Nhân gian bất tu tiên - Chương 393: Mặt Nạ Nhân Tính: Kế Hoạch Lợi Dụng Điểm Mù Của Đạo
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm, nuốt chửng những đốm sáng lẻ loi của nhân gian. Trong động phủ tán tu ẩn mình sâu dưới lòng đất, ánh nến chập chờn chiếu rọi lên những gương mặt suy tư, tạo nên những bóng đổ xiêu vẹo như những linh hồn lạc lối. Không khí trong động ẩm ướt mùi đá và đất, phảng phất chút hương linh dược còn sót lại, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nào đó, vang vọng như tiếng chuông điểm từng khắc thời gian vô thường, nhấn chìm không gian vào một sự tĩnh lặng bí mật và cô lập. Bên ngoài, dù trời quang nhưng không một vì sao, không một ánh trăng lọt qua được lớp đất đá dày đặc, như thể c�� vũ trụ cũng đang nín thở chờ đợi một quyết định trọng đại.
Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, đứng trước một bàn đá lớn. Trên đó trải rộng một tấm bản đồ thế gian được vẽ tay tỉ mỉ, đánh dấu bằng những nét mực thâm trầm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dưới ánh nến lập lòe, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi sự ẩn sâu dưới tầng tầng lớp lớp hư ảo. Hắn đặt tay lên tấm bản đồ, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua những vùng đất được đánh dấu là "linh khí suy yếu" hay "nơi phàm nhân tụ cư". Giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói ra đều mang sức nặng của ngàn cân, khiến không gian vốn đã tĩnh lặng càng thêm phần ngưng đọng.
"Thiên Đạo đang 'chết'," Tạ Trần mở lời, câu nói đơn giản nhưng lại bao hàm một sự thật tàn khốc, "nó chỉ còn nhận biết những quy tắc cơ bản nhất, những chấp niệm quen thuộc nhất. Những thứ đã từng là gốc rễ của nó, giờ đây lại trở thành gông cùm. Và chính trong sự suy yếu ấy, xuất hiện một 'điểm mù'." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người trong số những đồng minh thân cận nhất của mình: Lăng Nguyệt Tiên Tử băng giá, Dương Quân tràn đầy nhiệt huyết, Mộ Dung Tuyết trầm tư, Vô Danh Tăng bình thản, và cả Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu với đôi tai cáo trắng muốt đang vểnh lên đầy tò mò.
"Điểm mù ấy là gì?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng mang một vẻ lạnh lùng cố hữu, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng một sự mệt mỏi ẩn sâu. Nàng, người từng đứng trên đỉnh cao của tu đạo, từng là biểu tượng của sự thanh cao thoát tục, giờ đây lại phải đối mặt với một khái niệm hoàn toàn nằm ngoài nhận thức tu tiên của mình. "Chẳng lẽ, Thiên Đạo không thể nhìn thấy những kẻ tu luyện như chúng ta sao?"
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không phải không nhìn thấy kẻ tu luyện, mà là không nhìn thấy 'nhân tính thuần khiết', hoặc những thứ không mang theo bất kỳ dấu vết nào của linh khí. Thiên Đạo, trong cơn hấp hối của nó, đang cố gắng siết chặt mọi thứ vào những quy tắc quen thuộc. Nó truy đuổi những kẻ cố gắng 'phá cục', những kẻ mang chấp niệm 'thành tiên' hay 'bất tử'. Nhưng nó lại bỏ qua những gì nằm ngoài phạm vi 'nhận thức' của nó, những thứ không phải là 'tu sĩ' hay 'kẻ phản loạn' theo định nghĩa của nó." Hắn chỉ ngón tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi những chấm nhỏ li ti biểu thị cho các thôn làng phàm trần. "Ở đó, linh khí mỏng như sương khói, con người sống một đời bình thường, không mưu cầu gì khác ngoài cơm áo gạo tiền, tình thân. Đó chính là những nơi mà Thiên Đạo, hay nói đúng hơn là Bạch Vô Thường, khó lòng chạm tới."
"Vậy... kế hoạch là gì?" Dương Quân hỏi, giọng anh rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn lộ rõ sự bối rối trước ý tưởng quá đỗi khác thường này. Thân hình tuấn tú, khí chất nho nhã của anh dường như không hợp với không khí âm u của động phủ. Anh đã quen với việc chiến đấu bằng kiếm pháp, bằng linh lực, chứ không phải bằng những triết lý cao siêu đến khó hiểu. "Chúng ta sẽ... trốn vào đó sao? Giả làm phàm nhân?"
"Không phải giả làm phàm nhân, mà là thực sự trở về với bản chất thuần khiết nhất của con người," Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt hắn chạm vào Lăng Nguyệt. "Chúng ta phải từ bỏ tất cả những gì thuộc về tu vi, về thân phận tiên gia. Từ bỏ linh khí, từ bỏ uy nghiêm, từ bỏ cả những ký ức về sức mạnh đã từng có. Sống, không phải vì thành tiên, không phải vì phá cục, mà chỉ đơn thuần vì muốn được sống một đời bình thường, trọn vẹn với nhân tính của mình. Chính chấp niệm 'sống một đời bình thường' này, lại là thứ mà Thiên Đạo không thể nhận diện được."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ rùng mình. "Từ bỏ tu vi... giống như từ bỏ bản thân. Liệu chúng ta có thể quay lại?" Câu hỏi của nàng không chỉ là sự hoài nghi, mà còn là nỗi sợ hãi sâu sắc về sự mất mát bản ngã. Hàng ngàn năm tu luyện, hàng ngàn năm tích lũy linh khí, gột rửa phàm trần để đạt tới cảnh giới tiên tử, giờ đây lại phải tự tay phá bỏ. Nàng nhìn xuống đôi tay thanh tú của mình, bàn tay từng vung kiếm trấn áp ma quỷ, từng thi triển thần thông lay chuyển sơn hà. Giờ đây, chúng sẽ chỉ là đôi tay của một phàm nhân yếu ớt, bám víu vào cuộc sống tầm th��ờng. Trong sâu thẳm tâm trí nàng, một trận đấu tranh dữ dội đang diễn ra, giữa niềm kiêu hãnh của một tu sĩ và yêu cầu khắc nghiệt của Tạ Trần.
"Nếu chúng ta trở thành phàm nhân, thì... ai sẽ bảo vệ nhân gian?" Dương Quân tiếp tục chất vấn, giọng anh chứa đựng sự lo lắng. Anh là người chính trực, luôn mang trong mình lý tưởng bảo vệ chúng sinh. Việc từ bỏ sức mạnh đối với anh chẳng khác nào từ bỏ trách nhiệm.
Vô Danh Tăng, từ nãy đến giờ vẫn an tọa một cách bình thản ở một góc động, mặc áo cà sa cũ nát, đôi mắt nhắm hờ. Đầu trọc lóc với sáu vết sẹo thiêu hương, thân hình gầy gò nhưng toát ra sự giác ngộ lạ thường. Giọng người trầm ấm, chậm rãi vang lên, như tiếng chuông chùa vọng giữa thinh không. "Bất biến ứng vạn biến. Vô vi là hữu vi. Đạo không cần phải là sức mạnh, mà là sự tồn tại. Khi tất thảy đều bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành, hủy diệt, thì sự tồn tại bình yên, thuần túy lại là một phản kháng mạnh mẽ nhất." Người khẽ mở mắt, ánh nhìn thấu triệt lướt qua Tạ Trần, rồi dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Thiên Đạo truy cầu quyền năng. Nhân Đạo truy cầu trọn vẹn. Cái giá phải trả, chính là buông bỏ chấp niệm."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, tiến lại gần bàn đá. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần lại chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Đây là con đường duy nhất, nhưng cái giá phải trả..." Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu cái giá đó không chỉ là tu vi, mà còn là bản ngã. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu nói của nàng vẫn vang vọng trong tâm trí mỗi người. Giờ đây, họ đang đứng trước nguy cơ phải đánh đổi chính thứ đó, để cứu vớt nhân gian.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, xinh đẹp với đôi tai cáo trắng muốt, khẽ huých tay Dương Quân. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng giả làm người thì... có khó không?" Nàng vẫn giữ vẻ hồn nhiên, tinh nghịch, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự nghiêm túc hiếm thấy. Đối với một yêu thú, việc h��c cách "làm người" đã là một quá trình dài, giờ đây lại phải "giả làm người" theo một cách hoàn toàn khác, không phải để lừa phỉnh mà là để hòa nhập, để mất đi bản chất yêu thú.
Tạ Trần nhìn từng người, rồi lại cúi xuống bản đồ. "Kế hoạch này đòi hỏi sự hy sinh lớn nhất, và cũng là sự tin tưởng tuyệt đối vào 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang tìm kiếm. Chúng ta sẽ phân tán, ẩn mình vào những nơi có linh khí yếu nhất, nơi mà cuộc sống phàm nhân vẫn còn giữ được sự chân thật. Chúng ta sẽ không sử dụng linh khí, không thi triển thần thông, thậm chí là cố gắng quên đi những ký ức về tu luyện. Mỗi người sẽ trở thành một phần của nhân gian, sống một đời bình thường nhất có thể. Điều đó sẽ khiến chúng ta trở nên vô hình trước Thiên Đạo."
Hắn dùng ngón tay phác thảo đường đi trên bản đồ, chỉ rõ các thôn làng, thị trấn nhỏ nơi phàm nhân sinh sống. "Những nơi này, linh khí tự nhiên đã gần như cạn kiệt. Thiên Đạo không còn bận tâm đến chúng, vì chúng không mang lại 'dưỡng chất' cho nó. Bạch Vô Thường, khi truy lùng, sẽ tập trung vào những nơi có dấu vết của linh khí, của những chấp niệm mạnh mẽ. Chúng ta sẽ là những hạt cát nhỏ giữa sa mạc mênh mông, những đốm lửa leo lét giữa biển đêm đen."
Tạ Trần giải thích cơ chế 'ẩn mình' và 'giả trang': "Không phải chỉ là thay đổi y phục hay cử chỉ. Quan trọng nhất là tâm cảnh. Phải hoàn toàn tin rằng mình là một phàm nhân, không còn là tu sĩ nữa. Mọi suy nghĩ, mọi hành động đều phải xuất phát từ bản năng của một con người bình thường, không mưu cầu quyền năng, không sợ hãi cái chết. Đây chính là 'vô vi chủ động' mà chúng ta đã nói tới. Không làm gì, nhưng lại là sự kháng cự mạnh mẽ nhất." Hắn nhìn Lăng Nguyệt, biết rằng nàng sẽ là người chịu đựng thử thách lớn nhất. "Sự khó khăn của Lăng Nguyệt Tiên Tử trong việc 'giả trang nhân tính' sẽ là một thử thách lớn, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, cho tất cả các tu sĩ tham gia kế hoạch. Và khả năng Thiên Đạo 'học' và 'tiến hóa' có thể khiến 'điểm mù' này không tồn tại mãi mãi, buộc chúng ta phải liên tục đổi mới chiến lư��c."
Cả nhóm lắng nghe, vẻ mặt từ nghi ngờ dần chuyển sang hiểu ra, rồi cuối cùng là một sự quyết tâm xen lẫn nỗi lo lắng. Họ hiểu, đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản ngã, chống lại một Thiên Đạo đang chết, một hệ thống đang mù quáng truy tìm 'dưỡng chất' để duy trì sự tồn tại. Sự tĩnh lặng của động phủ càng làm nổi bật quyết định to lớn này, quyết định có thể thay đổi vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian.
***
Mấy ngày sau, dưới ánh nắng ấm áp của một buổi trưa vàng óng, Thôn Lạc Hồng hiện lên như một bức tranh thủy mặc yên bình. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm vàng óng ả, tường đất vững chãi nép mình bên những ruộng đồng xanh tốt trải dài đến tận chân trời. Một con suối nhỏ chảy róc rách qua làng, mang theo âm thanh dịu mát, trong trẻo. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng gà gáy cục tác từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trong sân, và cả tiếng người dân lao động xì xào gọi nhau trên cánh đồng, tất cả hòa quy��n thành một bản giao hưởng của sự sống bình dị. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây tươi mát, mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà và mùi hoa dại phảng phất trong gió, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, đầy vẻ ấm cúng và thanh bình.
Trong cái khung cảnh phàm trần ấy, một bóng hình yểu điệu xuất hiện, có phần lạc lõng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn khoác lên mình bạch y thanh khiết hay khí chất uy nghiêm của một vị tiên tử. Nàng mặc một bộ thường phục thô sơ, màu nâu đất, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi gọn gàng bằng một dải vải đơn giản. Tuy nhiên, dù đã cố gắng hết sức, mỗi cử chỉ của nàng vẫn mang dấu vết của một người đã quen với sự thanh thoát, siêu phàm. Đôi mắt phượng sắc bén kia, dù cố gắng che giấu, vẫn ánh lên một sự ngỡ ngàng, đôi khi là bối rối trước những điều nhỏ nhặt nhất của cuộc sống phàm nhân.
Nàng đứng bên cạnh một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối, lặng lẽ quan sát những người phụ nữ thôn quê đang giặt giũ bên bờ. Họ trò chuyện rôm rả, tiếng cười giòn tan, đôi tay thoăn thoắt vò quần áo, không một chút gò bó. Nàng cố gắng bắt chước, nhưng chỉ mới đưa tay xuống nước, linh khí trong cơ thể đã bất giác dao động, khiến nước suối khẽ gợn sóng. Nàng vội vàng siết chặt tay, cố gắng đè nén bản năng tu sĩ, cảm thấy một sự khó chịu kinh khủng khi phải giam hãm sức mạnh của mình.
"Thở. Ăn. Ngủ. Mọi thứ đều khác biệt. Linh khí... thật khó để không cảm nhận nó," Lăng Nguyệt thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm nàng vẫn mang vẻ lạnh lùng nhưng đầy sự chật vật. Nàng đã quen với việc hấp thụ linh khí trời đất, với việc cảm nhận dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình như hơi thở. Giờ đây, mỗi hơi thở đều như bị bóp nghẹt, mỗi cử động đều như đeo xiềng xích. Sự trống rỗng trong đan điền, sự "yếu ớt" của cơ thể phàm nhân khiến nàng cảm thấy lạc lõng, như một con chim đại bàng bị bẻ gãy đôi cánh, buộc phải sống như một con gà mái bình thường. Nỗi sợ hãi mất đi bản thân, mất đi sức mạnh, mất đi lý tưởng tu tiên mà nàng đã theo đuổi cả đời, đang gặm nhấm tâm hồn nàng.
Từ xa, ẩn mình dưới bóng râm của một gốc đa cổ thụ, Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đang bí mật theo dõi. Tạ Trần vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt hắn dõi theo từng cử chỉ của Lăng Nguyệt. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày khi thấy nàng siết chặt tay. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục thường ngày màu lam nhạt, đứng bên cạnh hắn, gương mặt thanh tú lộ vẻ lo lắng.
"Vẫn còn quá cứng nhắc," Tạ Trần thì thầm, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy sự phân tích. "Nàng ấy vẫn chưa thật sự 'sống' như một người bình thường. Cái khí chất của tiên gia vẫn còn vương vấn quá rõ ràng. Một ánh mắt sắc bén hơn, một tu sĩ có tu vi cao hơn, có thể dễ dàng nhận ra sự khác biệt." Hắn cảm nhận được sự dao động linh khí nhỏ bé từ Lăng Nguyệt, dù nó đã được nàng cố gắng đè nén đến cực hạn. Điều này cho thấy, việc "giả trang" này không chỉ là một vở kịch, mà là một cuộc chiến nội tâm khốc liệt.
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài. "Cần thời gian. Không phải ai cũng có thể quên đi thân phận của mình dễ dàng như vậy, đặc biệt là một người như Lăng Nguyệt Tiên Tử. Niềm kiêu hãnh của nàng, lý tưởng của nàng, đã ăn sâu vào xương tủy rồi." Nàng hiểu rõ sự khó khăn này. Từ bỏ tu vi, từ bỏ sức mạnh, đó là việc mà không một tu sĩ nào có thể dễ dàng chấp nhận.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quyết định thử hòa mình sâu hơn. Nàng bước vào chợ nhỏ của thôn, nơi những người bán hàng đang rao bán đủ thứ rau củ quả tươi rói, thịt cá vừa đánh bắt. Tiếng rao, tiếng mặc cả, tiếng cười nói ồn ào hòa vào nhau, tạo nên một sự hỗn độn mà nàng chưa từng trải nghiệm. Nàng đi qua các gian hàng, cố gắng bắt chước cử chỉ của những người phụ nữ thôn quê: chạm tay vào từng món rau, ngửi mùi, xem xét màu sắc. Nhưng đôi tay nàng vẫn quá nhẹ nhàng, quá thanh thoát. Đôi mắt nàng vẫn quá sắc sảo, quá thấu triệt, không mang vẻ ngây thơ hay tính toán của một người mua hàng bình thường.
Khi nàng đưa tay chạm vào một bó rau cải xanh mướt, một ánh mắt sắc bén từ người bán hàng già, một bà lão với gương mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh tường, bất chợt quét qua nàng. Ánh mắt đó chỉ thoáng qua, nhưng Lăng Nguyệt bất giác siết chặt tay, suýt chút nữa linh khí đã bộc phát. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng nàng. Nàng nhận ra, không phải chỉ Thiên Đạo mới có thể nhìn thấu. Ngay cả những phàm nhân bình thường nhất, với kinh nghiệm sống dày dặn, cũng có thể nhận ra sự "bất thường" của nàng. Cái nhìn của bà lão không mang ác ý, nhưng lại chứa đựng sự tò mò, sự nghi ngờ về một kẻ lạ mặt quá đỗi khác biệt.
Tạ Trần từ xa, thấy cảnh tượng đó, khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra sự nguy hiểm của việc này. Việc 'giả trang' không chỉ là ẩn mình khỏi Thiên Đạo, mà còn là phải hòa nhập vào xã hội phàm nhân, một xã hội có những quy tắc, những bản năng sinh tồn riêng. Nếu không thể đánh lừa được phàm nhân, làm sao có thể đánh lừa được một Thiên Đạo đang 'học' và 'tiến hóa'?
Lăng Nguyệt nhanh chóng mua vội bó rau, trả tiền một cách cứng nhắc và rời khỏi chợ. Nàng đi về phía bìa làng, nơi ít người qua lại hơn. Dưới một tán cây rậm rạp, nàng dừng lại, hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh linh khí đang cuộn trào trong cơ thể. Nỗi sợ hãi và sự bối rối hiện rõ trong đôi mắt nàng. Thử thách này còn khó khăn hơn nàng tưởng rất nhiều. Nó không chỉ là việc từ bỏ sức mạnh, mà là từ bỏ cả bản chất, từ bỏ hàng ngàn năm hình thành.
Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết cũng rời khỏi gốc đa, lặng lẽ đi theo nàng. Hắn hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự khó khăn của Lăng Nguyệt Tiên Tử trong việc 'giả trang nhân tính' báo hiệu rằng đây sẽ là một thử thách lớn, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, cho tất cả các tu sĩ tham gia kế hoạch. Và khả năng Thiên Đạo 'học' và 'tiến hóa' có thể khiến 'điểm mù' này không tồn tại mãi mãi, buộc Tạ Trần phải liên tục đổi mới chiến lược.
Sự tương tác giữa tu sĩ 'giả trang' và phàm nhân có thể mở ra những góc nhìn mới về bản chất của 'nhân tính' và cuộc sống bình thường, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn những hiểm nguy khôn lường. Thử nghiệm đầu tiên này đã chứng minh rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ đến từ Thiên Đạo, mà còn từ chính bản thân họ, và từ những ánh mắt dò xét của nhân gian. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã: giữ trọn nhân tính yếu ớt hay bộc lộ tu vi để bảo vệ mình. Và nàng, bằng ý chí kiên cường, đã chọn con đường của nhân tính, dù chỉ là một sự bắt chước gượng gạo. Nhưng sự gượng gạo đó, liệu có đủ để che mắt Thiên Đạo? Đây là câu hỏi mà Tạ Trần đang suy nghĩ, và câu trả lời, có lẽ sẽ quyết định vận mệnh của tất cả.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.