Nhân gian bất tu tiên - Chương 386: Sóng Ngầm Nhân Quả: Phản Ứng Của Thiên Đạo
Ánh bình minh dần xuyên qua mây mù, chiếu rọi những tia sáng đầu tiên vào căn phòng, vẽ lên nền đất những vệt vàng nhạt. Một ngày mới đã bắt đầu, mang theo hy vọng mong manh và vô vàn thử thách. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có một hướng đi rõ ràng hơn, một kế hoạch, dù còn sơ sài, nhưng đủ để gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, ngay giữa lòng Thiên Đạo đang tàn lụi. Tạ Trần nhìn những đường nét chằng chịt trên bản đồ, nơi những điểm neo sáng tối xen lẫn, hình thành nên một cấu trúc phức tạp mà ngay cả hắn cũng chỉ mới hình dung ra một phần. Hắn biết, việc tạo ra "mạng lưới nhân quả" phức tạp này sẽ gây ra những "rung động" lớn hơn bao giờ hết, thu hút sự chú ý mạnh mẽ và phản ứng tàn bạo hơn từ Bạch Vô Thường. Kế hoạch này sẽ đòi hỏi những kiến thức chuyên sâu về các loại "nghiệp" và "duyên" khác nhau, có thể dẫn hắn và các đồng minh đến việc tìm kiếm các cổ vật hoặc nhân vật bí ẩn khác. Và quan trọng hơn cả, việc sử dụng "phàm nhân" làm "điểm neo" cho "mạng lưới nhân quả" có thể đặt họ vào nguy hiểm tiềm tàng, hoặc tạo ra những thay đổi bất ngờ trong cuộc sống của họ. Hắn cũng nhận ra, bản thân hắn, một phàm nhân không tu luyện, đang dần tham gia sâu hơn vào việc "thao túng" nhân quả, dù với mục đích tốt. Liệu điều này có dần thay đổi bản chất "vô vi", "sống một đời bình thường" mà hắn hằng mong muốn? Đây là một câu hỏi mà hắn chưa có lời giải đáp, và có lẽ, sẽ không bao giờ có được, cho đến khi mọi thứ kết thúc.
***
Đêm khuya, trong một động phủ ẩn sâu dưới chân một ngọn núi ít người biết đến, không khí trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng và tĩnh lặng đến nghẹt thở. Nơi đây, vốn là một hang động tự nhiên hoang sơ, giờ đã được cải tạo sơ sài thành một nơi bí mật để nhóm của Tạ Trần tiến hành bước đầu tiên trong kế hoạch trọng đại của mình. Lối vào động phủ được che giấu khéo léo bởi những dây leo và tảng đá phủ rêu phong, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt vọng lại và tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của tự nhiên. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo hòa quyện với một chút hương thảo dược nhẹ nhàng từ túi gấm của Mộ Dung Tuyết, phảng phất trong không gian cô lập này.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ Nhân Quả Luân Bàn đặt giữa động, khuôn mặt hắn thanh tú nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tập trung cao độ, gần như khắc nghiệt. Hắn đang tỉ mỉ thao tác với Nhân Quả Luân Bàn – một cổ vật nhỏ bé, bằng ngọc bích đã ngả màu ố vàng vì thời gian, khắc họa vô số phù văn cổ xưa và những đường nét phức tạp tượng trưng cho sự vận hành của nhân quả. Từng ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên bề mặt ngọc, cảm nhận những rung động vi tế, những sợi tơ nhân quả vô hình đang dần được hắn nắm giữ. Hắn phải thật cẩn trọng, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Mục tiêu ban đầu là kích hoạt một "điểm neo" nhân quả nhỏ, một "dòng chảy nhân quả giả" đủ để thử nghiệm phản ứng của Thiên Đạo, nhưng cũng đủ nhỏ để không kích động toàn bộ hệ thống ngay lập tức.
"Dòng chảy này cần một 'mồi nhử' đủ lớn, nhưng cũng đủ nhỏ để không kích động toàn bộ hệ thống ngay lập tức," Tạ Trần trầm giọng nói, giọng hắn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự căng thẳng nội tại. Hắn không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào Nhân Quả Luân Bàn đang phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe, như một trái tim đang đập nhịp nhàng. Hắn đang cố gắng cân bằng giữa sự nhiễu loạn cần thiết và rủi ro tiềm tàng. "Chúng ta không thể đánh thức Bạch Vô Thường ngay lập tức, nhưng cũng không thể để nó xem thường."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết càng tôn lên vẻ thanh thoát của nàng, đang đứng đối diện Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng chuyển động của hắn. Nàng nhấc tay, một luồng linh khí tinh thuần như suối nguồn băng tuyết chảy ra từ đầu ngón tay nàng, theo sự chỉ dẫn của Tạ Trần, hòa vào những phù văn cổ xưa trên Nhân Quả Luân Bàn. Nàng là người duy nhất ở đây có kiến thức sâu rộng về Thiên Đạo, về cấu trúc và những "vết rạn" của nó.
"Các 'vết rạn' ở đây tuy nhỏ, nhưng lại là nơi Thiên Đạo khó kiểm soát nhất," Lăng Nguyệt đáp lời, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, không chút dao động. Nàng hiểu rõ bản chất của cái gọi là "vết rạn"—những điểm yếu, những khe hở trong hệ thống Thiên Đạo đã suy yếu. "Cần phải khéo léo, nếu không sẽ bị phản phệ. Ngươi phải đảm bảo rằng 'dòng chảy' này chỉ chạm vào rìa của những 'vết rạn', không đi sâu vào trung tâm." Nàng nhắc nhở, ý thức được sự nguy hiểm của việc "chọc giận" một hệ thống đang trên bờ vực suy tàn. Các vết rạn này giống như những vết thương hở, dễ bị tổn thương nhưng cũng dễ dàng bùng phát phản ứng dữ dội.
Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn trong y phục đen tuyền, gương mặt khuất sau lớp mạng che mặt, đang ngồi cách đó không xa, chăm chú theo dõi một cuộn da dê cổ. Trên cuộn da, những ký hiệu huyền bí liên tục thay đổi, phản ánh những biến động của dòng chảy nhân quả trong phạm vi giám sát của nàng. Ánh mắt sắc sảo của nàng lóe lên dưới lớp mạng che, đầy vẻ chuyên nghiệp và cảnh giác.
"Thông tin từ tuyến nhân quả này đã được kích hoạt. Chỉ là một nhánh nhỏ, nhưng đủ để thử nghiệm," Dạ Lan báo cáo, giọng nàng bình tĩnh nhưng có chút khẩn trương. Nàng đang theo dõi sự lan tỏa của "dòng chảy nhân quả giả" mà Tạ Trần đang tạo ra. "Mức độ nhiễu loạn vẫn nằm trong giới hạn cho phép. Vẫn chưa có dấu hiệu phản ứng trực tiếp từ Thiên Đạo." Nàng biết rằng, sự tĩnh lặng này chỉ là tạm thời, cơn bão lớn hơn có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc của một y sư, gương mặt thông minh ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, đang đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng dõi theo cổ vật, nhưng tâm trí nàng lại hướng về những điều khác. Nàng luôn là người đặt nặng yếu tố nhân tính, của những phàm nhân vô tội.
"Liệu có nguy hiểm cho những người phàm ở khu vực lân cận không?" Nàng khẽ hỏi, giọng điệu mang sự lo lắng rất đỗi con người. "Họ là những 'điểm neo' mà chúng ta đang thử nghiệm, những người vô tội. Chúng ta đã hứa sẽ bảo vệ họ." Mộ Dung Tuyết nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, rằng phàm nhân với "nhân quả" đơn thuần, không bị vấy bẩn bởi tu luyện, chính là "hạt giống" của Nhân Đạo. Nhưng gieo hạt giống trong vùng đất đang cháy đôi khi có thể thiêu rụi cả hạt giống. Nàng sợ rằng sự "thử nghiệm" này sẽ gây ra những đau khổ không đáng có cho họ.
Tạ Trần dừng tay trong chốc lát, quay đầu nhìn Mộ Dung Tuyết. Đôi mắt hắn, vốn sâu thẳm và tư lự, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Hắn hiểu nỗi lo lắng của nàng, bởi đó cũng là nỗi day dứt trong chính tâm can hắn. Hắn, một người luôn muốn "sống một đời bình thường," nay lại đang đẩy những người bình thường khác vào vòng xoáy nguy hiểm. Sự lựa chọn này, dù là vì mục đích lớn lao đến đâu, vẫn là một gánh nặng vô hình đè nén trái tim hắn.
"Ta hiểu," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm hơn một chút. "Nhân Quả Luân Bàn chỉ tạo ra một 'phân nhánh' rất nhỏ, một gợn sóng yếu ớt. Mục tiêu là để Thiên Đạo nhận diện sự nhiễu loạn, nhưng không định vị được nguồn gốc. Như một viên đá ném xuống mặt hồ, tạo ra gợn sóng, nhưng không làm vỡ tan mặt hồ. Và chúng ta sẽ theo dõi sát sao mọi biến động." Hắn biết, lời nói này không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi lo của Mộ Dung Tuyết, nhưng đó là tất cả những gì hắn có thể hứa hẹn trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Nhân Quả Luân Bàn. "Thiên Đạo không có cảm xúc, nhưng nó có 'trực giác' của một hệ thống. Nó sẽ phản ứng. Vấn đề là, mức độ phản ứng sẽ như thế nào, và liệu chúng ta có thể lợi dụng sự 'vết rạn' để che giấu dấu vết của mình hay không." Nàng lại tiếp tục dẫn dắt linh khí, đôi tay thanh thoát chuyển động nhịp nhàng, tạo ra những luồng sáng xanh biếc hòa vào cổ vật.
Khi Tạ Trần tập trung toàn bộ tinh thần vào Nhân Quả Luân Bàn, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn không còn là Tạ Trần của ngày xưa, một thư sinh chỉ biết đọc sách và suy tư về nhân sinh. Giờ đây, hắn đang trở thành một người điều khiển những sợi dây nhân quả, một kẻ "thao túng" vận mệnh. Sự "vô vi" mà hắn luôn theo đuổi đang dần bị bào mòn bởi những hành động "hữu vi" này. Hắn tự hỏi, liệu khi mọi chuyện kết thúc, hắn có còn là chính mình, hay đã trở thành một kẻ khác, một kẻ đã "mất người" theo một cách riêng? Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, không phải từ đá động phủ, mà từ chính bên trong tâm hồn hắn. Đây là cái giá của việc "phá cục", của việc dám đối đầu với Thiên Đạo.
Dạ Lan tiếp tục theo dõi cuộn da dê, những ký hiệu trên đó bỗng nhiên trở nên hỗn loạn hơn, như những con sóng dữ dội trên mặt biển. "Biến động đã xuất hiện! Một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa. Rất nhanh, và rất mạnh mẽ. Nó đang quét qua khu vực chúng ta vừa kích hoạt!" Giọng nàng đột ngột trở nên dứt khoát, báo hiệu một sự thay đổi. Mắt nàng nheo lại, một tia cảnh giác tối cao lóe lên. "Có vẻ như Bạch Vô Thường đã nhận diện được sự nhiễu loạn."
Tạ Trần và Lăng Nguyệt trao đổi ánh mắt. Sự phản ứng nhanh hơn dự kiến. Điều này chứng tỏ Thiên Đạo, hay đúng hơn là Bạch Vô Thường, không hề chậm chạp hay vô tri như họ từng nghĩ. Nó là một hệ thống tinh vi, có khả năng học hỏi và thích nghi. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
***
Cùng lúc đó, trong sâu thẳm Thiên Đạo Tháp, một kiến trúc hùng vĩ và thần bí mà phàm nhân không thể nào hình dung nổi, một "rung động" vi tế lan tỏa. Thân tháp được tạo nên từ một vật liệu không rõ nguồn gốc, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, như thể nó nuốt chửng mọi sắc màu của thế gian. Bên trong, các tầng tháp thay đổi không ngừng, từ những khu rừng rậm nguyên sinh đến sa mạc khô cằn, từ cung điện nguy nga đến hang động u tối, phản ánh sự vô thường và biến ảo của vạn vật. Tiếng gió rít trên đỉnh tháp, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, hòa cùng tiếng cơ quan vận hành của một cỗ máy vĩnh cửu.
Bạch Vô Thường, ý chí vô cảm của Thiên Đạo, không hề có hình hài cố định. Nó thường xuất hiện dưới dạng một cái bóng đen kịt, đôi khi thoáng hiện hình dáng con người nhưng không rõ nét, không khuôn mặt, chỉ có đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối. Giờ đây, nó không biểu lộ cảm xúc, nhưng sự tồn tại của nó, như một hệ thống quản lý và duy trì trật tự, đã nhận diện được một sự bất thường. Một "rung động" yếu ớt, nhưng đầy khác lạ, đã xuyên qua vô số lớp quy tắc và định luật của Thiên Đạo, chạm tới "trung khu" của nó.
Đó không phải là một cảm giác theo nghĩa nhân loại, không phải sự giận dữ hay hoảng sợ. Mà là sự nhận diện của một bộ máy phức tạp đang bị can thiệp. Giống như một chiếc đồng hồ tinh xảo bỗng phát ra một tiếng "cót két" lệch nhịp. Ngay lập tức, từ sâu thẳm nơi ẩn mình của Bạch Vô Thường, một luồng uy áp vô hình, lạnh lẽo thoát ra. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là thần niệm, mà là một loại lực lượng siêu việt, tinh thuần và tuyệt đối, mang theo bản chất của trật tự và quy tắc. Luồng uy áp ấy không phát ra âm thanh, không tạo ra sóng xung kích, nhưng lại khiến toàn bộ Thiên Đạo Tháp rung chuyển nhẹ, như thể cả vũ trụ đang khẽ thở dài.
Nó nhắm thẳng vào nguồn gốc của sự nhiễu loạn mà Tạ Trần vừa tạo ra. Trong "tâm trí" vô cảm của Bạch Vô Thường, chỉ có một mệnh lệnh duy nhất vang vọng: *Biến số... cần loại bỏ... duy trì trật tự...* Nó không phân tích mục đích, không quan tâm đến lý do. Bất cứ điều gì gây ra sự sai lệch trong vận hành của Thiên Đạo đều phải bị loại bỏ, đó là bản năng, là định luật tồn tại của nó.
Từ đỉnh Thiên Đạo Tháp, nơi gió xoáy cuồn cuộn và mây mù bao phủ, một luồng sáng trắng bạc vô hình thoát ra. Luồng sáng ấy không tỏa ra nhiệt độ hay năng lượng, nhưng mang theo một sức mạnh hủy diệt không thể chống cự. Nó xuyên qua không gian với tốc độ không thể nắm bắt, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như một mũi tên được bắn ra từ hư vô, nhắm thẳng vào một "điểm" trên bản đồ thế giới – chính là vị trí của Thôn Vân Sơn, nơi Tạ Trần đã dùng Nhân Quả Luân Bàn để kích hoạt một "phân nhánh" nhân quả thử nghiệm.
Cùng lúc đó, các phù văn cổ xưa khắc trên thân Thiên Đạo Tháp bỗng nhiên lóe sáng chói lòa. Chúng không phải là những phù văn tu luyện thông thường, mà là những ký hiệu của trật tự vũ trụ, của quy tắc vận hành vạn vật. Ánh sáng của chúng mạnh đến nỗi xuyên qua cả tầng mây dày đặc, nhuộm cả bầu trời đêm thành một màu bạc quỷ dị. Sự bùng nổ ánh sáng này không chỉ là một hiện tượng thị giác, mà còn là báo hiệu cho một phản ứng mạnh mẽ, quyết liệt và không khoan nhượng của Thiên Đạo. Đây là dấu hiệu cho thấy, "trật tự" đã bị xâm phạm, và "hệ thống" đang khởi động cơ chế tự vệ tối thượng. Thiên Đạo không có cảm xúc, nhưng sự phẫn nộ của nó, khi bị đe dọa, còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào của sinh linh. Nó là quy luật, và quy luật thì không bao giờ dung thứ cho sự hỗn loạn.
Bạch Vô Thường, như một thực thể vô cảm, tiếp tục duy trì trạng thái của mình. Nó không cử động, không thay đổi hình dạng. Chỉ có ánh mắt lửa đỏ của nó lóe lên một cách sắc lạnh, như thể nó đang "nhìn" thấy mọi thứ, xuyên qua không gian và thời gian, dõi theo mũi tên trắng bạc mà nó vừa phóng ra. Nó chờ đợi kết quả, chờ đợi sự khôi phục của trật tự, như một người thợ săn lạnh lùng chờ đợi con mồi ngã xuống. Sự tàn khốc của nó không đến từ ác ý, mà từ sự vô tình, từ bản chất của một quy tắc không thể bị bẻ cong. Bất kỳ "biến số" nào, dù nhỏ đến đâu, cũng sẽ bị xóa sổ để duy trì sự cân bằng mà nó đại diện. Sự phản ứng này, nhanh chóng và chính xác đến kinh hoàng, là lời cảnh báo đầu tiên, và cũng là lời khẳng định về sức mạnh khủng khiếp của một Thiên Đạo đang suy tàn nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tồn tại của mình.
***
Sáng sớm hôm sau, Thôn Vân Sơn chìm trong một không khí yên bình giả tạo. Ngôi làng nhỏ này, nép mình dưới chân những ngọn núi xanh mướt, với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình vào sườn đồi, những con đường đất quanh co và con suối nhỏ róc rách chảy qua làng, cùng những ruộng lúa xanh rì đang vào mùa. Bình thường, nơi đây tràn ngập tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy đánh thức ngày mới và tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng. Mùi đất ẩm, mùi cỏ tươi và mùi khói bếp thoang thoảng từ những mái nhà tranh, tất cả tạo nên một bức tranh thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên, nơi linh khí tuy không dồi dào như tiên sơn, nhưng lại vô cùng trong lành, nuôi dưỡng những cuộc đời phàm tục giản dị.
Thế nhưng, sáng nay, một sự bất thường đã bao trùm lấy Thôn Vân Sơn. Ánh nắng sớm vẫn vàng óng, trời vẫn quang đãng, nhưng không khí lại nặng nề một cách lạ thường. Dân làng thức dậy với cảm giác uể oải, mệt mỏi lạ thường, như thể họ vừa trải qua một đêm không ngủ, hoặc bị một căn bệnh vô hình nào đó bào mòn sức lực. Tiếng gà gáy cũng yếu ớt hơn, tiếng chim cũng thưa thớt.
"Sao hôm nay người cứ rệu rã thế này? Tay chân như nhũn ra ấy!" Một người đàn ông trung niên than thở, xoa bóp thái dương, cố gắng vác cuốc ra đồng nhưng bước chân loạng choạng.
Trong các căn nhà, tiếng trẻ con khóc thút thít yếu ớt, không còn vẻ lanh lợi, nghịch ngợm thường ngày. Những đứa trẻ vốn tràn đầy sức sống giờ đây lại xanh xao, má hồng phai nhạt, đôi mắt lờ đờ. Những người già vốn đã yếu đau, nay đột ngột đổ bệnh nặng hơn, hơi thở dốc, ho khan không dứt.
"Mùa màng sao lại thế này? Chẳng lẽ trời phạt?" Một lão nông già nua, lưng còng, đôi mắt đục ngầu nhìn ra ruộng lúa. Những cây lúa non, vốn đang xanh tốt, giờ đây bỗng nhiên có dấu hiệu héo úa, ngọn cây chuyển sang màu vàng nhạt, rễ cây có vẻ khô cằn. Linh khí xung quanh Thôn Vân Sơn, vốn đã mỏng manh, nay lại càng suy yếu một cách đột ngột và khó hiểu, như thể một dòng suối đã cạn khô. Sự sống dường như đang bị rút cạn khỏi ngôi làng. Mùi khói bếp thường ngày giờ đây thoang thoảng một mùi tử khí nhẹ nhàng, một dấu hiệu không lành. Đây chính là "đòn phản phệ" đầu tiên của Thiên Đạo, một lời cảnh cáo tàn khốc và vô cảm.
Đúng lúc đó, trong động phủ bí mật, khi Tạ Trần và những người khác vẫn đang phân tích những biến động trên Nhân Quả Luân Bàn và cuộn da dê của Dạ Lan, một luồng truyền âm cấp tốc từ Dạ Lan vang lên, sắc lạnh và đầy khẩn trương, truyền thẳng vào tâm trí mọi người.
"Thiên Đạo đã phản ứng," giọng Dạ Lan vang lên, dứt khoát và không chút sai sót, dù trong không gian thực nàng vẫn đang giữ vẻ mặt lạnh lùng. "Thôn Vân Sơn, một trong những 'phân nhánh' nhỏ của chúng ta, linh khí đột ngột suy yếu, cây cối héo úa, bệnh tật gia tăng. Rất nhanh và chính xác." Nàng truyền đi những hình ảnh rõ nét về tình cảnh của Thôn Vân Sơn, về những gương mặt mệt mỏi, những đứa trẻ xanh xao, những ruộng lúa vàng úa. "Không chỉ vậy, một số tuyến nhân quả khác liên kết với 'điểm neo' đó cũng đang bị ảnh hưởng lan truyền."
Tạ Trần, đang cầm Nhân Quả Luân Bàn trên tay, cảm thấy cổ vật rung lên bần bật như một trái tim đang run rẩy. Hắn nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, ánh mắt sâu thẳm giờ đây tràn ngập vẻ u ám và nặng nề. Hắn đã dự đoán được sự phản ứng của Thiên Đạo, nhưng không ngờ nó lại nhanh chóng và tàn khốc đến vậy, và lại nhắm thẳng vào những phàm nhân vô tội. Lời nói của Mộ Dung Tuyết vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của cuộc chiến này.
"Thôn Vân Sơn... một nhánh nhỏ mà thôi," Tạ Trần thì thầm, giọng hắn khản đặc, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau âm ỉ. Hắn cảm nhận được sự kết nối mong manh với những "điểm neo" nhân quả đó, và giờ đây, hắn cảm nhận được sự suy yếu, sự hao mòn của chúng. Đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp chứng kiến hậu quả của việc "thao túng" nhân quả, dù chỉ là một gợn sóng nhỏ. Cái giá phải trả cho "phá cục" có vẻ như sẽ đắt hơn hắn tưởng rất nhiều. "Bạch Vô Thường... nó không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cũng không giấu được sự ngạc nhiên trong đôi mắt phượng sắc bén của mình. "Tốc độ phản ứng này... vượt ngoài dự đoán của ta. Thiên Đạo dường như đã 'học được' cách để nhanh chóng định vị và phản kích những nhiễu loạn nhỏ nhất. Ta từng nghĩ nó sẽ cần thời gian để phân tích." Nàng nghiến răng khẽ, sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói. Thiên Đạo không chỉ là một hệ thống thụ động, nó còn có khả năng "thích nghi".
Mộ Dung Tuyết, khi nghe tin và nhìn thấy những hình ảnh Dạ Lan truyền đến, gương mặt nàng trắng bệch đi trông thấy. Đôi mắt nàng đỏ hoe, ẩn chứa nỗi xót xa khôn tả. "Những người đó... họ không liên quan gì đến cuộc chiến này. Họ chỉ là những người phàm, muốn sống một đời bình thường... Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thì thầm, bàn tay nắm chặt lại, nỗi đau đớn cho những số phận vô tội đè nặng lên trái tim nhân hậu của nàng. Nàng cảm thấy một sự bất lực, khi chứng kiến những sinh linh yếu ớt bị nghiền nát bởi ý chí vô cảm của Thiên Đạo, chỉ vì họ vô tình trở thành "điểm neo" trong kế hoạch của họ.
Dạ Lan tiếp tục báo cáo, giọng nàng trầm hơn: "Đây chỉ là 'tổn thất nhỏ', nhưng nó cho thấy mức độ tàn bạo của Bạch Vô Thường khi tự vệ. Nếu chúng ta tiếp tục tạo ra những 'dòng chảy nhiễu loạn' lớn hơn, hậu quả sẽ khủng khiếp hơn rất nhiều." Nàng đã quen với sự tàn khốc của thế gian, nhưng ngay cả nàng cũng cảm thấy áp lực.
Tạ Trần ngẩng đầu, nhìn ra ngoài động phủ, nơi ánh nắng ban ngày đang dần rực rỡ, nhưng trong lòng hắn lại là một màn đêm sâu thẳm. Hắn biết, những "tổn thất nhỏ" này chỉ là khởi đầu, báo hiệu những phản ứng mạnh mẽ và nguy hiểm hơn từ Bạch Vô Thường trong tương lai. Việc Thiên Đạo phản ứng nhanh chóng và chính xác cho thấy nó có thể 'học hỏi' và 'thích nghi', làm cho việc tạo ra 'dòng chảy hỗn loạn' trở nên khó khăn hơn. Sự ảnh hưởng đến phàm nhân ở Thôn Vân Sơn gợi ý rằng kế hoạch này có thể gây ra những hậu quả không mong muốn cho những người vô tội, làm tăng gánh nặng trách nhiệm cho Tạ Trần. Nhóm sẽ cần tìm kiếm những phương pháp tinh vi hơn hoặc những đồng minh mạnh mẽ hơn để đối phó với sự truy lùng của Thiên Đạo. Con đường phía trước, không chỉ đầy rẫy hiểm nguy, mà còn chất chồng những gánh nặng đạo đức và nhân quả. Hắn đã chọn con đường này, và giờ đây, hắn phải gánh chịu tất cả.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.