Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 395: Lưới Trời Đan Dày: Trí Tuệ Phản Kích Của Phàm Nhân

Rừng Thanh Phong chìm trong tĩnh lặng của buổi sớm mai. Sương mù mỏng manh vương vấn trên những tán cây cổ thụ, khiến không gian vốn đã tịch mịch lại càng thêm huyền ảo. Nắng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm thực vật ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo đâu đó vọng lại, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, cùng âm thanh suối chảy róc rách từ xa vọng tới, hòa quyện thành một bản giao hưởng êm dịu của tự nhiên. Mùi đất ẩm sau đêm, mùi lá cây mục rữa xen lẫn hương hoa dại thanh khiết quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, đôi khi lại mang chút âm u ở những khu vực sâu thẳm hơn của rừng.

Tạ Trần đứng đó, giữa nơi các đồng minh của hắn vừa khuất bóng, thân hình gầy gò của một thư sinh dường như muốn tan biến vào khung cảnh mờ ảo. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại khép hờ, tựa như đang chìm vào một cõi vô định. Hắn cố gắng cảm nhận dòng chảy nhân quả đang tản mác ra muôn phương, và cả luồng tử khí vô hình mà hắn đã thoáng thấy trong Nhân Quả Luân Bàn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, khẽ lay động theo làn gió sớm. Trang phục áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn của hắn hoàn toàn hòa mình vào sắc thái của rừng già, không chút phô trương, không chút linh khí.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một cảm giác nặng nề vô hình đè nặng lên vai Tạ Trần. Hắn biết, cảnh vật xung quanh vẫn xanh tươi, nhưng có điều gì đó đã thay đổi sâu sắc. Cái cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn không chỉ là sự vắng mặt của những người đồng hành, mà còn là gánh nặng của một trách nhiệm to lớn, một mình hắn phải gánh vác trong cuộc chiến vô vọng này. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sự lạnh lẽo của sương sớm thấm vào phổi, và trong tâm trí, những lời nói của Vô Danh Tăng lại vang vọng, cùng với những hình ảnh bi thảm của những phàm nhân vô tội. Thiên Đạo, thứ mà hắn từng nghĩ là một hệ thống mù quáng, vô tri, giờ đây đã cho thấy một khía cạnh tàn khốc hơn.

"Thiên Đạo đã học... nó không còn là một hệ thống mù quáng. Nó đang tìm cách làm ta bộc lộ, hoặc buộc ta phải từ bỏ những gì ta trân quý," Tạ Trần thầm nhủ. Giọng nói nội tâm của hắn trầm khàn, mang theo một chút chua chát. Hắn đã lường trước được sự phản ứng của Thiên Đạo, nhưng không ngờ nó lại diễn ra nhanh chóng và tinh vi đến vậy. Sự 'mất người' của các Sứ Giả Tiên Môn, những kẻ từng là tu sĩ cao quý, giờ đây trở thành công cụ truy sát phàm nhân một cách không cảm xúc, chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Chúng không còn truy lùng linh khí, mà truy lùng 'nhân quả', những 'điểm neo' mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ để giữ vững sự tồn tại của nó. Và Tạ Trần, chính là 'điểm neo' lớn nhất.

Hắn mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm ấy giờ đây ánh lên vẻ tỉnh táo và kiên định. Không có chút sợ hãi hay nao núng nào, chỉ có sự suy tư cực độ. Hắn biết, việc đi theo con đường lớn, nơi dễ dàng hội họp với ��ồng minh, sẽ chỉ là tự đặt mình vào tầm ngắm. Thiên Đạo giờ đây không chỉ 'dò xét', mà còn 'đặt bẫy'. Hắn phải tránh xa những con đường quen thuộc, những nơi mà lẽ ra một thư sinh bình thường sẽ chọn.

Với một quyết định thầm lặng, Tạ Trần xoay người. Thay vì bước về phía Đông, nơi có những thị trấn sầm uất hơn, hay về phía Nam, nơi được cho là có nhiều phàm nhân cần giúp đỡ, hắn lại rẽ vào một con đường mòn nhỏ, bị cây cối rậm rạp che phủ, ít người qua lại. Con đường này không hề có dấu vết của tu sĩ, cũng không có bất kỳ linh khí nào vương vấn. Nó dẫn sâu hơn vào lòng rừng, nơi chỉ có tiếng côn trùng và tiếng gió thì thầm. Hắn cần một khoảng lặng, một nơi để sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời, và quan trọng hơn, để ẩn mình khỏi con mắt 'đang học' của Thiên Đạo. Mỗi bước chân của Tạ Trần đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như thể hắn đang đi trên một sợi dây tơ mỏng manh, nơi một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến vực sâu. Hắn không phải là một tu sĩ, không có sức mạnh để phá vỡ cục diện, nhưng hắn có trí tuệ, có 'Nhân Quả Chi Nhãn', và quan trọng hơn, hắn có một ý chí kiên định muốn giữ trọn nhân tính của mình, và cho nhân gian. Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến đơn độc.

***

Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Thị Trấn An Bình. Không khí oi bức khiến mọi vật dường như bốc hơi, mang theo mùi thức ăn, mùi gỗ mục, mùi đất và cả mùi mồ hôi đặc trưng của một khu chợ đông đúc. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, quán trọ và cửa hàng chen chúc hai bên đường. Ở trung tâm thị trấn là một quảng trường nhỏ, nơi thường ngày nhộn nhịp tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân hối hả. Nhưng hôm nay, bầu không khí có chút khác lạ. Mặc dù vẫn có tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng yếu ớt, nhưng chúng không còn mang vẻ hồ hởi, mà thay vào đó là sự uể oải, thậm chí là lo lắng. Các cửa hàng thưa thớt khách, nhiều quán đã đóng cửa im ỉm.

Tạ Trần, sau khi trải qua một hành trình dài và ẩn mình khéo léo qua những khu rừng và làng mạc hẻo lánh, đã trà tr���n vào Thị Trấn An Bình. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ ngoài thư sinh gầy gò, áo vải bố đơn giản, không khác gì một lữ khách bình thường đang tìm nơi dừng chân. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, không phải để tìm kiếm một quán trọ hay một bữa ăn, mà để quan sát, để cảm nhận. Hắn thấy rõ sự hoang mang, lo lắng hiện hữu trên từng khuôn mặt phàm nhân. Những câu chuyện về "tai ương", về "quỷ vật từ trên trời xuống" đang được thì thầm từ góc phố này sang góc phố khác.

"Có lẽ nào... Thiên Đạo thực sự muốn hủy diệt nhân gian để tái tạo?" một bà lão rụt rè hỏi người bán rau.

"Không phải hủy diệt, mà là thanh tẩy," một gã đàn ông trung niên đáp lại với vẻ mặt sợ hãi, "Chúng ta không còn xứng đáng với sự ban phước của Tiên giới nữa."

Những lời than vãn, những tiếng thở dài nặng nề hòa vào tiếng ve kêu inh ỏi, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Tạ Trần lắng nghe, trái tim hắn không khỏi trĩu nặng. Hắn đã nghe nhiều, thấy nhiều về sự suy yếu của Thiên Đạo, nhưng sự ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống phàm nhân thế này lại khiến hắn cảm nhận rõ hơn cái bi kịch đang diễn ra.

Rồi, hắn chú ý đến những bóng dáng khác biệt. Không phải là những tu sĩ lẫm liệt với linh khí bàng bạc, mà là những kẻ hoàn toàn đối lập. Ba Hắc Y Nhân, toàn thân mặc áo đen, che kín mặt, lảng vảng giữa đám đông. Chúng không gây sự chú ý, không dùng linh khí, cũng không có vẻ gì là hung hãn. Chúng chỉ đơn thuần đi lại, ánh mắt sắc lạnh như dao, quét qua từng người, từng ngóc ngách của thị trấn. Ánh mắt ấy không tìm kiếm linh khí, không tìm kiếm sức mạnh. Mà tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một 'điểm neo nhân quả'. Tạ Trần cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy hắn, một cái bẫy trí tuệ đang được giăng ra, không phải để bắt hắn bằng bạo lực, mà để buộc hắn phải bộc lộ bản thân.

"Chúng không tìm kiếm sức mạnh, mà là sự phản ứng. Chúng muốn ta bộc lộ, hoặc để mặc phàm nhân gặp nạn... để chứng minh sự bất lực của ta," Tạ Trần thầm nhủ. Hắn hiểu ý đồ thâm độc của Thiên Đạo. Nó không còn là m���t con thú hoang dã mù quáng, mà là một kẻ săn mồi tinh ranh, đã "học" cách khai thác điểm yếu của con mồi. Và điểm yếu lớn nhất của Tạ Trần, chính là nhân tính, là sự trân trọng cuộc sống phàm trần.

Hắn ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để quan sát kỹ lưỡng các Hắc Y Nhân. Chúng không hành động trực tiếp. Chúng chỉ lướt qua, vô tình "va chạm" với một gánh hàng rong của bà lão, khiến những quả trứng lăn lóc xuống đất. Chúng chỉ "vô tình" đi ngang qua một đứa trẻ đang chơi đùa, khiến nó hoảng sợ lùi lại và suýt ngã xuống cống. Những tình huống nhỏ nhặt, không đáng kể, không hề có sát ý rõ ràng, nhưng lại tạo ra những "điểm neo nhân quả" tiềm tàng, những tình huống mà một người mang trong mình lòng trắc ẩn sẽ khó lòng bỏ qua.

Một đứa bé trai chừng năm tuổi, tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, mặc quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, đang ngồi bên vệ đường, bỗng nhiên bị một Hắc Y Nhân "vô tình" vung tay trúng. Cậu bé ngã nhào, bát cháo loãng trên tay đổ tung tóe. Cậu bé không khóc, chỉ lặng lẽ nhìn bát cháo của mình, đôi mắt ngây thơ tràn ngập sự bối rối và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hình ảnh đó khiến Tạ Trần nhớ đến Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm của hắn ở nhà, với câu nói quen thuộc: "Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi!"

Trong khoảnh khắc ấy, một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tạ Trần. Hắn biết, đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một cái bẫy, một cuộc thử nghiệm, được Thiên Đạo sắp đặt một cách tinh vi để đẩy hắn vào thế phải lựa chọn. Nếu hắn ra tay giúp đỡ, dù chỉ là một hành động nhỏ, hắn sẽ bộc lộ "điểm neo nhân quả" của mình, trở thành mục tiêu rõ ràng hơn cho sự truy sát. Nếu hắn bỏ mặc, hắn sẽ phải đối mặt với sự giằng xé trong nội tâm, với việc từ bỏ cái "nhân tính" mà hắn trân quý nhất.

Tạ Trần hít thở sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình thật tĩnh lặng. Hắn không thể hành động bộc phát. Thiên Đạo không còn muốn hắn chết ngay lập tức. Nó muốn hắn từ bỏ lý tưởng, muốn hắn "mất người" theo một cách khác, hoặc biến hắn thành một công cụ. Hắn nhìn kỹ vào Hắc Y Nhân vừa gây ra "sự cố" kia. Chúng không có linh khí, không có cảm xúc. Chúng chỉ là những con rối được điều khiển bởi một ý chí vô hình, một "cơ chế" đã được "cập nhật" của Thiên Đạo.

"Nếu ta giúp, chúng sẽ ghi nhận. Nếu ta không giúp, nhân quả của đứa bé sẽ bị phá vỡ, tạo ra một lỗ hổng trong mạng lưới nhân quả mà ta đang cố gắng bảo vệ," Tạ Trần suy nghĩ. Hắn không thể để Thiên Đạo thành công. Hắn phải tìm một cách khác, một cách phá giải cái bẫy trí tuệ này mà không bộc lộ bản thân, và vẫn bảo toàn được nhân tính. Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn, nhìn sâu vào sợi dây nhân quả của cậu bé, của Hắc Y Nhân, và của cả Thị Trấn An Bình. Các sợi dây đan xen, rối rắm, nhưng không phải không có kẽ hở. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của thị trấn, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng gió xào xạc. Hắn đang tìm kiếm một "điểm yếu" trong cái bẫy hoàn hảo này, một lối thoát cho chính mình và cho những phàm nhân vô tội.

***

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tạ Trần tìm đến Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm khuất sau những con phố chính, có ban công nhìn ra con sông êm đềm chảy. Kiến trúc quán trà bằng gỗ đơn giản, các bàn ghế mộc mạc được đặt ở những vị trí thoáng đãng. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót gọi đàn, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách vãng lai và tiếng pha trà thanh thoát tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, xua đi cái oi bức của buổi trưa. Không khí trong lành và dễ chịu bao trùm lấy hắn, như một liều thuốc an ủi sau những căng thẳng triền miên.

Tạ Trần chọn một góc vắng nhất trên ban công, nơi hắn có thể bao quát được dòng sông và một phần của thị trấn đang chìm dần vào bóng tối. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh, không quá đặc, và ngồi lặng lẽ, quan sát dòng sông cuộn chảy, mang theo những cánh hoa trôi đi xa tít tắp. Trong chén trà xanh ngát bốc hơi nghi ngút, khuôn mặt thanh tú của hắn phản chiếu một vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được, phân tích những điểm yếu và điểm mạnh của chiến thuật mới từ Thiên Đạo.

Cái bẫy của Thiên Đạo không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một chuỗi các sự kiện nhỏ, được xâu chuỗi lại một cách tinh vi để kích động "nhân tính" trong hắn. Nó không dùng sức mạnh để tiêu diệt, mà dùng sự yếu đuối để lung lạc. Nó không trực tiếp tấn công, mà gián tiếp đẩy hắn vào thế khó, buộc hắn phải lựa chọn giữa việc bộc lộ bản thân để cứu phàm nhân, hoặc giữ mình trong vòng an toàn nhưng phải chứng kiến nhân gian bị tàn phá. Đây chính là bản chất của một Thiên Đạo "đang học", một Thiên Đạo đã "tiến hóa" vượt xa sự mù quáng ban đầu.

Hắn nhớ lại lời Vô Danh Tăng đã nói: "Đạo của ngươi, Tạ Trần, nằm ở sự lựa chọn. Không phải lựa chọn giữa sống và chết, mà giữa quên và nhớ. Nhớ về nhân tính, nhớ về cội nguồn." Lời nói ấy, từng khiến hắn suy ngẫm, giờ đây lại càng trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Thiên Đạo đang thử thách "nhân tính" của hắn, muốn hắn từ bỏ những giá trị cốt lõi đó để bảo toàn bản thân, hoặc bộc lộ ra để rồi bị hủy diệt. Nhưng Tạ Trần biết, đó không phải là "đạo" của hắn. Hắn không thể quên. Hắn không thể từ bỏ.

"Nếu Thiên Đạo muốn ta lựa chọn, ta sẽ lựa chọn một con đường khác... một Nhân Đạo," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng hắn khẽ khàng, gần như chỉ là một tiếng thở dài trong gió. "Một Nhân Đạo không dựa vào sức mạnh siêu phàm, không dựa vào phép thuật, mà dựa vào chính sự tinh túy của con người, vào trí tuệ, vào sự đồng cảm, và vào những sợi dây nhân quả vô hình."

Hắn lấy ra Nhân Quả Luân Bàn, đặt lên bàn trà. Chiếc Luân Bàn cũ kỹ, không hề có linh khí, chỉ là một vật phẩm mang tính biểu tượng, nhưng lại là cầu nối giữa hắn và dòng chảy nhân quả của thế giới. Hắn nhắm mắt lại, không có linh khí, không có pháp thuật, chỉ có sự tập trung cực độ của trí tuệ. Trong màn đêm của ý thức, hắn "nhìn" thấy các sợi nhân quả rối rắm của Thị Trấn An Bình, của những phàm nhân vô tội, của những Hắc Y Nhân vô cảm, và của cả Thiên Đạo đang suy yếu. Các sợi dây ấy chằng chịt, đan xen, nhưng không phải không có quy luật. Hắn bắt đầu phân tích, dự đoán, tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở.

Cái bẫy của Thiên Đạo là một ma trận phức tạp, nhưng nó vẫn có lỗ hổng. Thiên Đạo "học", nhưng nó học theo cách của một hệ thống, một cỗ máy. Nó có thể tinh vi, nhưng nó vẫn thiếu đi sự linh hoạt, sự bất ngờ và sự sáng tạo của một trí tuệ con người thực sự. Nó không thể hiểu được những yếu tố phi logic, những quyết định không vì lợi ích cá nhân, những hành động xuất phát từ tình thương.

Tạ Trần bắt đầu hình thành một kế hoạch phản công trong tâm trí. Một kế hoạch không dùng bạo lực, mà dùng chính "nhân tính" và "nhân quả" làm vũ khí. Hắn sẽ lợi dụng chính sự "học" của Thiên Đạo, sự phụ thuộc của nó vào các quy luật và sự dự đoán. Nếu Thiên Đạo muốn hắn bộc lộ thông qua việc cứu rỗi, hắn sẽ cứu rỗi, nhưng theo một cách mà Thiên Đạo không thể ngờ tới. Nếu Thiên Đạo muốn hắn từ bỏ nhân tính, hắn sẽ giữ vững nó, và biến nó thành một sức mạnh vô hình, một lớp ngụy trang hoàn hảo.

Hắn mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn chỉ là suy tư, mà còn ẩn chứa một tia sáng sắc bén, một sự quyết đoán lạnh lùng của một chiến lược gia đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không cân sức. Hắn sẽ không trực tiếp đối đầu với các Hắc Y Nhân. Hắn sẽ không dùng sức mạnh của mình để cứu đứa bé. Hắn sẽ dùng những sợi dây nhân quả, những mối liên hệ vô hình giữa phàm nhân với nhau, để tạo ra một "phản ứng chuỗi", một làn sóng "nhân tính" tự phát, khiến cho hành động của Hắc Y Nhân trở nên vô nghĩa, và khiến Thiên Đạo phải "học" lại.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ, mà là sự tự tin của một người đã nhìn thấu được bản chất của vấn đề. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc đấu trí căng thẳng, một trò chơi mèo vờn chuột giữa trí tuệ của một phàm nhân và một Thiên Đạo "đang học". Sự tinh vi và khả năng "học" của Thiên Đạo sẽ khiến các cuộc truy đuổi trong tương lai trở nên khó lường và nguy hiểm hơn, không chỉ dừng lại ở bạo lực, mà còn là những cuộc tấn công vào nội tâm, vào niềm tin. Nhưng chính trong những thử thách ấy, Tạ Trần dần hình thành một "Nhân Đạo" hoàn chỉnh hơn, không chỉ là ý tưởng mà bắt đầu có hình hài của một triết lý hành động.

Mặc dù Tạ Trần đã thoát được lần này, và đang bắt đầu một kế hoạch phản công, nhưng sự cô độc và hiểm nguy vẫn sẽ là trọng tâm cho các chương tiếp theo, đẩy anh vào những thử thách cá nhân cực độ. Tín hiệu hắn sắp gửi đi, không chỉ là một hành động phá giải, mà còn là một lời thách thức ngầm đến Bạch Vô Thường, báo hiệu một cuộc đấu trí căng thẳng vừa mới bắt đầu. Hắn sẽ không chiến đấu với một chiếc búa tạ, mà với một cây kim, đâm xuyên qua những lỗ hổng nhỏ nhất trong tấm lưới trời đang đan dày.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free