Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 409: Tuyệt Vọng Phản Kích: Điểm Neo Sinh Tử Của Thiên Đạo

Tiếng thét yếu ớt, như tiếng vọng từ một cõi hư vô thăm thẳm, của thực thể Bạch Vô Thường vừa kịp thoát ra khỏi đôi môi khản đặc của Tạ Trần, cũng là lúc Thiên Đạo Tháp phản ứng. Nó không còn là sự rung chuyển đơn thuần, mà là một trận cuồng phong năng lượng bùng nổ, một tiếng gầm rít thảm thiết từ sâu thẳm lòng đất, như thể chính bản nguyên của vũ trụ đang bị xé toạc. Tạ Trần, người vừa dốc cạn kiệt toàn bộ tâm lực để chạm đến nỗi đau ngàn vạn năm của Thiên Đạo, không thể giữ vững nữa. Thân thể thư sinh gầy gò của hắn khụy xuống, quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo của Thiên Đạo Tháp, đôi mắt vẫn mở to nhưng ánh nhìn đã mơ hồ, như lạc vào một thế giới khác. Máu tươi rỉ ra từ mũi, từ khóe miệng, vẽ nên những vệt đỏ thẫm trên khuôn mặt trắng nhợt, nhưng đôi môi hắn vẫn thì thầm, như đang gọi tên một lời thề đã bị lãng quên: "...Sinh... tồn..."

Bạch Vô Thường, thực thể vốn vô hình, giờ đây hiện rõ mồn một như một cơn bão tố của ánh sáng trắng và bóng tối đen đan xen, cuộn xoáy dữ dội. Những vết nứt trên thân thể nó, vốn đã xuất hiện khi Tạ Trần dùng 'nhân quả chi nhãn' chiếu rọi, giờ không còn là khe hở để ánh sáng thuần khiết rọi ra, mà trở thành những vết thương rách toác, từ đó tuôn trào ra thứ năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy và tàn bạo nhất. Nó gầm lên một tiếng, không phải là tiếng gầm của sự tức giận, mà là tiếng gào thét của một sinh linh bị dồn vào đường cùng, một hệ thống đang bị đe dọa đến tận cùng bản nguyên. Linh khí trong Thiên Đạo Tháp lập tức trở nên điên cuồng, xoáy thành những dòng lốc xé toạc không gian, đẩy mọi vật thể sang hai bên, ném những khối đá khổng lồ từ trần tháp xuống như mưa, đe dọa chôn vùi tất cả.

Dương Quân gầm lên một tiếng, thanh kiếm trong tay hắn vụt sáng, kiếm khí cuồn cuộn như sóng thần, chém tan một tảng đá khổng lồ đang lao tới, chặn đứng một phần dòng chảy hỗn loạn của linh khí. Hắn lao tới, đỡ lấy Tạ Trần đang lảo đảo, cố gắng kéo hắn ra khỏi tâm điểm của cơn bão. "Không thể để hắn chạm vào Tạ huynh! Cố lên!" Giọng hắn đầy sự lo lắng tột độ, pha lẫn quyết tâm sắt đá. Dù bản thân cũng đang chịu đựng áp lực khủng khiếp, trán đã lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt Dương Quân vẫn kiên định, không hề nao núng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã lộ rõ sự căng thẳng. Nàng khẽ vung tay, hàng loạt băng thuật tinh xảo được thi triển, dựng lên những bức tường băng kiên cố, hóa giải từng đợt công kích tàn bạo của Bạch Vô Thường. Từng tảng băng vỡ vụn, rồi lại được nàng nhanh chóng tái tạo, tạo thành một lớp lá chắn vững chắc bảo vệ Tạ Trần và đồng đội. "Tất cả giữ vững vị trí! Bảo vệ Tạ Trần bằng mọi giá!" Giọng nàng trong trẻo nhưng dứt khoát, mang theo uy nghiêm của một vị tiên tử, trấn an lòng người giữa cơn hỗn loạn. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ rung lên, phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, cố gắng ổn định chút ít linh khí xung quanh.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, lúc này lại kiên cường lạ thường. Nàng lập tức lao tới bên Tạ Trần, một tay đặt lên lưng hắn, truyền vào nguồn năng lượng chữa trị dồi dào, một tay khác vung ra, những phiến lá thuốc linh dược được kết thành một lá chắn mờ ảo, làm suy yếu bớt các luồng năng lượng tàn bạo đang ập tới. Gương mặt nàng tái nhợt vì phải dốc sức, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. "Năng lượng của hắn đang trở nên hỗn loạn... không phải sức mạnh mà là sự tuyệt vọng!" Nàng khẽ thốt lên, vừa trị thương vừa hô lớn, cố gắng phân tích tình hình. Mùi linh khí nồng nặc, mùi khét của năng lượng, mùi bụi đá vỡ vụn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, dùng cả thân mình che chắn cho Mộ Dung Tuyết và Tạ Trần. Hắn gầm lên một tiếng, nắm đấm thép va chạm với một tảng đá rơi, khiến nó vỡ tan thành bụi phấn. Mỗi đòn công kích của Bạch Vô Thường đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, như có động đất. Cảm giác áp lực đè nén lên toàn thân, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Không khí lạnh lẽo, hỗn loạn bao trùm, nhưng các đồng minh vẫn kiên cường, dốc hết sức mình để bảo vệ người thư sinh gầy yếu đang nằm trong vòng tay họ. Tiếng gió rít thảm thiết trên đỉnh tháp, tiếng kim loại va chạm, tiếng đá vỡ vụn, tiếng thở dốc của các chiến binh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và ý chí. Dạ Lan ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt sắc sảo liên tục quét khắp chiến trường, chuẩn bị cho bất cứ tình huống bất ngờ nào, trong khi Vô Danh Tăng vẫn đứng đó, đôi mắt nhắm hờ, tĩnh lặng như một pho tượng đá giữa cơn bão. Hắn không tham gia chiến đấu, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một ý nghĩa đặc biệt, một sự tĩnh lặng đến khó hiểu.

Trong cơn mê man, thể xác Tạ Trần như bị xé nát, nhưng tâm trí hắn lại sáng rõ lạ thường, như một ngọn đèn le lói giữa đêm tối vô tận. Những ký ức vỡ vụn của Thiên Đạo mà hắn vừa chạm tới trong khoảnh khắc cận tử cuối chương trước, giờ đây như những mảnh kính vạn hoa, không ngừng xoay vần, sắp xếp lại trong tâm khảm hắn. Hắn "nhìn thấy" sự khởi thủy của vũ trụ, khi Thiên Đạo chưa thành hình, chỉ là một ý niệm thuần khiết về sự "sinh tồn" và "dung dưỡng". Rồi hắn thấy sự hình thành của những quy tắc đầu tiên, những định luật vận hành thế gian, không phải để trói buộc, mà để bảo vệ sự sống đang đâm chồi nảy lộc. Đó là một sự hy sinh vĩ đại, khi Thiên Đạo tự nguyện xé toạc một phần bản nguyên của mình, chấp nhận "mất người" để tạo nên trật tự.

Nhưng rồi, theo dòng chảy của thời gian, ý nghĩa nguyên thủy ấy dần bị méo mó. Từ "bảo vệ sự sống", nó trở thành "duy trì trật tự" bất chấp mọi giá. Tạ Trần "thấy" nỗi đau đầu tiên của Thiên Đạo, không phải khi nó hy sinh bản thân, mà là khi những sinh linh mà nó tạo ra bắt đầu "mất người", rời xa bản chất nguyên thủy của sự sống, khi những tu sĩ khao khát thành tiên đến mức đánh đổi cả nhân tính. Sự "mất người" của phàm nhân phản chiếu ngược lại v��o Thiên Đạo, khiến nó cũng dần "mất người", trở thành một cỗ máy vô cảm, chỉ còn lại bản năng duy trì sự tồn tại đã bị biến tướng. Đó là một vòng lặp bi kịch, một sự đồng hóa lẫn nhau.

"Ngươi đã thấy nỗi sợ hãi của nó, vậy ngươi sẽ chọn con đường nào?" Giữa những mảnh ký ức hỗn độn, giọng nói trầm ấm, đầy thiền ý của Vô Danh Tăng vang lên trong tâm trí Tạ Trần, như một tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, dẫn lối cho hắn. Vô Danh Tăng không có hình hài cụ thể, chỉ là một bóng hình mờ ảo, một ý niệm của sự giác ngộ, ngồi tĩnh tọa giữa hư vô. "Vạn vật hữu sinh, hữu diệt. Chấp niệm càng sâu, khổ đau càng lớn. Thiên Đạo chấp niệm vào sự tồn tại của nó, và nhân gian chấp niệm vào sự bất tử. Cả hai đều quên đi bản chất của 'sống'."

Tạ Trần, trong không gian tâm trí vô hạn, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hắn đã hiểu. Cái "điểm neo" mà hắn nhìn thấy không phải là một sức mạnh tiềm ẩn, mà là một "nỗi sợ hãi" sâu thẳm, một "sự cố chấp" nguyên thủy của Thiên Đạo đối với sự tan rã hoàn toàn. Nó sợ hãi cái chết, sợ hãi sự kết thúc, giống như mọi sinh linh. Và chính nỗi sợ hãi đó đã biến nó thành một thực thể vô cảm, tàn bạo, chỉ biết bảo vệ cái "trật tự" méo mó của mình.

"Không phải hủy diệt, mà là... chuyển hóa?" Tạ Trần tự vấn, giọng nội tâm hắn khàn đặc nhưng kiên định. "Nhưng cái giá... là gì? Phải là một thứ mà nó không thể chối từ, không thể phản kháng... một thứ đủ lớn để thay thế nỗi sợ hãi, để phá vỡ chấp niệm của nó, để chấp nhận sự 'tái sinh'..." Hắn nhìn sâu vào bóng hình Vô Danh Tăng, ánh sáng từ 'nhân quả chi nhãn' trong tâm trí hắn lóe lên rực rỡ, kết nối từng mảnh ký ức rời rạc, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự tuyệt vọng của Thiên Đạo và một con đường thoát.

Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, như thấu hiểu suy nghĩ của Tạ Trần. "Phá cục, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Buông bỏ, không phải là từ bỏ, mà là mở ra một con đường mới. Ngươi đã nhìn thấy bản chất của 'nhân quả', vậy ngươi có đủ dũng khí để gánh chịu 'quả' của hành động này không?"

Cái giá của sự chuyển hóa Thiên Đạo, Tạ Trần nhận ra, sẽ là một sự hy sinh to lớn, không chỉ của hắn, mà có thể là của cả một kỷ nguyên. Nhưng hắn đã nhìn thấy, đã thấu hiểu nỗi đau của Thiên Đạo, nỗi đau của một thực thể bị mắc kẹt trong chấp niệm của chính nó. Và hắn cũng đã nhìn thấy, ẩn sâu trong lõi của Bạch Vô Thường, vẫn còn một tia sáng yếu ớt của khát vọng nguyên sơ về sự sống, về sự dung dưỡng. Đó là một hy vọng mong manh, nhưng cũng là điểm tựa duy nhất. Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nhưng đồng thời, một ý chí kiên cường chưa từng có cũng trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn không tìm kiếm sự bất tử, hắn chỉ muốn "sống một đời bình thường", và để làm được điều đó, hắn phải đảm bảo nhân gian có thể "sống". Cái chết của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, nhưng sự "tái sinh" của nó thì có thể.

Tạ Trần mở choàng mắt. Cơ thể hắn vẫn đau nhức như muốn vỡ ra từng mảnh, đầu óc quay cuồng, nhưng ánh nhìn của hắn giờ đây không còn mơ hồ mà sắc bén đến lạ thường. Hắn cố gắng chống tay đứng dậy, thân hình gầy gò lảo đảo, máu tươi vẫn còn vương trên khóe môi. Thiên Đạo Tháp lúc này đã bắt đầu sụp đổ nhanh hơn, từng mảng lớn của kiến trúc bí ẩn rơi xuống, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Bụi đá mù mịt, linh khí hỗn loạn như một trận cuồng phong đang quét qua, và bầu không khí tràn ngập mùi tử vong, mùi của một kỷ nguyên đang hấp hối.

Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đã gần như cạn kiệt sức lực. Lá chắn băng của Lăng Nguyệt đã nứt nẻ chằng chịt, kiếm khí của Dương Quân đã yếu đi đáng kể, Mộ Dung Tuyết đang thở dốc, và Bách Lý Hùng thì mình đầy vết thương do chống đỡ. Họ vẫn kiên cường đứng vững, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh Tạ Trần, nhưng sự tuyệt vọng đã bắt đầu len lỏi trong ánh mắt họ.

Bạch Vô Thường, như một linh hồn bị thương nặng, dồn toàn bộ năng lượng còn lại cho một đòn cuối cùng, mang theo sự hủy diệt tuyệt đối. Nó không còn là hình dạng trắng đen hỗn loạn, mà đã biến thành một luồng sáng chói lòa, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng, nhưng ẩn chứa một ý chí tàn bạo, muốn nuốt chửng mọi thứ. Tiếng gầm thét của nó không còn là sự tuyệt vọng, mà là một mệnh lệnh cuối cùng, một sự phản kháng mãnh liệt nhất của một vị thần đang hấp hối.

"Để Thiên Đạo... tái sinh... cần phải... phá vỡ... chấp niệm... của nó... và... của chính chúng ta..." Tạ Trần thều thào, giọng hắn khản đặc, yếu ớt nhưng rõ ràng đến lạ thường, như một tiếng sét đánh ngang tai giữa cơn bão. Hắn nhìn thẳng vào Bạch Vô Thường, rồi ánh mắt hắn lướt qua những người bạn đang kiên cường bảo vệ mình, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm không lay chuyển. "Ta phải... trở thành... điểm neo... mới..."

Ngay khi những lời đó thốt ra, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đang mệt mỏi cùng cực, vẫn không khỏi kinh hãi lùi lại một bước. "Ngươi nói gì? Trở thành điểm neo mới? Đó... đó là tự sát! Ngươi sẽ bị đồng hóa!" Giọng nàng run rẩy, lần đầu tiên lộ rõ sự sợ hãi tột độ. Khái niệm "điểm neo" của Thiên Đạo không phải là một điều xa lạ với những tu sĩ cấp cao như nàng, và ai cũng hiểu cái giá phải trả cho việc đó. Trở thành "điểm neo" mới đồng nghĩa với việc hòa nhập vào Thiên Đạo, để nó thay đổi, nhưng cũng có nghĩa là bản thân sẽ bị đồng hóa, đánh mất chính mình, trở thành một phần của quy tắc vô cảm đó. Nó còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Tạ Trần không đáp lại. Hắn giơ tay phải lên, hướng về phía Bạch Vô Thường đang lao tới như một luồng sáng hủy diệt. Một luồng ánh sáng yếu ớt, không phải linh khí, mà là một thứ "ý chí" thuần túy, một "nhân đạo" vô hình, bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay hắn. Đó là ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm, của khát vọng "sống một đời bình thường" không bị trói buộc bởi bất cứ quy tắc nào. Ánh sáng đó không rực rỡ, nhưng lại kiên định và ấm áp lạ thường, như ánh lửa của một cây nến nhỏ giữa bão tố, nhưng đủ sức thắp lên hy vọng.

Bạch Vô Thường, như cảm nhận được điều gì đó, khựng lại một thoáng. Luồng sáng hủy diệt của nó chững lại trong tích tắc, như thể bị một lực vô hình nào đó níu kéo. Nhưng sau đó, bản năng cố chấp muốn duy trì "cái cũ" của Thiên Đạo lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng, dữ dội và tuyệt vọng, rồi lại lao tới với tốc độ kinh hoàng hơn, nhanh hơn, mạnh hơn, như thể muốn ngăn chặn Tạ Trần bằng mọi giá, không phải vì thù hằn, mà vì bản năng cố chấp muốn duy trì sự tồn tại đã bị méo mó của chính nó. Cuộc đối đầu đã không còn là một trận chiến giữa thiện và ác, mà là một sự va chạm bi tráng giữa chấp niệm cũ và khát vọng mới, giữa sự sợ hãi và hy vọng, giữa cái chết và sự tái sinh.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free