Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 387: Thiên Đạo Vô Thường: Thấu Hiểu Quy Tắc Phản Phệ

Trong Thiên Đỉnh Cung, nơi mây trời giao hòa, từng làn gió khẽ lướt qua những mái ngói vàng óng, mang theo hơi sương thanh khiết của sớm ban mai. Ánh nắng yếu ớt vừa kịp xuyên qua màn mây mù dày đặc, rải những vệt sáng nhạt nhòa trên nền đá cẩm thạch trắng muốt của điện đường. Tiếng chuông gió từ các vọng lâu cao vút leng keng vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn thượng uyển, tạo nên một bản hòa tấu tĩnh lặng, siêu thoát. Mùi mây, mùi hương hoa từ các loài linh thảo quý hiếm và linh khí thuần khiết của nơi tiên cảnh này quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ, nhưng lại chất chứa một sự cô lập khó tả.

Trong một căn phòng họp trang trọng, không khí ấy dường như bị nén lại, trở nên trầm lắng và nặng nề. Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dạ Lan và Mộ Dung Tuyết đang quây quần quanh một bản đồ lớn trải dài trên bàn đá cẩm thạch cổ kính. Bản đồ ấy không phải là địa hình sơn hà thông thường, mà là một bức vẽ trừu tượng về mạng lưới nhân quả, nơi những sợi chỉ vô hình đan xen chằng chịt, nối liền vạn vật. Trên đó, một vòng tròn đỏ đáng ngại được vẽ bằng mực son, bao phủ lấy vị trí của Thôn Vân Sơn, như một vết thương nhức nhối trên bức tranh vận mệnh. Nỗi lo lắng cho những phàm nhân vô tội, những người đã vô tình trở thành điểm neo trong kế hoạch của họ, đè nặng lên trái tim mỗi người, làm tan biến đi vẻ thanh tịnh vốn có của Thiên Đỉnh Cung.

Tạ Trần trầm ngâm vuốt nhẹ lên bản đồ, từng ngón tay thon dài của hắn lướt qua những ký hiệu phức tạp, chạm vào vòng tròn đỏ thẫm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ luôn tĩnh lặng như đáy giếng cổ, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi u ám, một sự dằn vặt khôn nguôi. Hắn đã dự đoán được sự phản ứng của Thiên Đạo, nhưng không ngờ nó lại nhanh chóng và tàn khốc đến mức này, và lại nhắm thẳng vào những phàm nhân yếu ớt, vô tội. Cái giá phải trả cho "phá cục" có vẻ như sẽ đắt hơn hắn tưởng rất nhiều. "Đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp chứng kiến hậu quả của việc 'thao túng' nhân quả, dù chỉ là một gợn sóng nhỏ. Mộ Dung Tuyết, với gương mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ hoe, vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của cuộc chiến này: 'Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?'"

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cũng không giấu được sự kinh ngạc trong đôi mắt phượng sắc bén của mình. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh buông dài đến thắt lưng khẽ lay động. "Tốc độ phản ứng của Bạch Vô Thường quá nhanh," giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ nghiêm trọng, "Và cách hắn vô hiệu hóa 'điểm neo' ở Thôn Vân Sơn... không giống một đòn hủy diệt thông thường. Hầu hết phàm nhân không bị thương vong, nhưng niềm tin và ký ức của họ về kế hoạch của chúng ta dường như đã bị 'đánh lạc hướng' một cách tinh vi. Giống như một dòng sông chảy xiết đột ngột bị đổi dòng, những mối liên hệ nhân quả bị bẻ cong, khiến 'điểm neo' của chúng ta trở nên vô hiệu hóa mà không cần đến sự hủy diệt trực tiếp." Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua Tạ Trần, tìm kiếm sự đồng cảm. "Ta từng nghĩ nó sẽ cần thời gian để phân tích, để tập hợp sức mạnh. Nhưng không, nó đã phản ứng gần như tức thì."

Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt che kín bằng mạng che, khẽ gật đầu, bổ sung thông tin. "Mạng lưới tình báo của ta cũng xác nhận điều đó. Không có dấu hiệu của pháp thuật tàn bạo hay bạo lực vật lý quá mức tại Thôn Vân Sơn. Không có thi thể, không có tro tàn, không có vết tích của một cuộc tấn công thô bạo. Thay vào đó, đó là một sự biến đổi tinh vi, một sự 'uốn nắn' thực tại. Giống như một dòng chảy bị điều hướng lại, một quy tắc bị 'bẻ cong' để phục vụ mục đích của nó. Các phàm nhân ở đó vẫn sống, nhưng họ đã quên đi sự bùng nổ linh khí bất thường, quên đi những hy vọng mơ hồ đã nhen nhóm trong lòng họ, và trở lại với cuộc sống cũ kỹ, mòn mỏi. Sự 'nhiễu loạn' mà chúng ta tạo ra đã bị 'làm phẳng' một cách hoàn hảo." Giọng nàng trầm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc sảo ẩn sau mạng che lại ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất... chỉ là đôi khi nó bị che giấu quá kỹ, đến mức chính những người trong cuộc cũng không còn nhận ra."

Mộ Dung Tuyết không thể giữ được sự bình tĩnh. Nàng khẽ nấc lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn vào bản đồ, nơi vòng tròn đỏ thẫm như một vết máu. "Những người đó... họ không liên quan gì đến cuộc chiến này. Họ chỉ là những người phàm, muốn sống một đời bình thường... họ không đáng phải chịu đựng điều này." Nàng thì thầm, bàn tay nắm chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Thiên Đạo đã 'mất người' đến mức nào rồi, mà lại có thể vô cảm nghiền nát những linh hồn vô tội như vậy? Những hy vọng nhỏ nhoi vừa mới nhen nhóm trong lòng họ, giờ đây đã bị dập tắt, bị xóa bỏ như chưa từng tồn tại. Điều đó còn tàn nhẫn hơn cả cái chết." Nỗi đau đớn cho những số phận vô tội đè nặng lên trái tim nhân hậu của nàng, làm tăng thêm gánh nặng vô hình lên vai Tạ Trần. Nàng cảm thấy một sự bất lực, khi chứng kiến những sinh linh yếu ớt bị nghiền nát bởi ý chí vô cảm của Thiên Đạo, chỉ vì họ vô tình trở thành "điểm neo" trong kế hoạch của họ.

Tạ Trần ngẩng đầu, nhìn ra ngoài động phủ, nơi ánh nắng ban ngày đang dần rực rỡ, nhưng trong lòng hắn lại là một màn đêm sâu thẳm. Hắn biết, những "tổn thất nhỏ" này chỉ là khởi đầu, báo hiệu những phản ứng mạnh mẽ và nguy hiểm hơn từ Bạch Vô Thường trong tương lai. Việc Thiên Đạo phản ứng nhanh chóng và chính xác cho thấy nó có thể 'học hỏi' và 'thích nghi', làm cho việc tạo ra 'dòng chảy hỗn loạn' trở nên khó khăn hơn. Sự ảnh hưởng đến phàm nhân ở Thôn Vân Sơn gợi ý rằng kế hoạch này có thể gây ra những hậu quả không mong muốn cho những người vô tội, làm tăng gánh nặng trách nhiệm cho Tạ Trần. Nhóm sẽ cần tìm kiếm những phương pháp tinh vi hơn hoặc những đồng minh mạnh mẽ hơn để đối phó với sự truy lùng của Thiên Đạo. Con đường phía trước, không chỉ đầy rẫy hiểm nguy, mà còn chất chồng những gánh nặng đạo đức và nhân quả. Hắn đã chọn con đường này, và giờ đây, hắn phải gánh chịu tất cả. Hắn khẽ thở dài, hơi thở mang theo một chút nặng nề, một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi.

***

Buổi trưa, ánh nắng ấm áp rải vàng trên những cung điện trắng muốt, xuyên qua khung cửa sổ lớn của một thư các cổ kính trong Thiên Đỉnh Cung. Từng hạt bụi li ti lấp lánh trong luồng sáng, nhảy múa vô định giữa không gian tĩnh lặng. Bên ngoài, những đám mây trắng xóa trôi lãng đãng, thỉnh thoảng che khuất đi một phần bầu trời xanh thẳm, tạo nên một bức tranh thủy mặc diễm lệ. Tiếng gió vẫn đều đặn thổi qua, mang theo tiếng chuông gió leng keng và mùi hương dịu nhẹ của linh thảo, nhưng trong thư các, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng lật dở trang sách khẽ khàng, như tiếng thời gian trôi đi không ngừng nghỉ. Nơi đây, linh khí vẫn thuần khiết đến mức gần như có thể cảm nhận được bằng xúc giác, nhưng cảm giác bình yên vẫn mang theo chút gì đó của sự cô lập, như thể nơi này tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới phàm trần đầy biến động.

Tạ Trần rút về thư các này, nơi chứa đựng vô số điển tịch cổ xưa, những cuộn ngọc giản đã ố vàng theo năm tháng, ghi lại tri thức của hàng vạn năm tu tiên. Hắn ngồi trước một bàn đá cẩm thạch trơn nhẵn, đặt Nhân Quả Luân Bàn – một tấm gương đồng cổ kính với những hoa văn huyền bí – trước mặt. Thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm nhỏ bé giữa đống sách đồ sộ, nhưng đôi mắt hắn lại chứa đựng một ý chí kiên định, một sự tập trung cao độ. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng nhạt càng thêm phần thư sinh, nhưng không hề yếu ớt.

Hắn nhắm mắt lại, hơi thở chậm rãi và sâu lắng, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi lo lắng. Hắn kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn', khả năng bẩm sinh phi phàm cho phép hắn nhìn thấu những sợi chỉ nhân quả vô hình. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất, và một chiều không gian khác mở ra trước mắt hắn. Không phải là hình ảnh cụ thể, mà là những dòng chảy năng lượng, những mối liên hệ chằng chịt, những "sợi chỉ" nhân quả đang đan xen, xoắn xuýt vào nhau. Hắn cố gắng 'nhìn' sâu vào dòng chảy nhân quả của sự kiện Thôn Vân Sơn, không chỉ là những gì đã xảy ra, mà là 'cách thức' nó xảy ra, bản chất của sự can thiệp từ Thiên Đạo.

Hắn thấy những sợi chỉ nhân quả liên kết Thôn Vân Sơn với kế hoạch của họ, những gợn sóng hy vọng nhỏ bé vừa được gieo mầm. Nhưng rồi, thay vì bị cắt đứt một cách thô bạo, những sợi chỉ đó lại bị "uốn nắn", bị "điều hướng". Không có sự hủy diệt, mà là một sự "sửa chữa", một sự "làm phẳng". Bạch Vô Thường không phải là một kẻ đồ tể, mà là một thợ sửa chữa hệ thống, một cỗ máy vô cảm tuân theo lập trình.

Trong nội tâm Tạ Trần, một tiếng vọng trầm vang lên, rõ ràng và mạch lạc: *'Không phải hủy diệt, mà là 'sửa chữa'... Thiên Đạo đang dùng chính quy tắc của nó để bịt lại những 'lỗ hổng' ta tạo ra. Nó không ác, nó chỉ đang 'sống sót' theo cách của một hệ thống, một cỗ máy đã cũ nát nhưng vẫn tuân theo lập trình của nó.'* Hắn cảm nhận được sự vô cảm của Thiên Đạo, sự lạnh lẽo của một quy tắc không cảm xúc, không thiện ác, chỉ tồn tại để duy trì sự cân bằng của chính nó. Nó không phải là một thực thể có ý chí để ghét bỏ hay truy sát, mà là một cơ chế tự vệ, một phản ứng bản năng của một hệ thống đang trên bờ suy kiệt. *'Nó đang 'mất người' theo cách của riêng nó, trở thành một cỗ máy thuần túy, không còn cảm xúc, không còn ký ức về cái gọi là 'nhân tính' nữa.'*

Hắn tiếp tục đào sâu hơn, cố gắng thấu hiểu logic vận hành của Thiên Đạo. Nếu nó là một hệ thống, thì mọi hệ thống đều có điểm yếu, có những nghịch lý mà chính nó không thể giải quyết. *'Nếu hắn dùng quy tắc, vậy thì... quy tắc nào cũng có ngoại lệ, có điểm yếu. Không có quy tắc nào là hoàn hảo. Vấn đề là tìm ra những 'lỗ hổng' đó trước khi nó 'vá' lại.'* Hắn chợt nhận ra, sức mạnh của Bạch Vô Thường không phải ở sự hủy diệt, mà là ở khả năng "thích nghi" và "tự sửa lỗi" một cách tinh vi. Nó không chiến đấu bằng bạo lực, mà bằng logic và quy tắc. Điều này báo hiệu rằng cuộc chiến sẽ không chỉ là đối đầu sức mạnh, mà là một cuộc chiến của trí tuệ và sự hiểu biết sâu sắc về luật pháp vũ trụ.

Khi mở mắt, ánh nhìn của Tạ Trần sắc bén, một tia sáng lóe lên trong đầu anh. Sự mệt mỏi ban đầu dường như tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một sự thấu triệt sâu sắc hơn về bản chất của đối thủ. Hắn bắt đầu lật giở những điển tịch cổ, những cuộn ngọc giản phủ đầy bụi thời gian. Hắn tìm kiếm những ghi chép về các 'quy tắc ẩn', những 'nghịch lý' của Thiên Đạo mà hiếm ai biết đến, những 'điểm mù' mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể tự 'vá' được. Có lẽ, những điều này liên quan đến các khái niệm mà Thiên Đạo đã 'đánh mất' khi suy yếu, v�� dụ như 'nhân tính', 'cảm xúc', hoặc 'sự vô vi' – những điều mà Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại am hiểu sâu sắc hơn bất kỳ tu sĩ nào. Hắn biết, việc tìm kiếm 'quy tắc ẩn' hoặc 'nghịch lý' của Thiên Đạo có thể dẫn đến việc khám phá những bí mật sâu xa hơn về bản chất của vũ trụ, hoặc thậm chí là nguồn gốc và điểm yếu cốt lõi của Thiên Đạo. Con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là con đường duy nhất để phá cục.

***

Mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng vàng rực rỡ như mật ong chiếu rọi qua những ô cửa sổ lớn của phòng họp tại Thiên Đỉnh Cung. Những đám mây đã tan dần, để lộ bầu trời trong xanh vời vợi, xa xăm. Hương trầm nhẹ từ lư hương đặt góc phòng, mùi giấy cũ và mực từ những điển tịch mà Tạ Trần vừa đọc, hòa quyện với mùi linh khí thanh khiết, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa trang nghiêm. Sự tĩnh lặng vẫn bao trùm, nhưng không còn là sự nặng nề của buổi sáng, mà là một sự tĩnh lặng chờ đợi, một sự căng thẳng ẩn chứa trong từng ánh mắt.

Tạ Trần quay lại phòng họp, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Vẻ mặt hắn vẫn đăm chiêu, nhưng ánh mắt sâu thẳm giờ đây đã ánh lên một tia sáng của sự thấu triệt. Hắn trở lại bên bản đồ nhân quả, chỉ vào vòng tròn đỏ thẫm trên Thôn Vân Sơn, rồi lại hướng ánh nhìn về ba người đồng hành.

"Chúng ta đã sai khi nghĩ rằng Thiên Đạo sẽ phản ứng bằng bạo lực thuần túy," Tạ Trần mở lời, giọng nói trầm tĩnh và điềm đạm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự thấu triệt. "Hắn, hay đúng hơn là 'nó', đang hành động như một hệ thống tự sửa lỗi. Nó dùng chính các quy tắc để vô hiệu hóa sự 'nhiễu loạn' của chúng ta, chứ không phải hủy diệt chúng. Giống như một dòng sông bị chặn, nó không phá vỡ con đập, mà đơn giản là tìm cách chuyển dòng, để nước vẫn chảy theo một quy luật đã định sẵn. Bạch Vô Thường là hiện thân của ý chí đó, một ý chí không cảm xúc, chỉ tuân thủ quy tắc." Hắn nhìn vào từng người, ánh mắt dừng lại ở Mộ Dung Tuyết, như muốn trấn an nàng. "Thôn Vân Sơn không bị hủy diệt, phàm nhân không chết, bởi vì Thiên Đạo không muốn hủy diệt. Nó chỉ muốn 'sửa chữa' lại những 'lỗi' trong hệ thống của mình, để mọi thứ trở về trật tự cũ."

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén của nàng lóe lên sự kinh ngạc, rồi dần dần chuyển thành sự hiểu biết sâu sắc. Nàng khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt. "Vậy thì... chúng ta phải tìm ra những quy tắc mà nó không thể dùng, hoặc những 'lỗ hổng' trong chính quy tắc đó. Những điểm mù mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể tự 'vá' được. Nếu nó là một hệ thống, thì chắc chắn có những 'lỗ hổng' hoặc 'điểm mù' liên quan đến các khái niệm mà nó đã 'đánh mất' khi suy yếu, ví dụ như 'nhân tính', 'cảm xúc', hoặc 'sự vô vi' – những thứ mà một cỗ máy không thể hiểu." Trong giọng nàng, pha lẫn chút phấn khích chiến lược, như một vị tướng quân vừa tìm thấy con đường hiểm yếu để đánh bại kẻ thù hùng mạnh.

Mộ Dung Tuyết vẫn còn vẻ lo lắng trên gương mặt dịu dàng, nàng khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút hoài nghi và sợ hãi. "Nhưng điều đó có nghĩa là chúng ta phải đào sâu hơn vào bản chất của Thiên Đạo... Liệu có nguy hiểm hơn không? Liệu có ảnh hưởng đến sự tồn vong của nó nếu chúng ta làm vậy? Nếu chúng ta cố gắng 'phá vỡ' chính những quy tắc cốt lõi của nó, liệu có gây ra một sự sụp đổ lớn hơn, hay thậm chí là một thảm họa không thể vãn hồi cho toàn bộ thế giới?" Nỗi lo lắng cho những hậu quả không mong muốn mà kế hoạch của họ có thể gây ra cho những người phàm vô tội vẫn đè nặng lên nàng, làm tăng gánh nặng đạo đức cho nhóm.

Tạ Trần nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng sự kiên định không hề suy suyển. "Nguy hiểm, nhưng cũng là con đường duy nhất, Mộ Dung cô nương. Nếu Thiên Đạo là một hệ thống, thì mọi hệ thống đều có điểm yếu, những nghịch lý mà chính nó không thể giải quyết. Chúng ta cần tìm ra những 'quy tắc ẩn', những 'điều khoản đặc biệt' mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng 'sửa chữa' hoặc 'điều hướng' được. Giống như một bộ luật, dù chặt chẽ đến mấy, vẫn sẽ có những điều khoản mâu thuẫn, những trường hợp ngoại lệ mà người tạo ra nó cũng không lường trước được." Hắn khẽ thở dài, tựa như đang đối diện với một vấn đề triết học cổ xưa. "Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi. Chúng ta không 'phá hoại' nó, chúng ta đang tìm cách 'hồi sinh' một thứ khác từ đống đổ nát của nó, một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên." Hắn ngụ ý đến một 'Nhân Đạo' thay thế, một ý tưởng mà hắn đang dần hình thành trong tâm trí.

Dạ Lan, như thường lệ, là người thực tế nhất. Nàng khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua bản đồ. "Ta sẽ tăng cường mạng lưới tình báo, tập trung vào những ghi chép cổ xưa, những lời truyền miệng về các 'quy tắc bất định' hoặc 'sự kiện ngoại lệ' trong lịch sử tu tiên. Có thể có những tri thức bị lãng quên có thể giúp ích, những câu chuyện về các Ma Chủ Cửu U hoặc các thực thể cổ đại đã từng đối đầu với Thiên Đạo, gợi ý về những đồng minh hoặc mối đe dọa mới." Giọng nàng bình tĩnh, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Chỉ là chúng ta cần kiên nhẫn hơn để đào sâu."

Tạ Trần phác thảo một chiến lược mới trên bản đồ, chỉ ra những hướng đi tiềm năng để tìm kiếm 'lỗ hổng' trong chính quy tắc Thiên Đạo. Hắn chỉ ra những khu vực mà lịch sử ghi nhận những sự kiện kỳ lạ, những nơi mà nhân quả từng bị xáo trộn không rõ nguyên nhân, hay những huyền thoại về những cá nhân đã từng 'phá vỡ' quy tắc. Cả nhóm bắt đầu phân công nhiệm vụ, chuẩn bị cho một giai đoạn mới của cuộc đối đầu, nơi trí tuệ sẽ là vũ khí chính, nơi sự hiểu biết về bản chất của vũ trụ quan trọng hơn bất kỳ phép thuật nào. Cuộc chiến này không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà là một ván cờ vĩ đại, nơi Bạch Vô Thường đang dùng chính bàn cờ để chống lại họ, và Tạ Trần cùng các đồng minh phải tìm cách thay đổi luật chơi, hoặc thậm chí là lật đổ cả bàn cờ. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy, nhưng tia hy vọng đã nhen nhóm trở lại trong ánh mắt của họ.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free