Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 400: Nộ Hỏa Thiên Đạo: Truy Sát Vô Biên

Rừng Thanh Phong, sau cơn thịnh nộ vô hình của Thiên Đạo, dần chìm vào sự tĩnh lặng như tờ, nhưng đó là một sự tĩnh lặng đầy ám ảnh. Sương sớm vẫn lãng đãng vương trên những tán lá xanh thẫm, làm ướt đẫm những chùm hoa dại còn vương chút nhựa sống. Tiếng chim hót líu lo đã trở lại, khe khẽ điểm xuyết vào không gian, nhưng không còn mang vẻ trong trẻo vô tư lự như trước. Thay vào đó, chúng như những nốt nhạc lạc điệu, cố gắng che giấu đi sự rạn nứt vô hình mà cơn chấn động đêm qua đã để lại. Mùi đất ẩm và lá cây mục, vốn là hương thơm đặc trưng của rừng già, giờ đây lại trộn lẫn với một thứ mùi khét lẹt, tanh tưởi khó tả, như thể có một vết thương sâu hoắm vừa được vá víu tạm bợ. Bầu không khí vẫn trong lành, nhưng sự mát mẻ của buổi sớm lại mang theo một hơi lạnh thấu xương, kh��ng phải của gió sương mà là của một sự kiện siêu nhiên vừa diễn ra, in hằn dấu vết không thể xóa nhòa.

Tạ Trần đứng giữa một khoảng trống nhỏ, nơi mặt đất vẫn còn hằn rõ những vết nứt, những cây cổ thụ đổ rạp không rõ nguyên nhân. Thân hình thư sinh gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ màu nhã nhặn, dường như hòa mình vào cảnh vật tàn phai xung quanh, như một phần của sự tĩnh lặng đầy bi thương đó. Làn da trắng nhợt của hắn càng nổi bật dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ dõi theo từng gợn sóng tàn dư của linh khí hỗn loạn còn vương vất trong không khí.

'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần không nhìn thấy ma mị hay thần thông, mà là cảm nhận được những sợi dây liên kết vô hình, những mối quan hệ nhân quả chồng chéo đang dần định hình lại sau sự kiện đêm qua. Hắn thấy rõ sự giãy giụa của Thiên Đạo, nhưng cũng nhận ra một sự thay đổi tinh vi. Cái gọi là phản ứng bản năng vô thức đêm qua, giờ đây dường nh�� đã được "học hỏi", được "tối ưu hóa" một cách lạnh lùng.

“Nó không còn chỉ là sự giãy giụa vô thức... mà là một cơn thịnh nộ có mục tiêu hơn,” Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sắc bén của trí tuệ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một vết nứt trên thân cây, cảm nhận sự khô khốc và chết chóc từ bên trong. "Thiên Đạo, một cỗ máy đã cũ nát, giờ đây đang tự sửa chữa, tự nâng cấp cơ chế phòng vệ của mình một cách bản năng. Như một con thú bị thương, nó không chỉ gầm gừ đau đớn, mà còn bắt đầu tìm cách cắn trả kẻ đã gây ra vết thương."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh đang cố gắng khôi phục lại trật tự, nhưng lại mang theo một sự căng thẳng, một sự cảnh giác tột độ. Bạch Vô Thường, thực thể đại diện cho ý chí của Thiên Đạo, tuy không hiện diện trực tiếp, nhưng sự biến đổi của Rừng Thanh Phong chính là dấu ấn của nó. Sự hỗn loạn đêm qua là một lời cảnh báo, nhưng cũng là một bài học cho Thiên Đạo. Nó đã bị khiêu khích, và giờ đây, nó đang phản ứng.

Tạ Trần hít sâu một hơi, mùi khét lẹt vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm cận kề. Hắn biết, Bạch Vô Thường sẽ không còn hành động một cách mù quáng nữa. Sự "phẫn nộ không có điểm tựa" giờ đây đã có một "mục tiêu rõ ràng", đó chính là hắn, Tạ Trần. "Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi," hắn tự nhủ, lặp lại lời khẳng định đã từng vang vọng trong tâm trí. "Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, và ta không thể để thế giới này rơi vào hỗn loạn vô định. Ta phải dẫn đường cho một 'Nhân Đạo' thay thế." Nhưng cái giá của việc "dẫn đường" này, có lẽ còn lớn hơn những gì hắn từng tưởng tượng.

Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua những vết tích còn sót lại, như đọc được một cuốn sách cổ đã bị xé toạc nhưng vẫn còn lưu giữ những thông điệp quan trọng. Từng gợn sóng linh khí, từng vết nứt trên mặt đất, từng chiếc lá héo úa không đúng quy luật, đều là những manh mối giúp hắn phác họa nên "phản ứng ngược" của Thiên Đạo. Nó đang cố gắng thiết lập lại sự cân bằng, nhưng với một sự cảnh giác và hung hãn gấp bội.

"Thử nghiệm này đã xác nhận giả thuyết của ta," Tạ Trần tiếp tục độc thoại, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, như một lời thì thầm với vũ trụ. "Thiên Đạo đang ở trạng thái suy yếu cực độ, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm và khó lường khi bị tác động. Cái điểm nút vi tế mà cuộn da dê của Dạ Lan chỉ ra, dù nhỏ bé, nhưng đã như một mũi kim châm vào trái tim của một con thú khổng lồ đang hấp hối."

Hắn cúi xuống, nhặt một nhúm đất khô cằn, bóp nhẹ trong lòng bàn tay. "Nó không có ý thức hận thù, không có tư tưởng ác độc. Nó chỉ là một hệ thống đang cố gắng duy trì sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Và giờ đây, nó đã ghi nhớ 'tín hiệu nhiễu' này, ghi nhớ kẻ đã gây ra sự nhiễu loạn." Sự phức tạp của Thiên Đạo không nằm ở thiện hay ác, mà ở sự vô thường và bản năng sinh tồn thuần túy.

Viên ngọc thạch của Vô Danh Tăng trong túi áo hắn dường như cũng phát ra một chút ấm áp, như một lời nhắc nhở về những triết lý sâu xa hơn, về sự chấp nhận của vòng quay sinh diệt. Còn cuộn da dê của Dạ Lan, giờ đây không chỉ là một sơ đồ, mà là một bản đồ dẫn lối đến những điểm yếu khác, những "điểm nút" khác của Thiên Đạo. Nhưng mỗi điểm nút đó lại là một lời mời gọi đến sự phản ứng dữ dội hơn, đến sự truy sát tàn khốc hơn từ Bạch Vô Thường.

Tạ Trần cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cái gánh nặng của việc "dẫn đường" cho sự sụp đổ, để một kỷ nguyên mới có thể bắt đầu, không hề nhẹ nhàng. Hắn là một phàm nhân, không có sức mạnh thần thông, không có tu vi kinh người. Tất cả những gì hắn có là trí tuệ sắc bén, khả năng nhìn thấu nhân quả, và một ý chí kiên định không gì lay chuyển.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đã tan đi, trả lại vẻ xanh trong, nhưng sâu thẳm trong đó, hắn vẫn cảm nhận được một luồng năng lượng căng thẳng, một sự cảnh giác không ngừng. "Con đường phía trước sẽ đầy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại." Đó là lời thề thốt không thành tiếng, vang vọng trong tâm khảm của một người phàm đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi vĩ đại nhất trong lịch sử Thập Phương Nhân Gian.

***

Sa Mạc Vạn Linh Khô hiện ra dưới ánh nắng chói chang, một bức tranh hoang tàn và khắc nghiệt đến tột cùng. Không khí khô nóng đến bỏng rát, mỗi hơi thở đều như hít vào lửa. Cát vàng trải dài bất tận đến chân trời, tạo thành những đụn cát khổng lồ, những đường cong uốn lượn như sóng biển hóa đá. Những tàn tích của các nền văn minh cổ đại bị chôn vùi dưới lớp cát dày đặc, thỉnh thoảng lại lộ ra một góc kim tự tháp đổ nát hay một bức tường đền thờ đã bị phong hóa, như những bộ xương khổng lồ của một quá khứ huy hoàng đã bị lãng quên. Tiếng gió cát rít gào, thỉnh thoảng mang theo những mảnh xương vụn khô khốc va vào nhau, tạo thành âm thanh lạch cạch ghê rợn, hòa cùng sự im lặng đáng sợ của một vùng đất chết. Mùi cát nóng, mùi tử khí của những sinh vật đã hóa thành cát bụi, và đôi khi là mùi kim loại gỉ sét từ những vũ khí cổ xưa, lẩn quất trong không khí, tạo nên một cảm giác cô độc và nguy hiểm tột độ.

Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang lặng lẽ băng qua sa mạc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khôi của nàng phấp phới trong gió cát, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét qua xung quanh. Nàng vẫn giữ vẻ uy nghiêm thường thấy, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại thấp thoáng sự lo lắng. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, bộ đạo bào màu lam nhạt của y dường như cũng không thể che giấu được sự căng thẳng đang ẩn hiện trên khuôn mặt. Tạ Trần thì vẫn trầm tĩnh, đôi mắt hắn không ngừng phân tích những gợn sóng nhỏ nhất trên mặt cát, những biến động tinh vi nhất của linh khí, dù mỏng manh đến mức gần như không thể cảm nhận được trong môi trường khắc nghiệt này. Hắn chọn Sa Mạc Vạn Linh Khô, một nơi hiểm trở, tin rằng đây là một điểm mù, một khe hở mà Bạch Vô Thường khó lòng phát hiện.

“Công tử, ngài chắc chắn đây là con đường an toàn nhất sao?” Dương Quân khẽ hỏi, giọng y hơi khàn vì khô nóng, nhưng vẫn đầy vẻ chính trực. “Linh khí ở đây quá mỏng, nếu có biến cố, chúng ta sẽ rất khó khăn.”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi phía trước. “An toàn chỉ là tương đối. Sau sự kiện ở Rừng Thanh Phong, Thiên Đạo đã ‘học được’ cách định vị ta hiệu quả hơn. Hắn không còn chỉ là một thực thể vô tri phản ứng bản năng, mà là một cỗ máy đã được hiệu chỉnh để săn lùng. Nơi càng hiểm trở, càng khó lường, càng có khả năng tạo ra nhiễu loạn cho khả năng truy dấu của hắn.” Hắn ngừng lại một chút, ngón tay khẽ miết lên viên ngọc thạch trong túi áo, cảm nhận hơi ấm nhỏ nhoi từ nó. “Hắn đang cố gắng vá lại lỗ hổng mà ta đã tạo ra, và ta chính là điểm nhiễu loạn đó.”

Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ. Không phải do địa chấn, mà là một luồng áp lực vô hình đột ngột ập đến, mạnh mẽ đến nghẹt thở. Cát vàng xung quanh bắt đầu xoáy lên một cách dữ dội, không phải do gió tự nhiên, mà là do một sức mạnh khổng lồ đang khuấy động không gian. Những cột xoáy cát khổng lồ nhanh chóng hình thành, cao vút lên trời, rít gào như những con mãng xà khổng lồ đang trỗi dậy từ lòng đất. Bầu trời vốn xanh ngắt đột ngột chuyển sang màu vàng đục, rồi nhanh chóng bị bao phủ bởi một màn sương cát dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa.

“Cẩn thận!” Lăng Nguyệt Tiên Tử thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ cảnh giác, đôi mắt phượng nàng sắc bén nhìn xuyên qua bão cát. “Hắn đã tìm thấy chúng ta!”

Từ trong bão cát cuồng nộ, một cái bóng đen kịt, không rõ hình dạng, đột ngột hiện ra. Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, phát ra khí tức lạnh lẽo, vô cảm đến thấu xương. Đó chính là Bạch Vô Thường, nhưng lần này, sự xuất hiện của nó nhanh hơn, trực tiếp hơn, và tràn đầy sự phẫn nộ bản năng hơn bao giờ hết. Nó không một lời cảnh báo, không một động tác thừa, trực tiếp hóa thành một tia chớp đen, lao thẳng vào Tạ Trần với một đòn chí mạng. Tốc độ của nó nhanh đến mức, ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng khó lòng phản ứng kịp.

“Nhanh quá! Sức mạnh này... vượt xa trước kia!” Dương Quân kêu lên, y cảm thấy một áp lực kinh hoàng đè nặng lên mình, khiến y gần như không thở nổi. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, y biết rằng đây không còn là sự truy đuổi thông thường nữa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không hề do dự. Ngay khi Bạch Vô Thường xuất hiện, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng đã sáng rực, phóng ra hàng vạn tia sáng bạc như những lưỡi dao sắc bén, tạo thành một tấm lưới ánh sáng chặn đứng đòn tấn công của nó. Cùng lúc đó, Dương Quân cũng dứt khoát rút thanh trường kiếm bên hông, hóa thành một đạo kiếm quang rực rỡ, bổ thẳng vào bóng đen kia.

“Rầm!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cát bụi cuồn cuộn bay mù mịt. Lăng Nguyệt và Dương Quân bị đẩy lùi về phía sau, chân trượt dài trên cát, cảm thấy một luồng sức mạnh kinh hoàng truyền đến từ Bạch Vô Thường. Mặc dù đã hợp lực, nhưng đòn tấn công của nó vẫn khiến cả hai phải chật vật chống đỡ. Bạch Vô Thường không hề lùi lại, mà tiếp tục lao tới, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, nhắm thẳng vào Tạ Trần, như thể hắn là mục tiêu duy nhất mà nó muốn xóa sổ khỏi thế giới này.

Tạ Trần đứng yên, đôi mắt hắn không hề chớp, quan sát từng động tác, từng quỹ đạo của Bạch Vô Thường. Trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ nhanh chóng hiện lên: "Hắn đã học được cách định vị mục tiêu... Không phải là bản năng, mà là sự phản ứng của một hệ thống cố gắng vá lại lỗ hổng. Hắn không còn dò dẫm, mà đã có thể khóa chặt mục tiêu. Mục đích của hắn không phải là cảnh cáo hay trấn áp, mà là xóa sổ. Ta là một dị số, một sai sót trong quy tắc của Thiên Đạo, và hắn đang cố gắng loại bỏ ta một cách hiệu quả nhất."

Hắn nhận ra, Bạch Vô Thường không hề có ý thức cá nhân, nhưng ý chí của Thiên Đạo đã trở nên "thông minh" hơn. Nó giống như một hệ thống phòng thủ tự động, sau khi bị tấn công, đã phân tích dữ liệu và nâng cấp thuật toán để đối phó với mối đe dọa.

“Lăng Nguyệt, Dương Quân, lùi lại!” Tạ Trần đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát. “Không cần đối đầu trực diện. Ta cần phân tích quỹ đạo của hắn!”

Trong sự hỗn loạn của bão cát và những đòn tấn công dồn dập, Tạ Trần đã lợi dụng một sơ hở cực kỳ nhỏ trong chuyển động của Bạch Vô Thường, một gợn sóng linh khí vô cùng tinh vi mà chỉ 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn mới có thể nhận ra. Hắn khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng lách qua một đòn tấn công tưởng chừng không thể tránh khỏi của Bạch Vô Thường, như một chiếc lá khô trôi theo dòng nước xiết. Hắn không phải là kẻ trốn chạy, mà là kẻ đang tìm kiếm một con đường khác, một lỗ hổng trong hệ thống tưởng chừng hoàn hảo của Thiên Đạo.

“Nguyệt Quang Trâm!” Lăng Nguyệt Tiên Tử hiểu ý, nàng thét lên một tiếng, Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng bỗng hóa thành một vầng trăng khuyết, tỏa ra ánh sáng chói lòa, tạm thời làm chói mắt Bạch Vô Thường. Dương Quân cũng nhân cơ hội đó, tung ra một chiêu kiếm pháp uyển chuyển, tạo ra một bức màn kiếm khí, che chắn cho Tạ Trần.

“Đi!” Tạ Trần chỉ tay về phía một vách đá lởm chởm ở phía xa, nơi có vẻ như ẩn chứa một khe hở nhỏ. Hắn không cần nói nhiều, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã lập tức hiểu ý. Ba người nhanh chóng lướt đi trong bão cát, né tránh những đòn tấn công như vũ bão của Bạch Vô Thường, hướng về phía vách đá.

Cuộc truy đuổi diễn ra đầy kịch tính, mỗi bước chân đều là sự sống còn. Bạch Vô Thường, với tốc độ và sức mạnh kinh hoàng, không ngừng đuổi theo, như một bóng ma không thể xua tan. Sa Mạc Vạn Linh Khô, vốn đã là một nơi chết chóc, giờ đây càng trở nên nguy hiểm gấp bội dưới sự cuồng nộ của Thiên Đạo.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Sa Mạc Vạn Linh Khô. Gió lớn vẫn thổi, mang theo những hạt cát mịn li ti không ngừng đập vào vách đá, tạo nên âm thanh rít gào thê lương. Bên trong một động phủ tán tu bỏ hoang, ẩn mình sâu trong lòng vách đá, một ngọn lửa nhỏ bập bùng chiếu sáng, hắt lên những cái bóng đổ dài trên vách hang động. Không khí bên trong động phủ vẫn mang theo mùi đất đá khô khốc và một chút ẩm mốc, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn tương đối sau cuộc truy sát kinh hoàng.

Ba người Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đều thấm mệt. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù vẫn giữ được vẻ thanh thoát, nhưng bạch y của nàng đã vấy bẩn bởi cát bụi và một vết rách nhỏ ở tay áo. Dương Quân thì có vẻ nhếch nhác hơn, đạo bào đã sờn rách vài chỗ, trên cánh tay y hằn lên một vết bầm tím do va chạm. Tạ Trần, dù không trực tiếp giao đấu, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi và áp lực đè nặng. Hắn lặng lẽ ngồi xuống, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang bập bùng cháy, như đang tìm kiếm câu trả lời trong những tia sáng lập lòe.

“Hắn... dường như mạnh hơn trước rất nhiều, và còn có mục đích rõ ràng,” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lên tiếng, giọng nàng hơi khàn, nhưng vẫn mang theo sự lạnh lùng vốn có. Nàng khẽ xoa nhẹ vết rách trên tay áo, ánh mắt phượng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng không giấu được vẻ suy tư. “Trước kia, Bạch Vô Thường chỉ là một thực thể vô tri, phản ứng một cách bản năng. Nhưng hôm nay, nó như một con thú săn mồi đã được huấn luyện, biết cách khóa mục tiêu và ra đòn hiểm.”

Dương Quân gật đầu đồng tình, y nhổ một ngụm cát khỏi miệng, vẻ mặt đầy vẻ hoang mang. “Chúng ta không thể né tránh mãi được. Sức mạnh của hắn đã đạt đến mức khó tin. Liệu có cách nào đối phó với hắn, công tử?” Y nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ hy vọng, tin tưởng vào trí tuệ phi phàm của thư sinh này.

Tạ Trần vẫn im lặng một lúc lâu, để cho những lời nói của đồng minh thấm vào tâm trí hắn, rồi hắn mới khẽ thở dài. Hơi thở đó mang theo một chút nặng nề, một chút mệt mỏi mà hiếm khi nào hắn để lộ ra. “Thiên Đạo không phải là một sinh mệnh ác độc, nó chỉ đang cố gắng duy trì sự tồn tại của mình. Và giờ, nó đã học được cách ‘săn mồi’ hiệu quả hơn.” Hắn đưa tay ra, khẽ vẽ một vài đường lên nền cát phẳng phiu trước mặt, như một người thầy đang giảng bài cho học trò, nhưng sâu sắc hơn nhiều.

“Sự nhiễu loạn ở Rừng Thanh Phong đã khiến nó phải ‘tiến hóa’. Nó đã phân tích dấu vết của ta, và giờ đây, nó có thể xác định vị trí của ta với độ chính xác cao hơn. Quỹ đạo tấn công của nó không còn ngẫu nhiên, mà là được tối ưu hóa để loại bỏ ta một cách nhanh nhất. Hắn không có cảm xúc, nhưng hành động của hắn đã trở nên tàn bạo và khó lường hơn, như một cỗ máy đã được nâng cấp hiệu năng.”

Tạ Trần dừng lại, nhìn vào ngọn lửa. “Nhưng đây cũng là một manh mối. Sự ‘tiến hóa’ này của Thiên Đạo không phải là vô hạn. Nó vẫn bị ràng buộc bởi các quy tắc của chính nó, dù đang hấp hối. Nó đã học được cách định vị ta thông qua ‘nhân quả’ mà ta đã tạo ra. Điều này có nghĩa là, nếu ta tiếp tục gây nhiễu loạn, nó sẽ tiếp tục phản ứng, và mỗi phản ứng đều sẽ để lại ‘dấu vết’, để lại ‘dữ liệu’ mà ta có thể phân tích.”

Hắn lấy ra cuộn da dê của Dạ Lan, mở nó ra dưới ánh lửa bập bùng. Những nét vẽ cổ xưa, những ký hiệu khó hiểu hiện lên rõ ràng hơn. “Cuộn da dê này không chỉ chỉ ra một ‘điểm nút’ đơn lẻ, mà là một mạng lưới các ‘điểm nút’ vi tế trong cơ chế vận hành của Thiên Đạo. Mỗi ‘điểm nút’ là một điểm yếu, nhưng cũng là một cái bẫy. Nếu ta gây nhiễu loạn ở một điểm, Thiên Đạo sẽ dồn toàn lực vá lại, và Bạch Vô Thường sẽ xuất hiện để loại bỏ nguồn nhiễu loạn.”

“Vậy là, mỗi lần chúng ta hành động, chúng ta lại tự đưa mình vào nguy hiểm?” Dương Quân hỏi, giọng y đầy lo lắng. “Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ không thể chống đỡ nổi.”

Tạ Trần gật đầu. “Đúng vậy. Sự tàn bạo và khó lường của Bạch Vô Thường sẽ buộc ta phải thay đổi chiến lược. Không chỉ né tránh, mà còn phải chủ động hơn trong việc ‘dẫn đường’ Thiên Đạo.” Hắn chỉ vào một điểm trên cuộn da dê, rồi lại vẽ một hình tròn nhỏ trên cát. “Bạch Vô Thường, khi truy sát ta, cũng đang gián tiếp ‘tiết lộ’ những ‘điểm nút’ quan trọng khác. Hắn không chỉ phản ứng với nguồn gốc nhiễu loạn, mà còn với những khu vực nhạy cảm mà Thiên Đạo muốn bảo vệ. Mỗi lần hắn xuất hiện, hắn đều để lộ một phần bản chất của Thiên Đạo.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào những nét vẽ trên cát và cuộn da dê. “Ngài muốn nói rằng, chúng ta không chỉ tìm kiếm ‘điểm yếu’ của Thiên Đạo để phá vỡ, mà còn dùng chính sự truy đuổi của Bạch Vô Thường để ‘vẽ’ nên một bản đồ hoàn chỉnh hơn về cơ chế vận hành của nó?”

“Chính xác là vậy.” Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng sắc bén. “Chúng ta sẽ không thể đối đầu trực diện với Thiên Đạo. Nhưng chúng ta có thể lợi dụng sự ‘phản ứng’ của nó để hiểu rõ hơn về nó, để tìm ra cách ‘vô hiệu hóa’ nó mà không cần phải hủy diệt hoàn toàn. Chúng ta cần tìm kiếm thêm các ‘điểm nút’ hoặc yếu tố khác liên quan đến ‘Chân Linh Chi Nguồn’ để tiếp tục kế hoạch của mình, nhưng phải khéo léo hơn, tinh vi hơn, để không bị hắn khóa chặt.”

Hắn lấy ra một lọ thuốc nhỏ từ trong tay áo, cẩn thận bôi lên vết thương của Dương Quân, rồi của Lăng Nguyệt. ���Mức độ nguy hiểm của các cuộc truy sát sẽ ngày càng tăng, có thể đẩy các đồng minh của ta vào tình thế hiểm nghèo hơn. Ta cần sự giúp đỡ, không chỉ từ hai người, mà có thể từ những nguồn lực không ngờ khác, hoặc phải liên lạc lại với Vô Danh Tăng để tìm kiếm giải pháp triết lý sâu xa hơn.” Hắn khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm của Lăng Nguyệt, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng cũng là sự kiên định của người sở hữu nó.

Tạ Trần nhìn ra ngoài hang động, nơi gió cát vẫn đang rít gào. Bầu trời đêm Sa Mạc Vạn Linh Khô không có trăng sao, chỉ có một màu đen sâu thẳm. "Mục tiêu của Bạch Vô Thường không phải là bắt ta, mà là xóa bỏ ta, một dị số. Hắn sẽ không ngừng nghỉ. Và ta, cũng sẽ không ngừng nghỉ." Áp lực đè nặng, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một kế hoạch mới, phức tạp hơn, đầy rủi ro hơn, đã bắt đầu hình thành. Hắn sẽ biến những cuộc truy sát thành những bài học, biến những hiểm nguy thành những manh mối. Hắn sẽ dùng trí tuệ của một phàm nhân, để dẫn đường cho một Thiên Đạo đang hấp hối.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free