Nhân gian bất tu tiên - Chương 397: Chân Lý Hấp Hối: Lời Giải Mã Về Cái Chết Của Thiên Đạo
Ánh nắng ban mai vẫn rải vàng trên tán lá, nhưng trong lòng Tạ Trần, một tầng mây đen của gánh nặng và trách nhiệm đang dần kéo đến, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ lên Thập Phương Nhân Gian. Hắn đã thoát hiểm, đã cứu được phàm nhân, nhưng đó chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc hành trình đơn độc và đầy chông gai, nơi hắn sẽ phải đối mặt với một sự thật trần trụi và một quyết định không thể lùi bước. Viên ngọc thạch lạnh lẽo trong tay, tựa như một khối băng tạc từ thời gian vô tận, vẫn còn lưu giữ dư âm của những lời khải thị từ Vô Danh Tăng.
Tạ Trần không vội vã rời đi. Sau khi Vô Danh Tăng khuất dạng, hắn tìm đến một thiền phòng đơn sơ trong Phật Sơn Tự. Nơi đây, mùi trầm hương thanh khiết quyện vào không khí, vương vấn trong từng làn gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ gỗ lim đã bạc màu. Tiếng chuông chùa ngân nga trầm bổng, vọng từ xa xăm như lời kinh cầu nguyện cho vạn vật. Tiếng mõ gõ đều đều, nhịp nhàng, cùng tiếng tụng kinh trầm ấm của các tăng nhân đâu đó trong khuôn viên, tạo nên một bản hòa tấu của sự tĩnh lặng, an nhiên. Tạ Trần gầy gò, thư sinh, ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm khẽ khép lại, viên ngọc thạch vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay. Da hắn trắng nhợt, càng làm nổi bật vẻ suy tư, trầm mặc. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phảng phất nét tiêu sái của một kẻ sĩ ẩn mình.
Hắn nhắm mắt, không phải để ngủ, mà để tập trung toàn bộ tâm trí vào việc xâu chuỗi những mảnh ký ức, những hiện tượng đã chứng kiến, và lời khải thị của Vô Danh Tăng. Tâm trí hắn, khác hẳn với vẻ bình yên của ngôi chùa, là một dòng chảy dữ dội của suy luận và cảm nhận, của những câu hỏi không ngừng dội vào vách đá tư duy. "Vòng lặp không lối thoát, chỉ có kết thúc mới là khởi đầu." Lời nói vô thanh mà đầy sức nặng ấy vang vọng, tựa như tiếng chuông đại hồng chung gõ thẳng vào linh hồn. "Đừng sợ hãi sự tàn lụi, mà hãy sợ hãi sự trì hoãn."
Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve viên ngọc thạch, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy bí ẩn từ nó. Mỗi đường vân xoắn ốc trên bề mặt ngọc dường như đều ẩn chứa một bí mật cổ xưa, một chân lý bị phong ấn. Hắn vận dụng "Nhân Quả Chi Nhãn", không phải để nhìn thấy tương lai hay những kết quả tất yếu, mà để "xuyên thấu" bản chất của các sự kiện đã và đang diễn ra, để bóc tách từng lớp vỏ bọc bên ngoài, chạm đến tận cùng của nhân quả, của những mối liên hệ sâu xa nhất.
Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, "mất người" lan tràn. Các tông môn tranh giành cơ duyên "vá trời", cố gắng kéo dài sự tồn tại của cái gọi là tu tiên. Những điều này, dưới cái nhìn thấu suốt của Tạ Trần, giờ đây không còn là những hiện tượng riêng lẻ, mà là những mắt xích trong một chuỗi nhân quả khổng lồ, một bức tranh toàn cảnh đang dần hiện rõ.
Hắn nhớ lại những lần đối mặt với Bạch Vô Thường, những cuộc truy sát không ngừng nghỉ, những âm mưu thâm hiểm nhằm đẩy hắn vào con đường tu đạo, hoặc đơn giản là xóa bỏ sự tồn tại của hắn. Trước đây, hắn vẫn nghĩ Thiên Đạo là một thực thể quyền năng, có ý chí, có sự tàn nhẫn, muốn thao túng nhân gian, muốn biến con người thành những cỗ máy tu luyện vô tri để phục vụ cho sự tồn tại của nó. Nhưng lời của Vô Danh Tăng đã gieo một hạt giống nghi ngờ, một góc nhìn hoàn toàn khác.
"Vòng lặp không lối thoát." Thiên Đạo không phải là một vị thần toàn năng, mà là một "vòng lặp". Một hệ thống, một quy luật vận hành đã mục nát. Nó sinh ra, nó vận hành, nó chết đi. Nhưng nó lại không chấp nhận cái chết. Sự suy kiệt linh khí, sự "mất người", tất cả đều là triệu chứng của một vòng lặp đang cận kề hồi kết, một sinh mệnh đang hấp hối. Cái gọi là "tu tiên" trong thời đại này, có lẽ chỉ là hành động cưỡng ép kéo dài sự sống của một cơ thể đã mục ruỗng.
"Cái gọi là sinh, chỉ là sự kéo dài của cái chết." Câu nói này của Vô Danh Tăng đã đánh thẳng vào trung tâm những suy tư của Tạ Trần. Các tu sĩ tranh giành linh khí, cướp đoạt sinh mệnh của phàm nhân, biến bản thân thành những kẻ lạnh lùng, vô cảm, mất đi nhân tính. Họ tưởng rằng mình đang "trường sinh", đang "thành tiên", nhưng thực chất, họ chỉ đang biến mình thành những xác chết di động, những cỗ máy tu luyện không hồn. Cuộc sống của họ, dù có kéo dài bao lâu, cũng chỉ là sự kéo dài của một cái chết về tâm hồn, một sự tàn lụi về bản chất con người.
"Cái gọi là cứu rỗi, chỉ là sự tự lừa dối." Việc "vá trời" của các tiên môn, việc "cứu vãn" Thiên Đạo, có lẽ cũng vậy. Họ tưởng rằng mình đang cứu lấy thế giới, cứu lấy vạn vật, nhưng thực chất, họ chỉ đang tự lừa dối mình, tự huyễn hoặc về một tương lai tươi sáng trên nền tảng của một hệ thống đã mục nát. Họ trì hoãn cái chết không thể tránh khỏi, và trong quá trình đó, kéo dài sự đau khổ, sự "mất người" của nhân gian.
Tạ Trần cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự thấu suốt đau đớn. Nếu Thiên Đạo không phải là một thực thể ác độc có ý chí rõ ràng, mà chỉ là một "hệ thống" đang hấp hối, đang vùng vẫy trong cơn giãy chết, thì mọi hành động của nó – bao gồm cả việc truy sát hắn – đều có thể được giải thích. Đó không phải là sự tàn nhẫn có chủ đích, mà là phản ứng bản năng của một sinh vật đang cố gắng tồn tại, bằng mọi giá, dù có phải nuốt chửng chính con cái của mình.
Vậy Bạch Vô Thường, những Hắc Y Nhân, hay các sứ giả tiên môn, họ có phải là kẻ thù? Hay chỉ là những tế bào của một cơ thể đang chết, cố gắng duy trì sự sống cho chủ thể của mình? Cái nhìn này làm thay đổi toàn bộ nhận thức của Tạ Trần. Kẻ thù không còn là một cá nhân hay một tổ chức cụ thể, mà là một "trạng thái", một "vòng lặp" đã lỗi thời, đã mất đi khả năng tự tái tạo, và đang kéo theo mọi thứ xuống vực sâu.
"Chỉ có một 'kết thúc' thật sự, mới có thể mở ra một khởi đầu mới." Nếu những gì hắn suy luận là đúng, thì lời của Vô Danh Tăng không phải là lời tiên tri về tận thế, mà là một lời khải thị về sự chuyển hóa tất yếu. Để có một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới, vòng lặp cũ phải tan rã. Thiên Đạo cũ phải chết.
Nhưng "kết thúc" ấy sẽ mang lại điều gì? Sự hủy diệt, hỗn loạn, hay một sự trống rỗng vô tận? Và liệu hắn, một phàm nhân, có quyền quyết định số phận của Thiên Đạo, của cả thế giới này? Cái giá của sự kết thúc đó, liệu nhân gian có gánh chịu nổi? Tạ Trần vẫn chưa tìm được câu trả lời cho những câu hỏi ấy, nhưng hắn biết, cánh cửa của sự thật đã mở ra, và hắn không thể lùi bước. Viên ngọc thạch trong tay hắn, vẫn lạnh lẽo, nhưng giờ đây, nó như một la bàn chỉ hướng, dẫn dắt tâm trí hắn sâu hơn vào mê cung của suy tư. Đây không chỉ là một vật phẩm vô tri, có thể nó còn ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn, một con đường dẫn lối cho những quyết định sắp tới của hắn.
Thời gian trôi qua, không gian thiền phòng vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng chuông chùa vẫn ngân nga, tiếng gió vẫn xào xạc trên tán lá cổ thụ. Ánh nắng ban mai dịu dàng dần chuyển sang màu vàng cam của buổi chiều tà, nhuộm lên bức tường rêu phong một vẻ trầm mặc, cổ kính. Hương trầm đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và hương hoa sen thoang thoảng từ hồ nước bên ngoài.
Tạ Trần từ từ mở mắt. Một sự thấu suốt đau đớn, nhưng cũng đầy kiên định, hiện lên trong ánh nhìn của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên vẻ suy tư, giờ đây lại mang một nét quyết đoán lạ thường, như thể đã nhìn thấu tận cùng vũ trụ. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò không hề lung lay, tựa như một ngọn tùng vững chãi giữa bão táp. Bước chân hắn nhẹ nhàng, trầm ổn, tiến đến bên cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông những sợi nắng cuối cùng lên Thập Phương Nhân Gian.
Từ trên cao, hắn nhìn xuống, thấy những mái nhà tranh, những con đường đất, những cánh đồng lúa xanh rì đang dần chìm vào bóng tối. Hắn thấy những con người phàm tục, vẫn đang miệt mài với cuộc sống thường nhật, không hề hay biết rằng bản thân họ đang đứng trước bờ vực của một sự chuyển mình vĩ đại. Hắn thấy sự sống, sự tồn tại, sự kiên cường của nhân gian, dù cho Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, dù cho linh khí có mỏng manh đến mức nào, thì dòng chảy của sự sống vẫn không ngừng tuôn chảy.
"Thiên Đạo không phải là kẻ thù... nó là một hệ thống đang sụp đổ." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm của hắn hòa vào tiếng gió, mang theo một nỗi bi tráng khôn tả. "Và Bạch Vô Thường... chỉ là một phản ứng tự nhiên của nó, một sự vùng vẫy cuối cùng, trước khi mọi thứ tan rã."
Sự thật này, tuy nghiệt ngã, nhưng lại giải thoát Tạ Trần khỏi gánh nặng của lòng thù hận hay sự chống đối vô vọng. Hắn không còn nhìn Thiên Đạo như một thực thể ác độc cần phải chiến đấu và đánh bại, mà là một sinh mệnh đang hấp hối, cần được "giải thoát". Nó không phải là kẻ muốn hủy diệt nhân gian, mà là một cỗ máy đã mục nát, vô tình kéo theo mọi thứ vào vòng xoáy tàn lụi của chính nó. Các tu sĩ, các tông môn cố gắng "vá trời", cố gắng "cứu rỗi", thực chất chỉ đang trì hoãn cái chết, và trong quá trình đó, lại vô tình tiếp tay cho sự "mất người", cho sự tha hóa của nhân tính.
Hắn nắm chặt viên ngọc thạch trong tay. Cảm giác lạnh lẽo ban đầu đã dần dịu đi, thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ, như thể viên ngọc đang hòa nhịp với quyết tâm của hắn. Nó không chỉ là một vật phẩm vô tri, nó là một mảnh ghép của chân lý, một con đường dẫn lối cho những quyết định sắp tới.
"Đạo vốn vô thường, sống chết là lẽ tự nhiên. Nhưng ý chí của chúng sinh, có thể tạo nên một Đạo khác." Một giọng nói trầm ấm bỗng vang lên bên tai Tạ Trần, không rõ từ đâu đến, tựa như tiếng gió thì thầm, lại tựa như tiếng lòng của chính hắn.
Tạ Trần quay đầu lại. Vô Danh Tăng, thân hình gầy gò, đôi mắt nhắm hờ, đã đứng đó tự lúc nào, an nhiên tự tại, như thể ông chưa từng rời đi. Ông không nhìn Tạ Trần, mà đôi mắt nhắm hờ của ông lại hướng về phía hoàng hôn, nơi nhân gian đang dần chìm vào bóng tối.
"Tiền bối..." Tạ Trần khẽ gọi, trong lòng tràn ngập sự kính trọng và thắc mắc.
Vô Danh Tăng không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, động tác chậm rãi, thong dong. "Mọi vòng lặp đều có điểm khởi đầu, và điểm kết thúc. Thiên Đạo này cũng không ngoại lệ. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của nó, đã nuôi dưỡng vạn vật trong một thời đại. Nhưng thời đại đó đã qua. Níu kéo chỉ mang lại thêm thống khổ." Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm tu hành, của sự giác ngộ thấu triệt.
"Vậy... cái giá của sự kết thúc đó là gì?" Tạ Trần hỏi, ánh mắt hắn kiên định, không còn sự hoang mang.
Vô Danh Tăng khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự bao dung vô hạn. "Cái giá... là sự chấp nhận. Chấp nhận sự tàn lụi của cái cũ, để cái mới có thể nảy mầm. Vạn vật đều có sinh, lão, bệnh, tử. Thiên Đạo cũng vậy. Nó cần được nghỉ ngơi. Và nhân gian... cần được tự do."
"Tự do..." Tạ Trần lặp lại từ đó, trong lòng hắn bỗng dấy lên một cảm xúc mãnh liệt. Hắn đã luôn khao khát được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Giờ đây, hắn nhận ra, không chỉ hắn, mà cả nhân gian này cũng khao khát điều đó. Khao khát được tự do khỏi cái vòng lặp vô tận của tu luyện, của "mất người", của sự thao túng từ một Thiên Đạo đã mục nát.
Ánh m��t Tạ Trần nhìn xuống viên ngọc thạch trong tay, rồi lại ngước nhìn Vô Danh Tăng. "Phải chăng... viên ngọc này là chìa khóa?"
Vô Danh Tăng không trực tiếp trả lời. Ông chỉ khẽ đưa tay lên, chỉ vào viên ngọc thạch. "Nó không phải chìa khóa. Nó là hạt giống. Hạt giống của một Đạo khác, của một 'Nhân Đạo' do ý chí chúng sinh mà thành. Chìa khóa... nằm trong chính ngươi, Tạ Trần."
Lời nói của Vô Danh Tăng như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tạ Trần. Hạt giống của một "Nhân Đạo". Một Đạo không dựa trên sự cường đại của linh khí hay phép thuật, mà dựa trên sự trọn vẹn của nhân tính, của tình người, của cuộc sống phàm trần. Đây chính là điều hắn đã luôn tìm kiếm, đã luôn mơ ước.
Tạ Trần siết chặt viên ngọc thạch trong tay, cảm giác ấm áp từ nó lan tỏa khắp lòng bàn tay, rồi thấm sâu vào trái tim hắn. Hắn không còn run sợ hay hoang mang. Thay vào đó, là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của sự thật này, chấp nhận vai trò của mình trong cuộc chuyển mình vĩ đại của Thập Phương Nhân Gian. Hắn đã hiểu, con đường phía trước sẽ không còn là những cuộc đấu trí đơn thuần với các Hắc Y Nhân nữa. Đó sẽ là một cuộc đấu tranh triết lý, một quyết định mang tính định mệnh, về việc không chỉ chấp nhận sự tàn lụi để đổi lấy một khởi đầu mới, mà còn chủ động thúc đẩy "kết thúc" cần thiết ấy.
Hoàng hôn đã tắt hẳn, bóng đêm bao trùm vạn vật. Nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường chông gai phía trước. Hắn đã thoát hiểm, đã cứu được phàm nhân, nhưng đó chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc hành trình đơn độc và đầy chông gai, nơi hắn sẽ phải đối mặt với một sự thật trần trụi và một quyết định không thể lùi bước. Viên ngọc thạch trong tay hắn, không còn là vật vô tri, mà là một lời hứa, một gánh nặng, và một hy vọng. Một hy vọng về một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tạ Trần quay lại nhìn Vô Danh Tăng, gật đầu thật sâu. "Đa tạ tiền bối khai thị."
Vô Danh Tăng chỉ mỉm cười hiền từ, rồi thân ảnh gầy gò của ông chậm rãi hòa vào màn đêm, như một ảo ảnh, chỉ còn lại tiếng chuông chùa ngân vang trong tĩnh mịch, và Tạ Trần đứng đó, một mình, giữa khoảnh khắc giao thời của một Thiên Đạo đang hấp hối và một Nhân Đạo đang nhen nhóm.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.