Nhân gian bất tu tiên - Chương 394: Ngụy Trang Nhân Tâm: Chạm Ngõ Hiểm Nguy
Tạ Trần từ xa, thấy cảnh tượng đó, khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra sự nguy hiểm của việc này. Việc 'giả trang' không chỉ là ẩn mình khỏi Thiên Đạo, mà còn là phải hòa nhập vào xã hội phàm nhân, một xã hội có những quy tắc, những bản năng sinh tồn riêng. Nếu không thể đánh lừa được phàm nhân, làm sao có thể đánh lừa được một Thiên Đạo đang 'học' và 'tiến hóa'?
Lăng Nguyệt nhanh chóng mua vội bó rau, trả tiền một cách cứng nhắc và rời khỏi chợ. Nàng đi về phía bìa làng, nơi ít người qua lại hơn. Dưới một tán cây rậm rạp, nàng dừng lại, hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh linh khí đang cuộn trào trong cơ thể. Nỗi sợ hãi và sự bối rối hiện rõ trong đôi mắt n��ng. Thử thách này còn khó khăn hơn nàng tưởng rất nhiều. Nó không chỉ là việc từ bỏ sức mạnh, mà là từ bỏ cả bản chất, từ bỏ hàng ngàn năm hình thành.
Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết cũng rời khỏi gốc đa, lặng lẽ đi theo nàng. Hắn hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự khó khăn của Lăng Nguyệt Tiên Tử trong việc 'giả trang nhân tính' báo hiệu rằng đây sẽ là một thử thách lớn, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, cho tất cả các tu sĩ tham gia kế hoạch. Và khả năng Thiên Đạo 'học' và 'tiến hóa' có thể khiến 'điểm mù' này không tồn tại mãi mãi, buộc Tạ Trần phải liên tục đổi mới chiến lược.
Sự tương tác giữa tu sĩ 'giả trang' và phàm nhân có thể mở ra những góc nhìn mới về bản chất của 'nhân tính' và cuộc sống bình thường, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn những hiểm nguy khôn lường. Thử nghiệm đầu tiên này đã chứng minh rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ đến từ Thiên Đạo, mà còn từ chính bản thân họ, và từ những ánh mắt dò xét của nhân gian. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã: giữ trọn nhân tính yếu ớt hay bộc lộ tu vi để bảo vệ mình. Và nàng, bằng ý chí kiên cường, đã chọn con đường của nhân tính, dù chỉ là một sự bắt chước gượng gạo. Nhưng sự gượng gạo đó, liệu có đủ để che mắt Thiên Đạo? Đây là câu hỏi mà Tạ Trần đang suy nghĩ, và câu trả lời, có lẽ sẽ quyết định vận mệnh của tất cả.
***
Sương mù giăng mắc, phủ lên Thôn Lạc Hồng một tấm màn bạc mờ ảo, khiến những mái nhà gỗ đơn sơ, những con đường đất nhỏ và cả những ruộng đồng xanh tốt ven suối đều như chìm vào một bức họa thủy mặc. Tiếng gà gáy lanh lảnh xé tan sự tĩnh mịch, nối tiếp là tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng với đó là mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và mùi khói bếp vương vất trong không khí. Một buổi sáng sớm an lành, mát mẻ, mang vẻ đẹp thôn dã nguyên sơ, ấm cúng và thanh bình, nhưng đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, nó lại xa lạ đến mức khiến nàng cảm thấy lạc lõng.
Nàng khoác trên mình bộ thường phục thô sơ màu nâu sẫm, mái tóc đen nhánh búi gọn gàng sau gáy, không còn bạch y thanh thoát hay búi tóc tiên gia phức tạp. Chiếc Nguyệt Quang Trâm, vật bất ly thân của nàng, giờ đây chỉ lặng lẽ gài vào mái tóc, ẩn mình như một bí mật. Nàng bước đi giữa những con đường làng còn phủ sương, mỗi bước chân đều nặng nề, mỗi cử chỉ đều gượng gạo, như một con rối vừa mới được học cách cử động. Cảm giác bị dò xét, cái lạnh lẽo vô hình từ Thiên Đạo, vẫn còn đó, nhưng đã yếu hơn rất nhiều, như một luồng gió lạnh lướt qua rồi vội vàng tan biến. Điều này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy một sự suy yếu đến lạ trong tâm khảm.
“Cảm giác này… nó không còn là sự nghiền nát, mà là một sự dò xét vô hình. Có lẽ Tạ Trần đã đúng… Nhưng giá phải trả cho sự ‘giả nhân’ này lại là sự yếu đuối đến lạ…”, nàng thầm nghĩ, đôi mắt phượng vẫn sắc bén nhưng giờ đây lại ẩn chứa sự bối rối và hoài nghi. Nàng thấy những người phàm nhân thức dậy sớm, nhóm bếp lửa reo tí tách, gánh nước từ gi��ng làng, tiếng nói cười chất phác vang vọng khắp xóm. Nàng tự hỏi làm sao họ có thể sống một cuộc đời 'yếu ớt' đến vậy, không linh khí, không pháp thuật, không trường sinh, mà vẫn tràn đầy sức sống, tràn đầy niềm vui đơn thuần. Sự yếu đuối của phàm nhân, vốn là điều nàng khinh miệt, giờ đây lại hiện ra như một thứ sức mạnh lạ lùng, một sự kiên cường trong yếu ớt.
Nàng lướt qua một Bà Lão Bán Trầu đang ngồi nhai trầu đỏ quạch, tóc bạc búi cao, đôi mắt tinh tường nhìn nàng dò xét nhưng không ác ý. Xa hơn một chút, một Người Kể Chuyện gầy gò, cầm quạt giấy đang bày biện sạp của mình, chuẩn bị cho những câu chuyện đời thường. Và ở đầu con hẻm, một Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, đang cằn nhằn đứa cháu chạy nhảy lung tung. "Con bé kia, đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau vào mua ít rau giúp ta!", Tiểu Lão Bà cằn nhằn, giọng tuy có vẻ khó tính nhưng lại mang theo sự quan tâm chất phác, một thứ tình cảm mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã lâu không cảm nhận được.
Lăng Nguyệt gi���t mình, vội vàng bước đến gian hàng rau củ của Tiểu Lão Bà. Nàng cố gắng bắt chước cử chỉ của những người phụ nữ thôn quê: chạm tay vào từng món rau, ngửi mùi, xem xét màu sắc. Nhưng đôi tay nàng vẫn quá nhẹ nhàng, quá thanh thoát. Đôi mắt nàng vẫn quá sắc sảo, quá thấu triệt, không mang vẻ ngây thơ hay tính toán của một người mua hàng bình thường. Nàng lúng túng khi trả tiền, đồng tiền đồng trĩu nặng trong tay nàng như một vật xa lạ. Khi nàng xoay lưng rời đi, chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng khẽ rung động, rồi tĩnh lặng trở lại, như thể nó cũng đang cố gắng thích nghi với vai trò mới của chủ nhân. Những hình ảnh đời thường này vừa xa lạ, vừa chạm đến một góc khuất trong tâm hồn nàng, khiến nàng nhận ra rằng, để làm một phàm nhân, không chỉ cần không có linh khí, mà còn cần có một trái tim phàm nhân. Sự 'giả nhân' này, hóa ra, còn khó hơn cả tu luyện thành tiên.
***
Cách Thôn Lạc Hồng không xa, tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản với ban công nhìn ra dòng sông phẳng lặng, Tạ Trần và các đồng h��u đang tề tựu. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh tao, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm dịu, mùi nước sông và mùi hoa cỏ thoang thoảng trong không khí mát lành của buổi trưa nắng nhẹ.
Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, đang chăm chú nhìn vào Nhân Quả Luân Bàn đặt trên chiếc bàn gỗ mộc mạc. Ánh sáng yếu ớt, xanh lam từ nó phản chiếu lên gương mặt thanh tú của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đang ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn đã quan sát Lăng Nguyệt từ xa, theo dõi từng cử chỉ gượng gạo của nàng, từng khoảnh khắc nàng đấu tranh với bản ngã tiên gia của mình. Hắn đã thấy sự dò xét của Thiên Đạo lướt qua nàng, rồi dần mờ nhạt.
"Thiên Đạo đã bỏ qua nàng," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt vẫn không rời Nhân Quả Luân Bàn. "Cái 'mặt nạ nhân tính' đó đã phát huy tác dụng. Ít nhất là trong trường hợp này." Hắn gật đầu nhẹ, một sự xác nhận cho thành công bước đầu của kế hoạch.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, nhưng gương mặt lại cau mày đầy lo lắng, vội vàng hỏi: "Thật sao? Vậy là chúng ta có thể tiếp tục triển khai kế hoạch?" Anh không giấu nổi sự nhiệt huyết và mong muốn được hành động, nhưng cũng mang theo sự bồn chồn về những ẩn số phía trước.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc, đang cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lướt qua mọi người. "Nhưng cảm giác bất an của ta vẫn không biến mất. Thiên Đạo không phải là một thực thể tĩnh. Nó đang 'học'." Giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự thực tế và cẩn trọng, một nỗi buồn khó tả thoáng qua trong ánh mắt.
Vô Danh Tăng, gầy gò trong chiếc cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ từ nãy đến giờ, nay chậm rãi mở ra. Ánh mắt ông thâm thúy, như nhìn thấu vạn vật. Ông chậm rãi lần tràng hạt, giọng trầm ấm, chậm rãi như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya: "Đạo là vô thường. Khi một con đường bị chặn, nó sẽ tìm một lối khác. Sự mù quáng không có nghĩa là sự bất lực mãi mãi." Lời của ông như một lời tiên tri, gieo thêm hạt mầm lo lắng vào lòng những người còn lại.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Vô Danh Tăng và nhận định của Mộ Dung Tuyết. "Ta cũng cảm thấy điều đó. Thiên Đạo không truy sát Lăng Nguyệt trực tiếp, nhưng nó đang phản ứng. Có thể nó đang chuyển hướng sự chú ý của Bạch Vô Thường đến những nơi khác, hoặc những cá thể khác... những cá thể không có 'mặt nạ nhân tính'." Hắn quay nhẹ Nhân Quả Luân Bàn, những luồng nhân quả phức tạp xoay chuyển bên trong, gợi lên vô vàn mối liên kết. Hắn cảm thấy một sự bất an khác đang trỗi dậy, một luồng sóng ngầm đang âm thầm hình thành, không phải là sự truy sát trực diện, mà là một sự thay đổi chiến thuật tinh vi hơn. Tiểu Cửu, xinh đẹp đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại lay động nhẹ, đôi mắt tinh ranh liên tục ngó nghiêng ra cửa sổ, cảnh giác và tò mò. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên trong không khí, dù nàng chưa thể hiểu hết những lời lẽ thâm sâu của Tạ Trần hay Vô Danh Tăng.
Dương Quân đi lại bồn chồn, lòng nóng như lửa đốt. "Nếu Thiên Đạo đang tìm kiếm những mục tiêu khác, vậy liệu những phàm nhân vô tội có đang gặp nguy hiểm?" Anh không thể ngồi yên khi nghĩ đến điều đó.
Tạ Trần nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí vào Nhân Quả Luân Bàn. Hắn cảm nhận được những luồng nhân quả đang hỗn loạn hơn bao giờ hết, không còn tập trung vào một điểm duy nhất là hắn hay nhóm người. Chúng tản mát ra khắp nơi, như những mũi tên độc đang tìm kiếm mục tiêu mới. "Thiên Đạo đang tìm kiếm những 'điểm yếu' mà nó vẫn còn có thể nhận diện," Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc như dao, "Nó không thể truy lùng chúng ta khi chúng ta ẩn mình trong 'nhân tính', nhưng nó sẽ quay sang 'thanh tẩy' những kẻ khác, những kẻ không có khả năng tự vệ, để duy trì 'trật tự' mà nó đang cố chấp."
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cả nhóm. Họ đã thành công trong việc tạm thời thoát khỏi tầm ngắm của Thiên Đạo, nhưng cái giá phải trả lại có thể là sự an nguy của vô số phàm nhân vô tội. Điều này khiến Dương Quân phẫn nộ, Mộ Dung Tuyết đau lòng, và ngay cả Tiểu Cửu cũng thấy đôi tai cáo của mình cụp xuống. Cái gọi là "điểm mù" của Thiên Đạo, hóa ra lại là một lưỡi kiếm hai lưỡi, vừa bảo vệ họ, vừa đẩy những người khác vào vòng sinh tử. Tạ Trần hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn, nơi Thiên Đạo đang học cách thích nghi, và họ cũng phải học cách đối phó với sự thích nghi đó. Sự bình yên của Quán Trà Vọng Giang bỗng trở nên mong manh đến lạ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Rừng Thanh Phong một màu vàng cam u tịch. Gió nhẹ lướt qua những tán lá cây xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa. Không khí trong lành và mát mẻ, nhưng trong lòng Tạ Trần và các đồng hữu lại là một sự căng thẳng tột độ, một điềm báo chẳng lành đang dần hiện hữu.
Bất ngờ, Nhân Quả Luân Bàn trên tay Tạ Trần phát ra một luồng sáng đỏ rực, chói mắt và hỗn loạn, không còn là ánh sáng xanh lam dịu nhẹ như thường lệ. Một cảnh tượng kinh hoàng chợt hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, như một vết cứa sâu vào linh hồn: Vực Sâu Quỷ Khóc. Đó là một nơi âm u, lạnh lẽo, rùng rợn, nơi gió mạnh gào thét như những linh hồn oan khuất đang khóc than, mang theo mùi ẩm mốc, mùi đá và đôi khi là mùi tử khí thoang thoảng. Giữa làn sương mù dày đặc và gió lạnh cắt da, một nhóm phàm nhân vô tội đang bị truy sát không khoan nhượng. Kẻ truy sát không ai khác chính là một Sứ Giả Tiên Môn, cao ráo, lạnh lùng trong chiếc áo bào tiên môn, vẻ mặt không cảm xúc, đôi mắt trống rỗng. Hắn đã 'mất người' hoàn toàn, hành động như một con rối của Bạch Vô Thường, ra tay tàn bạo, không chút do dự, không chút thương xót. Linh khí tại Vực Sâu Quỷ Khóc vốn đã hỗn loạn, nay càng trở nên dữ dội hơn, dễ dàng gây ra biến dị và sự mục rữa.
Đây không phải là sự dò xét, mà là một hành động tàn bạo, có hệ thống, nhằm 'quét sạch' những 'điểm yếu' mà Thiên Đạo không còn kiểm soát được. Một sự thật nghiệt ngã hiện rõ trước mắt Tạ Trần: Kế hoạch của hắn đã thành công trong việc bảo vệ Lăng Nguyệt và những người 'giả nhân', nhưng lại gián tiếp đẩy những phàm nhân khác vào nguy hiểm, hoặc Thiên Đạo đang thử một chiến thuật mới, một cách tàn độc hơn để duy trì sự tồn tại của nó.
"Không ổn! Thiên Đạo... nó đang thay đổi chiến thuật. Nó không thể tìm thấy chúng ta, nhưng nó đang truy diệt những kẻ yếu ớt hơn. Vực Sâu Quỷ Khóc... một nhóm phàm nhân bị truy sát!", Tạ Trần thốt lên, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt hằn lên vẻ căng thẳng và lo lắng ẩn giấu. Hình ảnh những phàm nhân vô vọng, những tiếng kêu tuyệt vọng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn.
Dương Quân siết chặt tay, gương mặt tuấn tú tràn đầy phẫn nộ. "Khốn kiếp! Không thể để bọn chúng làm loạn!" Anh muốn lao đi ngay lập tức, muốn dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những người vô tội.
Vô Danh Tăng khẽ thở dài, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía xa, như nhìn thấy cả một tương lai bi tráng. "Sự sống đã tìm thấy lối thoát, thì cái chết cũng sẽ tìm thấy con đường của nó. Thiên Đạo, nó đang học." Lời nói của ông như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt đi hy vọng mong manh.
Tạ Trần nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Hắn hiểu rằng, sự phẫn nộ và khao khát hành động trực tiếp của Dương Quân là chính đáng, nhưng không phải là giải pháp lúc này. Việc tập trung cả nhóm cùng nhau sẽ chỉ khiến họ trở thành mục tiêu dễ dàng hơn cho sự 'thanh tẩy' có hệ thống của Thiên Đạo. Hắn đưa ra quyết định khó khăn nhất, nhưng cũng là duy nhất. "Chúng ta phải phân tán. Tập trung lại chỉ khiến chúng ta trở thành mục tiêu lớn hơn. Mỗi người một hướng, tìm cách giúp đỡ và thu thập thông tin về cách Thiên Đạo đang phản ứng."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi trải qua thử thách 'giả nhân' và cảm nhận được sự mong manh của sinh mệnh phàm tục, giờ đây ánh mắt nàng tràn đầy kiên quyết. Nàng đã đến nơi ẩn nấp từ lúc nào, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ ngoài phàm nhân của mình. "Ta sẽ đi về phía Bắc, nơi có các làng chài nhỏ, linh khí yếu nhất. Ta sẽ tiếp tục vai trò 'phàm nhân' của mình." Giọng nàng tuy trầm ổn, nhưng ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển nổi. Nàng đã chấp nhận con đường này, và nàng sẽ đi đến cùng.
Dương Quân gật đầu, sự phẫn nộ trong lòng anh vẫn còn đó, nhưng anh hiểu sự cần thiết của chiến lược. "Ta sẽ cùng Mộ Dung Tuyết đến các thị trấn lớn, có lẽ sẽ có nhiều dấu hiệu hỗn loạn hơn, và có thể chúng ta sẽ tìm thấy những manh mối mới." Mộ Dung Tuyết lặng lẽ gật đầu, ánh mắt nàng lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự sẵn sàng.
Tiểu Cửu, đôi tai cáo vểnh lên, đôi mắt tinh quái chớp chớp. "Ta sẽ đi một mình, ta có cách ẩn mình tốt nhất! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng lém lỉnh nói, nhưng trong sâu thẳm, nàng cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.
Mỗi người một hướng, mang theo sự lo lắng và quyết tâm, họ lần lượt rời đi, bóng dáng dần khuất sau những tán cây của Rừng Thanh Phong. Tạ Trần đứng đó, nhìn theo từng người, cảm nhận từng luồng nhân quả của họ đang tản ra. Hắn biết, đây sẽ là một thử thách cá nhân cực kỳ lớn cho từng đồng minh, đặc biệt là những người phải 'giả trang nhân tính'. Thiên Đạo không còn là một hệ thống mù quáng, mà nó đang 'học' và 'thích nghi', điều này sẽ làm tăng độ khó của cuộc chiến lên gấp bội. Sự tàn bạo của các tác nhân Thiên Đạo như Sứ Giả Tiên Môn đã 'mất người' sẽ ngày càng gia tăng, đẩy nhân gian vào cảnh tuyệt vọng. Nhưng chính trong khoảnh khắc này, Tạ Trần cũng cảm nhận được ý nghĩa của 'nhân tính thuần khiết' và 'Nhân Đạo' sẽ được thử thách và làm rõ hơn qua những trải nghiệm riêng của từng người, từng bước hình thành nền móng cho một kỷ nguyên mới.
Hắn nhìn lên bầu trời hoàng hôn, một cảm giác nặng trĩu đè nặng lên vai. Ma Chủ Cửu U có thể sẽ bắt đầu chú ý đến sự hỗn loạn ngày càng tăng và sự phân tán của nhóm hắn. Con đường phía trước là vô định, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên, tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm một lối thoát cho nhân gian trong cơn bĩ cực này. Nhân Quả Luân Bàn trên tay hắn vẫn âm thầm xoay chuyển, như một chiếc la bàn dẫn lối trong màn đêm mịt mùng của Thiên Đạo đang sụp đổ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình đầy bi tráng, nơi mỗi bước đi đều có thể định đoạt vận mệnh của cả thế giới.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.