để sự hy sinh của nàng trở nên vô nghĩa. Ta hứa.”

Lời hứa của một phàm nhân, trong thế giới tiên hiệp đầy rẫy lời thề và chấp niệm, nghe có vẻ nhỏ bé, nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Lăng Nguyệt Tiên Tử mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng thanh khiết, như hoa ưu đàm nở giữa băng tuyết. “Vậy thì tốt. Dương Quân, ngươi hãy ở lại bên cạnh Tạ Trần, bảo vệ hắn. Hắn là hy vọng của chúng ta.”

Dương Quân cúi đầu, bàn tay nắm chặt đến run rẩy, nỗi bất lực và phẫn nộ hòa lẫn vào nhau. Y không thể làm gì để thay đổi quyết định của Lăng Nguyệt, cũng không thể xông pha thay nàng. Trong bóng tối của động phủ, cái giá của sự dẫn dắt, cái giá của "phá cục", đã được đặt ra một cách tàn nhẫn. Tạ Trần nhắm mắt, cảm nhận gánh nặng của "nhân quả" đang đè nặng lên vai. Hắn phải sống, phải thành công, vì nàng, và vì tất cả những người đã tin tưởng vào hắn.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn đang vật lộn xuyên qua màn sương mù dày đặc, Hoang Cổ Bí Cảnh hiện ra với vẻ u ám và cổ kính. Các kiến trúc đá đổ nát, hùng vĩ một thời, nay chỉ còn là những tàn tích bị cây cối và rêu phong bao phủ. Những tượng đá khổng lồ, một thời sừng sững trấn giữ, nay đã mục nát, chỉ còn là những hình thù kỳ dị. Linh khí trong bí cảnh hỗn loạn, đôi khi có cảm giác bị đè nén, như chính không gian này cũng đang thở dốc vì tuổi già. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim kêu lạ thỉnh thoảng vang lên, và sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy mọi thứ, khiến không khí trở nên nặng nề, hồi hộp và nguy hiểm. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cổ xen lẫn, tạo nên một cảm giác vừa thanh tịnh vừa ớn lạnh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y vẫn tinh khôi như tuyết, bước vào bí cảnh. Từng bước chân nàng nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng dừng lại giữa một quảng trường đổ nát, nơi những trận pháp cổ xưa khắc trên mặt đất đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn còn tiềm ẩn một sức mạnh kinh người. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng bỗng chốc phát ra một luồng sáng lấp lánh, như một vì sao băng vừa rơi xuống trần gian.

Nàng vận dụng toàn bộ tu vi, linh khí tinh thuần như băng tuyết từ cơ thể nàng tuôn trào, hòa quyện với ánh sáng của Nguyệt Quang Trâm. Một luồng linh khí giả mạo, mang theo một chút hơi thở đặc trưng của Tạ Trần, từ từ hình thành, khuấy động các trận pháp cổ xưa. Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ, các tàn tích đá cổ bỗng phát ra những tiếng rì rầm, như đang tỉnh giấc sau ngàn năm ngủ yên.

Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí của mình đang tiêu hao nhanh chóng, nhưng trong tâm trí nàng chỉ có một mục tiêu duy nhất: thu hút Bạch Vô Thường. Từ khi nàng quyết định đi theo Tạ Trần, nàng đã tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc tu luyện của mình. Không phải là trường sinh bất tử, không phải là quyền năng vô biên, mà là bảo vệ cái "nhân" trong "nhân gian", bảo vệ sự "bình thường" mà Tạ Trần hằng khao khát. Cái giá phải trả, nàng đã sớm chuẩn bị.

Chỉ trong khoảnh khắc, không một tiếng động, không một dấu hiệu báo trước, một bóng đen kịt bỗng xuất hiện giữa màn sương mù, như một vết mực loang trên bức tranh thủy mặc. Bạch Vô Thường. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, vô cảm và lạnh lẽo. Khí tức của hắn không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại nặng nề và áp bức, như ý chí của cả Thiên Đạo đang giáng xuống. Hắn không nói một lời nào, nhưng sự xuất hiện của hắn đã đủ để đóng băng cả không gian và thời gian.

Cuộc chiến bùng nổ mà không có tiếng kèn lệnh. Bạch Vô Thường không hề thăm dò, không chút do dự. Hắn lao tới, như một mũi tên xé gió, không phải mũi tên của sát ý, mà là mũi tên của quy tắc, của sự xóa bỏ. Hắn không tấn công Lăng Nguyệt Tiên Tử như một cá thể, mà như một dị số, một vật cản cần phải bị loại bỏ để Thiên Đạo trở lại trật tự.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không lùi bước. Nàng giương Nguyệt Quang Trâm, ánh sáng từ bảo vật bùng lên chói lòa, xé tan màn sương mù và bóng đêm. Nàng tung ra những chiêu thức mạnh nhất của Nguyệt Môn, mỗi đòn đánh đều mang theo sự tinh túy của băng hàn và ánh trăng. Linh lực bùng nổ, tạo ra những tiếng va chạm chói tai, vang vọng khắp bí cảnh. Những cột đá đổ nát xung quanh vỡ vụn, các trận pháp cổ xưa trên mặt đất bắt đầu phát sáng rồi tắt lịm, không chịu nổi sức công phá của hai thế lực.

Bạch Vô Thường không nao núng. Hắn không có đòn đánh hoa mỹ, chỉ có những cú vả, những cú đấm đơn giản nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt của quy tắc. Mỗi lần hắn ra tay, không gian xung quanh Lăng Nguyệt dường như bị bóp méo, linh khí bị hút cạn, tạo thành những khoảng chân không nguy hiểm. Nàng cảm thấy như đang chiến đấu với một bức tường thép vô hình, mỗi đòn đánh của nàng như trôi vào hư không.

Nàng cố gắng né tránh, dùng Nguyệt Quang Trâm để hóa giải. Ánh sáng bạc của Nguyệt Quang Trâm đối chọi với bóng tối vô tận của Bạch Vô Thường, t���o nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa kỳ vĩ. Nhưng sự vô cảm và sức mạnh tuyệt đối của Bạch Vô Thường không thể bị lay chuyển. Hắn không có điểm yếu, không có cảm xúc, không có ý chí riêng. Hắn chỉ là hiện thân của Thiên Đạo đang bảo vệ mình một cách bản năng.

“A!”

Một tiếng rít đau đớn bật ra từ môi Lăng Nguyệt Tiên Tử. Bạch Vô Thường đã xuyên phá lớp phòng ngự của nàng. Một làn sóng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo như băng giá, đánh thẳng vào Nguyệt Quang Trâm. Bảo vật trong tay nàng, đã cùng nàng trải qua bao trận chiến, bỗng phát ra một tiếng "rắc" giòn tan.

Nguyệt Quang Trâm, vật tùy thân của Lăng Nguyệt Tiên Tử, đã vỡ vụn. Từng mảnh bạc bay lả tả trong không trung, ánh sáng lấp lánh dần tắt hẳn, như những vì sao tàn lụi. Cùng lúc đó, linh lực giả mạo của Tạ Trần mà nàng đã tạo ra cũng tan biến, thay vào đó là linh khí của nàng đang hỗn loạn, tổn thương nặng nề.

Không còn lớp bảo vệ, Lăng Nguyệt Tiên Tử bị Bạch Vô Thường áp chế hoàn toàn. Một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy nàng, siết chặt. Nàng cố gắng chống cự, nhưng tu vi đã tiêu hao gần hết, Nguyệt Quang Trâm đã vỡ, và nàng không thể thoát khỏi gọng kìm của Thiên Đạo.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức bị mờ đi, nàng vẫn gắng gượng ngẩng đầu. Đôi mắt phượng sắc bén giờ đã mờ đi vì đau đớn, nhưng vẫn ánh lên một tia kiên định, không chút hối tiếc. Nàng nhìn về phía xa, nơi Tạ Trần đang chờ đợi.

“Tạ Trần… Nhân Đạo…”

Tiếng thì thầm của nàng tan biến vào hư không, cùng với những mảnh vỡ của Nguyệt Quang Trâm. Bóng đen của Bạch Vô Thường co rút lại, nuốt chửng lấy nàng, rồi biến mất không một dấu vết, như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ của Hoang Cổ Bí Cảnh, và những tàn tích đổ nát, như chứng nhân của một sự hy sinh vĩ đại.

***

Cách Hoang Cổ Bí Cảnh không xa, ẩn mình trong một hẻm núi sâu hun hút gọi là U Ảnh, Tạ Trần và Dương Quân đang nấp sau một tảng đá lớn, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Hẻm Núi U Ảnh là một nơi âm u, lạnh lẽo và ẩm ướt, ít ánh sáng mặt trời, thường có sương mù hoặc mưa phùn bao phủ. Tiếng gió rít qua hẻm núi tạo thành những âm thanh ghê rợn, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá càng khiến không khí thêm phần nặng nề.

Dương Quân, người đã quen với sự tàn khốc của chiến trường, nhưng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng bi thương đến vậy. Y nhìn thấy ánh sáng của Nguyệt Quang Trâm bùng lên, rực rỡ như một đóa hoa cuối cùng nở rộ trong đêm đông, rồi vụt tắt. Y nhìn thấy bóng đen của Bạch Vô Thường nuốt chửng Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi biến mất không dấu vết.

Một cảm giác bất lực và phẫn nộ dâng trào trong lòng Dương Quân. Y nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu, muốn xông ra cứu Lăng Nguyệt. “Không! Chúng ta phải cứu nàng! Tạ Trần!” Y vùng vẫy, nhưng Tạ Trần đã giữ chặt lấy y, bàn tay Tạ Trần siết chặt đến mức móng tay in hằn vào da thịt y.

Tạ Trần, thân hình gầy gò của hắn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định đến đáng sợ. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây trắng bệch, đôi môi mím chặt đến mức bật máu. H��n không nói một lời, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, hòa lẫn vào sương đêm. Tim hắn như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên, đau đớn tột cùng. Hắn đã hứa sẽ không để sự hy sinh của nàng trở nên vô nghĩa. Nhưng cái giá ấy, hắn không bao giờ muốn phải trả.

“Không thể… Dương Quân.” Giọng Tạ Trần khàn đặc, như có cát kẹt trong cổ họng. Hắn cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng nỗi đau và sự nặng nề của quyết định khiến mỗi chữ thốt ra đều như cứa vào lòng hắn. “Đây là cái giá. Nàng biết rõ điều đó. Chúng ta phải tiếp tục.”

Dương Quân nhìn Tạ Trần, nhìn thấy sự đau đớn tột cùng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, nhưng cũng thấy được sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Y biết, Tạ Trần cũng đang chịu đựng một gánh nặng không kém gì Lăng Nguyệt. Y biết, đây không phải là sự vô tâm, mà là sự lựa chọn nghiệt ngã của một người gánh vác vận mệnh nhân gian.

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết cái gọi là "mất người". Không phải là mất đi c���m xúc, mất đi ký ức, mà là mất đi những người thân yêu, mất đi những đồng minh đã cùng hắn chiến đấu, vì một lý tưởng cao cả hơn. Đó là cái giá của quyền năng, của sự dẫn dắt, của việc gánh vác một "Nhân Đạo" còn chưa thành hình.

“Lăng Nguyệt…” Tạ Trần thì thầm trong nội tâm, như nói với chính nàng, nói với linh hồn nàng đang phiêu du đâu đó giữa hư vô. “Ta sẽ không để sự hy sinh của nàng trở nên vô nghĩa. Ta sẽ dẫn đường cho Thiên Đạo sụp đổ, ta sẽ tạo ra một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần phải thành tiên, không cần phải mất đi nhân tính, để tìm thấy sự trọn vẹn của mình.”

Hắn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của đất đá dưới lòng bàn tay. Cái chết của Lăng Nguyệt không chỉ là một mất mát, mà còn là một bài học đắt giá. Nó củng cố niềm tin của hắn vào sự tàn bạo và vô cảm của Bạch Vô Thường, và cũng nhắc nhở hắn rằng, con đường phía trước sẽ phải trả giá đắt hơn nữa. Tạ Trần sẽ phải đối mặt với nhiều hy sinh và mất mát hơn từ những người xung quanh, điều này sẽ củng cố quyết tâm của hắn, nhưng cũng sẽ khiến hắn trở nên cô độc hơn. Cái giá của việc 'dẫn đường' Thiên Đạo là sự từ bỏ những giá trị cá nhân, đặt gánh nặng 'Nhân Đạo' lên hàng đầu.

Dương Quân, sau một hồi giằng xé, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Y hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống sự phẫn nộ và nỗi đau. Y nhìn Tạ Trần, và trong mắt y, sự sợ hãi đã nhường chỗ cho một quyết tâm kiên cường hơn. Sự kiện này sẽ củng cố niềm tin của Dương Quân vào Tạ Trần và lý tưởng 'Nhân Đạo', nhưng cũng gieo mầm nỗi sợ hãi và phẫn nộ trong anh, một nỗi sợ hãi về cái giá phải trả, và một nỗi phẫn nộ với Thiên Đạo tàn khốc.

Tạ Trần gật đầu với Dương Quân, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng hơn, nhưng cũng sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn quay người, hướng về phía 'điểm nút' của Thiên Đạo, nơi Bạch Vô Thường vừa rời đi để truy sát Lăng Nguyệt. Nơi đó, giờ đây, chắc chắn đã có một khe hở.

“Chúng ta đi.” Tạ Trần nói, giọng hắn đã trở lại sự trầm tĩnh quen thuộc, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường không thể lay chuyển. “Đây là cơ hội duy nhất. Chúng ta không thể lãng phí sự hy sinh của nàng.”

Hai bóng người, một gầy gò thư sinh, một tuấn tú nho nhã, lặng lẽ rời đi khỏi Hẻm Núi U Ảnh, tiến sâu hơn vào vùng đất của Thiên Đạo đang hấp hối. Trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, tiếng gió rít gào như khúc ca bi tráng cho một kỷ nguyên sắp tàn, và cho những linh hồn đã chấp nhận cái giá của sự dẫn dắt. Tạ Trần biết, hắn đang nắm giữ trên tay Nhân Quả Luân Bàn của cả thế giới, và mỗi bước đi của hắn đều là một nước cờ định đoạt vận mệnh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free