Nhân gian bất tu tiên - Chương 390: Vô Vi Chi Pháp: Khe Nứt Giữa Thiên Đạo Và Nhân Gian
Trong gian mật thất tại Thiên Đỉnh Cung, không khí thanh tịnh đến mức gần như ngưng đọng. Ánh sáng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống tấm bàn đá cẩm thạch vốn dùng để bày biện kinh điển, nay lại trở thành nơi Tạ Trần phác họa những nét vẽ kỳ lạ. Mùi hương của mây trời và linh khí thanh khiết hòa quyện cùng chút dịu nhẹ của hoa ngọc lan từ vườn thượng uyển phảng phất, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng sợ, đối lập hoàn toàn với nỗi căng thẳng đang giằng xé trong lòng những người có mặt.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, nhìn lướt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe hắn. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng băng giá, bạch y thuần khiết không chút tì vết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa sự mệt mỏi và một nỗi hoài nghi sâu sắc. Dương Quân, thư sinh anh tuấn với khí chất nho nhã, đôi m���t sáng ngời đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không giấu được sự bối rối trước những điều Tạ Trần sắp nói. Mộ Dung Tuyết dịu dàng, thanh lịch trong y phục xanh ngọc, nàng trầm ngâm suy nghĩ, tựa hồ đang cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa đằng sau mỗi lời nói. Dạ Lan, ẩn mình trong y phục đen tuyền, gương mặt khuất sau mạng che, ánh mắt sắc sảo của nàng vẫn luôn bí ẩn, khó dò.
“Bạch Vô Thường truy sát chúng ta không phải vì thù oán cá nhân, mà vì chúng ta là dị số, là ‘lỗi hệ thống’ trong mắt Thiên Đạo,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, đều đều như dòng nước chảy qua đá ghềnh, nhưng mỗi chữ lại mang sức nặng của ngàn cân. Hắn đưa tay chỉ vào một nét vẽ đơn giản trên bàn đá, tượng trưng cho Thiên Đạo đang suy yếu. “Nhưng Thiên Đạo đã ‘mất người’, nó không thể nhìn thấy những giá trị vô hình của nhân tính. Đó chính là khe hở, là ‘điểm mù’ của nó.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ chau mày, sự hoài nghi bộc lộ rõ ràng. “Nhưng làm sao để một hành động phàm nhân có thể che mắt một thực thể mạnh mẽ ��ến vậy? Thiên Đạo dù suy yếu, nhưng vẫn là Thiên Đạo. Bạch Vô Thường, như một phần ý chí của nó, có thể quét qua vạn vật, xuyên thấu hư không.”
Tạ Trần gật đầu, như đã đoán trước được câu hỏi này. “Bạch Vô Thường, hay nói đúng hơn là ý chí của Thiên Đạo, săn lùng những ‘dị số’ dựa trên ‘dấu vết nhân quả’ mà chúng ta tạo ra. Mọi hành động, mọi ý niệm mang tính chủ động, đều tạo ra nhân quả. Tu luyện để tăng cường sức mạnh, chiến đấu để giành lấy lợi ích, thậm chí là suy nghĩ về việc thay đổi trật tự Thiên Đạo – tất cả đều là những ‘dấu vết’ rõ ràng mà Bạch Vô Thường có thể khóa chặt.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lăng Nguyệt, như muốn nàng tự suy ngẫm. “Nhưng nếu một hành động không mang theo mục đích cá nhân, không nhằm tích lũy sức mạnh, không tạo ra nhân quả ‘có thể đo đếm’ theo quy tắc của Thiên Đạo thì sao? Nó không phải là một ‘phép thuật’ để che mắt, mà là một sự ‘biến mất’ khỏi trường nhận thức của Thiên Đạo. Nó giống như một người phàm nhân đi trên đường, không có linh khí, không có đạo vận, thì làm sao một vị tiên nhân có thể ‘nhận ra’ sự tồn tại của y trong biển người, nếu tiên nhân đó chỉ tìm kiếm những kẻ mang theo tiên khí?”
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, gương mặt toát lên vẻ thấu hiểu. “Có lẽ, chính vì nó không thể hiểu, nên nó sẽ không thể nhận diện. Nó không thể ‘lượng hóa’ những giá trị mà nó đã đánh mất.”
“Chính xác.” Tạ Trần khẳng định, ánh mắt tán thưởng nhìn Mộ Dung Tuyết. “Sự hy sinh không màng danh lợi, lòng trắc ẩn thuần túy, sự khiêm nhường, sự vô tư – những điều này, đối với Thiên Đạo suy yếu, chúng trở nên ‘vô nghĩa’, ‘không thể định nghĩa’, ‘không thể tính toán’. Bạch Vô Thường là công cụ của Thiên Đạo, nó chỉ thực hiện mệnh lệnh, truy lùng theo ‘luật chơi’ đã được định sẵn. Nếu chúng ta không ‘chơi’ theo luật đó, không tạo ra những ‘dấu vết’ mà nó có thể nhận ra, thì nó sẽ bối rối, nó sẽ không thể khóa chặt mục tiêu.”
Dương Quân gật đầu lia lịa, nhiệt huyết bùng cháy trong mắt. “Ý của Tạ huynh là chúng ta sẽ ‘vô vi’? Hòa mình vào nhân gian, làm những việc phàm nhân thường làm, không dùng tu vi, không tạo ra nhân quả tu luyện?”
“Không chỉ là không dùng tu vi, mà còn là không ‘tạo’ ra bất kỳ nhân quả nào có thể bị Thiên Đạo định nghĩa là ‘phá cục’,” Tạ Trần sửa lời. “Chúng ta sẽ trở thành một phần của ‘dòng chảy’ tự nhiên, không cố gắng thay đổi hay can thiệp quá sâu. Cứu một mạng người không phải để tích công đức, mua một cái bánh bao không phải để thể hiện lòng từ bi, mà đơn giản là vì đó là điều một con người bình thường sẽ làm, với một tâm hồn bình thường. Đây là ‘Vô Vi Chi Pháp’, một phương pháp nằm ngoài mọi lý lẽ mà Thiên Đạo có thể hiểu được. Nó không phải là một phép ẩn thân, mà là một phép ‘hòa tan’ vào bản chất nhân gian.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng một lúc lâu, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, như muốn đọc thấu từng lớp suy nghĩ của hắn. Nàng đã quen với những trận chiến long trời lở đất, những phép thuật hô mưa gọi gió, những cuộc đối đầu trực diện giữa các tông môn. Lý thuyết của Tạ Trần, thoạt nghe có vẻ điên rồ, nhưng lại chứa đựng một sự thâm sâu khiến nàng phải rùng mình. Nó chạm đến tận gốc rễ của những gì Thiên Đạo đã đánh mất, và cũng là gốc rễ của những gì nàng, một tu sĩ từng khao khát thành tiên, đang dần đánh mất.
“Vậy… kế hoạch cụ thể là gì?” Dạ Lan lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, phá vỡ sự tĩnh mịch. Nàng đã thu thập đủ thông tin, đã chứng kiến đủ những trường hợp ‘ngoại lệ’ trong lịch sử mà Thiên Đạo dường như đã ‘bỏ qua’. Giờ đây, mảnh ghép cuối cùng đã hiện rõ.
“Chúng ta sẽ đi vào nhân gian, hòa mình vào dòng chảy của phàm trần,” Tạ Trần chậm rãi nói, ánh mắt hắn nhìn về phía biển mây vô tận, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. “Chúng ta sẽ không chiến đấu, không trốn chạy một cách rõ ràng. Chúng ta sẽ tồn tại. Sống như những con người bình thường nhất có thể, thực hiện những hành động mà Thiên Đạo không còn khả năng ‘đọc hiểu’. Điều này không có nghĩa là Thiên Đạo sẽ hoàn toàn bỏ qua chúng ta,” hắn quay lại nhìn các đồng minh, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định, “Nó vẫn có khả năng ‘thích nghi’ và ‘tự sửa lỗi’. Giải pháp này có thể chỉ là tạm thời. Nhưng nó cho chúng ta thời gian. Thời gian để tìm hiểu sâu hơn về bản chất của Thiên Đạo, thời gian để xây dựng một ‘Nhân Đạo’ thay thế, một con đường mà không cần phải ‘mất người’.”
Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, hắn biết điều đó. Ma Chủ Cửu U có lẽ cũng đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, có thể lợi dụng cả những ‘điểm mù’ này theo cách tàn bạo hơn. Nhưng lúc này, trọng tâm của Tạ Trần, là bảo vệ những người xung quanh, và tìm ra một con đường cho nhân gian.
“Và quan trọng hơn, nó cho chúng ta cơ hội để sống. Để giữ trọn nhân tính của mình, giữa một thế giới mà Thiên Đạo đang dần tan rã.” Tạ Trần kết thúc, giọng nói hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, để lại một khoảng lặng đầy suy tư. Hắn đã tìm thấy một khe hở. Một khe hở không phải là một phép thần thông, không phải là một sức mạnh siêu nhiên, mà là một sự thấu hiểu về bản chất của sự tồn tại và sự vô thường của vạn vật. Đó là một con đường của sự vô vi, của những điều mà Thiên Đạo, trong trạng thái “mất người” và cố chấp của nó, không thể nào nhận thức hay kiểm soát được. Tất cả các đồng minh đều hiểu rằng đây là một canh bạc lớn, một bước đi liều lĩnh, nhưng trong thời khắc Thiên Đạo đang dần khép lại mọi con đường, đây có lẽ là tia hy vọng duy nhất.
***
Chiều tà buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ những mái ngói cong vút và tường thành cao vút được khắc trận pháp cổ xưa. Thành phố sầm uất với kiến trúc đồ sộ, từng con ngõ nhỏ đều tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng của thương nhân vọng lên từ các khu phố, hòa cùng tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa từ các khu vườn nhỏ lẩn khuất trong ngõ hẻm, tạo nên một bản giao hưởng mùi vị và âm thanh đặc trưng của nhân gian. Không khí náo nhiệt, tràn đầy sức sống, nhưng dưới lớp vỏ bọc phồn hoa đó, một sự căng thẳng ngầm vẫn luôn hiện hữu, như sợi chỉ vô hình liên kết mọi sinh linh trong thế giới Thập Phương Nhân Gian.
Dạ Lan đã sắp xếp cho cả nhóm trà trộn vào Thành Vô Song một cách kín đáo nhất. Tạ Trần, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan, mỗi người một vẻ, đã thay đổi trang phục, che giấu khí tức, hòa mình vào dòng người. Tạ Trần vẫn là một thư sinh gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, bước đi chậm rãi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn bạch y lạnh lùng, mà khoác lên mình bộ y phục lam nhạt của một tiểu thư khuê các, che đi vẻ thoát tục của mình bằng một chiếc khăn voan mỏng. Dương Quân vận một bộ đồ thư sinh bình thường, tay cầm một cuốn sách cũ. Mộ Dung Tuyết hóa trang thành một y sư bình thường, túi thuốc lủng lẳng bên hông. Còn Dạ Lan, vẫn là bộ y phục đen, nhưng đã khéo léo biến hóa thành một người hành khất, ẩn mình trong các con hẻm.
Ngay khi họ vừa đặt chân đến một con phố đông đúc nhất, nơi tiếng cười nói và tiếng rao hàng vang vọng như một bản hợp xướng bất tận, một luồng áp lực khủng khiếp đột ngột ập xuống từ trên cao. Không gian như đặc quánh lại, mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng. Trên bầu trời, một cái bóng đen kịt dần hiện rõ, mang theo khí tức lạnh lẽo, vô cảm đến thấu xương. Bạch Vô Thường đã đến. Hắn không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, quét qua từng ngóc ngách của thành phố. Ý chí xóa bỏ của Thiên Đạo, thông qua thực thể này, bao trùm vạn vật, khiến mọi tu sĩ có mặt trong thành đều run rẩy, còn phàm nhân thì bỗng nhiên cảm thấy một sự ớn lạnh khó hiểu.
Tiếp đó, từng tốp Hắc Y Nhân, những kẻ đã ‘mất người’ và trở thành công cụ của Thiên Đạo, bắt đầu xuất hiện, càn quét các con phố, ánh mắt vô hồn tìm kiếm ‘dị số’. Sự hỗn loạn bắt đầu bùng lên.
Tạ Trần không hề tỏ ra hoảng sợ. Hắn chỉ khẽ ra hiệu bằng ánh mắt. Cả nhóm lập tức tản ra, hòa vào dòng người, không một chút do dự. Lăng Nguyệt và Dương Quân, theo lời dặn của Tạ Trần, sử dụng pháp thuật che giấu thân phận, nhưng không dùng chút linh khí nào vào việc chiến đấu hay đối kháng. Họ bắt đầu thực hiện ‘Vô Vi Chi Pháp’ – một phương pháp mà trước đây, ngay cả trong mơ, họ cũng không dám nghĩ tới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng là trụ cột của một tiên môn, với tu vi Thông Thiên Cảnh, giờ đây lại đang… giúp một bà lão gánh nặng qua đường. Bà lão lưng còng, gánh một thúng rau củ nặng trĩu, bước đi chật vật trên con đường lát đá trơn trượt. Lăng Nguyệt, với động tác nhẹ nhàng như làn gió, đỡ lấy một bên gánh, giúp bà lão đi qua vũng nước đọng. Không một lời nói, không một ánh mắt cảm ơn. Bà lão chỉ gật đầu nhẹ, tiếp tục bước đi. Lăng Nguyệt cũng vậy, nàng không hề quay đầu lại, tiếp tục hòa vào dòng người, đôi mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng nội tâm lại vô cùng kinh ngạc. Nàng cảm thấy một loại năng lượng kỳ lạ đang bao bọc nàng, một lớp màn vô hình, không phải do pháp thuật tạo ra, mà là do chính hành động ‘vô vi’ của nàng.
Cách đó không xa, Dương Quân, người thư sinh nhiệt huyết luôn muốn tranh luận về đạo lý, giờ lại đang ngồi xổm bên một đứa trẻ nghèo đói. Đứa bé nhem nhuốc, ánh mắt thèm thuồng nhìn chiếc bánh bao nóng hổi trong tay một ‘Tiểu Bán Quán’ nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, lanh lợi đang rao hàng.
“Bánh bao nóng hổi đây! Ai mua bánh bao không?” Tiểu Bán Quán réo rắt.
Dương Quân không nói một lời, chỉ lặng lẽ móc ra vài đồng tiền, mua hai cái bánh bao. Hắn đưa một cái cho đứa bé, rồi cắn dở cái còn lại, ngồi yên lặng bên vệ đường, quan sát dòng người qua lại. Hắn không hề nở một nụ cười, không hề thể hiện lòng từ bi. Chỉ là một hành động đơn giản, bình thường như bao người khác. Nhưng chính sự ‘bình thường’ đó lại khiến hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch, lại đang giúp một người bán hàng rong thu dọn lại gánh hàng bị đổ do sự hoảng loạn nhất thời. Nàng không dùng linh lực, chỉ dùng đôi tay phàm nhân, cẩn thận nhặt nhạnh từng món đồ, sắp xếp lại. Khi người bán hàng cúi đầu cảm ơn, nàng chỉ khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục bước đi, không hề lưu lại dấu vết.
Tạ Trần thì đơn giản hơn cả. Hắn tìm một quán trà nhỏ, nơi một ‘Người Kể Chuyện’ gầy gò, dáng vẻ hóm hỉnh, đang thao thao bất tuyệt với cây quạt giấy trong tay.
“Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Về một thư sinh… một thư sinh kỳ lạ, không cầu danh lợi, không màng tu vi, chỉ muốn sống một đời bình thường…” Người Kể Chuyện bắt đầu, giọng điệu cuốn hút, thu hút vài ba người phàm nhân đang ngồi hóng mát.
Tạ Trần chỉ gọi một ấm trà xanh, ngồi yên lặng ở một góc khuất, lắng nghe. Hắn không tham gia vào bất kỳ cuộc trò chuyện nào, không bày tỏ bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ là một khách trà bình thường, thưởng thức hương vị trà và lắng nghe những câu chuyện phi���m của nhân gian. Chính sự ‘vô vi’, sự ‘không làm gì’ này lại tạo ra một lớp màn vô hình hoàn hảo.
Trên bầu trời, Bạch Vô Thường vẫn lơ lửng, đôi mắt lửa quét qua từng khu phố. Các Hắc Y Nhân càn quét, nhưng dường như chúng đang lạc hướng. Chúng cảm nhận được một ‘dòng chảy’ của linh khí, của nhân quả hỗn loạn, nhưng lại không thể khóa chặt một ‘điểm’ cụ thể nào. Chúng đi qua bên cạnh Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, thậm chí là Tạ Trần, nhưng lại không hề dừng lại.
Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc, truyền âm vào trong ý thức của Tạ Trần: “Ta cảm thấy… một loại năng lượng kỳ lạ đang bao bọc chúng ta. Bạch Vô Thường dường như không thể khóa chặt vị trí.” Nàng cảm nhận rõ ràng sự bối rối từ ý chí của Thiên Đạo đang lan tỏa trong không khí.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời. Hắn biết, đây chính là ‘điểm mù’. Thiên Đạo đã ‘mất người’, nó không còn khả năng hiểu được những hành động thuần túy nhân đạo, những giá trị ‘vô vi’. Những hành động đó không tạo ra ‘dấu vết nhân quả’ đủ rõ ràng để Bạch Vô Thường, một công cụ vô tri, có thể nhận diện. Nó giống như một con sói chỉ có thể săn những con mồi có mùi, nhưng lại mù tịt trước những con mồi không hề tỏa ra mùi hương.
***
Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi Thị Trấn An Bình, một nơi yên bình hơn nhiều so với sự náo nhiệt của Thành Vô Song. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng, các quán trọ và cửa hàng đã đóng cửa, chỉ còn vài ánh đèn le lói. Không khí ở đây mang một vẻ trầm mặc, ồn ào vừa phải nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một vùng quê. Mùi gỗ cũ, mùi đất ẩm và chút hương hoa dại từ các khu vườn nhỏ phảng phất trong gió đêm, tạo nên một cảm giác thân thuộc, gần gũi.
Nhóm Tạ Trần đã rời khỏi Thành Vô Song một cách kín đáo, tiếp tục di chuyển, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên đường. Bạch Vô Thường vẫn bám theo, nhưng rõ ràng đã mất đi sự chính xác. Các cuộc tấn công của hắn trở nên thiếu mục tiêu, như thể hắn ch�� có thể cảm nhận một ‘dòng chảy’ hỗn loạn của năng lượng, nhưng không thể định vị một ‘điểm’ cụ thể nào trong đó. Ý chí Thiên Đạo đang bối rối, không thể hiểu được tại sao những ‘dị số’ này lại trở nên ‘vô hình’ ngay trước mắt nó.
Cả nhóm tìm một quán trọ nhỏ, đơn giản để nghỉ chân. Quán trọ chỉ có vài phòng, đồ đạc cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Họ không bế quan tu luyện, không bàn luận về đại sự triều chính hay Thiên Đạo. Họ chỉ đơn thuần ăn uống, trò chuyện như những lữ khách bình thường.
Mộ Dung Tuyết, với bản năng của một y sư, nhìn thấy chủ quán trọ đang khẽ xoa bóp cánh tay bầm tím do vô tình va vào cột cửa. Nàng không dùng linh lực chữa trị, cũng không hỏi han ân cần. Nàng chỉ lặng lẽ đi đến, lấy ra một ít thảo dược đơn giản từ túi của mình, nghiền nát và thoa lên vết bầm. “Cái này sẽ giúp giảm đau và tan máu bầm, không có gì đáng ngại,” nàng nói, giọng dịu dàng, tự nhiên như thể đó là một việc mà y sư nào cũng sẽ làm. Chủ quán trọ ngạc nhiên, rồi cảm kích gật đầu, không h�� biết người vừa giúp mình là một trong những y sư hàng đầu của nhân gian.
Dương Quân, thấy mái nhà của quán trọ có vài chỗ bị dột, nước nhỏ tong tong vào một cái xô cũ kỹ, đã lặng lẽ đi ra sân sau, tìm kiếm vài tấm ván gỗ và dụng cụ. Hắn không dùng tu vi, chỉ dùng sức lực phàm nhân, cẩn thận leo lên mái nhà, sửa chữa những chỗ dột. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ hài lòng. Hắn không làm vì muốn tích công đức, không làm vì muốn thể hiện, chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ một gia đình đang gặp khó khăn nhỏ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi ăn xong một bát mì nóng hổi, chỉ ngồi yên lặng bên cửa sổ, thưởng thức hương vị trà ấm. Đôi mắt nàng quét qua Thị Trấn An Bình đang say ngủ, quan sát dòng người thưa thớt qua lại. Nàng không nói một lời, không hành động gì cụ thể, chỉ đơn thuần là ‘tồn tại’, là ‘quan sát’, là ‘hòa mình’ vào không gian yên bình ấy. Nàng không còn là một Tiên Tử cao ngạo, mà là một lữ khách bình thường đang chiêm nghiệm cuộc sống.
Những hành động này, hoàn toàn không liên quan đến tu vi hay tranh đấu, lại tạo ra một lớp màn vô hình kỳ diệu. Bạch Vô Thường, sau nhiều giờ truy lùng trong vô vọng, cuối cùng đã dừng lại. Hắn lơ lửng trên không trung, ý chí của Thiên Đạo tỏa ra một sự bối rối mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của ‘dị số’, nhưng không thể ‘định vị’ chúng. Chúng như những hạt cát vô danh trong sa mạc rộng lớn, không có dấu vết, không có mùi hương, không có bất kỳ đặc điểm nào để hắn có thể khóa chặt.
Trong một khoảnh khắc, một luồng ý chí mạnh mẽ nhưng đầy hoang mang từ Bạch Vô Thường quét qua toàn bộ thị trấn, như thể Thiên Đạo đang cố gắng ‘hiểu’ điều gì đó nằm ngoài khả năng nhận thức của nó. Nhưng vô ích. Cuối cùng, cái bóng đen kịt đó dần co rút lại, biến mất vào trong màn đêm, để lại một cảm giác bối rối và ‘không hiểu’ rõ rệt trong ý thức của những tu sĩ còn sót lại.
Dương Quân, vừa từ mái nhà xuống, nhìn thấy cảnh tượng đó, không giấu được sự phấn khích. “Bạch Vô Thường đã rút lui! Hắn không thể tìm thấy chúng ta!” Hắn thốt lên, giọng nói khẽ run lên vì nhẹ nhõm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lại, đôi mắt phượng nhìn về phía Tạ Trần, sự lạnh lùng đã tan biến, thay vào đó là một tia kinh ngạc sâu sắc. “Cái ‘điểm mù’ này… quả thực đáng kinh ngạc. Nó không phải là ẩn nấp, mà là trở thành thứ mà Thiên Đạo không còn khả năng nhìn thấy.” Nàng đã từng nghĩ rằng đây là một canh bạc liều lĩnh, nhưng giờ đây, nàng đã tận mắt chứng kiến sự hiệu quả của nó.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. “Chính xác. Nó không phải là không thể tìm thấy, mà là không thể hiểu được. Cái giá của sự ‘mất người’ của Thiên Đạo, chính là không thể nhận diện được những giá trị thuần túy nhất của nhân tính.”
Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm. Chiến lược ‘Vô Vi Chi Pháp’ đã thành công, ít nhất là trong thời điểm này. Họ đã tạm thời an toàn. Tuy nhiên, trong lòng Tạ Trần, hắn biết rằng đây chỉ là một sự trì hoãn. Thiên Đạo vẫn sẽ ‘thích nghi’, vẫn sẽ tìm cách ‘sửa lỗi’. Nhưng sự bối rối của Bạch Vô Thường đã cho thấy một điều: Thiên Đạo đang thực sự ‘chết’, đang ‘mất đi’ những khả năng cơ bản. Và chính những khe hở này, những ‘điểm mù’ này, sẽ là nền móng cho một con đường mới – một Nhân Đạo không cần tu vi, không cần sức mạnh siêu nhiên, một con đường mà Ma Chủ Cửu U cũng có thể sẽ phải chú ý đến, nhưng theo một cách mà hắn chưa từng hình dung.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.