Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 389: Điểm Mù Thiên Đạo: Khe Hở Giữa Vô Cảm Và Nhân Tâm

Sương mù ngoài cửa sổ vẫn dày đặc, tựa như một bức màn che giấu thế giới bên ngoài Thiên Đỉnh Cung, nhưng trong lòng Tạ Trần, một màn sương vô hình đã được vén lên. Ánh sáng của sự giác ngộ vừa bừng lên trong tâm trí hắn còn chưa kịp tan đi, đã thôi thúc hắn hành động. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm giờ đây chứa đựng một tia sáng rực rỡ của sự hiểu biết, của một tia hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm. Hắn đã tìm thấy nó. Điểm mù của Thiên Đạo.

Không chút chần chừ, Tạ Trần đứng dậy. Hắn không cần dùng bất kỳ loại thần thông nào, chỉ đơn giản là một ý niệm nhẹ nhàng truyền đi trong linh thức, triệu tập ba vị đồng minh thân cận nhất. Chỉ chốc lát sau, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bạch y tinh khôi, Dạ Lan với y phục đen tuyền che mặt, và Mộ Dung Tuyết trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, đã lần lượt xuất hiện trong điện. Thiên Đỉnh Cung, nơi này luôn bao trùm bởi sự thanh tịnh, siêu thoát, nhẹ nhàng, với tiếng gió thổi qua biển mây, tiếng chuông gió leng keng và tiếng chim hót líu lo hòa lẫn trong sự im lặng tuyệt đối. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển thoang thoảng, cùng linh khí thanh khiết dường như càng làm nổi bật vẻ cô lập của nơi này, một thứ bình yên mang theo bao nhiêu ẩn ý.

Tạ Trần không nói gì, chỉ ra hiệu cho họ ngồi xuống. Gương mặt hắn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt không giấu được vẻ suy tư sâu sắc. Hắn nhìn từng người một, rồi chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy trọng lực, tựa như mỗi âm tiết đều mang theo sức nặng của một chân lý vừa được khai mở.

“Ta vừa có một tầm nhìn.” Tạ Trần bắt đầu, không đi vào chi tiết về Vô Danh Tăng, chỉ tập trung vào thông điệp. “Một tầm nhìn không chỉ là hình ảnh, mà là một dòng chảy tri thức, một sự giác ngộ về bản chất của Thiên Đạo trong giai đoạn suy yếu này.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên vẻ hoài nghi thường thấy. Nàng đã quen với những lời nói đầy ẩn ý của Tạ Trần, nhưng lần này, nàng cảm nhận được một điều gì đó khác biệt, một sự cấp bách và một niềm tin mãnh liệt trong giọng điệu của hắn. Dạ Lan chỉ im lặng ngồi đó, ánh mắt sắc sảo ẩn sau tấm mạng che mặt như đang dò xét, nhưng cơ thể nàng lại toát lên vẻ tập trung cao độ. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và thông minh, im lặng lắng nghe, đôi mắt nàng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, sẵn sàng đón nhận những điều Tạ Trần sắp nói.

“Thiên Đạo, khi đã ‘mất người’, không còn là thực thể toàn tri nữa,” Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu trở nên sâu lắng hơn. “Nó có những ‘điểm mù’, những nơi mà quy tắc của nó không thể chạm tới, không thể hiểu được.”

Lăng Nguyệt không kìm được, nàng cất lời chất vấn, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Ý ngươi là, có những hành động không tạo ra nhân quả mà Thiên Đạo có thể tính toán? Điều đó trái với lẽ tự nhiên của tu hành! Mọi hành động, dù lớn dù nhỏ, đều sẽ sản sinh nhân quả, đều sẽ lưu lại dấu vết trên Thiên Đạo. Đây là đạo lý căn bản mà mọi tu sĩ đều thấu hiểu!”

Tạ Trần khẽ gật đầu, chấp nhận sự phản đối của nàng. “Đúng vậy, theo lẽ thường, là như thế. Nhưng hãy nghĩ về điều này: Thiên Đạo, trong sự suy yếu và ‘mất người’ của nó, đã trở nên cố chấp. Nó chấp vào quy tắc, chấp vào sự tồn tại, chấp vào việc duy trì trật tự. Nó chỉ có thể nhận thức và xử lý những gì phù hợp với hệ thống logic của nó, những gì có thể đo đếm bằng linh lực, bằng nhân quả hữu hình, bằng sự tranh giành quyền lực, bằng dục vọng và chấp niệm.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm sâu vào tâm trí các đồng minh. “Trong tầm nhìn, ta đã thấy một tảng đá khổng lồ nằm giữa dòng sông chảy xiết. Nước có thể cuộn trào, nhưng không thể cuốn trôi nó đi. Và ta thấy một hạt sương nhỏ li ti đọng trên lá sen, không bị ngọn lửa hung tợn thiêu đốt. Không phải là chúng không tồn tại, mà là chúng nằm ngoài khả năng ‘xử lý’, ‘kiểm soát’ hay thậm chí là ‘nhận thức’ của dòng nước và ngọn lửa.”

Tạ Trần đứng dậy, đi đến một tấm bàn đá lớn giữa điện, dùng tay không phác thảo những đường nét trừu tượng trên mặt đá, như thể đang vẽ một tấm bản đồ tinh thần. “Thiên Đạo cũng vậy. Khi nó ‘mất người’, nó đã đánh mất đi khả năng cảm nhận, thấu hiểu những điều không tuân theo logic của nó, những điều không thể đo đếm bằng linh lực hay nhân quả theo cách mà nó đã định nghĩa. Những thứ vô hình, vô vi, nằm ngoài sự định nghĩa, nằm ngoài sự kiểm soát của quy tắc, chính là ‘điểm mù’ của nó.”

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, đôi mắt nàng ánh lên vẻ u buồn nhưng cũng đầy hy vọng. “Vậy thì, những thứ mà Thiên Đạo đã ‘đánh mất’ khi nó ‘mất người’, chính là những thứ mà nó không thể ‘thấy’?” Nàng thì thầm, như tự vấn bản thân. “Những giá trị thuần túy của nhân tính, những hành động không vì tư lợi, những cảm xúc chân thật mà không gắn với dục vọng hay chấp niệm… những điều đó, có lẽ nào, lại là ‘vô hình’ đối với nó?”

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn gặp ánh mắt Mộ Dung Tuyết, như thể nàng đã nắm bắt được bản chất của vấn đề. “Chính xác. Thiên Đạo cố gắng ‘sửa chữa’ những ‘lỗi lầm’ của mình, nó cố gắng duy trì sự kiểm soát, nhưng nó chỉ có thể làm điều đó trong khuôn khổ những quy tắc mà nó còn ‘nhớ’ được, những gì nó còn ‘cảm nhận’ được. Những thứ mà nó đã ‘quên’, những thứ mà nó đã ‘từ bỏ’ trong quá trình ‘mất người’, lại trở thành những ‘khe hở’ chết người.”

Lăng Nguyệt trầm ngâm. Vốn là một tu sĩ cấp cao, nàng luôn tin vào sự toàn năng của Thiên Đạo, tin vào sự vận hành của nhân quả là bất biến. Nhưng những lời của Tạ Trần, kết hợp với những gì họ đã trải qua với Bạch Vô Thường, đã gieo mầm nghi ngờ vào niềm tin sâu xa ấy. “Vậy thì, một hành động, dù xuất phát từ thiện ý, nếu nó tạo ra một kết quả lớn lao, một sự thay đổi đáng kể, chẳng phải vẫn sẽ tạo ra nhân quả hùng hậu, và bị Thiên Đạo nhận diện sao?”

Tạ Trần lắc đầu. “Không phải là không tạo ra nhân quả, mà là tạo ra loại nhân quả mà Thiên Đạo, trong trạng thái ‘mất người’, không thể nhận diện một cách chính xác hoặc không thể ‘xử lý’ được. Hãy tưởng tượng Thiên Đạo như một cỗ máy khổng lồ, được lập trình để xử lý dữ liệu nhất định. Khi nó ‘mất người’, cỗ máy ấy mất đi một phần quan trọng của bộ xử lý, một phần có khả năng nhận diện những dữ liệu ‘mềm’, những dữ liệu ‘phi logic’. Nó chỉ còn có thể xử lý những dữ liệu ‘cứng’, những dữ liệu ‘có cấu trúc’.”

Hắn đưa tay chỉ vào tấm bản đồ tinh thần đang dần hiện rõ trên mặt đá. “Bạch Vô Thường, là một công cụ của Thiên Đạo, nó chỉ có thể truy tìm và ‘sửa chữa’ những ‘lỗi’ mà Thiên Đạo có thể nhận diện được. Nếu chúng ta tạo ra một dòng chảy nhân quả mà Thiên Đạo không thể ‘đọc’, không thể ‘phân tích’, thì Bạch Vô Thường sẽ không có mục tiêu để truy sát.”

Dạ Lan, người vẫn im lặng nãy giờ, bỗng cất tiếng, giọng nàng trầm thấp nhưng sắc bén: “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Ta nghĩ, những gì Tạ Trần nói, không phải là vô căn cứ. Trong những điển tịch cổ mà ta đã sưu tầm, có ghi chép về vài trường hợp dị thường, những sự kiện không thể giải thích bằng quy tắc tu hành hay vận mệnh thông thường.”

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần với một ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hy vọng. “Vậy thì, chúng ta có thể lợi dụng ‘điểm mù’ này để tạo ra một phương pháp né tránh Bạch Vô Thường sao?” Nàng hỏi, giọng nói mang theo một chút run rẩy của sự mong chờ.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, gánh nặng của sự giác ngộ dường như đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn cũng cảm thấy một nguồn sức mạnh mới. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù dần tan, để lộ những tia nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi xuống biển mây. “Ta tin là có thể. Nhưng trước hết, chúng ta cần phải chứng minh điều này. Dạ Lan, nàng đã tìm được những ghi chép nào? Hãy trình bày cho ta nghe.”

***

Thời gian trôi đi, mặt trời đã lên cao, những tia nắng ban trưa dịu dàng xuyên qua lớp mây mỏng, chiếu rọi vào Thiên Đỉnh Cung, làm cho các cung điện trắng muốt và mái ngói vàng óng càng thêm lộng lẫy. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển vẫn thoang thoảng, hòa quyện với linh khí thanh khiết, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa uy nghiêm.

Dạ Lan không nói nhiều, nàng chỉ lặng lẽ trải ra một cuộn da cổ đã ngả màu ố vàng, đặt nó lên bàn đá mà Tạ Trần vừa phác thảo. Cuộn da mỏng manh, cũ kỹ, nhưng trên đó là những ký tự cổ xưa, mờ nhạt, dường như đã trải qua hàng vạn năm lịch sử. Mỗi nét mực đều mang theo dấu vết của thời gian và những câu chuyện bị lãng quên.

“Ta đã tìm thấy vài trường hợp… chúng không phù hợp với bất kỳ quy tắc nào,” Dạ Lan cất tiếng, giọng nàng trầm thấp, đầy bí ẩn. Nàng dùng ngón tay thon dài chỉ vào một đoạn ký tự. “Ví dụ, đây là ghi chép từ thời Viễn Cổ, về một ngôi làng nhỏ bé nằm ở chân núi Huyết Lĩnh. Theo lẽ thường, nơi ấy hẳn phải bị nuốt chửng bởi một trận hồng thủy ‘Thiên Phạt’ do linh khí bất ổn. Nhưng lạ thay, ngôi làng đó lại sống sót.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, nàng đã từng nghe nói về những ‘Thiên Phạt’ trong truyền thuyết, những tai ương mà Thiên Đạo giáng xuống để ‘thanh tẩy’ thế gian. Những tai họa đó thường không thể tránh khỏi, dù là tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng khó lòng chống lại. “Và nguyên nhân là gì?” nàng hỏi, trong giọng nói có chút không tin.

Dạ Lan đọc tiếp, giọng nàng đều đều như đang kể một câu chuyện cổ xưa: “Ghi chép nói rằng, vào đêm trước khi hồng thủy ập đến, một thương nhân lữ hành bị thương nặng, mắc kẹt giữa khe đá trên đường vào làng. Dân làng, vốn nghèo khó và cũng đang lo sợ tai ương, lại không chút tư lợi, không chút tính toán, đã bất chấp nguy hiểm, cùng nhau leo lên núi để cứu người thương nhân đó. Họ không hề biết người đó là ai, cũng không mong đợi bất kỳ sự đền đáp nào. Họ chỉ hành động đơn thuần vì lòng trắc ẩn, vì muốn cứu một sinh mạng.”

Mộ Dung Tuyết khẽ đưa tay lên ngực, đôi mắt nàng ánh lên vẻ xúc động. “Vậy là, Thiên Đạo không thể ‘thấy’ những hành động không xuất phát từ dục vọng hay tính toán lợi hại? Nó không thể xử lý những thứ quá ‘con người’ ư?” Nàng thì thầm, những lời này dường như chạm đến sâu thẳm tâm hồn nàng.

Dạ Lan gật đầu nhẹ. “Ghi chép tiếp tục nói rằng, khi trận hồng thủy ập đến, nó đã chia làm hai nhánh, chảy vòng qua ngôi làng đó một cách kỳ lạ, như thể có một bức tường vô hình đã che chở. Ngôi làng vẫn đứng vững, trong khi mọi vùng lân cận đều bị nhấn chìm. Không có bất kỳ dấu hiệu của pháp trận, thần khí hay sự can thiệp của tu sĩ nào.”

Tạ Trần nhắm mắt lại, kích hoạt Nhân Quả Chi Nhãn. Một luồng ánh sáng vô hình từ đôi mắt hắn lan tỏa, không phải để nhìn thấy, mà để cảm nhận. Hắn cố gắng dõi theo dòng chảy nhân quả của sự kiện được ghi chép, cố gắng tìm kiếm điểm chung mà Thiên Đạo đã bỏ qua. Hắn cảm nhận được một luồng nhân quả rất mỏng manh, rất thuần khiết, không hề có tạp niệm, không hề có sự tính toán. Nó không bùng nổ như những dòng chảy nhân quả của sức mạnh hay dục vọng, mà nó chảy lặng lẽ, tựa như một con suối nhỏ không ai để ý. Thiên Đạo, trong sự suy yếu của nó, dường như chỉ có thể cảm nhận được những con sông lớn, những dòng chảy mạnh mẽ, mà bỏ qua những con suối nhỏ bé, thanh khiết này.

“Còn nữa,” Dạ Lan tiếp tục, lật sang một trang khác. “Đây là câu chuyện về một vị quân vương thời cổ đại, vốn nổi tiếng tàn bạo và ích kỷ. Trong một cuộc chiến tranh tàn khốc, khi quân đội của ông ta đã bị bao vây hoàn toàn, cận kề thất bại, ông ta đã ra lệnh cho quân lính của mình phải bỏ lại ông ta, và tạo đường máu để cứu một nhóm trẻ em mồ côi đang bị mắc kẹt giữa chiến trường. Đây là một hành động hoàn toàn vô lý theo mọi tiêu chuẩn quân sự hay chiến lược, và không ai có thể giải thích được động cơ của ông ta.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày: “Một vị quân vương tàn bạo lại làm điều như vậy? Hẳn phải có một âm mưu gì đó.”

“Không có,” Dạ Lan quả quyết. “Ghi chép nói rằng, đó là lần duy nhất trong đời vị quân vương đó hành động như vậy. Ông ta đã chết trong trận chiến đó, nhưng những đứa trẻ thì sống sót, và sau này, chính chúng đã trở thành những người gây dựng lại vương quốc, mang lại một kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng chưa từng có. Mà không một tu sĩ hay cao nhân nào can thiệp.”

Mộ Dung Tuyết lại thở dài, sự xúc động hiện rõ trong ánh mắt nàng. “Một hành động vô tư, một khoảnh khắc của nhân tính thuần túy, dù chỉ một lần trong đời, lại có thể thay đổi vận mệnh của cả một vương quốc… Thiên Đạo lại không thể ‘thấy’ được điều đó sao?”

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây sáng rực như hai ngọn đèn. Hắn đã cảm nhận được. Điểm chung. Tất cả những hành động này đều không xuất phát từ dục vọng cá nhân, không nhằm tích lũy sức mạnh, không tạo ra nhân quả ‘có thể đo đếm’ theo quy tắc của Thiên Đạo. Chúng là những hành động của sự vô tư, của lòng trắc ẩn, của sự hy sinh không màng danh lợi. Chúng là những hành động ‘vô vi’ theo cách hiểu của Thiên Đạo.

“Các người thấy đó,” Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của Thiên Đỉnh Cung. “Những hành động này, chúng không ‘vô giá trị’. Ngược lại, chúng mang một giá trị cực kỳ to lớn đối với nhân gian. Nhưng đối với Thiên Đạo, đối với cái hệ thống ‘mất người’ và cố chấp của nó, chúng lại trở nên ‘vô nghĩa’, ‘không thể phân loại’, ‘không thể xử lý’.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn chút băn khoăn. “Nhưng chúng ta đang nói về Bạch Vô Thường, một thực thể có khả năng truy sát và ‘sửa chữa’ nhân quả một cách tinh vi. Liệu những hành động ‘vô vi’ này có đủ để đánh lừa hắn, hay nói đúng hơn, để hắn không ‘nhìn thấy’ chúng ta?”

Tạ Trần nhìn Dạ Lan, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết. “Vô Danh Tăng đã chỉ cho ta thấy ‘điểm mù’ của Thiên Đạo. Và những ghi chép của Dạ Lan đã cung cấp những bằng chứng cụ thể. Thiên Đạo càng ‘mất người’, càng xa rời những giá trị nhân sinh, thì càng tạo ra những ‘điểm mù’ mà nó không thể kiểm soát. Đó chính là sơ hở. Đó chính là khe hở mà chúng ta có thể lợi dụng.”

Dạ Lan khẽ gật đầu, sự bí ẩn trong ánh mắt nàng dường như đã được làm rõ một phần. Nàng tin vào sự thật mà Tạ Trần và những ghi chép cổ xưa đã hé lộ. Mộ Dung Tuyết thì nhìn Tạ Trần với niềm tin tuyệt đối, như thể hắn chính là ánh sáng dẫn lối trong bóng tối. Lăng Nguyệt vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi rất nhiều. Nàng bắt đầu nhận ra rằng, con đường tu tiên mà nàng đã đi bấy lâu, có lẽ không phải là toàn bộ chân lý.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả biển mây và những mái ngói của Thiên Đỉnh Cung. Ánh sáng cuối ngày mang theo một vẻ đẹp bi tráng, tựa như một kỷ nguyên sắp tàn. Gió vẫn thổi, mang theo mùi hương hoa và linh khí thanh khiết, nhưng không khí trong điện đã trở nên căng thẳng hơn, với sự tập trung cao độ của bốn người.

Sau nhiều giờ phân tích và tranh luận, Tạ Trần tổng hợp các ý tưởng. Hắn đi lại trong điện, đôi tay chắp sau lưng, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn toát lên một khí chất kiên nghị, mang theo gánh nặng của sự giác ngộ.

“Bạch Vô Thường truy sát ta vì ta là dị số,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều như một nhát búa đóng vào khối óc đang suy nghĩ của mọi người. “Một ‘điểm neo nhân quả’ làm hỗn loạn trật tự mà Thiên Đạo đang cố chấp duy trì. Hắn là con mắt, là bàn tay của Thiên Đạo. Hắn chỉ có thể ‘thấy’ và ‘chạm’ vào những gì Thiên Đạo có thể nhận thức.”

Hắn dừng lại, quay sang nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt sâu thẳm của hắn như xuyên thấu tâm can nàng. “Nhưng nếu ta không phải là ‘điểm neo’ theo cách nó hiểu, không tạo ra ‘nhân quả’ theo cách nó định nghĩa… thì sao?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chấn động. Nàng đã quen với việc Thiên Đạo là một thực thể toàn năng, nhân quả là một sợi dây ràng buộc không thể phá vỡ. Nhưng Tạ Trần đang vẽ ra một viễn cảnh hoàn toàn khác, một khe hở trong hệ thống tưởng chừng như hoàn hảo đó. “Vậy, chúng ta phải trở thành… hư vô?” Nàng hỏi, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự hoang mang, bối rối. “Hoặc làm những điều không có giá trị gì trong mắt Thiên Đạo?”

Mộ Dung Tuyết lắc đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thông tuệ, dịu dàng. “Không phải hư vô. Mà là những giá trị mà Thiên Đạo đã đánh mất, những điều thuần túy nhân văn, không thể đo đếm bằng linh khí hay số mệnh.” Nàng nhìn Tạ Trần, như thể muốn xác nhận lại điều mình vừa cảm nhận.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn đầy tán thưởng. “Đúng vậy. Thiên Đạo, trong quá trình ‘mất người’ và cố chấp, đã đánh mất đi sự cảm nhận về những giá trị ‘phi vật chất’, những giá trị ‘vô vi’ của nhân gian. Tình yêu thương vô điều kiện, sự hy sinh không màng danh lợi, lòng trắc ẩn thuần túy, sự khiêm nhường, sự vô tư – những điều này, đối với Thiên Đạo, chúng trở nên ‘vô nghĩa’, ‘không thể định nghĩa’, ‘không thể tính toán’ vào hệ thống nhân quả của nó.”

Hắn tiếp tục giải thích, tay không ngừng phác họa trên tấm bàn đá. “Hãy nghĩ về nó. Bạch Vô Thường truy lùng những ‘dị số’, những ‘mối đe dọa’ đối với trật tự. Những mối đe dọa đó phải có ‘hình dạng’, phải có ‘dấu vết nhân quả’ rõ ràng, phải có ‘sức nặng’ đủ để Thiên Đạo nhận diện. Nhưng nếu một hành động, một sự tồn tại, lại không mang những ‘dấu vết’ đó, thì Bạch Vô Thường sẽ không thể ‘nhìn thấy’. Nó giống như một con sói chỉ có thể săn những con mồi có mùi, nhưng lại mù tịt trước những con mồi không hề tỏa ra mùi hương.”

Dạ Lan trầm tư. “Vậy thì, chúng ta cần phải tạo ra một ‘dòng chảy hỗn loạn’ mới, không phải bằng cách đối đầu trực tiếp với quy tắc của Thiên Đạo, mà bằng cách tồn tại và hành động nằm ngoài khả năng nhận thức của nó?”

“Chính là như vậy.” Tạ Trần khẳng định. “Cái ‘lỗ hổng’ chính là sự bất lực của Thiên Đạo khi đối mặt với ‘sự vô nghĩa’ theo cách hiểu của nó. Những hành động ‘vô vị lợi’, ‘vô danh’, ‘vô vi’ – không nhằm mục đích tích lũy sức mạnh, không tạo ra nhân quả ‘có thể đo đếm’ theo quy tắc của Thiên Đạo – sẽ trở thành ‘điểm mù’ hoàn hảo. Bạch Vô Thường, như một công cụ của Thiên Đạo, sẽ không thể ‘nhìn thấy’ hoặc ‘định vị’ được những thứ nằm ngoài hệ thống giá trị ‘sống còn’ của Thiên Đạo.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử hít một hơi thật sâu. Lời của Tạ Trần không chỉ là một chiến lược, mà còn là một sự thách thức toàn bộ lý tưởng tu tiên mà nàng đã theo đuổi. Nó khiến nàng phải đối mặt với một sự thật đau lòng: Thiên Đạo mà họ tôn thờ, Thiên Đạo mà họ cố gắng thấu hiểu và hòa nhập, đã trở nên méo mó, lạnh lùng, và xa rời bản chất nhân sinh. Sự mâu thuẫn này tạo ra một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội trong nàng, nhưng đồng thời, nó cũng mở ra một cánh cửa mới, một con đường chưa từng được nghĩ đến.

Tạ Trần tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra biển mây vô tận, n��i ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. Trong đầu hắn, một kế hoạch sơ bộ dần hình thành, không phải là một kế hoạch chiến đấu, mà là một kế hoạch tồn tại, một kế hoạch về cách trở nên ‘vô hình’ trước con mắt của Thiên Đạo. Các đồng minh nhìn hắn, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa đầy hy vọng. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một tia sáng, một hướng đi trong màn đêm u tối.

“Điều này không có nghĩa là Thiên Đạo sẽ hoàn toàn bỏ qua chúng ta,” Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Nó vẫn có khả năng ‘thích nghi’ và ‘tự sửa lỗi’. Giải pháp này có thể chỉ là tạm thời. Nhưng nó cho chúng ta thời gian. Thời gian để tìm hiểu sâu hơn về bản chất của Thiên Đạo, thời gian để xây dựng một ‘Nhân Đạo’ thay thế, một con đường mà không cần phải ‘mất người’.”

Hắn quay lại nhìn các đồng minh, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. “Và quan trọng hơn, nó cho chúng ta cơ hội để sống. Để giữ trọn nhân tính của mình, giữa một thế giới mà Thiên Đạo đang dần tan rã.” Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, hắn biết điều đó. Ma Chủ Cửu U có lẽ cũng đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, có thể lợi dụng cả những ‘điểm mù’ này theo cách tàn bạo hơn. Nhưng lúc này, trọng tâm của Tạ Trần, là bảo vệ những người xung quanh, và tìm ra một con đường cho nhân gian.

Hắn đã tìm thấy một khe hở. Một khe hở không phải là một phép thần thông, không phải là một sức mạnh siêu nhiên, mà là một sự thấu hiểu về bản chất của sự tồn tại và sự vô thường của vạn vật. Đó là một con đường của sự vô vi, của những điều mà Thiên Đạo, trong trạng thái “mất người” và cố chấp của nó, không thể nào nhận thức hay kiểm soát được.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free