Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 388: Thiên Nhãn Mờ, Nhân Tâm Hiển: Điểm Mù Của Thiên Đạo

Hoàng hôn buông mình trên Thiên Đỉnh Cung, dát một lớp vàng úa lên những mái ngói uy nghiêm, phản chiếu lấp lánh trên từng phiến ngọc thạch trắng muốt và những tảng đá mây cổ kính. Gió nhè nhẹ thổi qua biển mây bồng bềnh, mang theo tiếng chuông gió leng keng từ những hành lang xa xăm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn thượng uyển, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh nhưng cũng ẩn chứa nỗi cô liêu. Mùi mây ẩm ướt quyện với hương hoa dịu ngọt từ hàng ngàn đóa tiên thảo tỏa ra, len lỏi vào căn phòng thanh tịnh nơi Tạ Trần và các đồng minh đang quây quần.

Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, nhuộm vàng những chồng điển tịch cổ chất cao như núi và tấm bản đồ chi chít ký hiệu trải rộng trên bàn. Không khí trong phòng vẫn còn nặng trĩu sự suy tư và chút bất lực. Dạ Lan, với ánh mắt sắc bén ẩn sau lớp mạng che mặt đen tuyền, khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên một ghi chép cổ xưa.

“Những ghi chép về ‘nghịch lý’ của Thiên Đạo đa phần đều quá mơ hồ, hoặc đã bị Thiên Đạo tự điều chỉnh theo thời gian,” nàng cất giọng trầm tư, phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng tuy bình tĩnh nhưng phảng phất một sự thất vọng nhỏ bé. “Nó giống như một cơ thể đang tự chữa lành, dù đang hấp hối. Mỗi khi chúng ta tìm thấy một ‘lỗ hổng’, Thiên Đạo dường như đã ‘vá’ nó lại, hoặc ít nhất là đã thay đổi quy tắc để nó không còn là ‘lỗ hổng’ nữa.” Ánh mắt nàng liếc nhìn Tạ Trần, tựa như muốn tìm kiếm một tia hy vọng mới trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm nghị và sự mệt mỏi ẩn sâu. Nàng khẽ thở dài, mái tóc đen nhánh buông dài sau lưng khẽ lay động theo động tác. “Vậy là chúng ta đang đối phó với một kẻ thù không chỉ mạnh mẽ mà còn có khả năng học hỏi và thích nghi một cách phi thường. Mọi chiến lược trực diện đều vô dụng.” Nàng nhấp một ngụm trà linh thảo, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng, như chính vị của tình thế hiện tại. Nàng cảm thấy một sự bất lực lạ thường khi đối mặt với một thực thể không có hình thái, không có cảm xúc, chỉ là một hệ thống.

Mộ Dung Tuyết, với gương mặt dịu dàng và thanh lịch, vẫn không giấu được vẻ lo lắng. Nàng khẽ siết chặt tay, ánh mắt đong đầy sự quan ngại hướng về phía Tạ Trần. “Nếu Thiên Đạo có thể ‘sửa chữa’ mọi sơ hở nhanh chóng như vậy, vậy chúng ta còn có thể làm gì? Chẳng lẽ mọi nỗ lực của chúng ta đều là vô ích?” Giọng nàng mang theo chút hoài nghi và sợ hãi, không phải cho bản thân, mà cho những người phàm vô tội có thể bị ảnh hưởng bởi những biến động mà họ đang tạo ra. Nàng vẫn canh cánh bên lòng câu hỏi về cái giá của “phá cục” nếu nó đẩy nhân gian vào một thảm họa còn lớn hơn.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ lật dở một cuốn điển tịch cũ kỹ, ngón tay hắn lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ đã phai màu. Hắn cảm nhận được sức nặng của cuốn sách, của tri thức ngàn đời, và của cả gánh nặng trên vai mình. Hắn đã suy nghĩ về điều này rất lâu, kể từ khi nhận ra bản chất của Thiên Đạo không phải là ác độc, mà là một cỗ máy đang tự bảo vệ mình khỏi sự sụp đổ. Hắn từng hình dung Thiên Đạo như một tấm lưới khổng lồ bao trùm vạn vật, mỗi sợi chỉ là một quy tắc, một nhân quả. Nhưng tấm lưới ấy đang mục nát, và trong quá trình mục nát, nó đã “đánh mất” những sợi chỉ nào?

“Có lẽ… chúng ta không nên tìm kiếm ‘lỗ hổng’ mà là ‘điểm mù’,” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, nhưng ánh mắt lại xa xăm, tựa như đang nhìn xuyên qua bức tường không gian mà thấu thị vạn vật. Hắn ngước nhìn lên trần nhà, nơi những họa tiết mây ẩn hiện, như thể đang nói chuyện với chính mình hơn là với những người xung quanh. “Một thứ mà nó, với bản chất hiện tại, không thể nhìn thấy hoặc thấu hiểu. Thiên Đạo không phải là ác, nó chỉ là một hệ thống đang cố gắng duy trì bản thân. Nhưng trong quá trình đó, nó đã buông bỏ điều gì? Điều gì đã trở nên vô hình đối với nó?”

Hắn quay lại, ánh mắt sắc sảo quét qua từng gương mặt quen thuộc. “Nếu nó ‘mất người’, vậy nó sẽ không thể hiểu được ‘người’. Và đó chính là điểm yếu lớn nhất. Nó có thể vá lại những quy tắc vật chất, những dòng chảy linh khí, những mối nhân quả hữu hình. Nhưng những thứ vô hình, vô vi, nằm ngoài sự định nghĩa, nằm ngoài sự kiểm soát, là ‘điểm mù’ của nó. Bởi vì… nó đã không còn là ‘người’ nữa.” Tạ Trần dừng lại, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên bản đồ, nơi có những vùng trống không được đánh dấu, những khu vực mà lịch s��� ghi nhận những sự kiện kỳ lạ, những nơi mà nhân quả từng bị xáo trộn không rõ nguyên nhân, hay những huyền thoại về những cá nhân đã từng ‘phá vỡ’ quy tắc bằng cách không tuân theo bất kỳ quy tắc nào. “Chúng ta cần tìm ra những ‘quy tắc ẩn’, những ‘điều khoản đặc biệt’ mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng ‘sửa chữa’ hoặc ‘điều hướng’ được. Giống như một bộ luật, dù chặt chẽ đến mấy, vẫn sẽ có những điều khoản mâu thuẫn, những trường hợp ngoại lệ mà người tạo ra nó cũng không lường trước được.”

Nắng chiều cuối cùng đã tắt hẳn, để lại căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ của những ngọn đèn dầu. Sức nặng của những lời nói của Tạ Trần không chỉ là một chiến lược, mà còn là một triết lý mới, một cách nhìn nhận khác về vũ trụ và sự tồn tại. Cả nhóm đều hiểu rằng con đường phía trước còn dài, đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy, nhưng tia hy vọng đã nhen nhóm trở lại trong ánh mắt của họ. Cuộc chiến này không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà là một ván cờ vĩ đại, nơi Bạch Vô Thường đang dùng chính bàn cờ để chống lại họ, và Tạ Trần cùng các đồng minh phải tìm cách thay đổi luật chơi, hoặc thậm chí là lật đổ cả bàn cờ, để tìm ra cái “điểm mù” mà Thiên Đạo không thể nhìn thấy.

***

Đêm khuya, sương mù dày đặc bao phủ Thiên Đỉnh Cung, biến những cung điện nguy nga thành những bóng hình hư ảo ẩn hiện giữa không trung. Trong một căn phòng luyện công cá nhân, Tạ Trần ngồi tĩnh tọa. Căn phòng được kiến tạo từ những phiến đá vân xanh biếc, không một chút khắc họa hoa mỹ, chỉ có những đường nét thanh tao, giản dị. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng cùng với linh khí thanh khiết dồi dào trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tập trung và cô lập. Nơi đây là nơi Tạ Trần thường dùng để suy tư, để lắng nghe nội tâm mình, chứ không phải để tu luyện sức mạnh.

Hắn nhắm mắt, ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối trong tư thế kết ấn Vô Vi. Xung quanh hắn, linh khí tự nhiên hội tụ, nhưng không ồ ạt đi vào cơ thể như một tu sĩ bình thường. Thay vào đó, chúng xoáy nhẹ quanh hắn như những vòng xoáy của tư tưởng, của những luồng ý niệm đang được định hình. Hắn không vận dụng công pháp, không hô hấp dẫn khí, mà hoàn toàn thả lỏng, để tâm trí mình trôi dạt trong cõi vô định. Đây là cách hắn kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn', không phải bằng sức mạnh vật lý hay linh lực, mà bằng sự tập trung tinh thần tuyệt đối, sự thấu triệt đến tận cùng của bản chất vạn vật.

Ý thức của Tạ Trần bắt đầu chìm sâu. Hắn hình dung Thiên Đạo không còn là một ý chí thần thánh, mà là một hệ thống khổng lồ, một tấm lưới vô hình bao trùm toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Mỗi nút thắt trên tấm lưới là một mối nhân quả, mỗi sợi chỉ là một quy tắc, một định luật. Hắn cố gắng nhìn thấy tấm lưới ấy đang mục nát, những sợi chỉ đứt gãy, những nút thắt lỏng lẻo. Và trong quá trình tự sửa chữa, tự vá víu đầy đau đớn đó, Thiên Đạo đã “buông bỏ” điều gì? Điều gì đã trở nên vô hình đối với nó, bởi vì nó đã không còn khả năng thấu hiểu?

“Thiên Đạo không phải ác, nó chỉ là một hệ thống đang cố gắng duy trì bản thân,” Tạ Trần tự nhủ trong tâm tr��, giọng nói nội tâm vang vọng như tiếng chuông chùa cổ. “Nhưng trong quá trình đó, nó đã buông bỏ điều gì? Điều gì đã trở nên vô hình đối với nó? Nó chấp vào quy tắc, chấp vào sự tồn tại của mình, chấp vào trật tự mà nó đã tạo ra. Cái chấp niệm đó khiến nó trở nên cứng nhắc, không thể dung nạp những điều nằm ngoài khuôn khổ. Và đó chính là khởi nguồn của sự ‘mất người’.”

Hắn tiếp tục đào sâu, cảm nhận từng luồng tư tưởng, từng tia linh cảm nhỏ nhất. Hắn không tìm kiếm sức mạnh, mà tìm kiếm sự thấu hiểu. Hắn không cố gắng thay đổi Thiên Đạo, mà cố gắng hiểu nó, để tìm ra cách tồn tại bên lề nó, hoặc thậm chí là vượt lên trên nó.

“Nếu nó ‘mất người’, vậy nó sẽ không thể hiểu được ‘người’,” ý niệm này trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí Tạ Trần, như một dòng suối trong vắt chảy qua khu rừng rậm rạp của suy nghĩ. “Nó có thể thao túng linh khí, điều khiển nhân quả, nhưng nó không thể chạm tới những điều nằm ngoài logic, ngoài sự sắp đặt của nó. Những cảm xúc mãnh liệt của phàm nhân, sự vô thường của kiếp người, những lựa chọn vượt ra ngoài định mệnh... đó chính là những ‘điểm mù’ của nó. Một cỗ máy không thể hiểu được linh hồn, một hệ thống không thể cảm nhận được tình yêu và nỗi đau. Và đó chính là điểm yếu lớn nhất mà ta cần tìm.”

Hắn cảm thấy toàn thân mình nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô trôi nổi trên dòng nước. Linh khí trong phòng, thay vì bị thu hút vào cơ thể hắn, lại xoáy thành một vòng tròn ánh sáng mờ ảo quanh hắn, tựa như một vòng xoáy của tri thức đang được hình thành. Tạ Trần biết mình đang ở ngưỡng cửa của một sự giác ngộ. Hắn phải tìm ra những gì Thiên Đạo đã “đánh mất”, những gì nó không còn khả năng nhìn thấy, cảm nhận hay kiểm soát. Đó không phải là sức mạnh, mà là sự vô vi. Đó không phải là quy tắc, mà là sự vô thường. Đó không phải là nhân quả, mà là cái chấp niệm của Thiên Đạo vào nhân quả. Càng cố gắng duy trì, càng cố gắng sửa chữa, Thiên Đạo lại càng trở nên cứng nhắc, càng xa rời bản chất linh hoạt ban đầu của nó, và càng tạo ra nhiều “điểm mù” hơn.

Hắn cần một lời giải đáp, một sự xác nhận cho những suy nghĩ miên man này. Và rồi, trong khoảnh khắc đó, ý thức của Tạ Trần bỗng bị kéo vào một chiều không gian khác, một tầm nhìn bí ẩn, như một cánh cửa vô hình vừa hé mở trong tâm trí hắn.

***

Trong tầm nhìn của Tạ Trần, mọi thứ đều thanh tịnh, tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn thấy mình đứng giữa sân chùa của Phật Sơn Tự, một nơi mà hắn chưa từng đặt chân đến trong thực tại, nhưng lại quen thuộc đến kỳ lạ. Kiến trúc chùa cổ kính, được xây dựng từ đá núi và gỗ trầm hương, tỏa ra một vẻ trang nghiêm, thanh bình. Tiếng chuông chùa ngân vang nhẹ, không phải tiếng chuông báo hiệu thời gian, mà là tiếng chuông của sự giác ngộ, vọng lại từ tháp chuông xa xa. Tiếng tụng kinh rì rầm như tiếng suối chảy, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những lá cây bồ đề cổ thụ, tạo nên một bản hòa âm của sự an lạc. Mùi hương trầm thanh khiết quyện với mùi hoa sen thoang thoảng từ những ao sen quanh chùa, xoa dịu mọi giác quan. Bầu trời trong xanh vĩnh cửu, không gợn một áng mây, ánh sáng dịu nhẹ bao trùm vạn vật, không có ngày đêm, không có thời gian, chỉ có sự tồn tại vĩnh hằng.

Giữa sân chùa, một bóng hình gầy gò, khoác chiếc áo cà sa cũ nát, quay lưng về phía Tạ Trần. Đó là một tăng nhân, thân hình tiều tụy, nhưng mỗi cử động đều toát lên vẻ an nhiên, siêu thoát. Trên đỉnh đầu trọc lóc của ông, sáu vết sẹo thiêu hương hiện rõ, chứng tỏ ông đã trải qua những năm tháng khổ hạnh tu hành. Vô Danh Tăng, Tạ Trần nhận ra. Ông đang quét lá rụng dưới gốc cây bồ đề cổ thụ, động tác chậm rãi, đều đặn, như một điệu vũ thiền định. Từng chiếc lá vàng úa rơi xuống, chạm nhẹ vào nền đá, không một tiếng động, rồi bị cây chổi tre của Vô Danh Tăng nhẹ nhàng cuốn đi. Ông không nói một lời nào, nhưng Tạ Trần cảm nhận được rằng từng cử chỉ, từng chiếc lá rụng, từng cơn gió thoảng qua đều mang theo một thông điệp sâu sắc.

Hình ảnh trong tầm nhìn bắt đầu chuyển động, không phải là thay đổi cảnh vật, mà là những hình ảnh ẩn dụ hiện lên trong tâm trí Tạ Trần, do Vô Danh Tăng truyền tải. Đầu tiên, hắn thấy một dòng sông chảy xiết, cuộn trào những con sóng bạc đầu, mang theo cát đá, cây cối trôi dạt. Nhưng giữa dòng, có một tảng đá khổng lồ nằm yên vị, sừng sững. Nước chảy xiết qua nó, nhưng không thể cuốn trôi nó đi dù chỉ một phân. Tảng đá vẫn ở đó, vững chãi, bất biến trước dòng chảy vô thường của thời gian và vật chất.

Rồi hình ảnh thứ hai hiện lên: một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, nuốt chửng mọi thứ nó chạm vào, thiêu rụi cả một khu rừng. Khí nóng hừng hực tỏa ra, tro tàn bay lượn. Nhưng trên một chiếc lá sen xanh biếc còn sót lại, một hạt sương nhỏ li ti vẫn đọng lại, lấp lánh như viên ngọc. Ngọn lửa hung tợn không thể thiêu đốt nó, không thể làm nó bốc hơi, bởi vì nó quá nhỏ bé, quá vô hình, quá vô vi so với sự hủy diệt của ngọn lửa.

Cuối cùng, hình ảnh một bản đồ Thiên Đạo phức tạp hiện ra. Tấm bản đồ này không phải do phàm nhân vẽ nên, mà là một sự phản chiếu của chính Thiên Đạo trong tâm trí Tạ Trần. Nó chi chít những đường nét nhân quả, những điểm hội tụ linh khí, những quy tắc rõ ràng. Nhưng ở một góc nào đó của tấm bản đồ, có một khu vực nhỏ, mơ hồ, không hiện rõ. Đó là một vùng trống, không có ký hiệu, không có đường nét, tựa như một điểm mù mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể tự mình nhận thức, không thể tự mình vẽ nên.

Những hình ảnh ấy không cần lời nói, mà trực tiếp khắc sâu vào tâm trí Tạ Trần, như một lời giải đáp cho mọi trăn trở của hắn. Hắn cảm nhận được ý niệm của Vô Danh Tăng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng tư tưởng thanh tịnh, siêu thoát:

“Vô thường… vô ngã… vô chấp…”

Lời thiền ngữ vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, tựa như tiếng chuông thiền định. “Thiên Đạo chấp vào quy tắc, chấp vào sự tồn tại, nên nó hữu hạn. Nó càng cố chấp, càng muốn duy trì bản thân, càng muốn ‘sửa chữa’ những ‘lỗi lầm’ của mình, thì nó lại càng trở nên cứng nhắc, càng ‘mất người’. Và khi nó ‘mất người’, nó càng có những thứ nó không thể chạm tới, không thể hiểu được.”

Ý niệm tiếp tục tuôn chảy, giải thích những hình ảnh mà Tạ Trần vừa thấy: “Giống như hạt sương không phải không tồn tại, chỉ là lửa không thể thiêu đốt nó. Giống như tảng đá không phải không ��� trong dòng sông, chỉ là nước không thể cuốn trôi nó. Những thứ vô hình, vô vi, nằm ngoài sự định nghĩa, nằm ngoài sự kiểm soát của quy tắc, là ‘điểm mù’ của nó. Bởi vì… nó đã không còn là ‘người’ nữa. Nó đã đánh mất đi khả năng cảm nhận, thấu hiểu những điều không tuân theo logic, không thể đo đếm bằng linh lực hay nhân quả.”

Tạ Trần chỉ có thể quan sát, cảm nhận và thấu hiểu. Hắn không thể nói, không thể hành động, chỉ có thể tiếp nhận dòng chảy tri thức này. Vô Danh Tăng vẫn tiếp tục quét lá, động tác chậm rãi, an nhiên, như thể ông đã hòa mình vào vũ trụ, vào sự vô thường của vạn vật. Khi ông quét đến những chiếc lá cuối cùng, ông khẽ dừng lại, rồi từ từ quay đầu. Khuôn mặt gầy guộc của ông vẫn mờ ảo, không rõ đường nét, nhưng đôi mắt hiền từ lại sáng rực, như hai vì sao dẫn lối trong đêm tối. Ánh mắt ấy truyền tải trực tiếp thông điệp cuối cùng, một sự xác nhận, một sự giác ngộ triệt để cho Tạ Trần: đó chính là con đường. Con đường của sự vô vi, của những điều mà Thiên Đạo, trong trạng thái “mất người” và cố chấp của nó, không thể nào nhận thức hay kiểm soát được.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tạ Trần, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tỉnh ngộ đột ngột. Hắn cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra trên trán, một sự thoát ly khỏi giấc mộng, thoát ly khỏi tầm nhìn. Ý thức hắn bỗng chốc giật mình trở lại căn phòng luyện công tĩnh lặng. Sương mù ngoài cửa sổ vẫn dày đặc, nhưng trong lòng Tạ Trần, một màn sương vô hình đã được vén lên. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm giờ đây chứa đựng một tia sáng rực rỡ của sự hiểu biết, của một tia hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm. Hắn đã tìm thấy nó. Điểm mù của Thiên Đạo.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free