Nhân gian bất tu tiên - Chương 391: Thiên Đạo Vô Thường: Hồi Ứng Của Kẻ Săn Lùng
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. “Chính xác. Nó không phải là không thể tìm thấy, mà là không thể hiểu được. Cái giá của sự ‘mất người’ của Thiên Đạo, chính là không thể nhận diện được những giá trị thuần túy nhất của nhân tính.”
Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm. Chiến lược ‘Vô Vi Chi Pháp’ đã thành công, ít nhất là trong thời điểm này. Họ đã tạm thời an toàn. Tuy nhiên, trong lòng Tạ Trần, hắn biết rằng đây chỉ là một sự trì hoãn. Thiên Đạo vẫn sẽ ‘thích nghi’, vẫn sẽ tìm cách ‘sửa lỗi’. Nhưng sự bối rối của Bạch Vô Thường đã cho thấy một điều: Thiên Đạo đang thực sự ‘chết’, đang ‘mất đi’ những khả năng cơ bản. Và chính những khe hở này, những ‘điểm mù’ này, sẽ là nền móng cho một con đường mới – một Nhân Đạo không cần tu vi, không cần sức mạnh siêu nhiên, một con đường mà Ma Chủ Cửu U cũng có thể sẽ phải chú ý đến, nhưng theo một cách mà hắn chưa từng hình dung.
***
Đêm khuya, tại Quán Trọ Tam Giang nằm ven bờ sông lớn, kiến trúc gỗ ba tầng sừng sững trong ánh trăng mờ nhạt, phản chiếu xuống mặt nước sông lấp loáng. Sân rộng phía trước quán vốn dành cho thuyền bè cập bến và ngựa nghỉ chân, giờ đây đã vắng lặng hơn, chỉ còn vài ánh đèn lồng lay động nhẹ nhàng theo làn gió. Bên trong sảnh lớn ở tầng trệt, dù đã muộn, vẫn còn chút náo nhiệt vương vấn. Tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nước vỗ mạn thuyền từ bên ngoài vọng vào, cùng với tiếng hát hò xa xa từ một tửu quán khác. Mùi thức ăn còn sót lại, mùi rượu nồng, khói bếp vương vấn quyện với mùi nước sông đặc trưng tạo nên một bầu không khí pha tạp nhưng ấm cúng, thoải mái.
Trong một góc khuất, dưới ánh nến lay động yếu ớt trên bàn, Tạ Trần cùng các đồng minh đang dùng bữa tối muộn. Ánh nến hắt bóng lên những gương mặt, vẽ nên những đ��ờng nét suy tư. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, khoác lên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, dù bề ngoài hắn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không ăn nhiều, chỉ nhấp từng ngụm trà ấm, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua cửa sổ nhìn ra dòng sông đen kịt. Dù đã tạm thoát hiểm, nhưng không ai trong số họ cảm thấy hoàn toàn thư thái. Cảm giác nhẹ nhõm chỉ là thoáng qua, bị thay thế bằng một nỗi bất an mơ hồ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng trong bộ bạch y thuần khiết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa vẻ mệt mỏi. Nàng đặt đũa xuống, khẽ thở dài, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư: “Phương pháp ‘Vô Vi Chi Pháp’ quả thật hữu hiệu. Đến giờ vẫn không thấy dấu vết của Bạch Vô Thường.” Nàng vẫn khó lòng tin rằng việc hòa mình vào nhân gian, làm những việc phàm trần lại có thể đánh lừa được ý chí của Thiên Đạo.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết của hắn lại ánh lên vẻ bất an. Hắn khẽ nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: “Nhưng ta cảm thấy không yên. Cảm giác như một cơn bão lớn đang ấp ủ. Thiên Đạo chưa bao giờ dễ dàng từ bỏ con mồi của nó như vậy.” Hắn từng trải qua nhiều trận chiến, hắn hiểu rõ sự tàn khốc của thế giới này, và sự dễ dàng vừa rồi khiến hắn càng thêm cảnh giác.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, khuôn mặt thông minh nhưng vẫn phảng phất nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ nói, giọng điệu trầm ấm: “Quả thực, sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn cả bão tố. Liệu Bạch Vô Thường có đang tìm cách khác để truy lùng chúng ta không?” Nàng vốn dĩ không quen với những trận chiến khốc liệt, nhưng những gì nàng chứng kiến đã khiến nàng hiểu được sự nguy hiểm cận kề.
Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn trong y phục đen tuyền, mạng che mặt càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn. Ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Tạ Trần. “Ngươi lo lắng Bạch Vô Thường sẽ học được cách đối phó với ‘điểm mù’ của nó?” Giọng nàng trầm tĩnh, không chút biểu cảm, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của Tạ Trần.
Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng vỡ vụn thành ngàn mảnh bạc. Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, súc tích: “Thiên Đạo không phải là một thực thể vô tri. Nó là một hệ thống… và hệ thống biết cách tự sửa lỗi. Sự ‘mất người’ của nó không có nghĩa là nó mất đi khả năng thích nghi. Ngược lại, chính vì đang suy yếu, nó sẽ càng cố gắng tìm mọi cách để duy trì sự tồn tại của mình.” Hắn nhắm hờ đôi mắt, ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ không cần mở ra cũng có thể cảm nhận được những luồng nhân quả đang dịch chuyển, những sợi chỉ vô hình đang đan xen lại theo một trật tự mới. Một áp lực vô hình, dù chưa rõ ràng, đã bắt đầu bao trùm lấy không gian. Hắn cảm thấy như có một con mắt vô hình đang quan sát, không phải để săn lùng trực tiếp, mà là để ‘học hỏi’, để ‘phân tích’.
“Nếu Thiên Đạo là một hệ thống, thì nó có quy luật của nó,” Tạ Trần tiếp tục, đôi mắt lại mở ra, ánh lên vẻ sắc lạnh. “Và quy luật đó đang thay đổi. Sự bối rối mà Bạch Vô Thường thể hiện tối qua không phải là sự từ bỏ, mà là sự ‘ghi nhận’ một lỗ hổng. Nó sẽ không lặp lại sai lầm. Nó sẽ ‘tiến hóa’.” Hắn đặt tay lên chén trà đã nguội, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. “Chúng ta đã dùng ‘vô vi’ để tạo ra một khoảng trống. Nhưng một khoảng trống không thể tồn tại mãi mãi trong một hệ thống luôn muốn lấp đầy.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày: “Vậy có nghĩa là… phương pháp này sẽ sớm vô hiệu?”
“Không phải vô hiệu,” Tạ Trần lắc đầu, “mà là không đủ. Chúng ta chỉ vừa mới phát hiện ra một khe hở nhỏ trong bức tường kiên cố. Thiên Đạo sẽ tìm cách bịt kín nó, hoặc tệ hơn, biến khe hở đó thành một cái bẫy.” Hắn dùng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ để ‘quét’ rộng hơn, cảm nhận được những dao động vi tế trong không khí, những luồng khí tức vô hình đang dần thay đổi bản chất của nhân quả xung quanh. Một c��m giác ngột ngạt, như thể không khí đang đặc quánh lại, bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn. “Sự ‘mất người’ của Thiên Đạo khiến nó không thể nhận diện được những giá trị thuần túy. Nhưng nó có thể học cách tạo ra những tình huống khiến chúng ta không thể duy trì sự thuần túy ấy nữa.” Lời nói của Tạ Trần vang lên trong không gian tĩnh mịch của quán trọ, mang theo một dự cảm không lành. “Thiên Đạo suy yếu, nó đang ‘chết’. Nhưng một kẻ đang chết vẫn có thể vùng vẫy những đòn cuối cùng, tinh ranh và tàn độc hơn bao giờ hết.”
***
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình thức dậy trong một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, các quán trọ và cửa hàng bắt đầu mở cửa đón khách. Trên con đường đất đá lót quanh co, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc, và tiếng bước chân vội vã của người dân tạo nên một bản hòa âm đời thường. Mùi thức ăn sáng, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người lao động sớm tạo nên một không khí thân thiện, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ ven sông. Khí hậu ôn hòa, với làn gió nhẹ buổi sớm mang theo hơi nước mát lành từ sông, báo hiệu một ngày mới tươi đẹp.
Tạ Trần và nhóm đồng minh đã rời Quán Trọ Tam Giang từ sớm, hòa mình vào dòng người. Tạ Trần vẫn khoác bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt dõi theo từng nét mặt phàm nhân. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan cũng ăn vận giản dị, cố gắng che giấu khí tức tu vi của mình, bước đi chậm rãi như những lữ khách bình thường đang chiêm ngưỡng cảnh vật. Họ đang cố gắng thực hành ‘Vô Vi Chi Pháp’ – hòa nhập hoàn toàn, không tạo ra bất kỳ gợn sóng nào trong dòng chảy nhân quả.
Bất chợt, một sự thay đổi vi tế bắt đầu lan tỏa trong không khí. Đầu tiên là một tiếng thét thất thanh từ một góc chợ, sau đó là tiếng đồ vật đổ vỡ, rồi tiếng khóc lóc, la hét. Không phải là một cuộc tấn công trực tiếp, không phải là một luồng linh khí áp đảo. Mà là một thứ gì đó tinh vi hơn, len lỏi vào tâm trí con người. Một người đàn ông trung niên bỗng nhiên ôm đầu, ánh mắt hoảng loạn như nhìn thấy điều gì đó kinh khủng. Hắn bắt đầu lẩm bẩm những điều vô nghĩa, rồi bất ngờ vung tay đấm loạn xạ vào không khí, miệng gào thét những ảo ảnh không tồn tại.
“Cái gì thế này? Những người này… họ đang thấy gì?” Dương Quân khẽ thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và lo lắng. Hắn vốn dĩ có tu vi cao thâm, nhưng lại không thể cảm nhận được nguồn gốc của sự hỗn loạn này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng sắc bén quét qua đám đông đang dần trở nên hoảng loạn. Một vài người khác cũng bắt đầu có những biểu hiện tương tự, la hét, chạy tán loạn, hoặc bất động trong sợ hãi tột độ. “Không phải truy sát trực tiếp, mà là một cách ép buộc chúng ta lộ diện! Thiên Đạo đang học cách thao túng cảm xúc của phàm nhân!” Nàng nhận ra sự tinh ranh trong chiêu thức này. Bạch Vô Thường không còn tìm kiếm ‘dị số’ bằng cách quét linh khí, mà nó đang tạo ra một môi trường mà ‘dị số’ không thể duy trì sự ‘vô vi’ của mình.
Mộ Dung Tuyết, với bản năng của một y sư, cảm nhận được sự bất ổn trong tâm trí những phàm nhân kia. “Đây không phải là bệnh, cũng không phải là ma thuật. Giống như… một dạng chấp niệm bị khuếch đại đến cực điểm, khiến họ nhìn thấy nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chính mình.” Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay đã khẽ siết chặt.
“Thiên Đạo đang chơi đùa với ‘nhân tính’ của chúng ta,” Dạ Lan trầm giọng, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía Tạ Trần. “Nó không tấn công chúng ta. Nó tấn công chính ���vô vi’. Nó đang tạo ra sự hỗn loạn mà chúng ta không thể bỏ qua nếu muốn duy trì ‘nhân đạo’.”
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố đã sờn, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh đáng kinh ngạc giữa dòng người hoảng loạn. Hắn không nói gì, chỉ mở to đôi mắt sâu thẳm, ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ vận chuyển đến cực hạn. Hắn nhìn thấy không phải linh khí, không phải pháp thuật, mà là những sợi chỉ nhân quả vô hình đang bị kéo căng, bị bóp méo. Một luồng khí tức vô hình, lạnh lẽo, không mang theo sát ý rõ ràng, nhưng lại có khả năng khuếch đại những nỗi sợ hãi, những dằn vặt, những chấp niệm sâu kín nhất trong tâm trí phàm nhân. Luồng khí này không trực tiếp gây hại, nhưng nó lại kích động mọi thứ xung quanh, biến sự yên bình thành hỗn loạn. Đây chính là cách Thiên Đạo ‘thích nghi’. Nó không thể tìm ra họ khi họ ‘vô vi’, vậy thì nó sẽ phá hủy môi trường ‘vô vi’ đó. Nó buộc họ phải hành động, buộc họ phải lộ diện.
Một bà lão đứng gần Tạ Trần bỗng nhiên gục xuống, đôi mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm về những đứa con đã mất của mình trong một trận chiến mấy chục năm về trước. Nỗi đau cũ kỹ bị đào bới, trở nên sống động như thể mới xảy ra hôm qua. Dương Quân, theo bản năng, muốn dùng linh lực để trấn an bà lão, nhưng Tạ Trần đã khẽ lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Không được. Bất kỳ sự can thiệp nào bằng tu vi lúc này đều sẽ là dấu hiệu cho nó.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn lạnh lùng vô cảm, cũng không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Nàng nhìn thấy một đứa trẻ đang khóc thét, cố gắng chạy trốn khỏi ảo ảnh của một con quái vật chỉ tồn tại trong tâm trí nó, và suýt nữa thì bị một chiếc xe ngựa đang hoảng loạn cán qua. Bản năng bảo vệ của một người từng là Tiên Tử đứng đầu tiên môn trỗi dậy. Nàng khẽ vung tay áo, một luồng kình phong vô hình nhẹ nhàng đẩy đứa bé sang một bên, tránh khỏi nguy hiểm. Hành động ấy, dù chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng trong mắt Tạ Trần, nó đã tạo ra một gợn sóng nhân quả nhỏ, một ‘dấu vết’ mà Thiên Đạo có thể ‘ghi nhận’.
“Nó không tấn công chúng ta. Nó tấn công chính ‘vô vi’,” Tạ Trần lặp lại, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự kiên định. “Nó đang tạo ra sự hỗn loạn mà chúng ta không thể bỏ qua nếu muốn duy trì ‘nhân đạo’.” Hắn hiểu rằng, nếu họ cứ trơ mắt nhìn phàm nhân chịu khổ, cái gọi là ‘nhân đạo’ của họ sẽ trở thành một lời nói dối. Nhưng nếu họ can thiệp bằng tu vi, họ sẽ lộ diện. Đây là một cái bẫy tinh vi, một lựa chọn lưỡng nan mà Thiên Đạo đã giăng ra.
Tạ Trần nhanh chóng đưa ra một chỉ dẫn bằng ánh mắt và những cử chỉ nhỏ. “Chúng ta phải rời khỏi đây. Không phải trốn tránh, mà là rút lui một cách có trật tự.” Hắn khẽ nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết, dẫn nàng đi qua đám đông đang hoảng loạn, không dùng chút tu vi nào, chỉ dựa vào sự khéo léo và khả năng nhìn thấu những khoảng trống trong dòng người. Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng hiểu ý, nhẹ nhàng dùng thân pháp, hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn, cố gắng tránh va chạm và không để lộ bất kỳ khí tức tu vi nào. Dạ Lan, như một cái bóng, lách qua đám đông một cách vô cùng tự nhiên.
Nhưng lần này, việc thoát khỏi Thị Trấn An Bình không còn dễ dàng như khi họ ẩn mình trong quán trọ. Cảm giác áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường ngày càng mạnh mẽ, như một sợi lưới vô hình đang siết chặt. Mặc dù không có một đòn tấn công trực diện nào, nhưng sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi và những ảo ảnh mà Thiên Đạo tạo ra đã khiến cho việc giữ vững sự ‘vô vi’ trở nên vô cùng khó khăn. Mỗi bước chân của họ đều như đang giẫm lên một bãi mìn vô hình, có thể kích hoạt sự truy lùng của Bạch Vô Thường bất cứ lúc nào. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng rằng, Bạch Vô Thường đã không còn chỉ là một kẻ săn lùng vô tri. Nó đã ‘học hỏi’, đã ‘tiến hóa’, và đang trở nên tinh ranh hơn bao giờ hết.
***
Sau khi thoát ra khỏi Thị Trấn An Bình đang dần chìm trong hỗn loạn, nhóm Tạ Trần không dám dừng lại nghỉ ngơi. Họ di chuyển liên tục, xuyên qua những cánh rừng và dãy núi, cho đến khi tìm thấy một hang động nhỏ ẩn mình sâu trong lòng đất. Đây là Hang Động Bích Ngọc, một nơi ít người biết đến, nơi những tinh thể bích ngọc xanh biếc mọc dày đặc trên vách đá, phát ra ánh sáng yếu ớt, huyền ảo, xua tan đi phần nào bóng tối. Một hồ nước nhỏ trong vắt, được nuôi dưỡng bởi linh tuyền chảy từ sâu trong lòng đất, tạo nên tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, vang vọng trong không gian yên tĩnh. Mùi ẩm mốc của đá, mùi khoáng chất thanh khiết và mùi nước suối trong lành hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí mát mẻ, dễ chịu. Linh khí nơi đây cũng thanh khiết hơn hẳn những nơi khác, giúp xoa dịu phần nào sự mệt mỏi của cả nhóm.
Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn tập trung vào việc thiền định. Hắn vận chuyển ‘Nhân Quả Chi Nhãn’, không phải để dò xét ngoại cảnh, mà để phân tích sâu hơn về đợt truy sát vừa rồi, về cách Thiên Đạo đã ‘tiến hóa’. Các đồng minh ngồi xung quanh, nét mặt lo lắng, chờ đợi quyết định của hắn. Sự im lặng căng thẳng bao trùm lấy hang động, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như đang đếm từng nhịp thời gian.
Mộ Dung Tuyết là người phá vỡ sự im lặng. Nàng khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự mệt mỏi và chút tuyệt vọng: “Nó đã học được cách làm cho ‘vô vi’ trở nên bất khả thi. Nếu chúng ta không hành động, phàm nhân sẽ bị tổn thương. Nhưng nếu hành động, chúng ta sẽ lộ diện. Chúng ta bị kẹt giữa hai lựa chọn khó khăn.” Nàng nhìn sang Tạ Trần, ánh mắt đầy sự mong chờ. Câu nói “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo” của nàng từng là chân lý, nhưng giờ đây, chính chân lý đó lại trở thành một cái bẫy.
Dạ Lan, cái bóng đen bí ẩn, cũng lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng đầy sắc bén: “Thiên Đạo đang ‘tiến hóa’. Nó không còn chỉ săn lùng sự ‘bất tu tiên’ của ngươi, mà nó đang học cách triệt tiêu mọi phương pháp chống đối. Nó không chỉ là một kẻ săn mồi, mà còn là một ‘thợ săn trí tuệ’ biết cách phân tích và thích nghi.” Ánh mắt của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. “Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, nhưng nó sẽ không sụp đổ một cách dễ dàng.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn vào ngọn nến nhỏ đang lay động, ánh lửa nhảy múa trên dung nhan tuyệt m��� của nàng. Vẻ mệt mỏi đã hằn sâu trên khóe mắt. “Ta đã từng nghĩ Thiên Đạo là một hệ thống cứng nhắc, nhưng nó lại cho thấy một khả năng ‘tự sửa lỗi’ đáng sợ.” Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, không chỉ là gánh nặng bảo vệ Tạ Trần, mà còn là gánh nặng của một kỷ nguyên đang tàn lụi, nơi mọi quy tắc cũ đều bị đảo lộn. “Nếu chúng ta không thể dùng ‘vô vi’, vậy chúng ta còn có thể làm gì?”
Dương Quân nắm chặt tay, ánh mắt vẫn tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng có sự hoang mang nhất định. “Ta sẵn sàng chiến đấu, nhưng ta không biết phải chiến đấu với cái gì. Một kẻ thù vô hình, biết đọc suy nghĩ của chúng ta, biết cách thao túng cảm xúc của phàm nhân… điều này thật sự quá khó khăn.”
Tạ Trần vẫn nhắm mắt, nhưng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ của hắn đang hoạt động hết công suất. Hắn nhìn thấy những luồng nhân quả phức tạp, những sợi dây liên kết giữa hành động và hệ quả. Hắn nhận ra rằng Bạch Vô Thường đã không còn chỉ phản ứng thụ động với sự tồn tại của hắn. Nó đang chủ động tạo ra các tình huống, các lựa chọn khó khăn, để buộc hắn phải ‘phá giới’, để phá vỡ sự ‘vô vi’ mà hắn đã dày công xây dựng. Thiên Đạo, trong lúc suy yếu, lại trở nên tinh vi hơn, như một con thú bị thương nhưng lại trở nên nguy hiểm gấp bội. Cái giá của quyền năng, cái giá của sự tồn tại của Thiên Đạo, đang được đặt lên vai nhân gian.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh và kiên định, không còn chút mơ hồ nào. Ánh sáng xanh nhạt từ bích ngọc hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, khiến hắn trông như một vị thần nhân đang chiêm nghiệm thế sự. “Phải rồi. Nó không tấn công trực tiếp. Nó tấn công chính sự lựa chọn của chúng ta. Nó khiến ‘vô vi’ trở thành cái cớ cho sự hỗn loạn. Vậy thì, chúng ta cũng phải ‘tiến hóa’. Nếu nó khiến ‘vô vi’ trở thành cái cớ cho sự hỗn loạn, chúng ta sẽ dùng ‘vô vi’ để tạo ra… sự trật tự không cần can thiệp.” Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá, một ý tưởng táo bạo mà không ai ngờ tới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Ý ngươi là… một phương pháp ‘vô vi’ chủ động hơn?” Nàng nhận ra sự khác biệt trong lời nói của hắn. Không còn là ẩn mình, không còn là thụ động.
Tạ Trần gật đầu. “Thiên Đạo muốn chúng ta lộ diện, muốn chúng ta dùng tu vi để can thiệp. Nhưng nó không thể hiểu được những hành động ‘thuần túy nhân đạo’ nằm ngoài quy tắc nhân quả thông thường của nó. Chúng ta sẽ không dùng tu vi. Chúng ta sẽ dùng… ‘nhân tâm’ để phá cục.” Hắn đứng dậy, bước đến bên hồ nước linh tuyền, nhìn vào bóng mình phản chiếu trên mặt nước. “Thiên Đạo đang cố gắng biến nhân gian thành một nơi mà nhân tính bị bóp méo, nơi mà sự ‘vô vi’ là không thể. Nhưng chính trong sự hỗn loạn đó, chúng ta sẽ tìm ra một con đường mới. Một ‘Nhân Đạo’ thực sự, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần tu vi, nơi mà những chấp niệm của Thiên Đạo không thể chạm tới.”
“Nếu Thiên Đạo muốn thao túng cảm xúc của phàm nhân, chúng ta sẽ giúp họ tìm thấy sự bình yên từ bên trong, không cần linh lực trấn áp. Nếu nó muốn tạo ra những ảo ảnh kinh hoàng, chúng ta sẽ giúp họ nhìn thấy sự thật bằng chính đôi mắt và tâm hồn của họ.” Tạ Trần quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt kiên định. “Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh. Đây là một cuộc chiến của triết lý, của nhân tính. Bạch Vô Thường có thể ‘tiến hóa’ trong việc truy lùng, nhưng nó không thể ‘tiến hóa’ trong việc hiểu được bản chất thật sự của con người. Đó là ‘điểm mù’ vĩnh viễn của nó.”
Hắn giơ tay, một vài tinh thể bích ngọc nhỏ rơi vào lòng bàn tay hắn, phát ra ánh sáng xanh yếu ớt. “Chúng ta sẽ không trốn chạy nữa. Chúng ta sẽ đối mặt. Nhưng không phải bằng cách mà Thiên Đạo mong muốn. Chúng ta sẽ hành động. Nhưng không phải bằng cách mà Thiên Đạo có thể hiểu. Chúng ta sẽ cho nó thấy, rằng ngay cả khi nó đang ‘chết’, nhân tính vẫn sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mà không cần bất kỳ quy tắc hay sự ban phước nào từ nó.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt họ không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là sự hiểu rõ và một tia hy vọng mới. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Thiên Đạo sẽ tiếp tục ‘thích nghi’, và cuộc chiến sẽ ngày càng khốc liệt. Nhưng Tạ Trần đã cho họ thấy một phương pháp ‘vô vi chủ động’, một con đường mới để khám phá bản chất của ‘Nhân Đạo’, một con đường có thể tồn tại độc lập với Thiên Đạo. Đây có thể là bước đệm để Tạ Trần hình thành nên một ý tưởng đột phá hơn nữa, một ý tưởng có thể lay chuyển toàn bộ cục diện. Và áp lực từ Bạch Vô Thường, từ một Thiên Đạo đang chết, có lẽ sẽ đẩy họ đến việc tìm kiếm sự giúp đỡ từ những nguồn lực không ngờ tới, ngay cả những kẻ được coi là tà đạo. Bởi lẽ, khi Thiên Đạo sụp đổ, mọi quy tắc đều sẽ phải được định nghĩa lại.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.