Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 398: Nhân Đạo Khởi Động: Tìm Kiếm Chân Tướng Thiên Đạo Hấp Hối

Tiếng chuông chùa ngân vang, âm thanh trong trẻo mà trầm mặc, xuyên qua màn sương sớm còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Phật Sơn Tự, vọng vào thiền phòng nơi Tạ Trần đang tĩnh tọa. Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, tựa như một bức tượng điêu khắc tinh xảo của thời gian và trầm tư. Viên ngọc thạch màu xanh biếc, được Vô Danh Tăng trao tặng, nằm yên trong lòng bàn tay hắn, tỏa ra một thứ hơi ấm dịu nhẹ, không phải linh khí nồng đậm, mà là một sự tĩnh lặng đến từ bên trong, tựa như hơi thở của vạn vật sau khi đã trải qua hàng vạn năm luân hồi.

Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu xuyên qua khung cửa sổ gỗ mục, rọi lên khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, nhuộm lên làn da trắng nhợt một sắc vàng nhạt. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng bên trong tâm trí, một cuộc giông bão vẫn đang cuộn trào. Lời của Vô Danh Tăng, "Vòng lặp không lối thoát, chỉ có k��t thúc mới là khởi đầu," cùng với sự thật nghiệt ngã về một Thiên Đạo đang "hấp hối," đã hoàn toàn đảo lộn mọi nhận thức của hắn. Trước đây, hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, né tránh mọi phiền phức của tu tiên. Sau đó, hắn chấp nhận gánh vác trách nhiệm bảo vệ phàm nhân, chống lại sự truy sát của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, một lựa chọn còn khó khăn hơn đang đặt nặng lên vai hắn: không chỉ chống lại, mà là chủ động thúc đẩy sự "kết thúc" của một tồn tại đã định hình thế giới này hàng vạn năm.

"Sống chết là lẽ tự nhiên... Thiên Đạo cũng vậy. Nó cần được nghỉ ngơi." Tạ Trần thầm nhẩm lại những lời cuối của Vô Danh Tăng. "Cái giá... là sự chấp nhận. Chấp nhận sự tàn lụi của cái cũ, để cái mới có thể nảy mầm." Sự chấp nhận ấy, với người khác, có thể là sự buông xuôi trước định mệnh. Nhưng với Tạ Trần, kẻ có thể nhìn thấu nhân quả, sự chấp nhận ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là sự thấu hiểu sâu sắc về chu kỳ sinh diệt, và hơn thế nữa, là ý chí can thiệp vào chu kỳ đó một cách có ý thức.

Hắn không muốn sự hỗn loạn, không muốn Thập Phương Nhân Gian chìm vào một "đại kiếp" khác chỉ vì sự sụp đổ vô phương cứu vãn của Thiên Đạo. Mục tiêu của hắn là một "kết thúc có kiểm soát," một sự chuyển giao nhẹ nhàng nhất có thể, để "Nhân Đạo" mà hắn hằng ấp ủ có thể nảy mầm trên tro tàn của cái cũ. Nhưng làm sao để kiểm soát một quá trình suy vong vĩ đại như vậy? Làm sao để điều khiển dòng chảy của nhân quả khi Thiên Đạo, dù đang hấp hối, vẫn là một thế lực khổng lồ có thể bóp méo thực tại?

Hắn siết nhẹ viên ngọc thạch, cảm giác ấm áp từ nó dường như truyền vào tâm hồn, xoa dịu phần nào những trăn trở. Vô Danh Tăng đã nói: "Nó không phải chìa khóa. Nó là hạt giống. Hạt giống của một Đạo khác, của một 'Nhân Đạo' do ý chí chúng sinh mà thành." Một hạt giống, cần đất đai màu mỡ để nảy mầm, cần nước và ánh sáng để phát triển. Và quan trọng nhất, cần một người gieo trồng đủ kiên nhẫn và trí tuệ. Hạt giống này có thể là hy vọng, nhưng cũng là gánh nặng.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, mùi hương trầm thoang thoảng cùng mùi hoa sen tinh khiết từ hồ nước bên ngoài thiền phòng lấp đầy buồng phổi. Hắn cảm nhận được sự an lạc, thanh tịnh của nơi đây, một sự tương phản rõ rệt với sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài thế gian. Nhưng sự thanh tịnh này không còn có thể giữ chân hắn. Hắn đã chấp nhận định mệnh của mình, chấp nhận vai trò "điểm neo nhân quả" không phải để giữ nguyên mọi thứ, mà để định hướng lại dòng chảy của số phận. "Kiểm soát sự suy vong, đó mới là bài toán khó nhất," hắn độc thoại nội tâm. "Và để kiểm soát được nó, ta phải hiểu rõ nó. Hiểu rõ 'cơ thể' đang chết này, hiểu rõ những lỗ hổng, những điểm yếu của nó."

Từ từ, đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần mở ra. Ánh nhìn của hắn không còn vẻ mông lung hay trăn trở, mà thay vào đó là sự sắc bén và dứt khoát đến kinh ngạc. Như một lưỡi kiếm vừa được mài giũa, ánh mắt ấy phản chiếu ý chí sắt đá của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn cẩn thận cất viên ngọc thạch vào trong áo, nơi nó tựa như một trái tim thứ hai, đập cùng nhịp với khát vọng của hắn.

Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò mang theo một trọng trách nặng nề, nhưng bước chân lại kiên định vô cùng. Hắn bước ra khỏi thiền phòng, tiếng chuông chùa vẫn ngân nga như một lời từ biệt, hay một lời chúc phúc cho hành trình mới. Phía trước hắn, là một con đường chông gai, đầy rẫy những bí ẩn và nguy hiểm, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa đã bùng lên, soi sáng con đường đến một "Nhân Đạo" nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Rời khỏi Phật Sơn Tự thanh tịnh, Tạ Trần không quay về quán sách quen thuộc của mình ở một trấn nhỏ yên bình. Thay vào đó, bước chân hắn hướng thẳng về Thành Vô Song, đô thị phồn hoa bậc nhất Thập Phương Nhân Gian. Con đường quen thuộc, từng là nơi hắn thong dong dạo bước trong vai trò một thư sinh bình dị, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Hắn không còn chạy trốn, không còn ẩn mình. Hắn đang chủ động tiến lên, đối mặt với vận mệnh của thế giới này.

Tiết trời đã vào buổi trưa, nắng ấm như rót mật lên những mái nhà cao vút và những con đường lát đá xanh cổ kính. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, tựa như một bức tranh thủy mặc vĩ đại, nhưng ẩn dưới vẻ đẹp tĩnh lặng ấy là dòng chảy cuồn cuộn của nhân sinh và những âm mưu không ngừng nghỉ. Thành Vô Song hiện ra trước mắt Tạ Trần như một bức tường thành đồ sộ, những công trình kiến trúc nguy nga tráng lệ vươn mình sừng sững, tường thành cao vút được khắc đầy những trận pháp phòng ngự cổ xưa, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Khi bước qua cổng thành, Tạ Trần lập tức bị nhấn chìm vào dòng chảy hối hả của cuộc sống đô thị. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng từ những khu chợ sầm uất, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng lộc cộc của xe ngựa trên đường phố, tiếng nhạc du dương phát ra từ những tửu lầu sang trọng, và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phức tạp của nhân gian. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý giá, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa từ những khu vườn nhỏ trong các phủ đệ quý tộc hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của hắn.

Giữa dòng người đông đúc, Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, thư thái. Thân hình gầy gò của hắn dường như bị nuốt chửng bởi sự náo nhiệt xung quanh, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực, quan sát mọi thứ với sự tinh tường mới mẻ. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn không chỉ nhìn thấy những sợi tơ nhân quả hiện hữu giữa người và người, mà còn cảm nhận được những dòng chảy ngầm của số phận, những lo toan, hy vọng, và cả những nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm trí mỗi phàm nhân. Hắn nhận ra, sự náo nhiệt này, sức sống này, đều là minh chứng cho giá trị của cuộc sống phàm trần mà hắn muốn bảo vệ.

Trong tâm trí Tạ Trần, hình ảnh của Bạch Vô Thường lại hiện lên, với những cuộc truy sát tàn bạo, lạnh lùng. Trước đây, hắn đã từng căm ghét sự vô tình của Bạch Vô Thường, cho rằng đó là sự độc ác của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, sau lời khai thị của Vô Danh Tăng, hắn hiểu rằng đó không phải là ác ý có chủ đích, mà là phản ứng bản năng, tuyệt vọng của một thực thể đang "hấp hối," cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Thiên Đạo không còn là một kẻ thù đáng sợ, mà là một thực thể đang đau đớn, đang giãy giụa trong cơn hấp hối. Và việc "kết thúc" nó, dù đau đớn, lại là một sự giải thoát, không chỉ cho nhân gian, mà còn cho chính nó.

Hắn tự hỏi, liệu Lăng Nguyệt Tiên Tử, với sự chính trực và khát vọng bảo vệ chính nghĩa của nàng, hay Dương Quân, với sự thông minh và tầm nhìn xa trông rộng của hắn, có thể hiểu được tầm nhìn này không? Liệu họ có chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng để cứu vãn nhân gian, phải để Thiên Đạo sụp đổ? Có lẽ là không. Quan niệm về Thiên Đạo đã ăn sâu vào tâm trí của mọi tu sĩ, nó là nền tảng của mọi đạo lý, mọi trật tự. Việc hắn muốn "đẩy nhanh" sự suy tàn của nó sẽ bị coi là một sự phản nghịch tày trời, một hành động phá hoại không thể tha thứ. Vì vậy, hắn quyết định giữ bí mật này cho riêng mình, ít nhất là cho đến khi hắn có đủ cơ sở, đủ sức mạnh để chứng minh con đường của mình là đúng đắn.

Tạ Trần len lỏi qua đám đông, tránh né những ánh mắt tò mò và những lời chào hỏi xã giao. Hắn không dừng lại ở bất kỳ quán trà hay tửu lầu nào, cũng không ghé thăm bất kỳ khu chợ nào. Bước chân hắn kiên định, không hề nao núng, dẫn hắn vào một con hẻm nhỏ quen thuộc, nằm khuất sau những dãy nhà cao tầng sầm uất. Cuối con hẻm, một cánh cửa gỗ cũ kỹ, không hề có vẻ đặc biệt, nhưng lại là lối vào một trong những chi nhánh quan trọng nhất của Thiên Cơ Các – tổ chức thu thập và mua bán thông tin lớn nhất Thập Phương Nhân Gian. Nơi đây, mọi bí mật đều có cái giá của nó, và Tạ Trần biết, hắn sẵn sàng trả bất cứ giá nào.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng đã yếu dần và nhuốm một màu cam đỏ lên những mái ngói của Thành Vô Song, Tạ Trần bước vào Thiên Cơ Các. Không gian bên trong hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài. Một sự tĩnh mịch bao trùm lấy mọi thứ, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng c���a người gác cửa dẫn đường. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, lẩn quất trong không khí, hòa lẫn với một chút mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một bầu không khí cổ kính và chứa đầy bí mật. Những kệ sách cao ngất, chất đầy những cuộn trục và thư tịch cổ xưa, đứng sừng sững như những người khổng lồ im lặng, che giấu vô vàn kiến thức và truyền thuyết đã bị lãng quên.

Sau vài lời trao đổi ngắn gọn với người gác cửa – một lão giả với đôi mắt tinh anh và nụ cười khó đoán, Tạ Trần được dẫn vào một căn phòng nhỏ, ánh sáng mờ ảo từ một ngọn nến lung linh trên bàn đá. Bên trong, một bóng dáng mảnh mai, y phục đen tuyền, đang ngồi tĩnh lặng. Mạng che mặt bằng lụa đen che khuất dung nhan, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, tựa như hai viên ngọc đen ẩn chứa vô vàn bí mật, xuyên thấu mọi thứ. Đó chính là Dạ Lan, người phụ trách chi nhánh Thiên Cơ Các tại Thành Vô Song, một nữ nhân bí ẩn mà Tạ Trần đã từng giao dịch vài lần.

"Dạ Lan cô nương, đã lâu không gặp," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không chút biểu cảm thừa thãi.

Dạ Lan khẽ gật đầu, động tác duyên dáng mà lạnh lùng. "Tạ công tử, vãn bối đã chờ ngài. Sự xuất hiện của ngài lúc này, chắc chắn không phải vì những cuốn sách thông thường." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự cảnh giác, ẩn chứa một sự sắc bén, tựa như lưỡi kiếm được mài giũa kỹ càng.

Tạ Trần không vòng vo tam quốc, nhưng cũng không nói thẳng ra mục đích cuối cùng của mình. Thay vào đó, hắn chọn một cách tiếp cận khéo léo, gợi mở vấn đề từ những góc độ ít nhạy cảm nhất. "Dạ Lan cô nương, ta muốn hỏi về một số truyền thuyết đã bị lãng quên. Những điều liên quan đến thuở ban sơ của Thiên Đạo, hay những 'lỗ hổng' trong quy tắc, hoặc những 'dị số' từng xuất hiện trong lịch sử mà Thiên Đạo không thể xóa bỏ hoàn toàn."

Ánh mắt Dạ Lan dưới lớp mạng che mặt khẽ lay động, tựa như mặt hồ gợn sóng khi có một viên đá nhỏ rơi xuống. Nàng trầm ngâm một lúc, đôi tay thon dài khẽ vuốt ve cạnh bàn đá, động tác nhẹ nhàng nhưng lại đầy ẩn ý. "Tạ công tử, những thông tin đó không phải là thứ có thể mua bán bằng tiền bạc thông thường. Hơn nữa, chúng cực kỳ nguy hiểm, có thể dẫn đến sự chú ý của những tồn tại mà ngay cả Thiên Cơ Các cũng không muốn đối mặt. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất... và đôi khi, sự thật bị che giấu là có lý do của nó."

"Cái giá là gì, và sự nguy hiểm ấy có đáng để ta đánh đổi hay không, đó là việc của ta," Tạ Trần đáp lại, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên một sự kiên định không thể lay chuyển. "Ta chỉ cần biết, cô có thể cung cấp được không?" Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Dạ Lan, không né tránh, không dao động. Hắn biết, Dạ Lan không phải là một người dễ bị lay động bởi lời nói suông. Nàng cần thấy được quyết tâm, thấy được cái giá mà hắn sẵn sàng trả.

Dạ Lan nhìn Tạ Trần một hồi lâu, dường như đang đánh giá lại con người hắn. Nàng nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt thư sinh này. Không còn chỉ là sự thông tuệ và trầm tư, mà còn có thêm một sự quyết đoán, một ý chí sắt đá ch��a từng thấy. Sự nguy hiểm mà Tạ Trần đang tìm kiếm không phải là do bất cẩn, mà là do một mục đích lớn lao nào đó. Nàng biết, Tạ Trần không phải là một tu sĩ bình thường, và những gì hắn tìm kiếm cũng không phải là thông tin tầm thường. Cuối cùng, nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy.

"Thiên Cơ Các đã tồn tại hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên hưng suy, bao nhiêu Thiên Đạo đổi thay. Chúng ta lưu giữ những ghi chép mà ngay cả các tông môn lớn cũng không dám công khai," Dạ Lan chậm rãi nói, giọng nàng tựa như đang kể một câu chuyện cổ xưa. Nàng đưa tay, nhẹ nhàng đặt một cuộn da dê cũ kỹ lên bàn. Cuộn da đã ngả màu thời gian, những ký tự cổ xưa được khắc vẽ bằng một loại mực đã phai mờ, nhưng vẫn toát lên một vẻ bí ẩn và uy nghiêm.

"Đây là một phần ghi chép được truyền lại từ thời Thượng Cổ, nói về 'Chân Linh Chi Nguồn' – nơi Thiên Đạo được cho là đã bắt đầu hình thành quy tắc của mình. Một truyền thuyết kể rằng, mọi quy luật, mọi sợi dây nhân quả, mọi linh khí của Thập Phương Nhân Gian đều bắt nguồn từ nơi đó, tựa như trái tim của Thiên Đạo. Nhưng nó chỉ là một truyền thuyết, và không ai biết nó có tồn tại thật sự hay không, hay nó có phải là một 'điểm yếu' như ngài nghĩ." Dạ Lan dừng lại, ánh mắt sắc bén của nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần.

Tạ Trần cúi xuống, cẩn thận cầm lấy cuộn da dê. Cảm giác cổ kính và bí ẩn từ nó truyền qua đầu ngón tay, như thể hắn đang chạm vào một mảnh ghép của lịch sử đã bị lãng quên. Ánh mắt hắn xoáy sâu vào những ký tự cổ xưa, cố gắng giải mã từng đường nét, từng ý nghĩa. 'Chân Linh Chi Nguồn,' hắn thầm nhẩm trong đầu. Nếu Thiên Đạo là một thực thể đang hấp hối, thì 'Chân Linh Chi Nguồn' có lẽ chính là trái tim của nó, nơi mọi quy tắc sinh ra và cũng là nơi mọi suy tàn bắt đầu. Nếu hắn muốn kiểm soát sự suy vong của Thiên Đạo, thì đây chính là khởi điểm.

Dạ Lan vẫn quan sát hắn chăm chú, đôi mắt nàng dường như muốn đọc thấu tâm tư của Tạ Trần. Nàng không biết Tạ Trần đang ấp ủ kế hoạch gì, nhưng nàng cảm nhận được một luồng khí vận mới đang xoay chuyển quanh hắn, một luồng khí vận không thuộc về Thiên Đạo, mà thuộc về một thứ gì đó nguyên thủy hơn, mạnh mẽ hơn – ý chí của nhân loại.

Cuộn da dê trong tay Tạ Trần không chỉ là một mảnh giấy cũ kỹ, nó là một lời hứa, một gánh nặng, và một hy vọng. Hy vọng về một khởi đầu mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn biết, việc chủ động tìm kiếm thông tin về 'điểm yếu' của Thiên Đạo sẽ khiến hắn trở thành mục tiêu rõ ràng và nguy hiểm hơn bao giờ hết đối với Bạch Vô Thường và những kẻ đại diện cho Thiên Đạo. Nhưng hắn đã chấp nhận. Con đường "Nhân Đạo" mà hắn muốn xây dựng sẽ không thể thành hình nếu không có sự hy sinh và dũng cảm. Việc hợp tác với Dạ Lan và Thiên Cơ Các có thể sẽ mở ra những cánh cửa mới, nhưng cũng sẽ kéo họ vào vòng xoáy nguy hiểm này.

Tạ Trần siết chặt cuộn da dê trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, đối lập với hơi ấm của viên ngọc thạch trong áo. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn xuyên qua lớp mạng che mặt của Dạ Lan, như một lời cam kết không lời. Hành trình "phá cục" đã chính thức bắt đầu, và hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free