Nhân gian bất tu tiên - Chương 396: Vòng Lặp Thiên Đạo: Lời Khải Thị Từ Vô Danh
Trong màn đêm tịch mịch của Thị Trấn An Bình, nơi ánh trăng mờ nhạt chỉ đủ soi rõ những bóng hình lướt qua, Tạ Trần lặng lẽ di chuyển qua các con hẻm nhỏ hẹp, tựa như một linh hồn vô định. Gió đêm se lạnh, mang theo chút hơi ẩm của sương khuya và mùi khói bếp còn vương vấn từ những căn nhà gỗ. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy khu dân cư nghèo nàn, nơi những phàm nhân chân chất đang chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Đó là nơi Tiểu Hoa, cô bé với mái tóc tết hai bên và đôi mắt trong veo, cùng bao người khác đang trú ẩn, vô tri trước lưỡi hái vô hình của Thiên Đạo.
Hắn biết, Thiên Đạo không còn là một thực thể mù quáng, chỉ biết trừng phạt bằng bạo lực. Nó đã "học", và sự "học" ấy đang biến nó thành một kẻ thợ săn tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn. Các Hắc Y Nhân, những tác nhân vô cảm của Thiên Đạo, giờ đây không ồ ạt tấn công mà đang âm thầm bao vây, tạo thành một cái bẫy vô hình, ép buộc Tạ Trần phải lộ diện, phải dùng sức mạnh để cứu rỗi, hoặc phải ngoảnh mặt làm ngơ, để mặc những phàm nhân vô tội chìm vào vòng xoáy của "mất người". Đây là một đòn tâm lý, một phép thử đạo đức nhắm thẳng vào cái gọi là "nhân tính" mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, ẩn dưới vầng trán thanh tú, lướt qua từng ngóc ngách, từng bóng đêm. Hắn không có thần thức tu sĩ để càn quét, nhưng "Nhân Quả Chi Nhãn" lại cho hắn một khả năng khác, một sự thấu thị vào dòng chảy vô hình của mọi sự liên kết. Hắn "nhìn" thấy những sợi nhân quả chằng chịt, từ tiếng thở đều của một đứa trẻ đang ngủ, đến tiếng côn trùng rỉ rả trong bụi cây, từ sự xao động nhỏ nhất của không khí đến nhịp đập chậm rãi của trái tim những kẻ săn mồi ẩn mình. Cái bẫy của Thiên Đạo là một ma trận phức tạp, nhưng nó vẫn có lỗ hổng. Thiên Đạo "học" theo cách của một hệ thống, một cỗ máy. Nó có thể tinh vi, nhưng nó vẫn thiếu đi sự linh hoạt, sự bất ngờ và sự sáng tạo của một trí tuệ con người thực sự. Nó không thể hiểu được những yếu tố phi logic, những quyết định không vì lợi ích cá nhân, những hành động xuất phát từ tình thương vô điều kiện.
Tạ Trần dừng lại sau một gốc cây cổ thụ, dựa lưng vào thân cây sần sùi. Hắn nhắm hờ mắt, trong tâm trí, Nhân Quả Luân Bàn vô hình bắt đầu xoay chuyển. Hắn không cần pháp lực, chỉ cần sự tập trung cực độ, một trí tuệ đã rèn luyện đến mức cực hạn. Hắn không tìm cách chống lại các Hắc Y Nhân bằng sức mạnh, bởi đó là điều không thể. Hắn sẽ dùng chính cái bản chất của nhân quả, lợi dụng những điểm yếu của một hệ thống vận hành theo quy luật.
Một sợi nhân quả nhỏ bé lóe lên trong tâm trí hắn. Một con mèo hoang đang lang thang trên mái nhà, mải mê săn chuột. Hắn "thấy" đường đi của nó, sự chú ý của nó, và cả điểm yếu của một mái ngói mục nát. Cùng lúc đó, hắn "thấy" một chiếc xe ngựa đang chậm rãi rời khỏi trấn, bánh xe va vào một viên đá lớn, tạo ra một tiếng động chói tai. Không phải ngẫu nhiên, mà là sự tính toán của Tạ Trần. Hắn ��ã "gieo" những nhân này từ trước, không ai biết, không ai hay, chỉ đợi thời cơ mà thôi.
Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, rồi thả lỏng toàn thân.
Đúng lúc đó, con mèo hoang, theo "dòng chảy nhân quả" đã được khéo léo định hướng, nhảy vọt lên mái nhà mục nát. Tiếng ngói vỡ loảng xoảng trong đêm tĩnh mịch, lớn hơn bất kỳ âm thanh nào khác. Cùng lúc, chiếc xe ngựa nọ đột nhiên bị sóc mạnh, làm đổ những thùng hàng lớn trên xe, tạo ra một tiếng động chói tai, kéo dài.
Tiếng động bất ngờ như xé toạc màn đêm, khiến các Hắc Y Nhân đang âm thầm bao vây giật mình. Chúng, với bản chất máy móc, lập tức phản ứng. Một số quay đầu về phía tiếng động lớn từ chiếc xe ngựa, một số khác lại hướng về phía mái nhà đổ vỡ. Trong thoáng chốc, sự tập trung của chúng bị phân tán, vòng vây tinh vi mà chúng đã dày công bố trí bỗng xuất hiện những khe hở chết người.
"Ngươi đã học cách chơi, vậy thì ta cũng vậy," Tạ Trần thầm nhủ, giọng hắn khẽ khàng, tựa như làn gió xao động lá cây. "Nhưng cái giá của sự học hỏi này... là nhân tính của các ngươi."
Hắn không ra tay, không hiện thân. Hắn chỉ là một chất xúc tác, một người điều khiển dòng chảy nhân quả. Chính trong khoảnh khắc hỗn loạn ngắn ngủi ấy, những phàm nhân đang ẩn mình trong khu dân cư, những người đã được Tạ Trần "gửi gắm" những tín hiệu cảnh báo vô hình trước đó – một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua khe cửa, một giấc mơ kỳ lạ, một tiếng chim đêm không đúng lúc – đã nắm bắt được cơ hội. Họ không biết là ai đã tạo ra sự xao nhãng này, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo họ phải hành động. Dù sợ hãi, họ vẫn len lỏi qua những kẽ hở, chạy thoát khỏi vòng vây đang bị phá vỡ. Tiểu Hoa, với đôi mắt to tròn lanh lợi, được mẹ dắt tay, nép mình trong bóng tối, thoát ra ngoài mà không hề hay biết rằng mình vừa được cứu bởi một "phép thuật" vô hình, của một thư sinh gầy gò đang ẩn mình đâu đó.
Các Hắc Y Nhân sau khi nhận ra mình bị đánh lừa, dĩ nhiên là giận dữ. Nhưng chúng không thể tìm ra nguồn gốc của sự xao nhãng, không thể tìm ra kẻ đã thao túng dòng chảy nhân quả. Chúng chỉ biết rằng mục tiêu đã thoát. Vô cảm và máy móc, chúng tan biến vào bóng đêm, như thể chưa từng tồn tại, để lại Thị Trấn An Bình một lần nữa chìm vào sự yên tĩnh đáng sợ. Tạ Trần biết, đây chỉ là một sự trì hoãn, một thắng lợi nhỏ bé trong một cuộc chiến trường kỳ và không cân sức. Thiên Đạo sẽ lại "học", và lần sau, cái bẫy sẽ còn tinh vi hơn.
***
Rạng sáng, khi sương mù còn giăng mắc khắp Rừng Thanh Phong, tạo nên một khung cảnh mờ ảo và lạnh lẽo, Tạ Trần tìm đến một gốc cây cổ thụ lớn. Thân cây sần sùi, rêu phong, cao vút chạm trời, tựa như một chứng nhân câm lặng của vô vàn kỷ nguyên. Hắn ngồi xuống, dựa lưng vào lớp vỏ cây thô ráp, cảm nhận sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đang xâm chiếm. Hắn không phải là tu sĩ, không có linh lực để hồi phục. Mỗi lần vận dụng "Nhân Quả Chi Nhãn" đến cực hạn, mỗi lần đấu trí với Thiên Đạo, đều rút cạn sức lực của hắn, tựa như một ngọn đèn dầu đang dần cạn kiệt.
Không khí trong rừng trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục nát và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong màn sương, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió sớm, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của tự nhiên. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, những âm thanh ấy chỉ càng làm nổi bật lên sự nặng nề của những suy tư.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng không phải để nghỉ ngơi. Trong cõi lòng, hắn đang xem xét lại toàn bộ cuộc đối đầu vừa rồi. Sự "học" của Thiên Đạo đang đẩy hắn vào những lựa chọn đạo đức ngày càng khó khăn. Thiên Đạo không còn chỉ muốn hắn chết, mà muốn hắn "mất người", muốn hắn từ bỏ "nhân tính" để tồn tại, hoặc chứng kiến sự hủy diệt của những người hắn muốn bảo vệ. Nó đang tấn công vào tận gốc rễ niềm tin của hắn, vào cái "Nhân Đạo" mà hắn đang cố gắng hình thành.
"Một vòng luẩn quẩn... Cứu rỗi hay hủy diệt, rốt cuộc chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu?" Tạ Trần thì thầm, giọng hắn khản đặc, tan vào trong sương sớm. Hắn đang cứu những phàm nhân, nhưng liệu sự cứu rỗi đó có bền vững? Liệu nó có thực sự thay đổi được điều gì khi Thiên Đạo vẫn tồn tại, vẫn tiếp tục "học" và tiếp tục biến tướng? Hay hắn chỉ đang kéo dài thêm nỗi đau, kéo dài thêm cái chết dần chết mòn của một kỷ nguyên?
Hắn suy ngẫm về "nhân tính" mà hắn đang cố bảo vệ. Đó là một thứ yếu ớt, dễ vỡ, dễ bị tha hóa. Nhưng cũng chính nó lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, một sự kiên cường không thể đo đếm. Những phàm nhân kia, dù sợ hãi, vẫn bám víu vào nhau, vẫn tìm cách sống sót. Đó chính là ngọn lửa nhỏ bé mà hắn không muốn dập tắt. Nhưng ngọn lửa đó liệu có đủ mạnh để chống lại một hệ thống đang "chết" và trở nên tàn bạo hơn để duy trì sự tồn tại của chính mình?
Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật không thể chối cãi. Nhưng nó lại không chấp nhận cái chết của chính mình. Nó giống như một sinh vật đang hấp hối, giãy giụa trong đau đớn, tìm mọi cách để bám víu vào sự sống, dù phải nghiền nát mọi thứ xung quanh. Và chính sự giãy giụa đó lại khiến nó trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Các tu sĩ thì cố gắng "vá trời", cố gắng duy trì một trật tự đã mục nát, vì họ sợ hãi sự vô thường, sợ hãi cái chết, sợ hãi sự tan rã của những gì họ đã xây dựng. Họ tu luyện để thành tiên, để trường sinh bất tử, để thoát khỏi quy luật sinh lão bệnh tử của phàm trần. Nhưng có mấy ai thực sự "thành tiên" mà không "mất người"? Có mấy ai giữ được nhân tính khi đã bước chân vào con đường vô tình, đoạn tuyệt mọi trần duyên?
Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. Hắn là người duy nhất nhìn thấu bản chất vấn đề, là người duy nhất không bị mê hoặc bởi viễn cảnh "thành tiên" hay sợ hãi sự "tan rã". Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính điều đó lại đẩy hắn vào một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Thiên Đạo, với cả những kẻ muốn "vá trời". Hắn không muốn trở thành cứu tinh, nhưng hắn lại là "điểm neo nhân quả", là người mà mọi lựa chọn đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới.
Bản chất của Thiên Đạo, theo những gì hắn đã suy luận và cảm nhận, không phải là ác độc. Nó chỉ là một hệ thống, một bộ máy vận hành quy luật của vũ trụ. Nhưng khi hệ thống ấy suy yếu, khi nó bắt đầu "học" để tự bảo vệ, nó trở nên biến dạng, trở nên tàn nhẫn và vô nhân tính. Nó giống như một dòng sông đã cạn kiệt, nhưng vẫn cố gắng chảy, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi của nó.
"Nhân Đạo," hắn lặp lại từ này trong tâm trí, tựa như một lời thề. "Một Nhân Đạo không dựa vào sức mạnh siêu phàm, không dựa vào phép thuật, mà dựa vào chính sự tinh túy của con người, vào trí tuệ, vào sự đồng cảm, và vào những sợi dây nhân quả vô hình." Hắn sẽ không từ bỏ nó. Hắn sẽ không để Thiên Đạo khuất phục mình, không để nó tước đoạt đi những giá trị cốt lõi của con người. Nhưng hắn phải làm gì? Tiếp tục những cuộc đấu trí nhỏ nhoi, những trận chiến lẻ tẻ để cứu từng nhóm phàm nhân một? Đó chẳng phải là "vô thường" mà Vô Danh Tăng từng nói sao? Sự sống và cái chết cứ luân phiên, không có hồi kết, không có ý nghĩa thực sự. Hắn cần một câu trả lời lớn hơn, một lối thoát cho vòng luẩn quẩn này.
***
Khi Tạ Trần mở mắt, ánh nắng ban mai đã xuyên qua tán lá cây, rải rác những đốm sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Không khí không còn lạnh lẽo mà trở nên ấm áp, tươi mới. Nhưng điều khiến hắn sững sờ hơn cả là một bóng dáng đã hiện diện ngay đối diện hắn. Vô Danh Tăng, với thân hình gầy gò ẩn trong chiếc áo cà sa cũ nát, đã ngồi đó tự lúc nào. Đôi mắt ông vẫn nhắm hờ, nhưng Tạ Trần cảm thấy như mình đang bị một ánh nhìn thấu triệt, xuyên suốt mọi lớp vỏ bọc. Khuôn mặt gầy guộc của ông toát lên vẻ bình thản, từ bi, tựa như đã thấu hiểu mọi sự luân hồi của vạn vật. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, minh chứng cho một đời khổ hạnh và giác ngộ.
Vô Danh Tăng không nói lời nào, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền từ nhưng lại ẩn chứa sự thâm sâu vô hạn. Ông chậm rãi đưa tay ra, đặt vào lòng bàn tay Tạ Trần một viên ngọc thạch cũ kỹ. Viên ngọc không hề có chút linh khí nào, chỉ là một khối đá bình thư���ng, nhưng trên bề mặt lại khắc những đường vân xoắn ốc phức tạp, tựa như một mê cung vô tận, hay một vòng xoáy của thời gian. Nó lạnh lẽo khi chạm vào da thịt hắn, nhưng lại toát lên một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch.
Khi ngón tay Tạ Trần chạm vào viên ngọc, một dòng thông điệp vô thanh, không phải bằng lời nói mà bằng những ý niệm thuần túy, trực tiếp truyền thẳng vào tâm trí hắn, không qua tai, không qua mắt, mà bằng sự lĩnh ngộ sâu sắc nhất:
*“Thiên Đạo là một vòng lặp vĩnh cửu, sinh diệt luân hồi. Nhưng vòng lặp này đã mục nát, mắc kẹt trong chính bản thể. Cái gọi là sinh, chỉ là sự kéo dài của cái chết. Cái gọi là cứu rỗi, chỉ là sự tự lừa dối. Chỉ có một 'kết thúc' thật sự, mới có thể mở ra một khởi đầu mới. Đừng sợ hãi sự tàn lụi, mà hãy sợ hãi sự trì hoãn.”*
Tạ Trần chấn động. Những lời này, dù không phát ra thành tiếng, lại vang vọng trong tâm trí hắn rõ ràng hơn bất kỳ âm thanh nào. Hắn nhìn Vô Danh Tăng, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, nhưng ông vẫn chỉ mỉm cười, đôi m���t nhắm hờ, tựa như một bức tượng Phật đã hóa đá.
"Vòng lặp không lối thoát, chỉ có kết thúc mới là khởi đầu," Vô Danh Tăng khẽ thốt lên, giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm tu hành. "Đừng sợ hãi sự tàn lụi, mà hãy sợ hãi sự trì hoãn."
Ông đứng dậy, động tác chậm rãi, an nhiên tự tại, như thể không hề có sự vội vã nào trên thế gian này có thể làm ông xao động. Ông không đợi Tạ Trần hỏi, không giải thích thêm một lời nào. Chỉ nhẹ nhàng quay người, thong thả cất bước về phía xa.
"Phật Sơn Tự đang chờ một vị khách," ông nói, giọng nói từ từ nhạt nhòa trong không gian, rồi thân ảnh gầy gò của ông chậm rãi khuất sau những hàng cây cổ thụ, để lại Tạ Trần một mình với viên ngọc thạch lạnh lẽo và những lời lẽ khó hiểu, nặng trĩu.
Tạ Trần siết chặt viên ngọc trong tay. "Kết thúc... một khởi đầu mới? Vậy cái giá của sự kết thúc đó là gì?" Hắn tự hỏi.
Thông điệp của Vô Danh Tăng không chỉ là một lời tiên tri, mà là một lời khải thị, một triết lý sâu sắc về bản chất của Thiên Đạo và sự tồn tại. Thiên Đạo không phải là một thực thể ác độc cần bị tiêu diệt, mà là một vòng lặp đã mục nát, một hệ thống đã chết nhưng vẫn cố chấp vận hành, kéo dài nỗi thống khổ. Việc "vá trời" của các tiên môn, việc "cứu rỗi" Thiên Đạo, thực chất chỉ là hành động trì hoãn cái chết không thể tránh khỏi, kéo dài sự đau khổ, và lừa dối chính mình.
Điều này thay đổi hoàn toàn góc nhìn của Tạ Trần. Hắn từng nghĩ mình đang đấu tranh để bảo vệ nhân tính, để chống lại sự tha hóa của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, Vô Danh Tăng lại gợi ý rằng, có lẽ, cách duy nhất để thực sự cứu rỗi nhân gian, để mở ra một kỷ nguyên mới, không phải là cứu lấy Thiên Đạo, mà là chấp nhận sự sụp đổ của nó, thậm chí là thúc đẩy nó đến một "kết thúc" cần thiết.
Nhưng "kết thúc" ấy sẽ mang lại điều gì? Sự hủy diệt, hỗn loạn, hay một sự trống rỗng vô tận? Và liệu hắn, một phàm nhân, có quyền quyết định số phận của Thiên Đạo, của cả thế giới này? Cái giá của sự kết thúc đó, liệu nhân gian có gánh chịu nổi?
Viên ngọc thạch trong tay Tạ Trần vẫn lạnh lẽo, nhưng những đường vân xoắn ốc trên bề mặt dường như đang dẫn dắt tâm trí hắn vào một mê cung của suy tư. Đây không chỉ là một vật phẩm vô tri, có thể nó còn ẩn chứa một bí mật sâu xa hơn, một con đường dẫn lối cho những quyết định sắp tới của hắn.
Vô Danh Tăng đã không đưa ra câu trả lời, chỉ gieo một hạt giống nghi vấn, một cánh cửa mới mở ra trước mắt Tạ Trần. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là những cuộc đấu trí đơn thuần với các Hắc Y Nhân nữa. Đó sẽ là một cuộc đấu tranh triết lý, một quyết định mang tính định mệnh, về việc có nên chấp nhận sự tàn lụi để đổi lấy một khởi đầu mới, hay tiếp tục níu giữ một vòng lặp đang mục nát.
Ánh nắng ban mai tiếp tục rải vàng trên tán lá, nhưng trong lòng Tạ Trần, một tầng mây đen của gánh nặng và trách nhiệm đang dần kéo đến, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đổ bộ lên Thập Phương Nhân Gian. Hắn đã thoát hiểm, đã cứu được phàm nhân, nhưng đó chỉ là bước khởi đầu cho một cuộc hành trình đơn độc và đầy chông gai, nơi hắn sẽ phải đối mặt với một sự thật trần trụi và một quyết định không thể lùi bước.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.